Monday, July 30, 2007

Đám cưới ông Giáo ko liên quan tới tôi

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Muốn post 1 cái ảnh cũ chụp chung với ông Giáo quá mà không nghĩ ra lí do nào cho chính đáng, hợp tình hợp lí, đành l ấy chuyện phiếm của ông Giáo về bài phỏng vấn Thanh Thảo nhân sự kiện đám cưới của Jenifer Phạm và Quang Dũng như một thứ... mồi nhử vậy

Tại thời điểm này, tớ chưa biết khi nào thì ông Giáo sẽ lấy vợ. Có thể ngay ngày mai ông Giáo sẽ làm lễ đính hôn và lễ cưới sẽ diễn ra 1 tuần sau đó. Có thể 1 tháng nữa ông Giáo lấy vợ, hoặc cũng có thể là 1 năm hoặc lâu hơn nữa. Đám cưới ông Giáo, có thể tớ vẫn còn độc thân, có thể tớ đã có bạn trai hoặc cũng có thể tớ đã có chồng, con…. Nhưng cho dù ông Giáo có lấy vợ vào bất cứ thời điểm nào thì 1 điều chắc chắn bất di bất dịch là “Đám cưới ông giáo không liên quan tới tớ”. Nói theo kiểu của ông Giáo thì, nếu có liên quan thì đã là đám cưới của tớ với ông Giáo rồi còn gì ha ha… Mà nhiều người trong số những những người biết tớ và biết ông Giáo đều biết tớ với ông Giáo có vài mối liên hệ nào đó với ông Giáo. Thật là khó giải thích cho đầy đủ, các bạn cứ hiểu nôm na ra rằng thì là mà tớ với ông Giáo là anh em… xã hội nhá. Đấy, như cái testimonial ông Giáo viết cho tớ cũng rất rõ ràng là “She's just like my sister. Fun fun fun!!!”. Thế nên không có chuyện tớ là cô dâu trong đám cưới ông Giáo, bồ cũ của ông Giáo càng không phải <~~ sau này ông Giáo cưới vợ, đừng ai tìm tớ phỏng vấn nhá hì hì
------------------------
P/s: Hình chỉ mang tính chất minh hoạ. 4 năm trước so với bây giờ, ông Giáo vẫn giữ được phong độ ổn định nhỉ (chỉ có tớ là... hu hu thôi ko nói nữa đâu)

------------------------

♫ Yen… Hai anh chị leo cây tí tởn nhờ

Sunday, July 29, 2007

Sao Mai Điểm Huyệt hay clip hát hò của bọn Tinhdich

Part 1:
Singer: Gừng, Nga, Ki_en
Camera-man: Dương Nguyên

---------------------------


Part 2:
Singer:
Gừng, Nga, Nguyên
Camera-man: Ki_en
--------------------------



Không biết làm gì cho hết 1 đêm dài dằng dặc, tớ ngồi cặm cụi cắt cắt dán dán rồi edit đủ kiểu, cuối cùng cũng có thể post được cái clip hát hò nhăng cuội này của bọn TINHDICH lên. Clip này được thực hiện tại Blue Bird, 1 trong những địa điểm tập kết của bọn Tinhdich Hà Nội. Một nửa những khuôn mặt xuất hiện trong 2 đoạn clip ngắn ngắn này hiện đang định cư tại SG, nửa còn lại tiếp tục bám tru HN. Bọn TINHDICH hai đầu Nam - Bắc trước khi xem clip này nhớ chuẩn bị sẵn khăn giấy nhá, ko là tớ ko chịu trách nhiệm đâu đấy.

Đầu tiên là cắt bớt 1/3 đoạn đầu chả hát hò gì, toàn là giọng tớ lảm nhảm thơ thơ thẩn thẩn, lại thêm cả cái giọng hách dịch "tiếp đê" của gã Ki_en (có dịp tớ sẽ post lên làm chứng, ko lại bảo tớ đổ điêu cho gã), rồi hì hụi chuyển đổi từ đuôi *.AVI sang định dạng *.wmv để giảm bớt dung lượng xuống và có thể upload lên Youtube. Bây giờ là 5:31AM, kết quả 1 đêm lao động miệt mài của tớ đã hoàn thành xuất sắc. Mời bà con thưởng thức những giọng ca thống thiết của bọn Tinhdich's Group. Những hình ảnh trong clip này chỉ là 1 số dũng cảm dám chìa mặt ra trước thiên hạ, phần đông bọn chúng anh hùng núp hết mất roài. (hí hí, gián tiếp nói mình dũng cảm í mà)

