Thursday, May 24, 2007

Mình ân hận lắm...

Mình ân hận lắm, vì hôm qua đã cao giọng với sếp

Thật đấy, sếp mình thì hiền. Thế mà hôm qua không hiểu cho 1 phút cáu giận rất chi là vô cớ, mình đã cao giọng với sếp. Đã nói với sếp là “em mặc kệ đấy, việc đó không làm nữa, điện thoại không nghe, khách hàng không tiếp cho đến khi nào anh xử lý xong cho em các vấn đề em đã gửi trong mail”. Thế là sếp cuống quýt xử lý ngay các thông tin cho mình. Vì chiều là sếp đi công tác rồi, sếp không xử lí thì mọi việc sẽ ùn lại. Còn mình, dĩ nhiên là mình sẽ ngồi chơi, vì đã nói là không làm việc mà. Thật ra mình cũng chả muốn cao giọng với sếp thế đâu í, nhưng tại vì mình đã nói với sếp nhiều lần rồi mà sếp vì quá busy nên cứ lờ lớ lơ đi, còn mình thì botay không thể tự làm được những việc đó. Không chỉ vì mình không phải là dân kỹ thuật, mà còn vì thông tin từ hệ thống, mỗi mình sếp có thể xử lí được. Chừng nào sếp còn chưa xử lý thì chừng đó mình còn ngồi chơi. Dù sao thì mình cũng rất ân hận, mình đã cao giọng với sếp (dù điều đó giúp sếp xử lí công việc nhanh hơn).

Mình hân hận lắm, vì đã “bắt” sếp sang tận bàn mình để ký.

Có đời thủa công ty nào, nhân viên muốn ký giấy tờ là gọi cho sếp sang tận bàn ký, thay vì đặt trong tập trình ký và để trước bàn sếp như mình không? Thế mà mình đã làm thế đấy. Sếp thì bận. Nhưng mình cũng có 1 đống giấy tờ cần sếp kí. Mà mình thì rất lười lê cái thân tròn quay của mình sang phòng sếp, dù chỉ cách có vài bước chân. Thế là sáng hôm ấy sau khi lẩm bẩm “để gọi Mr.sếp sang ký giấy tờ nào” là mình nhấc đt lên gọi, và khi mình còn chưa kịp đặt đt xuống đã thấy sếp “mở cửa xông vào, phăm phăm đi đến bàn G để ký” (@Ms.Đoan – 1 đồng nghiệp). Thật ra mình chả để ý đâu, thay vì mình đi sang phòng sếp thì sếp sang tận bàn mình để ký, có sao đâu nhỉ. Nhưng sau lúc đó, nghe đồng nghiệp nói rằng thì là mà “lúc nghe G nói là gọi điện cho Mr.sếp sang ký, chị đã thấy buồn cười rồi. Thế mà nó gọi thật, chưa gác đt đã thấy Mr.sếp phăm phăm đi sang mà ko nhịn được cười...” thì mình mới thấy, đúng là nhân viên “bắt” sếp sang tận bàn làm việc của mình để ký giấy tờ, thì chắc chỉ có mình. Thế nên mình bắt đầu thấy ân hận rồi, ân hận thật đấy.

Mình ân hận lắm, vì lúc nào cũng có tư tưởng trốn làm đi chơi.

Thật đấy. Mà không chỉ là tư tưởng thôi đâu. Mình đã nhiều lần trốn làm đi chơi thật rồi í chứ. Chuyện ngày nào cũng chạy ra ngoài uống trà or cafe với bạn là chuyện thường ngày ở huyện. Rồi đôi khi mình báo cắt cơm trưa và mất tích luôn cả buổi chiều nhé. Để rồi sáng hôm sau vừa mắt nhắm mắt mở đến đã thấy sếp hỏi thăm “chiều hôm qua em đi đâu”. Những lần như thế mình chỉ cười trừ thôi, biết trả lời sếp làm sao. Mà có trả lời thế nào đi chăng nữa, thì sếp cũng biết thừa là nhân viên ham chơi mà. Rồi những lần mình đi chơi xa, cũng chả bao giờ báo trước cho sếp. Toàn là lấy vé trước, xử lý hết các việc cần thiết, báo cho vài khách hàng làm việc hàng ngày về sự vắng mặt của mình... người cuối cùng biết là sếp. Và thế là đi. Có đôi lần sếp gầm rú vì thấy thời gian mình nghỉ dài ngày quá, mà việc của mình chả ai backup cho được... kệ, nhưng mà mình vẫn cứ đi. Đi và thấy thương sếp, sếp mình hiền ơi là hiền. Thật đấy, hiền và tâm lý nữa. Chả bao giờ thấy cấm cản nhân viên nghỉ làm đi chơi :D

