Friday, February 23, 2007

Các chiêu trị chồng (Part I)

Đầu và cuối năm là dịp để tụ tập bạn bè, bù khú ăn uống nhậu nhẹt, ôn chuyện cũ, đẩy đưa kế hoạch mới… thôi thì cứ gọi là chẳng còn chuyện gì là không được nhắc đến bên bàn nhậu. Trong 1001 thứ chuyện được nhắc đến, rôm rả nhất có lẽ là câu chuyện về những bà vợ yêu quý . Những chiêu trị chồng của các bà được các ông rỉ tai nhau như một thứ kinh nghiệm bất khả xâm phạm. Một trong số những chiêu trị chồng ấy, được bắt đầu bằng nhận xét của một ông bố trẻ về cô con gái mới hơn một tuổi “con bé con nhà em nó cũng ghê gớm không khác gì mẹ nó. Sau này thằng nào vớ phải nói thì cũng khốn nạn…”.

Chiêu trị chồng đầu tiên được thực hiện sau ngày cưới, khi chưa có baby. Chồng con VIP, vị trí công việc cũng trên một cơ số người, cũng sai khiến chỉ bảo được 1 số đồng chí cấp dưới. Về nhà bố không sợ, mẹ ko sợ. Chỉ sợ vợ. Chồng tốt tính, phải mỗi cái hay hút thuốc và thi thoảng bù khú rượu chè với bạn. Biết tính chồng, vợ quản luôn tài chính từ lúc chưa phát lương. Ngày cơ quan còn trả lương trực tiếp, có bao nhiêu chồng đưa hết vợ, chỉ đút túi vài khoản không có trong bảng lương. Khổ nỗi, có khoản nào thì mấy bà cùng phòng cũng rỉ tai vợ hết. Tiền vào ví chồng chưa nóng, chưa kịp bay sang ví khác, vợ đã tế nhị hỏi. Rồi đến lúc lương được trả qua tài khoản, vợ mượn luôn thẻ ATM của chồng và ngay lập tức đổi… pincode. Chồng méo mặt. Thế mà rồi vẫn có một số ngoài lương. Dĩ nhiên là để nhậu… lành mạnh. Nhưng dù lành mạnh vẫn không dám công khai với vợ. Trong nhà chẳng còn chỗ nào vợ không biết ngòai nắp pin của cái catssetts cũ. Chồng nhét vào đó và ung dung vợ…. biết quái gì về điện. Cho đến ngày đẹp giời, bạn nhậu gọi… chồng mới tá hỏa khi thấy cái hộp pin của chiếc catssetts cũ nuốt chửng tiền từ lúc nào. Hỏi vợ, vợ lắc… mãi sau này nhân lúc vui vẻ, vợ mới từ từ thú nhận với chồng, rằng không phải cái catssetts nuốt mà tiền tự chạy vào ví vợ… Lúc ấy, chồng gần giống…. Từ Hải

Có con, chồng ngoan hơn. Chăm ở nhà hơn. Những cuộc nhậu thưa dần, nhưng không phải không có. Mà nhậu phần nhiều vì công việc. Ấy thế nhưng vợ đã bảo không thích là tuyệt đối không. Có lần chồng đi nhậu say về, cố tình kiếm cớ say, miệng lảm nhảm, chân nam đá chân chiêu để vợ thấy mà thương, mà bớt cằn nhằn… Buổi đó vợ đúng là chẳng thèm cằn nhằn lấy nửa lời, chỉ lạnh lùng đóng sầm cửa. Chồng tức tối đứng ngoài mà không làm gì được. Chỉ có bố mẹ chồng chờ con dâu nguôi ngoai bớt mới lặng lẽ đi ra mở cửa cho ông con quý tử vào nằm quay lơ ngủ ngoài phòng khách. Chồng thì được 1 đêm cống hiến nuôi đàn muỗi đói được bữa no. Lần khác lại nhậu. Rút kinh nghiệm, chồng về rất ngoan. Không nói năng. Không xiêu vẹo. Vợ hôm ấy cũng hiền, chẳng mất công sập cửa bỏ chồng ở ngoài. Chỉ khi bước vào phòng ngủ, chồng mới đổ sụp xuống khi thấy vợ ngồi giữa, con 1 bên và vali quần áo được xếp gọn 1 bên. “Anh thích thì cứ nhậu thoải mái, tôi cho con tôi về nhà bố mẹ tôi”. Chồng chỉ còn nước chắp tay lạy vợ như… tế sao.

