Wednesday, January 31, 2007

Em vẫn xinh đẹp như ngày xưa....

223 magnify

Xinh chứ
Sao lại không nhỉ?
Nhìn mấy tấm hình dưới đây lại nhớ rằng….
Mình….
Đã từng rất muốn quấn tóc...
... nhưng lại chưa bao giờ đủ can đảm quấn tóc...
Dù biết nếu với tóc quấn sẽ rất đẹp.
Thì thôi
Ko quấn
Nhưng có thể ăn gian bằng cách...
... búi tóc suốt cả buổi sáng
rồi xổ tung ra như thế này...
Thấy mình là lạ

......Nguyên mẫu này

Medias

.....…Và sau khi qua tay Mami Hiền Nga
Medias

Nhưng chỉ thế thôi nhé
Ko quấn tóc đâu
nhất định ko quấn...
ko nhuộm...
ko ép
lúc nào muốn thấy mình là lạ,
lúc nào muốn tóc mình ko thẳng...
... trong khoảnh khắc nào đó
thì sẽ lại búi tóc suốt cả 1 buổi
và xổ tung ra như thế này
Nhưng mà dù em tóc búi
Dù em tóc ngang lưng
Hay tóc em cuộn sóng
Thì…
Em vẫn là em
Là em
Vậy thôi

----------------

Gừng xinh không? Gừng xinh nhỉ. Gừng hơi bị xinh đấy!

snowb… Em ơi, quấn giả sao xinh bằng quấn thật, hí hí

Tuyet… Ha ha...quấn thật đi cậu, mặt cậu có vẻ hợp với tóc quấn đấy...công ty tớ có bạn quấn trông đẹp lắm :))

P.S. … @Tinhdich's Groups: Em không xinh, em không thèm xinh. Em đ@0 thèm xinh nữa! Nhể
@Mèo+Nga: Ờ, cứ ngồi đấy mà thầy dùi. Đến lúc nào tao quấn thật thì khắc biết hí hí

Pha Lê quấn đê G ơi, quấn với tớ cho dzui :)

ki_en Gừng xinh không? Gừng xinh nhỉ. Gừng hơi bị xinh đấy!
xin đổi chữ xờ (x) bằng chữ K nhé Gừng :p

P.S. … @PhaLe81: ko, chết cũng ko quấn
@Ki_en: là sao???

Pha Lê thế thì đi giữa bạn G bạn Nga bạn Miu tớ độc quyền quấn quít à :P

Viola Gừng KINH không? Gừng KINHHHH nhỉ!!! Gừng hơiiiii bị KINH đấy!!!!!

P.S. … @Phale: Hí hí biết đâu nhờ vụ độc quyền quấn quýt đấy mà các anh trong Tinhdich's Groups lại nghiêng hết về phía PL hí hí
@Em Nga: Không hổ danh Dẩm Khâu, mami nhỉ/

Pha Lê ôi ngất trên quả quất :P

ki_en Mà hình trên cùng tác giả là ai đấy Gừng??? Ai làm đạo diễn ấy nhở??? :p

P.S. … Ừ, chả nhớ là ai đạo diễn nữa. Lúc í u u mê mê rồi có nhớ gì đâu?

Viola hình trên cùng mình edit ảnh, bạn Gừng phải credit cho mình một nhát với chứ :D
bạn Gừng online đi, đêm qua mình lại thức để chỉnh ảnh cho bạn. online rồi mình gửi lại ảnh cho

P.S. … nào thì đính chính, nào thì bản quyền mí cả nguyên mẫu của tấm hình trên cùng.
1. Đạo diễn: Ki_en - nguyên nhân và lý do của mọi xuất phát điểm dẫn đến TINHDICH's Groups
2. Photoshop: Mami Hiền Nga. Công nhận là qua tay mami, Gừng lại được muôn phần xinh đẹp. Iêu mámì nhiều nhiều. Gừng online rồi đây. Ảnh đâu, gửi đê

Tuesday, January 30, 2007

TINHDICH's Groups

Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa, con gái vua Hùng đứng giữ sự lựa chọn một trong hai chàng Sơn Tinh và Thủy Tinh, kẻ 8 lạng, người nửa cân. Cuộc chiến cuối cùng rồi cũng có kết thúc, Mị Nương đã tìm được cho mình người đàn ông mà chia sẻ với nàng suốt cuộc đời.

