Tuesday, October 17, 2006

Nói nhảm?!!!

333 magnify

Thi thoảng đâu đó trong đời, có bao giờ bạn thấy rằng cuộc đời thật lạ. Là bởi vì nó đầy những thi vị không báo trước. Mà cũng chẳng cần phải nhìn ra cuộc đời rộng lớn xung quanh, chỉ với chính mình thôi, bạn có bao giờ cũng nghĩ rằng mình thật lạ?

Những ngón tay rất dài. Tớ cá là con gái rất ít tay bạn nào có ngón tay dài hơn ngón tay tớ. Các bạn trai thì số người có ngón tay dài hơn ngón tay tớ chắc đếm trên đầu ngón tay (phù, đấy là tính những người tớ đã gặp thôi nhé!!!). Có người bảo, tay thế mà không học đàn thì phí. Cơ khổ, có người bảo tớ “mù” nghệ thuật thì đàn với hát được gì hả trời? Cũng có đứa bảo, tay đấy sau này mà… tát chồng tát con thì cứ gọi là… Ơ hay! Thứ nhất tớ chưa có chồng. Thứ hai là tớ cũng đâu có thuộc loại “vũ thê” đến thế nhỉ? mà con chưa kể là tớ thuận tay trái, toàn bị bảo là "tay chiêu đập niêu không vỡ" thôi :-(

Những đường chỉ tay độc lập. Nhiều người nói rằng như thế nghĩa là tớ là người độc lập từ nhỏ, và không dựa dẫm vào ai. Ôi giời, lúc dở dở ương thì thấy hay và tự hào ra phết. Nhưng rồi có lúc chán và ý nghĩ đầu tiên khi đó là mình đang cần dựa dẫm vào một ai đấy, một nơi nào đấy. Nhưng mọi người thì cứ quen với hình ảnh tớ - cóc – cần – ai kia mất rồi nên chẳng biết phải làm thế nào! Thì thôi vậy,. Có cần gì nhiêu đâu? Như ai đó nói rằng “cứ dựa dẫm vào những ngọt ngào ký ức, mà đi qua được những chông gai của con đường đang bước, của cái đích đang hướng tới...”. (Để rồi sau đó lại thắc mắc, cái đích đang hướng tới là gì??)

Từ 1 “cây sào” thành đứa thấp nhất nhà. Hồi bé tớ gầy tong teo. Chú tớ bảo “nhà mày đói ăn hay sao mà người cứ dài ra thế?”. Hồi đấy cũng ấm ức lắm, nhưng nó cứ dài ra thay vì phình ra cho cân đối thì tớ biết làm thế nào? Đi học thì cao nhất lớp, lúc nào cũng phải đứng hàng cuối. Tóc thì cắt tém như con trai. Hồi bé tớ trong mắt mọi người thì có vẻ giống một thằng con trai hơn là con gái. Bây giờ thì tóc dài, béo ú và… thấp nhất nhà (tính cả trong phạm vi nhà bé bé xinh xinh lẫn tính họ hàng xa gần bên ngoại). Đúng là dòng đời đưa đẩy, chẳng biết thế nào. Hôm nay còn thế này, mai đã có thể là một điều gì đó rất khác rồi!

Trán dô là thứ tớ được thừa hưởng từ ông nội. Hồi bé thì ghét cực, ghét lắm í và lúc nào cũng kéo tóc xuống để che đi. Bây giờ thì hơi bị tự hào nhé, cho nên thỉnh thoảng vẫn khoe “gia tài” ông nội để lại cho mình. Một cái lưỡi đầy những đường xẻ dọc và hình khoang chẳng biết tả thế nào. Thỉnh thoảng soi gương vẫn cứ tự lè lưỡi ra nhìn ngó một lúc; nhưng bây giờ thì không thắc mắc tại – sao – lại – thế như ngày xưa nữa. Có lẽ vì mặc định là những thứ như thế nó sẽ thuộc về mình rồi, Cố thay đổi thì nó vẫn cứ là của mình thôi.

Những trò nghịch tai quái mà chỉ có tớ mới nghĩ ra. Một vài lần tiêu biểu như ngồi trên xe đạp phi xuống dốc cầu trong khi hai tay dang rộng ra hai bên, và thế là tèn tén ten… chính xác thì cũng chẳng nhớ sau đó mình đã tỉnh dậy như thế nào và làm thế nào về được đến nhà nữa. Mang tiếng con nhà thợ điện nhưng đã có lần đầu trần chân đất tay cầm cái panh bằng thép chọc thẳng vào ổ điện, bị nó giật cho mặt mũi xanh lè tái mét. Rồi lần học cấp 3, ghét anh thầy dạy văn quá thế là vừa nhại thơ lão í dán lên mặt bàn giáo viên, vừa cắm gai bòng xuống dưới khăn trải bàn để lão tì tay lên. Nghĩ lại vụ đó v a ãn thấy mình liều, nhưng chả ăn năn tẹo nào khi nghe anh thầy nói lại “hôm đấy mình tì tay lên thấy đau nhói, mình từ từ rút mấy cái gai ra để lên sổ đầu bài rồi vừa giảng bài vừa ngắm nghía chúng….”. Mấy trò trèo tường trốn học thì vô biên kể chả bao giờ hết...

Internet và những người đến từ cánh cửa vô hình. Người đầu tiên đưa mình đến với net là Thùy Anh, bây giờ thì nó đã là món ăn hàng ngày và cũng từ đó mình có thêm bao nhiêu bạn bè, kể cả đứa bạn thân nhất hiện nay. Nói thế nhưng đôi khi phải/được rời xa nó một thời gian lại chính là khoảng thời gian thật sự sung sướng. Vẫn nhớ sau một thời gian lang thang trên net thì bị một ông bạn túm được và hét lên rằng “Tò mò một chút Gừng này, anh chả hiểu em học vào lúc nào, Room nào cũng thấy, VIP nào cũng quen, bạn bè khắp nơi, công viêc chất đống...”. Nhưng đấy là ngày xưa thôi, giờ đọc lại mà thấy ngậm ngùi. Ngày xưa bận là thế nhưng ngày xưa vui là thế. Bây giờ ngoài lúc lang thang các room thì cũng chỉ chuyên tâm làm mỗi một việc, khổ nỗi là chả biết làm gì. Mà mình thì vốn dĩ cứ ngồi im một chỗ là khó chịu. Đúng hơn là ngồi một chỗ cũng chẳng sao, nhưng không có gì để làm thì thật là… Nhưng chắc không tiếp tục việc đến công ty và ngồi chơi như hiện nay lâu nữa đâu. Không thì điên mất, phù phù

Còn gì nữa không nhỉ? Chắc là còn. Hôm nay ngồi lảm nhảm liệt kê ra đây chẳng phải khoe cũng chẳng phải tự hào, đơn giản là vì nhắc lại những thứ sở hữu rất riêng của mình. Thử hình dung xem mình ở bên ngoài những thứ như thế thì sẽ thế nào? Nhưng mà chưa bao giờ không như thế nên thật là khó quá. Có bạn nào nhìn thấy tớ không giống như hiện nay chưa?