Bạn chồng ngồi cạnh lúc đấy mới cười cười bảo, có lần chồng đi nhậu với anh, đang ngồi tự nhiên thấy rút điện thoại ra quay sang bảo “anh gọi cho N vợ em đi”. Thế là anh gọi, anh vừa nói được 1 câu thì nó bảo đưa máy cho chồng. Vừa cầm máy đã thấy “em à, anh xin lỗi em, anh biết lỗi rồi. Anh không uống nhiều đâu, anh hứa sẽ về sớm….”. Chồng nghe xong mới vuốt tóc một cái mà rằng “Nói thế chứ, vợ em cũng có nhiều cái tốt lắm. Có hôm gần 10h đêm em kêu đói, thế là nó đi mua phở cho em. Chờ em ăn xong, nó quay sang hỏi: - Ngon không anh? Em tốt nhỉ, em đi mua cho anh ăn. Có ai tốt với anh như em không? – Và cứ thế, nó ca bài đấy bên tai em cho đến khi em đi ngủ”. Hơ, mình mà có chồng như thế, lần sau đói mình cho nghỉ ngay. Mất công đi mua thì phải được nói chứ?

Chiêu trị chồng thì nhiều vô kể. Câu chuyện trên góp nhặt được từ chồng của một chị bạn. Em thề em chỉ làm reporter ghi chép lại. Vái trời cho chị đừng vào đọc blog entry này, không có thì chồng chị lại thêm 1 phen vò đầu bứt tóc nghĩ kế xoa dịu chị mất thôi hị hị

---------------------------

Ngô Đ… đề nghị chủ blog không post những bài có nội dung... nói chung là...rất...nói chung là...phản động thế lày?.
chồng là iu, phải quý chứ gì mà trị với...tiêu diệt là sao?. Phản đối! phản đối!

¤₪▫ M… Trời sinh ra đàn ông, sao lại còn nỡ sinh ra... vợ đàn ông???

CXR Bótay.com :)

VetGia® Cực lực phản đối :))

Lones… Khổ thân cho cái cậu trai kia không biết trị vợ.

P.S. … @Ngô Đồng, Vẹt già: Sao lại phản đối? Có yêu mới trị chứ, không thì ai thèm?
@MaTđiX: Vì phải có vợ đàn ông thì mới có đàn ông tiếp theo
@CXR: Botay cũng được, nhưng hot chocolate của em đâu?
@Lông xồm: cứ ngồi đấy mà bốc phét

TrueLie Avatar mới đẹp nhỉ, điệu hơn cả ngày xưa. Mấy cái chiêu này em đừng có dại mà mang ra xài, gặp phải người như anh là "một đi ko trở lại" đấy.

P.S. … Bây giờ anh đang ở đâu nhỉ? HN, Korea hay US mà có cả time vào blog của em thế? Trưa nay đi ăn với 1 cô bạn, tình cờ gặp mấy người rất rất quen của ICU này...

bigdo… thế này mà mấy cái thằng chồng kia chịu à? em Gừng đừng nghe bậy - rồi về trị chồng - hiệu ứng ngược cho là tan xác pháo nhá!!!

P.S. … Thế mẹ trẻ con nhà anh trị chồng theo kiểu nào? Để em xắn váy áo đến xin vài chiêu phòng thân với?

Bullf… Các cụ có câu: Lấy mẹ trẻ về làm vợ chứ ko lấy vợ về làm mẹ trẻ! :p

Thursday, February 22, 2007

Entry for February 22, 2007

285 magnify

@Toe: Đây đây, hôm nay cạo rêu blog đây. Hôm mùng 2 tết định ghé các cụ xin góc bánh chưng muh cả bầu đoàn thê tử từ hai cụ cho đến cu Bi đều về quê sạch :D Ờ, mà lì xì đâu gái?

@Mami: Mami ơi, Gừng lên HN rồi. Yêu và nhớ mámì nhiều nhiều. Hôm qua vừa ngồi với chồng suýt cưới của Gừng (tức chồng sắp cưới của mami) này. Ối giời ơi là xinh giai nhá. Gã đang thương nhớ mami lắm lắm, đang tính kế để tháng 3 về HN cưới mami đấy. Yêu chưa?

@Anhbdh, Ki_en, Tuyet_Nga, TrangNeu, anh_yeu, Vetgia, Phale, bác Khôi, CXR, Sol…: Cúi đầu cười duyên, khoanh tay iem Gừng cảm ơn cả nhà. Iem xin nhận tất cả lời chúc của mọi người và cố gắng phấn đấu đạt được 1 phần đó thôi là “mãn nguyện” lắm rồi. (chời, mà sao ko ai chúc em “hành phương Nam” được suôn sẻ nhỉ?).

Năm mới iem Gừng cũng chúc các bạn, các anh, các chị và các em, gọi tắt là tổng chúc bà con năm mới an lành, may mắn, cầu được ước thấy nhá. Ai mà được nhiều quá thì mang sang nhà iem Gừng chia bớt, iem Gừng tốt bụng, nhận tuốt, chẳng từ chối bao giờ ^_^

ĐINH HỢI PHÚ QUÝ.
Iem Gừng duyên dáng cúi chào!

