Thursday, July 19, 2007

Hà Nội Marina

333 magnify
3 tuần nghỉ ở nhà, sắp phát điên. Lẩn thẩn lôi lại cái bài viết cũ này quăng lên cho blog đỡ mốc. Hôm vừa rồi lại đi ăn ở Hanoi Marina, vẫn chẳng thể nào thích được mấy món ăn ở đó, dù lần này đã đổi sang những món khác có vẻ dễ ăn hơn.
---------------------------------

Ờ, tớ đã từng than phiền, cằn nhằn, cau có, lẩm bẩm nguyền rủa biết bao nhiêu những cái quán ăn mà khi bước vào đó hỏi cái gì cũng hoặc là không có, hoặc là hết rồi. Nhân viên thì gọi khản cả cổ, vẫy đến gẫy tay cũng không thấy đâu. Hoặc là sau khi vâng dạ thì mất hút con chim cút cho đến khi sức chịu đựng của mình gần đi đến giới hạn của sự chịu đựng, phát khùng lên và chuẩn bị bỏ đi thì mới thấy chạy lại, xun xoe với những câu cũ rích, hoặc là anh chị thông cảm, nhà hàng đã hết.... hoặc là thông cảm vì đông khách nên mang chậm... Những lúc đó mà đang stress thì có nước nổi điên lên luôn. Tớ vốn là đứa thiếu kìm chế mà!

Nhưng cái kiểu phục vụ, chăm sóc khách hàng kĩ lưỡng quá mức không cần thiết như ở Hà Nội Marina đôi lúc khiến tớ có cảm giác như bị bién thành đứa trẻ lên 3 tuổi, thậm chí không biết dùng khăn ăn, không biết lấy đũa ra khỏi bao giấy, thức ăn không biết gắp, ngao không biết cách bỏ vỏ,.... tí tí lại

- Chị ơi để em lấy khăn ăn cho chị nhé ! Chưa kịp ú ớ, quay lại nhìn thì đã thấy thằng cu gỡ tung cái khăn ăn ra định trải ra trước mặt mình như khăn lau nước dãi trẻ con. Sợ quá, giật lấy cái khăn và bảo bạn ấy là mình tự làm được!

Trong lúc tớ tự trải khăn thì các bạn lại lấy đũa ra khỏi bao giấy đặt trước mặt tớ. Ôi giời ơi, mà lần đầu tiên tớ ăn súp bằng.... đũa nhá. Súp cá Bớp. Nguyên 1 con cá với 1 đống rau trong cái bát con con. Chả hiểu là rau gì, nhận ra mỗi vị lá lốt. Muốn ăn con cá thì phải dùng đũa gỡ xương với cả cái đầu cá quăng ra ngoài. Chả ra cái vẹo gì. Thế mà lúc gọi đồ ăn, nó cứ nức nở khen ngon và lạ. Vầng, lạ thì thấy rồi, còn ngon....

Gà thì vừa bé ( ko phài ri nên bé đâu nhé) lại vừa gầy vừa dai nhách. May nó không ép tớ ăn như lần đi ăn cưới ở SG, mấy đứa phục vụ chỉ nhăm nhăm chia phần vào bát thực khách để còn có chỗ mà dọn món mới. Tớ vốn khóai gà với vịt, mà hôm qua đành bất lực ngồi nhìn đĩa gà còn nguyên sau khi gặm mỗi miếng đùi bé tí tẹo. Chẹp!

Rồi cái gọi là Ngao hấp bơ ăn với bánh mì. Tây chả ra tây, ta chẳng phải. Cứ ngán ngán kiểu gì, lại váng vất mùi sầu riêng. Tớ vốn khóai mùi sầu riêng, nhưng hôm qua gửi cái mùi đấy thì không thể chịu được. Ngao bình thường vốn dĩ ngon, hôm qua ăn đến con thứ 3 là ngán, không ăn hơn được. Viết đến đây lại nhớ lúc mang ngao ra, anh giai phục vụ lại còn định "để em lấy vỏ ngao riêng ra". Ôi giời ơi, anh giai cứ loay hoay đứng cạnh thế thì bố ai mà ăn được cơ chứ? Chưa kể món tôm sú hấp cũng lại dở ta dở tàu, cay cay ngọt ngọt. Không hiểu thuộc thể loại gì nữa!

Món cuối cùng mình hi vọng có thể nuốt nổi là cơm trắng với canh cua và cà pháo cũng đành ngồi đấy mà nhìn. Cơm quá dẻo, cà mặn chát còn canh cua thì nhạt. 40k cho 1 bát canh cua bé tẹo, 1 tí gạch nổi lên. Nói chung là nhạt nhẽo. Thế là xúc được nửa thìa cơm rồi bỏ đấy! Đấy, kết quả là thức ăn đắt lè cổ mà phải để thừa đầy lên đấy, trong khi cái dạ dày thì vẫn cứ lép kẹp, vẫn cồn cào đói, vẫn muốn biểu tình, vẫn....

Xét một cách toàn diện thì ăn ở Hanoi Marina (vài làn rồi) chả có món nào làm tớ thấy ngon miệng mặc dù các bạn phục vụ rất chi là lịch sự, mỗi một món mới mang ra đều chúc tớ ngon miệng,. Thế rồi khi chán ăn, tớ xin nước trà và hoa quả, các bạn í lại hỏi tớ dùng bữa có được ngon miệng không? Chả lẽ bảo món này thế này, món kia thế khác??? Đành ngậm ngùi mà bảo là ngon! Ngon đến mức món nào gọi ra cũng còn thừa mưa chứa chan ra đấy!

Mà tớ thấy, ngồi phòng VIP hay ngồi public thì cũng chả có quái gì khác nhau. thậm chí ngồi phòng VIP còn ứ có view như ngồi ngoài. Khác mỗi cái là phòng VIP cửa đóng then cài. Mà những đứa như tớ thì cần quái gì cài với đóng cơ chứ?!!!! Cứ thoáng mát lồng lộng tung 1 số thứ lên mà chơi. Tốt nhất là cứ ven hồ ngồi như bọn Tinhdich nhà tớ, hoặc là VBL mà tớ thi thoảng ngồi với mấy đứa bạn còn thấy thoải mái và sung sướng hơn nhiều. Phục vụ cũng tương đối, ko quá nồng nhiệt nhưng cũng ko phải gào toáng lên mỗi khi cần gọi. Và quan trọng hơn, đồ ăn bao giờ cũng hết sach, tớ không bao giờ phải ngồi nhìn bàn thức ăn đầy ú với 1 cái bụng lép kẹp hà hà...

