Friday, May 4, 2007

SG - Ngày đen tối!

25.04 - Ngày đầu tiên ở SG, gặp toàn những chuyện không đâu!

Đầu tiên là nắng. Nắng kinh hoàng khủng khiếp đến mức 1 con sâu ngủ như tớ sau mấy đêm ít ngủ cũng không ngủ nướng được. Cứ nướng như thói quen ở Hn, chắc mọi người sẽ có món thịt người ướp Gừng héo nướng ngay lập tức. Mà giữa cái nắng điên cuồng của SG những ngày này, dù có tươi ngon béo ngậy đến đâu cũng không thể nào nuốt cho nổi. Lần chần mãi rồi cũng bò ra hàng gội đầu, vừa gội vừa vẽ móng. Khốn cbn nạn là nhân viên vẽ móng bữa nay nghỉ, mà những đứa có mặt không đứa nào nói với mình 1 câu, cho đến tận khi móng đã sửa xong đâu đấy và mình trố mắt hỏi sao ko vẽ, thì mới ngã ngửa ra rằng thì là mà nhân viên vẽ móng hôm nay nghỉ! Không lẽ làm móng ở 1 nơi, chạy sang nơi khác vẽ. Dẹp. Dẹp luôn cái ý định làm cho bạn Miu thân mến bất ngờ với bộ vóng vuốt hoa hoè hoa sói của mình!

Rồi lỡ hẹn. Gã hâm bảo chạy qua ăn trưa với mình và mọi người mà mất mặt, đến khi bực quá gọi cho lão ấy hỏi “chết ở đâu” thì nghe lão gầm gừ “Anh đang họp, 10’ nữa có mặt”. Phù! Tưởng đâu được ăn ngay, nhưng cái quán bánh xèo “ăn là ghiền” ngay gần nhà chồng suýt cưới quyết tâm cho cả bọn ăn món mầm đá. Mình thì đói. Đứa nào cũng đói... cho đến tận khi quyết định đứng lên đi thì đồ ăn mới lò dò được mang ra. Trời thì chói chang nắng, ko khác gì 1 cực hình. Không lẽ nói bọn quán đổi tên thành “Ăn là phiền”

Dự định xuống thăm chị cũng không thực hiện được. Sáng anh có việc qua Sg, gọi cho mình, hỏi có muốn đi đâu chơi không anh đưa đi. Lầu bầu với anh là em sẽ tự đi, rồi sẽ bắt bus xuống anh chị. Lát sau chị gọi hỏi chừng nào xuống? Hứa sẽ xuống, mà rồi cho đến tận bây giờ khi đã sang ngày mới được hơn 3h vẫn ko thấy mình xuống, và ko thể nào xuống kịp trước ngày 30.4. Thật là tệ. Tự nguỵ biện mình vốn dĩ lười. Trời thì nắng. Đường lại xa, lại không nhớ đường. Túm lại là có 1001 lý do để mình nguỵ biện. Dĩ nhiên nếu mình là chị thì mình cũng sẽ ko thể nào ko giận. Biết làm thế nào...

Rồi có bà già nhăn nhó khi mình vào mà cứ mải ồn ào ở đâu đâu, còn với bà ấy thì im hơi lặng tiếng, như chẳng biết bà ấy là ai, như chẳng hề có bất cứ một mối liên kết nào giữa mình với bà ấy. Ôi giời ơi, hơn người ta những 14 tuổi mà còn bon chen thế? Mình mà hơn ai 14 tuổi thì mình thề là mình sẽ không thèm ghen tị thế bao giờ. Thật đấy. Mình ko gọi vì mình biết thừa bà í còn lâu mới chịu bò ra đường giữa trời nắng gay gắt của SG để đi chơi với mình, chưa kể là từ chỗ bà í làm về đến chỗ mình xa tít tắp. Rồi nếu mình gặp và đi chơi với bà í hôm nay, thì thể nào con mèo lẻo mép nó cũng gào lên, vì mình đã ko chờ nó, mình đã gặp bà í, đã đi chơi với bà í trước nó blah blah... đủ thứ. Nên tốt nhất là chờ nó vào, cho đủ hai đứa tha hồ véo von vòi vĩnh đòi bà già ham vui kia dắt hai đứa trẻ nhỡ nhỡ là mình với bạn Miu và hai đứa nhóc nhà bà í đi chơi....

Chiều ngồi cafe, có người nhắn tin qua nhắn tin lại về chuyện đi chơi. Mình biết là mình cực kỳ quá đáng khi 1,2 nhất định không chấp nhận bất cứ lý do vắng mặt nào. Mình biết rằng nếu mà mình nhận được những tin nhắn do chính mình gửi như thế thì cũng không biết phải trả lời thế nào. Mình sẽ băn khoăn, sẽ khó xử, sẽ day dứt, sẽ cảm thấy có lỗi ghê gớm lắm, mặc dù là chẳng ai có lỗi ở đây cả. Mình là như thế đấy. Ngoài những lúc đanh đá, ngoa ngoắt, lắm lời, vô duyên, không biết cư xử thì còn có những lúc quá quắt như thế nữa đấy. Mình dù đã cố hoàn thiện nhưng vẫn đầy những khiếm khuyến như thế đấy. Thất vọng không???