---------------------

Viola vào dẫm đạp đất nhà Gừng nào!!! :x rủ Ki-en tháng 3 ra đi Sapa đi!!!

P.S. … dẫm lại mami một cái. Một đằng là vợ sắp cưới, 1 bên là vợ suýt cưới... bên nào nặng hơn nhỉ? Bên nào có trọng lượng hơn? Hay hai vợ hai bên cùng lôi Ki_en đi nhé, mami?

Solkhìn Em Gừng tham nhỉ??? Hôm qua đang đong đưa ở xó xỉnh nào mà sóng phập phù đấy em??? :D

Tuyet… Tầng 6 ạ, còn bận đong đưa với gió và với trăng cùng TINHDICH's group ạ,hihihi...Thêm bàn chân nữa dẫm đạp nhà Gừng cho xuân nhá... :D

P.S. … @Sol: Hôm qua em khai báo rồi còn gì. Em treo lơ lửng giữa trời, may trời ko nổi gió tông thẳng em xuống hồ :D
@Nga: Uhm... đợi đấy

Giáo … Nhìn như chỗ Bảo Oanh nhỉ?

P.S. … Không Bảo Oanh thì chỗ nào nữa hả anh?

VetGia® Có bao giờ em HÀNH PHƯƠNG NAM anh được biết đâu mà chúc mí chả ... :P

P.S. … ai bảo không :P

VetGia® Quên, có biết đấy chứ. Nhưng mà là lúc em về lại HN rồi anh mới biết :))

P.S. … botay.com luôn hik hik

Pha Lê Ớ Bảo Oanh, tớ là tớ ghét tầng thượng ở đấy, hix hix

P.S. … hì, may quá, chỗ tớ ngồi không phải tầng thượng :D

Tuesday, February 13, 2007

Jamaica Farewell

333 magnify
(Tự nhiên thích bài hát cũ ỉn này... và đã nghe suốt cả buồi chiều...)
Jamaica Farewell

Jamaica Farewell - Harry Benlafonte

Jamaica Farewell - Jimmy Buffett

Down the way
Where the nights are gay
And the sun shines daily on a mountain top
I took a trip on a sailing ship
And when I reached Jamaica I made a stop

(chorus)
But I'm sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down
My head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston Town

Sounds of laughter everywhere
And a dancing girl swings to and fro
I must declare my heart is there
Though I've been maine to Mexico

(chorus)
But I'm sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down
My head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston Town

Down at the market you can hear
Ladies cry out while on their heads they bear
Ackie rice, salt fish are nice
And the rhum is fine any time a year

(chorus)
But I'm sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down
My head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston Town

Down the way
Where the nights are gay
And the sun shines daily on the mountain top
I took a trip on a sailing ship
And when I reached Jamaica I made a stop

(chorus)
But I'm sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down
My head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston Town

Sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down
My head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston Town.
--------------------------

ki_en đố biết Ki_en đang ở đâu nhé???

gt Áo len đỏ khăn lụa trắng xinh quá cơ! I took a trip on a sailing ship :D

ki_en Tóc mới đây hả?

P.S. … @Ki_en: tóc cũ từ mùa đông 2005 rồi, mới với ngày xưa thôi
@Giang Trang: Cũng shop ác liệt rồi mới được như thế đấy. Năm mới nhà sắp thêm người chưa chị?

snowb… Nghe Jamaica Farewell làm gì, nghe Jammu Africal của tớ đê, khủng hơn nhiều

Cái ảnh áo đỏ giống em Điêu Thuyền thế!

P.S. … Hê hê, giống rùi sao?


Monday, February 12, 2007

Một ngày trước Valentine's Day!

333 magnify

Vẫn có những nụ cười hồn nhiên như thuở bé
Giấu vào giữa những niềm xót xa
Vẫn có những nỗi buồn ngả nghiêng nơi đáy mắt
Chẳng nói ra, vẫn cứ rõ như ngày.
Và hôm nay…
Hôm nay,
… tôi còn giữ lại gì cho tôi?
Xác định không có gì trọn vẹn
Sẽ không thất vọng
Không chán chường
Nhưng niềm hân hoan và những mong chờ dường như chẳng còn nhiều nữa
Những ước mơ bay suốt chiều dài thời gian dường như cũng đang ngày một mờ dần đi...
Có phải tôi đang dửng dưng
Có phải tôi lạnh lùng
Có phải tôi đang đi lướt qua cuộc sống và đang không bận tâm đến bất cứ điều gì xả ra quanh mình
Bất cứ điều gì???
Tự nhiên thấy mình dửng dưng quá
Dửng dưng với mọi thứ xung quanh
Dửng dưng với mình
Không buồn
Chỉ đột nhiên thấy một điều gì đó mơ hồ không rõ nét, không xa cũng chẳng gần, chỉ chập chờn trước mắt..
Không đẩy đi xa được
Cũng không thể kéo lại gần…
….
Tự nhiên thèm dựa vào đâu đó quá…
Nhưng biết nơi nào có thể?
Biết người nào có thể…
Mà thôi
Không dựa vào ai hết
Dựa vào chính mình thôi
Không dựa vào ai cả
Không dựa vào những thứ mà biết chắc rồi sẽ nay đến mai đi
Chẳng có gì lâu bền…
Chẳng có gì mãi mãi…