-------------

snowb… Bạn Gừng ơi, tớ có 1 ông anh lại có những ngón tay cực kỳ ngắn, ngắn bằng một nửa ấy thôi. Hay tớ làm mối cho ấy nhé
Tuesday October 17, 2006 - 04:07pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Hình như tớ đã gặp anh í ở đâu đó trong đời rồi bạn mèo ạ. Tớ quả thực cũng ngưỡng mộ anh í lắm, nhưng vì ngưỡng mộ nên chỉ dám đứng từ xa mà ngó thôi.
(Không mai mối gì hết. Nghe rõ chưa????? Gruzzzzzzz)
Tuesday October 17, 2006 - 04:09pm (ICT) Remove Comment

huong… Khong biet moi nguoi danh gia em nhu the nao. Nhung chi thay em la mot nguoi, gap thi ko de quen, luc nao cung day suc song, he he. Voi lai cung xinh nua, mong rang so em ko vat va
Tuesday October 17, 2006 - 02:48am (PDT) Remove Comment

P.S. … Thế mà có lúc em tưởng chị Hường sắp quên em nhá. Thế anh giai đóng hộp thắt nơ của em đâu mất rồi hả chị thân mến???
Tuesday October 17, 2006 - 04:55pm (ICT) Remove Comment

Giáo … Tay ngắn ko sao nhưng cái khác ngắn thì chết....
Tuesday October 17, 2006 - 06:03pm (ICT) Remove Comment

sowb… Người ta bảo ông anh em tướng ngũ đoản, nên không biết ngoài 2 chân 2 tay ngắn ra còn cái thứ 5 ngắn là cái gì???
Tuesday October 17, 2006 - 07:11pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Anh Giáo Hoàng sợ cái khác ngắn, mà em tìm mãi chả biết nếu là em thì em sợ cái gì ngắn.
ngũ đoản ngoài hai chân hai tay ngắn thì đầu, mặt, thân cũng thế, tức là đầu - mặt - thân - tay - chân đều ngắn he he. Napoléon, Đặng Tiểu Bình,... cũng đều là những người có tướng ngũ đoản và đều là quái nhân he he
Wednesday October 18, 2006 - 08:43am (ICT) Remove Comment

ZOS Ma con mot so diem noi bat nua, sao em khong khai het ra ha Giang. Tiec qua...
Wednesday October 18, 2006 - 10:36am (ICT) Remove Comment

P.S. … Tớ quên hết rồi, hoặc những thứ mà bạn từng nghĩ là "nổi bật" í giờ nó cũng chìm sạch rồi chứ còn nổi lềnh phềnh nữa đâu?
Wednesday October 18, 2006 - 10:46am (ICT) Remove Comment

P.S. … À quên mất là Mẹ tớ kể lúc tớ sinh ra, tớ bị tràng hoa quấn cổ đến 3 vòng ặc ặc, lại còn bé tí (được có 2,4kg thôi) và lúc đó bà nội đã rất lo lắng sợ tớ không lớn được. May được gien bên nhà ngoại nên giờ cũng ko đến nỗi tủi thân lắm. Trở lại vụ tràng hoa quấn cổ, mọi người bảo như thế là sau này tớ sẽ bướng lắm; và vì thế đôi lúc tớ băn khoăn vô cùng là cái sự bướng của tớ là do tràng hoa quấn cổ hay là do cái trán dô di truyền từ ông nội nhỉ? Rồi tớ lại ở chung với 1 cô bạn gái sinh đúng hôm rằm nữa. Nói chung là hai đứa quái vật he he
Wednesday October 18, 2006 - 12:40pm (ICT) Remove Comment

Tyet… Tao sợ đứa nào có tràng hoa quấn cổ 3 vòng lắm mày ơi, thế mày đúng là thế hả? Hik, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, hu hu...
Wednesday October 18, 2006 - 06:41pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Làm sao mà sợ hả ku? Ít nhất thì tao cũng chưa làm gì mày nhá :P
Thursday October 19, 2006 - 08:45am (ICT) Remove Comment

Friday, October 13, 2006

Chuyện ngày hôm qua

333 magnify

Ít nhất cũng 1 năm rưỡi rồi mới có một dịp đông như thế. Là vì có cả người cũ và người mới. Là vì người cũ đã đi và người mới chưa vào. Thê nên họ không hề biết là họ đã từng làm chung trong 1 công ty. Nhưng họ có một điểm chung: Tất cả đều đã rời khỏi công ty đó - nơi khởi nguồn để họ quen nhau. Và như người - đàn - ông - duy - nhất trong bức ảnh trên đã nóil à "Vui đáo để. Chả mấy khi mà gặp cả lũ như vậy. Ra khỏi công ty đấy ai cũng xông xênh". Mà công nhận, xông xênh trên mọi phương diện luôn. Sướng.

Bất ngờ nhất là gặp lại cô bạn ngày xưa ngồi ngay cạnh mình, thỉnh thoảng làm chán quá lại quay sang dí tay vào trán nó "chán ơi là chán", bây giờ đã vừa làm mẹ được 1 tháng 12 ngày (hôm nay là ngày thứ 13 rồi). Thế mà nhìn nó, tí nữa có lão xông vào tán tỉnh. Chẹp!

Em Huyền vẫn sexy và vẫn... tồ như cũ. Bà già Hà thôi không đau khổ. Miu vẫn nhí nhố. Em Hòa vẫn tròn.... Trong những cái mặt ở trên, người - đàn - ông - duy - nhất là người hạnh phúc nhất, cười như địa chủ được mùa, vì được đứng cạnh bao nhiêu em gái :D

------------------------

Trang… hị hị nhìn ảnh nhận ra 6 người, không biết có ai còn nhớ mình không nữa :((
Friday October 20, 2006 - 12:13pm (PET) Remove Comment

P.S. … Úi, 6 người cơ á? Tớ cứ nghĩ là lúc TrangNEU nghỉ rồi thì mấy bạn kia mới vào. Hì, yên tâm, ít nhất 4 người nhớ TrangNEU đấy :D
Saturday October 21, 2006 - 08:46am (ICT) Remove Comment

Wednesday, October 11, 2006

Không thể đi đến đích nếu…

333 magnify

Có thể bạn cho đó là một lời than vãn. Có thể bạn cho nó là một sự ‘lên lớp’ dạy dỗ. Cũng có thể bạn nghĩ rằng đó là một khẩu hiệu to tát mà người ta vẫn thường kêu gào hoặc đại loại là bất cứ một thứ gì khác tương tự thế hoặc không phải như thế… Với tôi, là một vài sự nhìn lại một vài thứ mà mình đã làm.

Cho đến tận bây giờ, nhiều bạn bè cùng lớp vẫn nghĩ rằng tôi may mắn khi có việc làm chính thức từ trước khi tốt nghiệp (nói là chính thức tức là làm full-time và coi như một nhân viên với đầy đủ quyền và nghĩa vụ, khác với công việc CTV or part-time mà tôi đã từng làm trước đó); và cho đến bây giờ, đã 1,6 năm từ khi rời ghế nhà trường, nhiều bạn bè của tôi vẫn gian nan tìm cho mình một công việc phù hợp.

Tôi không có ý mang mình ra so sánh với họ, bởi mỗi một người có một cách nhìn nhận, mỗi người một hoàn cảnh và một cơ hội, mỗi người có ước mơ và một lối đi riêng. Tôi chỉ thấy buồn cười khi có người so sánh rằng, tôi có thể “nhảy” việc một cách dễ dàng trong khi họ cố mãi mà vẫn rất khó để có một chỗ làm ổn định. Và mỗi lúc như thế này, tôi muốn chỉ cho họ thấy điều đã diễn ra hơn 5 năm trước, khi chúng tôi bắt đầu vào học năm đầu tiên, rằng trong khi họ có rất nhiều thời gian để tụ tập bạn bè, shopping, đi thư viện… thì cũng thời gian ấy tôi dành cho công việc. Tôi làm CTV cho 1 chương trình Show-Games của VTV3, rồi sau khi không làm chương trình đó nữa thì tham gia vào CLB CTXH của một tổ chức phi chính phủ. Năm thứ 2 ĐH, tôi ít hoạt động, chỉ quẩn quanh tham gia hoạt động sinh hoạt chung với hội này hội kia của các diễn đàn mà ở đó phần đông là những anh chị lớn tuổi. Bạn bè cùng lớp hỏi “để làm gì?” – và tôi trả lời “để học”. Quả thực, tôi học được rất nhiều từ những người bạn bước ra từ thế giới diễn đàn ảo ấy. Các anh chị lớn hơn tôi, họ đã đi làm – tôi nhìn thấy từ họ cách làm việc, cách giải quyết vấn đề. Những vụ cãi chửi nhau trên mạng, tôi đã nghĩ khi gặp mặt có khi họ sẵn sàng ném gạch đá vào nhau – tôi nhầm – tôi biết rằng giữa mạng và đời rất khác nhau, ở ngoài, họ là những người bạn, thậm chí là bạn thân…. Tôi học từ mọi người cách để yêu thương và chia sẻ, học cách cảm thông… Tôi đã học được rất nhiều trong khoảng thời gian đó.