Ngày nảy ngày nay, trong thế giới Blog, lịch sử lặp lại khi iem Gừng đứng trước 04 người đàn ông mà người nào nàng cũng có chút tình thương mến thương. Tương truyền rằng, 4 người đàn ông ấy được nàng xếp vào "TINHDICH's Groups". Người Nam, kẻ Bắc. Kẻ nhà báo, người bán buôn... nên hiếm có khi nào đông đủ được cả 4 tình địch của nàng. Cho đến 1 ngày đẹp giời, thiên thời địa lợi nhân hòa, 4 tình địch cùng nàng Gừng có dịp gặp nhau tại... bãi giữa sông Hồng. Phút gặp mặt ôi chao là thương mến, là bùi ngùi như thế này

Medias

Là người đến sau, nhưng Hoàng Nguyên Vũ lại gần như là kẻ tuyên chiến trước tại Bãi Giữa

Medias

Dĩ nhiên là Ki_en, người khơi nguồn của "TINHDICH's Groups" cũng chẳng vừa

Medias

Hết chày cối lại đến cưa cẩm nhé

Medias

3/4 TINHDICH's Groups - Họ đang làm gì?

Medias

Nào cưa, nào kéo, nào dao. Làm sao biết được người nào yêu em?

Medias

Câu trả lời, mời các bạn đón xem hồi sau sẽ rõ :D

--------------------------

Khôi Lê Cứ cho 4 ứng cử viên này wánh lộn, ai còn sống thì... :-D
P/s: tí nữa anh hiểu sai nghĩa cái "TINHDICH's Groups " :-p

P.S. … hì, hình như cả 4 thành viên của "TINHDICH's Groups" đều hiểu theo cái nghĩa mà anh suýt nữa hiểu sai đấy hi hi

VetGia® Mình cũng chả phải ngoại lệ. Hiz, đầu toàn hắc ín ko :P

P.S. … Hắc ín là sao :> ????????????

Hang … Hoi hop nhi? Nhung qua? a?nh avatar shop ddep cua no dday chi. em a :x

VetGia® Hắc ín là nhựa đường đó :P

White… Gừng ơi yêu nhanh đừng ngồi gieo quẻ, thần ái tình lại bắn nhầm tự dưng 4 anh quay ra thành 2 cặp yêu nhau thì bỏ bố :D ( mới đọc truyện cổ tích chàng công chúa và các nàng hoàng tử ;)) )

P.S. … @Toe: Đẹp nhở. Dạo này chị em hơi nhố nhăng tẹo. 2 ngày nữa Dzũng về. Gái cũng nhanh chân về tụ tập đê, ko có đến lúc người ta khoe chuyện đi chơi lại thèm :P
@Deny_me: Vấn đề là iêu ai. Cả 4 nhá!

ki_en Hic, Tham thì thâm ... (chạy.... :)))

P.S. … Chạy đi đâu? Chạy vào vườn cả hử? Mà cái gì thâm? Thâm rồi sao nữa :P

Tuan D Em oi, em bam que roi, so em sau nay se kho lam day

P.S. … Hơ, ku Tuấn lại vào nói nhảm nhí cái gì thế? Con nói linh tinh nữa là bị sâu răng bây giờ đấy

bigdo… mình hôm nay mới vào đây! đọc cái loại_tiếng_Việt_không_dấu đang ăn cơm suýt cắn mi.e nó vào lưỡi! Con bé này đặt tên ác thật!

P.S. … Ớ, đầu óc chả trong sáng tí nào cả. Sao mà phải cắn vào lưỡi?

Saturday, January 27, 2007

Ngày nắng...

Có thể bạn đã đọc blog entry này ở đâu đó. Loanh quanh thì vô vàn lí do, nhưng chung quy lại là tớ lười. Lười viết. Lười resize và up ảnh. Lười crop chúng lại thành 1 blog entry... trong khi đó có 1 người viết sẵn rồi nên tớ chỉ việc khoanh tay ngoan ngoãn xin phép chủ nhân của blog entry và vác về "nhà" mình. Dĩ nhiên là có chỉnh sửa một chút cho phù hợp hơn hi hi

Bắt đầu từ vụ đối thơ lăng nhăng của tớ với Ki_en trên blog. Rồi 1 ngày đẹp giời, vụ đối thơ ấy mọc chân và chạy sang blog của Mr.Meo. Mới đầu chỉ là Ki_en Mr.Meo, rồi sau xuất hiện thêm Mr.Hoàng CindyMr.Xí trai, tổng thế là 4 anh và 1 mình Gừng. Kể ra thì rất dài dòng, nhưng chẳng có mấy dịp tớ được đi cùng cả 4 tình địch. Người thì ở xa, người bận việc. Vậy mà một ngày chủ nhật đẹp trời cuối tháng 1, tớ lại được hội ngộ đủ cả 4 tình địch. Kẻ vác Nikon D80, kẻ thì con 300D, người lại chơi FZ20, hic hic tình địch còn lại chẳng có máy đành xài tạm con A610 của tớ (tạm gọi là máy lởm - tủi thân dã man). Tất cả đều thống nhất kéo nhau ra bãi giữa sông Hồng để nói cho ra nhẽ, "yêu thì yêu, đ'o yêu giả dép ông về".