Mai là Valentine đấy. Tự nhiên thèm đọc “Cho 1 ngày lễ tình yêu riêng mình” của chị, với lời đề tặng “Cho ngày Valentine của những ai một mình…”

“…Có hay không ngày lễ tình yêu khi chỉ có một mình?Và có cần phải bên nhau thì mới là một Valentine’s day hoàn hảo không nhỉ? Có cần hoa hồng và chocolate không? Có cần ánh nến và những lời ngọt ngào không? Chắc là không cần khi mà mỗi một giây phút ký ức xa xưa lướt qua đều khiến mình nở nụ cười hạnh phúc. Trong khi mọi người mải mê nghe nhạc hoặc chuyện trò về những dự định cho ngày Valentine, về những món quà và hoa hồng thì mình lại đang thả cho mọi ý nghĩ bay bổng. Mình thật sự chưa có một ngày Valentine nào giống như tiêu chuẩn chung của mọi người ,năm nay cũng thế, không hoa hồng, chẳng tặng ai chocolate và cũng không một lời chúc nào hết.

Người ta bảo chỉ có những ai có trái tim bằng sắt thì mới thản nhiên nhìn một cuộc tình ra đi mà không nuối tiếc, mình biết rằng trái tim mình mềm mại và ấm áp lắm và mình cũng cảm thấy rất buồn khi phải chia tay anh, hơn cả buồn nữa, nhưng mình để nỗi buồn trôi đi bởi mình biết rằng có buồn hơn thế nữa thì cái mong ước được cùng anh tay trong tay cũng không bao giờ trở thành hiện thực và mình muốn rằng mình và anh dù thế nào cũng có thể vượt qua nỗi buồn và trở nên hạnh phúc bởi cả hai chúng mình xứng đáng với điều đó.

Tại sao lại phải đau khổ khi mình và anh đã yêu thương nhau? Chẳng phải yêu và được yêu là một hạnh phúc lớn lao mà thượng đế ban cho con người hay sao?Mình hiểu rằng trong cuộc đời này không bao giờ có cái gì hoàn hảo cả, người ta không ai có thể được nhận hết những gì mà mình mong muốn. Và tình yêu cũng thế,có những tình yêu đến và ở lại mãi mãi, có những điều đến để rồi biết chắc sẽ ra đi. Với tình yêu, ở lại hay ra đi có lẽ không quan trọng bằng để lại trong nhau những kỷ niệm đẹp và vì những kỷ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào đó mà con người ta vươn lên và vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc đời để được hạnh phúc và được giữ mãi trong trái tim mình những ký ức ngọt ngào….”

Nhớ chị. Nhớ cả những người bạn đã lâu lắm rồi không gặp… và tự hỏi, “có hay không ngày lễ tình yêu khi chỉ có một mình?”.

Và rồi, thấy mình thật ngốc. Vì như một valentine nào đó, có một người rất đặc biệt đã nhắn cho mình “happy valentine’s day! Life is boring without love, especial from a friend like you. Wishes your all love…”

--------------------

Pha Lê Tớ cho bạn G dựa vào nè, Valentine năm nay bạn G mua vang về nhé, mình alo cạch ly trong ánh nến nhé. Tớ sẽ thắp nến đầy trong phòng và cầu chúc cho ai đấy một mùa lễ tình nhân vui vẻ. Một mình thì một mình có sao đâu nhỉ. Trong cái một mình đấy tớ vẫn thấy hạnh phúc vì tớ vẫn còn biết nhớ biết yêu và vẫn có người nhớ tớ, yêu tớ.

Solkhìn Đi nhậu đi Phalê ui........ 3 đứa mừng Valentine sẽ vui hơn khối kẻ chỉ có 2 người =))

Lones… 3 năm rồi đấy ...

Tuyet… Coffee ngon không cún??? :D

P.S. … @Phale: Tớ muh uống vang là dễ thăng hoa lắm đấy bạn PL ui. Lúc đó thì hik hik... 1 chứ 3 bạn PL cũng ứ ủn được tớ đâu :P Nhưng bít đâu uống với bạn PL thì tớ lại không xỉn nhỉ. Có vang, có nến, nhưng thiếu Jazzz nữa kìa hi hi
@Marguirite: Ý kiến không tồi :D
@Lonesome: Lại suy diễn nhố nhăng vớ vỉn rồi. Nhìn lại em Gừng đê
@Nga: Giờ uống nâu cứ thấy nhạt nhạt. Có khi lần sau chuyển sang đen ko đường

VetGia® Nên bỏ tí đường. Đen không đường khó nuốt lắm.