Tôi nhớ mãi chuyến đi năm 2003 của mình, ngay khi được nghỉ hè. Balo và một vài số đt cho trước, sự dặn dò của các anh chị 7XHN là tất cả những gì tôi có. Tôi nhớ như in ngày bắt đầu đi. Rời café 7XHN, 1 thành viên của 7XHN đưa tôi đi. Trời mưa rất to. Và chúng tôi súyt bị trễ tàu nếu không chui ngang qua đầu tầu hôm đó. Đặt chân đến toa của mình, chưa kịp tìm số ghế thì tàu đã chạy. Hú vía! Chuyến đi đó đã mang lại cho tôi rất nhiều bạn bè, từ nhiều nơi: Đà Nẵng, Huế, Nha Trang, Đà Lạt… 1/7/2003 về đến HN, tôi bắt đầu công việc có dính líu một chút đến viết lách và tổng hợp thông tin: Reporter của diễn đàn TTVN – Công việc mà sau này đã mở ra cho tôi nhiều mối quan hệ mới, nhiều cơ hội mới – những cơ hội mà nhiều bạn bè cùng lớp ĐH với tôi không có được. Đó là điều tất nhiên.

Những điều này làm tôi nhớ lại khi còn học lớp 10, có 1 người đã hỏi tôi rằng “tại sao lại có thể gặp, trò chuyện và thân thiết như thế với những Ms.Tạ Bích Loan, anh Minh Vũ, GS. Lê Văn Lan… trong khi nó mong muốn gặp chỉ 1 lần cũng không được”. Khi đó, tôi đã trả lời rất thật rằng, nếu muốn nói, hãy cứ nói; và hãy cứ coi họ như những người bình thường thay vì nghĩ họ nổi tiếng nên khó gần… Cũng chính điều đó sau này giúp tôi dễ dàng tiếp cận với những người lạ, những người hơn mình nhiều tuổi, thành đạt… mà không chút e dè tự ti rằng mình kém hơn hay là không thể đến gần họ.

Hôm nay lan man những chuyện này vì, một người bạn thân mở cửa hàng và muốn nhờ tôi chụp hình để đưa lên bán trên box Thời trang của TTVN. Tôi đã nhận lời, và tôi nghĩ lại vì thấy nó không thể thực hiện được. Thứ nhất là vì đồ của nó khá đắt mà không đặc sắc. Thứ hai là người bạn tôi không quen với ngôn ngữ trên diễn đàn, bán hàng mà không biết mềm mỏng chăm sóc khách hàng thì làm sao mà bán? Thứ 3 là nó không hề biết rằng, muốn bán hàng trên TTVN thì gần như phải online thường xuyên, cập nhật tin tức và trả lời thắc mắc của khách hàng bởi chỉ cần lơ đãng đi khoảng 1h thôi thì rất có thể nó phải moi đến trang thứ 5,6 mới tìm thấy “shop” của mình. Shop gì mà biển hiệu tối thui, buổi tối chẳng có lấy cái bóng đèn; đến như tôi chạy qua mà lần nào cũng nhìn thấy cái biển "Phở bò" to vật vã bên cạnh thì khách lạ làm sao mà thấy? Và còn rất nhiều lí do nữa, và tôi dĩ nhiên không thể giúp nó được bởi tôi còn có công việc của mình. Cách bán hàng trên TTVN của nhiều bạn khá chuyên nghiệp nên thu hút được số lượng đông khách hàng, nhưng dĩ nhiên là không phải ai cũng thế. Và bạn tôi, khi chưa có một hình dung, khi chưa một lần trực tiếp tham gia vào các hoạt động mua bán trên đó, tôi biết nó không đủ tự tin và bản lĩnh để tham gia môi trường ấy.

Tôi thấy tiếc cho nó, tôi nói điều này vì tôi luôn coi nó là bạn thân. Lý do tôi lao vào làm thêm với nhiều lĩnh vực khác nhau bởi vì tôi biết tôi sẽ không đi đúng con đường mình đã học: nghiên cứu lịch sử.Còn nó, đến tận bây giờ nó vẫn không xác định được con đường đi cho mình. Tốt nghiệp cùng chuyên ngành lịch sử văn hóa như tôi, nó ko đi làm mà chuyển sang học may, học thiết kế rồi mở cửa hàng và sắp tới là học tiếp cao học về lịch sử. Tôi cũng muốn học, nhưng nếu có, tôi sẽ ko chọn lịch sử nữa. Học cái có ích cho mình, cái cần cho mình lúc này hơn là học mà không biết mình sẽ làm được gì với cái mình chuẩn bị học. Chỉ 1 lần lựa chọn sai với tôi là đủ. Còn bạn tôi, tôi không chắc…. và lan man đến đoạn này, tôi lại nhớ có 1 lần chính nó đã hỏi tôi “có 500-600k/tháng thôi á? Thế thì mày làm làm gì??” – Lúc đó tôi chỉ cười, bởi vì tôi có lí do của riêng tôi, và tôi biết là tôi đúng.

Tôi đã không đi theo con đường nghề nghiệp tôi đã chọn trước đây, tức là tôi không có một sự khởi đầu tốt về những kiến thức cơ bản cần có cho lĩnh vực chuyên môn. Liệu những kinh nghiệm thực tế cóp nhặt vụn vặt có giúp tôi đến đích? Có thể là không, nhưng tôi sẽ cố gắng và không buông xuôi, bởi đó là công việc tôi đã chọn lựa ngoài chuyên ngành đã học. Còn nó? Có thể nó sẽ giận tôi khi đọc những điều tôi viết về nó ở đây; nhưng dù sao thì tôi vẫn rất mong rằng, lần này nó sẽ thành công với những gì nó đang làm.

-----------------

Trang… Hì, điều quan trọng nhất là người ta biết mình muốn gì và phải làm gì để đạt được điều đó. Cả 2 thứ đó tớ nghĩ là G đều có cả.
Wednesday October 11, 2006 - 08:46am (PET) Remove Comment

P.S. … hì, cũng chưa chắc đâu TrangNEU ạ. Nhiều lúc có cảm giác là mình vẫn cứ đang đứng núi này trông núi nọ và mất tự tin phết :D
Thursday October 12, 2006 - 08:44am (ICT) Remove Comment

VetGia® Cái quan trọng là xác định được mình muốn gì tức là biết cái đích cần đến, lúc đó sẽ lần hồi tìm được lối đi thôi. Chúc em Gừng sớm tìm được lối đi hiệu quả nhất để đến với mục tiêu. Lần này chắc ko phải lượn đâu nhỉ :P
Thursday October 12, 2006 - 10:38am (ICT) Remove Comment

P.S. … Vetgià@: lại lí thuyết và khẩu hiệu rồi
Thursday October 12, 2006 - 11:09am (ICT) Remove Comment

Giáo … Người nổi tiếng cũng là người cả thôi. Trừ những ai quá kiểu "sao" thì nói chung cũng chơi được mà. Mình may thế mà quen em Giang.
Friday October 13, 2006 - 10:28pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Còn em, sao bao cố gắng nỗ lực cuối cùng cũng thực hiện được ước - mơ - vươn - tới - một - ông - sao là quen được với "ông" Giáo Hoàng hi hi
Saturday October 14, 2006 - 08:33am (ICT) Remove Comment