Tớ ko nói nhiều nữa, mời mọi người xem + nghe + thoải mái bình luận đeeeeeeeeeeeee
---------------------

ki_en Ôi giồi ôi, tam ca ba con chuột nhép :)) :))
Mà sao còn cái đoạn dài của bọn Nguyên Dương sao không đưa nốt vào. Quay phim này cho điểm 3 về tay nghề thôi!
Sao giờ này còn chưa ngủ vẫn mò mẫm post piếc.
Bên này mới 1h sáng thôi nhé :p

P.S. … Đoạn dài của bọn DN hôm đó phải del vì memory card bị full, ko nhớ à hu hu
Không ngủ được, thức luôn. Giờ này hai mắt mở thao láo hik hik

P.S. … He he thể theo nguyện vọng của đồng chí chồng suýt cưới, tớ đã hì hụi ngồi lục tìm lại được cái phần 2 cuộc đọ giọng của bonj tinhdich và post lên đây. Thế là thoả mãn nhé

2Ti Khẹc khẹc, le lói mấy cái mầm tài năng , ứng cử viên cho Sao Mai Điểm HUyệt đc đới. Khẹc khẹc...

P.S. … sau khi điểm huyệt xong thì bọn chúng đơ hết cả rồi chị ơi hi hi

ki_en He he, kỹ năng nhép của em Nga chưa chuyên nghiệp lắm nhề, miệng "đớp" chưa ăn. Còn Gừng đi làm ca sĩ chuyên nhép được rồi. Nhép chuẩn hơn cả Ngô Thanh Vân. :p
Nguyên Dương thì có hình thể đẹp, nên chuyển hướng tập trung vào vũ đạo đi nhé!

P.S. … ơ, thế ko còm men gì về cái gã ngồi gãi cằm cười hềnh hệch ở cuối cái clip thứ 2 à? Gã đấy mới gọi là xứng danh anh hùng đấy :))

♪mèo♥… ui. Hát nhép mà điệu vãi >:P

P.S. … Thế người ta gọi là diễn he he mà chị ơi, ai điệu nhất ở đây í nhờ???

Tuyet… Á á á..."Ngày xưa ơi" đâu rồi...ờ mà sao lại cho thiên tài ấp ủ trong xó tủ lên đây thế Gừng...mày không thấy tao giống ca sỹ hát rong mà cho lên thía...hihihii...công nhận 1 điều Gừng nhép chuyên nghiệp, còn a Ki_en thì nhép sành điệu chẳng kém...và túm lại là e nhớ "Ngày xưa ơi" wa'...hahahaha, chết cười vì bạn Gừng nhà tớ quá...đúng là đi SG rồi, tớ nhớ các bạn TINHDICH HN wa'...chân thành mà nói là rất nhớ...trừ những lúc không nhớ...kekeke :)) :))

P.S. … Mang cái nỗi nhớ ấy về đây, bạn đạo diễn cho 1 cái clip hoành tá tràng cho coi. Tay nghề đang lên. Xem clip bên blog tinhdich thì biết ha ha

Nguyễ… Sao anh k xem được nhỉ?

P.S. … anh click vào cái hình mũi tên ở giữa cái clip hoặc là cái mũi tên play ỏ góc dưới bên trái ấy, đợi tẹo là nó reo lên ông ổng ngay :D hôm đó anh với Vũ đến muộn nên ko có mặt

Nguyê… Hehehee... phải cho bác Ki_en đi làm ca sĩ. Lip sync hơi bị chuyên nghiệp. Mà em Miu ngủ ngon thế nhờ [-(. Thế còn đoạn clip hôm ở Family em Gừng cho lên luôn đi ;;)

P.S. … Family mời qua blog tinhdich anh ui

ki_en Bác Ki_en mà nhép của chính bác còn chuyên nghiệp nữa nhé!
Ôi thế là đã nửa năm trôi qua đời...

P.S. … UH, nửa năm.
Nhớ. Nhớ. Nhớ!
Hơi tiếc là cái memory card hôm đi Bắc Ninh bị hỏng rồi, ko thì còn nhiều clip hoành tráng nữa. Hu hu. Chồng ơi về nhanh đi, bọn mình sản xuất tiếp :D

ki_en Xuất xong mà sản thì sợ lắm :)

Tớ ngày xưa

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Tớ trong cái pix này là tớ của ngày xưa đấy. Ngày xưa là hồi ngày nào cũng cặm cụi vác balo đến trường ấy. Nhưng vốn tớ không phải là đứa chăm chỉ. Ai biết tớ thì đều rất rõ điều này. Hồi đấy bè lũ bốn tên bọn tớ hiếm có ngày nào ở trong lớp đủ 5 tiết học. Đi học đúng giờ và ngồi lại lớp cho đến tận khi kết thúc buổi học lại càng không. Đấy là chưa kể đến những lúc bọn tớ ngồi trong lớp, học hay làm gì thì chỉ có trời mới biết. Các bạn lớp ĐH của tớ hẳn vẫn chưa quên có lần thầy đang say sưa giảng, bỗng bạn Thuý thân mến của tớ hú lên 1 tiếng dài... và tiếng kêu thất thanh đó xuất phát từ sự rung cảm của trái tim nàng khi đọc cuốn *** thật sự là tớ quên mất rồi. Cuốn gì ấy nhỉ, Thuý ơi). Nhưng mà tạm bỏ qua các vấn đề liên quan đến học hành nhá, vì cái pix trên của tớ chả liên quan gì đến chuyện học hành cả.