Mình ân hận lắm, vì đã ép sếp phải nghe nhạc suốt cả ngày.

Chuyện này hơi cũ rồi, từ thuở mình với sếp còn ngồi đối diện nhau trong cùng 1 phòng làm việc chứ sếp chưa chuyển sang phòng riêng như bây giờ. Nói cả ngày thì không đúng, mà là có 1 buổi chiều mình trốn làm đi chơi. Trước khi đi mình bật 1 list nhạc dài dằng dăc mà có nghe cả ngày cũng chả hết chứ đừng nói 1 buổi chiều. Mình bật nhạc ầm ĩ thế xong rồi mình đi. PC thì để stanby, chả ai có pass để mà tắt. Buổi chiều hôm đó sếp mình lại không có kế hoạch làm việc ở bên ngoài, chỉ ngồi ở vp thôi. Ngồi ở vp mà chịu đựng cái list đủ thể loại nhạc nhẽo vớ vẩn của mình. Đủ cả đỏ, xanh, vàng, tím... cả nhẹ nhàng rồi đến cao trào dữ dội... Công nhận sếp mình giỏi. Mình thì cứ ung dung đi thôi, chả nghĩ ngợi gì cả, cho đến chiều tối trở lại công ty mới phát hiện ra chuyện ấy... công nhận phục sếp mình thật, sếp chịu đựng hơi bị giỏi

Mình ân hận lắm, vì có lần mình đã cáu sếp.

Mình cáu, bởi vì sếp cứ bắt mình làm những việc mà ngay cả sếp cũng không thể nào Control được. Là những lúc phải làm việc với các cơ quan nhà nước củ chuối, luôn mặc định họ đúng còn những đứa khác sai, lúc nào cũng phải hết nhẹ nhàng đến ngọt ngào lắng nghe và thấu hiểu. Mình đã nói với sếp bao nhiêu lần rồi, sếp cũng thừa hiểu điều đó nhưng mà vẫn cứ nói nhiều, nói nhiều và nói lắm, nói triền miên không ngừng nghỉ, lặp đi lặp lại chỉ 1 vấn đề. Hôm sếp làm mình cáu cũng thế, mình đã bảo là từ từ rồi mà sếp vẫn vừa đi ra khỏi phòng vừa nói. Mình tức quá đứng bật dậy dùng hết sức của cái giọng chim sẻ bị hóc xương mà nói với sếp là “không được cáu”. Mọi người trong phòng mình ngỡ ngàng, nghĩ sếp sẽ cáu, sẽ mắng, sẽ... nhưng không, sếp quay lại cười rất sung sướng, rồi ra khỏi phòng. Lúc đấy mọi người trong phòng mình mới dám cười theo sếp =))

Nói chung, sếp mình vừa hiền, vừa tâm lý, vừa chịu đựng giỏi (những nhân viên như mình), thế mà mình thì thật là quá quắt. Thế nên mình ân hận lắm. Thật đấy. Giá như sếp mình có thể đọc được blog entries này...

------------------------

ki_en Với những sếp vừa hiền vừa "tâm lý" thế này, thể nào cũng có ngày nhân viên kia "đè đầu cưỡi cổ" cho mà xem...

P.S. … Đã bảo là nhân viên ân hận rồi mà. Ân hận nhiều lắm í và ân hận rất thật luôn nhá. Ân hận xong rồi hứa sẽ không lấn sân, không "đè đầu cưỡi cổ" sếp (Chỗ ấy vợ sếp ngồi rồi), chỉ lặp lại những điều đã làm mình ân hận và bớt ân hận khi lặp lại điều đó thôi.