Vanil… tao ban qua hom nay moi len doc duoc bai nay mac du da nghe ke tu lau. Dung la doc xong tao co buc may that, nhung ko phai vi nhung gi may viet dau. Tao thay may noi co ly, se tiep thu. The nhung sao may lai ko noi thang voi tao chuyen nay ma lai phai dua len mang? may co the dua bat cu chuyen gi cua may len, dieu nay thi tao hieu. nhung mong la nhung chuyen cua nguoi khac thi ko nen dua len nhung noi cong cong nhu the nay.Du sao thi cung cam on vi nhung gi may da gop y.
Wednesday October 18, 2006 - 07:14pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Nếu mày không gào tóang lên ở cái comment kia, thì đoạn cuối tao viết riêng cho mày sẽ chỉ có mày, tao, Trang, Khanh và cùng lắm là Thùy Anh biết. ThùyAnh thì chắc chẳng bao giờ chui vào đây mà đọc những điều nhảm nhí này. Có hôm tao ghé qua cửa hàng thì mày ko có ở đó, gọi điện toàn không liên lạc được. Chắc do lỗi mạng.
Thật sự thì tao nghĩ như thế đấy. Mày nghĩ nhiều, nhưng cái cần lo thì mày toàn để đi đâu đâu ấy. Bước vào kinh doanh mà không định hình hết những khó khăn và rủi ro phải đối mặt, mà lần này không phải lần đầu tiên mày "kinh doanh".
Chẳng cần phải gào tóang lên rằng, tất cả những gì bọn tao nói cũng vì muốn tốt cho may, thì mày cũng vẫn hiểu điều đó đúng không. Nhưng cái câu "dù sao thì cũng cảm ơn..." mày viết cuối cùng kia, nghe sao mà nặng nề thế? Chẳng lẽ mong muốn cho bạn mình tốt hơn lại là một điều sai????
Thursday October 19, 2006 - 09:19am (ICT) Remove Comment

Tuesday, October 10, 2006

Chuyện bây giờ mới kể

Mặc dù tất cả những người “ngày xưa” cùng làm việc với nhau, chẳng còn ai ngồi lại nơi chốn cũ, nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn có những cuộc hẹn hò. Có khi là ăn trưa. Có khi là café và tán láo vài chuyện lăng nhăng. Cũng có khi cùng nhau xem một bộ film nào đó mới được trình chiếu… Dù là như thế nào, thì những cuộc gặp ấy bao giờ cũng thật sự vui vẻ, thoải mái và đầy ắp những tiếng cười.

Trưa nay cũng thế, chúng tôi cùng nhau đi ăn trưa và sau đó uống café ở gần KS Hà Nội. Thật ra thì chúng tôi muốn ghé thăm lại vp công ty cũ, nhưng sợ những người mới không biết chúng tôi là ai nên đã quyết định đi café sau khi ăn. Tôi kể cho mọi người nghe nội dung một entry cũ trên Blog này; đại ý nói về việc tôi đã nghỉ việc thế nào và tin tôi bị sa thải ra sao. Dĩ nhiên, chỉ duy nhất tôi và sếp tôi lúc đó biết chính xác tôi đã tự ý nghỉ, hay tôi bị sa thải. Những người bạn của tôi, tất cả, đều chỉ biết sau khi tôi kể lại. Cho nên, chính họ cũng thắc mắc không biết tôi đã tự nghỉ hay tôi bị sa thải; bởi trước tôi, đã từng có nhân viên bị cho thôi việc nên việc tôi bị sa thải là hoàn toàn có thể xảy ra. Tôi cũng không quên kể cho những người bạn, những đồng nghiệp cũ, chuyện gần đây sếp cũ của tôi có đọc blog của tôi (điều này làm tôi thật sự xúc động) để rồi sau đó sếp vào hỏi tôi trên YM rằng “Anh nhớ là hồi đó em tự nghỉ, chứ công ty có ép ai nghỉ việc bao giờ đâu, chỉ duy nhất 1 người thôi…. Hồi đó anh cũng đóan là em sẽ rời đi sớm, toàn là mọi người tìm được chỗ tốt hơn rồi bỏ đi thôi chứ…”

Nghe sếp cũ nói như thế, quả thực tôi hơi hoang mang. Thứ nhất là vì sếp cũ của tôi có một trí nhớ đặc biệt, cái gì cũng nhớ và đã nhớ thì không bao giờ quên, không bao giờ nhầm lẫn. Thứ hai là tin tôi bị sa thải (chứ ko phải tự ý nghỉ việc) không phải tôi nghe trực tiếp từ sếp, mà nghe từ một người bạn ở vp HN; tức là sau khi thông tin đã đi một vòng vào SG và trở ra, tức là gần 4000km…. Mà tam sao thất bản, huống chi 4000 km kia có thể bóp méo sự thật đến 100%. Hay là tôi đã sai? Hay là tôi đã nghi oan cho sếp tôi? Hay là cô bé đồng nghiệp ngày xưa đã vì ghét sếp mà nói với tôi như thế? Hay là… thôi chắc là tôi sai rồi. Dù sự thật có là thế nào, thì đích thân sếp cũ của tôi đã vào nói là không phải cơ mà. Tôi đã rời khỏi công ty đó gần 2 năm rồi, thì chắc gì trí nhớ còn được như sếp. Sếp đã nói như thế, thì phải tin chứ? Thế nên tôi mới cặm cụi ngồi đây mà đính chính với tất cả những ai đã đọc entry mang tên Về những sự thay đổi trên Blog của tôi rằng, chuyện tôi bị sa thải là sai, sai thật đấy; sếp cũ của tôi bảo là tôi đã tự ý nghỉ chứ không phải sếp sa thải tôi. (Nghĩ lại tôi thấy mình thật tệ).

Nhưng có một chuyện, nhất định tôi không thể nào nhầm lẫn, rằng có một giờ nghỉ giữa giờ nào đó, vì đói do chưa ăn sáng, nên tôi và bạn Miu đã đi ra ngoài mua bánh ngọt và mang về văn phòng. Tổng thời gian đi và về chắc chỉ cùng lắm là 10 phút, mà thời gian nghỉ giữa giờ là 15 phút, tức là chúng tôi có những 5 phút để xử lí cái bánh ngọt. Nhưng chúng tôi đã chóang váng đến không nói nổi lời nào, khi vừa trở về đã nghe sếp nói rằng “nghe nói cô Gừng với cô Miu cầm đầu một đoàn các cô đi uống café”. Vầng, giá mà được trở lại thời điểm nhiều hơn hai năm về trước một lần nữa, có lẽ chúng tôi sẽ làm như thế, sẽ “cầm đầu” chị em trong công ty đi café… (vì đằng nào cũng mang tiếng cơ mà :D)

Và chúng tôi, nếu được trở về thời điểm hơn hai năm trước 1 lần nữa, chúng tôi chắc sẽ tận tụy mà cống hiến cho công ty đến lúc bị buộc phải nghỉ việc, chứ nhất định không chịu rời đi, cho dù những công việc khác có hấp dẫn với một mức thù lao cao hơn thế… bởi vì, ngày ra đi, chúng tôi đã không biết được là sau này, lại có lúc sếp cũ của chúng tôi quan tâm đến chúng tôi như thế; quan tâm đến mức dành cả thời gian để đọc blog – nơi chúng tôi toàn viết những điều nhảm nhí.

Còn bạn, nếu bạn có một người quản lí như thế, bạn có rời bỏ mà đi?