cái pix trên được chụp khi tớ bước vào năm học thứ 3, tại công ty đầu tiên mà tớ đi làm (cứ tạm cho là thế, bỏ qua cái thời lang thang nhăng nhít ở VTV đi, vì hồi đó chả tính là đi làm). Chả biết hồi xưa sếp tớ có nhìn thấy cảnh này không? Và sếp đã nghĩ gì khi nhìn thấy nhỉ? Nếu tớ mà là sếp tớ, nếu tớ nhìn thấy cảnh này chắc là khóc thét lên được ấy. Ai đời trong giờ làm việc, nhân viên rất hoành tráng ngồi co cẳng bấm bấm cắt cắt. Khổ nỗi được cái móng chân móng tay tớ lại nhanh dài quá mức cần thiết, nên cái sự cắt cắt bấm bấm ấy được lặp lại với một chu kì vô cùng ngắn ngủi. Chưa kể là sau 1 hồi hì hụi bấm cắt xong, con giời tiện tay vơ toàn bộ cái đám phế thải ấy vứt tọt vào cái thùng hủy giấy ngay phía sau lưng ha ha. Tớ cá là mọi người nhìn pix thì đều nghĩ nó là cái thùng rác. Tớ thế là tớ chả bao giờ có thùng rác ở bên cạnh, to đến thế lại càng không. Nói chung là tớ nhiều rác, nhưng vì tớ lười nên toàn lén bỏ vào thùng rác của người khác để đỡ phải mất công dọn dẹp. Còn cái máy huỷ giấy mà các bạn nhìn thấy ở phía trên ấy, sở dĩ nó ở bên cạnh tớ là vì tớ hay viết/vẽ/in mấy thứ lăng nhăng lít nhít. Và dĩ nhiên sau mỗi lần như thế mà ko muốn bị lộ tẩy thì cách tốt nhất là phi tang. Một vài lần tớ nhét cả đống giấy vào huỷ cùng lúc khiến máy bị kẹt, nhưng những lúc đó đồng nghiệp tốt bụng của tớ lại cặm cụi xử lí giúp tớ, đến khi nào nó chịu nghiền nát cái đám giấy tớ nhét vào thì thôi. Đấy, dốt và mù về công nghệ lại cứ thích đua đòi nó làm phiền đến người khác thế đấy. Cũng may, hồi đó chỉ có sếp là hay săm soi, chứ đồng nghiệp thì cực tốt, lúc nào cũng giúp đỡ tớ hết lòng mà chẳng kêu ca phàn nàn hay thắc mắc gì cả (mà có khi phàn nàn ở phía sau lưng mà tớ ko biết).

Nhìn lại pix, tớ chả thấy lương tâm day dứt tẹo nào vì mình đã hì hụi với những bấm, những cắt như thế trong giờ làm việc. Vì cái gì cần làm thì tớ đều làm xong hết (nhưng lạy trời là sếp tương lai sẽ ko nhìn thấy cái pix đó cũng như đọc được những dòng này he he). Nhìn lại pix, chỉ thấy nhớ những đồng nghiệp hồi đó. Hồi ấy tiền thì 1tẹo, nhưng ai cũng vui, cũng hăm hở và nhiệt tình. Có lẽ chả bao giờ tớ lại được làm việc trong một tập thể nào mà mọi người vui vẻ và thân thiện như thế nữa...

Đấy, tớ lại lảm nhảm rồi. Tự nhiên đêm mất ngủ đâm thành lẩn thẩn như thế đấy hu hu

-------------------------

Az Pic đẹp, tư thế cũng đẹp và thật là tự nhiên :X:X
Đêm lẩn thẩn là chuyện tự nhiên của huyện, là chuyện tu luyện của nhà thơ, là chuyện lờ đờ của sức khỏe, là chuyện vui vẻ của.. đống mụn trên mặt :">
Đi ngủ giữ gìn nhan sắc mau B-)

P.S. … Chẹp, nếu mà ngủ được thì tớ đã chả ngồi đến tận giờ này để mà lảm nhảm, hu hu

Az Ờ thì em đi ngủ
Bởi hai mắt mỏi nhừ
Đếm đồ trên nóc tủ
Coi có cái nào hư

Ờ thì em nhắm mắt
Nỗi nhớ đã mệt nhoài
Quay quắt sang lay lắt
Ước một giấc ngủ dài