Buổi tối đón đồng bọn ngoài sân bay. Chuối cả buồng! Chẳng những bị delay 30’ mà cuối cùng, hành lý lại còn trễ lại chuyến sau nữa. Là chờ đợi. Là mệt mỏi. Là cáu gắt. Là nhăn nhó... Cuối cùng, khi nhận lại hành lý và trở về đại bản doanh đã là 0h đúng. Chẳng đứa nào muốn ngủ, chỉ muốn ăn và ăn, muốn biết thế nào là SG bynight... đi lên 196 Nguyễn Tri phương - phố ăn đêm... Ngày càng trở nên u ám hơn với một số chuyện không vui nữa xảy ra. Dù sao thì vài giờ sau đó, chuyến đi cũng vẫn bắt đầu. Một chuyến đi dài, có đủ vui buồn, nhưng kết thúc vẫn là 1 chuyến đi thành công!

----------------------

Riêng… Hơ hơ, em vẫn còn nhớ cả địa chỉ quán ăn đó hử?

Lam Ê, tưởng muốn bla bla cái gì thì nói hử? Chị ghen tị với cô lúc nào mà cô dám bảo chị ghen tị? Công nhận là nó cứ đẩy cái ghen tị của nó cho mình. Hì, chị rất hạnh phúc là chị hơn cô 14 tuổi,bởi nếu chị bằng tuổi cô và phải làm bạn cô, lê la với cô trong cái nắng gay gắt của SG thì chị thà hơn cô 140 tuổi còn hơn ;-D

P.S. … @anh Hưng: Thù này làm sao quên??? Số 196 Nguyễn Tri Phương, P4, Q.10
@Chị mắt nâu: Thôi thế này nhé, em đính chính lại là em ghen tị vì em kém chị những 14 tuổi mà không xinh đẹp được bằng chị, không có hai cô con gái đáng yêu ơi là đáng yêu như chị... nhá nhá nhá, đổi lại như thế nhá, đổi luôn cả gió mùa đang về HN hôm nay vào Sg cho chị nữa này :D

Pha Lê hic, bạn Gừng vẫn tâm trí viết bài hử, tớ chịu, ngoài cái ìn chai crazy, hic hic

P.S. … Hì, viết chứ. Cho những kẻ ko đi nghe mà thèm :D

Solkhìn hỏng biết tui có đang thèm không hén? tui đang thèm đi Phú Quốc thì đúng hơn :D

Solkhìn hỏng biết tui có đang thèm không hén? tui đang thèm đi Phú Quốc thì đúng hơn :D

P.S. … Thèm thì cũng ko được đi roài. Giờ má mì set-up vụ Phú Quốc nhanh nhanh đê, không có là iem Gừng lại đi hẹn hò với giai khác ngay đấy

Pha Lê ối zời ai cho mà hẹn, đào cứ từ từ đợi lệnh điều động của má mì nhá nhá :D

P.S. … má mì đi vắng, tớ tự dating với giai chứ ngồi đấy chờ má mì có mà héo hắt gầy còm đi à :P

Thursday, May 3, 2007

Lúc happy nhìn lại những lúc down (*)

222 magnify

Đã đánh rơi ở sự hào hứng, sự nhiệt tình ở đâu đó từ trước khi bước chân đi. Nhưng đã nghĩ, rằng đi rồi sẽ vui giữa những ồn ào, những tha thiết cũ, những bạn bè.... Ừ thì đã đi, đã đến, đã gặp, đã nghe và đã thấy, đã biết. Có vui đấy chứ, có cười nói rộn ràng suốt cả quãng thời gian rong chơi đấy chứ... nhưng sao cứ thấy lòng mình nghèn nghẹn một điều gì không thể nói. Đã tự mình bước ra khỏi những thứ bình yên, yên ả để bước đến với những thứ không bình yên, để rồi thấy sợ.

Nỗi buồn giấu sau những niềm vui, những nói cười, những rộn ràng gặp gỡ. Đã không thể nào lý giải nổi vì sao mình như thế. Đã không thể nào hiểu được vì sao nét mặt lại đầy vẻ u ám khi gặp chị, dù lúc đó đã rất vui, đã nói bao nhiêu là chuyện, đã nhắc về những ngọt ngào ngày xưa, những người bạn cũ, những ngày vời vợi xa. Cứ tíu tít với chị, đến nỗi bạn PL còn chạnh lòng vì bị mình bỏ rơi. Vui là thế mà đôi mắt mình dường như cứ mang một màu u ám, gương mặt tìm mãi ko nổi 1 nụ cười. Những lạ lùng không sao lý giải nổi!

Trước khi đi đã không vui, những ngày lang thang là những ngày up-down thất thường mà tự chính mình không muốn kiểm sóat hay giấu giếm. Cho đến lúc về nhà, thì hoàn toàn rã rời. Tâm trí mệt mỏi và thể xác thì uể oải. Bóng tối và những giai điệu không còn là nơi nương náu. Thậm chí không cả dám đối diện mình như hôm nào. Đã rất vội vàng gom góp cất giấu những bất an ấy trong ngăn kéo u buồn và muốn lãng quên, để rồi sáng nay ra ngồi khóc!


Thật lòng, muốn nói lời cảm ơn những người bạn đã luôn ở bên lúc tôi vui, khi tôi buồn và cả khi tuyệt vọng. Những người đã chia sẻ, đã chịu đựng, đã đứng ở một góc nào đó mà lo lắng cho tôi với vẻ bên ngoài bình thản. Những người giúp tôi nhận ra mình còn tha thiết với những yêu dấu quanh mình!

Và tôi nhớ, 1 câu chị đã viết “...Và duy nhất có tình yêu cuộc sống là trọn vẹn, vì người ta vẫn còn muốn đứng dậy bước tiếp trong cuộc đời mà không nằm lại sau khi ngã...” Không phải là vấp ngã, chỉ là tôi đang làm khách trọ trong những nỗi buồn. Bây giờ, khi chuẩn bị rời đi, tôi biết mình đang thay đổi, đang bắt đầu những ngày mới cho riêng mình.