Giữa cái nắng của mùa đông Hà Nội, cả bọn lếch thếch kéo nhau ra Cầu Long Biên để cùng nhảy xuống bãi giữa. Khổ lắm cơ, chả ai thèm nói trước, đi bộ xa thế. Bãi giữa cát sâu và lún thế... mà tớ hiên ngang chơi dép cao gót. Các tình địch cuả tớ lúc đi mặt hằm hằm như chỉ muốn băm vằm nhau ra, vậy mà gặp cảnh gặo tình lại sẵn sàng đứng làm mẫu cho nhau chụp ảnh. Lãi nhất phải kể đến tớ. Lãi cực. Một mình tớ mà có đến 4 anh, 4 cái máy ảnh quay vào cùng chụp.

Medias
Chờ ai... chai
Medias
Làm hàng
Medias
Làm hàng tiếp
Medias
Medias
Medias
Gừng và tình địch đầu tiên
Medias
Bằng chứng ngoại tình
Medias
Vẫn còn sâu nặng với tình địch đầu tiên
Medias
Với Hoàng Cindy "Thôi anh hãy về"
Sắp đến đoạn nhảy xuống bãi giữa chiến nhau thì tự nhiên gặp 1 cặp cô dâu - chú rể đi chụp ảnh cưới cho nhau. Hai người này cũng hay. Không có thợ ảnh. Chỉ có chú rể mang cái S2IS gần hết pin để chụp cho vợ sắp cưới. Bọn tớ gọi là chụp ảnh cưới Solo
Medias
Cô dâu "xịn"

Hôm nay cô dâu chú rể này gặp may rồi, gặp TINHDICH's GROUP cùng 2 anh bạn bên xóm nhiếp ảnh. Người thì cần mẫu, người thì cần chụp, quá hợp nhau rùi còn gì. Kéo nhau ra bãi giữa. Xe của chú rể cho xuống luôn để có cái để chở cho cô dâu nữa chứ. Thế là tự nhiên có 2 người mẫu. Cô dâu thì tự nhiên, còn Gừng thì "chuyên nghiệp" theo cách nói của một ai đó.

Medias
Đôi khi tình yêu vẫn thế, em biết chọn tình ai đây
Medias
Em là dâu ngày cưới ...
Medias Em theo anh về làm dâu nhà anh
Medias
Về đây ta cùng vặt cà

Chụp ảnh chán, cả nhóm kéo nhau ra trao đổi sản phẩm với nhau mà dường như quên mất mục đích của chuyến ra bãi giữa để thanh toán nhau này. (thật ra là vẫn có. Sẽ có tường thuật sau hehe). Có lẽ do nhìn thấy cô dâu - chú rể trẻ trung quá mà muốn mình trẻ lại, quên đi những ham hố đời thường.

Và chúng tôi lại quay trở về con đường chúng tôi đã đi ra.

--------------------------

Fg L… eo ơi ảnh xinh xắn thế!
biết đến bao giờ chị Gừng mới được đóng vai cô dâu đây?;))

P.S. … Uh, có khi đến lúc được làm cô dâu thì 4 anh ở trên đều đã xa hết rồi, còn lại Gừng ngồi ca bài "ta chẳng còn ai...." ấy chứ. Mong lắm rồi mà không biết phải làm sao này....

Tuyet… Hihi...cơ hội ngàn năm có 1, tất cả tình địch đều hội họp tại Bãi Giữa, đúng là trời sếp đặt...hehe..tiếc là tớ không có được chứng kiến, nhưng qua tường thuật của bà con thì tớ đã được chứng kiến cuộc hội họp hoành tráng này rồi, chúc cho các tình địch của Gừng sớm chiến thắng, còn ai chiến thắng thì chắc phải làm quả biểu quyết mới được nhỉ? hihihi... :))

P.S. … hơ hơ, biểu quyết giè, ai biết quyết? Nhố nhăng quá. Hóa ra mang gừng ra giữa bãi giữa... đấu giá. Ai có máy xịn thì thắng à? Có nhẽ đâu lại thế????

Tuyet… Hờ hờ...không bít được..cái lày sao tớ bít chớ :P

Hai Anh Tống kết lại: BÉO QUÁ

Viola Gừng Gừng! để má mì cô đơn lủi thủi thế này à!