----------------

Super… Hì, nếu mà có một người quản lý như thế, thì sẽ ko bỏ đi mà sẽ cố gắng hết sức để ... "Tiến lên ta quyết tiến lên, tiến lên để gọi cấp trên bằng...THẰNG" :p
Tuesday October 10, 2006 - 04:55pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Vầng, em biết là bác đã áp dụng chiêu này, và đã thành công mĩ mãn. Nhưng em biết sức em, ham chơi hơn ham làm, cho nên em mà áp dụng như bác thế nào cũng có ngày ngã lộn cổ :D Sợ lắm :P
Tuesday October 10, 2006 - 04:59pm (ICT) Remove Comment

Giáo … Sướng nhé, em có người nghĩ hộ cho đỡ phải nặng đầu. Hôm nay đông vui gần chục người, ko thể tưởng tượng được.
Tuesday October 10, 2006 - 05:18pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Vầng, nhiều khi em cứ ao ước, ao ước đến bỏng cháy là được quay trở lại ngày tháng cũ, em thề em sẽ nói sạch mọi thứ em biết với sếp, nhờ sếp nhớ hộ em. Sếp nhớ nhiều mà không bị nhầm lẫn bao giờ, thật là đáng khâm phục anh nhỉ...
ôi ôi, cứ nhắc lại chuyện trưa nay là em lại thấy vui quá, là lá la...
Ngày mai chắc còn vui hơn nữa =))

Tuesday October 10, 2006 - 05:25pm (ICT) Remove Comment

Hang … O*, the cuoi cung sep chi la thang nao?
Tuesday October 10, 2006 - 12:23pm (EDT) Remove Comment

P.S. … Suỵt, gái ơi, chị nghĩ là sếp chị ko thích chị gọi tên anh ấy ở đây đâu. Chị đã nói rõ ở đây chỉ viết những điều nhảm nhí thôi, mà sếp thì ko thể xếp chung với nhảm nhí được. Với lại ở trong này nhiều sếp lắm, lỡ chị đưa tên sếp chị lên, thế nào cũng có bác chép miệng "đấy, may mà mình không túm nó về dưới trướng của mình", chẹp!
(Đấy là chưa kể đến việc tiết lộ thông tin cá nhân là vi phạm pháp luật nhá. Vụ này có khi chị em mình mật thư cho nhau thôi gái nhỉ :D )

Wednesday October 11, 2006 - 08:50am (ICT) Remove Comment

Lones… Có phải sếp của cô Voi còi là người mà ai cũng đóan được là ai đấy phải không? He he.
Wednesday October 11, 2006 - 09:55am (ICT) Remove Comment

snowb… Tớ đề nghị bạn Giang lần sau viết cái gì thì viết cho chính xác chứ ko có kiểu viết rồi lại hiệu đính như thế này đâu. Bây giờ thật giả nẫn nộn tớ chẳng biết phải tin ai nữa huhuhu
Wednesday October 11, 2006 - 10:38am (ICT) Remove Comment

P.S. … Lonesome@: Ai thích đóan thì cứ đóan, trúng thì trúng chẳng trúng thì trượt. Lo gì?
Snowbell@: Tớ không cố tình gây hiểu nhầm mà. Chắc tại trí nhớ tớ nẫn nộn, may nhờ có sếp cũ tớ ghé ngang đọc và giúp tớ đính chính nên tớ mới phải làm cái entry này, chứ edit bài cũ thì lại sợ là mình không trung thực he he Thế nên bạn cứ tin tớ đi, bạn không tin thì cho tớ xin lỗi vì đã không làm cho bạn tin những gì tớ nói :D

Wednesday October 11, 2006 - 11:40am (ICT) Remove Comment

Hai Anh Ồ é! Nếu mình có người sếp cực kì mẫn cán và quan tâm tới đời sống tâm sinh lý của nhân viên cấp dưới thế này thì chả dại gì mình đi. Mình sẽ cố gắng hết sức có thể để có thể thành một nhân viên đúng mực và đồng thời một ngày đẹp trời nào đó mình sẽ tiến lên vị trí mà sếp mình ngồi đồng thời vỗ vai sếp mà nói rằng chúng mình là đồng nghiệp :))
Wednesday October 11, 2006 - 05:52pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Ớ, thế cứ phải tiến lên vị trí sếp ngồi thì mới được vỗ vai sếp "chúng mình là đồng nghiệp" à? Bạn H.A làm sếp đi, để tớ thử cách của bạn, chứ sếp cũ của tớ thì một là tớ nghỉ làm rùi, hai là sếp cũ của tớ là người - mà - ai - cũng - biết - là - thế - nào - rồi - đấy he he
Thursday October 12, 2006 - 08:51am (ICT) Remove Comment

Giáo … Sếp quan tâm đến cả tần suất đi vệ sinh của nhân viên thì phải thấy là tâm (sinh) lý như thế nào rồi đấy đồng chí Anhbdh ạ. hihi
Thursday October 12, 2006 - 06:49pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Đấy, anh GH không nhắc làm em tí quên. Ngày xưa tí nữa thì có thêm quả "quota" số lần đi VS và số giấy VS được dùng + thời gian đi VS tối đã cho mỗi lần.... Hồi đó mà có quota sớm, có khi em bán lại cho 1 số đứa cũng được khối í chứ (bản chất con buôn lộ rõ hí hí)
Friday October 13, 2006 - 08:45am (ICT) Remove Comment

Lones… thế thì biết sếp là ai rồi
Friday October 13, 2006 - 01:35pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Biết rồi, khổ lắm nói mãi. Có nhất thiết cứ phải nói toạc ra như thế không?
Friday October 13, 2006 - 02:06pm (ICT) Remove Comment

Monday, October 9, 2006

Những anh hùng.... NÚP

23h khuya thứ 7, lò dò online, hí hoáy nghịch đến nỗi máy dính virus và gửi link tá lả. Nhưng nhờ thế mà mới biết, sau những cái emoticons tròn đen thui kia, dân tình vẫn say sưa online, say sưa với yahoo messenger và say sưa… CHAT. Bằng chứng là ngay lập tức cả chục cái message đổ ụp xuống trước mặt mình trước khi mình kịp phát hiện ra máy bị virus và sign-out. Thôi thì đủ các thành phần nhá, từ gã có vợ con, đến kẻ đang happy với tình yêu hay những kẻ một mình như mình… chả thiếu ai. Tất cả đồng loạt “Virus rồi em ơi….”, à, ừ… biết rồi, từ từ để tớ sign-out nhé, hay là muốn tớ tặng thêm một cơ số link nữa? Kết cục của một buổi tối cuối tuần lò dò online sau tuyên ngôn “không online vào ngày cuối tuần” từ rất lâu rồi. Mà công nhận, nhiều lúc chờ được đến cuối tuần kinh khủng, để thóat khỏi mạng mẽo, trốn việc, ngủ nướng, lang thang đi chơi với mấy đứa bạn (cứ làm như bình thường không ngủ nướng và ko lang thang đi chơi í)....

