Monday, May 21, 2007

Nhớ 1 người!

Người không bao giờ đọc blog này,

.... người sẵn sàng nghe mình nói về bất cứ chuyện gì.

Người luôn luôn lo lắng cho mình,

người ép mình hứa những điều tưởng chừng như không thể,

người xa lắc lơ nhưng luôn gần gũi, luôn có mặt khi mình cần,

người đã rất lâu rồi không thấy mặt, không gọi tên, không trò chuyện....

người mà mình cảm thấy may mắn vì đã gặp trong cuộc đời này...

... Gruz... người không hề biết rằng, khi ta post lại tấm hình này, nghĩa là ta đang nhớ người. Nhiều lắm đấy

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
----------------------

Nguyễ… Thông báo: "Tìm người tôi nhớ".
Tất cả những ai thấy mình có liên quan đến bức ảnh nói trên xin hãy liên lạc qua YM: gungcay_vn.
Nếu lúc đó tôi vẫn còn nhớ sẽ được hậu tạ.

VetGia® Vào xem cái, thì ra không phải mình. Thôi đi ra vậy :P

Friday, May 18, 2007

Lại thèm....

Tự nhiên thèm nước hoa. Thèm một chai Victoria’s Secret Pink kinh khủng. Mùi hoa hồng với mùi phấn vừa mát, vừa ngọt, vừa nồng nàn. Ngay cái chai nhìn cũng muốn yêu rồi, thon thon, trong suốt và phớt hồng từ dưới đáy chai lên. Chai này hồi xưa được bạn Nancy mang sang tặng, coi như quà “hối lộ” vụ welcome bạn í tới Hà Nội

Thèm cả Aigner với mùi vỏ chanh dây hăng hăng ngai ngái mà vẫn ngọt, vẫn sexy nữa. Em này thì chưa có. Chỉ được nghe kể, rồi test mùi. Rồi mê luôn. Vẫn nhớ hai cái mùi này, vẫn thích có cả hai em này. Thế mà trong cái list các em yêu nhờ Đt mang về hồi tết, lại không có em nào trong số hai em này :-( Lý do là lúc còn ở Hà Lan thì không thèm mua, cứ nghĩ Paris rẻ hơn, ai ngờ Paris tìm mỏi mắt không thấy. Paris hào nhóang và hiện đại, làm quái gì có mấy cái mùi cổ điển này cơ chứ? Hu hu Kết quả là giờ mình vẫn dài cổ ngóng chờ.

Mà có người kêu ước hoa của mình già. Chắc là tại vì có 1 lần nào đó họ bắt gặp mình đúng lúc mình dùng Dior Dune or Floral Dream của Adidas hehe 2 mùi này thì rõ là già. Già đau già đớn, nhưng đôi khi lại thấy rất ấm áp, nếu không thì đã chẳng bao giờ mò tới.

Rồi có người kêu nước hoa của mình dạo này hơi nồng. Mình thề là mình không hề dùng loại nào mới, toàn những loại mình dùng quen thuộc từ trước đến nay. Chỉ chia ra làm hai loại cho mùa đông và mùa hè, Mùa đông lạnh nên nước hoa mình dùng bao giờ cũng ngọt và sexy hơn 1 tẹo. Thích nhất vẫn là Dior Addict, Flower by Kenzo với cả Red Door của Elizabeth Arden. Nhưng mình thề là, Red Door chỉ hôm nào đại hàn mình mới sờ tới. Vì nó ngọt và nồng quá. Dior Addict là loại nước hoa đầu tiên dùng, đến giờ vẫn thích. Thật ra Dior có thể dùng cả mùa đông lẫn mùa hè, ngòn ngọt, chỉ muốn cắn he he Mùa hè thì phong phú hơn, ai bảo mùa hè dài đến tận ¾ của năm và có ngày nóng, có ngày mát, lại có ngày se sẽ lạnh. Thế nên mình cũng tùy cảm hứng. Lúc đi chơi thì hay dùng Paris Hilton, ko có gì đặc trưng lắm, chỉ có hương cuối mùi táo chín, mà mình thề là lần nào mình cũng hít những hơi thật dài cái mùi ấy, chả hiểu vì sao. Y như mình đang dí mũi vào 1 quả táo chín ngay trước mặt vậy. Còn lại thì tùy, lúc Dunhill Desire Blue, lúc thì Ô oui!, lúc lại chuyển qua Ja’dore của Christian Dior.