(*): Tựa 1 bài viết của GT

-------------------------

nina Chỉ là "nỗi bất ổn dịu dàng", rồi thì mọi chuyện cũng sẽ qua đi :)

Khôi Lê Hehe, lâu lâu điên điên tí cuộc sống mới vui em ơi :D

Pha Lê Gừng ơi bồ nhí ơi, SG mấy hôm nay lạnh lắm, áp suất rất cao và mưa hoài

Solkhìn Em hồn nhiên, rồi em sẽ bình yên....
Đào đi Phú Quốc với má mì kg nào? :*

P.S. … @Nina: Trước khi mọi chuyện qua đi, thì em Gừng đã học cách đi qua nó.
@Condor: Có ai bảo em gừng ko điên bao giờ đâu anh :D Đi Phú Quốc với tụi em không?
@Phale: Chắc SG nhớ bồ nhí của bạn PL hehe, HN cũng mát mẻ lắm
@Gà xù: "Em hồn nhiên, em sẽ thành con điên" ha ha Má mì lên kế hoạch Phú Quốc đi rồi nhắn em. Má mì gì toàn dụ dỗ đào ăn chơi hư hỏng không à :D
@Juliet: Gần bằng Juliet mùa hè thôi
@Snowbell: He he quên chưa cảm ơn bạn Miu nhờ :P
@Big: Đi, thật nhá. Cho về làm giáo cụ trực quan cho em Tuiscoi. Bọn em sẽ ở dưới cổ vũ he he

Wednesday, May 2, 2007

Bị gái lừa

P/S: Nhớ ĐPC ngày xưa, em Gừng post lại 1 trong những "chuyện dài kì" của Chuyên san "ĐPC cuối tháng". Nhớ những Marie, Quang, Ngautuan, Mix, Bo-doi, anh CHiM, anh Trĩ, những Mỹ Quyên, Snowbell, Chitto... Ôi, em Gừng đúng là người (hoài) cổ.
.

Vài năm trước, giang hồ vẫn đồn đại em Gừng nửa đêm lên net lừa giai. Em Gừng lại bảo nửa đêm lên net bị giai lừa. Trước khi biết rõ thực hư, có vài khái niệm cơ bản đã được giai/gái xứ ĐPC ngày xưa làm rõ:

Gái: Một chủ thể giao động ổn định nhưng không có biên (Dạng như khái niệm vũ trụ ổn định nhưng không có biên mà Hopkin đề cập)

Giai: Một chủ thể giao động đầy biến động trong một phạm vi xác định của mạnh mẽ và yếu đuối.

Giai, gái: Một sự tương tác có tính tương hỗ

Vấn để ở chỗ, phải nắm được sự tương tác đến đâu

Làm thế nào để biến việc bị gái đá thành để gái đá

Những điều (gái) cần giả vờ khi được cưa qua mạng

Nghệ thuật biến mình thành sự lựa chọn của gái

Tâm sự của các Cao thủ cưa gái (hay còn gọi là các đại gái gia)

Chi tiết việc em Gừng nửa đêm lên net lừa giai (or bị giai lừa), mời đọc nội dung trong khung dưới đây

Ghi chú: Xem bản đầy đủ ở đây

Gái và hành động của chúng ta

Trở về sau 1 chuyến đi dài với nhiều cảm xúc, nhiều tâm trạng. Nhưng lúc này đây, thì lại chẳng thể gọi tên cảm giác của mình.
Lang thang qua những đường cũ, nhặt lại bài viết ngày xưa của 1 người bạn giữa 1 topic dài... ko là mở đầu, cũng ko là kết thúc. Nhớ!

Em viết bài này vì Teq đại gái gia - niềm tự hào của anh em 349 ta, một gái thủ bất khuất, một trang nam nhi tuấn tú (ra vào chốn gái như chốn không gái), một nhà lý luận vĩ đại, một nhân cách lớn .v.v. hôm nay đang rất băn khoăn với một vấn đề cơ bản của gái học, đó là (Teq đại gái gia đỏ mặt): bị gái đá.

Về nguồn gốc lịch sử, vấn đề bị gái đá xuất phát từ phong trào đấu tranh vì sự bình đẳng gái từ những năm mấy mươi của thế kỷ trước. Khi ấy, những thanh niên tiên tiến như Teq đại gái gia, Ngâu đại gái gia, Ốp tí đại gái gia, Nameno đại gái gia.v.v. và những người cùng thời đã thực hiện cuộc một cách mạng trong xã hội VN hiện đại bằng cách tự nguyện để gái đá.

Ngay lập tức, không chỉ chế độ gia trưởng phụ hệ phong kiến không thực dân thối nát made in china tức thì bị xóa bỏ, mà ngay cả hệ tư tưởng hôn nhân một vợ một chồng phản động của giai cấp thống trị trong xã hội cũng bị lung lay tận gốc rễ. Cuộc đấu tranh cao cả ấy đã dẫn đến một hệ quả là phong trào bình đẳng gái đã sải một bước vững chắc trên con đường dài vô tận của lịch sử văn minh nhân loại.

Tuy nhiên, khi phong trào đã đạt được những thành tựu, đáng tiếc một bộ phận thanh niên ưu tú đã sớm thoả mãn, xa rời tôn chỉ cao cả ban đầu, lấy việc bị gái đá (phương tiện) làm mục đích phấn đấu. Hài lòng với việc bị gái đá, thu mình trước hiện thực, bất lực trước thời đại, giai - hầu hết trong độ tuổi lao động - thậm chí đã không thể giải phóng chính mình, nói gì đến giải phóng gái. Đấy là chưa kể đến nhiệm vụ giải phóng các giới không thuộc cả giai lẫn gái.