VetGia® Công nhận sếp anh giỏi. Anh mà gặp trường hợp nghe nhạc như thế cứ tắt phéng cái nút power của loa là okie, hĩ hĩ

P.S. … hê hê em đâu có dùng loa rời, Loa ở trong máy, sếp tắt bằng giời à :P

VetGia® He he! Thế thì tắt nguồn của máy. Còn như là laptop thì xách nó để vào toilet đóng cửa lại. Xong. Phủi tay (lạch bạch lạch bạch).

P.S. … Vấn đề ở đây, sếp em là người lịch sự và tôn trọng nhân viên, mọi thứ trên bàn làm việc cu ả nhân viên luôn được để nguyên hình nguyên trạng. Cho nên, sếp thà chịu đựng còn hơn là tự do sử dụng máy của nhân viên hehe

Tuesday, May 22, 2007

Cho 1 người bạn gái giống mình.

159 magnify
for P.A
-------------------------------------
Tôi đã yêu anh bằng tình yêu của cỏ
Lặng lẽ xanh tươi, lặng lẽ úa vàng
(Chí Mỹ)

Câu thơ của một người bạn cũ, bảo phù hợp cũng phải, bảo không cũng đúng với câu chuyện của mày.

Hãy cứ cho phép mình trong 1 ngày có vài giây phút lãng đãng nhé. Một tuần có vài ngày, và hết tuần này cho những lãng đãng của tuần này, cho tất cả những gì đã đi qua, để bắt đầu những cái mới, nhưng con người cũng không thể sống cùng cái mới mãi được mà vẫn phải có những hồi ức, những hồi ức không thể quên... Có đôi khi cách duy nhất con người ta có thể làm được là chấp nhận như mặc định cuộc sống là như thế, không thay đổi được.

Cho nên, cứ lý trí khi nào cần lý trí, và cả hết mình với những lúc để chính bản thân mình chìm đắm trong những tình cảm rất thật. Sẽ không bảo mày bớt lạnh lùng và kiêu hãnh, bớt lý trí hay tình cảm hơn. Cũng sẽ không khuyên mày bớt ngông cuồng hay thôi không day dứt về những chuyện quá khứ, trong hiện tại và một tương lai gần nào đó. Hãy cứ mạnh mẽ và yếu đuối, cả dịu dàng và đanh đá, cả ngây thơ và quái đản và bất cứ thứ gì khác nữa, nếu mày muốn. Vì như thế, mày mới là mày. Hãy sống như là mình cần phải như thế, cho mình và vì chính mình.

P/S: Đừng vì 1 điều gì mà vứt bỏ những điều mình đã cố gắng trước đó, đừng bao giờ.
--------------------
Lumin… Mày yêu, TQ có câu "Ngàn lời cần nói chi bằng ko nói lời nào"! Nhưng tao có "vài" từ:1) Cảm ơn M
2) Đồng ý với M
3) Chia sẻ cùng M
nhé? bạn hiền, con bạn 1/2off của tao, vì mày luôn bên tao mà.
tao cũng thế, nhớ đấy! trừ lúc tao ngủ thoai, hihi..

Sóc-Nâu's Live show

Kkhông những mắt nâu, mà da Mmẹ Sóc cũng nâu luôn. Cái màu nâu ấy truyền cả sang cho Sóc nhé. Mẹ Sóc kể hồi bé Sóc tròn quay, béo ú như con cun cút ấy. Sóc nâu mắt bồ câu, nhưng ảnh Sóc cười tít mắt như thế này thì chả thấy mắt đâu nữa.Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sóc điệu cực nhá. Bãi biển vắng hoa mà vẫn đứng làm dáng này. Cái pix này thì đúng là Sóc tròn vo, điệu ơi là điệu.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket .

Lúc gần 2 tuổi, Sóc tranh đàn với Su béo. Váy hồng với băng đô hồng xinh xắn. nhìn dáng ngồi của Sóc pro cực nhé

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sau những lúc làm hàng như thế là những lúc chiến đấu với đám đồ chơi hoành tráng như thế này

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

2 tuổi rưỡi, Sóc xinh và điệu hơn. Ra dáng rất con gái rồi nhé. Ảnh này Sóc chụp với em gấu teddyPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Còn ảnh này với Su béo của Sóc. Hai cái miệng giống nhau thế

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Ảnh này chụp với Mẹ lúc Sóc còn bé xíu xiu. Bé thế mà đường chân mày đã rõ rồi, cái mũi hếch, cái miệng hơn hớn như mỏ chim, hai cái mầm răng trắng bé xíu đang trồi lên nữa chứ. Nhìn ảnh này chả đóan ra tuổi Mẹ Sóc nữa, có người còn hỏi Sóc là con đầu à hi hi Sóc xinh thế nên giờ Mẹ Sóc đã có bao nhiêu con rể rồi í, khéo sau này phải tổ chức hẳn một buổi kén rể thôi, Mẹ Sóc nhỉ

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

-------------------

Lam Ơ, con nhà ai mà xinh thế, mà mẹ cũng xinh nữa,hehehe

P.S. … Con xinh là đúng rồi, vừa xinh vừa yêu thế chỉ muốn ôm ngay về nhà mình thôi. Nhưng mà mẹ xinh thì phải xem lại, nhất định phải xem lại. Đeo các kiểu kính rồi mà vẫn chả thấy mẹ xinh ở chỗ nào nhỉ

snowb… Nhà này con thì xinh mà mẹ thì xấu, lạ ghê

Lam Hahaha, hai đứa chúng nó ghen tị với mình kìa, định vùi dập mợ hả, quên khẩn trương đi nhá, mợ hơi bị tự tin của ló đấy.Chỉ tại mợ không ăn ảnh thôi, mà không ăn ảnh nhưng đã xinh thế rồi, ăn ảnh nữa thì khối đứa chết với mợ ;-D


Monday, May 21, 2007

Gánh hát ngày xưa

Gánh hát không còn là gánh hát. Gánh hát ngày xưa giờ đã mỗi người mỗi ngả. SG, HN và cả miền viễn xứ xa lắc lơ. Post lại những dòng linh tinh lang tang này để nhớ gánh hát ngày xưa...

-----------------------------------------------

Viết cho Quyên còm, Long "Công chúa", kẻ sở hữu một bầy mèo và chính mình...

Có còn nữa không buổi tối nhí nhố, đầy ắp tiếng cười như tối nay, như nhiều lần gặp nhau trước đó... Q bảo, 4 người như một gánh hát ấy... sau này mà thất nghiệp chắc chắn sẽ cùng nhau mở gánh hát gia đình... Nhưng... tối nay Q đi rồi, đi xa lắm và còn lâu mới trở lại... những buổi tối ngồi bên nhau như thế chắc sẽ chỉ còn trong những hoài niệm và kí ức. Sẽphải rất lâu nữa... chẳng biết là sẽ đến bao giờ...

Q còm đi rồi, hai chị em sẽ không còn tranh nhau 1 gã "chồng" hờ, em sẽ ko chành chọe nhận "con trai" cho riêng mình, không còn ỉ eo bênh cạnh hai người đó... sẽ không ai gọi "chồng" là... Công chúa, không ai tranh dành "kẻ sở hữu một bầy mèo" với em... "gánh hát" mất đi một người có còn là gánh hát được nữa không?

Q còm đi rồi.... năm nay không còn ai sinh nhật chung với em nữa... không còn cơ hội nhận được những món quà giống nhau từ những người bạn cũ... ko còn cái cảm giác thú vị khi tò mò đoán già đóan non xem quà SN muh "chồng" và "kẻ sở hữu một bầy mèo" dành cho hai chị em là gì... và chắc chắn không thể nào còn ôm nhau cười muốn nổ tung nhà khi phát hiện ra điều bất ngờ phía sau những món quà sinh nhật ấy.

Mùa thu sắp về rồi, mùa thu phương Nam lúc nào cũng đầy ắp nắng và gió... sẽ không có cái lạnh đến se sắt lòng người... Q đi. Không còn ai đủ lãng đãng cùng em lang thang từng góc phố mùa thu rồi chợt ngỡ ngàng khi phát hiện ra cốm đầu mùa ngọt dịu hay hương hoa sữa nồng từng góc phố... sẽ chẳng còn...

