Thursday, February 8, 2007

Ở trên núi, em mơ về với biển...

333 magnify

Khi ở nơi này, nhớ nơi kia là chuyện rất đỗi bình thường. Em cũng thế. Ở trên núi, em mơ về với biển... Dĩ nhiên là lúc này thì em không ở trên núi, thế mà em vẫn đang mơ về phía biển. Mơ một ngày biển mùa đông vẫn rực rỡ nắng vàng, một ngày em bỏ chân trần trên cát mềm và mịn, trên mơn man sóng nước...

Tự nhiên em nhớ....

------------------

Tuyet… Chưa một lần được đi biển mùa Đông Gừng ạ, có lẽ cũng nên thử đi nhỉ? :) Coi cảm giác nó thế nào :

VetGia® Nhớ ai thế?

P.S. … @NGa: Đi đê, đi về thích thì đừng đổ tại tạo nhá!
@Vẹtgià: Thiếu gì thứ để nhớ?

anh_yêu Cái ảnh này phù hợp với bài viết, nhất là với câu "một ngày em bỏ chân trần trên cát mềm và mịn, trên mơn man sóng nước..."

P.S. … Suy đi tính lại mãi mới chọn được cái phù hợp đấy ạ

Lones… đọc cái này tự dưng nhớ "Em mơ về anh"...

P.S. … Ai mơ về ai?

Lones… Hỏi tác giả bài viết ý, hỏi anh làm sao anh trả lời được ...

Wednesday, February 7, 2007

Chat with me!

Cũng tương tự như YM! nhưng ở đây các bạn có thể Chat trực tiếp trên blog...
Cách dùng: Hãy gõ text vào "text box" ở dưới rồi nhấn phím Enter để gửi Message
Chat with me, plz!

p/s: Cảm ơn Bố Hành - Ngò đã phổ biến chiêu này

Monday, February 5, 2007

Cuộc gọi lúc nửa đêm

Đêm qua là 1 đêm ngủ ngon. Sau rất nhiều đêm ngủ ít ngon hơn. Là vì cả ngày rong chơi mải miết? Hay là vì 1 cuộc gọi lúc nửa đêm… một cuộc gọi lạ lùng vì chưa bao giờ gọi. Chỉ để hỏi thăm, nhất là vào giờ đấy.
Bất ngờ
Sung sướng
Nghi ngờ…
Dĩ nhiên là bất ngờ rồi. Làm sao có thể không bất ngờ được khi nhận được đt vào giờ ấy, của người ấy, và nói về chuyện ấy… làm sao có thể không bất ngờ cơ chứ? Nghĩ lại, thấy mình không nghẹn ngào còn là may. Chứ nghẹn ngào thì có kẻ lại tưởng mình đang có vấn đề thật, mình đang… nhớ gã thật thì chết dở. Nhưng mà cũng đáng để nghẹn ngào lắm chứ. Khi mà gã từng kể, gã chỉ gọi mỗi khi có em gái nào đó nhắn tin đại loại như “anh phải gọi lại ngay cho em…”. Ối giời ơi… mình thề là mình chưa bao giờ nhắn cho gã như thế (cho người khác thì có :P), thế mà gã lại gọi cho mình. Bất ngờ chưa? Sung sướng chưa? Đáng để nghẹn ngào chưa? Nghẹn ngào quá đi ấy chứ

Quái. Nhưng mà rõ ràng cái sự bất ngờ này có điều gì đó bất bình thường. Bình thường thế quái nào được khi gã gọi cho mình vào giờ ấy, để nói chuyện ấy mà lại cứ cười hí hí… giời ôi, đêm mùa đông HN dù không trong những ngày đại hàn, thì nghe cái giọng ấy, của người ấy, từ nơi xa xăm vọng về để nói chuyện ấy… chao ôi cứ gọi là… Ợ, mình thề là mình đã bất ngờ thật. Mình thề là mình đã vui thật, thề là đã cười rất sung sướng mặc gã cứ năm lần bảy lượt nhắc nhở mình cười be bé thôi, nửa đêm gà gáy rồi đấy. Cười thế hàng xóm tưởng Gừng bị làm sao, lại chả đạp cửa xông vào lôi đi đâu thì chết hí hí. Cứ tưởng gã lo cho mình, hóa ra lát sau mới hiểu gã sợ sáng mai ra được tin Gừng mất tích, cả TINHDICH’s Groups chia nhau truy tìm tung tích nguyên nhân thủ phạm, thì gã mất đường về HN thăm cha mẹ vợ con anh em làng xóm mất. Đấy, cái mà mình vẫn nghĩ rằng tử tế đấy, hóa ra cũng chỉ là những lớp lang vỏ bọc đẹp đẽ phía bên ngoài.

