Saturday, October 6, 2007

Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó

333 magnify
Nếu có thể làm điều gì đó để biến điều ước thành sự thật. Thì em, suốt đời này sẽ chỉ 1 ao ước.
Rằng...

Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó
------------------------------------------------------------------------

Ta sẽ qua bao năm tháng rộng dài
Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó
Sẽ đến lúc em không còn e sợ
Trước những gì sẽ tới trước tình anh

Ta sẽ qua bao cánh cửa nhọc nhằn
Qua lửa ấm của những mùa đông lạnh
Qua gió ngợp của những bờ sông nắng
Qua sóng bồi cát lở của buồn vui

Cát vô biên phủ lấp dấu chân người
Thành phố mới chắc ta không kịp tới
Trang giấy hết vầng trăng vừa khép lại
Hết nhà ga chỉ còn có con tàu

Mưa trên sông tóc trắng ở trên đầu
Anh sống hết bài thơ anh đã viết
Em thương ơi khi đó em hiểu hết
Điều anh không thể nói hôm nay

Ta ngoảnh đầu nhìn lại tháng năm dài
Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó

Lưu Quang Vũ

Thursday, October 4, 2007

Hoạ vô đơn chí

Phúc bất trùng lai, hoạ vô đơn chí. Bây giờ thì em hiểu hơn câu nói này. Đúng là, người ta chỉ thực sự hiểu hết một chuyện nào đó, một khi người ta bị đặt vào trong hoàn cảnh đó, và phải đối diện, phải đi qua nó. Biết bao nhiêu người đã có thể vươn lên từ trong những tột cùng đau đớn, thì tại sao em lại không làm được như thế?

Những ngày qua em đã cứ mãi luẩn quẩn trong mớ bòng bong những điều ngớ ngẩn của chính mình. Căn phòng nhỏ bề bộn mỗi nơi một thứ, như sự bề bộn trong chính em. Như đã có lúc em thật sự lãng quên nhiều thứ. Nhưng đến lúc phải sắp xếp lại mọi thứ. Đến lúc phải đứng dậy rồi. Ai đó đã nói nhỉ, hãy nhìn thẳng vào niềm tuyệt vọng, để thấy niềm tuyệt vọng đẹp như một bông hoa. Còn em, thì em tin rằng chẳng có ai trên cõi đời này là bất hạnh mãi.

Ngày mai, em sẽ có cuộc gặp với 1 cô bé cùng tên với em. Để nói về công việc. Cô bé em chưa gặp bao giờ. Nhưng cô bé có quá nhiều điểm chung với em. Em tin lần này sẽ không chỉ là cái bắt tay hờ hững. Để em sẽ trở lại là em, nhiệt tình sôi nổi với biết bao yêu thương vào cuộc đời này.

Lửa đã cháy

magnify Ước đã không ở đó, ngày hôm qua. Để mắt nhìn không thấy, tai không nghe và lòng không suy nghĩ. Để đến tận bây giờ không đớn đau.

Giấy thường không gói được lửa. Nên ước đã không cháy ngày hôm qua. Nhưng ngày hôm qua đã thành quá khứ. Lửa đã cháy và có những điều đã vĩnh viễn không còn bao giờ có thể lấy lại được. Trong đám tro tàn vẫn còn màu hồng của lửa, chợt hiện về 2 câu thơ của LQV
Cái ác đen sì trong mỗi quả bom
Mang mặt đẹp nói những lời khôn khéo..
ừ thì... chẳng ăn nhập gì với nhau. Nhưng bỗng dưng thấy sợ. Vì dù không có cái ác, không có cãi vã hay mất mát nào xảy ra, thì chỉ những lời ngọt ngào và khôn khéo cũng đã đủ làm mình đau.