Phương Nam thênh thang phố xá, phố Hà Nội cũng thênh thang... nhưng chắc chắn cả SG và HN, sẽ chẳng nơi nào còn có hai đứa con gái vừa chạy xe trên phố, vừa nghêu ngao hát những câu hát chẳng đầu chẳng cuối, chỉ là những câu hát bất chợt... và còn một lời hẹn nữa... Q nhớ không? Liệu bao giờ thực hiện được, hả Q????

Và chắc chắn không còn có một người để thỉnh thoảng em cong môi lên đanh đá, hét um lên "Q điên"..., những hôm nào quên mang chìa khóa, không vào được nhà, sẽ chẳng còn nơi nào cho em tá túc... và còn bao nhiêu điều nữa...

SG đẹp và SG xa lắm. Nhưng mọi người đều biết rằng, ra đi như thế sẽ tốt cho Q dù rằng mọi người đều buồn và nhớ. Rồi thời gian rồi sẽ xóa nhòa nỗi nhớ... "Gánh hát" vắng người có đi đâu, em sẽ cười và nói thêm một phần giùm Q nhé... dù rằng "gánh hát" vắng đi một người đã chẳng còn là gánh hát nữa... Và thỉnh thoảng trên bàn làm việc, em sẽ cắm một lọ hoa bé, có hoa hồng và baby - loại hoa mà Q thích - chúng sẽ nhắc em luôn nhớ Q... hix....

11:35, 27/07/04

P/s: Gánh hát tan từ lâu rồi! Em thôi không còn lãng đãng. Không chạy xe và nghêu ngao hát trên phố như ngày nào. Nhưng gánh hát ngày xưa thì nhớ, nhớ rất rất nhiều... Gánh hát giờ chỉ còn 1 nửa ở Hn, 1 nửa tít tắp xa

-------------------------

Quyên Nhóc này, làm chị xao xuyến! Lần đầu tiên đọc lại bài này đấy, ngày xưa chỉ thấy con bé ngoài đời thật là nhí nhố nghịch ngợm lì lợm nhưng khi viết thì vô cùng tình cảm, dịu dàng, tinh tế. Cám ơn nhóc nhiều nhé! Đúng là có những điều chị đã quên... ví dụ như lời hẹn nào đó. Nhưng tin chắc rằng có rất nhiều kỷ niệm giữa 2 chị em mình, chị vẫn nhớ. Và khi nghĩ về "gánh hát" ấy thấy vui biết bao, dù nó đã xa quá rồi...
Thỉnh thoảng hò hẹn với con trai của em đi, chứ gã chồng của chúng ta thì biết bao giờ mới có thể hò hẹn, mà nếu có một ngày nào đó có thể hò hẹn thì cũng đâu được vui như ngày xưa nữa.

P.S. … uh đây, em đang lên kế hoạch hẹn hò với con giai của em đây. hí hí tử vi lí số của bảo tuổi em với con giai em là hợp lắm. Cơ mà chồng em lại cứ nhất định đòi kiếm con dâu \

Quyên Thế thì làm con dâu của chồng em đi :))

P.S. … Ơ, thế hóa ra là loạn luân à? Khiếp, xui gì mà xui dại thế?

Nhớ 1 người!

Người không bao giờ đọc blog này,

.... người sẵn sàng nghe mình nói về bất cứ chuyện gì.

Người luôn luôn lo lắng cho mình,

người ép mình hứa những điều tưởng chừng như không thể,

người xa lắc lơ nhưng luôn gần gũi, luôn có mặt khi mình cần,

người đã rất lâu rồi không thấy mặt, không gọi tên, không trò chuyện....

người mà mình cảm thấy may mắn vì đã gặp trong cuộc đời này...

... Gruz... người không hề biết rằng, khi ta post lại tấm hình này, nghĩa là ta đang nhớ người. Nhiều lắm đấy

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
----------------------

Nguyễ… Thông báo: "Tìm người tôi nhớ".
Tất cả những ai thấy mình có liên quan đến bức ảnh nói trên xin hãy liên lạc qua YM: gungcay_vn.
Nếu lúc đó tôi vẫn còn nhớ sẽ được hậu tạ.

VetGia® Vào xem cái, thì ra không phải mình. Thôi đi ra vậy :P

Friday, May 18, 2007

Lại thèm....