Sáng nay đi làm, chưa kịp làm gì thì đã bị cằn nhằn “em Gừng quét virus chưa, sao để nó gửi link tùm lum thế? Chắc tò mò cái hình Mai Phương Thúy hả???”. Nghe cứ như mình ham hố lắm í. Thật, mình chả dở hơi đến mức đấy. Hoa hậu thì đã sao? Không là em Thúy thì cũng sẽ là 1 em nào khác, có gì mà phải soi mói, bới móc hết chuyện này đến chuyện kia của người ta rồi truyền tay nhau, rỉ tai nhau như một trò mua vui khốn nạn? Cứ thử hình dung, đến 1 ngày đẹp trời nào đó, và nhờ 1 sự kiện nào đó mà trở nên nổi tiếng (Có thể lắm chứ, nhưng nhiều khả năng là nổi lềnh phềnh), rồi thì bị thêu dệt một mớ những thứ vớ vẩn như thế… xem có ai là không bực mình? Thiên hạ giờ đúng là lắm kẻ rỗi hơi vô công rồi nghề, làm những trò đó không thần kinh thì đầu óc cũng hơi có vấn đề đôi chút…. Phù… phù…

Mà sao tự nhiên lại cáu vì điều này nhỉ? Dạo này, theo như nhận xét của một số người, thì mình rất hay cáu gắt nhé. Chả có lí do gì cũng cáu ầm lên đến mức ngay cả những đứa đưa ra mấy cái nhận xét ở trên cũng phải lấy làm lo lắng. Stress? Nhưng mà stress vì cái quái gì nhỉ? Chắc chắn không phải vì công việc rồi, nhưng vì cái gì thì không biết. Chỉ biết là đang rất rất khó chịu với cảm giác này và sẽ phải sớm thóat khỏi nó thôi…

Chiều nay gió mùa về, hi vọng lần này là gió mùa thật chứ không phải như những lần trước…

----------------------

VetGia® Hơ hơ! Em Gừng giận à? Xin lỗi em Gừng nhá. Lần sau không phát biểu thế nữa, phát biểu ác hơn thôi
Monday October 9, 2006 - 02:50pm (ICT) Remove Comment

Tuyet… Uh, công nhận là dạo này bạn Gừng bị sì trét gì ý, hay cáu thật, mình mà nói nhiều tẹo là bị nó dọa tao cáu bi giờ...hichic..thế là thui, chẳng dại kẻo lại vạ oan với nó. Mau giải tỏa sì trét đi nhá Gừng. Gió mùa về, chắc mày sẽ bớt nóng giận hơn nhi? hehee...
Monday October 9, 2006 - 06:55pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Vetgia@: Có cần em nhắc lại lần nữa ko? Bực mình rồi nhé.
Nga ngố@: Thêm mày nữa, lèo nhèo cái gì. Lèo nhèo nữa là đập cho trận bây giờ đấy
Tuesday October 10, 2006 - 08:42am (ICT) Remove Comment

TheNo… ;) Bạn Gừng chuyển qua dùng trình duyệt FIREFOX đi, sẽ không bị dính ba cái vụ linh tinh ấy nữa:P
Ờ, mấy bữa nay gió mùa về thật rồi, sáng sớm se lạnh, chợt thức dậy, thấy cần có hơi ấm bên cạnh thật rồi:D hè hè:D
Tuesday October 10, 2006 - 09:16am (ICT) Remove Comment

P.S. … Lạnh lẽo giè hả bạn Thắng. Tớ vẫn thấy nóng bỏ xừ!
Tuesday October 10, 2006 - 09:31am (ICT) Remove Comment

anh_yêu Họ muốn Núp thì kệ họ thôi, cứ hay cáu gắt thế là có vấn đề đấy :D hí hí hí
Wednesday October 11, 2006 - 09:23am (ICT) Remove Comment

P.S. … Vấn đề gì ở đây hả bạn Anh_yêu? Mà vấn đề đó có liên quan đến bạn không thế? Không chứ gì? Không là đúng rồi. Vậy bạn trật tự để tớ cáu tiếp nhé
Wednesday October 11, 2006 - 09:31am (ICT) Remove Comment

Saturday, October 7, 2006

Một ngày sau trung thu

150 magnify

Là một ngày mệt nhoài, đi từ sáng tới khuya về. Mệt, đã thế cái máy tính dở hơi lại còn dính virus chết tiệt và sau khi phát tán link một cách vô tội vạ, khoảng mười mấy cái message cùng lúc đổ ụp xuống trước mặt. Ghét. Sign-out luôn, rồi cặm cụi copy cái này về từ Blog của lão KingKong và bạn TrangNEU. Kể cũng hơi nhảm nhí, nhưng cũng "giết" được một cơ số đơn vị thời gian :D