... giá như có thể ngu đi 1 tí, trong 1 khoảnh khắc nào đó của ngày hôm qua, để những điều mắt thấy tai nghe đã không thể đẩy mình rơi nhanh và sâu đến vậy, trong cái hố đen ngòm của tuyệt vọng, sợ hãi và cô đơn!
----
Ngày hôm qua đã là "the last day" của bạn. Còn ta???
--------------------------

Mecghi Đừng buồn em, các mối thâm tình nếu là thật tự nó sẽ hồi sinh

Lumin Mày ơi, the last day nhưng hôm qua lại là tất cả, the first day của 1 thời kỳ mới, tao vẫn run rẩy bước từng bước chân dè dặt vào đó. Cố lên mày, tao vẫn luôn tin mày sẽ làm được!

Muốn cất tiếng thở dài

Cứ đứng mãi ở đây thì thật tệ. Nhưng sẽ còn tệ hơn nữa nếu chỉ 1 chút buông xuôi thôi, là sẽ rơi mãi… Giá có thể thật sự biến mất khỏi cuộc sống này trong một khoảng thời gian nào đó. Ngắn thôi. Nhưng cần thiết vào lúc này. Thèm biết bao và cần biết bao. Đang bị dồn đến sát chân tường rồi, không biết đến lúc nào thì sẽ không còn sức đứng dậy nữa. Có gồng mình lên mãi được không? Vì gồng mình lên để tránh một nỗi đau, là lại tự mình làm đau mình hơn nữa.

Vẫn những con người ấy, gương mặt ấy, tiếng nói ấy… nhưng mọi thứ đã khác rồi. Sự khác biệt ấy bỗng diễn ra quá đột ngột, đến nỗi lúc này vẫn chưa 1 phút giây nào thôi nghĩ về nó. Nước mắt vẫn chưa thể tự khô. Và hơi thở từ lúc nào cứ thế vơi dần đi, không cách gì đầy hơn được. Sợ thấy mình đang dần kiệt sức. Sợ trong mắt mình những tin tưởng và yêu thương hôm qua, hôm nay đã thành lạ lẫm.

Vẫn biết, phía sau mỗi một chuyện buồn bao giờ cũng có những lí do riêng. Không thể biết hết, nghe hết, thấy hết. Có những thứ đã trôi qua, nhưng hậu quả của nó thì khó mà xoá nổi. Và có những việc, ta chỉ biết chắc là nó có thể xảy ra nếu ta đã trải qua nó. Rồi có khi lại ước ao rằng. Giá như biết ít hơn 1 tí. Giá như ngu đi 1 tí. Giá như có thể giả vờ như chưa từng nghe hay thấy gì hết… thì có lẽ, mọi chuyện đỡ tệ hơn rất nhiều

Đã gần như turn-off mọi liên lạc quanh mình. Đã gần như không gặp ai trong suốt mấy ngày qua. Đã bỏ qua cả những cuộc hẹn của công việc. Đã gần như không nhận thêm bất cứ một thông tin nào nữa, cho dù là bất cứ tin gì. All news are bad news. Vậy mà vẫn cứ phải tiếp tục nhận thêm nhiều nữa. Vẫn phải nghe. Dù ngày hôm qua và hôm nay không giống nhau, thì lại thêm 1 lần nữa biết rằng “điều ta tin không có thật trên đời”.

Suốt cả ngày hôm nay đã không hề mở cửa. Nghĩa là thậm chí cả không thèm nhìn ra xem cuộc sống ngoài kia thế nào. Mưa cứ dai dẳng thế, có gì mà vui? Thà cứ ngồi đây. Một ta đối diện mình trong căn phòng bé tí teo này, và nghĩ ngợi cho đến khi mệt nhoài. Có lựa chọn nào khác không, ngoài việc phải đối diện, chấp nhận và vượt qua những thứ tồi tệ này???

Wednesday, October 3, 2007

Bỏ qua hay tiếp tục?

333 magnify
Hôm nay, cô đã làm nó ngạc nhiên. Vì cô không giống như người nó từng "thần tượng": Mạnh mẽ - lạnh lùng - tàn nhẫn - độc lập và không nhiều nước mắt. Cô bảo, tất cả những điều nó thấy ở cô như thế, là vì cô yếu đuối hơn nó. Và vì cô chỉ có thể tiến mà không có đường lùi. Và nó không biết rằng, đã nhiều lần cô ước có thể cay nghiệt như thế,

ngoa ngoắt và cay độc như thế,

tàn nhẫn và ích kỷ hơn,

lạnh lùng và cứng rắn hơn...
....

