Tuesday, May 29, 2007

Ngày bình yên!

Có những lúc mưa gío như thế này, thật là dễ chịu. Mưa to quá, nhạc trong phòng cũng to. Một đĩa Sound of nature nhẹ nhàng. Nhạc và mưa, chẳng phân biệt được mà cũng chẳng phải sự rạch ròi lúc nào cũng tốt.

Lại buồn ngủ. Mắt cay xè, mà gió từ bên ngoài mang hơi nước mát lạnh sao mà quyến rũ. Cái tội đêm thức khuya xem film... mua film bộ về rồi ngấu nghiến xem. Phù... đã order thêm 1 bộ film bộ rất cũ, từ mười mấy năm rồi, một bộ film đến tận giờ nội dung của nó vẫn lưu giữ sâu trong ký ức, lưu giữ sâu gương mặt thánh thiện và cả cuộc đời u buồn của diễn viên nữ chính... Nhưng chỉ 1 bộ này nữa thôi nhé. Sách đã mua về chưa đọc, một vài plan đã đặt ra mà đến giờ này còn thưa khởi động.... mà càng để lâu thì càng khó thực hiện.

Tự nhiên nhớ ngày hôm qua, mình có một cuối tuần thật dễ chịu. Có phải bởi vì khi mình ở gần với đất nhất, khi mình áp người mình lên đất, là lúc mình cảm thấy không còn muốn lo nghĩ về bất cứ 1 điều gì trên đời. Hôm qua, mình đã nằm xoài ra trên cỏ, cỏ mướt xanh, mềm mại và dịu dàng. Dịu dàng như 1 cái nắm tay, 1 ánh nhìn, 1 nụ cười, 1 câu nói, như 1 ngày nào rất xa trong ký ức.... Hôm qua, khi sát vào với cỏ, mình đã như ngủ quên trong những giấc mơ xưa, đã tưởng bay đi cùng với gió, và đã thôi không phiền muộn....

Hôm qua, khi sát vào với cỏ mới nhớ, bây giờ đang là mùa hoa cỏ may. Những thân cỏ mảnh mai tím biếc, nở ra những mầm trắng xinh... Khi sát vào với cỏ, đã thấy những điều nhỏ bé chợt thành lớn lao. Như cỏ may, khi mình sát vào với cỏ và nhìn lên, bỗng thấy cỏ may cao lớn biết bao. Cao lớn, y như những hàng cây to tít tắp xa. Cao lớn, vượt tầm mắt mình. Và cao lớn, chạm đến tận mây... Mình đã muốn cứ nằm đấy mà sát vào với cỏ. Để cảm nhận. Để vương vấn. Để nhớ nhung. Và để thấy mình đang dịu dàng trở lại.

Hôm qua, khi sát vào với cỏ, để nhận thấy cỏ may vướng vít khắp nơi. Trên váy, trên áo, trên tóc mình. Muôn đời, cỏ may sẽ còn vướng vít như thế, phải không? Cỏ may không giống mình, rất nhanh nản và có thể trở nên lạnh lùng sau một khoảng nồng nhiệt nào đó. Có phải là mình cả thèm chóng chán và mau quên không? Chắc là không phải. Mình chỉ lưu giữ lại những gì đáng lưu giữ, nhưng gì mình cảm thấy cần thiết mà thôi. Mỗi ngày đi qua, mỗi phút giây đã sống, mỗi người đã gặp... tất thảy đều thành ký ức, và mình thì chịu thôi, không thể nào lưu giữ hết được.

Hôm qua, có lẽ mình đã cứ nằm trên cỏ như thế, nếu không có 1 lúc mây đen kéo đến vần vũ. Và gió khi băng ngang qua, đã mang một hơi nước rất nhẹ. Mưa có lẽ đã về đến một khoảng thật gần. Mở mắt nhìn, vẫn thấy ngay thẳng phía trên mắt mình, một khoảng trời rất xanh. Dù là bé xíu, thì đó vẫn là một thứ màu xanh không che giấu. Nhưng mà phải đi thôi. Mình không muốn sẽ ướt lướt thướt như 1 con mèo tội nghiệp, khi đường về nhà còn rất xa...
------------------

ki_en Một nụ cười bất ổn dịu dàng... :)

P.S. … Bất ổn thật á? Lúc nào? :>

Tuyet… Dạo này Gừng hiền hơn so với trước rồi nhỉ, hihi...có lẽ nên hiền như thế đi ku ạ...hehehe :D

gt Ừ, để thấy mình đang dịu dàng trở lại :)

Mítđơ… Một sự thay đổi đầy bí ẩn, hay là...em Gừng đang iu nhể?