Phù phù! Mà có lẽ, tại tớ là một thực khách khó tính. Tớ sai rồi! Các bạn Hà Nội Marina, các bạn đúng, các bạn hoàn toàn đúng khi phục vụ khách một cách sít sao, nhiệt tình và nồng nàn thế!
----------------------

Kandy… Noi chung la chi cho em cai dia chi cho day di de em biet ma con tranh' ha'ha'

P.S. … :)) chị đề rõ tên to lù lù kia rồi còn gì? Hà Nội Marina

2Ti hờ hờ, ai bẩu háo của lạ. Đáng lẽ ăn 1 lần ko ngon là phải tạch tạch ngay chứ? hờ...

P.S. … Lần đầu thì còn bảo là háo của lạ, chứ những lần sau thì... quả thực là chả nghĩ ra chỗ nào nữa cả. Đi chỗ nào cũng chán. Hâm hấp thế chứ
Cái chỗ này á, vừa ko ngon, vừa đắt, lại vừa không thoải mái

Lumin… con gái zà khó tính, hờ hờ

P.S. … Vầng, khoanh tay thưa chị "em zà".
Hôm nào qua tao ăn trưa đi, bạn zà của mày sẽ lăn vào bếp cho xem

trieu… Chậc chậc, mình vẫn tiếc đĩa bò xào hôm trước...

P.S. … hì hì em biết ai rồi nhá. Mà cứ tưởng hôm đó giày em ko bám đất thôi, hoá ra mắt anh Hải cũng không bám... thức ăn à? Không phải bò, hu hu nhất định ko phải bò mà. Em với Trang đi chợ, lẽ nào bà hàng thịt lừa cả em lẫn nó????

trieu… trùi ui, thế bê với bò khác nhau ah? chậc chậc, thực sự là tư duy lúc đấy vẫn đinh ninh là thịt bò mừ!

Monday, July 16, 2007

Happy birthday to Dzũng - Especial from friend like you!

248 magnify
Happy birthday to Dzũng, my đt!

I also wish you have enough to do everything

See you soon, when you're come back to VietNam.

Especial from friend like you.

Yours!

Saturday, July 14, 2007

Nhắn với 1 người bạn

333 magnify
Không có mở đầu, cũng không biết điểm kết thúc nhưng cũng không hẳn là không có gì. Tớ không thể đưa ra lời khuyên nào cho bạn, vì tớ biết là tớ hiểu cảm giác của bạn hơn bất cứ một người nào khác. Tớ đã kể cho bạn nghe 1 phần câu chuyện của tớ, và tớ tin bạn biết sẽ phải làm gì. Sáng nay, trước khi đi tớ đã bỏ một xấp khăn giấy vào balo, nhưng đã không đưa cho bạn vì tớ mong là, bạn sẽ không cần dùng đến nó trong những ngày tới. Và tớ hi vọng, sẽ không bao giờ bạn cần dùng đến nó.
Hai tuần ở SG sẽ là khoảng thời gian bạn tìm được những gì thuộc về bạn, là chính bạn. Tớ chỉ muốn mượn những bông sen và câu nói của em Beo Nhí để nói với bạn thêm 1 lần nữa: "
Please come back Hanoi with smile".
-------------------------------------

P/S: Post tặng lại bạn 1 đoạn trong 1 bài viết mà tớ đã có lần đọc được ở đâu đó khi lang thang trên mạng.

Tự dưng tôi thèm được ao ước. Những bông sen trắng yêu kiều và tĩnh tâm quá đỗi, khiến tôi thèm muốn. Văn phòng vắng người vì còn quá sớm, tôi ngồi trong bóng tối, với chút ánh sáng ít ỏi từ màn hình PC hắt lại, tôi mơ...

Nhưng ngay cả trong giấc mơ, tôi cũng đã không thể hạnh phúc. Những ngày mệt mỏi kéo dài. Xung quanh tôi là ai, là ai? Ai xấu, ai tốt, ai giả vờ, ai thật lòng, ai sẽ cùng tôi đi tiếp tới tương lai, ai đang rời bỏ tôi, ai nhẹ nhàng, ai gắt gỏng...? Tôi không còn đủ lý trí và tỉnh táo để phân biệt nữa. Tôi thấy thương thân tôi, thương tôi hơn bao giờ hết. Tôi có thể trông đợi gì, ở cuộc sống này, khi tôi luôn thiếu sự thông cảm và không mong từ mấy ai được cái gọi là sự chân thành...

Có thể tôi đang sụp đổ, hoặc niềm tin trong tôi đang vỡ dần, vụn ra, mảnh đi...Tôi không hiểu làm sao, cùng là con người, cùng là bạn bè, cùng là đồng nghiệp,...lại có thể sống với nhau như thế? lại có thể đè lên nhau mà sống như thế? lại có thể giăng bẫy, đố kỵ, đểu cáng, bới móc nhau như thế? Tại sao?
....................

Tôi ngắm mãi những đóa hoa sen trắng, mong tìm lại cho mình chút bình an. Tôi đang đi vào một vòng đua mới, thứ mà họ không thể nhìn ra, suy cho cùng chỉ là "rat race" - vòng đua của lũ chuột. Tất cả chúng ta, rồi chỉ là sâu bọ, có là cái thá gì đâu. Phù hoa, ảo ảnh, những thứ đẹp đẽ và lồ lộ kia, rồi sẽ tan biến. Có nhân, có quả, tại sao chỉ mình tôi nghĩ vậy?