P.S. … Không, hoặc là uống nâu, còn nếu là đen thì nhất định phải ko đường!

Tuyet… Cho thêm ít muối vào đen í, uống được phết cún ạ :D, bạn cũng uống rùi mờ :D

P.S. … Chưa nói với mày tao là đứa nhát gan, bảo thủ và cố chấp à? Thế nên sẽ rất khó để làm điều gì đó mà tao cảm thấy ko ổn. Ok?

Pha Lê Chi gà xù, ý kiến hay ghê, quyết định như vậy nhá, mình đi đến 12h đêm nhá, sau đó em bận ùi, hí hí

Hai Anh Ờ nhỉ, 3 năm trôi qua và có kẻ đã yên bề gia thất còn kẻ khác thì vẫn mông lung với nỗi niềm u uẩn :(( Mình khóc rồi. Một bộ phim lãng mạn quá :(( Mình khóc đây.

P.S. … @Sol: Ờ, mà Sol xù em nhá, nói ra HN nhắn em mà lặn mất tăm nhá. Giao Sol cho PL xử lí đấy. Nhớ lẩu cá kèo quá Sol ơi
@Hải Anh: Uh, công nhận lãng mạn. Mình cũng khóc rồi, khóc thật bạn HA ạ. Khóc vì một gã dở hơi bỏ mịe nào đấy cứ thích suy diễn chuyện nọ xọ chuyện kia, bực mình X tả

Hang … Cong nhan la minh ngo^'c :p

P.S. … Gì đấy gái? Sao tự nhiên lại ngốc hay không ngốc gì ở đây? Về Hn mùa đông xúng xính váy áo đi em ơi

So, K… hic, nhin nghieng anh nay trong tao voi may giong nhau the!

P.S. … Nhìn lại thì thấy... công nhận giống. Tết nhất đến đâu rồi mày?

quang n Doi khi cung mem yeu nhi? Ngay xua ban gai anh thich nhat la tho Gung...

P.S. … Ở đây không nói chuyện ngày xưa, anh nhé!

Friday, February 9, 2007

Hạnh phúc.

Sáng nay, khi thức giấc, ý nghĩ đầu tiên là sẽ viết 1 blog entry nào đó cho mình. Ngay trong buổi sáng. Ngay khi đến công ty. Nhưng giờ thì không. Mắt thì cay. Lười typing lại - đơn giản chỉ là typing lại chứ không phải là viết 1 điều gì đó mới mẻ. Lang thang trong thế giới blog, túm được bài này trong blog của Anh. Anh cũng không biết tên tác giả của bài thơ về hạnh phúc ấy. Chẳng quan trọng. Tự nhiên thích nên ôm về blog của mình. Thấy đối lập hoàn toàn với những câu thơ về hạnh phúc trước đây vẫn đọc, rằng "Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt/ Nên tình yêu là chuyện viển vông thôi....". Mình đang thay đổi. Có lẽ... Nhiều người thấy thế. Nhưng cái quái gì làm mình thay đổi nhỉ?

Bài thơ về hạnh phúc, với lời đề tặng trên Blog của anh "tặng những ai đang đi tìm hạnh phúc cho mình"

Hạnh phúc

Hạnh phúc là gì? Hahnh phúc của tôi ư?
Tôi chưa biết và muôn đời không biết
Hạnh phúc có thể là khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Chợt thấy em trên lối cũ lại về

Hạnh phúc là trong những kỷ niệm gồ ghề
Có một kỷ niệm đẹp ngày xưa xanh thắm lại
Hạnh phúc là khi hai người đi xa mãi
Nhưng lòng vẫn hiểu lòng chẳng trách cứ gì nhau

Hạnh phúc là trong cuộc đời vá víu những niềm đau
Có một người bạn ngồi bên ta im lặng
Hạnh phúc là sau những mùa thi căng thẳng
Lũ bạn bè chuốc nhau chén rượu cùng say

Hạnh phúc là khi tay nắm lấy bàn tay
Có hai người khẽ run trong gió
Hạnh phúc là khi được trải mình trên thảm cỏ
Nghe tháng ngày yên ả dần trôi

Hạnh phúc của em - Hạnh phúc của tôi
Liệu hai ta có cùng chung hạnh phúc ?
Tôi không biết bởi có khi có lúc
Ta đi về hai hướng ngược nhau

Hạnh phúc là trong cuộc đời trôi mau
Ta được nhâm nhi một ly cafe nóng
Hạnh phúc là nghe mặt hồ gợn sóng
Ta lặng câm trong nỗi nhớ một người