Thật ra mình chả phải đứa mê nước hoa, chỉ đơn giản bị dụ dỗ dùng mãi rồi thành 1 thói quen, những lúc không có thì lại nhớ nhớ. Nhưng nếu mà không có thì chắc cũng chẳng sao. Tuy nhiên không thể phủ nhận là, có những lúc stress, chỉ 1 mùi nước hoa quen thôi cũng đủ mình dễ chịu. Như có những tối ở nhà 1 mình, chả biết làm gì, lại lôi Desire Blue xịt nhẹ một cái, rồi chìm trong 1 CD nhạc nào đấy. Ờ, mà mình dùng Desire Blue for men nhá. Chả hiểu sao for man mà cũng có cái mùi ngòn ngọt man mát ấy. Chả hiểu nốt những thằng nào thích dùng loại ấy, chắc giới tính hơi có vấn đề 1 tẹo nhỉ. Mang tiếng là for man mà mình lại toàn thấy lũ bạn gái của mình dùng thôi, mà đứa nào cũng mê mẩn. Funny thật.

Vẫn nhớ hồi SN 2006 được tặng một chai Kenzo nhí màu đỏ, tối về hí hóay xịt ra tay một tẹo, rồi nằm nghe nhạc. Được 1 lúc cứ quanh quẩn tìm kiếm, không hiểu có 1 mùi gì rất lạ, rất dễ chịu phảng phất đâu đó mà mãi không tìm ra. Đến tận sáng hôm sau tỉnh dậy, mới phát hiện đó là mùi nước hoa mới. Những lúc ngơ ngẩn như thế chắc chẳng có nhiều!

Rồi cũng vì nước hoa mà có lần mình tức điên. Là lần lang thang ngang qua quầy Lolita Lempika trong Diamon. Mấy em gái tíu tít xông ra chìa card, công nhận card cách điệu hình con bướm trắng rất đẹp, mùi nhẹ nhàng quyến rũ. Chai Lolita như một trái táo màu tìm cũng hấp dẫn không kém. Nhưng các em gái đứng tiếp thị Lolita hôm đó thì chắc hấp dẫn tẹo nào. Vào đúng cái lúc các em gái chìa card quảng cáo cho mình, mình còn chưa kịp cám ơn lại thì một em gái đứng cạnh xông đến nắm lấy tay mình “để em xịt thử cho chị nhá”, rồi chẳng đợi mình phản ứng, em gái đã xịt tung tóe lên tay mình, bất chấp mình có thích mùi Lolita hay không, và bất chấp luôn không cần biết trước lúc đó mình đang xịt loại nào. Trợn tròn mắt nhìn lại em gái và tức điên, tí nữa thì quay sang chửi nhau. Phù!!!

Lảm nhảm lan man dài dòng về nước hoa trong 1 ngày HN đầy gió và mình thì vừa lạch cạch gõ blog entry này, vừa chìm trong mùi hương ngọt ngào của Dior Addict.

Thursday, May 17, 2007

Nhạt!

259 magnify

Dạo này mình thấy mình nhạt. Thật đấy. Không còn muốn suy nghĩ nhiều, đấu tranh nhiều như trước. Không còn quá nhiều ước ao, mong chờ hay cố gắng để đạt đến một điều gì như trước. Nhẹ nhàng và đơn giản hơn, mình sống cho mình nhiều, cho những phút giây dịu dàng riêng mình. Mặc kệ có người hiểu và người không hiểu. Người lặng im và cũng không ít những ồn ã quanh mình.

Thôi không đọc những cuốn sách mà cứ mỗi trang sách lại làm cho mình phải suy nghĩ, phải dằn vặt, phải day dứt mình. Sách mình đọc bây giờ hoàn toàn là giải trí. Những trang sách lướt qua là hết. Không hẳn là không đọng lại gì, nhưng ít ra cũng không bắt mình phải móc xích hay ráp nối từng chi tiết với nhau để mà hiểu. Phát hiện ra là dạo sau này mình hay đọc truyện của Nhật. Những Kitchen, Banana hay Tugumi của Banana Yoshimoto. Hôm trước lang thang xem sách, suýt chút nữa đã nhặt thêm cuốn P.n cũng của Yoshimoto. Thế nhưng, cuốn truyện Nhật đầu tiên, Rừng Na Uy của Haruki Murakami, thì lại chưa đọc 1 trang nào. Cả Tugumi cũng còn đang dang dở. Rồi những Huyền Thoại Mùa Thu, Jên Erơ... cuốn nào cũng còn đang dang dở, có lẽ sẽ tiếp tục vào một ngày khác.

Film cũng mua về nhà chất đống. Cũng hoàn toàn là film giải trí. Mà giải trí thì hài Hàn Quốc là 1 trong những sự lựa chọn. Đúng chất giải trí, hài hước và làm người ta phì cười. Nội dung thì không có gì để nói. Giữa những đơn giản ấy làm người ta bật cười không phải là 1 điều dễ. Xem 1 mình và cười 1 mình. Lẫn trong đám hài hước giải trí ấy còn cả những đĩa film khác. Lãng mạn có. Nhẹ nhàng có. Hành động cũng có. Mới xem được có Daisy, Trò ảo thuật tình yêu, Nghệ thuật quyến rũ, cặp đôi hoàn hảo. Còn lại mười mấy đĩa chưa thèm động đến, là những Say tình, London – Tình yêu và tội ác, Bởi vì tôi nói bậy, Khi nào chúng ta ăn..., Chả biết lúc nào mới động đến, nhưng thích, nên cứ muốn mua về chất đống đấy. Ai bảo hâm cũng được. Thế nào chả có lúc ngồi xem. Mà mình còn đang thích mấy cái film bộ, có nên dụ dỗ một ai đó tặng mình không nhỉ?