Ngày mai trời lại sáng
Bình minh buổi ban trưa
Một ngày bay vài lạng
Nhớ thuở ấy.. bây giờ

Gà nào gáy sung sướng
Để coi.. đếm món ăn
Rô ti, xé phay, nướng
Lựa chọn thật khó khăn

Tay sờ chân đếm móng
Lại đã mọc ra rồi
Con gà kia chẳng sợ
Thôi thì ngủ ... Gừng ơi =))


Saturday, July 28, 2007

Đẹp và buồn

246 magnify
Hai năm rồi đấy kể từ ngày mình rời ghế giảng đường. Thời gian trôi vèo qua kẽ tay... Hai năm, mình đã thay đổi nhiều hay là chưa từng thay đổi? Có lẽ cả hai đều đúng. Bạn bè chuyển từ đi học sang đi làm nên cách nghĩ, cách nhìn về cuộc sống là cả 1 sự thay đổi lớn lao. Còn mình thì chẳng thấy khác đi, chỉ thấy mình một già cỗi hơn. Vì mình không có 1 cuộc sống SV chỉ hoàn toàn là học và học. Vì mình đã không chờ kết thúc 4 năm ĐH mới biết cái gọi là công việc. Vì mình đã không lựa chọn 1 cuộc sống yên ổn như rất rất nhiều những người bạn quanh mình...

Mình đã không chờ đến thời điểm cách đây 2 năm mới thay đổi. Mà mình thật sự đã thay đổi từ rất rất lâu rồi. Từ khi rời khỏi gia đình và bắt đầu 1 cuộc sống mới, 1 cuộc sống với chỉ 1 mình mình và sống theo cách mình đã lựa chọn. 7 năm rồi. Có thể đó là 1 lựa chọn sai lầm. Nhưng hối tiếc thì không. Nếu nhiều năm trước nếu mình không lựa chọn cách tự quyết định cuộc sống của mình, thì chắc chắn sẽ không có mình ngày hôm nay. Đôi khi sự lựa chọn ấy làm mình mệt mỏi, chán nản, dễ cáu gắt và muốn buông xuôi. Nhưng mình trở lại thăng bằng rất nhanh. Bởi như thế còn dễ chịu hơn 1 cuộc sống ngột ngạt, ngay cả tiếng cười cũng không được thoải mái, khóc cũng không được bật thành lời; ngay cả 1 sáng ngủ vùi lười biếng cũng không dám, 1 cuộc gọi hỏi thăm bạn bè hay 1 chuyến đi xa để nghỉ ngơi sau những ngày căng thẳng cũng không. Không hối tiếc, nhưng càng ngày càng thấm thía rằng cuộc sống là 1 sự trao qua đổi lại và không có gì là vĩnh viễn.
Dù sao thì cũng đã đi qua rất nhiều rồi những bất trắc, những nỗi buồn, những nụ cười đan xem nước mắt, những cuộc vui vội vàng giữa những niềm tuyệt vọng... để bây giờ vẫn còn giữ lại được cho mình những yêu thương và rất nhiều những niềm tin vào cuộc sống, vào tình cảm mà con người ta có thể dành cho nhau trong cái thế giới vừa bao la, vừa nhỏ bé và cũng lắm vô tình này. Không lý giải được vì sao, nhưng mình chắc chắn tin là "năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn...."

-------------------------------
pix này miu chụp cho mình hôm tốt nghiệp cách đây đúng 2 năm đấy. Hai năm rời ghế nhà trường, lúc đó gần như là đứa đầu tiên trong lớp có việc làm, giờ thì lại tự nguyện ở nhà làm kẻ thất nghiệp. Ha ha
------------------------------

hungd… Đúng là cuộc sống với nhiều người thay đổi rất nhiều sau khi ra trường, điều đó cũng có cái hay và những cái không hay. Nhưng dù có thay đổi thế nào thì nếu cuộc sống thiếu đi những người bạn sẽ trở nên buồn tẻ lắm

Fishy Hic, em vừa ra trường được nửa năm mà thấy nhớ hồi đi học quá! Ko thik đi làm, thik đi học thôi!

N.Q.V Viết ra như thế là Giang đã thay đổi nhiều rồi đấy! Thời gian sẽ cho ta câu trả lời mà Giang cho là không lý giải được...Chúc Giang mau mau có việc làm để dành tiền bay ra bay vào SG chơi! hihihi

P.S. … @Hungdo: Đã lâu ko gặp, hoá ra đồng chí mai danh ẩn tích mãi bên Đức Quốc
@Trang ká: Chị thì không nhớ ngày đi học em ạ, thật sự là ko nhớ. Cả hồi học PT lần ĐH
@Anh Việt: Em ko thay đổi thì anh đã không gặp được em. Em luôn biết mình thay đổi những gì và những gì em bảo thủ giữ lại :D Mong sớm gặp anh và mọi người

Tuyet… "Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi" :), mọi chuyện đều sẽ ổn thôi ku ạ, đừng có sốt ruột, hãy tận hưởng thời gian nghỉ ngơi của mình đi để sau đó lại tiếp tục một công việc mới, lúc đó sẽ thấy quý khoảng thời gian rảnh rang mà mình đã từng có đấy... Hẹn sớm gặp lại mi, cún nhé :D

© ¶hó… ...nhìn chị dịu dàng giống cô giáo...