¤₪▫ M… ^^ Hôm nào xin được đi bám càng! ;)

P.S. … @Nga ngố: Avatar mới đẹp nhở?
@HảiAnh: Đứa nào BÉO đứa đấy tự biết nhá. Người vuông với người dài đứa nào béo hơn hê hê
@Mami: Mami iêu, Gừng ko bỏ mami, Gừng iêu mami mà. Mami chăm ngoan học giỏi và sexy nhé, tháng 3 mami về, Gừng sẽ bỏ hết các anh 1 chỗ để tíu tít với mami...
@MaTriX: Ừ, bám...

Hai Anh Công nhận Béo. Mà tay chụp ảnh này chụp kĩ thật từ top to bottom luôn :))

Viola vớ vẩn! cô này chả đúng chủ trương gì cả! phải kéo các anh ấy đi cùng chứ :D

P.S. … sẽ có các anh, nhưng trong một dịp khác. Có các anh, làm sao mami với Gừng hú hí được, làm sao Gừng iêu mami được?

Wednesday, January 24, 2007

Những vệt màu thời gian

Môi nào hay còn thơm....Cho ta phơi cuộc tình

Đặc quánh không gian là tiếng Khánh Ly buồn đến khắc khoải, Mưa nhè nhẹ, từng tiếng dặt dìu gõ đều trên mái lá. Chén trà chưa kịp rót mà hương trà đã thoang thoảng gần xa. Một buổi tối nhẹ nhàng trong một ngày lạnh lẽo đầy mưa, chẳng biết ấm hay lạnh... Nỗi nhớ cứ lưa thưa như khói trà nhè nhẹ, như màn mưa mỏng mảnh ngoài kia, như tiếng thời gian đang lăn đều khe khẽ. Bức tranh được vẽ nên bởi những vết màu chẳng thể nào quên...

Người đàn ông ngồi trước mặt tôi trông trẻ và phong độ hơn cái tuổi ngoài lục tuần của ông... Tôi im lặng ngồi nghe, khác hẳn với mọi khi ngồi cùng bạn bè tôi gần như chỉ nói... Giữa ông và chúng tôi là hai thế hệ... Nói cho đúng, ông cách tôi đến hai thế hệ. Khoảng cách ấy càng xa hơn khi 2/3 cuộc đời ông không ở Việt Nam và phần đời còn lại sau này cũng thế. Mấy mươi ngày ngắn ngủi, làm sao một người đã có lúc ức chế đến muốn quên đi tiếng Việt để rồi phải đi học lại mới nhớ như ông có thể hiểu hết được cuộc sống và con người nơi đây???

Ông bảo, thế hệ thanh niên như chúng tôi bây giờ sống nhạt lắm, không có lý tưởng, không có ước mơ và không có quyết tâm để thực hiện chúng... Ông còn nói nhiều nữa, về những điều mà ông nghĩ là cần phải làm cho chúng tôi thấy và hiểu rằng chúng quan trọng. Tôi không hứng thú lắm, bởi với tôi những điều ông nói lúc này chỉ như một câu chuyện phù phiếm, ko hơn... Nhưng ông vẫn say sưa và có vẻ như không nhận ra vẻ lơ đãng nơi tôi...

Có một điều ông nói làm tôi liên tưởng tới anh, 1 người bạn... người cũng quá nửa cuộc đời bôn ba xứ lạ, người mà ngày tôi sinh ra cũng là lúc anh tròn 20 tuổi... Anh có những điều tâm huyết và vẫn đang sống chết vì điều ấy. Tôi thì không. Có nhiều lần anh giận vì sự vô tâm đó của tôi. Nhưng làm sao có thể so sánh được khi mà chúng tôi thuộc hai thế hệ khác nhau, trưởng thành ở những môi trường khác nhau... Làm sao ép tôi có lý tưởng giống anh, khi mà anh cũng ko thể nào có cùng suy nghĩ với tôi? Chúng tôi có thể có nhiều khác biệt, nhưng quan trọng là niềm tin ở chúng tôi giống nhau...

Cái ta thấy chưa chắc là cái ta biết... Anh vẫn thường nói thế. Và câu chuyện người đàn ông ngoại lục tuần nói với chúng tôi tối qua rồi sẽ tan loãng như chén trà nước cuối, chỉ còn thoảng lại chút hương nhàn nhạt, vô hình...