Không bớt la cà quán xá. Nhưng cafe – thứ đồ uống quen thuộc hàng ngày trước đây – giờ đã trở thành thứ đồ uống xa xỉ. Không hiểu sau, từ lúc đi chơi về đã không thể nào uống thêm 1 ly cafe nào nữa. Uống là say. Cho dù cafe toàn sữa và đá. Cho dù đã ăn uống tử tế trước đó. Không thể nào lý giải được. Nhưng có lẽ đó cũng là 1 điều tốt. Thay vì cafe, từ nay sẽ chỉ còn toàn những cam, bưởi, cà rốt, dưa hấu.... ép. Tha hồ mà nhiều vitamin, chả moi móc đâu ra tẹo chất kích thích nào. Vừa tốt cho da, lại vừa không hại thần kinh nhé.

Email thì đã lâu lắm rồi chẳng viết cho ai, chứ đừng nói là thư tay. Đt thì dạo sau này cũng chẳng gọi cho ai nữa, nhắn tin cũng không. Thậm chí tin nhắn đến cũng không muốn trả lời. Đt hầu như chỉ còn để nghe. Tự nhiên thấy chán, đến không còn muốn nghĩ hay làm bất cứ 1 điều gì nữa.

Chán....

.... và nhạt....

Muốn đi. Bất cứ nơi nào cũng được! Nhưng đi rồi cũng sẽ lại phải trở về. Chạy trốn không phải là 1 giải pháp tốt. Mà suy cho cùng, mình chỉ thấy mình nhạt và chán ghét mình thôi, chứ không giận hờn hay ghét bỏ hay óan trách ai! Thế nên chả đi đâu cả (hết cha nó tiền rồi thì còn đi đâu được nữa???), ở nhà thôi. Ở nhà đọc hết sách, xem hết film, rồi cafe với bạn bè thôi. Nhỉ!

------------------------

Tuyet… Ừ, đúng rồi...về nhà thư giãn nghỉ ngơi, thỉnh thoảng tớ đến xem phim cùng, đọc sách cùng và buôn dưa cùng nhau, nhỉ? :D Coi như "Phút nhìn lại mình" bạn iu wái của tớ ạ...hihihi...hehehe :))

Gừng 9 tháng Gừng hãy còn cay , sao mà nhạt sớm thế?

Hang … Đi chơi như gì thế này mà còn kêu hở Gừng ơi là Gừng hở ơi? 2 năm nữa làm quả sinh 4 con một nhát thì tha hồ kêu mặn kêu cay nhá.

Lumin… "về đi thôi hỡi em", offline lang thang với tao.lo gì...

P.S. … @Nga: Ờ, nhìn lại rùi sao?
@HNV: Cái nào cần thì vẫn cay :P
@Toe: Có khi bây giờ là cái tương lai 2 năm nữa gái em nói lại hay nhở. Bao giờ về???
@Lumi: Vấn đề là tớ cóc biết tình yêu là ai cả hehehe

P.S. … @Luminary: PA à hehe kể ra thì tao làm thầy bói cũng được đấy nhỉ, dù chỉ là bói mò. Mày cứ mất hút ở đâu ấy, rồi vào đây mà gào lên ọp ẹp gì? Cafe đeeeeeeee

Hai Anh Quả này gọi là băn khoăn theo thời tiết. Nhạt thì thêm muối, thêm mì chính bằng cách đi học đê. Lười quá!

P.S. … Đang muốn tìm đứa để gây sự đánh nhau đấy. Gruzzzzz

Wednesday, May 16, 2007

Anh đẹp trai

333 magnify

Giờ này chắc anh đẹp trai của bọn tớ đã về đến SG rồi. Thích nhất là những lúc ngồi nghe anh đẹp trai kể chuyện. Đủ thứ chuyện, chuyện công ty, chuyện mạng, chuyện đời... rồi 3 bọn tớ cùng cười. Lần này ra HN, anh đẹp trai của bọn tớ nhất định đòi đi ăn thịt bò Úc, dù SG không thiếu, nhiều hơn HN là đằng khác. Thế là đúng vào lúc Hà Nội mưa gió, 3 anh em tớ đội mưa đi tìm bò Úc. Cứ nhìn đĩa bò Úc vĩ đại của anh đẹp trai mà xem Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Bọn tớ cũng chả kém phần nhé. Tớ với bạn Miu cạnh tranh lại bằng 1 đĩa đồ ăn thập cẩm theo kiểu TBN. Có gà nướng này, thịt dọi quấn nấm nướng, bò nướng, mực ống chiên... eo ơi, toàn chiên với nướng. Thà hồ mà tròn quay mũm mĩm nhé. Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Bánh bột mì nhân thịt gà với các loại sốt Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Khoai tây chiên cả vỏ này Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Toàn chiên với nướng rồi, toàn thịt là thịt rồi, làm tí rau xanh cho mát ruột nhé Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Bánh tráng miệng này Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Chân rung 3 anh em tớ trước lúc tiễn anh đẹp trai về SG nhé. Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thêm 1 cái pix tớ với bạn Miu chụp cùng anh đẹp trai và “đồng bọn” tại đại bản doanh của anh í trong SG này. Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