P.S. … @Nga: Nhảm quá he he
@© ¶hóc ¶-gage ©: Chị mà là cô giáo thì SV có nước quăng sách về nhà thất học luôn quá bé ơi

trieu… Ngày xưa trông xinh hơn ngày nay! hihi!

Wednesday, July 25, 2007

Những ngày xưa cũ

Cái pix này anh Dzũng nổi hứng chụp cho hai đứa hôm mọi người đi Bát Tràng, ngay trước khi Nga ngố Nam tiến. Vừa là xếp đặt, là diễn, lại vừa là thật. Mệt nhoài với những quẩn quanh chính mình. Edit lại 1 chút màu sắc, trông cũ kĩ hơn. Bởi vì ngay lúc ấy và cả khi xem lại bức ảnh này, cứ muốn dựa mãi vào cánh cửa ấy, bức tường ấy. Nham nhở, xấu xí và gợi nhiều cảm giác xưa cũ. Hay bởi vì mình cũng đang níu; và còn muốn níu mãi những ngày tháng xa xôi ấy???

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

-----------------------

ZOS Hồi ấy gầy thì phải, tay bị gân quá
Kẻ ngước lên
Người nhìn xuống
Kẻ nhìn Đất
Người ngắm Trời
Trời Đất ơi, lấy nét ở chỗ nào đây!

P.S. … Bạn KHanh dạo này pờ rồ quá, tớ theo ko kịp. Bạn ạ, tớ chụp bằng máy digital nên chẳng hiểu cái bạn gọi là "lấy nét" là thế nào đâu, ngu lắm í.
Pix này tớ chụp cách đây đúng 10 ngày, nghe xa xôi nhỉ :D Tay thì đúng là nhièu gân, nhưng ko gầy đâu. Thật đấy.
Tớ đã nói ở trên rồi, cái tớ thích, là màu sắc và cảm giác của tớ khi nhìn vào bức tường này. Mẫu ko quan trọng!

Tuyet… Mới có hơn 10 ngày thôi mà ku, a Dzũng chụp máy số nghiệp dư, lần đầu chụp máy số lạ nên có biết mấy đâu, cơ bản là ý tưởng thôi...trông ngộ thật...nhớ a Dzũng wa' trời...huhuhu :((

P.S. … He he tao đang suy nghĩ xem có nên giải quyết nỗi nhớ hộ mày bằng cách rủ anh ấy đi cafe không đây he he theo mày thì thế nào????

trieu… Giảm sáng đi 1 tý, trông ảnh thật hơn! Nếu lấy cao lên 1 chút, thì hiệu quả của ảnh chắc sẽ khác.

P.S. … Vầng, kính bác. Em sẽ ghi nhận :D

trieu… Hehe, cũng online khuya nhỉ! Chậc chậc, nói thế cho hoành tráng, chứ anh dốt đặc về chụp ảnh, hehe!

P.S. … Dốt nhất trong các thể loại biết vẫn giỏi hơn giỏi nhất trong các thể loại dốt ha ha

trieu… Uh, thế nick của em là tragiang1408 ah?

P.S. … đúng thì sao mà ko đúng thì có ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới ko nhỉ?

trieu… Đương nhiên hòa bình thế giới ko bị ảnh hưởng rùi, vì xu thế giờ chỉ có chiến tranh cục bộ và mâu thuẫn khu vực thui!

ZOS Hiểu nhầm rồi, tớ nói Lấy nét ở đây không mang tính kỹ thuật đâu! Mà mà tính Hình tượng cơ... hơ hơ hơ... vào tớ là tớ chụp khác đấy

P.S. … @Khanh: Tốt nhất là ko hiểu, nhờ :P

Tuesday, July 24, 2007

Tiền không phải là giấy

333 magnify
Tất nhiên rồi. Tiền là Polymer. Làm sao mà là giấy được? Tiền mà là giấy thì người ta đã không sướng điên lên nếu tự nhiên tiền ở đâu bay vù vào tay mình như tối nay bọn tớ đã sướng như thế. Chuyện kẻ rằng, hôm nay, vào lúc 8h30 trứoc cửa công an phường Ngọc Hà, Q.Ba Đình, Tp.Hà Nội đã xảy ra 1 trận mưa tiền. Nạn nhân trực tiếp là cô Gừngcô Miu.