Tuesday, July 10, 2007

Bọn mình đã quen nhau như thế nào (part II)

333 magnify

Bè lũ bốn tên là nhóm bạn hồi học Đh (thật ra không phải 4 mà là 5, 4 là để chỉ 4 đứa con gái). Có một điều thú vị là cả học đại cương và đến lúc chọn chuyên ngành, thì cả 5 đều chọn Lịch sử văn hoá. Cuối cùng giờ chỉ còn lại Trang Khanh ở lại khoa giảng dạy, Thuý thì chân trong chân ngoài với cái viện Sử già cỗi, còn tới với Thuỳ Anh thì lang bạt kì hồ. Đến nỗi, lâu lâu lại nhìn nhau và hỏi xem đứa kia đang làm gì. Thuỳ Anh cũng là người đầu tiên tớ quen và chơi, không phải từ giảng đường khoa LS mà là từ… căntin. Cả trường có mỗi cái cantn bé tẹo, chưa kê nổi chục cái bàn nên chẳng khó khăn gì bọn tớ nhận ra là ngày nào cũng đối diện nhau trong cùng 1 chỗ ấy. Nói chuyện vài lần thì phát hiện ra là học chung lớp (ôi trời), thế là truyện trò rôm rả hơn (nhất là từ hồi bọn tớ phát hiện ra anh thầy đẹp trai nhưng ko kém phần khó tính của lớp lại chính là cậu bạn căntin mỗi ngày – và dĩ nhiên là cũng học cùng lớp). Chơi với Bảo Trang là vì sao nhỉ? Hà hà, hình như là từ lúc thầy chủ nhiệm nhầm tớ với 1 bạn tên Phương COCC nào đó, nên chỉ định tớ vào ban cán sự lớp. Thế là tớ với Trang cặp kè, mà lúc đó thì Trang đã chơi với bạn Phương Thuý xinh giai và bạn Khanh đen rồi. Chưa kể là Trang với Thuỳ Anh đã là chị-em từ mười mấy năm về trước nữa. Thế là bọn tớ thành 1 nhóm (đến tận giờ). Tớ sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên khi đi cùng Trang lên khoa gặp papa của Trang, nhớ mãi cái cảm giác của mình khi đó, và cả lúc Trang quay sang tớ nói là “mày ngạc nhiên đúng không? Ai cũng bảo sao bố tao xấu thế, tao mà là con của bố tao á??” ha ha, nhưng sau đó ko lâu thì tớ hiểu rằng, thầy tớ chỉ xấu bề ngoài thôi, chứ là 1 người tốt vô cùng!

Với PhuChan (tự Thổ Quan) vừa trọc vừa nhiều răng lại còn đanh đá ngoa ngoắt lắm lời (được cái khéo tay nấu ăn ngon kéo lại hí hí) thì là một buổi chiều chủ nhật tháng 4/03 tại Trà Hoa Viên Linh Đàm. Hôm đó PC gần như ngồi im từ đầu tới cuối, ai hỏi gì cũng cười, thi thoảng còn giơ tay gãi đầu (trọc) vừa cười một cách ngượng nghịu. Sau này mới thấy là gã điêu kinh, điêu có sừng có mỏ, điêu đến nỗi giờ vẫn chưa có em gái nào dũng cảm dám lại gần. Tớ nhớ hôm đó tớ gặp PC với cái quần jeans rách te tua ở gối phải, cái đầu gối vẫn đang băng bó vì vừa mới xoè cách đó 1 ngày, và chân nhảy lò cò. Tớ cũng vẫn giữ message của PC nhắn cho tớ sau lúc đó “Chào em! Cái củ lạc phía bên phải của em thế nào rồi. Đừng bỏ quả Jeans ấy đi. Nom ấn tượng lắm. Mong lần sau gặp mặt lại được chiêm ngưỡng. OK? Rất thân!”. Hu hu nhưng tớ phải thú nhận là chả biết quả Jeans ấy giờ này lưu lạc nơi nào rồi ấy, ko thể nào tìm lại được. Thú nhận thứ 2 là lão PC anh tớ tuy có hơi đanh đá tí nhưng chỉ là ngoa ngôn thôi chứ lão ấy tâm lý cực, biết chiều chị em phụ nữ nhé, nấu nướng khéo léo đảm đang lại con chưa kể cao ráo đẹp trai. Không tin thì các bạn gái cứ thử xem. Tớ thề là sẽ may mắn cho người nào sau này là vợ lão :D

Hải Anh là 1 người mà ngày xưa tớ ghét cay ghét đắng, ghét chả hiểu vì sao lại ghét. Ghét cho đến tận giờ vẫn ghét và vẫn không rõ nguyên nhân lí do lí trấu là tại sao. Quen Hải Anh khi cùng tham gia một diễn đàn, trường nó lại ở sát vách trường mình, mà nếu ngắn gọn lại thì cùng chung cái gọi là Đại học Quốc gia. Hồi ấy internet chả sẵn như bây giờ, nên cái hàng net nga sát cổng trường luôn là nơi hạ cánh của cả tớ và Hải Anh (cũng như bè lũ bốn tên kia nữa). Khổ nỗi, đã ghét mà lại phải nhìn thấy, thậm chí là ngồi chung trong 1 hàng net thì chẳng cực hình nào bằng. Thế là cứ lần nào bò ra hàng Net ấy tớ cũng phải nhìn ngó trước sau, nó mà ngồi ngoài là tớ sẽ tìm cách lẻn vào trong, or chui vào 1 góc khuất và dán băng dính vào miệng cấm có dám ho he tiếng nào, chỉ sợ nó phát hiện ra rồi chạy lại hỏi han thì bỏ mợ. Thế mà rồi lại chơi với nhau nhiều, đến mức cái gì cũng Hải Anh. Từ việc thèm café, cần đi đâu đó, rồi nhắc nhở ăn uống thuốc thang khi ốm, rồi sách vở học hành, rồi cả chuyện bắt nó ngồi cả buổi chỉ để nghe mình than thở. Hải Anh hâm hấp, đã bao giờ phát khùng vì những chuyện vặt vãnh ấy chưa???

(Còn tiếp)


Sunday, July 8, 2007

Bọn mình đã quen nhau như thế nào (part I)

Nhân 1 ngày sau cái ngày đẹp giời (là 07/07/07), nhân chuyện lâu lắm ko gặp nhau, nhân dịp bạn Tuấn béo tớ sắp vác balo chinh chiến xứ người, nhân… có cả tỉ lí do để sáng nay bọn tớ gặp nhau. Tớ thật tệ khi phải chờ bạn nhắc mới nhớ được “bọn mình đã quen nhau như thế nào?”.