Là vì cô đã mong ước đến một nghìn lần có thể quên đi chuyện buồn ngày hôm qua, để cô đã không thể gục ngã bởi sự thật ấy. Để tan nát trong nhau. Để vĩnh viễn không còn có thể chắp nối được nữa. Nó bảo nó tin cô làm được. Chỉ 1 lần thôi. Nhưng cô, hơn ai hết, biết rằng mình không làm được. Ít nhất là vào lúc này. Vậy sao đã từng có lúc nó coi cô như thần tượng?

Nó bảo, cô hãy cứ coi như vừa đánh mất 1 điều gì quý giá, dù điều đó còn hơn thế nhiều lần, vì không ai có thể níu giữ điều gì đã tan nát. Còn nếu cô có thể bỏ qua tất cả, bao dung hơn, thì mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp, vì những chuyện trong quá khứ sẽ không dễ gì có lại được lần thứ 2...

Hơn ai hết, cô hiểu tất cả những điều nó nói. Nhưng lúc này, cô không nghĩ được đến chuyện bỏ qua hay tiếp tục. Vì cô chỉ muốn biến mất.

Vì lúc này cô biết mình đang không tìm được đích đến, chân đi không thấy đường và không muốn đối diện với bất cứ ai, bất cứ một điều gì...

Bỏ qua hay tiếp tục?

333 magnify
Hôm nay, cô đã làm nó ngạc nhiên. Vì cô không giống như người nó từng "thần tượng": Mạnh mẽ - lạnh lùng - tàn nhẫn - độc lập và không nhiều nước mắt. Cô bảo, tất cả những điều nó thấy ở cô như thế, là vì cô yếu đuối hơn nó. Và vì cô chỉ có thể tiến mà không có đường lùi. Và nó không biết rằng, đã nhiều lần cô ước có thể cay nghiệt như thế,

ngoa ngoắt và cay độc như thế,

tàn nhẫn và ích kỷ hơn,

lạnh lùng và cứng rắn hơn...
....

Là vì cô đã mong ước đến một nghìn lần có thể quên đi chuyện buồn ngày hôm qua, để cô đã không thể gục ngã bởi sự thật ấy. Để tan nát trong nhau. Để vĩnh viễn không còn có thể chắp nối được nữa. Nó bảo nó tin cô làm được. Chỉ 1 lần thôi. Nhưng cô, hơn ai hết, biết rằng mình không làm được. Ít nhất là vào lúc này. Vậy sao đã từng có lúc nó coi cô như thần tượng?

Nó bảo, cô hãy cứ coi như vừa đánh mất 1 điều gì quý giá, dù điều đó còn hơn thế nhiều lần, vì không ai có thể níu giữ điều gì đã tan nát. Còn nếu cô có thể bỏ qua tất cả, bao dung hơn, thì mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp, vì những chuyện trong quá khứ sẽ không dễ gì có lại được lần thứ 2...

Hơn ai hết, cô hiểu tất cả những điều nó nói. Nhưng lúc này, cô không nghĩ được đến chuyện bỏ qua hay tiếp tục. Vì cô chỉ muốn biến mất.

Vì lúc này cô biết mình đang không tìm được đích đến, chân đi không thấy đường và không muốn đối diện với bất cứ ai, bất cứ một điều gì...

Tuesday, October 2, 2007

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều

265 magnify

Sau giấc ngủ mệt, đầu ong ong, lùng bùng một mớ hỗn độn không xác định

Bụng cồn cào nhưng không đói, và cũng không muốn ăn. Không ăn một bữa cũng chả chết được

Lâu lắm rồi mới lại lặng im một mình trong căn phòng vắng đến thế. Chốc chốc lại ngó qua cửa sổ. Một buổi sáng trời mưa. Chợt thấy nước mưa sao như nước mắt, cứ lăn dài không thôi.