---------------------------

Giáo … Eo ơi ăn ở đâu mà ngon thế này? Tiếc quá...
Mà chuyện của anh đẹp trai chắc hay lắm, tiếc là anh không được trực tiếp nghe. Người trong cuộc kể nó vẫn chính xác và hay hơn.

P.S. … Hì hì, bọn em chỉ có thể nhắc lại nội dung câu chuyện của anh đẹp trai thôi. Chứ muốn hay ho và hấp dẫn thì phải nghe trực tiếp. Công nhận là anh đẹp trai kể chuyện hấp dẫn cực. Lần sau anh nhớ ko được bận vào lúc anh đẹp trai ra HN nhé :-)

Lumin… An o dau the may?chi cho ban dia chi cai.tks!

P.S. … 23L Hai Bà Trưng
108 K1 L áng Hạ
98 Xuân Diệu

Lam Em Gừng, còn cai ảnh nào đẹp hơn cái ảnh áo tím chụp anh với đĩa bánh thì làm ơn thay vào đê, sao ảnh vừa méo mó, vừa rung, vừa xấu thế, mất hết hình tượng, làm sao anh còn đi cưa gái được đây, cái ảnh áo vàng nhìn thế mà chuẩn nhở,hehehe

P.S. … Đây nhé, đã thay ảnh khác của anh đẹp trai rồi nhé. Không dùng ảnh ăn bánh nhé, lấy hẳn cái đĩa đồ nướng TBN này cho hoành tráng này hêhe. Mà cảnh báo anh đẹp trai dzừ rồi, không được bon chen cưa cẩm các em gái trẻ đẹp nữa nhé hihihi
Ảnh áo vàng, có anh đẹp trai tay chống cằm mắt mơ mộng suy tư miệng chúm chím cơ, yêu cực :D


Cuối năm em Gừng... cưới?!!!

Tình hình rất là tình hình. Hôm trước trong lúc vật vã, thế quái nào mà em Gừng lừa được 1 giai cuối năm về cưới em Gừng. Oh la la, tang chứng vật chứng rành rành, đố giai thóat được tay em Gừng nhá. Trưng luôn lên blog để các tình iêu vào làm chứng cho em nữa chứ. Giai tình nguyện chết là 1 “thằng” bạn cũ, hơn em Gừng 4 tuổi, hiện đang cặp bồ với 1 gái khác. Nhưng vấn đề gì, cặp kè giai gái là chuyện nhỏ, xác định cưới iem Gừng mới là việc nhớn. Dù gì thì trước ngày giai đi du học cũng đã có vụ đổi áo hoành tráng trước con mắt trợn tròn thiếu điều muốn lòi ra của em yêu cũ, giờ gom đủ 1 bồ túi khôn của thiên hạ, quay trở về nối lại tình xưa với iem Gừng cũng là điều dễ hiểu.

Đây nhá, có bằng chứng đàng hoàng, không các tình yêu lại bảo em Gừng nói điêu :D

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Còn dưới đây là nguyên văn đoạn đong đưa "lừa giai" của em Gừng

Gừng: êu êu, có lần thấy bạn gái ông vào blog của tôi
HTĐC: Ừ, nàng đang tìm hiểu xem ai là người iêu cũ, mới học tính ghen mà
Gừng: thế bao giờ cưới
HTĐC: Chịu, còn đang chưa muốn cưới
Gừng: hay là chờ cưới tôi
HTĐC: Nghe hợp lý nhỉ, chúng mình làm tới đi thôi
Gừng: ờ, cuối năm nay luôn nhá. Để lâu lại thay đổi, dek biết tìm đứa nào mà ăn vạ
HTĐC: ok, cuối năm tôi về VN mà, fải làm tới luôn thôi
Gừng: thế là tốt rồi, kể ra tôi với ông hợp nhau phết nhờ
HTĐC: Đương nhiên, chúng mình sinh ra là để cho nhau mà
Gừng: ôi, thế giờ đổi lại, tôi gọi ông bằng anh nhá, dù gì ông cũng hơn tôi 4 tuổi mà. Ai lại ông - tôi mãi
HTĐC: ui da, tự nhiên hôm nay ngoan vậy?
Gừng: thì lừa được giai, phải ngoan chứ
HTĐC: u, phải rùi. Em bé của anh hôm nay thật là ngoan. Mai anh gửi kẹo về trước để thưởng em nhé
Gừng: ừ, mai nhé. Mmai em sẽ chờ anh, còn bây giờ em đi ăn tối với giai khác đã. Anh chịu khó ăn một mình nhé
HTĐC: uh, em đi zui zẻ, may là anh cũng không fải đi 1 mình
Gừng: bibi anh iêu nhé
HTĐC: Chào em yêu. Hẹn ngày gặp lại
Gừng: rồi, ko sao. Giờ chúng mình vẫn tự do. Chừng nào anh về cưới ta tính tiếp
HTĐC: Gắng đợi anh nghe em, anh sẽ về với em