Xin miễn cho tớ việc nhắc lại tớ đã quen Tân cún như thế nào (nhớ được rằng qua Olyms là giỏi lắm rồi). Nhưng tớ quen bạn, thì chắc chắn là qua Tân cún, khi bọn mình học lớp 12 (chứ ko phải là khi bắt đầu vào học ĐH như trí nhớ tồi tệ của tớ vẫn nói thế). Và nơi bọn mình gặp nhau lần đầu tiên là trường quay S9 bé xíu của THVN, dĩ nhiên là trong 1 buổi ghi hình Olyms rồi. Ha ha, bạn với Tân cún đã mắt tròn mắt dẹt khi tớ nhớ được tất cả những chuyện vụn vặt mà các bạn đã kể cho tớ nghe từ cái hồi cách đây 7,8 năm ấy. Tớ nhớ là Tuấn béo đã nói với tớ về cái tên “cún” của Tân. Tớ nhớ là Tân cún đã xì ra chuyện bạn béo ăn kiêng để giảm cân. Tớ nhớ chuyện Tuấn béo kể về vụ Tân cún thua cá cược phải phải dắt béo đi ăn chè. Tớ nhớ cả giọng hậm hực của Tân cún khi nói với tớ rằng “này, tớ nói cho cậu biết là mẹ thằng béo rất hay nói thầm nhé”… thì đã bảo tớ là đứa thù lâu và nhớ rất dai mà lại :D Mà nhân đây lại nhớ lại chuyện lúc sáng, công nhận là mình rất ngưỡng mộ tình yêu lung linh của Tân cún với bạn Quỳnh Chi nhé. Hai bạn sớm sớm góp gạo thổi cơm chung đi chứ, để bạn béo còn khoanh tay gọi bạn bằng anh ha ha

Rồi qua béo thì tớ biết Hà Cong. Tớ vẫn nhớ rõ lần đầu tiên nói chuyện với Hà cong là khi béo đang ở Pune và lôi tớ vào chat trong conference hôm đó có Béo, có Hà cong, có Xuân Cường (Có Trường và Thái Hà ko nhỉ, hôm đó đông quá, lại cãi nhau loạn xì ngầu nên tớ chẳng nhớ hết)… Sau cái buổi đó thì tớ có nói chuyện với Cường thêm vài lần nữa, nhưng với Hà thì gần như là thường xuyên. Những câu chuyện giữa bọn tớ bao giờ cũng nhắc đến béo. Ngay cả khi Hà về nước cách đây 2 năm và bọn tớ ở cùng nhau, thì bọn tớ đã gần thức gần trọn đêm đầu tiên chỉ để nói về béo thôi đấy (hắt xì). Giờ thì Hà đang chuẩn bị làm Mẹ ở xứ sở hoa anh đào rồi (có khi là đã rồi ấy chứ nhỉ, mấy ngày rồi chưa hỏi thăm). Bạn đừng hỏi tớ khi nào, và tớ cũng sẽ ko hỏi khi nào thì sẽ đến lượt bạn. Mọi thứ rồi sẽ đến, ở một điểm nào đó :D

Quen Dzũng – đt của tớ, 1 người bạn đặc biệt – là vì cách đây hơn 3 năm tớ được giao viết bài về Dzũng. Khi đó, trong đầu tớ thậm chí còn ko biết Dzũng là ai, ko bíêt luôn là Dzũng cách tớ cả chục nghìn kilomet. Không còn cách nào khác, tớ nhắn offline message cho Dzũng, hẹn chat qua Yahoo Messenger. Đến buổi sáng deadline phải có bài thì Dzũng online và tớ đã vừa chat với Dzũng vừa viết. Bài đó là 1 bài cực tệ, tệ đến nỗi tớ ko dám đọc lại. Sau này biết nhiều hơn và có thể viết về Dzũng với cái nhìn đầy đủ hơn nhưng tớ ko muốn sửa lại, vì dù sao tớ đã viết về Dzũng như thế. Sau lần chat về “công việc” đó, bọn tớ chat với nhau thêm vài lần, một vài tình huống nhỏ xảy ra để rồi sau đó Dzũng thua và phải gọi tớ là sf. Nhưng tớ tin là, sau này Dzũng gọi tớ là sf 1 cách hoàn toàn “tự nguỵên” và “khâm phục khẩu phục” (hi hi tự tin nhờ). Và tớ, dù gọi Dzũng là đt, nhưng với tớ Dzũng là 1 người bạn đặc biệt. Và tớ tin là Dzũng hiểu điều đó.

Kể chuyện quen em Toe thì như chuyện cổ tích. Nói thì bảo dở hơi, chứ quen em Toe là do trước đó tớ biết em Qmess. Rồi mùa hè 2004 ( hay 2005 hả Toe ơi) khi em Toe về nghỉ hè, bé Qmess có nhờ Toe mang về cho tớ mấy cuốn sách. Lần đầu tiên gọi cho tớ để hỏi về thời gian/địa điểm giao sách, tớ với em Toe đã mất hơn 2h để nấu 1 nồi cháo điện thoại to đùng, trên trời dưới bể chuyện… và cho đến tận gần3 tháng sau đó, khi phải quay trở lại Mẽo quốc, và thậm chí cho đến tận bây giờ tớ vẫn chưa được biết hình ngang mũi dọc của mấy cuốn sách Qmess gửi hồi đó nó là như thế nào. Nhưng em Toe thì vừa tung tăng ở HN được mấy ngày và sẽ còn ở đây trong mấy ngày tớ. Dĩ nhiên là tớ sẽ gặp Toe, dĩ nhiên là sẽ ko nhắc đến sách của Qmess và dĩ nhiên là sẽ bóc lột quà. Toe nhờ!!