Đọc lại nhật kí ngày xưa, vẫn thấy hiện lên đủ đầy những đau đớn, sợ hãi trong những gì ngày xưa mình đã viết. Vậy nên, có phải cách tốt nhất để quên những đau đớn và ám ảnh ấy đi, tốt hơn hết là đừng viết gì cả. Cứ lặng im,cứ câm nín mà nở nụ cười mà bước tới vậy thôi.

Những ngày này, không phải bỗng dưng dành nhiều thời gian cho quá khứ. Cho quãng thời gian quá nhiều nước mắt và nỗi buồn trước đây, nhưng cũng không thiếu những niềm vui. Những ngày khốn khổ ấy, tưởng qua rồi. Những ngày chưa đặt chân đến trước cửa nhà đã lại muốn quay đầu bỏ chạy. Những ngày nghỉ cuối tuần là những hoảng sợ. Những tiếng chuông điện thoại cũng trở thành nỗi ám ảnh, sợ bạn gọi về không gặp được, sợ những lời cay nghiệt từ những người vốn được coi là thân thích, máu mủ. Sợ những đêm không thể ngủ, những ngày dài chỉ còn biết giam mình trong 4 bức tường kín như bưng, không trò chuyện với ai, cũng không hé môi bất cứ một lời nào. Câm lặng như một pho tượng. Những ngày tháng ấy đã luôn phải nói dối. Nói dối để tìm niềm vui và sự an ủi cho chính mình. Nói dối khi đi làm CTV cho Olyms. Nói dối khi đến với các bạn ở IOGT, với những buổi chiều hàng tuần đến với bọn trẻ của làng Hoà Bình, những đêm tết thiếu nhi hay trung thu cùng chung tay mang niềm vui cho bọn trẻ lang thang, những chuyến đi Sóc Sơn….

Cho đến tận bây giờ, đã nhiều năm không còn quay trở lại làng trẻ ấy nữa, thì mỗi khi buồn, câu nói của bé Nga ngày đó vẫn luôn là một sự động viên lớn lao. Cô bé nói 1 câu thôi, và câu nói ấy theo tôi đến tận bây giờ. Và có lẽ, đó cũng là câu nói thật nhất mà tôi được nghe, vì những đứa trẻ như Nga ko biết nói dối. Em có thể đã trở thành 1 cô bé rất xinh xắn và khoẻ mạnh như bao đứa trẻ khác, nếu không bị những đốm đen mọc khắp trên cơ thể mình. Và tôi vẫn nhớ, tôi còn nợ em và bé Hà 1 lời hứa quay trở lại…

Nhớ cả khoảng thời gian đạp xe mười mấy cây số xuống tít dưới HĐ, cùng chị phân loại sách vở, quần áo cũ… để kịp chuyển đến những người cần đến chúng. Giờ thì những ngày ấy đã xa, và chị cũng ở rất xa rồi. Cũng từ rất lâu rồi, đã không còn phải xin phép, phải nói dối ai mỗi khi muốn ra khỏi nhà cho dù là ban ngày hay lúc nửa đêm; nhưng cũng từ rất lâu rồi đã không còn tham gia vào những hoạt động đó nữa. Nhìn lại muôn nẻo đường đã đi qua, có đôi khi chỉ là nỗi nhớ….

Nhìn lại những buồn đau và sợ hãi ngày xưa, bỗng thấy mình hôm nay vẫn chưa tìm được nơi bình yên. Vì ngày xưa buồn là thế, mà vẫn tìm được cho mình những niềm vui, dẫu nhỏ nhoi. Nhưng ngày xưa ấy, giờ đâu rồi???

Hôm nay cứ muốn ngẩng cao đầu và kiêu hãnh bước đi, mà rồi không thể. Cứ ngồi lặng im ở đây. Miên man nghĩ. Không khủng hoảng, không điên cuồng cũng không trầm uất. Biết mình đang rất bình tĩnh. Nhưng không thể nào yên ổn được. Cũng chưa thể bỏ qua như bạn nói được, dù biết rằng đó gần như là lựa chọn duy nhất.

Thèm được một mình ở nơi nào đó thật mênh mông, để chân cứ miết mải đi mà không bao giờ phải dừng lại, ko bao giờ phải đối diện…