-------------------------

Nguyễ… Nguyễn Thế Hoàng là giai nào thế em Gừng?

P.S. … thôi xong. Làm sao lại có người nhanh mắt thế nhở. NTH là NTH, là thằng bạn cũ của em Gừng, là kẻ gây ra vụ xì căng đan đổi áo với em Gừng, là người ngày xưa bị em Gừng nỉ non là "tôi mà có người yêu như ông thì tôi bỏ mịe đi cho rồi, yêu làm chó gì". Thế mà bây giờ lại thèm iêu híhí

Hai Anh Quả này là mót lấy chồng lắm rồi. Ai lại tin lời chót lưỡi đầu môi bao giờ =))

ki_en Toàn thấy em Gừng gạ gẫm lừa anh kia đấy chứ! Ngôn ngữ toàn thấy mơi mỡi thôi... :)

P.S. … @Anhbdh: hehe thế mới phải trưng lên đây làm bằng chứng
@Ki_en: 50-50. Vấn đề là ai dại dột nói ra thôi hihi

ki_en Kinh, khều cho nó (nói) ra rồi lên đây đắc thắng. Rõ thật nà mưu mô!

P.S. … Không, nó mưu mô hơn mình. Nó khều mình trước để mình khều lại nó. Mình ngoan nên mình sập bẫy hehe

Hang … Người về từ Châu Phi hở chị?

P.S. … Người về từ... Paris gái ạ híhí

Monday, May 14, 2007

Quá đáng lắm rồi nhé

Không nói nữa. Cứ nhìn cái mặt mếu máo của gã... xe thồ trong cái pix dưới đây đủ thấy ghét thế nào. Ờ, ngày đẹp giời được thồ hẳn 3 nàng con gái mặt mũi hớn hở thế, mà cái miệng hắn méo xệch đi, cái mặt nhăn nhúm cứ như cực hình, cứ như ai làm gì gã, ai ép buộc gã...

Không thèm!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
--------------------------

VetGia® Lạy Chúa lòng lành! Cầu Chúa phù hộ cho cái gã trai đang đạp xe kia :))

Tuyet… Hihihi...tớ nhớ là có cái mặt tươi lắm cơ mà Gừng ơi...thế cái này là cái sau cái cười tươi à...chắc lúc đầu còn sức thì còn cười được, sau 1 vòng đèo 3 nàng chàng đã hết sức nên không cười nổi nữa rùi...hihihi...ĐÚng là khổ cho kiếp xe...thồooooô`....... =))

Pha Lê tớ cũng chả thèm, hứ

Quyên ối, chị bị mất mặt

ki_en cái ảnh này thì đúng là diễn tả đúng cái bộ mặt khốn khổ đặc trưng của gã! đáng đời!

bigdo… @QuyenMy: lâu lắm mới nhìn thấy em nhở :P
Em Gừng Voi nên đổi tên topic thành: 3 con voi và 1 ông lái đò =)) ( lái ba gác he hehe)

Viola thương chồng em quá :(( huhu

[dele… oi co gung bat nat bac chau :(

Hanaz… Trả tiền bản quyền cho tớ, có cái ảnh chị MQ rõ mặt đấy nhưng cái đó Lão đạp xe mới đạp 1 vòng nên còn tươi lắm, cái này mới đúng là "Đường dài mới biết ngựa hay. Đạp xe mới biết Kiên đây đã già!"

ki_en Đường dài mới biết ngựa hay
Đạp xe mới biết Kiên đây đã già (Dương NGuyên)

Một mình Kiên đạp ba bà
Không nhăn nhó thế có mà Kiên trâu
Nhăn vì đạp cũng đã lâu
Ba bà lại cứ bắt hầu hạ thêm

P.S. … Bảo sao cái ấy nó mềm
Bây giờ Kiên vẫn hằng đêm... thở dài!!!

ki_en Mềm là vì ải vì ai
Một người phải đóng 3 vai xe thồ
Một vợ một em một bồ
Không mềm thì có là đồ mình Cu (*)