Quen bọn tinhdich cũng thật là tình cờ. Đầu tiên là bạn Nga ngố (tự Nga lớn) là học viên của tớ khi còn làm ở iPMAC Networking Academy. Rồi bạn Nga ngố dắt tay tớ đến gặp tình yêu qua mạng của bạn í là đồng chí Dương ( có còn) Nguyên. Ki_en thì đã biết trước đó và đến sau lúc tớ gặp Nguyên, tớ với Ki_en đã có vụ spam thơ kinh hoàng trên blog. Khi đó, Nguyên quyết tâm phá kỉ lục của tớ với Ki_en. Tuy nhiên, cho đến tận bây giờ kỉ lục do tớ với Ki_en hì hụi lập nên vẫn còn treo lơ lửng (và thách thức bất kì ai muốn phá). Rồi 1 ngày đẹp giời khi Ki_en về HN đã quyết tâm gặp mặt Tinhdich DươngNguyên. Buổi gặp ấy ngoài tớ, Kiên, Nga, Nguyên còn có thêm Miu - bạn thân tớ - và Hoàng Nguyên Vũ – xe ôm của Ki_en. Rồi sau này dần dần có thêm Thuỷ Tinh, Phale, em Nga bé, Nguyên Phong và gần đây nhất tinhdich có thêm Mèo Điệu. Nếu bạn muốn biết thêm về Tinhdich’s Groups thì có thể đọc thêm ở đây….

(Còn tiếp)

------------------------

Nguyễ… Em Gừng đang "tính sổ" đấy à?

P.S. … vầng, iem đang tính xem nên sổ theo kiểu nào vì... cái ấy nó dài quá (@Ki_en)

Tuyet… Hay nhỉ, kỷ niệm gặp TINHDICH cũng ấn tượng nhỉ G nhỉ? Tớ nhớ lần đầu G liên lạc với tớ là tớ đang say xe ôtô ngất ngư trên đường đi Lạng Sơn...bạn đã gọi cho tớ với 1 giọng nói rất là sweet mà lúc đó dù rất mệt nhưng tớ cũng không thể quên được bạn...hihihi...:D

P.S. … Thảo nào, cái giọng nó hôm í cứ như quát vào tai mình, tí nữa lòi nhĩ ra ngoài ha ha ha

♪mèo♥… hơ hơ, nó tranh thủ PR cả làng bàkon ơi ;))

P.S. …Chị ơi thế mà có đứa vẫn chưa hài lòng, có đứa đòi PR riêng cho nó hoành cbn tráng cơ đấy chị ạ ha ha

Hang … Eo ơi thế mà gọi ko đến lấy quà được í!

Thursday, July 5, 2007

Sếp, cướp biển và sự lãng mạn.

333 magnify

Đầu tiên là cảm ơn Sếp đã mua tặng cặp vé xem Cướp biển 3, mặc dù ko phải là buổi chiếu ra mắt và cũng ko phải là đi xem cùng sếp như năm ngoái khi xem cướp biển 2.
Cảm ơn bạn Miu đã lặn lội mưa gió qua đón tớ (mặc dù là mục đích to lớn hơn của cái sự đưa đón í là bạn í nổi hứng thèm muốn 1 số thứ và rủ rê dụ dỗ bọn tinhdich tham gia).
Cảm ơn anh Đạt – anh trai tớ - đã chịu khó đi xem cùng với em, dù trước đó đã xem rồi (ha ha cái này gọi là trả thù vụ Cướp biển 2, em đã xem cùng với sếp em rồi mà vẫn bị mọi người lôi xềnh xệch đi xem đấy)
-------------------------------------

Phát hiện ra 1 điều vô cùng lí thú là hai lần xem cướp biển đều liên quan đến sếp, và đều romantic như nhau.

Lần đầu tiên là buổi chiếu ra mắt cướp biển 2 hồi tháng 7/06. Giữa buổi chiều đẹp giời, sếp ỉ ôi là muốn xem chiếu ra mắt quá mà ko rủ được ai, xem 1 mình thì chán chết. Và thế là sếp dụ tớ đi cùng. Tớ lại được cái dễ tính, với lại ham chơi đã ngấm vào máu nên gật đầu luôn. Buổi chiếu ra mắt lúc 5:00PM, đồng nghĩa với việc hôm đó tớ bùng làm sớm và chuồn êm lên Vincom. Khổ nỗi là đường vừa xa vừa đông, tớ lại chưa mò lên Mega Star bao giờ (quê thế^^), thế nên bò được lên đến tầng 6 với tớ quả thực gian nan. Gửi xe này, rồi chen lấn xô đẩy giành chỗ trong thang máy vì sợ sếp chờ, rồi vừa đứng trong thang máy vừa gọi cho sếp 1 cách bực bội, vì mất sóng. Lên đến nơi thì hoa mắt vì chẳng biết phải đi lối nào, cũng chẳng biết là sẽ xem ở phòng nào. Đang lúc loay hoay thì sếp gọi, chỉ chỗ. Tớ vừa ôm đt, vừa đi theo sự chỉ dẫn 1 hồi thì thấy sếp tớ vẫn vừa ôm đt chỉ đường, vừa giơ tay lên vẫy. Eo ơi là lãng sờ mạn nhá, chả kém các bạn trong film Korea tẹo nào. Đấy là chưa kể sếp tớ chạy bộ từ tầng 21 của Vincom xuống chỉ vì thang máy quá đông và chậm; và sếp sợ tớ phải chờ nữa ha ha

Sau 1 năm, sếp dù đã có người cùng xem Cướp biển 3 nhưng vẫn nhớ mua vé tặng tớ. Hik, xúc động đậy chưa. Sếp còn cho tớ chọn ngày nữa, và tớ đã chọn ngày hôm nay. Tuy nhiên sếp tớ quá busy nên ko thể mang vé cho tớ được mà tớ phải tự đến lấy. Mà vp sếp ko ở Vincom nữa nên tớ ko thể ba bảy cái tiện thể đến sát giờ chiếu mới lấy vé rồi xem được. Tớ hỏi sếp địa chỉ vp, thế là bị sếp kêu ầm lên là đã nói bao nhiêu lần sếp ở O.P rồi, tớ lại hỏi “O.P ở đâu hả sếp” hik, sếp lại kêu ầm lên lần nữa, là có cái O.P mà cũng ko biết. Quê nhờ. Tớ đã phải lếch thếch đội mưa chạy qua chỗ sếp lấy vé thì chớ (mà sếp tớ cũng dễ thương cực, đội mưa chạy ra giữa sân để đưa vé cho tớ kèm theo nụ cười “made in sếp” cực kì vui vẻ nhé), đến lúc đang xem rồi còn bị sếp nhắn tin trù ẻo “hehe tký gian ác xem film có hay không. Hy vọng lát nữa về ko bị mưa to nhé”. Gruzzzz tớ mà gian ác à? Sếp thật là quá đáng. Chả cần sếp trù ẻo thì tký cũng ướt nhẹp như chuột rồi đây này, mặc dù là tớ đã rất ngoan ngoãn chui vào núp sau áo mưa của ông anh suốt từ Mega Star về đến nhà rùi nhá! Dù sao cũng cảm ơn sếp dễ thương của tớ rất nhiều :D
---------------------------------------