Mà rõ tử tế chỉ là cái mẽ bề ngoài. Ra vẻ hỏi han mình. Ra vẻ quan tâm mình. Được câu trước câu sau đã hóng ngay cho được. Rằng chiều nay tụ tập thế nào? Rằng đứa XYZ nào đấy có chuyện gì bức xúc à. Rằng ơ tự nhiên thấy nhớ gái HN phết, nhưng có khi tết này không về cho gái nhớ chơi nhỉ blah blah… Ờ. Tụ tập. Dĩ nhiên là vui, Vui nhất là cái tờ thiếu niên dùng để bọc phồng tôm rán có cái mặt xôi thịt cứ lồ lộ. Lại còn cái gì mà “anh ấy có 10 cái hoa tay đấy. Anh ấy làm về xyz đấy. Anh ấy làm thơ hay và có cái…mũi to”. Hơ, mũi to thì đúng là gã rồi. Tương truyền gọi là mũi sư tử. Nhưng còn 10 cái hoa tay. Những 10 cái cơ đấy. Đã từng mượn cái giường chăn

ấm nệm êm của gã mà làm chỗ trú ngụ qua đêm, nhưng nào đã bao giờ được ngồi sát bên gã, chứ nói gì đến cầm tay. Lại còn chịu khó săm soi xem có đúng là 10 cái hoa tay không? Cứ mong là mình nhầm. Cứ mong là mặt đấy mà ứ phải người đấy. Thế mà rồi cuộc điện thoại lúc nửa đêm đã làm mình vỡ mộng. Ôi chao là người yêu mình (hay là người mình iêu) 1 thuở đấy ư? Người mà v ăn thơ đong đưa mơi mỡi với mình suốt mấy tháng qua đấy ư? Mình buồn quá. Buồn lắm ấy. Thật sự là mình buồn…. (hơ, mà mình buồn vì cái gì ấy nhỉ? Mình chẳng biết nữa. Chẳng lẽ là mình buồn vì gã có đến 10 cái hoa tay?).

Eo ôi, xong rồi lại còn bảo giờ muốn về HN. Vì nhớ gái nào đấy ở Hn. Mình hỏi gái tên gì, ở đâu, mấy tuổi thì ứ nói được. Khiếp. Có gì thì nói cho nhanh, cứ ỡm ờ thế khối em gái là cứ ngỏng vào trong, nghĩ rằng nó thích mình. Rồi chờ. Rồi đợi. Rồi hờn. Rồi trách. Rồi nhớ. Rồi thương. Ơ mà bỏ mịe. Có khi nào gái đấy là… Gừng không nhở? Biết đâu được đấy. Này nhá: Thơ thì lẳng lơ mơi mỡi. Gặp mình thì lúc nào cũng “nhằm thẳng quân thù mà bắn”. Mình vào Sg thì cứ nằng nặc bảo đến nhà mà trú ngụ. Ra Hn thì mấy lần cứ nhất nhất đòi đi óanh lẻ lúc nửa đêm. Giờ thêm vụ ru ngủ này nữa. Nghi lắm. Nghi cực í. Có khi nào gái của gã lại chính là iem Gừng không nhở. Có khi nào không? Mà nếu có là gã, thì cũng được đấy chứ. Hơi xôi thịt tí (@HNV), nhưng được cái hồn nhiên. Em nào cũng iêu. Bạn nào cũng quý…. Rượu được 1 bầu, thơ văn một túi, tiền thì 1 nắm xu lẻ rải khắp nơi. Gã lại còn là người khơi mào cho cái gọi là “TINHDICH’s Groups” nữa chứ. Xét 1 cách toàn diện thì gã hoàn toàn xứng đáng là “DAI TINH DICH” kia mà những người còn lại không ai thèm bon chen so bì. Mình đã mong. Mình đã mơ. Mình đã mơ … mơ nửa đêm hôm qua gã nói với mình cái điều mình đang mơ ước ấy, đang đợi chờ ấy… thì đột nhiên gã gào tóang lên qua đt “ừ… thôi em về…”.

… Thôi thế là mình vỡ mộng rồi, Thế là mình ăn dưa bở của gã rồi. Gã yêu thương gì mình đâu, mong nhớ gì mình đâu? Chẳng qua chỉ mượn mình để điều tra tin tức về 1 ai đó thôi mà. Mình buồn quá. Buồn quá. Lúc đó mới bảo gã, thôi ngủ đi, đừng gieo ác mộng cho mình nữa. Mình vỡ mộng rồi… Vỡ mộng nên đã ngủ rất ngon, Ngủ 1 mạch đến sáng không mộng mị sau khi nhắn với 1 ai đó là mình sẽ đi ngủ, sẽ ko thức, sẽ không để 1 ai đó phải chập chờn khi chưa biết chắc mình đã ngủ hay chưa….
-------------------------