(*) Cu: ký hiệu hóa học của đồng

P.S. … Thoảng nghe có kẻ bao tu
Hóa ra chỉ để dọa, hù người ngay
Quả tang ngay giữa ban ngày
Một mình Kiên với 1 bầy nữ nhi
(có mà tu hú, hì hì)

ki_en MỘt bầy nhưng có làm chi
Cái tay chửa tỏ, cái ti chưa tường...
Nữ nhi đè ra giữa đường
Bắt leo lên trển cuống cuồng đạp... xe

P.S. … Chưa ai khảo mà đã khoe
Làm sao biết chỉ là xe đạp thồ??
Vừa thồ vừa thở ra thơ
Vừa mơi mỡi lại vừa sờ... vừa phê!

ki_en Ối giời, vu khống quá đê
Bỗng dưng gặp tận 3 dê xổng chuồng
Bắt lên xe như lên giường
Bò ra đạp suýt dập buồng... quả non :))

P.S. … Của Ki_en được mấy hòn?
1 hồi sờ nắn hỏi còn hay đa (đã)
mất vào tay cả ba bà
Sau này lấy vợ, hà hà... tính sao???

ki_en Quả kia nằm ở trên cao
Tất nhiên còn, mất thế nào mà lo
Vì ai đem múc với mò
Nên chàng hùng hục như bò đạp xe...

P.S. … Ba bà xúm lại 1 phe
Ki_en "tình nguyện" lên xe làm bò
Tàn cuộc mới thấy lỗ to
Chống tay ngồi thở phì phò... thấy ghê!

ki_en Ừ thì cứ trách cứ chê
Bao giờ tòi một chú bê biết liền

Hanaz… Khổ thân quá, ông bạn hiền
Một mình lại cứ chiến liền ba em.
Giai khoẻ thì gái mới khen
Hổn hà hổn hển gái quên tức thì.
Gừng kia cứ tưởng nữ nhi,
Cùng Pha Lê lại quyết đì lấy Kiên.
Thêm được cả chị Mỹ Quyên
Phen này khốn khổ bạn hiền tôi ơi!
Ngày sau còn dám mỡi mời ...

Tuyet… =)) a Ki_en đi rồi :D

P.S. … Có khỏe cũng vừa phải thôi
Như trâu hùng hục gái thời chạy ngay
Khỏe chưa chắc đã là hay.
Phải khéo léo, biết dưới này, trên kia (:P)
ko cần mồm miệng tía lia
Cần tâm thành thật, chuyện kia hậu bàn

Pha Lê có X thì X trên bàn
đừng X giữa màng chẳng thằng nào phê
nếu mà K lỡ có tê
để iem xoa bóp K mê ngay mà

(hic, lậm 7xsg rồi nà)

ki_en Có nghề xoa bóp đấy à
Vậy xin em ấy cho nhà Dương Nguyên

Còn anh dạo này đang thiền
Kiên ngồi tự bóp cho Kiên được rồi :D

ki_en Một xe thịt, bốn xe xôi
Một cu li, mấy mợ ngồi ngất ngư

P.S. … Thịt xôi dễ hỏng dễ hư
Phải xài ngay kẻo thịt nhừ, mất ngon
Ki_en có được mấy hòn
Mà ngồi tự bóp, tự luồn, tự phê?

Pha Lê Hay Kiên sợ chúng mình chê
Hai quả đã mất sao phê hả Gừng
Cho nên Kiên mới ngập ngừng
Tự nắn tự bóp tưng bừng mình Kiên

VetGia® Sợ quá! Chạy thôi =))


Monday, May 7, 2007

Anh MĐ!

Mt người anh đã rt lâu ri không gp, không trò chuyn. Mt người mà chưa khi nào thy viết nhng tâm s dài như cho chính mình thế. Mt người mà ch dùng nick này duy nht ch đ post không nhiu nhng bài viết trong topic ca em, và dành tng cho em "Tui 20 yêu du" ca Nguyn Huy Thip! Cm ơn anh, dù đôi khi mun ước ao nhiu năm trước chưa tng tình c biết anh; hoc ao ước, anh không xa đến thế, anh đâu đó quanh HN... có l đã không có nhng câu chuyn dài đến tn bây gi. Có th anh vn luôn quan tâm và đc blog ca em, cũng có th chưa bao gi đc. Nhưng nh nhé. Anh vn còn n em 1 ln nào đó ngi trò chuyn. Có bia na, gia HN, dù rt lâu ri em không ung!

Và chc anh s không phin, khi em gi li đây 1 bài viết rt cũ ca anh! :-)

Nào cô bé gừng sao lại buồn thế này. Em đã đọc cuốn truyện "for whom the bell tolls" (của hemingway) chưa, đó là một cuốn sách nên đọc, hơi buồn nhưng nên đọc. Thật tiếc là anh cũng chưa đọc quyển này, chỉ đọc một đoạn trích và bị ám ảnh bởi câu nói của nhân vật chính "Ngươi hỏi chuông đang nguyện hồn ai ư? chuông đang nguyện cho chính hồn mi đó"

Viết cho người mãi rồi.... có phải viết cho người ko hay là đang viết cho chính mình??? Vậy sao lại phải buồn bã thốt lên câu hỏi "Ai viết cho mình?"