Cướp biển Caribbean 3 - Mượn tạm cái bài Review này bên blog anh Hưng. Phần vì tớ lười viết, phần vì có viết cũng lăng nhăng, mà anh Hưng thì review film (theo tớ và đồng bọn) cực ổn rồi

Tiếp nối từ phần 2 là Deadman's chest, chuyện phim cho ta biết anh chàng Jack Sparrow hiện đã bị tống khứ trong một thế giới của chiếc rương của Davy Jones. Jack bị mắc kẹt ở đó. Lúc này, công ty Đông Ấn ngày càng bành trướng, xử tử rất nhiều cướp biển cũng như bất kỳ ai hỗ trợ cướp biển. Thế giới của những tên cướp đứng bên bờ của diệt vong khi công ty Đông Ấn có một thỏa hiệp với Davy Jones cùng chiếc thuyền Người Hà Lan Bay của hắn để thống trị đại dương. Chỉ có một cách là triệu tập Đại hội của cướp biển gồm 9 lãnh chúa trong đó một người chính là Jack. Và vì vậy mà một liên minh "lỏng lẻo" gồm Will Turner, Elizabeth Swan, Barbossa cùng tướng cướp ở Sing là Sao Feng đi giải cứu Jack. Và trận chiến cuối cùng giữa chiếc Ngọc Trai đen và Người Hà Lan Bay đã giải quyết toàn bộ ân oán của các bên.


CHÚ Ý: PHẦN GIỚI THIỆU TIẾT LỘ NỘI DUNG PHIM - NẾU BẠN CHƯA XEM PHIM KHÔNG NÊN ĐỌC TIẾP

Gọi là liên minh "lỏng lẻo" là bởi vì mỗi người trong đó có một mục đích riêng của mình. Barbarosa thì muốn chiếm lại chiếc Ngọc Trai đen của mình, nhưng mượn danh chính nghĩa để kêu gọi quần hùng liên hiệp chống lại Công ty Đông Ấn trước thảm họa diệt vong của loài cướp biển. Will Turner thì nào có thiết tha gì với cướp hay không cướp, mục đích chỉ muốn cứu ông bố Boothstrap đang làm nô lệ trên tàu của Davy Jones. Liz thì muốn cứu Jack, và từ một cô nương quý tộc đã trở thành một "con cướp biển" chính hiệu đứng ra bảo vệ quyền lợi của lũ hải tặc. Sao Feng thì cũng muốn chiếm đoạt chiếc thuyền gần như là chạy nhanh nhất trong tất cả các chiếc thuyền của đại dương. Trong cái mớ bòng bong ấy phát sinh ra sự xung đột về lợi ích, khiến cho một số người lúc thì ở bên này lúc thì ở phe kia chả biết đường nào mà lần. Vì thế trong phim mới có câu dạng như, "Tóm lại anh ở phe nào, chọn đi!".

Jack, nhân vật chính vẫn xuất hiện xuyên suốt bộ phim và luôn có những sự lựa chọn kỳ quái nhưng đầy thông minh toan tính ở những phút quyết định. Hài hước nhất là đoạn bỏ phiếu bầu Hải tặc vương. 9 người thì 8 người ai cũng bầu cho mình, riêng Jack chơi luôn là bầu cho Liz, khiến cô này trở thành người có quyền quyết định đối với đám cướp. Hay là trò nội gián đổi người để sau đó Jack lên tàu, tìm cách đánh cắp trái tim của Davy Jones. Jack giống như một người rối loạn đa nhân cách, lúc thì thế này lúc thế nọ, thiện ác khó mà phân minh đồng thời lại rất thực dụng. Điều này thể hiện ở đoạn đầu khi Jack làm thuyền trưởng của chiếc tàu trong thế giới cái rương của Jones, hay lúc về sau khi chỉ còn 2 nhân vật Jack tưởng tượng.

Davy Jones trong phần này không còn đáng sợ ghê gớm như phần trước, vì đã bị khống chế bởi Beckett khi hắn chiếm giữ chiếc rương. Có một đoạn Beckett đã nhắc đến việc ép Davy Jones phải giết con vật cưng của mình, chính là quái vật Kraken (mà sau này có cảnh phát hiện ra xác của con vật trên bãi biển). Bằng cách này, Beckett có thể mang chiếc rương lên chiếc Hà Lan Bay mà không bị Kraken ăn thịt. Một cảnh hài hước là chiếc rương được 2 tên lính chĩa 2 khẩu thần công cỡ nhỏ vào để bảo vệ. Cứ tưởng tượng ở khoảng cách gần như thế, 2 chiếc 2 bên chĩa vào và cùng khai hỏa thì khác nào nổ một quả lựu đạn trong một cái phòng nhỏ.

Có một chỗ hơi dở là phim huy động cả thế giới cướp biển để chiến nhau với nhà cầm quyền, cuối cùng lại chỉ thấy có 3 cái tàu chính đánh nhau, sau đó là xong hết mọi việc. Đoạn đô đốc Cutler không ra lệnh bắn đại bác, để tàu mình bị hạ thì cũng hơi vô lý nhưng vẫn có thể giải thích được. Đó là do hắn luôn gây sức ép và sử dụng người khác bằng cách mua chuộc hoặc ép buộc. Đến phút chót tưởng phần thắng về tay mình ai ngờ cục diện thay đổi nên choáng quá không còn biết làm gì, chỉ đứng ngây ra. Chậm một tẹo là đi cả cái tàu, chứ thực chất nếu cứ đấu đại bác thì rõ là 2 cái tàu kia khó chịu được 3 hàng đại bác mỗi bên hông của chiếc Endeavour.