snowb… Nói đến cái mũi, lại nhớ đến anh chàng đua thuyền trong truyện "Vua bóng đá" của Azit Nexin, đã làm khối cô nàng ôm mộng vì kích thước cái mũi to của chàng (vì suy luận theo tỷ lệ thuận). Nhưng kết quả là vỡ mộng sạch. Hy vọng là anh Kiên không thế, nhờ
P.S. … Ối, cái đó phải hỏi bạn Kiên, chứ sao lại hỏi tớ?
Tuyet… Trời, tớ thì lại nghĩ tới bộ phim "Cuộc gọi lúc nửa đêm" mà bọn mình đã từng xem trưa ngày thứ 7 nào đó ấy Gừng ạ, mà cuộc gọi này tớ thấy nói chung là phải nói ngọt ngào chứ, vì nếu cuộc gọi lúc nửa đêm giống phim đó thì tớ e đúng là hôm sau phải tìm a Kiên xử lý thật, vì nếu giống nhân vật nữ trong phim đó thì bạn G sẽ tâm thần bất ổn, hoang tưởng thì chít...À mà tiện đây cho e Nga hỏi lun a Kiên nhớ e nào ở HN zậy??? Hihihi...Tinhdich's group sẽ hỗ trợ a khoản lăng xê miễn phí...hihihi :D
P.S. … Ơ, có khi nên sửa lại là sau cuộc gọi của bạn K hqua, hnay iem Gừng đã rơi vào trạng thái tâm thần bất ổn để có lí do chính đáng ăn vạ bạn K nhỉ? Nhân chuyện ăn vạ này ta kéo luôn bạn K ra HN để Tinhdich's Groups được đông đủ luôn :D
ki_en ôi giồi ôi, đại bờ lốc :)
mà sao chuyện gối chăn với nhau mà cũng mang lên trên này thế nhờ :)
ki_en Cứ tưởng là sẽ mất ngủ vì xót tiền điện thoại... hộ người khác cơ, ai dè còn ngủ ngon hơn :P. Rõ là nhẫn tâm hị hị
P.S. … Cũng định xót, nhưng có người không khiến :P
CXR Đọc xong cười gần bể bụng :)
P.S. … Gần thôi, chứ đừng bể thật anh nhé. Kẻo có người tìm em ăn vạ chết hi hi
Nguyễ… Em Miu ơi Gừng toàn nhìn mũi để xin cái đắp mặt nạ thôi. Không biết à? Mai mình phải đi phẫu thuật để mũi to ít nhất bằng mũi... Ki_en mới được.
P.S. … Ơ... mình đã nhất định không nói ra bí mật khủng khiếp kia rồi, sao anh Thủy vẫn biết được nhỉ? Lạ quá!
White… =)) đi đêm lắm có ngày gặp ma :d
P.S. … Tớ chả sợ ma. Đang mong gặp là khác!
Tuyet… Ma à, nghe có vẻ thú vị nhỉ, hay là tớ và Gừng thử xem đứa nào gặp ma trước nhá...hehehe...gặp ma rùi thì làm gì nhỉ? Ma doạ mình???Hay mình doạ ma =))
P.S. … he he nếu mà gặp, hai đứa dọa nhau chơi cho vui, nhờ!
cuoih… giai lừa em ko nhằm nhò gì nhể, phát huy nhé
P.S. … Giai lừa em nhằm nhò gì, chỉ sợ anh CHiM lừa em thôi :P (Lừa mãi mà ko bị anh giai lừa lại, chán :P)

Saturday, February 3, 2007

Hoang Tưởng

333 magnify

Ám ảnh… không phải 1 mà là rất rất nhiều người. Nhưng sao phải ám ảnh về những điều còn chưa đến? Ám ảnh về chuyện cưới xin. Ám ảnh chuyện chồng/vợ, chuyện con cái. Ám ảnh cả việc lựa chọn có đến với 1 ai đó hay không hay suốt đời làm kẻ độc hành… Mình có bị ám ảnh không nhỉ? Ba không, ba có. Nhưng rõ ràng là mong lắm rồi những tiếng cười trẻ thơ. Ríu ran. Lảnh lót. Trong veo…

Chiều qua lúc cơn sốt kéo đến, đã nghèn nghẹn một nỗi nhớ nhà, đã ao ước được ngay lập tức trở về nhà. Về lặng im thôi. Chẳng cần nói một lời nào cả. Vì em gái còn nhỏ quá. Bố mẹ thì đã quá nhiều lo toan vất vả. Ở nửa bên kia của cuộc đời, Người không cần phải mang thêm nỗi lo về đứa con gái xa nhà từ gần 7 năm trước và giờ đây lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ mỗi khi trở về. Em gái bé có lần nói với bạn “chị ấy là con trai đấy, ko phải là con gái…”. Ừ, là con trai. Cho nên chẳng bao giờ có ai thấy mình khóc. Chẳng bao giờ có ai nghĩ mình đã nhớ nhà đến thế nào mỗi lúc buồn, mệt mỏi và cảm thấy bơ vơ, cần một bến neo cho tâm hồn. Về nhà. Bao giờ cũng để mọi người thấy là mình rất vui. Không khóc. Không buồn. Không than vãn. Không để mọi người phải bận tâm về những vấn đề của riêng mình… Những điều đó phải bỏ hết lại ở 1 nơi khác, trước khi trở về…

Đêm qua, và sáng nay tự nhiên đã nghĩ, hay là tết này không về. Hay là tết này lang thang đâu đó. Một mình. Giá có thể làm như thế… Ý nghĩ thóang đến bật chợt. Muốn. Nhưng không đủ can đảm để thực hiện. Dù rất muốn. Rằng mình sẽ chỉ một mình. Buồn. Ở một nơi nào hoàn toàn xa lạ. Ở một nơi nào đó không có ai quen biết bên cạnh. Để có một khoảng thời gian soi mình vào nỗi buồn. Để nghiền ngẫm. Suy nghĩ. Để đối diện với nỗi buồn ấy. Để biết mình phải làm gì…. Nhưng làm sao có thể không về…