Lâu ko múa máy trên bàn phím rồi, hôm nay anh thử mạo muội viết một bài nhỏ, gọi là đóng góp một chút cho cái chủ đề hết sức dễ thương này. Thử viết cho người ở xa từ một người ở xa nhé. Nhưng thật là viết cho ai? viết cho chính mình thôi.

Người ta bảo, ko đi đến tận cùng của đớn đau, làm sao hiểu được ý nghĩa của cảm giác nhẹ nhàng ko bệnh tật.
Người ta bảo, ko gặp thất bại làm sao có được thành công,
Người ta lại bảo, ko có nỗi buồn thì làm sao biết được mình đang vui
Người ta còn bảo nhiều thứ lắm .... Nhưng tựu chung lại là người ta bảo làm người ai cũng phải trải qua nhiều nỗi buồn, niềm đau, thất bại, vv, những cái đó sẽ giúp chúng ta trưởng thành hơn, vững vàng hơn và hiểu được giá trị của cuộc sống hơn.

Anh vốn là người rất ghét kiểu a dua theo mọi người. Anh thấy ai đi xa cũng kêu nhớ HN, lúc đó anh tự nhủ: ừ thì chắc là cũng nhớ, nhưng mà làm gì đến nỗi vậy mà cứ be rinh lên thế. Em cũng có hỏi, HN có gì mà ai cũng nhớ, cũng yêu. Có lẽ giờ anh mới thật sự có câu trả lời cho cả hai câu hỏi ở trên.

HN có gì ư, làm sao anh nhận ra được khi hàng ngày anh vẫn đi lại trên phố phường HN, mặc nhiên tận hưởng những thứ mà HN có. Làm sao anh thấy được cái vẻ thong dong tự tại rất thăng long trong cái cảnh các cụ già thong thả đi dạo buổi sáng tương phản với dòng người tấp nập đi làm ở bên ngoài. Làm sao anh thấy được sự thay đổi hàng ngày của HN để mặc dù phải nhăn mặt, đeo kính để tránh bụi nhưng vẫn hạnh phúc khi thấy những toà nhà, những con đường mới đẹp hơn. Làm sao anh thấy được cảm giác bình an ngồi cùng bạn bè uống nước trên vỉa hè, ngắm mọi người và các cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống đi lại. Làm sao anh thấy được cảnh hai vợ chồng nhà kia, chồng đèo vợ có bầu đi làm, khi chia tay mắt nhìn nhau mà tràn đầy hạnh phúc trong cái quay xe hối hả sợ muộn làm của chàng trai. Làm sao anh cảm nhận được Hà nội náo nhiệt và tấp nập nhưng chỉ cần đi vào một ngôi nhà trong ngõ phố cổ thì đã như ở một thế giới khác, thế giới của 100 năm trước, ánh nắng dịu mờ chiếu trên cầu thang bụi bặm làm từ những năm đầu thế kỷ. Ko khí hơi ẩm lạnh nhưng yên bình. Mọi âm thanh tấp nập náo nhiệt như biến đi. HN đấy em ạ, bình an mà cũng tấp nập, hối hả mà cũng chậm rãi. Những điều đó khi anh xa HN anh mới cảm nhận được.

HN có gì nữa mà sao anh nhớ đến vậy? HN còn có nhiều thứ lắm nữa, có tuổi thơ của anh, có quá khứ của anh, có bạn bè của anh, có người thân của anh. Tất cả những cái đấy đã làm nên anh hiện giờ. Vì vậy HN đã là một phần trong anh, vì vậy khi xa HN thì anh nhớ. Thời gian rồi sẽ làm anh thay đổi. Tình yêu HN trong anh có thể ko còn vẹn nguyên nhưng cái cảm giác nao lòng trước ngày về HN, cảm giác hạnh phúc và háo hức khi trở lại quê hương, cảm giác muốn nhìn qua cửa kính để xem HN đã thay đổi thế nào, cảm giác như nhìn thấy người thân của mình trong những dòng người hối hả kia, cảm giác - ước mong được trở lại HN, cảm giác đó sẽ mãi ko thay đổi.

Anh hiểu ra rằng, khi nói yêu HN, ko phải chỉ là mình yêu HN ko mà còn nghĩa là yêu quá khứ của mình, yêu bố mẹ, người thân, bạn bè, yêu kỷ niệm và vì vậy nó hoà thành vào tình yêu lớn hơn - tình yêu đất nước, yêu tổ quốc việt nam nữa. Và phải chăng đó mới chính là lý do mà sao mọi người đều yêu HN thế.