Điều đáng lo ngại là vấn đề này đã trở thành một tệ nạn ở mức báo động trong xã hội hiện đại, đặc biệt nguy hại là nó lan tràn rất nhanh chóng trong tầng lớp thanh thiếu niên, nó không chỉ phá vỡ nếp sống lành mạnh của giai, mà ở một khía cạnh nào đó, nó còn làm băng hoại tâm hồn của gái.

Vâng, thưa các đại gái gia, bị gái đá là cả một nghệ thuật tinh diệu vô cùng. Nó cũng tinh diệu như nghệ thuật biến mình thành sự lựa chọn của gái vậy. Đứng cạnh nó thì tán gái hay đá gái cũng chỉ là một trò trí xảo tầm thường mà thôi. Thay vì học thuộc, nắm bắt các quy luật của gái (quy luật thì hữu hạn mà gái lại vô cùng), nhất là những quy luật mà gái đưa ra, xin quý vị hãy suy ngẫm điều cơ bản nhất: những giá trị của quý vị có ý nghĩa như thế nào trong thế giới này? (nói cách khác là có ý nghĩa như thế nào với gái).

Nếu quý vị mãi hài lòng (hoặc bất lực) trước thực tại, mãi hạnh phúc (hoặc đau khổ) với câu hỏi không lời đáp tại sao gái lại đá ta mà không tự trau dồi, phát huy các giá trị riêng độc đáo của bản thân, thì quý đại gái gia vĩnh viễn chỉ là nạn nhân của chính mình mà thôi, nói gì hy vọng được trở thành nạn nhân của gái!

Kính!

(Trích Xã luận "Gái và hành động của chúng ta" - Địa phủ cười số Xuân năm Kỷ Dê)

* Một số khái niệm:

- "Bị gái đá": là một phạm trù cơ bản của Gái học, chỉ trạng thái thăng hoa tột đỉnh của những đại gái gia trong tình trường khi mâu thuẫn giữa ước mơ và thực tại xảy ra ở mức độ không thể điều hoà.

- "Biến mình thành sự lựa chọn của gái": Yếu quyết nhập môn của các gái thủ. Theo quan điểm biện chứng của Heghen, lượng đổi chất đổi, "Biến mình thành sự lựa chọn của gái" là sự phát triển cao nhất của "tán gái"

- "Tán gái": Kỹ năng cơ bản của cuộc sống.

- "Nameno": Người sau này sẽ trở thành một đại gái gia xuất sắc. Do nguyên nhân lịch sử, về sau danh từ "Nameno" được dùng để chỉ quá trình chuyển hoá của xã hội từ "bất bình đẳng gái" sang "bình đẳng gái".

----------------------------

[dele… Khổng Tử có câu, "Phụ nhân nan hoá". Đàn bà mà biết dùng Yahoo, biết cả blog, ban ngày chat, ban tối lẻn vào 4rum thì không thể dạy dỗ nổi nữa.
Thời thượng cổ, Socrate cũng đã lầm bầm nói "Gái là một phạm trù không rõ ràng. Có cũng được, không có cũng chẳng sao. Có gái tốt làm vợ thì thành gia đình văn hoá, có gái lởm làm vợ thì cũng thành triết gia cỡ như ta."

Quyên Khà khà, đọc lại thấy thâm thúy thật. Ngưỡng mộ tác giả! Không nhớ của CHIM (thiếu I) hay TRĨ nhóc nhỉ?

P.S. … @Tắc Kè: Thì có ai phản đối đâu ha ha
@Mỹ Quyên: Lão tổng chị ạ :D

1.04

Wednesday, April 25, 2007

Entry for April 24, 2007

Chưa có chuyến đi nào mà ngay từ lúc chưa đi đã gặp nhiều vấn đề như chuyến đi này. Trước khi đi đã tức điên người vì vụ vé. Không phải vé đi mà là về. Bọn đại lý làm ăn mất dạy láo toét. Đã book vé cho cả nhóm là 6 người, tự nhiên có cảm giác không ổn, gọi lên hãng thì mới té ngửa giờ bay chuyển. Tệ hơn nữa là 5 đứa kia về 1 giờ, 1 mình mình 1 giờ tréo ngoe khác. Điên nữa là đổi giờ bay mà không một đứa nhân viên mất nết nào của cái đại lý đấy gọi cho mình 1 câu. Điên ruột, gọi cho em gái book vé cho mình, gái vòng và vòng vèo hết đổ lỗi cho hãng lại quay sang ngọt nhạt "em đang cố xin chỗ cho chị về cùng 5 anh chị kia". Cố cái cbn nhà gái ấy. Rách ruột. Trong lúc gái tự sướng 1 mình thì mình gọi lên hãng, đề nghị check đủ các kiểu. Gọi lại cho gái. Gái vẫn trước sau như 1 đổ lỗi cho hãng chứ dek phải gái cố ý chuyển vé của mình. Điên quá, mới thẽ thọt với gái rằng thì là mà, trực tiếp trưởng phụ trách trực booking của hãng confỉm rằng chính cái đại lý chụp giật lươn lẹo nhà gái đề nghị đổi vé chứ chả có hãng nào tự đổi hành trình bay của khách. Và nếu cần, bên hãng có thể hỗ trợ văn bản xác nhận thông tin. Đến lúc này thì gái cứng họng. Cơ mà vẫn ko biết điều, vẫn ẽo ợt, vẫn giải thích, vẫn.... Bực mình quá mới bảo nó, rằng giải thích éo gì mà giải thích? Giải thích lằng nhằng thế túm lại vé về của tao thế nào? Tao mà ko về cùng 5 đứa kia thì cứ chờ đọc báo tuần đầu tháng 5 nhé. Tốn bao nhiêu là đt, cuối cùng, trên đường ra sân bay cũng đã nhận được thông tin vé đã được đổi. Không phải từ em gái và cái đại lý chó chết kia, mà trực tiếp từ trưởng bộ phận booking của hãng. Phù, cuối cùng thì cái vụ vé cũng đã xong!