VetGia® Già thật rồi, chẹp!

Lumin… ôi cô bạn mình...


Thursday, May 24, 2007

Hai vạch

Hai vạch... Hậu quả của 1 buổi trưa trốn khỏi vp đi đến một nơi nào đấy, một nơi mà cách đây 4,5 năm còn là đồng không mông quạnh. Trốn khỏi vp giữa trưa, khi HN đang giữa những ngày nắng kinh hoàng nắng, khi mà nhiệt độ ngoài trời lên đến 38 độ. Và 2h, chỉ 2h, thế là xong. Đến giờ thì có cố che đậy, cố dấu giếm, cố vờ như không thấy thì tớ cũng không thể chối bỏ được hậu quả của cái gọi là... nói thế nào nhỉ? Tớ thấy buồn lắm, buồn và thất vọng với chính bản thân tớ vô cùng, vì chỉ sau 2 tiếng đồng hồ buổi trưa đấy thôi, mà bây giờ đã rõ ràng thành... 2 vạch. Có nuối tiếc, có hối hận thì cũng đã rõ ràng là 2 vạch rồi, không thể nào mà trở lại như không có gì của hai tiếng trước đó.

Là tớ đang nói đến màu da của chân tớ. Uh, tớ trót dại. Hôm qua tớ mặc váy đi làm. Mùa hè trời nắng và nóng thế, váy luôn là sự lựa chọn của tớ. Bình thường mà nắng nóng thì thể nào tớ cũng ngồi lì trong vp từ lúc đến cho đến khi về thay vì suốt ngày lượn lờ hết trà đá với bạn. Những ngày nắng kinh hoàng như thế, nếu không có việc phải ra ngoài gặp khách hàng, thì tội gì mà lao đầu ra ngoài cho trời đầy chứ? Ấy thế mà tớ vẫn cứ ra ngoài. Vào đúng cái lúc nắng gay gắt nhất, chói chang nhất, rát bỏng nhất, ghê gớm nhất. Tớ lượn ra ngoài đường với đôi chân trần như thế, vào đúng cái lúc mà chỉ cần chìa 1 tí da thịt nào ra ngoài nắng chỉ 5s thôi là bỏng rát, chứ đừng nói là “sở lượn” như tớ. Tớ lượn ra ngoài vào đúng lúc mà mọi người chỉ mong sao tìm được nơi trú ngụ an toàn.... tớ nghĩ là tớ bị điên.

Điều gì có thể khiến bạn điên giống như tớ? Nghĩa là đi chân trần ra giữa cái chảo lửa như trưa hôm qua? Còn tớ, nói ra thì cực kì xấu hổ. Mặc dù là tớ bị dụ dỗ, một lời dụ dỗ đầy ngọt ngào và sức quyến rũ đầy ma lực, thì tớ cũng không thể chối bỏ được, ngày hôm qua tớ điên thế là vì... ăn. Chuyện bắt đầu từ việc 1 anh bạn tớ làm tít dưới Linh Đàm gạ gẫm dụ dỗ cô bạn tớ xuống ăn vịt. Vịt Linh Đàm ngon có tiếng rồi. Mà cô bạn tớ lại mê vịt hơn cả người yêu. Khổ nỗi cô ấy không biết dường, vừa đi vừa mò đường trong cái chảo lửa kia cũng chết. Thế là cô ấy nhất định lôi tớ theo. Và tớ gật đầu đồng ý, phần vì thương cô bạn, phần vì tớ cũng mê vịt có kém gì cô bạn tớ đâu. Thế nên khi cô ấy vừa mới nói chưa hết câu, tớ đã gật đầu cái rụp, rồi hăng hái theo cô ấy đi.