Còn có cả bản tiếng Anh nữa, Ở đây

Bạn đã từng làm những việc này bao giờ chưa:
1. Mua tặng mỗi người trong bar một cốc (rượu, bia ...)
2. Bơi cùng cá heo
3. Leo núi (1,2,3,4... chả nhớ là mấy lần)
4. Nhảy lên xe Ferrari chạy thử
5. Vào trong Kim Tự Tháp Ai Cập
6. Cầm một con nhện châu Phi
7. Tắm cùng ai đó dưới ánh nến
8. Nói "Anh yêu em" ("Em yêu anh") và thực sự nghĩ như thế (uhm... mình đã nói yêu ai khi mình ko thật sự nghĩ thế chưa nhỉ?
9. Ôm thật chặt một cái cây (Đừng ai hỏi là bao giơvà cây gì nhé)
10. Nhảy bungee
11. Đến thăm Paris
12. Chứng kiến một cơn bão ngoài biển
13. Thức thâu đêm và xem mặt trời mọc (Một chuyện gần như là điên rồ mà mình đã làm)
14. Đã thấy Northern Lights
15. Tham dự một cuộc đấu thể thao cực lớn
16. Đi từ dưới chân lên đỉnh tháp Pisa (tháp nghiêng)
17. ăn rau do chính tay bạn trồng (Hồi bé công nhận mình chăm, mảnh vườn sau nhà lúc nào cũng xanh rau :D)
18. Chạm vào một núi băng
19. Ngủ dưới bầu trời sao (hồi bé tí ấy, điện chưa "nhiều" như bây giờ, tớ toàn ngủ ngoài hiên nhà cho mát hi hi )
20. Thay tã cho một em bé (lại còn khéo nữa chứ?)
21. Đi khinh khí cầu
22. Nhìn thấy một trận sao băng
23. Say rượu sâm banh (ko hẳn là say, đủ để không tỉnh táo thôi)
24. Làm từ thiện nhiều hơn số tiền bạn kiếm được
25. Nhìn bầu trời ban đêm bằng kính thiên văn
26. Cười thật to trong tình huống tồi tệ nhất trong đời (ghét cực, cái cảm giác chỉ muốn gào thét và đập phá nhưng cuối cùng lại chỉ câm nín và cười)
27. ăn no quá cỡ (nhiều lần rồi, đa phần bị ép buộc hu hu)
28. Thắng trong một lần cá cược đua ngựa
29. Tán tỉnh một người lạ mặt (Hình như là đã từng :D, để hỏi lại các nạn nhân cho chắc nhé)
30. Chơi ném tuyết
31. Hét, gào thét ầm ỹ nhất có thể (đặc biệt là trong những lần đi chơi)
32. Giữ một con cừu
33. Chứng kiến trọn vẹn một lần Nhật thực hoặc Nguyệt thực (từ hồi học cấp 2, chỉ ko nhớ năm nào)
34. Chơi xe roller coaster (trong công viên nước hình như cũng có)
35. Thắng trong một pha home-run (chơi bóng chày)
36. Nhảy như một đứa dở hơi và không quan tâm ai đang nhìn mình
37. Mất giọng nguyên một ngày (và kéo dài sang nhiều ngày khác nữa)
38. Thực sự cảm thấy cuộc đời mình hạnh phúc, dù chỉ là một phút (phù phù... nhiều chứ)
39. Có 2 ổ cứng trong máy tính
40. Tới thăm tất cả các tỉnh thành (Chưa, mới chỉ là điều tớ ao ước thôi)
41. Chăm sóc một lão say rượu (Không phải một lão, mà là nhiều lần rồi, nhưng là các... girl hik hik)
42. Có những người bạn tuyệt vời (dĩ nhiên rồi. Mai sẽ kể tên nhé)
43. Nhảy với một người lạ ở một quốc gia khác
44. Nhìn thấy cá voi hoang dã
45. Lấy trộm một biển hiệu
46. Đi du lịch bụi ở Châu Âu
47. Du lịch đường trường bằng xe máy
48. Leo núi đá
49. Đi ngoài bờ biển lúc nửa đêm (Thức chờ bình minh thì đương nhiên là lang thang ngoài bờ biển lúc nửa đêm rồi
50. Nhảy dù
51. Đến thăm Ireland
52. Thất tình lâu hơn thời gian yêu (cái này chắc là 50/50,tớ cũng ko hiểu)
53. Ngồi ăn với một người lạ mặt trong nhà hàng ( thế nào được coi là người lạ mặt? NGười mới gặp lần đầu thì có đấy)
54. Đến thăm nước Nhật
55. Vắt sữa bò
56. Đánh dấu, số thứ tự đống đĩa CD của bạn (ko hẳn là đánh số thứ tự, mà là cộp dấu tên mình lên để chứng tỏ sở hữu thì đúng hơn)
57. Giả làm người hùng (Hồi cấp 3 ạ, trong một vụ trêu thầy giáo dạy văn và tớ đã nhận tội, nhưng không phải trước cả lớp hehe)
58. Hát karaoke (quá nhiều,tối nay cũng vừa hát)
59. Ngủ vùi cả ngày (tớ là sâu ngủ)
60. Không mặc gì trước mặt người lạ (Hồi bé tí chưa biết gì, tớ cá là bạn nào cũng có ít nhất một lần như thế)
61. Lặn scuba ngoài biển
62. Hôn dưới mưa
63. Nô đùa dưới mưa (enjoy cực, thử mà xem)
64. Nô đùa trong bùn
65. Đi xem phim trong một rạp lớn (có chỗ đậu xe bên trong)
66. Tới thăm Vạn lý trường thành
67. Lập một doanh nghiệp
68. Yêu mà không bị thất tình (yêu và biết người ta cũng rất rất yêu mình, thế thì làm sao mà thất tình được nhỉ?)
69. Tới thăm vùng yên nghỉ của các cụ
70. Tham gia một lớp học võ
71. Chơi D&D liền tù tì hơn 6 tiếng đồng hồ
72. Kết hôn
73. Xuất hiện trong một bộ phim (ko phải film, chỉ bị ép buộc tham gia 1 phóng sự thôi, từ 6 năm trước)
74. Phá hỏng một bữa tiệc
75. Ly hôn
76. Đi xa không có thức ăn trong 5 ngày
77. Làm bánh từ bột (Khéo tay lắm nhé)
78. Đoạt giải nhất trong một cuộc thi trang phục
79. Ngồi thuyền đáy bằng ở thành phố Venice
80. Xăm mình (Ý tớ là mua mấy cái hình xăm về dán í, trò a dua với mấy đứa bạn hồi năm đầu ĐH)
81. Đi bè trên sông Snake (miền Tây nước Mỹ)
82. Xuất hiện trên TV như một chuyên gia
83. Được tặng hoa mà không có lý do gì (giờ vẫn thích được tặng như thế)
84. Biểu diễn trên sân khấu (sân khấu thiếu nhi vẫn cứ là sân khấu nhỉ he he và dù là bé tí thì vẫn được tính chứ)
85. Tới thăm Las Vegas
86. Thu âm (nhạc, hát)
87. Nếm thịt cá voi
88. Qua đêm với một em (anh) mới quen
89. Tới thăm Thailand
90. Mua một ngôi nhà
91. Tham gia vào một trận đánh nhau
92. Chôn một người thân
93. Đi du lịch bằng một chiếc du thuyền
94. Nói thông thạo nhiều hơn một ngôn ngữ
95. Biểu diễn ở Rocky Horror
96. Nuôi trẻ em
97. Đi theo ban nhạc mình yêu thích trong một chuyến lưu diễn
98. Đặt tên cho một chòm sao riêng của mình
99. Đi du lịch bằng xe đạp ở nước ngoài
100. Du lịch tới một thành phố khác chỉ để tạo một sự đổi mới
101. Đi qua Golden Gate Bridge (cây cầu ở San Francisco)
102. Hát thật to trong xe và không dừng lại khi có người khác nhìn
103. Phẫu thuật thẩm mỹ
104. Sống sót với một căn bệnh mà lẽ ra bạn không nên bị
105. Viết báo cho một tờ báo lớn (Khi tớ học cấp 3 thì "Áo trắng" và "tuổi xanh" có được coi là... tờ báo lớn không?)
106. Giảm mất vài chục ký
107. Giữ một ai đó đang bị một cú sốc về chuyện quá khứ
108. Lái máy bay
109. Nuôi một con cá đuối điện
110. Làm ai đó thất tình (hik, tội lỗi, nhưng phải thú nhận là tớ đã từng...)
111. Giúp một động vật sinh con
112. Tham gia và thắng tiền trong một trò chơi trên TV
113. Gãy xương
114. Đi săn và chụp ảnh ở Châu Phi
115. Có móc sắt ở một bộ phận cơ thể từ cổ trở xuống
116. Bắn súng thật
117. ăn nấm rừng
118. Cưỡi ngựa
119. Bị mổ xẻ nặng
120. Nuôi một con rắn
121. Đi xuống tận cùng Grand Canyon (ở bang Arizona, Mỹ)
122. Ngủ nhiều hơn 30 tiếng đồng hồ trong vòng 48 tiếng (là lần bị ốm và nằm mê man... và một vài lần khác cũng thế, dù ko ốm)
123. Đi nước ngoài nhiều hơn về thăm nhà
124. Đi thăm cả 7 châu lục
125. Đi xuồng trong một chuyến đi dài hơn 2 ngày
126. Nếm thịt kanguru
127. Nếm sushi
128. Được đăng ảnh trên một tờ báo
129. Thay đổi ý kiến của ai đó về một vấn đề mà bạn thực sự quan tâm
130. Về thăm trường cũ
131. Chèo thuyền 2 người (Chính xác là bọn tớ đi canô ạ :D)
132. Nuôi một con gián
133. Nếm món cà chua xanh rán
134. Đọc cuốn sách The Iliad - and the Odyssey
135. Tìm lại và đọc các tác phẩm của một nhà văn quan trọng mà bạn đã không đọc hồi ở trường
136. Làm thịt và ăn một con gì đó (nhiều lần rồi he he)
137. Trốn tất cả các buổi họp lớp
138. Giao tiếp với một người không dùng chung một ngôn ngữ nào
139. Được bầu chọn vào một văn phòng (tổ chức) công cộng (Chính xác nó là cái gì í nhỉ, bạn TrangNEU bảo là đoàn, hội... tớ có thêm thời gian làm tký cho Among Friend của IOGT nhé)
140. Tự viết một ngôn ngữ máy tính riêng (hoặc một giao thức)
141. Thấy mình đang sống đúng như mình mơ ước
142. Đưa một người thân vào nhà tế bần
143. Lắp máy tính từ các linh kiện rời
144. Bán tác phẩm nghệ thuật của bạn cho một người lạ
145. Có một gian hàng trong một hội chợ ngoài đường (hoặc bán hàng rong)
146: Nhuộm tóc (Á hu hu cái này tớ ko đủ can dảm đâu)
147: Làm một DJ
148: Cạo trọc đầu
149: Gây ra một tai nạn ô tô
150: Cứu sống một ai đó

Phù phù mệt quá, tớ chẳng kịp đếm nữa vì hai mắt díp lại rồi. Bạn nào tinh mắt đếm hộ tớ với, tớ yêu các bạn thật nhiều và chúc các bạn có những giây phút cuối tuần thật vui nhé

------------------------

Trang… 39, nếu đếm không nhầm :D
Saturday October 7, 2006 - 11:42am (PET) Remove Comment

Pitty… Chị ui hay quá! Cho em bê về blog nha!
Sunday October 8, 2006 - 11:12pm (ICT) Remove Comment

P.S. … uh, 39, hì, Thanks TrangNEU đã cặm cụi đếm hộ tớ nhá. Tớ vừa check lại, bi giờ là 42. Tệ nhỉ :D
Monday October 9, 2006 - 09:20am (ICT) Remove Comment