…. Có phải tôi đang đi qua thời gian??? Và kỷ niệm chỉ như mây như mưa, như đống tro tàn của dĩ vãng.....
----------------------

Viola tôi - từ khi 12 tuổi - sống không nhạt, có lý tưởng, có ước mơ, và có quyết tâm để thực hiện chúng. có rất nhiều, rất lớn...
16 tuổi, tôi đặt viên gạch vững chắc cho con đường của tôi.
17 tuổi, tôi cắm cúi bước đi, lòng không nao động.
18 tuổi, tôi muốn thấy một quãng mới thật dài, thật rộng của con đường ấy...
còn ở phía trước, còn tiến lên...

P.S. … 12 tuổi, chị vẫn là con bé lơ ngơ như đại đa số những đứa trẻ ở vào tuổi đó, và cùng lứa với chị.
16 tuổi, vẫn lơ ngơ dù đã có 1 vài dự định cho mình sau này
18 tuổi, gặp một vài biến động và ảnh hưởng đến suy nghĩ của chị suốt quãng thời gian dài sau này...
25 tuổi, bây giờ, là như thế nào nhỉ? Nửa muốn cố gắng làm một điều gì đó thật khác, nửa muốn dừng lại....
Nói chung thì chắc là ông già kia nói đúng. Chị nhạt!
Váy ngắn thông minh, váy càng ngắn càng sexy, càng sexy càng thông minh... chị chưa bao giờ gọi em như thế nhỉ? có 1 vài cảm nhận về em ngay từ khi mới phone cho chị, nhưng ko nói đâu. Luôn là váy ngắn hồn nhiên, váy ngắn thông minh trên suốt con đường em đi nhé!

cuoih… Hic, váy ngắn à? Thông minh & sexy <-- 100% hoàn hảo!
Anh chả nhớ 12, 15, 18 & 25 tuổi mình như thế nào. Chỉ biết 27 tuổi vẫn không ngừng tiến lên và chưa bao giờ thôi tự hỏi tiến lên... đâu? ;)

P.S. … hí hí thế mà em "nhớ" mấy cái 18 và 25 của anh CHiM đấy. Chỉ ứ biết 27 là thế nào thôi. Cần em nhắc lại cho nhớ không?

MH Trà Giang ơi, quên mất, "chém trước tâu sau", xin phép em nhé: chị trích 1 ít blog entry này trong entry hôm qua của chị. Đọc blog các em, chị thấy mình khô khan ghê, nhưng biết làm thế nào, cách suy nghĩ của mỗi người mà... Chúc một tuần mới vui vẻ! Chị Mỹ Hòa.

P.S. … Vui quá, lâu lâu mới lại thấy chị Mỹ Hòa có nhiều thời gian để ghé qua Blog của em. Nếu phần nào "ôm" đi được, chị cứ ôm đi ạ. Chẳng biết 7 năm nữa, khi em bằng tuổi chị bây giờ thì sẽ thế nào nhỉ? Có khi còn chẳng biết viết gì cho blog nữa ấy chứ :-)

Một bài viết cũ....

Sau một buổi tối không ồn ào cũng chẳng lặng im, tự nhiên lại thấy mình ngơ ngẩn. Lạnh đến khó chịu. Nhưng màn mưa dịu nhẹ lại làm cho người ta cảm thấy thanh thản lạ lùng. Thanh thản như những buổi tối mùa thu năm nào. Những mùa thu trong kí ức... đôi khi có chút gì như là u uẩn, có chút gì như là nuối tiếc... cũng có thể là cảm giác nhẹ thênh thang như đang được bay lên... bay lên mãi... Tình cờ gặp cô bạn trong góc quán nhỏ. Mãi rồi cũng nhận ra nhau. Chào hỏi, rồi bước đi vội vã ngay sau đó như trước nay chưa từng đứng lại...

Buổi trưa... Nơi làm việc sắp thành cũ kĩ. Nghe Cry của James Blunt, tự nhiên thấy cuộc đời sao mà đơn giản, ngay đến cả việc khóc cũng đơn giản: If you want to talk about it once again, on you I depend. I’ll cry on your shoulder, you’re a friend!. Rồi "You and I have lived through many things"... tự nhiên nhớ lại những người bạn. Có người giờ không còn là bạn. Có người đã từng là bạn nhưng mình đã đánh mất. Có người đã đi cùng mình nhiều năm. Có người chỉ mới vài tháng... Có người mà ngay từ đầu, mình không nghĩ là sẽ trở thành bạn. Và cũng có những người làm mình thấy nuối tiếc. Nhưng tìm được 1 người để nói câu "You’re a friend" là điều không phải lúc nào cũng giản đơn...