Tự nhiên thèm nước hoa. Thèm một chai Victoria’s Secret Pink kinh khủng. Mùi hoa hồng với mùi phấn vừa mát, vừa ngọt, vừa nồng nàn. Ngay cái chai nhìn cũng muốn yêu rồi, thon thon, trong suốt và phớt hồng từ dưới đáy chai lên. Chai này hồi xưa được bạn Nancy mang sang tặng, coi như quà “hối lộ” vụ welcome bạn í tới Hà Nội

Thèm cả Aigner với mùi vỏ chanh dây hăng hăng ngai ngái mà vẫn ngọt, vẫn sexy nữa. Em này thì chưa có. Chỉ được nghe kể, rồi test mùi. Rồi mê luôn. Vẫn nhớ hai cái mùi này, vẫn thích có cả hai em này. Thế mà trong cái list các em yêu nhờ Đt mang về hồi tết, lại không có em nào trong số hai em này :-( Lý do là lúc còn ở Hà Lan thì không thèm mua, cứ nghĩ Paris rẻ hơn, ai ngờ Paris tìm mỏi mắt không thấy. Paris hào nhóang và hiện đại, làm quái gì có mấy cái mùi cổ điển này cơ chứ? Hu hu Kết quả là giờ mình vẫn dài cổ ngóng chờ.

Mà có người kêu ước hoa của mình già. Chắc là tại vì có 1 lần nào đó họ bắt gặp mình đúng lúc mình dùng Dior Dune or Floral Dream của Adidas hehe 2 mùi này thì rõ là già. Già đau già đớn, nhưng đôi khi lại thấy rất ấm áp, nếu không thì đã chẳng bao giờ mò tới.

Rồi có người kêu nước hoa của mình dạo này hơi nồng. Mình thề là mình không hề dùng loại nào mới, toàn những loại mình dùng quen thuộc từ trước đến nay. Chỉ chia ra làm hai loại cho mùa đông và mùa hè, Mùa đông lạnh nên nước hoa mình dùng bao giờ cũng ngọt và sexy hơn 1 tẹo. Thích nhất vẫn là Dior Addict, Flower by Kenzo với cả Red Door của Elizabeth Arden. Nhưng mình thề là, Red Door chỉ hôm nào đại hàn mình mới sờ tới. Vì nó ngọt và nồng quá. Dior Addict là loại nước hoa đầu tiên dùng, đến giờ vẫn thích. Thật ra Dior có thể dùng cả mùa đông lẫn mùa hè, ngòn ngọt, chỉ muốn cắn he he Mùa hè thì phong phú hơn, ai bảo mùa hè dài đến tận ¾ của năm và có ngày nóng, có ngày mát, lại có ngày se sẽ lạnh. Thế nên mình cũng tùy cảm hứng. Lúc đi chơi thì hay dùng Paris Hilton, ko có gì đặc trưng lắm, chỉ có hương cuối mùi táo chín, mà mình thề là lần nào mình cũng hít những hơi thật dài cái mùi ấy, chả hiểu vì sao. Y như mình đang dí mũi vào 1 quả táo chín ngay trước mặt vậy. Còn lại thì tùy, lúc Dunhill Desire Blue, lúc thì Ô oui!, lúc lại chuyển qua Ja’dore của Christian Dior.

Thật ra mình chả phải đứa mê nước hoa, chỉ đơn giản bị dụ dỗ dùng mãi rồi thành 1 thói quen, những lúc không có thì lại nhớ nhớ. Nhưng nếu mà không có thì chắc cũng chẳng sao. Tuy nhiên không thể phủ nhận là, có những lúc stress, chỉ 1 mùi nước hoa quen thôi cũng đủ mình dễ chịu. Như có những tối ở nhà 1 mình, chả biết làm gì, lại lôi Desire Blue xịt nhẹ một cái, rồi chìm trong 1 CD nhạc nào đấy. Ờ, mà mình dùng Desire Blue for men nhá. Chả hiểu sao for man mà cũng có cái mùi ngòn ngọt man mát ấy. Chả hiểu nốt những thằng nào thích dùng loại ấy, chắc giới tính hơi có vấn đề 1 tẹo nhỉ. Mang tiếng là for man mà mình lại toàn thấy lũ bạn gái của mình dùng thôi, mà đứa nào cũng mê mẩn. Funny thật.