Trong vùng hoang tưởng ấy… tự nhiên lại muốn mỉm cười. Vì biết rằng mình còn chưa vô cảm. Vì biết mình vẫn còn có những yêu thương, còn niềm tin (dẫu mong manh) vào cuộc sống. Mọi chuyện sẽ là do mình quyết định. Chính mình thôi. Không phục thuộc vào ai. Không phụ thuộc vào một điều gì cả. Có một ai đó nói rằng “Trong những ngày đầu tiên rơi vào nỗi đau đớn mất mát, nên tự nuông chiều bản thân và hãy hết lòng với những điều mình muốn, với người mình đang yêu và sắp mất/hay đã mất để không bao giờ phải hối tiếc khi nhìn lại. Nhưng sau những phút nuông chiều bản thân như thế, phải can đảm đứng lên và vận động. Cho dù sự vận động lúc đó là vô cùng khó khăn, hụt hẫng và đau đớn…. Để 1 ngày nào đó khi nhìn lại sẽ thấy mình không uổng phí 1 ngày nào, ngay cả khi ta đau buồn mất mát…” có lẽ thế, và mình cũng từng sống như thế, và sẽ còn sống như thế, sống theo cách của mình.

Vẫn nói chuyện với bạn, rằng đàn ông không bao giờ thích những người phụ nữ ngây ngô quá, nhưng phụ nữ thông minh quá thì họ sợ. Mình chắc là không thông minh đến mức làm đàn ông sợ. Chỉ vừa đủ để đôi khi nhìn thấy được những nỗi sợ hãi lo lắng ẩn giấu trong họ và không ngại dùng đúng từ, gọi đúng tên của sự việc dù diều đó có làm chính họ tổn thương.

Đã từng nhố nhăng, ồn ào cười nói vui vẻ giữa đám đông dù trong lòng mình muốn khóc. Từ rất lâu rồi. Đã như thế. Và sau này cũng sẽ thế. Đến rồi đi, những nỗi buồn vô duyên và niềm vui mong manh mà thực. Có vẻ như mình đang phức tạp hóa mọi chuyện. Một người bạn đã từng nói “em cứ sống tốt, sống thật là em. Vậy thôi. Đừng quan tâm đến bất cứ điều gì ngoài chính cảm giác của em, vì không ai có đủ bao dung để chia sẻ với tất cả. Một ngày em chỉ có 24h, hãy trọn vẹn với những gì mình có. Bởi nếu chia nhỏ ra, em có bao nhiêu thời gian cho công việc, bao nhiêu cho bạn bè, bao nhiêu cho yêu thương, bao nhiêu cho ghét bỏ và hận thù… và em còn bao nhiêu thời gian cho em nếu cứ chia nhỏ ra như thế…”. Có thể anh đúng. Chẳng biết nữa. Niềm vui và nỗi buồn trong cuộc đời này là vô tận. Có điều, phải biết làm thế nào để đừng chói lòa trước niềm vui, cũng như không thể bị chìm lấp trong những nỗi buồn…

Sáng nay cũng đã nghe ai đó nói về sự sợ hãi. “Chỉ có nỗi sợ hãi là khác biệt. Bạn có thể có những trạng thái khác nhau, thậm chí trái ngược nhau trước một niềm vui hay nỗi buồn. Nhưng trước sự sợ hãi, thì dường như hầu hết đều phản ứng theo một vài kiểu duy nhất: hỏang lọan hay lảng tránh. Và vì thế, nỗi sợ hãi luôn mong muốn được giấu kín, trước người mà bạn đã sống không thật, trước những người không thân và trước những người nguy hiểm với bạn... Khi bị dồn vào những tình huống hiểm nghèo, khi bị làm cho sợ hãi, lo lắng, đó là khi tính cách thật của bạn bọc lộ ra nhiều nhất...”

Ngày xưa đã từng rất… điên. Dùng đúng từ là điên. Từng có sở thích quái dị và điên rồ là nhìn đàn ông khi đau khổ. Bây giờ thì không còn muốn như thế nữa. Không còn điên như thế nữa. Nhưng óai oăm thay, lại có những lúc vô tình đẩy những người đàn ông quanh mình vào những tình huống dở khóc dở cười. Để nhìn rõ họ. Để hiểu họ hơn những gì mình vẫn thấy. Và rồi đau lòng… như thể ai đó cứa vào tim mình. Tự làm mình tổn thương… làm sao có thể không đau lòng được. Làm sao có thể bình thản được khi tình yêu của mình dành cho 1 ai đó lại làm cho người ta sợ hãi. Làm cho người ta né tránh. Làm cho người ta dằn vặt. Làm cho người ta day dứt… Mà sao lại phải sợ hãi trước tình cảm mình dành cho họ nhỉ? Sợ hãi vì tình cảm kia chỉ là giả dối, không phải là tình cảm của một người thật lòng yêu và mong muốn mình hành phúc. Hay vì sợ tình yêu ấy có nguy cơ làm ảnh hưởng đến hình ảnh vững chắc mà họ đã cố công xây đắp?