Những ngày làm việc uể oải, mệt mỏi, tẻ nhạt và không chút hứng thú vẫn chầm chậm trôi qua... Chưa biết tiếp theo sẽ thế nào. Có thể sẽ là bắt đầu từ 1 điều gì đó rất khác. Chắc chắn sẽ phải bắt đầu. Tự nhiên thấy sốt ruột.

Chán!

Thế giới ngày nào cũng thế. Nhỏ bé và nhiều chuyện vớ vẩn, lặt vặt
-------------------------

MH Bài viết cũ hả em? Bao lâu rồi mà đã gọi là cũ? Thế bây giờ có còn suy nghĩ, cảm nhận như thế này không em? Mình vẫn là mình mà. Tất nhiên, "women are like waves", cảm xúc của phụ nữ chúng mình cứ lên lên xuống xuống như vậy thôi mà em. Chúc em mọi điều tốt lành và trân trọng những gì em yêu thương. Chị Hòa.

P.S. … Gần 1 năm trước chị ạ. Bài viết cũ thì nhiều lắm, đọc lại nhiều lúc có cảm giác như hiện tại đang là 1 cuốn film quay chậm của quá khứ... thế nên chẳng muốn viết điều gì mới nữa... sao con gái không thể bớt đa cảm đi chị nhỉ? Sao con gái cứ mang về mình những đa đoan, tự cứa lên mình những vết xước, tự mình xót xa mình?
Tết anh chị với bé Mỹ Anh có về không nhỉ?


Friday, January 19, 2007

Nhảm nhí!

333 magnify

Vì những chuyện chẳng đâu vào đâu, vì tính ương bướng của mình nên giờ này còn ngồi lại công ty thay vì về nhà trong chăn ấm, về với những điều thân thuộc.

Thèm 1 góc nào đó thật ấm thế. Thật ấm và thật dịu dàng. Nhớ Serenade!

Nếu ngồi ở Serenade, sẽ đua đòi uống Gin. Ha ha. Serenade 1h30’ nữa mới đến giờ có piano. Kịp thời gian cho mình về nhà làm 1 vài điều trước khi đến đó. Nhưng sẽ ngần ngại đấy. Về nhà rồi thì sẽ chẳng muốn bước chân ra bên ngoài nữa. Lười lắm. Mà ở nhà thì sẽ được yên ổn!!!

Tự nhiên có cảm giác rằng mình đang vỡ vụn ra. Và tan biến. Hâm thật!!!
Nhảm nhí…
Nhảm nhí…
Nhảm nhí…
………

--------------------

Viola Gừng ơi Gừng, má mì yêu Gừng cực!
tự nhiên nhớ ra chị Dẩm Thu ngày xưa làm cùng FMusic với má mì nói chuyện rất giống Gừng nhé. bữa nào phải gặp gỡ thôi!

P.S. … Hóa ra Gừng giống ai đó à? Thế thì má mì lại phải ra tay mối lái thôi. Má mì ơi Gừng cũng yêu má mì cực. Yêu lắm :X:X:X

Hang … Dồi ôi, có người lại tình tính tang tâm trạng kìa. Dồi ôi.
Em ơi mùa xuân sắp đến rồi đấy ;)_=

P.S. … Uh, dồi ôi là tâm trạng. Dồi ôi là nhớ. Dồi ôi là thèm...
Gái ơi gái, nhất quyết ko về à? Anh Dũng 2/2 về rồi kìa... hắt xì...

ZOS Cái tên chị Dẩm Thu nghe lạ tai quá. Không biết là sao.
Mà bạn Gừng bị vỡ vụn thì tớ sợ lắp ghép lại hơi lâu đấy.?! Thôi có tan biến thì tan, chứ đừng vỡ vụn nhé.

P.S. … Hê hê nghe lạ tai có thể là do chưa nghe bao giờ. Chưa nghe bao giờ thì bây giờ nghe rồi nhá.
Tớ tan biến hay vỡ vụn thì còn tùy thuộc vào nhiều thứ lắm bạn Khanh đen ạ! Dạo này bạn thế nào rồi. Tớ nghe nói bạn sắp có vợ?

Khôi Lê Hình này chụp ở đâu mà nhìn quen thế :-p, nhớ Serenade rồi à :-)

P.S. … Nhớ Serenata (em viết tên này đúng hơn. Serenade là quán ngoài HN anh ơi :D). Nhớ cả quán ăn dưới chân khu chung cư nào đó có mấy anh em xì xụp ăn mì... nhớ....
Nhưng ko nhớ ai đã chụp cho em cái hình này mà như mếu í... hik...

Ngày gió...