Đoạn cuối lúc chiếu credit còn một đoạn bonus ngắn, rất tiếc là ông Giáo vội chạy vào nhà vệ sinh nên bỏ qua không xem được. Phần kết phim để ngỏ, khi Liz và Will đều là thuyền trưởng, còn Jack thì trên hành trình đi tìm nguồn nước trường sinh ở Florida. 2 tác giả kịch bản đang lên kế hoạch viết tiếp phần 4, nhưng nếu có ra mắt cũng phải vài năm nữa.

Với một bộ phim dài 160 phút như thế này sau khi đã cắt gọt khá nhiều đoạn, có rất nhiều tình tiết được gài vào, nhiều vấn đề được đưa ra đủ để khán giả tranh luận và tìm hiểu. Giống kiểu, sau phần 2 đã có khá nhiều người tranh luận: liệu Liz có yêu Will không, hay là yêu Jack? Nhiều tình tiết thì giống Spiderman 3, tuy nhiên phim này giải quyết trọn vẹn hơn và cũng lý thú hơn nhiều. Phần 3 ra đời hơi lâu so với phần 2, nên chắc nhiều khán giả phải xem lại phần 2 mới nhớ lại được một số chi tiết. Chốt lại, ông Giáo hài lòng về bộ phim này.

---------------------------

Mítđơ… Ối xời ơi, không chat với tui để Entry dài thế huhuhu

CR9 Hum qua cũng vừa xem vìa ,film dài vãi chấy nhỉ.chết cười cái đoạn Băng tuyết khi cái lão chột cầm cái ngon chân cái làm đến rắc phát =)) Ngón cái lìa khỏi bàn chân như đùa :D

Lumin… vừa xem về đã bờ lốc bờ liếc nhanh thế chứ lị, tao nghe lời mày ko đọc cái phần nội dung để...chờ mày mời đi rửa tiền vào ngày thứ 4, keke
chúc em Gừng 1 ngày vui vẻ!!!

Lisa cậu có 1 người sếp tuyệt vời wá... :D

P.S. … @Vi: he he
@Mec: Công nhận dài, nhưng hoành tráng nên dù miệng ngáp lia lịa nhưng mắt vẫn mở thao láo xem cho bằng hết :D
@P.Anh: Mày lại nằm mơi đấy à em?
@Lisa: hi hi thanks. Sếp nhiều lúc hơi tinh quái 1 tẹo, nhưng công nhận tuyệt vời (ha ha sếp ơi nổ mũi kìa. Thế này thì phải tích cực mua vé xem film tặng tký, à ko, đi xem cùng tký chứ)

Nông … con này, entry nào của mày cũng dài, dài thế này tao chỉ đọc 1 nửa thôi, hi hi hi...

P.S. … Hoá ra là em Dẩm Thu. Mày cứ thay tên đổi họ như điên, lại còn nhét cái avatar vào lỗ nào rồi, làm tao luận mãi mới ra là mày.
Cơ mà entriess này chỉ cần đọc 1 nửa thôi, ha ha

Wednesday, July 4, 2007

Trả nợ "quỷ thần"

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nguyên nhân của bài tự thú này là bạn Gừng bị bạn TrangNeu bắt cóc (Thế này thì ai nhàn cư vi hơn ai Trang ơi???) . Đang lúc bê ta bối rối, nhưng dù sao tớ cũng ngồi lảm nhảm bôi trát ra cho nó thành cái gọi là blog entries

"Mỗi người chơi phải bắt đầu với 7 sự thật/sở thích gì đó về bản thân họ. Những người bị bắt cần phải viết vào blog của họ 7 thứ về họ, cũng như những điều luật này. Kết thúc entry, bạn phải bắt 7 người khác và liệt kê tên của họ. Đừng quên để lại cho họ một quick comment nói rằng họ đã bị bắt và phải đọc blog của bạn". (trích từ blog của TrangNeu).

Tuy nhiên bạn Gừng sẽ modify bài tự thú đi một chút (dù là bạn TrangNeu cũng đã modife từ người bắt cóc bạn í, rồi người bắt cóc bạn í cũng đã modife đi từ những người trước đó….), Cụ thể là

A. Bạn Gừng sẽ lảm nhảm kể lể về 7 thứ gần đây nhất có liên quan đến bạn Gừng

1. Bạn bè thân: (Nhiều lắm. Danh sách được sắp xếp ngẫu nhiên, ko phân biệt mức độ thân) Bè lũ 4 tên (bạn ĐH), Snowbell (Mèo già hoá snowbell he he), Dzũng (my đt), Huyền, Tuấn béo, Hà cong, Hải Anh hâm hấp (giờ còn thân ko?)… Có người ngày nào tớ cũng gặp, có người lâu lâu mới gặp 1 lần, cũng có người cả năm tớ chẳng gặp. Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng là lúc nào họ cũng có 1 vị trí nhất định đối với tớ, và tớ cũng biết rằng họ luôn yêu thương, lo lắng cho mình.

2. Những người tớ muốn gặp nhất: (Tớ ham chơi và ham vui nên lúc nào chả muốn gặp bạn bè. Đây là những người muốn gặp nhất thôi nhá) Huyền, V, Dzũng… không chỉ vì quá lâu rồi tớ ko gặp họ. Những người mà ngay cả khi gặp rất nhiều thì tớ vẫn cứ muốn gặp nữa, muốn ở bên cạnh thật nhiều, muốn…

3. Người mà nói chuyện làm tớ thấy dễ chịu nhất (không quá nhiều, nhưng cũng ko kể hết ở đây được)

Snowbell: Không phải lúc nào cũng thật dễ chịu, nhưng là 1 người bạn luôn ở bên tớ khi cần thiết, chia sẻ với tớ nhiều hơn 1 người bạn. Hơi sến và khách sáo, nhưng tớ muốn nói lời cảm ơn với bạn Mèo dzừ thật nhiều.