Ngày xưa, khi tranh luận với anh… đã có lúc cố gắng ép anh đến với chị, vì chị âm thầm dành tình yêu cho anh suốt 5 năm mà không hề đòi hỏi anh đáp lại, cứ lặng lẽ đi bên anh… Nhưng rồi một ngày, anh đã gào lên với mình trong giận dữ “Người ta yêu anh, không có nghĩa là anh phải đáp lại bằng tình. Em thôi đi có được không?”. Ừ. Thì thôi không nói nữa. Và sau bao nhiêu chuyện đã gặp, đến bây giờ đã cảm nhận rất rõ ràng rằng, không phải cứ cho đi tình yêu thì sẽ nhận được tình yêu….

Sau tất cả, chợt nhận ra rằng, cho dù có yêu ai đến cháy lòng mà chỉ nhận lại được sự vô tâm và những câu nói sáo rỗng thì không phải lỗi tại mình. Cũng không phải lỗi của người ta. Không ai cả. Tự bản thân tình cảm không có lỗi. Tự bản thân tình cảm cũng không thể ép buộc mà thành…

Em cứ là em thế
Em cứ hiền xinh như thế!

Em hát trời im gió
Em hát đồi thông rũ vai nghe
Em hát trên dốc cao
Bên những con phố nâu
Em hát thơm nức môi hoa

…..

Lặng yên ta ngắm, lặng yên ta ngắm em
Tình trong như đã, tình ngoài ta cố xa gần
Em ra vào hay nói cười vẫn ta ở đó
Đã yêu tình sâu.

---------------------

Hang … Sf chup dduoc cai a?nh o ddau ddep the :o Cho gui nhoi hoi tham anh D nhe ;) Teo buon sau

ki_en Gừng dạo này tâm trạng thế... Khiến người đọc cũng buồn theo bây giờ...

Tuyet… Ai cũng có những niềm vui và nỗi buồn hiện hữu trong tâm hồn, cuộc sống là một chuỗi những buồn vui lẫn lộn, vốn dĩ luôn là vậy mà, hết buồn lại vui thôi đúng không con cún, hihihi... :)

MH Entry tâm trạng thế. Life is always beautiful em ạ. sf là gì nhỉ? có phải là soul-friend không em? Chúc em luôn vui. Chị, Mỹ Hòa.

Viola credit???

Nguyễ… Nếu ai đó là người có lỗi thì kẻ đó mang tên TÌNH YÊU.

ki_en kẻ nào được nhân danh Tình Yêu nhỉ hả TINHDICH's group??? :p

Lam Ừm,sao tự nhiên lại để lộ ra những gì mà bấy lâu cố gắng che dấu? Hãy cứ là mình đi, có khi mềm yếu, có khi rơi nước mắt, có khi rất đàn bà, đừng làm con trai nữa, ok?

quang n Tết này anh cũng không về. người yêu ơi chúng mình lang thang đi!

P.S. … @Toe: Ảnh chùa Hương. Hôm í định xuống tóc (í quên cắt tóc) trước khi đi, nhưng vì đi với Tinhdich's Groups nên chẳng ai cho xuống.
@Ki_en: Buồn đê buồn đê, buồn quá ko chịu nổi thì bọn ta rổ rá cạp vào với nhau nhá.
@Nga: uhm....
@anh Thủy: Tình yêu nào thế/ iem iêu cả 4 anh trong Tinhdich's Groups cơ :D
@Chị Mắt nâu: Có những lúc em thèm được "xinh giai" như chị. Dù biết chẳng dễ dàng gì...
@Chị Mỹ Hòa: "Life is always beautiful" :-) Sf là sư phụ chị ạ. Em có 1 cậu bạn, người mà em yêu quý, người mà em có thể nuông chiều, người em có thể chia sẻ nhiều thứ...
@Taicuc: Nếu không về, em sẽ lang thang. Nhưng dại gì em đánh đổi cả Tinhdich's Groups của em để đi chơi với riêng anh thôi nhỉ?

ki_en ơ sao lại ví mình là rổ rá nhể??? :D

Anh nhớ, trong phim "Tình Châu Giang" có một đoạn lời bái hát anh rất thích: "Hạnh phúc đến sao anh không biết giang tay mà đón nhận? Anh nào thấy gì đâu ngoài con đuờng trước mặt quanh co. Giờ đây tất cả đã qua. Trong mất mát anh trở thành cứng cáp. Nảy nở trong anh những mầm xanh của niềm hy vọng".
Đừng suy nghĩ nhiều. Cứ bình yên như vậy. Mọi thứ đến rồi đi bình thường như dấu chân ta, ngoảnh lại thấy con đường đã quá xa rồi. Nhặt làm gì nữa những vết tích của ngày quá vãng, hãy sống để hôm nay và ngày mái có nghĩa.
Yêu cũng thế thôi, em ạ!

Hang … Khiep! anh HN se^'n!