Vẫn nhớ hồi SN 2006 được tặng một chai Kenzo nhí màu đỏ, tối về hí hóay xịt ra tay một tẹo, rồi nằm nghe nhạc. Được 1 lúc cứ quanh quẩn tìm kiếm, không hiểu có 1 mùi gì rất lạ, rất dễ chịu phảng phất đâu đó mà mãi không tìm ra. Đến tận sáng hôm sau tỉnh dậy, mới phát hiện đó là mùi nước hoa mới. Những lúc ngơ ngẩn như thế chắc chẳng có nhiều!

Rồi cũng vì nước hoa mà có lần mình tức điên. Là lần lang thang ngang qua quầy Lolita Lempika trong Diamon. Mấy em gái tíu tít xông ra chìa card, công nhận card cách điệu hình con bướm trắng rất đẹp, mùi nhẹ nhàng quyến rũ. Chai Lolita như một trái táo màu tìm cũng hấp dẫn không kém. Nhưng các em gái đứng tiếp thị Lolita hôm đó thì chắc hấp dẫn tẹo nào. Vào đúng cái lúc các em gái chìa card quảng cáo cho mình, mình còn chưa kịp cám ơn lại thì một em gái đứng cạnh xông đến nắm lấy tay mình “để em xịt thử cho chị nhá”, rồi chẳng đợi mình phản ứng, em gái đã xịt tung tóe lên tay mình, bất chấp mình có thích mùi Lolita hay không, và bất chấp luôn không cần biết trước lúc đó mình đang xịt loại nào. Trợn tròn mắt nhìn lại em gái và tức điên, tí nữa thì quay sang chửi nhau. Phù!!!

Lảm nhảm lan man dài dòng về nước hoa trong 1 ngày HN đầy gió và mình thì vừa lạch cạch gõ blog entry này, vừa chìm trong mùi hương ngọt ngào của Dior Addict.

Thursday, May 17, 2007

Nhạt!

259 magnify

Dạo này mình thấy mình nhạt. Thật đấy. Không còn muốn suy nghĩ nhiều, đấu tranh nhiều như trước. Không còn quá nhiều ước ao, mong chờ hay cố gắng để đạt đến một điều gì như trước. Nhẹ nhàng và đơn giản hơn, mình sống cho mình nhiều, cho những phút giây dịu dàng riêng mình. Mặc kệ có người hiểu và người không hiểu. Người lặng im và cũng không ít những ồn ã quanh mình.

Thôi không đọc những cuốn sách mà cứ mỗi trang sách lại làm cho mình phải suy nghĩ, phải dằn vặt, phải day dứt mình. Sách mình đọc bây giờ hoàn toàn là giải trí. Những trang sách lướt qua là hết. Không hẳn là không đọng lại gì, nhưng ít ra cũng không bắt mình phải móc xích hay ráp nối từng chi tiết với nhau để mà hiểu. Phát hiện ra là dạo sau này mình hay đọc truyện của Nhật. Những Kitchen, Banana hay Tugumi của Banana Yoshimoto. Hôm trước lang thang xem sách, suýt chút nữa đã nhặt thêm cuốn P.n cũng của Yoshimoto. Thế nhưng, cuốn truyện Nhật đầu tiên, Rừng Na Uy của Haruki Murakami, thì lại chưa đọc 1 trang nào. Cả Tugumi cũng còn đang dang dở. Rồi những Huyền Thoại Mùa Thu, Jên Erơ... cuốn nào cũng còn đang dang dở, có lẽ sẽ tiếp tục vào một ngày khác.