Dzũng: Nhiều lúc cứ ví dụ như Dzũng là cái thùng rác của tớ, để tớ có thể trút vào đó bất cứ điều gì, dù là buồn, dù là vui, dù là những câu chuyện ko đầu cuối, dù là ngớ ngẩn. Có đôi khi Dzũng im lặng nghe, có đôi khi Dzũng mắng tớ và muốn tớ hứa với Dzũng những điều thật khó khăn… dù thế nào, thì tớ luôn biết đó là vì Dzũng lo cho tớ (hì, sorry nhá, đã để cho đệ phải lo lắng cho sf nhiều).

Toàn Danfoss: 1 người bạn, 1 người anh. Người dù hơn tớ gần cả chục tuổi nhưng ko bao giờ coi tớ là nhóc. Người chia sẻ với tớ nhiều vấn đề trong cách nhìn nhận cuộc sống, cho tớ những lời khuyên tốt, những bài học quý trong công việc (dù chưa bao giờ làm việc cùng đồng chí này). Người mà gần 1 năm rồi chưa gặp, chỉ vài lần nhắn tin rồi lại bị cuốn vào công việc. Chả biết lúc nào mới gặp.

Hot Chocolate: Người mới chỉ gặp 1 lần duy nhất, dù vài năm trước đã từng message qua lại trêu chọc nhí nhố. Cảm ơn anh đã lắng nghe, và đã chia sẻ, đã không trách mắng (hay là ko thèm trách mắng)???

………..

4. Niềm vui gần đây nhất: Cách đây đúng 18h đt tớ rung bần bật, ngó vào thì là “private number” nhưng lúc nghe thì lại là 1 giọng lạ hoắc “mấy giờ rồi còn online, ngủ đi…” - Tức điên, ko biết thằng cha nào cà chớn, nên tớ xổ 1 câu “online kệ tui. Mắc mớ gì mà nói. Nhiều chuyện” xong dập máy cái rầm. Thêm hai cuộc gọi từ private number nữa nhưng cóc thèm nhấc. Ngay lập tức màn hình máy tính hiện ra cái mặt cười nhăn nhở kèm theo lời phàn nàn là “sao sf ko nghe máy” ^^ Hoá ra là đt tớ gọi, ngay sau khi vừa nhận bằng tốt nghiệp. Bất ngờ và vui. Dzũng thì cười ha hả vì lừa được tớ. Uhm… Ai mà lại nỡ giận 1 trò đùa dễ chịu như thế chứ. Chúc mừng Đt nhé, 6 năm trôi vèo qua nhanh nhỉ? Sắp được về rồi

5. Tai nạn gần đây nhất: Cách đây 4h30 khi tớ ra mở cửa. Đồng chí khách nhà tớ chơi ác, đứng ngoài giữ chặt cửa ko cho tớ mở, tớ mới ghé mắt nhìn qua khe (mà cóc thấy gì hết). Bất ngờ đồng chí ấy đẩy cửa xông vào, thế là cái trán tớ lĩnh đủ hu hu. Ngay sau đó mặc dù cô bạn tớ đã xoa, đã thổi đủ kiểu thì nó vẫn sưng vù, đỏ tấy và dĩ nhiên là đau. Thủ phạm thì điềm nhiên như ko, mãi sau mới phát hiện ra và buông 1 câu “sorry” cực kì khó chịu. Gruzzzzzzzzzzzzzz.

6. Nước hoa: Trước kia tớ nghe Bầu nói về nước hoa là tớ ngán đến tận cổ, Bầu nói nhiều quá, mà Bầu lại ko show hàng trước mặt cho tớ coi :D Loại nước hoa đầu tiên tớ dùng là Christian Dior Addict, dùng chung với bạn Hà Cong. Chai nước hoa tớ mua gần đây nhất cũng là Dior Addict do Dzũng vác về. Nhưng chai đầu tiên tớ sở hữu thì lại ko phải là Dior mà là Victoria’s Secret Pink, quà “hối lộ” từ bạn Nancy, mùi ngọt ngọt, mát mát mà lại sexy. Mùa hè thì tớ hơi lười, vì trời nóng quá, chỉ thi thoảng dùng Paris Hilton or Pink or J’adore thôi hì hì

7. Người được nhắc đến nhiều nhất trong blog entries này: Dzũng. Ha ha, tha hồ mà hắt xì nhé. Ai bảo Dzũng là đt của tớ cơ chứ. Nhiều khi tớ cứ trêu Dzũng là, giá mà tớ kém Dzũng vài tuổi, tớ sẽ iêu Dzũng ngay. Dĩ nhiên là chẳng có chuyện giá mà đó xảy ra, cho nên tớ mới dám ước ao thế hi hi thế cho nên em gái nào sau này làm em dâu tớ thì đừng có ghen đấy nhé.

B. Sẽ không có danh sách 7 người tiếp theo bị bạn Gừng bắt cóc, vì trò này cũng vui, nhưng không phải tất cả mọi người đều hứng thú với trò chơi này JJ Bạn nào đọc blog entries này của bạn Gừng và thấy hứng thú thì cứ tự nhiên xếp mình vào danh sách bị bắt cóc 1 cách tự nguyện. Và nhớ để lại comment để bạn Gừng biết, và đọc.

Chúc tất cả các bạn luôn vui.

----------------------

Ngô Đ… zụ này thấy cũng vui mà. có gì để giựt tít...bi oan thế nhỉ?

P.S. … Không phải oan, mà là giật tít để câu khách he he

Trang… Hí hí, cuối cùng thì mình cũng đã bắt cóc đủ những người cần bắt cóc.

Fishy Chị Gừng thật nhân đạo, ko muốn có thêm victims cho cuộc chơi! Có người phá luật chị TrangNEU ơi!

P.S. … @TrangNeu: Bắt cóc xong rồi làm gì tiếp theo Trang ơi :D
@TrangKá: hí hí Gừng nhận đạo nhờ em nhờ (icon ngượng đỏ 1 số thứ)

VetGia® Dào! Vấn đề là các đối tượng nghĩ thế nào thôi. Vài ba năm quan trọng giề :P

gt CÁi này dài quá tui ko đọc đâu! Làm lại hi hi