Sự việc như sau:
Trên con đường Ngọc Hà tối đen như mực, thi thoảng loáng vài ánh đèn xe máy rọi qua, có hai cô gái lầm lũi đi trên 1 chiếc Jupiter. Chợt cô ngồi trước (tự Gừng) phanh kít lại, miệng kêu thất thanh: "Có 1 tờ 10k trên đường phố". "Đâu, đâu" - Cô thứ hai (tự Miu) hỏi dồn. "Thôi, đi qua rồi" -
Cô thứ nhất tặc lưỡi. "Không được, dừng lại mau" - Cô thứ 2 kiên quyết. Thế là dừng. Cô thứ 2 nhảy tọt xuống đất, dáo dác nhìn quanh, rồi chạy theo cơn gió lùa, nhặt lên 1 mảnh giấy mà ánh đèn xe soi rõ là 1 tờ 50k.
"Kia nữa, kia nữa". Theo lời chỉ lạc giọng của Gừng, Miu cắm đầu chạy theo hướng ngược lại, nhặt thêm được 1 tờ xanh trị giá 20k. Cảm giác vừa mừng vừa lo chỉ sợ đứa khác nhặt mất. Lúc này chỉ mong có thật nhiều tay, mỗi tay vươn ra 1 hướng.
"Còn tờ nữa, tờ nữa". Lần này, chạy vuông góc với 2 hướng vừa rồi, Miu nhặt lên được 1 tờ 10k
Nhìn quanh một hồi, hai cô lên xe đi tiếp. Nhưng cảm giác lởn vởn trong óc về việc biết đâu còn sót lại tờ nào đó thôi thúc hai cô quay đầu lại đoạn đường đó rà soát thật kỹ. Nhưng không biết hết thật hay có đứa tham lam nào nhanh tay nhặt mất, mà con đường trống trơn lạnh lùng nhìn hai cô.
Dù sao cũng đã có trong tay 80k, 2 cô dừng xe cười như điên, đến mức 1 chiếc xe đi phía sau không kịp tránh suýt tông phải. Cảm giác sung sướng hơn cả tự nhiên lúc đó có anh nào nhắn tin hay gọi điện tỏ tình. Mà sung sướng hơn cũng phải, vì có bao giờ được ai đó tỏ tình như thế đâu? Cái gì thật vẫn hơn.

Nhân việc này có 1 số thứ cần phải nói thêm:

Thứ 1: Chân thành cám ơn anh Thuỷ. Nếu anh nhận lời đi cafe với bọn em tối nay, thì chắc gì em đi ra Ngọc Hà và chắc gì đã bắt được tiền?
Thứ 2: 2 nhân vật kể trên đều là nạn nhân của những vụ mất tiền và đồ khá trầm trọng. Nên có thể gọi đây là gì? Ở hiền gặp lành hay luật nhân quả?
Thứ 3: Tiền nhặt được, dù ít hay nhiều, đều có thể làm người ta sung sướng điên lên.
Thứ 4: Lòng tham của con người quả là vô đáy. Ngay sau đó chục phút, cả hai cô đều ước giá mỗi tờ tiền đều thêm 1 con số 0
Thứ 5: Có lẽ cuối năm nay, cả hai đứa đều không lấy được chồng
Thứ 6: WARNING: Đừng để tiền, đặc biệt là tiền Polymer vào túi sau quần

Kết thúc:
Chân thành cám ơn bạn Miu đã viết và các bạn khác đã dành thời gian đọc entry này
Chân thành cảm ơn ai đó đã làm rơi tiền hôm nay
Cám ơn những người đi trước bọn tớ đã làm như không nhìn thấy tiền rơi trước mặt.
Cám ơn những bạn đã vui cùng niềm vui chung lớn lao của chúng tớ
Đồng cảm với những bạn đang ghen tị với niềm may mắn của chúng tớ
Hy vọng sẽ có nhiều tiền rơi hơn nữa để có thêm nhiều niềm vui hơn nữa cho những người ở quanh chúng tớ
-
---------------------------

Lumin… thật à mày?thích và sợ nhỉ?đủ cả 2 nghĩa nhá
miss u!