Hạnh phúc là khi nghe tiếng em cười
Trong hạnh phúc dẫu không phải do tôi đem tới
Tình yêu em dù đã trao gió gửi
Vẫn đem lòng thương nhớ biết bao năm

Hạnh phúc không phải những điều quá xa xăm
Càng không phải những điều muốn là làm được
Chẳng biết nữa chỉ vội vàng cất bước
Lãng du giữa đời tìm hạnh phúc của tôi

---------------------------

Tuyet…"Hạnh phúc là trong những kỷ niệm gồ ghề
Có một kỷ niệm đẹp ngày xưa xanh thắm lại
Hạnh phúc là khi hai người đi xa mãi
Nhưng lòng vẫn hiểu lòng chẳng trách cứ gì nhau"
.........
Hạnh phúc là trong cuộc đời trôi mau
Ta được nhâm nhi một ly cafe nóng
Hạnh phúc là nghe mặt hồ gợn sóng
Ta lặng câm trong nỗi nhớ một người

Đơn giản chỉ là vậy thôi sao???Vậy tớ nghĩ tớ hạnh phúc :)

Lisa Bạn ơi, cho mình lấy nó về blog nhé... Bài này hay quá.

P.S. … Quan niệm về hạnh phúc trong mỗi người khác nhau mà Nga. Có những khi, người ta soi mình trong những nỗi buồn của người khác, để biết và để thấy mình vẫn còn nhiều nhiều hạnh phúc...

VetGia® Có nhiều cái làm người ta thay đổi lắm :P

P.S. … Nhưng có những khi người ta thay đổi không vì 1 điều gì cả

Maxme… CHo em cóp bài này nhé, hìhì

P.S. … @Lisa & Maxmeomeo: Ok

ki_en hình như là em đã ... iêu
đem thơ ra gán cho chiều tương tư :p

P.S. … Còn hơn có kẻ ậm ừ..
Yêu không dám nhận, hừ hừ... ghét thay!

Bầu Hạnh phúc ko bao giờ là điều bịc đặt đâu em gái ơi hê hê

P.S. … Bao giờ có người giữ được NB, như anh Lâm giữ được TSN thì em sẽ tin, rằng đó ko phải là điều bịa đặt.
Nhớ quá chị ơi...
... bữa nhảy bus đi MB ngay trước ngày cưới...
... bữa lang thang lẩu PĐ đứa nào đứa đó xì xụp húp...
... bữa có người làm cô dâu, em dậy từ sớm ngồi ngó Thái làm đẹp cho chị...
... nhớ...
cảm giác trống rỗng từ sáng đến giờ, đọc comment của chị, sao bỗng dưng lại thấy nhớ đến thế, 1 nơi nào rất xa xôi...

dhmme… Hi there, I feel lucky. Lâu lâu mới revisit blog của em, được đọc ngay một entry thú vị (ý anh là bài thơ hay, tuy rằng chưa "góc cạnh" cho lắm). Anh đã đọc bài thơ này vài lần, tranh luận offline vài lần về bài này nói riêng và vấn đề "hạnh phúc" nói chung. Ý kiến thì rất nhiều, đồng ý và không đồng ý... Dễ hiểu thôi. Có một vấn đề thú vị được tranh luận rất nhiều về một khía cạnh mà bài thơ trên không đề cập rõ ràng: khi hạnh phúc của người này là nỗi đau của người khác thì nên nhìn nhận hạnh phúc và người hạnh phúc như thế nào đây, nên tiếp tục kiếm tìm và vun đắp hay dừng lại?
"Người hạnh phúc là người luôn nghĩ mình là hạnh phúc". (Không nhớ là ai nói????)
Cheers, dhmmea2006.

P.S. … Cuộc sống, đôi khi hạnh phúc của người này là nỗi đau của người khác là điều khó tránh. Vấn đề là biết mình cần gì, muốn gì, và nên làm gì chứ anh. Vì cùng 1 sự việc, nếu nhìn ở góc này có thể là xấu, nhưng ở 1 góc khác người ta lại thấy nó tốt và có đủ lí do để thực hiện nó.
Mọi thứ là vô cùng. Quan trọng nhất vẫn là tự chính mỗi người thôi anh.
Chúc anh chuẩn bị đón 1 mùa xuân thật vui và ấm áp nhé./

ki_en ơ hay ơ hay ơ hay
tội gì mà tỉnh, cứ say cho người.....

Tuyet… I'm a happy girl in a happy world with a happy thing if you still my friend... :D

P.S. … Tỉnh ra còn biết khóc cười,
Hay là say mãi cho đời vấn vương?