Snowb… Hì, không khóc cũng không phải là tốt. Tớ đã tự kìm mình không khóc trước mặt người khác đến nỗi nhiều khi chỉ có một mình mà cũng không tài nào khóc nhiều đến mức vơi hết những nỗi buồn của mình được. Chỉ một lúc lau nước mắt là mắt lại ráo hoảnh. Ơn trời mắt mình không bị sưng vì khóc bao giờ

P.S. … @Ki_en: Thì cứ ví dụ thế (@HNV)
@HNV: Thì em vẫn thế mà, vẫn hiền và xinh ngoan nhỉ :D Anh mờ tặng em cái gì em đòi hôm trước để em làm "mặt nạ", thì sẽ còn xinh hơn đấy :P
@Toe: Sến thế rất hợp với em Toe, Toe nhờ.
@Snowbell: Uhm... đến lúc mắt sưng rồi biết :P

Nguyễ… ơ, iem Gừng ơi, anh tưởng cuộc thi thơ đã kết thúc rồi cơ mà? Sao HNV lại còn vào cải lương thơ phú ở đây?
Ki_en: Đúng, không làm rổ rá đâu, kể cả ví dụ. Vì làm rổ rá phải "đựng" nhiều thứ lắm.

P.S. … hì, anh hỏi HNV ấy, em biết gì đâu?
Muh nếu ko làm rổ rá thì nên làm gì hả anh?


Friday, February 2, 2007

đọc lại

Cả ngày hôm nay chả làm được việc gì ra hồn. Uhm… bình thường thì cũng có làm quái gì đâu cơ chứ? Vớ va vớ vẩn, linh ta linh tinh. Sáng dậy sớm, không nghe nhạc nữa. Ngồi độc thoại với cốc trà nóng. Đã lảm nhảm những gì ấy nhỉ? Không nhớ nổi. Mà không cần phải nhớ.
Vì nói
Đơn giản là vì lúc ấy
Thèm được nói
Thế thôi
…….
Dậy rất sớm nhưng đến công ty thì rõ là muộn. Bị 1 ai đó túm áo nói vài điều gì đó về cuộc gặp gỡ ngày hôm qua. Mặt cực kì bí hiểm “chị phải bảo đó là bạn của bạn của bạn của bạn… cho nó… cách xa đi”. Ờ, thế đấy. Mà cũng chẳng quan tâm vì chẳng đáng liếc mắt qua chứ đừng nói là quan tâm!

Mỗi lúc rơi vào cảm giác dường như mình sắp lạc lối trong mê cung, thì lại đọc câu chuyện ấy… Câu chuyện về Ù Lì và Nhanh Nhẹn, về Chậm Chạp và Thông Minh và về cách thích nghi với những thay đổi trong cuộc sống. Hôm nay cũng thế… đọc và trả lời những câu hỏi đã tự trả lời không biết bao nhiêu lần. Một câu chuyện mà ở lời tựa có đoạn "Thân tặng tất cả những người thân của chúng tôi và những người đang trăn trở, vượt qua những khó khăn, thử thách tinh thần và đang ấp ủ niềm tin trong cuộc sống để đạt được ước mơ của mình - ECO Press"

Có phải mình không muốn thay đổi khi mọi chuyện đã và đang thay đổi?
Có phải đôi khi mình từ chối thay đổi vì e sợ thay đổi
Những góc tối và những con đường cụt chẳng dẫn đi đâu có dễ làm người ta lạc lối?
Hạnh phúc là gì?
Có phải khi hạnh phúc càng quan trọng thì người ta càng muốn giữ nó?
Nếu không thay đổi thì người ta sẽ có thể bị đào thải?
Người ta sẽ làm gì nếu không e ngại?
Đi về phía khác sẽ giúp mình tìm thấy hạnh phúc mới?
Khi vượt được lên nỗi sợ hãi của mình, thì sẽ ko thấy trói buộc nữa?
Tưởng tượng mình được thưởng thức những điều mới mẻ, ngay khi mình chưa tìm thấy nó, sẽ đưa mình tới đó?
Càng nhanh chóng gạt bỏ những điều cũ kĩ, người ta càng sớm tìm thấy những điều mới?
Tìm kiếm trong Mê Cung hóa ra lại tốt hơn là không gì cả?
Khi cảm thấy rằng có thể tìm ra những điều mới mẻ, người ta sẽ thay đổi?
Lưu ý tới những thay đổi nhỏ sẽ giúp ta thích ứng được với những thay đổi lớn hơn sẽ đến….


Và bao giờ cũng thế, cũng đọc đi đọc lại một đoạn tranh luận sau đó về câu chuyện góp nhặt ấy, về suy nghĩ của 1 ai đó khi nghe xong câu chuyện:
Thay đổi luôn xảy ra
Chúng lấy đi mất những điều quen thuộc.
Chấp nhận thay đổi
Chuẩn bị với tình huống sự thân thuộc bị lấy đi.
Quan sát thay đổi
Luôn luôn quan sát để biết trước khi chúng đang cũ đi.
Thích ứng với thay đổi nhanh chóng
Người ta bỏ sự cũ kĩ đi nhanh chừng nào thì người ta có thể tìm được sự mới mẻ nhanh chừng ấy.
Thay đổi
Chuyển dịch với sự thay đổi
Thưởng thức thay đổi
Nhấm nháp cuộc phiêu lưu và thưởng thức hương vị của những điều mới tìm thấy
Chuẩn bị cho thay đổi nhanh chóng và thưởng thức chúng lần nữa…

Dĩ nhiên là không phải ai cũng giống nhau. Và mình, khi đọc đi đọc lại nhiều lần câu chuyện góp nhặt ấy, cuối cùng vẫn lang thang trong 1 mê cung nào đó do mình tự dựng lên….