Ngày hôm qua là ngày cực kì củ chuối. Gần trưa mới thèm báo sếp là em nghỉ, đi SG tới 2/5 mới về đi làm lại. Sếp tức điên nhưng không nói được gì! Cho đến lúc chuẩn bị từ nhà ra sân bay, check lại giấy tờ... Chúa ơi, ko tìm thấy CMT đâu cả! Làm sao bây giờ? Ngồi dằn vặt xỉ vả một hồi thì nhớ ra là CMT trong cặp tài liệu trên cty. Cuống quýt gọi lên công ty, nhờ đồng nghiệp mang thẳng ra bến xe bus. Rồi cũng chỉ vì cái CMT đó mà ko kịp trèo lên xe bus lên sân bay, đành phải ngồi lại chờ chuyến sau... không biết chừng nào mới tới. Chỉ nghe nói là còn xe. Đã tính đến chuyện đi Taxi lên rồi, vì chỉ còn 1 mình mình và hai đứa nữa, mà đi nguyên chuyến xe free rộng thênh thang, cứ thấy... sao sao ấy (eo ơi, mình nhân đạo từ lúc nào???). Và ngay giữa lúc mình còn đang băn khoăn giữa việc tiếp tục chờ hay là sẽ đi Taxi lên thì nhận được điện thoại

- Em đi chưa?

- Chưa, em đang ngồi chờ xe bus, anh mà đến thì sẽ muộn, em ko chờ được đâu!

- Chờ anh ở đó, anh đưa em đi!

Uh, thì chờ. Mà chẳng phải chờ. Vì anh còn đến trước cả xe bus free. Suốt dọc đường mấy lần định ngả ghế xe ngủ bù cho mấy đêm mất ngủ, nhưng cứ mỗi lần định nhắm mắt lại là nghe thấy tiếng cằn nhằn của "gã" lái xe bên cạnh. Nào là bao giờ thì em lớn? Bao giờ thì em tự lo được cho cuộc sống của em? Bao giờ thì em có thể chăm lo được cho gđ? Bao giờ hết ham chơi, bảo đi là cứ cắm đầu cắm cổ đi như thế này.... Rồi thì "em đúng là nhóc nhí nhố, anh chưa phải đưa ai đi SB như đưa em đi thế này đâu nhé. Em có thấy GĐ nào phải lái xe đưa 1con nhóc đi như anh không?" Phù phù... Ờ, tự nguyện rồi sao còn kêu? Mà GĐ thì sao? Với mình thì cũng chỉ là người, có nhiều điều giống với bao nhiêu người khác, bên cạnh những nét rất riêng. Chưa hết, lên đến cửa lại còn hậm hực khi không thể mang đồ vào cho mình, chỉ vì bảo vệ sân bay lườm nguýt cấm cẳn không cho đỗ xe quá 5' ha ha

Check-in xong, hậm hực nghe thông báo, chuyến bay bị delay 30'. Phù, dù sao thì cũng ko phải delay đến 2h như nhiều chuyến trước đó trong ngày. Những ngày này, dù là VietNam Airline hay Pacific Airline thì cũng vẫn cứ là hãng Air-Sorry. Như nhau cả!

Đến SG lúc 19h40, Nóng kinh hồn. Bồ nhí ra đón mình, và cho đến tận khi hai đứa xuất hiện trước cửa nhà chồng suýt cưới thì gã vẫn ở nhà. Thế mà từ lúc mình còn chưa ra khỏi máy bay đã leo lẻo "đang lên TSN đây". Eo ơi, công nhận điêu! Ngay sau đó, bọn tớ đã làm chuyện ấy trên giường của chồng suýt cưới (Gừng đã làm chuyện ấy với nhiều người, ở nhiều nơi khác nhau - @Phale), rồi cafe và những trận cười nghiêng ngả với hội bô lão nhà 7Xsg. Ngồi nghe dụ ăn cái này, thử cái kia., đi chỗ nọ một hồi em Gừng ù tai luôn. Cho đến tận lúc rút quân về đại bản doan nhà bạn PhaLe, vẫn còn hậm hực vì cha nội Cu không những không xem bói bài (mà Má mì Sol kêu là đúng lắm) giùm mình, ko coi chỉ tay, lại còn quay sang trên mình nữa. Gruzzz....

Đêm qua, bọn tớ (Bao gồm má mì của Gừng, PhaLe & Gừng) đã tự hun mình trong hàng chục ngọn nến lung linh, giữa cái nóng điên người của SG. Đốt nến nên không thể bật quạt... chẳng hiểu có sụt được tí kí lô nào trong cái vụ tự hun này không? Bọn tớ đốt nến và bọn tớ nhậu. Nào Gin - Tonic, nào Malibu, nào Baileys.... đến giờ tớ còn phê ko nhớ nổi là mình đã uống bao nhiêu nữa???