08.2003

-----------------------------

Viola HN có gì ư, làm sao anh nhận ra được khi hàng ngày anh vẫn đi lại trên phố phường HN, mặc nhiên tận hưởng những thứ mà HN có. Làm sao anh thấy được cái vẻ thong dong tự tại rất thăng long trong cái cảnh các cụ già thong thả đi dạo buổi sáng tương phản với dòng người tấp nập đi làm ở bên ngoài. Làm sao anh thấy được sự thay đổi hàng ngày của HN để mặc dù phải nhăn mặt, đeo kính để tránh bụi nhưng vẫn hạnh phúc khi thấy những toà nhà, những con đường mới đẹp hơn. Làm sao anh thấy được cảm giác bình an ngồi cùng bạn bè uống nước trên vỉa hè, ngắm mọi người và các cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống đi lại. Làm sao anh thấy được cảnh hai vợ chồng nhà kia, chồng đèo vợ có bầu đi làm, khi chia tay mắt nhìn nhau mà tràn đầy hạnh phúc trong cái quay xe hối hả sợ muộn làm của chàng trai. Làm sao anh cảm nhận được Hà nội náo nhiệt và tấp nập nhưng chỉ cần đi vào một ngôi nhà trong ngõ phố cổ thì đã như ở một thế giới khác, thế giới của 100 năm trước, ánh nắng dịu mờ chiếu trên cầu thang bụi bặm làm từ những năm đầu thế kỷ. Ko khí hơi ẩm lạnh nhưng yên bình. Mọi âm thanh tấp nập náo nhiệt như biến đi. HN đấy em ạ, bình an mà cũng tấp nập, hối hả mà cũng chậm rãi. Những điều đó khi anh xa HN anh mới cảm nhận được.
--------------------------
ừ ừ :((

P.S. … ừ ừ, người yêu, ngoan nào không được khóc. Tháng 5 rồi, sắp được về với HN rồi...

Lam Em Gừng nhiều anh viết bài cho nhẩy(icon há hốc miệng)
Mình cũng là 1 người nhẹ dạ viết cho nó mới đau, dù mình không phải giai, khà khà.
Các anh của cô nhiều anh văn hay chữ tốt nhỉ, chị chưa quen biết được thằng bạn nào biết viết quá 3 câu gạch đầu dòng đâu, chán quá.

Lam Ờ, mà cái giọng văn này chị ngửi thấy quen quen cô ạ ;-D

P.S. … Ớ, thế mà em cứ tưởng "Thằng" viết bài này cho em ngày xưa là bạn của chị cơ đấy. Nhưng chị nói rồi, bạn chị ko ai viết nổi 3 câu gạch đầu dòng, thì đồng chí MĐ này chắc ko phải bạn chị đâu nhỉ, hihi, dù là văn có hơi bốc mùi.... quen :D

Lam À, biết ngay mà,đọc thấy quen quen, mấy cái ý tứ trong này được nhắc đi, nhắc lại trong 1 số thứ chị đã đọc, chị được mỗi 1 khuyết điểm là sáng ý cô ạ,hehehe.
Vậy thì nhất định "thằng" mà cô tưởng không phải bạn chị rồi, nếu nhỡ may có là bạn chị thì bây giờ chỉ là người "đã" là bạn chị, chứ không phải người "đang" là bạn chị, mà cái gì thuộc về quá khứ, người nào thuộc về dĩ vãng thì không được tính trong số các "thằng" bạn chỉ biết viết không quá 3 gạch đầu dòng của chị bây giờ, hì.

P.S. … Ôi, phủi 1 số thứ thôi chứ, ai lại cái gì cũng phủi hết thế hả chị????

Lam Có những lúc phải biết phủi đi mọi thứ để có thể sống vui cô ạ, như vậy gọi là biết thương xót bản thân đấy ;-D

TRA G… Có những thứ không phủi được, phủi cũng không đi thì phải làm thế nào chị ơi????

Lam Chẳng có gì không làm được, chỉ có mình muốn hay không muốn làm thôi, không ai thương mình bằng chính mình, nếu em không làm được điều đấy thì là em đang tự ghét bỏ bản thân mình đấy.
Trong khi mình cứ tự huyễn hoặc mình về một tình cảm sâu nặng, trong khi mình đau đáu về quá khứ, thì họ đã quên mình từ rất lâu rồi, bởi thế cho nên tại sao mình không phủi họ đi và tự thương lấy mình chứ.

Lones… - Chị gái chỉ được cái nói đúng.
- Mà sao chị không nhận ra đồng chí MĐ này nhỉ? Cái title nó nói lên hết rồi mà? Em là người không quen mà còn nhận ra nữa ...
- Đây là cái gạch đầu dòng thứ 3 ...

P.S. … Cái gì mà ko biết chính xác thì nói ít ít thôi, cũng chả ai bảo là khuyết tật đâu. Ngồi đấy mà suy diễn, càng suy diễn càng thấy lố bịch