Thursday, February 8, 2007

Entry for February 08, 2007

250 magnify

Thêm 1 đêm ngủ ngon để rồi sáng dậy sớm. Ngồi dựa lưng vào tường nghe hết 1 đĩa nhạc dance mà không phân biệt được điệu nào với điệu nào. Nghe mà như không. Mà có gì là quan trọng đâu? Ngồi đối diện với cốc trà nóng tự pha cho mình buổi sáng. Đối diện với mình. Đối diện với quá khứ. Và sợ. Sợ mình có lúc nào đó như ngày xưa. Đa cảm và yếu đuối. Và buồn. Chẳng cần có lí do thì người ta mới có thể buồn. Đôi khi chỉ là những cảm nhận rất mong manh và mơ hồ. Hoặc là mình đã cố tình làm cho nó mờ nhạt đi, cô tình như không nhìn thấy để không làm mình buồn thêm nữa. Thế mà không tránh được. Đến nỗi đã muốn ở nhà sáng nay. Nếu ở nhà sáng nay thì mình sẽ làm gì nhỉ? Không trả lời được. Thế là lại đi làm với 1 sự đãng trí: Suốt cả buổi sáng không thèm bật đt lên. Mấy cái đt khác để trước mặt mà có người gọi lúc nào cũng chẳng biết. Đến mức chị lễ tân ngạc nhiên phải lò dò chạy sang xem liệu mình có ngồi ở đó ko mà ko nhấc máy… Đãng trí đến thế là cùng,

Tự nhiên hôm nay lại muốn cắt phăng mái tóc dài của mình đi, mái tóc mà bao nhiêu lần những đứa bạn mình tha hồ dụ dỗ, chê bai, dọa nạt để mình làm một thứ gì đó khác. Ngắn hẳn đi chẳng hạn. Hoặc là duỗi cho thật thẳng. Hoặc là uốn xù lên và nhuộm màu. Chẳng hiểu ở đâu ra cái ý nghĩ ấy nữa. Giá như cô bạn kế toán quyết liệt thêm 1 chút nữa, thì có lẽ giờ này mái tóc đã bị làm tình làm tội, thay vì ngồi đây viết những dòng lăng nhăng này. Cắt tóc là để thay đổi. Nhưng thay đổi là ở bản thân mình chứ, sao lại vin vào điều này điều kia?

Hôm nay cũng định mặc áo mới. Một chiếc áo màu xanh có những sọc vàng nâu. Nếu là sọc ngang chắc mình giống con ong đất. Nhưng áo được may theo những được kẻ dọc. Bạn bảo là đẹp. Mình thì đơn giản là muốn mua một cái gì đó mới, cho riêng mình. Cho phép mình đua đòi theo models năm nay 1 tẹo dù lâu rồi mình chỉ mặc đồ theo cách của mình. Hôm nay đã định mặc áo mới. Thế rồi không mặc. Chỉ vì ngay trước khi sập khóa cửa lại thì mình chợt nhớ ra rằng, ngày hôm nay mình phai sang gặp đối tác. Chiếc áo ấy sẽ là không nghiêm túc… Ghét thật

Tự nhiên hôm nay thấy mình nhạt. Trong mọi chiều. Ở đâu đó trong quá khứ, đã từng có lúc nghĩ rằng có thể sẽ không còn tìm được nữa cảm giác xao xuyến, nhớ mong, hồi hộp của việc hẹn hò hay yêu 1 ai đấy. Để rồi 1 ngày lại mỉm cười vì thấy là mình còn có thể. May mắn làm sao. Vì cho dù có thế nào thì cuộc sống vẫn cứ phải chảy trôi đi. Người đến rồi đi, không có nghĩa là mình còn 1 mình cô độc. Đến hay đi là quyền của mỗi người, quyết định của mỗi người, lựa chọn của mỗi người. Làm sao mà trách được. Làm sao mà ngăn được. Làm sao có thể ép người ta khác đi được. Chỉ quan trọng là mình thôi. Mình làm những việc mình thấy cần, những thứ mình muốn làm. Dường như mình lúc nào cũng bình thản, bình thản như là những mặt hồ không bao giờ gợn sóng. Bởi đã bảo là đơn giản, thì cứ sống với những điều đơn giản ấy thôi. Không trách móc. Chẳng dỗi hờn. Khi cần thiết thậm chí có thể gánh hết cả về mình những cô đơn và buồn rầu mà không cần ai bên cạnh, cũng chẳng cần 1 bờ vai để dựa vào…..

P/S: Khi nghĩ và viết entry này, lí trí bảo không, tình cảm bảo có. Giá mà có thể mang lý trí và tình cảm ra để uyn, để có ai đó quyết định hộ mình là có post hay là không post thì tốt quá. Nhưng có ai quyết định thay mình được, trừ chính mình? Với lại, có ai mang lí trí và tình cảm ra mà tranh luận, mà cãi vã bao giờ?