Hi vọng tới chiều tớ sẽ tỉnh, để còn đi đón đồng bọn của tớ nữa!

Gừng cay tường thuật trực tiếp từ SG - đại bản doanh của Phale!

P/S: Đã định gọi cho chị Mắt Nâu xinh đẹp, nhưng mà con mèo lẻo mép kia ỉ eo rằng nhất định phải chờ nó vào mới được gặp. Mà thế thì phải sau buổi tối ngày 29/4 mất, vì sáng sớm mai đã rời SG rồi còn đâu????

-----------------------------

ZOS POCS TEMS
MET QUA

bigdo… Liều liệu cái thân mà mang quà ra đây! Không thì biết tay anh mày đấy :P

Tuyet… Không mang quà ra thì không chơi với Gừng nữa...hé hé hé...cho giận lun :))

P.S. … @: Poc rồi được gì?
@Big: Hờ can tội tối qua bà già kia nhắn tin ko trả lời, gọi ko được nên bà í tuyên bố em sẽ xử lí quà đáng lẽ thuộc về anh rồi he he
@Nga: Thích quà gì? Nắng nhá!

Tuyet… Hehehe...nắng à, Hà Nội cũng có ít nắng rùi, không cần gửi nắng nữa, gửi hoa quả miền Tây nhé, nghe nói miền Tây nhiều hoa quả lém...cứ có cái gì cho tớ ăn là được...hí hí... :D

P.S. … 3 ngày ở Sg chưa kịp về SG đủ làm cho nó chín nấu lên rồi ku ơi :-(

Coyot… Oi, ba chi dang o SG ma sao khong nhan em hu? Ma bot nong gian ti nao. Gian qua noi mun, het xinh dep, hihi...

Hang … Máu quá tình yêu ơi. Quả này rì pót dài vào nhá :x :x

P.S. … @Kiệt: Chị vào tối qua, ngày hôm nay lang thang nên ko nhắn em. Mai đi chơi, 30 về lại SG sẽ gọi em nhé. Nhất định thế
@Toe: Chị em dạo này hơi hâm nên cứ ai rủ rê gì cũng cắm đầu lao đi. Tháng mấy tình yêu về? Tháng 7 có đứa dở hơi về đấy, nếu về sớm hơn thì cố mà đợi đến tháng 7 nhé :D

VetGia® Em Gừng tham gia trại sấu rồi à? Hay chỉ học tập các thành viên trại sấu? "Cố cái cbn nhà gái", kinh thật :))

Coyot… OK, chi cu goi cho em.

Saturday, April 21, 2007

Sài Gòn ơi, em nhớ....

Không còn là hành trình lang thang 1 mình từ Bắc vào Nam như 4 năm trước. Không còn là SV ngổ ngáo và liều đến mức “điếc không sợ súng”, hăm hở đi mà thậm chí không biết mình sẽ đi những đâu, gặp những ai. Không còn là tâm điểm của những cuộc vui, những ngày chạy sô offline xuyên từ ngày đến tối. Không còn nhí nhố, bắng nhắng và ngố tàu lai như năm nào nữa. Không còn quá mơ hồ về những nơi mình sắp đến, những người mình sắp gặp... thế sao vẫn thấy bao nhiêu là yêu mến, là rộn ràng, là chờ mong chuyến đi sắp tới. Là sông nước miền Tây bao la cây trái, là những chiều bình yên bơi thuyền trên kênh, là đêm mông lung bí ẩn quanh những đèn đom đóm đậm dấu ấn thôn quê, là....

Em Gừng 2 năm qua im hơi lặng tiếng. Không tụ tập ọp ẹp. Không nhậu nhẹt chơi bời. Không (ít) lang thang lê lết hết nơi này đến nơi kia. Không ồn ào ầm ĩ nói cười. Không có khi nào vui quá, cũng chẳng để mình buồn quá... Thế nên cứ nghĩ chuyến đi lần này cũng sẽ bình thường thôi. Sẽ vào trước đồng bọn 1 ngày để có thời gian dành riêng cho chồng súyt cưới và vài người bạn, sẽ dẹp đường cho đồng bọn vào có chỗ mà lăn lê nằm ngồi, sẽ lang thang cafe SG 1 mình như nhạc chuông mobile từ ngày nào đến giờ vẫn để “sáng nay, cafe một mình. Sài Gòn chợt mưa chợt mưa....” dù chưa bao giờ phải ngồi cafe 1 mình giữa SG cả. Sẽ xuống thăm chị và anh, hai người mà cách đây mấy tháng mình còn vào dự đám cưới thì giờ đây đã sắp sửa chào đón thành viên mới; sẽ bắt xe buýt lên Mộc Bài. Sẽ hẹn cafe với 1 anh bạn người HN đang công tác tại SG, vì tới tối anh lại về Hn mất rồi (cafe HN uống mãi, muốn thử 1 lần uống cùng nhau ở SG vậy thôi) – 1 người bạn cực vô duyên, như năm ngóai, khi mình ở Sg thì anh đi Vũng Tàu, tới lúc anh về SG thì mình đi Tây Ninh, mình về tới SG thì anh tít tắp tận Bắc Kinh rồi. Sẽ... Mình có bao nhiêu là dự định cho ngày duy nhất ở free ở SG ấy, mà biết sẽ thực hiện được bao nhiêu???