Giật mình thức dậy giữa đêm vì một giấc mơ dài, ám ảnh. Là sự sợ hãi về nỗi cô độc, là đối chọi, là mâu thuẫn, là ngơ ngác, là xót xa… Nhìn đồng hồ, mới chưa đến 1h30 sáng. Lạnh. Cổ họng khô khốc. Làm thế nào để dịu cơn khát? Đêm đen và lạnh thế này, làm gì nhỉ? Chỉ có nước… đã uống 1 hơi rất dài, lạnh buốt. Cơn khát vẫn khôn nguôi. Vẫn từng đợt cuộn lên khó nhọc...

Không ngủ tiếp được. Không thể nào tự ru mình vào giấc ngủ quen. Thì thức. Rồi cũng quen với ánh đèn xanh nhạt mờ mờ hắt lên ko đủ soi rõ bóng mình. Thì ra làm quen với 1 điều gì rất mới cũng không khó lắm nhỉ? Nhất là khi chỉ có 1 mình… I really have no feeling about that. Such a night! Right?

Rồi ra khỏi nhà từ sớm, sớm hơn nhiều so với mọi khi. Lang thang…. Lại làm những việc mà lâu rồi đã không còn làm như thế… không nghĩ ngợi điều gì. Mà có điều gì phải băn khoăn chứ? Trong một sáng mùa đông lạnh như thế. Và có thể lạnh hơn thế?!!!

Suốt cả ngày, cơn khát vẫn không ngừng đuổi theo, lơi lả, rồi dọa dẫm. Thế mà buổi trưa, trong lúc mọi người uống rượu, hết chén này đến chén khác… thì lại chỉ ngồi lặng im. Lặng im nghe. Lặng im nhìn. Không uống. Nhất định là không uống. Không cả chạm môi. Cuộc rượu hơn hai tiếng đồng hồ không làm mọi người thỏa mãn. Thế là đi tiếp. Không rượu nữa mà lần này là bia. Không. Đã bảo nhất định là không. Chỉ có café thật nhiều đá. Chẳng thấy vị gì cả…. Mọi người vẫn say mê. Cô bạn ngồi bên bảo mặt mình ngơ ngác lắm.

Thế à?

Chẳng biết!!!

Rồi hôm nay thấy buồn bực, buồn bực. Vì một điều gì không rõ nữa. Không thích làm việc. Không thèm nói cười. Không muốn cả im lặng. Muốn ngồi bên 1 ô cửa, mở toang hai cánh cửa và đón gió. Hôm nay đại hàn. Lạnh lắm không? Ừ! Lạnh lắm. Muốn xòe tay ra gió. Muốn áp hai bàn tay lên má. Lạnh lắm. Nhưng dễ chịu vô cùng.

Chiều qua nghe chị hát, toàn những điều xót xa mà ko phải tất cả những người có mặt đều hiểu. Cầm gì nhiều người hiểu? Sao chị lại tên là Đoan? Để một đời lận đận? Sinh ra làm đàn bà đã khổ. Đàn bà đa đoan chưa đủ, chị gom cả điều đó vào tên mình. Chị hát và chị khóc. Mình cũng muốn khóc. Chiều hôm qua. Chẳng biết vì sao. Và có lẽ cũng chẳng cần lý do. Đơn giản chỉ là muốn….

Gặp Thùy Anh cũng chiều qua sau khi đã nói chuyện cả 1 buổi sáng qua YM. TA hỏi mình có gì hối tiếc không? Có không nhỉ? Có thể có. Có thể không. Sao cứ phải rõ ràng? Sao không thể giữ riêng điều đó cho mình? Thấy TA khác quá. Nhưng vui vì sự khác ấy. TA trưởng thành hơn nhiều rồi. Gặp TA rồi lại thèm được đủ đầy cả Thúy, cả Trang và… Chắc chẳng bao giờ đủ đầy như thế nữa. Chẳng bao giờ vui như thế nữa. Chẳng bao giờ….

Có những điều qua rồi không trở lại. Không bao giờ. Có người rồi cũng sẽ quên. Rất nhanh. Chỉ ta biết rằng ta sẽ nhớ mãi, nhớ mãi… Dù ngọt ngào. Dù xa xót…

-----------------

VetGia® Hôm qua vừa làm trắc nghiệm, nó bảo mình chỉ sống cho hiện tại, quá khứ chỉ là làn khói mờ. Có khi phải thế thật, chứ không khó sống :D

P.S. … Làm sao mà khó hả anh? Khi mà quá khứ - hiện tại - tương lai là những chuỗi móc xích không thể tách rời. Em vẫn nhớ cô giáo dạy văn ngay xưa của em nói:
Đừng tiếc cái đã qua
Đừng quên cái hôm nay
Đừng đợi cái ngày mai
Có lẽ nên như thế
Sống giản đơn
Vui vẻ
Sống là mình...
Vậy thôi!