---------------------------

Viola ơ bao tóc: lúc chiều, cũng trong cơn phẫn trí suýt làm liều, thì có nghĩ đến chuyện cầm kéo cắt phăng mái tóc cho nó ngắn cụt ngủn, mặc dù luôn yêu thích tóc dài hơn...

dhmme… Cám ơn em về những lời chúc trong entry "Hạnh phúc". Nhân đọc entry trên, anh tặng em bài thơ dưới đây. Chắc em chẳng lạ gì bài thơ này.But I hope you like it.
Cũng chúc em đón một mùa xuân mới ở Việt Nam thật ấm áp và đầy ý nghĩa. Regards, dhmmea2006.
******

Mùa lá rụng

Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo
Những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ :
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Mátxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ,

Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"
Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:
"Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!
Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?.
Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn...
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời!
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi...
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia li
Mưa tối rầm, nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá...
Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả,
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa!...

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt.
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ, còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống
"Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"

(Olga Bergon)
(Bằng Việt dịch)

Trang… Thường thì, vào những quyết định quan trọng, G đã để lý trí hay tình cảm thắng ?

CXR Đọc đoạn Gừng đòi cắt tóc thấy hay thật. Nếu không muốn cắt thì nhuộm sang màu xanh lá cây đi - màu xanh lá cây lúc nào cũng làm cho người ta cảm thấy bình yêu hơn - vài bữa chán thì lại nhuộm lại :)

P.S. … @Hiền Nga: Thế túm lại là 4 tuần nữa về VN, tóc sẽ dài hay ngắn đây?
@Dhmmea2006: Cảm ơn anh về bài thơ mà lần đầu tiên em được đọc trọn vẹn. Trước kia thì chỉ biết đúng hai câu "Em ra ga lòng lạnh lẽo như xưa/ Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt". Bây giờ đọc trọn cả bài thơ, chắngr biết là mình đang cảm thấy thế nào. Nhưng thấy những câu
Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!
Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?.
Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn...
Sao mà da diết, sao mà khắc khoải, sao mà xót xa...
Cảm ơn anh thật nhiều nhé :-)

P.S. … @TrangNeu: Câu hỏi này khó quá Trang ơi. Khi mà khó quá, tự mình không quyết định được thì tớ dựa vào... số phận.
@CXR: Nếu anh về Vn, nếu anh "mang chocolate đến cho em Gừng cay đa tình", nếu anh đồng ý cafe với em... thì nhớ báo t rước. Trước đó 2 ngày em sẽ đi nhuộm tóc màu xanh lá. Ok không?

Hai Anh Dạo này bài viết thế nào nhỉ :-? Ta có thể gọi nó với một cái tên mỹ miều là hiện-tượng-tâm-lý-thú-vị. Mang chúng ra mà cãi n hau đi. Càng cãi nhiều càng tốt ;)

CXR Thế thì Gừng chuẩn bị nhuộm tóc thôi - anh sẽ về VN, se mời Gừng đi uống café và có cả chocolate nữa .. thậm chí là "hot" chocolate nữa cơ :)

P.S. … @Anhbdh: Ờ... rùi sao?
@CXR: Em sẽ ghi sổ vụ cafe này, Chocolate và hot chocolate này. Anh nhớ đấy., EM cũng sẽ chuẩn bị tinh thần nhuộm tóc, mà khởi động là vụ xuống, à ko, cắt tóc trưa nay :D

Ở trên núi, em mơ về với biển...

333 magnify

Khi ở nơi này, nhớ nơi kia là chuyện rất đỗi bình thường. Em cũng thế. Ở trên núi, em mơ về với biển... Dĩ nhiên là lúc này thì em không ở trên núi, thế mà em vẫn đang mơ về phía biển. Mơ một ngày biển mùa đông vẫn rực rỡ nắng vàng, một ngày em bỏ chân trần trên cát mềm và mịn, trên mơn man sóng nước...

Tự nhiên em nhớ....

------------------

Tuyet… Chưa một lần được đi biển mùa Đông Gừng ạ, có lẽ cũng nên thử đi nhỉ? :) Coi cảm giác nó thế nào :

VetGia® Nhớ ai thế?

P.S. … @NGa: Đi đê, đi về thích thì đừng đổ tại tạo nhá!
@Vẹtgià: Thiếu gì thứ để nhớ?

anh_yêu Cái ảnh này phù hợp với bài viết, nhất là với câu "một ngày em bỏ chân trần trên cát mềm và mịn, trên mơn man sóng nước..."

P.S. … Suy đi tính lại mãi mới chọn được cái phù hợp đấy ạ

Lones… đọc cái này tự dưng nhớ "Em mơ về anh"...

P.S. … Ai mơ về ai?

Lones… Hỏi tác giả bài viết ý, hỏi anh làm sao anh trả lời được ...