Chuyến bay bị delay, mình sẽ tới SG muộn hơn 2h so với dự kiến. Những người hẹn đi ăn tối với mình hôm ấy sẽ bị một phen đói meo cho mà xem. Mình cũng ôm bụng đói lên máy bay để lúc xuống sẽ đi ăn với mọi người cho công bằng nhé. Không biết chồng suýt cưới có qua đón mình không nhỉ? Đến giờ vẫn không thèm hỏi mình lúc nào vào. Mà mặc kệ, hỏi hay không hỏi, đón hay không đón, thì việc đầu tiên khi mình tới SG là sẽ ghé nhà chồng suýt cưới để cất đồ. Sau đó thì mặc kệ đồng bọn SG kéo đi đâu sẽ đi tới đó. Còn những 50h đồng hồ nữa cơ mà, còn bao nhiêu là thay đổi. Như nửa khuya hôm qua, có má mì SG ngồi nhậu với giai SG, rồi alô cho mình kêu “9h20 tới hả? Quăng đồ xong rồi nhắn nhá, sẽ lôi đi hết đêm chơi....”. Uhm... muốn lôi em Gừng đi hết đêm, thì đi mà thương lượng với PhaLe đi, vì PL đã đăng kí sở hữu em Gừng đêm đó rồi. Chưa hết, thương lượng với PL xong thì nhớ là phải đưa ra một vài thứ hấp dẫn hơn nến với rượu và Jazz nữa nhé. Như anh, cũng nửa khuya hôm qua mới gọi (có phải đấy là nguyên nhân làm em thức cả đêm???), để đính chính lại là đã 11 năm rồi chứ không phải 10, nên nhất định sẽ gặp, sẽ đưa em đi những nơi em muốn đi, sẽ chỉ cho em thấy những điều thật đặc biệt, sẽ... em chỉ sợ mình không đủ thời gian cho anh, cho em, cho những yêu thương quanh mình dù ở giữa 1 nơi rất xa. PhaLe thì đếm ngược thời gian từ hơn 1 tuần trước, mong còn hơn mong người yêu...

Nhìn lại 4 năm, em và Sg, chẳng có điều gì khác, chẳng có điều gì đổi thay. Vẫn vẹn nguyên như là ngày đầu em đến, những người lần đầu tiên em gặp...

SG ơi, đừng làm em nôn nao thế, đừng làm em mong chờ thế, đừng làm em bối rối, đừng làm em bồn chồn... 50h nữa, sẽ nhanh thôi mà...
Chờ em nhé...
Sài gòn...
Sài gòn...
....

----------------------------

Pha Lê Đúng 56h nữa sẽ gặp lại bạn G iu :-* hôn môi xa 1 cái trước đã :D

Mèo h… Ưh.... Má mì này có trong tay 2 đào: 1 ở Hà Nội là em Gừng và 1 ở Sài Gòn là em Phalê... kakaka

VetGia® Thế này thì nhiều anh mất ngủ 5X+ h đây :P

Khôi Lê Hẹn gặp ở SG :-) lai rai từ từ tính :D

Viola vào đá đít chồng giùm em :D

P.S. … @PL: Thời gian trôi bao lâu?
@má mì SG: định tha lôi em đi đâu đêm ấy đây?
@Vẹt già: Lên sg ko anh? Số mobile giờ thế nào, có thể 30/4 em có mặt ở VT hehe
@Khôi Lê: Kiểu này là em Gừng solo rồi
@Người yêu: Gừng sợ bị đá lại lắm, để dành cho em đấy

Pha Lê bây giờ mới hơn 50h nè bạn G ơi hic hic

VetGia® Giờ chắc em Gừng đang ở SG. Số cell của anh vẫn thế, giờ mà đổi là thông báo chết dịch luôn :D Em đi miền Tây gọi anh lên SG làm chi? Nếu 30/4 đi VT thì welcome, anh dẹp cái kế hoạch ăn chơi của anh rồi :P

P.S. … Ok, nhung ma dang lo dip do xuong VT roi em va dong bon cua em o dau? Co chac la con ks ko?

Saturday, April 14, 2007

Ngồi bên dưới làm học trò của bạn

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thử 1 ngày bước chân lại trường, sau khi đã rời khỏi nơi đó rất lâu, chợt thấy lạ lẫm quá thể. Như không phải là trường mình ngày trước.Thấy hào hứng những bước chân. Thấy trẻ trung và hồn nhiên như nhiều nhiều năm trước. Thấy háo hức trước giờ giảng của cô bạn thân ngày học chung lớp. Thấy nhí nhố và rộn ràng như thuở còn SV, quần ngố áo pull, mũ lưỡi trai đội ngược và balo sau lưng y như một ngăn tủ di động với đủ thứ có thể nhét vào đó.

Trở lại trường khi không còn quần ngố, áo pull. Trở lại trường với giày cao gót và tóc dài dịu dàng. Chợt thấy mình bỗng hiền ngoan như 1 người hoàn toàn khác. Vì trở lại không phải để làm SV như ngày cũ. Trở lại làm SV của chính bạn mình. Sẽ thế nào nhỉ? Lũ SV của bạn mình hôm đó đã nghĩ thế nào khi thấy 4... SV mặt già đau già đớn, già đắng già cay hiên ngang bước vào giữa giờ giảng của cô giáo môn LSVH nhỉ? Một đứa thì lênh khênh như đi trên cà kheo (chuyện, giày 9cm cơ mà), 1 đứa tóc quấn quăn xù như một bông hoa nở hết cỡ, một đứa thì tóc đỏ quạch và móng tay sơn màu đen của quỷ dữ (@Thùy Anh). Thằng con trai con lại với cái răng sứt và tóc dựng phất phơ? Thật sự là mình không hình dung ra, đám SV của bạn mình hôm đó đã nghĩ gì về bọn mình?