Đường thì dài. Dài như thể mình sẽ còn đi mãi. Một thời anh nhầm lẫn, nghĩ nó ngắn nên cứ vội vàng đi, rồi một mình ngẫm lại nên chấp nhận cái sự dài của nó, cái sự ngắn hơn nữa, hơn nữa. Đến mức bây giờ chấp nhận buông xuôi cả những điều giản đơn nhất. Bù lại, là sự thanh thản.
Cứ thế em ạ, hẫy rất thanh thản. Hãy như là căn phòng, như là em ấy. Để một đêm đại hàn vào, rất lạnh rồi đêm đó cũng sẽ đi...

P.S. … Thanh thản, thanh thản như là gió. Như là em. Lang thang qua hết mọi nẻo buồn vui khóc cười... đôi khi lang thang vô định, đôi khi ngần ngại cả với con đường mình đã chọn lựa.
Đường dài lắm. Bóng mình lầm lũi. Vẫn cứ bước. Vẫn cứ đi. Đôi khi mệt, sẽ ngồi lại. Dựa lưng vào mơ màng kỉ niệm cũ. Rồi lại bước đi... Anh nhỉ?
Tự nhiên từ hôm qua lại thích viết. Lăng nhăng. Dù chẳng cần thiết. Và chẳng nên. Hình như em sợ. Những vòng quay cứ quay đều, quay đều... chầm chậm, vô tâm... Nhưng rồi lại viết... Có gì đâu...
Phù! Thôi. Ko lảm nhảm nữa!!!

So, K… Chưa cần nói đi đâu xa đâu, chỉ cần mày gọi tao trên YM là cũng vui lắm rồi, thế mà ko gọi. Ngồi đấy mà xót với xa :D

P.S. … Uhm... tại vì có đứa toàn làm anh hùng núp online thôi, ai biết mày online lúc nào mà gọi. Dạo này xinh hơn đấy, nhìn muốn yêu hơn đấy. Không nịnh đâu. Nói thật. Đứa nào cũng xinh lên, trừ tao. Thế là sao? Là sao? Hu hu

Tuyet… Dạo này có vẻ lại có nhiều tâm sự quá nhỉ, đọc blog của mi ta cứ có cảm giác mi đang rất lẻ loi, giá như ta có thể giúp gì được cho mi nhỉ, nhưng mà dường như ai cũng có những khoảnh khắc như vậy mi ạ, vì thế hãy cố gắng vượt qua nó đi, hãy đơn giản mọi vấn đề đi cho thanh thản. :)

P.S. … Lại suy diễn lung tung rồi. Tự nhiên tao thích viết. Cứ phải thế nào thì mới được viết thế à? Ghét nhỉ? gruzzzzzzz

Tuyet… đek thèm comment nữa, cho mày viết cho yên thân :P

Pha Lê Có những lúc PL cũng ngẩn ngơ, cũng tư lự, không hẳn là cô đơn, không hẳn là thanh thản, không hối tiếc, không hẳn nhớ, không hẳn quên, chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng, rỗng tuếch. Không khóc mà cũng chả muốn cười. Không đói không khát, cảm thấy không thở mà tim vẫn đập. Không muốn cô đơn nhưng lại không muốn gặp ai. Mâu thuẫn và đối lập. Nhưng rồi nó cũng qua đi, như một con nắng gắt giữa trưa Sài Gòn oi ả, khiến người ta buốt óc đau đầu rồi lại tất cả lại dịu xuống khi đêm về.

P.S. … @Nga: Hi hi ko comment ở đây nữa, chỉ bò qua chỗ khác comment thôi chứ gì???
@Phale: Ai cũng có lúc như thế mà PL. Chỉ khác nhau là có người nói ra và có những người ko nói ra mà thôi. HN lạnh quá... lạnh quá... cho tớ xin ít nắng SG mí... À hqua nhiều người nhắc PL cực. NHắc lúc chơi bowling này. Nhắc lúc tụ tập ăn uống ở nhà anh Vũ này. Rồi nhắc lúc ngồi cafe ăn bánh kem Sn anh Thủy này.... hi hi

Pha Lê Thế nhắc tớ như thế nào hở bạn G, làm tớ xúc xích, à không xúc động quá :P

P.S. … Nhắc nhiều lắm. Nhắc bạn PL giống... (ủa, giống ai mà tớ quên âất rồi)/ Mọi người bảo bạn PL sâu sắc, tình cảm.... ui nhiều lắm hi hi

Pha Lê hị hị, ngượng quá cơ :P