Lumin… quên, buôn thêm tý, là chiều qua 22/7 lúc đang ngồi ca phê với e Hoà nhà tao thì tự dưng tao có 5 cái tin nhắn liên tiếp từ tổng đài 900 là bạn đã nhận được quà tặng 30kx5 vị chi là 150k + 150 ngày sử dụng từ thuê bao 0916.........5 số khác nhau, trong khi em 5200 của tao đói gần tuẩn rồi, treo mõm lên thì hôm qua bội thực, hơ hơ
tao gọi lại số đó o liên lạc được
tự dưng tao sợ những cái ko rõ nguyên nhân như thế
kiểu đô rê mon é, ngày làm nhiều việc tốt thì đêm gặp ác mộng
à vẫn bị cảm giác bất an , keke
ko tra tấn mày nữa, dù sao vưỡn có tiền xài là ukie
kekekee

Việt … Ối giời ơi- Của tôi rồi. Hôm qua về nhà chơi với cháu ở Hoàng Hoa Thám. Ối rời ơi. Có hai người sướng điên còn có người mua điếu thuốc, làm chén nước đến khi móc tiền chả còn đồng nào phải gán mình cho "em" bán quán đây này. Hu hu. Biết người bị nạn rồi thì làm gì đi, năm nỉ đó. 0904808879. Híc

Nông … oài, ngay gần nhà mình, thế mà để 2 con giời nhặt. Uất hận

P.S. … @P.Anh: Băn khoăn làm gì hả mày? Kệ đê, lộc giời, sao lại đùng đùng gọi lại làm x gì? Đôi khi mặc kệ mọi thứ, đừng có nhăm nhăm tìm hiểu nguyên nhân làm gì cho mệt người. Bất an là do những thứ lẩn thẩn này đem lại đấy hà hà... nếu mà còn băn khoăn nữa thì paste lại 150k kia đê, bạn xử lí cho =))
@Việt Hưng: Vầng, kính đồng chí, Cảm ơn đồng chí đã làm rơi tiền để bọn tớ nhặt.
@Hiền: Thế là từ nay, tối tối người ta thấy 1 đứa con gái lẩn thẩn đi từ đầu này đến đầu kia đường Ngọc Hà, vừa đi vừa lẩm bẩm trong miệng "đứa nào vứt tiền ra đi, để bà còn nhặt". Nàng, đích thị là Thái Tâm Hiền hê hê

Tuyet… Hihihi...thế đã nhặt được tiền của bộ đôi chưa ku? Hehehe...hóng mãi mà vẫn chưa nhặt được :D

P.S. … bộ đội lào????

Sunday, July 22, 2007

Bội thực!

Vầng, bội thực thật ấy chứ. Chả ai xui, chả ai khiến, tự nhiên cứ ầm ầm đi xem film liền tù tì mấy ngày liền.

Mở đầu là cái sự chán ứ đến tận cổ sau 3 tuần lăn lóc ở nhà. My đt thì vừa về lại lu bu chuyện nhà chuyện cửa nên chưa gặp được (uhm... mà cứ gặp là tốn money lắm lắm, cho nên cứ từ từ). Thế là lôi đống đĩa ra xem lại. Tối thứ 5 tớ ngốn liền hai film là Alfie với lại trò ảo thuật tình yêu. Alfie thì không nói. Trò ảo thuật tình yêu thì hài hước, nhẹ nhàng và có đôi chỗ hơi nhạy cảm tẹo he he nói chung là hạn chế trẻ em dưới 13 tuổi. Chả phải sợ chúng nó đua đòi bắt chước này kia, mà là sợ chúng nó xem rồi bĩu môi 1 cái "các ông bà lớn tướng rồi mà còn nhát chết thế á???". Thế xong rồi chúng nó lại thực hành ngay trước mắt cho xem thì thật là ngượng, ngượng lắm.

Tối thứ 6 là xem film với Tinhdich, vé mời từ ex của 1 ai đấy nhà tinhdich. "Vợ tôi là Găngster 3"
- xem và nhe răng ra cười. 1 số tình tiết mà áp dụng cho bọn tinhdich thì cứ gọi là... Nói chung là giống như rất nhiều film hài hước của Hàn mà đã từng xem qua, thì Vợ tôi là Găngster 3 cũng không phải là 1 ngoại lệ. Film lan man, gần như không có nội dung. Nhưng đúng chất film hài. Đi xem film hài thì cười được và thoải mái là ok rồi.

Chiều thứ 7 hăm hở đi xem "Die Hard 4" với mấy người bạn. Tèn ten, "ba mì" rất hùng dũng dắt 4 đứa bọn tớ hăm hở tiến vào. Nhưng tình hình là sau khi xem film thì tớ lại tiếp tục rơi vào cơn bão Pizza cộng thêm 1 số thứ nữa nên bây giờ quên sạch rồi, chả nhớ tẹo nào. Nên đừng ai hỏi tớ là "Die Hard 4" thế nào nhá. Tốt nhất là bạn nên đến rạp xem. Vì nếu bạn nghe tớ kể rồi bạn cũng sẽ chạy ngay đến rạp. Vậy thì mất công nghe tớ lải nhải làm gì nhỉ???