P.S. … 46 là số mà tớ vừa test. Chắc có test lại thì kịch kim cũng chỉ thế thôi, Đằng nào thì cũng vẫn là tệ :D
Tuesday October 10, 2006 - 06:09pm (ICT) Remove Comment

gt Dài nhỉ he he, chị mang về đếm xem được mấy cái nào!
Tuesday October 10, 2006 - 06:10pm (ICT) Remove Comment

Tuesday, October 3, 2006

Khai trương cửa hàng mới

250 magnify

Cửa hàng có tên là Thu-ý nhưng mà mình cứ thích gọi là Thú-y cơ, nghe nó vần hơn; với lại tại mình ghét con bé chủ cửa hàng thế, khai trương mà chả chịu giảm giá gì cả. Đồ đẹp thì có đẹp, nhưng không giảm giá nhân dịp khai trương thì cũng phải nể tình bạn bè mà giảm tí chút gọi là, để người ta còn có hứng thú mà mua đồ chứ? Đấy là chưa kể suốt cả buổi khai trương mình với bạn Trang chỉ gặm bánh mì và sữa chua để hì hụi làm manơkanh cho nó. Đấy, có “xiêu” mẫu như mình với bạn Trang, mấy bộ váy của nó trông đẹp hơn hẳn là khi treo ở trên mắc hay được xỏ vào mấy em manơkanh vô hồn kia…

Mà cũng chả nhớ là lần thứ bao nhiêu nó nhảy vào kinh doanh nữa, chỉ nhớ là hình như chưa lần nào đạt được cái gì đó cho bõ công nó bỏ ra. Hi vọng lần đầu tư lần này sẽ mang lại cho nó nhiều thứ hơn tất cả những lần trước

Medias Medias

P/S: Demo mấy mẫu váy của Thu-Ý nhé. Váy xinh, người mẫu “xiêu” nhưng mà paparazzi chụp chán quá cơ, lại còn đổ lỗi cho cái máy ảnh nữa chứ… có mà chỉ chụp mấy cái ngón chân ngón tay là giỏi thôi ý.


-------------------

♥Buồn… Khoái mỗi 2 cô người mẫu =))
Tuesday October 3, 2006 - 06:03am (EDT) Remove Comment

P.S. … ù uây... anh khóai kiểu này có nước bạn em dẹp tiệm luôn á
Tuesday October 3, 2006 - 05:26pm (ICT) Remove Comment

rokxit :)) Tên không dấu thì đúng là thú y roài
2 cô người mẫu mũm mĩm nhỉ ^^
Tuesday October 3, 2006 - 06:17pm (ICT) Remove Comment

Dê (b… Váy dành cho siêu siêu khủng long!!
Tuesday October 3, 2006 - 06:57pm (ICT) Remove Comment

N317386 Hehe nguoi mau kia! ;;)
Tuesday October 3, 2006 - 06:00am (MDT) Remove Comment

Giáo … Ôi giồi ơi mấy cô này điệu ơi là điệu ý. Hihi. Mà người mẫu chuẩn phết đới.
Tuesday October 3, 2006 - 07:05pm (ICT) Remove Comment

Hai Anh Chưn cứ gọi là dài ngút ngát ;))
Tuesday October 3, 2006 - 11:19pm (ICT) Remove Comment

So, K… Hừm, mấy kiểu ảnh này chẳng sexy tẹo nào. Biết thế hôm đấy bật cái quạt lên có phải là "ngon" không mày nhỉ? Chứ ngây ngây thơ thơ kiểu này giả nai wá ^_^
Tuesday October 3, 2006 - 11:30pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Rocxit@: Có dấu đàng hoàng nhá
Dê@: Hai cái váy khủng long này gộp lại, gấu mẹ nhà anh mới xỏ vừa đấy hehe
Nam@: NGười mẫu làm sao hả nhóc?
Giáo Hoang@ : May là hôm đấy ko có anh Giáo Hoàng đấy, có anh ở đấy thì chắc là... he he
HảiAnh@: Chuẩn bị tinh thần tối chủ nhật "giết" thằng kia nhá
Trang@: ờ, hôm đó mà ko có cái bạn đen đen ngồi đó có khi mọi chuyện đã khác mày nhỉ?
Wednesday October 4, 2006 - 08:47am (ICT) Remove Comment

VetGia® Ơ! Mình giống cái anh đầu tiên. Thấy mỗi 2 cô chân dài đẹp :P
Wednesday October 4, 2006 - 09:06am (ICT) Remove Comment

♥Buồn… Giang ơi, có Bikini thì làm mẫu tiếp đê :D
Tuesday October 3, 2006 - 10:33pm (EDT) Remove Comment

P.S. … anh Vẹt ui, hai cô "chân dài đẹp" hay là "hai cô... đẹp" :D
A.Đức@: càng già càng... dã man nhỉ, mùa đông đến nơi rồi mà dụ Bikini để chết cóng hả anh?
Wednesday October 4, 2006 - 10:00am (ICT) Remove Comment

snowb… Em vẫn lưu một cái ảnh 2 cô trong một phút bất cẩn đứng trước cái quạt đầy gió tung bay. Ai có nhu cầu xin liên hệ nhé
Wednesday October 4, 2006 - 10:20am (ICT) Remove Comment

P.S. … Chết thật, đáng lẽ mình ko nên đề phòng cái bạn đen đen kia và phải đề phòng con bé tiếng là thỏ mà mặt rất gian này mới đúng chứ. Chết thật.
Wednesday October 4, 2006 - 10:23am (ICT) Remove Comment

ZOS Hê hê, mình có mấy cái ảnh "nét" hơn thế này nhiều. Thế mà bạn Giang chẳng liên hệ xin xỏ gì cả.
Pót lên thì còn phê hơn.
Sẽ gửi qua mail.
Năm sau mình sẽ khai trường cửa hàng quần áo tắm, kết hợp với quần áo trẻ con. Và có chương trình tuyển người mẫu cụ thể
Wednesday October 4, 2006 - 11:28am (ICT) Remove Comment

P.S. … tao nghển cổ chờ email từ bây giờ rồi nhá, gửi nhanh đê ko có đến lúc cổ tao thò sang đến bên kia thì cứ gọi là... tèn tén ten...
gửi vào tragiang@gmail.com nhá ku :D
Wednesday October 4, 2006 - 11:32am (ICT) Remove Comment

VetGia® - Đã nói rõ ràng là chưn dài đẹp. Ai bảo mẫu đẹp đâu :P
- Có ai mở cửa hàng bikini thì làm lẹ lên, để em Gừng còn làm mẫu :))
Wednesday October 4, 2006 - 02:55pm (ICT) Remove Comment

P.S. … hu hu :(( :(( :((
Wednesday October 4, 2006 - 03:19pm (ICT) Remove Comment

Tuyet… haha...có vẻ nhiều ngừơi khen người mẫu, có lẽ mày làm quả chạy xô đi chụp người mẫu kím thêm ít tiền uống trà đá đi Gừng ơi, tao mún uống trà rùi...heheeeeee...:D
Wednesday October 4, 2006 - 05:33pm (ICT) Remove Comment

P.S. … mày muốn uống trà thì kiếm người khác đê, sao lại dụ tao? Ai lại gái trả tiền cho gái bao giờ không????
Wednesday October 4, 2006 - 05:39pm (ICT) Remove Comment

"NAMTE" hic hic !
Van chua bit dia chi nha
Thursday October 5, 2006 - 08:26am (ICT) Remove Comment

P.S. … Đây đây, địa chỉ đây. Có mỗi cái quan trọng thì quên béng mất:
Số 105 - C2, Thái Thịnh. Biển hiệu là "Thú - Y", ý lộn, "Thu - Ý" to đùng luôn nhá
Thursday October 5, 2006 - 08:33am (ICT) Remove Comment