Khi ngồi bên dưới làm học trò của bạn mình, cái sướng nhất là ngang nhiên không ghi bài. Cô giảng cứ giảng, cả bọn ngồi rúc rích nói cười. Đứa lôi báo ra đọc, đứa giả vờ hí hóay. Thùy Anh thì lôi lọ sơn móng tay màu đen ác quỷ ra giải thích cho mình nghe lí do và dụ mình cũng sơn như nó. Kinh chết lên được. Đến nỗi, mình chỉ sơn thử ngón áp út thôi mà sau đó cứ phải tìm cách giấu đi và xóa sạch vết dấu ngay khi có thể. Nhưng Thùy Anh là như thế, có một cái gì đó rất riêng, đáng yêu và không gây cho người ta cảm giác lập dị hay khó chịu.

Ngồi bên dưới làm học trò của bạn, cả bọn không những không ghi bài mà còn ngang nhiên nghe ĐT, có Đức sứt cúi xuống không phải vì sợ bị giáo viên nhắc nhở, mà chắc vì sợ mấy em gái ngồi trên lườm nguýt thôi nhỉ? Ngồi bên dưới làm học trò của bạn, phát hiện ra Bảo Trang càng ngày càng mảnh mai và xinh đẹp. Đến mức cả lũ thì thầm “Trang xinh nhỉ, thế mà giờ vẫn chưa thèm yêu ai?!!!”. Rồi cả mấy đứa con gái nhìn nhau, bọn mình đều.... xinh đấy chứ, thế mà có đứa nào thèm có người yêu đâu? À, ừ.... câu chuyện về người yêu là chuyện dài kì, không thể nào gói gọn trong 45’ của tiết học ngắn ngủi được He he

Ngồi bên dưới làm học trò của bạn, phát hiện ra cô giáo – bạn mình – nhố nhăng không kém gì bọn bạn của cô giáo ngồi bên dưới. Cô giáo cứ tranh thủ lúc các em SV cắm cúi ghi bài là lại nháy mắt rồi cười với lũ bạn quỷ sứ bên dưới. Đến lúc bạn Đức sứt ra hiệu phải đi trước, cô giáo lừa cho bọn SV cúi xuống ghi bài để tranh thủ cười và giơ tay chào bạn sứt. Và ngay khi chuông hết giờ, cô giáo ngay lập tức ra hiệu cho cả bọn đi ra ngoài. Cả bọn tha hồ mà nhận xét, góp ý, bình loạn... cho dù buổi học hôm đó không phải là lần đâu tiên nó đứng lớp. Vui sao là vui!

Ngồi bên dưới làm học trò của bạn, nghe cô giáo – bạn mình – giảng về Văn hóa VN, mình biết thêm được là hiện tại ở HN vẫn có 1 gia đình theo đạo Hồi và được kế thừa từ thế hệ này qua thế hệ khác chứ không phát triển mở rộng thêm ra nữa – Điều mà hồi bọn mình đi học, chả có thầy cô nào nói cho mình nghe cả. Khâm phục bạn mình thật đấy. Cả về lễ hội “tùng dí” nữa chứ, nếu không vào lớp nghe bạn mình giảng, chắc sẽ chẳng bao giờ mình biết được trên đời này còn có cái gọi là lễ hội “tùng dí”, và bản chất của lễ hội đó là như thế nào :D Ơn chúa, là bạn Đức chuồn sớm, và cô giáo – bạn mình – say mê giảng, cho nên mình với bạn Đức sứt không bị mấy đứa quỷ sứ kia lôi ra làm “Giáo cụ trực quan”. Chỉ cần nghĩ đến việc phải làm giáo cụ trực quan trước mất chục cặp mắt ngây thơ (cụ) của các em SV thôi là đã ngượng đỏ hết 1 số thứ lên rồi!!!!

Và sẽ còn trở lại thêm nhiều lần nữa, làm học trò của bạn mình. Những bước chân trên lối quen như thể 1 đường nào rất khác

------------------------

ZOS Ừm buổi chiều hôm đó hay quá nhỉ
Vậy là cu Đức đã đi rồi

Viola vẫn trẻ, vẫn xinh! :x

snowb… Ơ ảnh này tớ chụp

bigdo… đi với ... :P

P.S. … @Khanh: Chờ đấy, có ngày bọn tao về cưa mấy em bé xinh xinh của mày cho mà xem hê hê
@Juliet: Gần bằng Juliet mùa hè thôi
@Snowbell: He he quên chưa cảm ơn bạn Miu nhờ :P
@Big: Đi, thật nhá. Cho về làm giáo cụ trực quan cho em Tuiscoi. Bọn em sẽ ở dưới cổ vũ he he

chary cam giac lam hoc tro vui nhi?

Quyên Búc ảnh dễ thương quá! Cô giáo mặc áo kẻ đấy hử? Hình như mập hơn trước xinh hơn trước. Em bé Thùy Anh và Tuiscoi có nhớ chị không nhỉ? Còn cái cô giày cao 9 cm hình như cũng lại mập thì phải?

P.S. … @Chary: Uh, vui, nhưng mà không phải là ngày nào cũng đi học cơ.
@Mỹ Quyên: Hu hu chị ơi, áo kẻ mà làm cô giáo thì bọn em khóc thét. Áo kẻ là SV tóc xù hehe.Thùy Anh giờ là đồng nghiệp với chị đấy, cô giáo là đứa còn lại. Ảnh này là cách đây 2 năm, hôm tốt nghiệp. Giày 9cm giờ mềm mại và dịu dàng hơn nhiều rồi :D