Sáng chủ nhật là "Next" của nhà MFC. Dĩ nhiên là ko đi 1 mình rồi. Đi xem film mà đi 1 mình có mà dở hơi à? Next theo lời kể của ông Giáo Hoàng thì nó như thế này ạ "Chuyện phim kể về một khả năng bẩm sinh của Cris Johnson(Cage), một ảo thuật gia hạng B, là nhìn thấy trước 2 phút trong tương lai của chính mình. Cris chỉ dùng khả năng đặc biệt của mình cho những show diễn ảo thuật và trong một sòng bạc cho tới khi anh nằm trong tầm ngắm của cả FBI và bọn khủng bố. Một nhân viên điều tra của FBI tin rằng sử dụng 2 phút của Cris là cách duy nhất để cứu 8 triệu người ở thành phố Los Angeles khỏi một vụ nổ bom hạt nhân do bọn khủng bố tiến hành. Cris không muốn hợp tác với FBI cho đến khi anh phát hiện ra nếu mình không hành động, anh sẽ không thể cứu được một cô gái mà anh yêu. Liệu Cris có cứu được cô gái và 8 triệu người thoát khỏi cái chết khủng khiếp không? Câu trả lời không phải là có, không phải là không, mà nằm ở phần kết của của bộ phim này. Và bạn cần phải đi xem để biết được điều kế tiếp…".

Sau Next sẽ là gì nhỉ? Chắc sẽ dừng lại lấy hơi đã, nếu không thì tớ sẽ bội thực mà chết mất. À, nhưng mà tớ sẽ ko từ chối nếu có đồng chí nào đó tốt bụng mời tớ đi xem film đâu hi hi tớ hứa đấy
-------------------------

T. Có tớ đây, sắp về rồi. Chưa biết tính sao với những ngày dài...

Tuyet… Hum hum...lúc nào phải đi xem "Vợ tôi là Găngstơ" thôi, thấy a THuỷ khen phim đó lắm, còn "Die Hard 4" cũng để giành khi nào đi xem mới được...dạo này văn hoá phim ảnh bị lụt kinh...lâu không xem thấy thiếu thiếu :)

Nông … tao vừa đi MFC về này, sao ko gặp mày nhở

Nông … í quên, cái comment của mày tao ko hề xóa đi nào, comment hay thế, đời nào, còn pahỉ trưng ra í chứ

P.S. … @T.: Mấy hôm không thấy bạn hiền update tình hình, tớ yên chí nhớn là mỗi ngày mới đến với bạn Hiền sẽ thấy tốt hơn một chút. Anyway, không sao cả. Mỗi ngày bước thêm 1 bước mới, rồi sẽ ra khỏi cái mê cung ấy thôi. Về thì call tớ nhé
@Nga: Ha ha sáng nay tao bóc lột được 1 cái đĩa film của a.Phong (trả lời câu đố của MFC), gặp vợ chồng nhà Big béo ú, eo ơi công nhận béo :D
@Hiền: Ờ, mày chui ở xó nào mà tao ko thấy nhỉ? Tao đứng ngoài cửa mãi rồi mới vài cơ mà. Mà con này, nhà xa mà sao về nhanh thế??

Tuyet… Úi giời ơi...đi xem phim với a trai mãi mà chẳng có được đĩa nào cả...huhuhu...thía mà nó đi với a trai có 1 hum mà đã có đĩa rùi...bất công, bất công quá...huhuhuhuhu... :((, bà chị tao dạo này trông tròn như nấm ý nhể mày nhể? Nhìn cũng mũm mĩm dễ thương ra phết...hihihihi...quả này phải ăn vạ a Phong mới được...hum hum....oa oa oa...
:(( (PS: Theme mới đẹp nhểy? :D )

Hanaz… Cái đĩa đó là của cả hội TINHDICH nhỉ? Ông P bị mình túm tay giơ lên, rùi mình đọc câu trả lời có 5 phát súng, hì hì. Ông ấy ngượng còn tý nữa không lên nhận quà cơ. Bóc lột là xứng đáng!

P.S. … hờ hờ ở đâu ra tên tinhdich nhờ ^_^ Cái tội nhát, ko dám giơ tay, đùn đẩy người khác. Cấm tranh phần nhá

So, K… Mày đúng là bạn tốt, ra khỏi cửa phát đã chả thấy đâu. Tao thì nói suốt cả sáng mệt đứt hơi mà bạn hiền chả động viên được câu khỉ nào

P.S. … Vấn đề là lúc đó tao ko đi xe, mà bạn Miu thì cứ rối rít lên để về. Tao biết làm thế nào được. Dù sao thì tao cũng hiểu lí do vì sao mà mày cứ ốm dặt ốm dẹo cả tháng trời không khỏi rồi.
À. có 1 tin (chả biết vui hay buồn) là có 1 đồng chí bạn tao đi cùng hôm đó khen giọng mày hay, và bảo giới thiệu. Thế nào hả ku?