Nhảm nhí!

----------------------

Tuyet… "Ai đã dịch chuyển miếng pho mát", cuốn này tớ đọc rồi, rất ý nghĩa và sâu sắc, hihi...và tất nhiên tớ cũng rất thích ý nghĩa của câu chuyện đó, hãy thích nghi với những thay đổi của cuộc sống và hãy thưởng thức chúng một cách từ từ...đừng đứng một chỗ mà chờ pho mát tự đến cho ta thưởng thức :)

P.S. … uhm... biết là 1 chuyện, làm được không mới là vấn đề em ơi. Đợi nhá, tí sẽ CPN qua email cho


Entry for February 01, 2007

Trong 1 blog entry nào đó, tôi đã nói, tôi thích đọc “Cô đơn trên mạng” dù nhiều chi tiết hơi rườm rà và đôi khi nó làm người ta nản. Tôi đã thích cho đến tận dòng cuối cùng… Thích cái cách các nhân vật thẳng thắn, thích cách yêu thương và khổ đau vì nhau của các nhân vật, dù rằng dường như ai cũng có cho mình 1 vỏ bọc… Nhưng sau tất cả những vỏ bọc ấy, sau công việc, gia đình, sau những chuyến đi thì họ lại là họ. Hoàn toàn cô đơn và trống vắng, đến tột cùng….

Tôi đã như chìm vào nỗi thảng thốt của nhân vật nữ “Thế giới của em vắng anh bỗng trở nên im ắng quá…”, và hôm nay thì dường như lại đang đối diện với tiếng kêu tuyệt vọng của Jakub “Sao mọi người lại bỏ anh mà đi hết cả… Hôm nay, em hãy tìm thấy anh đi…”. Vẫn vu vơ nói cười, nhưng sao lại bị ám ảnh bởi những điều này đến thế? Không tìm được lý do thỏa đáng. Có phải vì tôi đang lầm lũi đi giữa nỗi cô đơn, giữa những ngày đông lạnh giá? Có phải vì tôi mong được nói với 1 người, mà rồi không thể nào nói nổi, rằng “thế giới của em vắng anh bỗng trở nên im ắng quá… anh đừng đi…”. Đã nói với anh, mỗi người đều có con đường đi của mình, dù có hay không có thêm 1 người nào đi cùng mình, thì mình cũng phải tự đi đến hết con đường ấy… Có đúng không nhỉ? Có đi đến cùng tận cuối con đường nếu chẳng có ai….

Mọi người chưa bỏ đi hết, nhưng cũng chẳng có ai ở gần...

Hôm nay, tôi thực sự cảm thấy mình rất cô đơn. Mỗi lúc như thế, lại thèm có 1 vòng tay ôm thật chặt, thèm 1 bàn tay ấm… Chỉ đơn giản thế thôi. Và im lặng….

Hôm nay muốn viết thêm nhiều hơn nữa, rất nhiều. Nhưng nếu viết thêm thì sẽ lại nói toàn những chuyện vớ va vớ vẩn. Cho nên sẽ dừng ở đây… Khi đột nhiên đôi tay bỗng lạnh ngắt….

-------------------------

ki_en Ơ thế nếu Ki_en ôm, nó lại nảy sinh nhu cầu khác thì sao....

Kim Thỉnh thoảng em cũng cảm thấy giống như chị, nhưng mà em không nói ra. Thật là chán.
Để tìm được một người "khớp" với mình quả là khó.

Tuyet… Cứ thử một lần rồi xem, bạn sẽ biết ngay mà...bốp bốp...chát chát...rù rì rù rì...ố là la..hehe (Đấy là tớ nói nếu bác Ki_en ôm đấy Gừng nhá... :D)

P.S. … @Ki_en: Ý Ki_en là sao? Ki_en muốn nói đến nhu cầu nào để còn giải quyết từng cái 1, vì giải quyết hết cùng lúc thì e là...
@Kim: Lâu lắm mới thấy em... Đôi khi nói ra được sẽ tốt hơn là giữ 1 mình em ạ.
@Nga: Lại thầy dùi rồi

ki_en Cái gì bốp bốp hả em? Nghe cứ như vỗ khăn lạnh ấy...

snowb… Gừng ơi, hôm qua có người ôm tớ.
Tớ xúc động
Tớ run rẩy
Tớ bồi hồi
Tớ đứng tớ ngồi
Tớ cười tớ khóc
Tớ cắn tóc
Tớ chu môi
Chỉ chờ một nụ hôn thôi
Thì bống nhiên thức giấc

P.S. … @Ki_en: Hôm nào ra Hn, để em Nga thử là Ki_en biết ngay í mà. Khó gì đâu!
@Snowbell: Cắt tai bây giờ