Đấy, khốn khổ cái thân tớ. Chỉ vì ăn (nói thẳng ra ở đây là vịt) mà tớ chấp nhận bị “trời đầy”. Ngồi sau cô ấy, tớ cắn răng chịu đựng ko hé môi kêu la nửa lời, mặc cho đôi chân trần dưới nắng bỏng rát. Mà có kêu, thì bọn tớ cũng biết làm thế nào, làm thế nào để che chắn được cho đôi chân trần ấy? Và hậu quả của cái gọi là.... bây giờ chân tớ thành hai vạch. Nỗi niềm này tớ biết tỏ cùng ai. Có lẽ suốt cả hè này tớ chỉ dám mặc váy thôi, giã từ các thể loại sóoc nhá. Chứ giờ mà mặc sooc ngắn, lộ rõ cái sự hai vạch kia ra trước mắt bàn dân thiên hạ thì tớ còn ngượng nữa, ngượng đến chết đi được ấy.

P/S: Sau 1 quãng đường dài, buổi trưa Linh Đàm thật là dễ chịu. Bọn tớ ngồi uống nước dừa bên ven đường dẫn vào khu bán đảo. Gió lồng lộng thổi, mặt hồ xôn xao sóng lá và nước. Cỏ lòng hồ bao giờ cũng xanh, xanh mướt mải... Cô bạn tớ vì những điều này mà quên hết cả quãng đường bụi và nắng để lặn lội xuống tận Linh Đàm. Còn tớ, tự nhiên thấy tiếc vì đã lười không mang theo máy ảnh. (hì, có khi mang mà chả dám chụp, sợ anh bạn còn tủi thân vì vụ mất máy ảnh giữa phố SG trong chuyến đi vừa cách đó không lâu)

------------------------

Hai Anh Làm mình cứ tưởng có chuyện gì xảy ra. Hết cả hồn. Hai vạch ơi là hai vạch. Phù! Ơn Chúa chưa có chuyện gì to tát xảy ra cả.

Mẹ đẹ… He he, tưởng 2 vạch giống bên blog của chị chứ :P

Viola đi ăn vịt với. cũng chết vì ăn này.

Mítđơ… Bạn Gừng đừng có buồn, hè thì phải hai vạch, thậm chí ba bốn vạch, người ta mất tiền đi làm để có cái màu da bánh mật đấy cơ mừ. Tớ nè, đầy vạch vì đi lọ mọ mừ, hai vạch dzưng mừ vẫn xinh ...lo gì ^^

P.S. … @Anhbdh: 2 vạch như thế nào thì bị/được gọi là to tát?
@ĐBM: Chị ui, giờ em mà bon chen 2 vạch giống chỉ thì ối đứa nhảy vào xé nhỏ em và chấm muối chanh mất
@Người yêu: UH, về đi, về đi rồi bọn mình đi ăn vịt :)
@Vi: Ôi giời ơi, tớ đâu có xinh đẹp như bạn Vi để mà có đến n vạch vẫn tự tin được cơ chứ? Mà người ta bánh mật tổng thể, chứ cục như tớ thì người ta cũng khóc thét hu hu

Hai Anh Thì đấy, cái vụ hai vạch có thể khiến bị xé nhỏ và chấm muối chanh ấy. Người mà có nhiều vạch thì thành con ngựa vằn rồi =))

P.S. … hà hà, vấn đề là đi tìm xem ai sẽ là người sẽ xé nhỏ và chấm muối chanh, nếu như tớ có 2 vạch như bạn H.A đang nghĩ

Solkhìn Hì hì... tưởng "2 vạch" gì khác cơ chứ ;)

Super… ối giời ơi, tưởng 2 vạch cái "que nhanh" chứ.... Tí NGẤT :p

Mình ân hận lắm...

Mình ân hận lắm, vì hôm qua đã cao giọng với sếp

Thật đấy, sếp mình thì hiền. Thế mà hôm qua không hiểu cho 1 phút cáu giận rất chi là vô cớ, mình đã cao giọng với sếp. Đã nói với sếp là “em mặc kệ đấy, việc đó không làm nữa, điện thoại không nghe, khách hàng không tiếp cho đến khi nào anh xử lý xong cho em các vấn đề em đã gửi trong mail”. Thế là sếp cuống quýt xử lý ngay các thông tin cho mình. Vì chiều là sếp đi công tác rồi, sếp không xử lí thì mọi việc sẽ ùn lại. Còn mình, dĩ nhiên là mình sẽ ngồi chơi, vì đã nói là không làm việc mà. Thật ra mình cũng chả muốn cao giọng với sếp thế đâu í, nhưng tại vì mình đã nói với sếp nhiều lần rồi mà sếp vì quá busy nên cứ lờ lớ lơ đi, còn mình thì botay không thể tự làm được những việc đó. Không chỉ vì mình không phải là dân kỹ thuật, mà còn vì thông tin từ hệ thống, mỗi mình sếp có thể xử lí được. Chừng nào sếp còn chưa xử lý thì chừng đó mình còn ngồi chơi. Dù sao thì mình cũng rất ân hận, mình đã cao giọng với sếp (dù điều đó giúp sếp xử lí công việc nhanh hơn).

Mình hân hận lắm, vì đã “bắt” sếp sang tận bàn mình để ký.

Có đời thủa công ty nào, nhân viên muốn ký giấy tờ là gọi cho sếp sang tận bàn ký, thay vì đặt trong tập trình ký và để trước bàn sếp như mình không? Thế mà mình đã làm thế đấy. Sếp thì bận. Nhưng mình cũng có 1 đống giấy tờ cần sếp kí. Mà mình thì rất lười lê cái thân tròn quay của mình sang phòng sếp, dù chỉ cách có vài bước chân. Thế là sáng hôm ấy sau khi lẩm bẩm “để gọi Mr.sếp sang ký giấy tờ nào” là mình nhấc đt lên gọi, và khi mình còn chưa kịp đặt đt xuống đã thấy sếp “mở cửa xông vào, phăm phăm đi đến bàn G để ký” (@Ms.Đoan – 1 đồng nghiệp). Thật ra mình chả để ý đâu, thay vì mình đi sang phòng sếp thì sếp sang tận bàn mình để ký, có sao đâu nhỉ. Nhưng sau lúc đó, nghe đồng nghiệp nói rằng thì là mà “lúc nghe G nói là gọi điện cho Mr.sếp sang ký, chị đã thấy buồn cười rồi. Thế mà nó gọi thật, chưa gác đt đã thấy Mr.sếp phăm phăm đi sang mà ko nhịn được cười...” thì mình mới thấy, đúng là nhân viên “bắt” sếp sang tận bàn làm việc của mình để ký giấy tờ, thì chắc chỉ có mình. Thế nên mình bắt đầu thấy ân hận rồi, ân hận thật đấy.

Mình ân hận lắm, vì lúc nào cũng có tư tưởng trốn làm đi chơi.

Thật đấy. Mà không chỉ là tư tưởng thôi đâu. Mình đã nhiều lần trốn làm đi chơi thật rồi í chứ. Chuyện ngày nào cũng chạy ra ngoài uống trà or cafe với bạn là chuyện thường ngày ở huyện. Rồi đôi khi mình báo cắt cơm trưa và mất tích luôn cả buổi chiều nhé. Để rồi sáng hôm sau vừa mắt nhắm mắt mở đến đã thấy sếp hỏi thăm “chiều hôm qua em đi đâu”. Những lần như thế mình chỉ cười trừ thôi, biết trả lời sếp làm sao. Mà có trả lời thế nào đi chăng nữa, thì sếp cũng biết thừa là nhân viên ham chơi mà. Rồi những lần mình đi chơi xa, cũng chả bao giờ báo trước cho sếp. Toàn là lấy vé trước, xử lý hết các việc cần thiết, báo cho vài khách hàng làm việc hàng ngày về sự vắng mặt của mình... người cuối cùng biết là sếp. Và thế là đi. Có đôi lần sếp gầm rú vì thấy thời gian mình nghỉ dài ngày quá, mà việc của mình chả ai backup cho được... kệ, nhưng mà mình vẫn cứ đi. Đi và thấy thương sếp, sếp mình hiền ơi là hiền. Thật đấy, hiền và tâm lý nữa. Chả bao giờ thấy cấm cản nhân viên nghỉ làm đi chơi :D

Mình ân hận lắm, vì đã ép sếp phải nghe nhạc suốt cả ngày.

Chuyện này hơi cũ rồi, từ thuở mình với sếp còn ngồi đối diện nhau trong cùng 1 phòng làm việc chứ sếp chưa chuyển sang phòng riêng như bây giờ. Nói cả ngày thì không đúng, mà là có 1 buổi chiều mình trốn làm đi chơi. Trước khi đi mình bật 1 list nhạc dài dằng dăc mà có nghe cả ngày cũng chả hết chứ đừng nói 1 buổi chiều. Mình bật nhạc ầm ĩ thế xong rồi mình đi. PC thì để stanby, chả ai có pass để mà tắt. Buổi chiều hôm đó sếp mình lại không có kế hoạch làm việc ở bên ngoài, chỉ ngồi ở vp thôi. Ngồi ở vp mà chịu đựng cái list đủ thể loại nhạc nhẽo vớ vẩn của mình. Đủ cả đỏ, xanh, vàng, tím... cả nhẹ nhàng rồi đến cao trào dữ dội... Công nhận sếp mình giỏi. Mình thì cứ ung dung đi thôi, chả nghĩ ngợi gì cả, cho đến chiều tối trở lại công ty mới phát hiện ra chuyện ấy... công nhận phục sếp mình thật, sếp chịu đựng hơi bị giỏi

Mình ân hận lắm, vì có lần mình đã cáu sếp.

Mình cáu, bởi vì sếp cứ bắt mình làm những việc mà ngay cả sếp cũng không thể nào Control được. Là những lúc phải làm việc với các cơ quan nhà nước củ chuối, luôn mặc định họ đúng còn những đứa khác sai, lúc nào cũng phải hết nhẹ nhàng đến ngọt ngào lắng nghe và thấu hiểu. Mình đã nói với sếp bao nhiêu lần rồi, sếp cũng thừa hiểu điều đó nhưng mà vẫn cứ nói nhiều, nói nhiều và nói lắm, nói triền miên không ngừng nghỉ, lặp đi lặp lại chỉ 1 vấn đề. Hôm sếp làm mình cáu cũng thế, mình đã bảo là từ từ rồi mà sếp vẫn vừa đi ra khỏi phòng vừa nói. Mình tức quá đứng bật dậy dùng hết sức của cái giọng chim sẻ bị hóc xương mà nói với sếp là “không được cáu”. Mọi người trong phòng mình ngỡ ngàng, nghĩ sếp sẽ cáu, sẽ mắng, sẽ... nhưng không, sếp quay lại cười rất sung sướng, rồi ra khỏi phòng. Lúc đấy mọi người trong phòng mình mới dám cười theo sếp =))

Nói chung, sếp mình vừa hiền, vừa tâm lý, vừa chịu đựng giỏi (những nhân viên như mình), thế mà mình thì thật là quá quắt. Thế nên mình ân hận lắm. Thật đấy. Giá như sếp mình có thể đọc được blog entries này...

------------------------

ki_en Với những sếp vừa hiền vừa "tâm lý" thế này, thể nào cũng có ngày nhân viên kia "đè đầu cưỡi cổ" cho mà xem...

P.S. … Đã bảo là nhân viên ân hận rồi mà. Ân hận nhiều lắm í và ân hận rất thật luôn nhá. Ân hận xong rồi hứa sẽ không lấn sân, không "đè đầu cưỡi cổ" sếp (Chỗ ấy vợ sếp ngồi rồi), chỉ lặp lại những điều đã làm mình ân hận và bớt ân hận khi lặp lại điều đó thôi.

VetGia® Công nhận sếp anh giỏi. Anh mà gặp trường hợp nghe nhạc như thế cứ tắt phéng cái nút power của loa là okie, hĩ hĩ

P.S. … hê hê em đâu có dùng loa rời, Loa ở trong máy, sếp tắt bằng giời à :P

VetGia® He he! Thế thì tắt nguồn của máy. Còn như là laptop thì xách nó để vào toilet đóng cửa lại. Xong. Phủi tay (lạch bạch lạch bạch).

P.S. … Vấn đề ở đây, sếp em là người lịch sự và tôn trọng nhân viên, mọi thứ trên bàn làm việc cu ả nhân viên luôn được để nguyên hình nguyên trạng. Cho nên, sếp thà chịu đựng còn hơn là tự do sử dụng máy của nhân viên hehe

Tuesday, May 22, 2007

Cho 1 người bạn gái giống mình.

159 magnify
for P.A
-------------------------------------
Tôi đã yêu anh bằng tình yêu của cỏ
Lặng lẽ xanh tươi, lặng lẽ úa vàng
(Chí Mỹ)

Câu thơ của một người bạn cũ, bảo phù hợp cũng phải, bảo không cũng đúng với câu chuyện của mày.

Hãy cứ cho phép mình trong 1 ngày có vài giây phút lãng đãng nhé. Một tuần có vài ngày, và hết tuần này cho những lãng đãng của tuần này, cho tất cả những gì đã đi qua, để bắt đầu những cái mới, nhưng con người cũng không thể sống cùng cái mới mãi được mà vẫn phải có những hồi ức, những hồi ức không thể quên... Có đôi khi cách duy nhất con người ta có thể làm được là chấp nhận như mặc định cuộc sống là như thế, không thay đổi được.

Cho nên, cứ lý trí khi nào cần lý trí, và cả hết mình với những lúc để chính bản thân mình chìm đắm trong những tình cảm rất thật. Sẽ không bảo mày bớt lạnh lùng và kiêu hãnh, bớt lý trí hay tình cảm hơn. Cũng sẽ không khuyên mày bớt ngông cuồng hay thôi không day dứt về những chuyện quá khứ, trong hiện tại và một tương lai gần nào đó. Hãy cứ mạnh mẽ và yếu đuối, cả dịu dàng và đanh đá, cả ngây thơ và quái đản và bất cứ thứ gì khác nữa, nếu mày muốn. Vì như thế, mày mới là mày. Hãy sống như là mình cần phải như thế, cho mình và vì chính mình.

P/S: Đừng vì 1 điều gì mà vứt bỏ những điều mình đã cố gắng trước đó, đừng bao giờ.
--------------------
Lumin… Mày yêu, TQ có câu "Ngàn lời cần nói chi bằng ko nói lời nào"! Nhưng tao có "vài" từ:1) Cảm ơn M
2) Đồng ý với M
3) Chia sẻ cùng M
nhé? bạn hiền, con bạn 1/2off của tao, vì mày luôn bên tao mà.
tao cũng thế, nhớ đấy! trừ lúc tao ngủ thoai, hihi..

Sóc-Nâu's Live show

Kkhông những mắt nâu, mà da Mmẹ Sóc cũng nâu luôn. Cái màu nâu ấy truyền cả sang cho Sóc nhé. Mẹ Sóc kể hồi bé Sóc tròn quay, béo ú như con cun cút ấy. Sóc nâu mắt bồ câu, nhưng ảnh Sóc cười tít mắt như thế này thì chả thấy mắt đâu nữa.Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sóc điệu cực nhá. Bãi biển vắng hoa mà vẫn đứng làm dáng này. Cái pix này thì đúng là Sóc tròn vo, điệu ơi là điệu.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket .

Lúc gần 2 tuổi, Sóc tranh đàn với Su béo. Váy hồng với băng đô hồng xinh xắn. nhìn dáng ngồi của Sóc pro cực nhé

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sau những lúc làm hàng như thế là những lúc chiến đấu với đám đồ chơi hoành tráng như thế này

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

2 tuổi rưỡi, Sóc xinh và điệu hơn. Ra dáng rất con gái rồi nhé. Ảnh này Sóc chụp với em gấu teddyPhoto Sharing and Video Hosting at Photobucket

Còn ảnh này với Su béo của Sóc. Hai cái miệng giống nhau thế

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Ảnh này chụp với Mẹ lúc Sóc còn bé xíu xiu. Bé thế mà đường chân mày đã rõ rồi, cái mũi hếch, cái miệng hơn hớn như mỏ chim, hai cái mầm răng trắng bé xíu đang trồi lên nữa chứ. Nhìn ảnh này chả đóan ra tuổi Mẹ Sóc nữa, có người còn hỏi Sóc là con đầu à hi hi Sóc xinh thế nên giờ Mẹ Sóc đã có bao nhiêu con rể rồi í, khéo sau này phải tổ chức hẳn một buổi kén rể thôi, Mẹ Sóc nhỉ

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

-------------------

Lam Ơ, con nhà ai mà xinh thế, mà mẹ cũng xinh nữa,hehehe

P.S. … Con xinh là đúng rồi, vừa xinh vừa yêu thế chỉ muốn ôm ngay về nhà mình thôi. Nhưng mà mẹ xinh thì phải xem lại, nhất định phải xem lại. Đeo các kiểu kính rồi mà vẫn chả thấy mẹ xinh ở chỗ nào nhỉ

snowb… Nhà này con thì xinh mà mẹ thì xấu, lạ ghê

Lam Hahaha, hai đứa chúng nó ghen tị với mình kìa, định vùi dập mợ hả, quên khẩn trương đi nhá, mợ hơi bị tự tin của ló đấy.Chỉ tại mợ không ăn ảnh thôi, mà không ăn ảnh nhưng đã xinh thế rồi, ăn ảnh nữa thì khối đứa chết với mợ ;-D


Monday, May 21, 2007

Gánh hát ngày xưa

Gánh hát không còn là gánh hát. Gánh hát ngày xưa giờ đã mỗi người mỗi ngả. SG, HN và cả miền viễn xứ xa lắc lơ. Post lại những dòng linh tinh lang tang này để nhớ gánh hát ngày xưa...

-----------------------------------------------

Viết cho Quyên còm, Long "Công chúa", kẻ sở hữu một bầy mèo và chính mình...

Có còn nữa không buổi tối nhí nhố, đầy ắp tiếng cười như tối nay, như nhiều lần gặp nhau trước đó... Q bảo, 4 người như một gánh hát ấy... sau này mà thất nghiệp chắc chắn sẽ cùng nhau mở gánh hát gia đình... Nhưng... tối nay Q đi rồi, đi xa lắm và còn lâu mới trở lại... những buổi tối ngồi bên nhau như thế chắc sẽ chỉ còn trong những hoài niệm và kí ức. Sẽphải rất lâu nữa... chẳng biết là sẽ đến bao giờ...

Q còm đi rồi, hai chị em sẽ không còn tranh nhau 1 gã "chồng" hờ, em sẽ ko chành chọe nhận "con trai" cho riêng mình, không còn ỉ eo bênh cạnh hai người đó... sẽ không ai gọi "chồng" là... Công chúa, không ai tranh dành "kẻ sở hữu một bầy mèo" với em... "gánh hát" mất đi một người có còn là gánh hát được nữa không?

Q còm đi rồi.... năm nay không còn ai sinh nhật chung với em nữa... không còn cơ hội nhận được những món quà giống nhau từ những người bạn cũ... ko còn cái cảm giác thú vị khi tò mò đoán già đóan non xem quà SN muh "chồng" và "kẻ sở hữu một bầy mèo" dành cho hai chị em là gì... và chắc chắn không thể nào còn ôm nhau cười muốn nổ tung nhà khi phát hiện ra điều bất ngờ phía sau những món quà sinh nhật ấy.

Mùa thu sắp về rồi, mùa thu phương Nam lúc nào cũng đầy ắp nắng và gió... sẽ không có cái lạnh đến se sắt lòng người... Q đi. Không còn ai đủ lãng đãng cùng em lang thang từng góc phố mùa thu rồi chợt ngỡ ngàng khi phát hiện ra cốm đầu mùa ngọt dịu hay hương hoa sữa nồng từng góc phố... sẽ chẳng còn...

Phương Nam thênh thang phố xá, phố Hà Nội cũng thênh thang... nhưng chắc chắn cả SG và HN, sẽ chẳng nơi nào còn có hai đứa con gái vừa chạy xe trên phố, vừa nghêu ngao hát những câu hát chẳng đầu chẳng cuối, chỉ là những câu hát bất chợt... và còn một lời hẹn nữa... Q nhớ không? Liệu bao giờ thực hiện được, hả Q????

Và chắc chắn không còn có một người để thỉnh thoảng em cong môi lên đanh đá, hét um lên "Q điên"..., những hôm nào quên mang chìa khóa, không vào được nhà, sẽ chẳng còn nơi nào cho em tá túc... và còn bao nhiêu điều nữa...

SG đẹp và SG xa lắm. Nhưng mọi người đều biết rằng, ra đi như thế sẽ tốt cho Q dù rằng mọi người đều buồn và nhớ. Rồi thời gian rồi sẽ xóa nhòa nỗi nhớ... "Gánh hát" vắng người có đi đâu, em sẽ cười và nói thêm một phần giùm Q nhé... dù rằng "gánh hát" vắng đi một người đã chẳng còn là gánh hát nữa... Và thỉnh thoảng trên bàn làm việc, em sẽ cắm một lọ hoa bé, có hoa hồng và baby - loại hoa mà Q thích - chúng sẽ nhắc em luôn nhớ Q... hix....

11:35, 27/07/04

P/s: Gánh hát tan từ lâu rồi! Em thôi không còn lãng đãng. Không chạy xe và nghêu ngao hát trên phố như ngày nào. Nhưng gánh hát ngày xưa thì nhớ, nhớ rất rất nhiều... Gánh hát giờ chỉ còn 1 nửa ở Hn, 1 nửa tít tắp xa

-------------------------

Quyên Nhóc này, làm chị xao xuyến! Lần đầu tiên đọc lại bài này đấy, ngày xưa chỉ thấy con bé ngoài đời thật là nhí nhố nghịch ngợm lì lợm nhưng khi viết thì vô cùng tình cảm, dịu dàng, tinh tế. Cám ơn nhóc nhiều nhé! Đúng là có những điều chị đã quên... ví dụ như lời hẹn nào đó. Nhưng tin chắc rằng có rất nhiều kỷ niệm giữa 2 chị em mình, chị vẫn nhớ. Và khi nghĩ về "gánh hát" ấy thấy vui biết bao, dù nó đã xa quá rồi...
Thỉnh thoảng hò hẹn với con trai của em đi, chứ gã chồng của chúng ta thì biết bao giờ mới có thể hò hẹn, mà nếu có một ngày nào đó có thể hò hẹn thì cũng đâu được vui như ngày xưa nữa.

P.S. … uh đây, em đang lên kế hoạch hẹn hò với con giai của em đây. hí hí tử vi lí số của bảo tuổi em với con giai em là hợp lắm. Cơ mà chồng em lại cứ nhất định đòi kiếm con dâu \

Quyên Thế thì làm con dâu của chồng em đi :))

P.S. … Ơ, thế hóa ra là loạn luân à? Khiếp, xui gì mà xui dại thế?

Nhớ 1 người!

Người không bao giờ đọc blog này,

.... người sẵn sàng nghe mình nói về bất cứ chuyện gì.

Người luôn luôn lo lắng cho mình,

người ép mình hứa những điều tưởng chừng như không thể,

người xa lắc lơ nhưng luôn gần gũi, luôn có mặt khi mình cần,

người đã rất lâu rồi không thấy mặt, không gọi tên, không trò chuyện....

người mà mình cảm thấy may mắn vì đã gặp trong cuộc đời này...

... Gruz... người không hề biết rằng, khi ta post lại tấm hình này, nghĩa là ta đang nhớ người. Nhiều lắm đấy

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
----------------------

Nguyễ… Thông báo: "Tìm người tôi nhớ".
Tất cả những ai thấy mình có liên quan đến bức ảnh nói trên xin hãy liên lạc qua YM: gungcay_vn.
Nếu lúc đó tôi vẫn còn nhớ sẽ được hậu tạ.

VetGia® Vào xem cái, thì ra không phải mình. Thôi đi ra vậy :P