Film cũng mua về nhà chất đống. Cũng hoàn toàn là film giải trí. Mà giải trí thì hài Hàn Quốc là 1 trong những sự lựa chọn. Đúng chất giải trí, hài hước và làm người ta phì cười. Nội dung thì không có gì để nói. Giữa những đơn giản ấy làm người ta bật cười không phải là 1 điều dễ. Xem 1 mình và cười 1 mình. Lẫn trong đám hài hước giải trí ấy còn cả những đĩa film khác. Lãng mạn có. Nhẹ nhàng có. Hành động cũng có. Mới xem được có Daisy, Trò ảo thuật tình yêu, Nghệ thuật quyến rũ, cặp đôi hoàn hảo. Còn lại mười mấy đĩa chưa thèm động đến, là những Say tình, London – Tình yêu và tội ác, Bởi vì tôi nói bậy, Khi nào chúng ta ăn..., Chả biết lúc nào mới động đến, nhưng thích, nên cứ muốn mua về chất đống đấy. Ai bảo hâm cũng được. Thế nào chả có lúc ngồi xem. Mà mình còn đang thích mấy cái film bộ, có nên dụ dỗ một ai đó tặng mình không nhỉ?

Không bớt la cà quán xá. Nhưng cafe – thứ đồ uống quen thuộc hàng ngày trước đây – giờ đã trở thành thứ đồ uống xa xỉ. Không hiểu sau, từ lúc đi chơi về đã không thể nào uống thêm 1 ly cafe nào nữa. Uống là say. Cho dù cafe toàn sữa và đá. Cho dù đã ăn uống tử tế trước đó. Không thể nào lý giải được. Nhưng có lẽ đó cũng là 1 điều tốt. Thay vì cafe, từ nay sẽ chỉ còn toàn những cam, bưởi, cà rốt, dưa hấu.... ép. Tha hồ mà nhiều vitamin, chả moi móc đâu ra tẹo chất kích thích nào. Vừa tốt cho da, lại vừa không hại thần kinh nhé.

Email thì đã lâu lắm rồi chẳng viết cho ai, chứ đừng nói là thư tay. Đt thì dạo sau này cũng chẳng gọi cho ai nữa, nhắn tin cũng không. Thậm chí tin nhắn đến cũng không muốn trả lời. Đt hầu như chỉ còn để nghe. Tự nhiên thấy chán, đến không còn muốn nghĩ hay làm bất cứ 1 điều gì nữa.

Chán....

.... và nhạt....

Muốn đi. Bất cứ nơi nào cũng được! Nhưng đi rồi cũng sẽ lại phải trở về. Chạy trốn không phải là 1 giải pháp tốt. Mà suy cho cùng, mình chỉ thấy mình nhạt và chán ghét mình thôi, chứ không giận hờn hay ghét bỏ hay óan trách ai! Thế nên chả đi đâu cả (hết cha nó tiền rồi thì còn đi đâu được nữa???), ở nhà thôi. Ở nhà đọc hết sách, xem hết film, rồi cafe với bạn bè thôi. Nhỉ!

------------------------

Tuyet… Ừ, đúng rồi...về nhà thư giãn nghỉ ngơi, thỉnh thoảng tớ đến xem phim cùng, đọc sách cùng và buôn dưa cùng nhau, nhỉ? :D Coi như "Phút nhìn lại mình" bạn iu wái của tớ ạ...hihihi...hehehe :))

Gừng 9 tháng Gừng hãy còn cay , sao mà nhạt sớm thế?

Hang … Đi chơi như gì thế này mà còn kêu hở Gừng ơi là Gừng hở ơi? 2 năm nữa làm quả sinh 4 con một nhát thì tha hồ kêu mặn kêu cay nhá.

Lumin… "về đi thôi hỡi em", offline lang thang với tao.lo gì...

P.S. … @Nga: Ờ, nhìn lại rùi sao?
@HNV: Cái nào cần thì vẫn cay :P
@Toe: Có khi bây giờ là cái tương lai 2 năm nữa gái em nói lại hay nhở. Bao giờ về???
@Lumi: Vấn đề là tớ cóc biết tình yêu là ai cả hehehe

P.S. … @Luminary: PA à hehe kể ra thì tao làm thầy bói cũng được đấy nhỉ, dù chỉ là bói mò. Mày cứ mất hút ở đâu ấy, rồi vào đây mà gào lên ọp ẹp gì? Cafe đeeeeeeee

Hai Anh Quả này gọi là băn khoăn theo thời tiết. Nhạt thì thêm muối, thêm mì chính bằng cách đi học đê. Lười quá!

P.S. … Đang muốn tìm đứa để gây sự đánh nhau đấy. Gruzzzzz