Tuesday, January 15, 2008

Người thân "tử tế"?!!!

300magnify

Bạn có cảm thấy dễ chịu lắm không khi một vài người quen, có khi là một vài người bạn và thậm chí một vài người họ hàng lâu lâu mới thấy mặt chỉ chăm chăm hỏi bạn rằng: Dạo này bạn có gì mới không? Có xinh đẹp không? Phải xinh hơn thì mới lừa được giai chứ? Có webcam không để cho họ nhìn mặt? Bận rộn thế thì chắc nhiều tiền lắm nhỉ… và vô số những câu hỏi nhố nhăng khác. Một lần chắc sẽ không sao. Nhưng một năm được vài lần, mỗi lần cũng chỉ bằng đó câu hỏi, liệu bạn có đủ kiên nhẫn mà phúc đáp lại sự quan tâm hiếu kỳ ấy không?

Tôi đã kiên nhẫn. Nhưng bất cứ sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn. Và sau “n” lần lặp lại những chuyện hỏi – đáp đó, tôi đã phải phúc đáp lại những người họ hàng đáng mến đó rằng “nếu ko còn chuyện gì nhảm nhí hơn thì làm ơn dừng lại đi. Tôi không thừa thời gian”. Lập tức tôi nhận được câu trả lời rằng “em có học mà ăn nói thế à? Đến người thân còn không nói chuyện được thì em sống với ai?”.

Ở Hn, tôi có bác ruột và cả một tá anh chị. Năm đầu tiên rời gia đình tới đây, tôi sống với họ, những người họ hàng ruột. Nhưng rồi tôi khăn gói rời khỏi đó sau 1 năm. Tôi không muốn nhắc lại quãng thời gian hơn 1 năm tăm tối ấy, chỉ thấy nực cười rằng, đến giờ này hoá ra tôi vẫn còn có những người thân ở gần mình, mà bằng đó năm tôi sống tốt là nhờ bản lