Friday, June 8, 2007

Sex Tour - Các thể loại yêu đương và sexy

333 magnify

Nhìn mà thèm! Hò hét mãi cuối cùng lại không tham được, đành ngậm ngùi ngồi nhà nghe tường thuật và chờ pix & video clip gửi từ Xì Goòng!

Demo mấy cái pix chôm được từ
Biển nhớ Vol 4 (Thể loại yêu đương và sếch si - 5 năm ăn chơi của 7X-SG) - Các bài viết, cảm nhận, hình ảnh, 8, liên quan đến chuyến ăn chơi ngày 2-3 tháng 06 năm 2007

Xem thêm hình ảnh Sex tour ở đây

Chi tiết từng đội tham gia:

HOA & SÚNG - "Bạn có Hoa, ta có Súng - Hoa có tàn súng vẫn giương cao!" - SexTour 2007 ( TẬP 2 )

XXX - Mọi người XXX mình, mình XXX mọi người (Sex Tours - Sông Ray 2007 - 7XSG 5 năm ăn chơi) --> Đáng lẽ mình ở đội này hu hu

BCS - Lủng vi tương lai con em chúng ta, thắt cha ống... cả nhà chúng nó (Love and sex tour - Songray 2007) mời pà con dzô bình bầu típ cho xôm

-------------------

Tuyet… Nhìn mấy anh thiên nga vẫy cánh mà tội nghiệp cho mấy cái váy các a ý mặc quá...còn bạn Pha lê ăn chuối trông tội nghiệp ghê, nhìn suýt nữa tớ phì nước ra màn hình máy tính vì mấy anh bú bình =))

Pha Lê Antey là Thủy tinh mờ bạn G,
tội nghịp bạn PL phải ăn chuốiiiiiiiiiii quá :((

Nông … Khiếp, cái ảnh minh họa nhìn ghê quá mày!

P.S. … @Phale: Hi hi tại ko có chú thích, tớ nhòm tưởng là Sơn tinh chứ? Nhìn Antey hình như trẻ hơn hùi trước :D Mờ chuối ngon hông bạn PL?
@Hiền Dẩm Thu: Toàn thiên nga thế mà mày kêu khiếp là sao???

Pha Lê hic, chuối chấm muối cát

P.S. … hí hí nước ớt còn chưa đủ, trứng cút bọc cát còn chưa đủ sao phải ăn cả chuối chấm muối cát nữa?? Thương bồ nhí quá :)):)) (mờ nhân đạo nên ko cho mí cái hình đó vào slide)

Pha Lê ôi thương bồ nhí quá cơ, hình đấy public chắc tớ hết đong đưa gì được, ra ăn vạ bồ nhí đấy


Monday, June 4, 2007

Ngày buồn nghe trời gió

333 magnify

“Cuộc đời như một cốc nước trong, cát dưới đáy cốc, phải khuấy lên mới thấy nó không trống rỗng”.

Và đời, có hơn thua, được mất. Có buồn vui, hạnh phúc và khổ đau, có sung sướng và cả những nhọc nhằn mât mát, có chờ đợi và lãng quên, có bình yên và xáo trộn… So với quãng đường phía trước, con đường em đã đi qua vẫn còn là ngắn ngủi, vậy sao lúc này không còn muốn bước tiếp nữa. Em sợ. Sợ những mất mát, sợ những xáo trộn quanh mình, sợ lại một ngày phải tự mình sắp xếp lại mọi thứ. Em muốn dừng lại, có khi là bước lùi lại tít phía xa kia, và để mặc mình với cảm xúc của chính mình mà không cần phải kìm chế hay cố gắng che dấu nó.

Đã từ lâu rồi em không còn quá nghĩ ngợi về 1 điều gì, không còn làm cho mình buồn vì những chuyện chẳng đáng có. Và có lẽ, em cũng không còn những ước ao về những điều mà trước đó em nghĩ rằng, rồi nhất định có 1 ngày em chạm tới, em đạt được, vì em xứng đáng được như thế. Đã từ rất lâu rồi, em không quá quan tâm đến 1 ai hay 1 điều gì, không buồn quá hay vui quá. Và đã từng có lúc em nghĩ, rằng em có thể xếp lại mọi thứ, tất cả, và chỉ sống cho chính bản thân em thôi. Sống theo cách em muốn, một cuộc sống mà ở đó mọi thứ đều do em lựa chọn, kể cả những sự cô đơn và những buồn đau mất mát. Nhưng rồi có những ràng buộc khác níu em lại, không cho em thực hiện cuộc sống riên theo ý mình vào lúc này.

Và những ngày em đang đi qua, là cho em một ít. Và phần lớn là cho mọi người, cho những ràng buộc quanh mình. Nhưng có những chuyện không mong đợi vẫn xảy đến. Chúng làm em buồn. Buồn đến khóc nức lên hết cả 1 ngày dài vẫn không cảm thấy đỡ hơn. Buồn đến có thể chết đi được. Nhưng cái chết và sự huỷ hoại bản thân mình, là điều chưa bao giờ xuất hiện trong suy nghĩ của em. Bây giờ thì em chán!

Trong blog của YenDieu, bạn cô ấy có nói “Khi người ta thấy trống rỗng, thì đó là tập hợp của tất cả những nỗi buồn mà họ muốn giấu đi. Một chút mất niềm tin. Một chút cay đắng. Một chút hờn giận. Và rất nhiều nỗi cô đơn...”. với em ngày hôm nay, có lẽ không chỉ là những nỗi buồn, những cay đắng hờn giận hay sự cô đơn... mà còn nhiều hơn thế nữa, rất nhiều. Em biết nói làm sao? Đành chỉ xin giữ lại 1 chút cho riêng mình!

Ngày rất nhiều nắng và gió. Và lòng em, tràn đầy những cơn sóng buồn đau. Cảm giác mất mát và cô đơn cùng ùa về.

--------------------

Nông … 1 ngày nổ hẳn 2 entries, khỏe gớm nhể? 1 cái entry của mày dài = 4 cái entry của tao, khơ khơ..., ko nhiều cảm xúc đc dư mày

Khôi Lê Trong cuộc sống ai rồi cũng có những lúc đối diện với nỗi buồn, mất mát, cô đơn và đó cũng là lúc đối diện với chính mình nhưng đừng để mất đi niềm tin vì mất niềm tin là mất tất cả. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, hãy cười và đứng lên em :-)

Khôi Lê Chúc em bình an!

[dele… thich bai` nay` :)

Lones… Cứ buớc tiếp đi đừng ngừng lại. No pain - No gain.


Rỗng

“Tưởng người đã chết đi, nhưng không, em lại về”

-------------------------------------------------

Trong những lá thư rất cũ, anh đã nhiều lần viết câu ấy.

Rồi status của 1 người bạn mấy hôm trước cũng là câu ấy

Ngày hôm qua, vừa nghe 1 người nữa nhắc tới

Bây giờ, thì chính là cảm giác về những chuyện đang xảy ra,

Ám ảnh!

Buồn

tủi thân!

rệu rã….

Đã đi như trốn chạy, vì không thể chịu hơn được.

Và vì ko thể hiểu

Ngay cả khi dừng lại để khóc….

.....

Ngày xưa,

Ngay cả những lúc đau buồn, cả những tháng ngày tưởng chừng tăm tối nhất… cũng chưa bao giờ dễ khóc, và khóc nhiều như thế!

Chán nản.

Và muốn buông xuôi

Chưa bao giờ có cảm giác muốn buông xuôi như lúc này, buông hết mọi thứ…

Rỗng!

------------------

chary rong that day!

Hyn… Sao thế?
Lâu lâu người ta hay vậy....Sẽ không sao..rồi mọi thứ sẽ ổn..hì hì...

DZUNG Don't worry , things gonna be fine , all you need to do is believed yourself.

Tuyet… Let's the music heal your soul :)

Lumin… sao thế này hả mày????

Wednesday, May 30, 2007

My Celebrity Look - Tớ giống ai???

290 magnify
Toàn sao là sao này. Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Cái này nữa
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
2 cái pix, 2 kết quả. Túm lại thì tớ giống ai nhỉ?
-------------------

ĐẠI T… Salma Hayek :D

TrueLie Kim Rae Won : cuoi ti sac, hahaha

deep giống cái ;))

Hai Anh Giống thằng cu Rai =))

Skinn… giong kim Rae won. keke chuc mung` chi.

Thổ Q… Giống con bé Giang Voi em anh! :))

NTVT Tại sao lại mọc ra được 1 quý ông trong cái phần so sánh nhỉ. Mà giống đến 66% nhỉ:)) ỐI làng nước ơi=))

5errors Giống Kim Rai Won :-))

Khang… tháo mắt kiếng ra thì giống Kim Rae Won. :D

Tuesday, May 29, 2007

Ngày bình yên!

Có những lúc mưa gío như thế này, thật là dễ chịu. Mưa to quá, nhạc trong phòng cũng to. Một đĩa Sound of nature nhẹ nhàng. Nhạc và mưa, chẳng phân biệt được mà cũng chẳng phải sự rạch ròi lúc nào cũng tốt.

Lại buồn ngủ. Mắt cay xè, mà gió từ bên ngoài mang hơi nước mát lạnh sao mà quyến rũ. Cái tội đêm thức khuya xem film... mua film bộ về rồi ngấu nghiến xem. Phù... đã order thêm 1 bộ film bộ rất cũ, từ mười mấy năm rồi, một bộ film đến tận giờ nội dung của nó vẫn lưu giữ sâu trong ký ức, lưu giữ sâu gương mặt thánh thiện và cả cuộc đời u buồn của diễn viên nữ chính... Nhưng chỉ 1 bộ này nữa thôi nhé. Sách đã mua về chưa đọc, một vài plan đã đặt ra mà đến giờ này còn thưa khởi động.... mà càng để lâu thì càng khó thực hiện.

Tự nhiên nhớ ngày hôm qua, mình có một cuối tuần thật dễ chịu. Có phải bởi vì khi mình ở gần với đất nhất, khi mình áp người mình lên đất, là lúc mình cảm thấy không còn muốn lo nghĩ về bất cứ 1 điều gì trên đời. Hôm qua, mình đã nằm xoài ra trên cỏ, cỏ mướt xanh, mềm mại và dịu dàng. Dịu dàng như 1 cái nắm tay, 1 ánh nhìn, 1 nụ cười, 1 câu nói, như 1 ngày nào rất xa trong ký ức.... Hôm qua, khi sát vào với cỏ, mình đã như ngủ quên trong những giấc mơ xưa, đã tưởng bay đi cùng với gió, và đã thôi không phiền muộn....

Hôm qua, khi sát vào với cỏ mới nhớ, bây giờ đang là mùa hoa cỏ may. Những thân cỏ mảnh mai tím biếc, nở ra những mầm trắng xinh... Khi sát vào với cỏ, đã thấy những điều nhỏ bé chợt thành lớn lao. Như cỏ may, khi mình sát vào với cỏ và nhìn lên, bỗng thấy cỏ may cao lớn biết bao. Cao lớn, y như những hàng cây to tít tắp xa. Cao lớn, vượt tầm mắt mình. Và cao lớn, chạm đến tận mây... Mình đã muốn cứ nằm đấy mà sát vào với cỏ. Để cảm nhận. Để vương vấn. Để nhớ nhung. Và để thấy mình đang dịu dàng trở lại.

Hôm qua, khi sát vào với cỏ, để nhận thấy cỏ may vướng vít khắp nơi. Trên váy, trên áo, trên tóc mình. Muôn đời, cỏ may sẽ còn vướng vít như thế, phải không? Cỏ may không giống mình, rất nhanh nản và có thể trở nên lạnh lùng sau một khoảng nồng nhiệt nào đó. Có phải là mình cả thèm chóng chán và mau quên không? Chắc là không phải. Mình chỉ lưu giữ lại những gì đáng lưu giữ, nhưng gì mình cảm thấy cần thiết mà thôi. Mỗi ngày đi qua, mỗi phút giây đã sống, mỗi người đã gặp... tất thảy đều thành ký ức, và mình thì chịu thôi, không thể nào lưu giữ hết được.

Hôm qua, có lẽ mình đã cứ nằm trên cỏ như thế, nếu không có 1 lúc mây đen kéo đến vần vũ. Và gió khi băng ngang qua, đã mang một hơi nước rất nhẹ. Mưa có lẽ đã về đến một khoảng thật gần. Mở mắt nhìn, vẫn thấy ngay thẳng phía trên mắt mình, một khoảng trời rất xanh. Dù là bé xíu, thì đó vẫn là một thứ màu xanh không che giấu. Nhưng mà phải đi thôi. Mình không muốn sẽ ướt lướt thướt như 1 con mèo tội nghiệp, khi đường về nhà còn rất xa...
------------------

ki_en Một nụ cười bất ổn dịu dàng... :)

P.S. … Bất ổn thật á? Lúc nào? :>

Tuyet… Dạo này Gừng hiền hơn so với trước rồi nhỉ, hihi...có lẽ nên hiền như thế đi ku ạ...hehehe :D

gt Ừ, để thấy mình đang dịu dàng trở lại :)

Mítđơ… Một sự thay đổi đầy bí ẩn, hay là...em Gừng đang iu nhể?

VetGia® Già thật rồi, chẹp!

Lumin… ôi cô bạn mình...


Thursday, May 24, 2007

Hai vạch

Hai vạch... Hậu quả của 1 buổi trưa trốn khỏi vp đi đến một nơi nào đấy, một nơi mà cách đây 4,5 năm còn là đồng không mông quạnh. Trốn khỏi vp giữa trưa, khi HN đang giữa những ngày nắng kinh hoàng nắng, khi mà nhiệt độ ngoài trời lên đến 38 độ. Và 2h, chỉ 2h, thế là xong. Đến giờ thì có cố che đậy, cố dấu giếm, cố vờ như không thấy thì tớ cũng không thể chối bỏ được hậu quả của cái gọi là... nói thế nào nhỉ? Tớ thấy buồn lắm, buồn và thất vọng với chính bản thân tớ vô cùng, vì chỉ sau 2 tiếng đồng hồ buổi trưa đấy thôi, mà bây giờ đã rõ ràng thành... 2 vạch. Có nuối tiếc, có hối hận thì cũng đã rõ ràng là 2 vạch rồi, không thể nào mà trở lại như không có gì của hai tiếng trước đó.

Là tớ đang nói đến màu da của chân tớ. Uh, tớ trót dại. Hôm qua tớ mặc váy đi làm. Mùa hè trời nắng và nóng thế, váy luôn là sự lựa chọn của tớ. Bình thường mà nắng nóng thì thể nào tớ cũng ngồi lì trong vp từ lúc đến cho đến khi về thay vì suốt ngày lượn lờ hết trà đá với bạn. Những ngày nắng kinh hoàng như thế, nếu không có việc phải ra ngoài gặp khách hàng, thì tội gì mà lao đầu ra ngoài cho trời đầy chứ? Ấy thế mà tớ vẫn cứ ra ngoài. Vào đúng cái lúc nắng gay gắt nhất, chói chang nhất, rát bỏng nhất, ghê gớm nhất. Tớ lượn ra ngoài đường với đôi chân trần như thế, vào đúng cái lúc mà chỉ cần chìa 1 tí da thịt nào ra ngoài nắng chỉ 5s thôi là bỏng rát, chứ đừng nói là “sở lượn” như tớ. Tớ lượn ra ngoài vào đúng lúc mà mọi người chỉ mong sao tìm được nơi trú ngụ an toàn.... tớ nghĩ là tớ bị điên.

Điều gì có thể khiến bạn điên giống như tớ? Nghĩa là đi chân trần ra giữa cái chảo lửa như trưa hôm qua? Còn tớ, nói ra thì cực kì xấu hổ. Mặc dù là tớ bị dụ dỗ, một lời dụ dỗ đầy ngọt ngào và sức quyến rũ đầy ma lực, thì tớ cũng không thể chối bỏ được, ngày hôm qua tớ điên thế là vì... ăn. Chuyện bắt đầu từ việc 1 anh bạn tớ làm tít dưới Linh Đàm gạ gẫm dụ dỗ cô bạn tớ xuống ăn vịt. Vịt Linh Đàm ngon có tiếng rồi. Mà cô bạn tớ lại mê vịt hơn cả người yêu. Khổ nỗi cô ấy không biết dường, vừa đi vừa mò đường trong cái chảo lửa kia cũng chết. Thế là cô ấy nhất định lôi tớ theo. Và tớ gật đầu đồng ý, phần vì thương cô bạn, phần vì tớ cũng mê vịt có kém gì cô bạn tớ đâu. Thế nên khi cô ấy vừa mới nói chưa hết câu, tớ đã gật đầu cái rụp, rồi hăng hái theo cô ấy đi.

Đấy, khốn khổ cái thân tớ. Chỉ vì ăn (nói thẳng ra ở đây là vịt) mà tớ chấp nhận bị “trời đầy”. Ngồi sau cô ấy, tớ cắn răng chịu đựng ko hé môi kêu la nửa lời, mặc cho đôi chân trần dưới nắng bỏng rát. Mà có kêu, thì bọn tớ cũng biết làm thế nào, làm thế nào để che chắn được cho đôi chân trần ấy? Và hậu quả của cái gọi là.... bây giờ chân tớ thành hai vạch. Nỗi niềm này tớ biết tỏ cùng ai. Có lẽ suốt cả hè này tớ chỉ dám mặc váy thôi, giã từ các thể loại sóoc nhá. Chứ giờ mà mặc sooc ngắn, lộ rõ cái sự hai vạch kia ra trước mắt bàn dân thiên hạ thì tớ còn ngượng nữa, ngượng đến chết đi được ấy.

P/S: Sau 1 quãng đường dài, buổi trưa Linh Đàm thật là dễ chịu. Bọn tớ ngồi uống nước dừa bên ven đường dẫn vào khu bán đảo. Gió lồng lộng thổi, mặt hồ xôn xao sóng lá và nước. Cỏ lòng hồ bao giờ cũng xanh, xanh mướt mải... Cô bạn tớ vì những điều này mà quên hết cả quãng đường bụi và nắng để lặn lội xuống tận Linh Đàm. Còn tớ, tự nhiên thấy tiếc vì đã lười không mang theo máy ảnh. (hì, có khi mang mà chả dám chụp, sợ anh bạn còn tủi thân vì vụ mất máy ảnh giữa phố SG trong chuyến đi vừa cách đó không lâu)

------------------------

Hai Anh Làm mình cứ tưởng có chuyện gì xảy ra. Hết cả hồn. Hai vạch ơi là hai vạch. Phù! Ơn Chúa chưa có chuyện gì to tát xảy ra cả.

Mẹ đẹ… He he, tưởng 2 vạch giống bên blog của chị chứ :P

Viola đi ăn vịt với. cũng chết vì ăn này.

Mítđơ… Bạn Gừng đừng có buồn, hè thì phải hai vạch, thậm chí ba bốn vạch, người ta mất tiền đi làm để có cái màu da bánh mật đấy cơ mừ. Tớ nè, đầy vạch vì đi lọ mọ mừ, hai vạch dzưng mừ vẫn xinh ...lo gì ^^

P.S. … @Anhbdh: 2 vạch như thế nào thì bị/được gọi là to tát?
@ĐBM: Chị ui, giờ em mà bon chen 2 vạch giống chỉ thì ối đứa nhảy vào xé nhỏ em và chấm muối chanh mất
@Người yêu: UH, về đi, về đi rồi bọn mình đi ăn vịt :)
@Vi: Ôi giời ơi, tớ đâu có xinh đẹp như bạn Vi để mà có đến n vạch vẫn tự tin được cơ chứ? Mà người ta bánh mật tổng thể, chứ cục như tớ thì người ta cũng khóc thét hu hu

Hai Anh Thì đấy, cái vụ hai vạch có thể khiến bị xé nhỏ và chấm muối chanh ấy. Người mà có nhiều vạch thì thành con ngựa vằn rồi =))

P.S. … hà hà, vấn đề là đi tìm xem ai sẽ là người sẽ xé nhỏ và chấm muối chanh, nếu như tớ có 2 vạch như bạn H.A đang nghĩ

Solkhìn Hì hì... tưởng "2 vạch" gì khác cơ chứ ;)

Super… ối giời ơi, tưởng 2 vạch cái "que nhanh" chứ.... Tí NGẤT :p

Mình ân hận lắm...

Mình ân hận lắm, vì hôm qua đã cao giọng với sếp

Thật đấy, sếp mình thì hiền. Thế mà hôm qua không hiểu cho 1 phút cáu giận rất chi là vô cớ, mình đã cao giọng với sếp. Đã nói với sếp là “em mặc kệ đấy, việc đó không làm nữa, điện thoại không nghe, khách hàng không tiếp cho đến khi nào anh xử lý xong cho em các vấn đề em đã gửi trong mail”. Thế là sếp cuống quýt xử lý ngay các thông tin cho mình. Vì chiều là sếp đi công tác rồi, sếp không xử lí thì mọi việc sẽ ùn lại. Còn mình, dĩ nhiên là mình sẽ ngồi chơi, vì đã nói là không làm việc mà. Thật ra mình cũng chả muốn cao giọng với sếp thế đâu í, nhưng tại vì mình đã nói với sếp nhiều lần rồi mà sếp vì quá busy nên cứ lờ lớ lơ đi, còn mình thì botay không thể tự làm được những việc đó. Không chỉ vì mình không phải là dân kỹ thuật, mà còn vì thông tin từ hệ thống, mỗi mình sếp có thể xử lí được. Chừng nào sếp còn chưa xử lý thì chừng đó mình còn ngồi chơi. Dù sao thì mình cũng rất ân hận, mình đã cao giọng với sếp (dù điều đó giúp sếp xử lí công việc nhanh hơn).

Mình hân hận lắm, vì đã “bắt” sếp sang tận bàn mình để ký.

Có đời thủa công ty nào, nhân viên muốn ký giấy tờ là gọi cho sếp sang tận bàn ký, thay vì đặt trong tập trình ký và để trước bàn sếp như mình không? Thế mà mình đã làm thế đấy. Sếp thì bận. Nhưng mình cũng có 1 đống giấy tờ cần sếp kí. Mà mình thì rất lười lê cái thân tròn quay của mình sang phòng sếp, dù chỉ cách có vài bước chân. Thế là sáng hôm ấy sau khi lẩm bẩm “để gọi Mr.sếp sang ký giấy tờ nào” là mình nhấc đt lên gọi, và khi mình còn chưa kịp đặt đt xuống đã thấy sếp “mở cửa xông vào, phăm phăm đi đến bàn G để ký” (@Ms.Đoan – 1 đồng nghiệp). Thật ra mình chả để ý đâu, thay vì mình đi sang phòng sếp thì sếp sang tận bàn mình để ký, có sao đâu nhỉ. Nhưng sau lúc đó, nghe đồng nghiệp nói rằng thì là mà “lúc nghe G nói là gọi điện cho Mr.sếp sang ký, chị đã thấy buồn cười rồi. Thế mà nó gọi thật, chưa gác đt đã thấy Mr.sếp phăm phăm đi sang mà ko nhịn được cười...” thì mình mới thấy, đúng là nhân viên “bắt” sếp sang tận bàn làm việc của mình để ký giấy tờ, thì chắc chỉ có mình. Thế nên mình bắt đầu thấy ân hận rồi, ân hận thật đấy.

Mình ân hận lắm, vì lúc nào cũng có tư tưởng trốn làm đi chơi.

Thật đấy. Mà không chỉ là tư tưởng thôi đâu. Mình đã nhiều lần trốn làm đi chơi thật rồi í chứ. Chuyện ngày nào cũng chạy ra ngoài uống trà or cafe với bạn là chuyện thường ngày ở huyện. Rồi đôi khi mình báo cắt cơm trưa và mất tích luôn cả buổi chiều nhé. Để rồi sáng hôm sau vừa mắt nhắm mắt mở đến đã thấy sếp hỏi thăm “chiều hôm qua em đi đâu”. Những lần như thế mình chỉ cười trừ thôi, biết trả lời sếp làm sao. Mà có trả lời thế nào đi chăng nữa, thì sếp cũng biết thừa là nhân viên ham chơi mà. Rồi những lần mình đi chơi xa, cũng chả bao giờ báo trước cho sếp. Toàn là lấy vé trước, xử lý hết các việc cần thiết, báo cho vài khách hàng làm việc hàng ngày về sự vắng mặt của mình... người cuối cùng biết là sếp. Và thế là đi. Có đôi lần sếp gầm rú vì thấy thời gian mình nghỉ dài ngày quá, mà việc của mình chả ai backup cho được... kệ, nhưng mà mình vẫn cứ đi. Đi và thấy thương sếp, sếp mình hiền ơi là hiền. Thật đấy, hiền và tâm lý nữa. Chả bao giờ thấy cấm cản nhân viên nghỉ làm đi chơi :D

Mình ân hận lắm, vì đã ép sếp phải nghe nhạc suốt cả ngày.

Chuyện này hơi cũ rồi, từ thuở mình với sếp còn ngồi đối diện nhau trong cùng 1 phòng làm việc chứ sếp chưa chuyển sang phòng riêng như bây giờ. Nói cả ngày thì không đúng, mà là có 1 buổi chiều mình trốn làm đi chơi. Trước khi đi mình bật 1 list nhạc dài dằng dăc mà có nghe cả ngày cũng chả hết chứ đừng nói 1 buổi chiều. Mình bật nhạc ầm ĩ thế xong rồi mình đi. PC thì để stanby, chả ai có pass để mà tắt. Buổi chiều hôm đó sếp mình lại không có kế hoạch làm việc ở bên ngoài, chỉ ngồi ở vp thôi. Ngồi ở vp mà chịu đựng cái list đủ thể loại nhạc nhẽo vớ vẩn của mình. Đủ cả đỏ, xanh, vàng, tím... cả nhẹ nhàng rồi đến cao trào dữ dội... Công nhận sếp mình giỏi. Mình thì cứ ung dung đi thôi, chả nghĩ ngợi gì cả, cho đến chiều tối trở lại công ty mới phát hiện ra chuyện ấy... công nhận phục sếp mình thật, sếp chịu đựng hơi bị giỏi

Mình ân hận lắm, vì có lần mình đã cáu sếp.

Mình cáu, bởi vì sếp cứ bắt mình làm những việc mà ngay cả sếp cũng không thể nào Control được. Là những lúc phải làm việc với các cơ quan nhà nước củ chuối, luôn mặc định họ đúng còn những đứa khác sai, lúc nào cũng phải hết nhẹ nhàng đến ngọt ngào lắng nghe và thấu hiểu. Mình đã nói với sếp bao nhiêu lần rồi, sếp cũng thừa hiểu điều đó nhưng mà vẫn cứ nói nhiều, nói nhiều và nói lắm, nói triền miên không ngừng nghỉ, lặp đi lặp lại chỉ 1 vấn đề. Hôm sếp làm mình cáu cũng thế, mình đã bảo là từ từ rồi mà sếp vẫn vừa đi ra khỏi phòng vừa nói. Mình tức quá đứng bật dậy dùng hết sức của cái giọng chim sẻ bị hóc xương mà nói với sếp là “không được cáu”. Mọi người trong phòng mình ngỡ ngàng, nghĩ sếp sẽ cáu, sẽ mắng, sẽ... nhưng không, sếp quay lại cười rất sung sướng, rồi ra khỏi phòng. Lúc đấy mọi người trong phòng mình mới dám cười theo sếp =))

Nói chung, sếp mình vừa hiền, vừa tâm lý, vừa chịu đựng giỏi (những nhân viên như mình), thế mà mình thì thật là quá quắt. Thế nên mình ân hận lắm. Thật đấy. Giá như sếp mình có thể đọc được blog entries này...

------------------------

ki_en Với những sếp vừa hiền vừa "tâm lý" thế này, thể nào cũng có ngày nhân viên kia "đè đầu cưỡi cổ" cho mà xem...

P.S. … Đã bảo là nhân viên ân hận rồi mà. Ân hận nhiều lắm í và ân hận rất thật luôn nhá. Ân hận xong rồi hứa sẽ không lấn sân, không "đè đầu cưỡi cổ" sếp (Chỗ ấy vợ sếp ngồi rồi), chỉ lặp lại những điều đã làm mình ân hận và bớt ân hận khi lặp lại điều đó thôi.

VetGia® Công nhận sếp anh giỏi. Anh mà gặp trường hợp nghe nhạc như thế cứ tắt phéng cái nút power của loa là okie, hĩ hĩ

P.S. … hê hê em đâu có dùng loa rời, Loa ở trong máy, sếp tắt bằng giời à :P

VetGia® He he! Thế thì tắt nguồn của máy. Còn như là laptop thì xách nó để vào toilet đóng cửa lại. Xong. Phủi tay (lạch bạch lạch bạch).

P.S. … Vấn đề ở đây, sếp em là người lịch sự và tôn trọng nhân viên, mọi thứ trên bàn làm việc cu ả nhân viên luôn được để nguyên hình nguyên trạng. Cho nên, sếp thà chịu đựng còn hơn là tự do sử dụng máy của nhân viên hehe