Hai Anh Em miu mơ thế vẫn còn là đẹp chán. Kết cục nó thế này mới thảm này:
Tớ cắn tóc.
Tớ chu môi
Chỉ chờ một nụ hôn
Bỗng nảy đom đóm mắt
Có đứa tát
Không phải chàng
Mà là nàng của chàng
Tớ tỉnh dậy
Toát mồ hôi
Hỡi ôi thôi
Mơ đang hóa thật

Pha Lê Tớ cũng vừa đọc xong Cô đơn trên mạng bạn G ạ. Nhiều khi cũng thèm được yêu như thế lắm nhưng ... chả biết yêu ai bây chừ :P
Chợt thèm nắm một bàn tay (câu này của anh Hiếu)
Chợt thèm có một bờ vai tựa vào
Chợt thèm có một hôm nào
Nhìn ai bối rối thế là lại yêu

Hang … Dao nay Gu*\ng em the\m lay chong roi dday nhi?
:-"

P.S. … @PL81: Rồi sẽ có một người để yêu mờ...
@Toe: Ờ, chồng thì ko mong lắm, nhưng mong trẻ con rồi gái em ạ. Chị đang ngồi đếm từng giây... 11h30 trưa nay có đứa chạm vào HN rồi này... về không?

Wednesday, January 31, 2007

Em vẫn xinh đẹp như ngày xưa....

223 magnify

Xinh chứ
Sao lại không nhỉ?
Nhìn mấy tấm hình dưới đây lại nhớ rằng….
Mình….
Đã từng rất muốn quấn tóc...
... nhưng lại chưa bao giờ đủ can đảm quấn tóc...
Dù biết nếu với tóc quấn sẽ rất đẹp.
Thì thôi
Ko quấn
Nhưng có thể ăn gian bằng cách...
... búi tóc suốt cả buổi sáng
rồi xổ tung ra như thế này...
Thấy mình là lạ

......Nguyên mẫu này

Medias

.....…Và sau khi qua tay Mami Hiền Nga
Medias

Nhưng chỉ thế thôi nhé
Ko quấn tóc đâu
nhất định ko quấn...
ko nhuộm...
ko ép
lúc nào muốn thấy mình là lạ,
lúc nào muốn tóc mình ko thẳng...
... trong khoảnh khắc nào đó
thì sẽ lại búi tóc suốt cả 1 buổi
và xổ tung ra như thế này
Nhưng mà dù em tóc búi
Dù em tóc ngang lưng
Hay tóc em cuộn sóng
Thì…
Em vẫn là em
Là em
Vậy thôi

----------------

Gừng xinh không? Gừng xinh nhỉ. Gừng hơi bị xinh đấy!

snowb… Em ơi, quấn giả sao xinh bằng quấn thật, hí hí

Tuyet… Ha ha...quấn thật đi cậu, mặt cậu có vẻ hợp với tóc quấn đấy...công ty tớ có bạn quấn trông đẹp lắm :))

P.S. … @Tinhdich's Groups: Em không xinh, em không thèm xinh. Em đ@0 thèm xinh nữa! Nhể
@Mèo+Nga: Ờ, cứ ngồi đấy mà thầy dùi. Đến lúc nào tao quấn thật thì khắc biết hí hí

Pha Lê quấn đê G ơi, quấn với tớ cho dzui :)

ki_en Gừng xinh không? Gừng xinh nhỉ. Gừng hơi bị xinh đấy!
xin đổi chữ xờ (x) bằng chữ K nhé Gừng :p

P.S. … @PhaLe81: ko, chết cũng ko quấn
@Ki_en: là sao???

Pha Lê thế thì đi giữa bạn G bạn Nga bạn Miu tớ độc quyền quấn quít à :P

Viola Gừng KINH không? Gừng KINHHHH nhỉ!!! Gừng hơiiiii bị KINH đấy!!!!!

P.S. … @Phale: Hí hí biết đâu nhờ vụ độc quyền quấn quýt đấy mà các anh trong Tinhdich's Groups lại nghiêng hết về phía PL hí hí
@Em Nga: Không hổ danh Dẩm Khâu, mami nhỉ/

Pha Lê ôi ngất trên quả quất :P

ki_en Mà hình trên cùng tác giả là ai đấy Gừng??? Ai làm đạo diễn ấy nhở??? :p

P.S. … Ừ, chả nhớ là ai đạo diễn nữa. Lúc í u u mê mê rồi có nhớ gì đâu?

Viola hình trên cùng mình edit ảnh, bạn Gừng phải credit cho mình một nhát với chứ :D
bạn Gừng online đi, đêm qua mình lại thức để chỉnh ảnh cho bạn. online rồi mình gửi lại ảnh cho

P.S. … nào thì đính chính, nào thì bản quyền mí cả nguyên mẫu của tấm hình trên cùng.
1. Đạo diễn: Ki_en - nguyên nhân và lý do của mọi xuất phát điểm dẫn đến TINHDICH's Groups
2. Photoshop: Mami Hiền Nga. Công nhận là qua tay mami, Gừng lại được muôn phần xinh đẹp. Iêu mámì nhiều nhiều. Gừng online rồi đây. Ảnh đâu, gửi đê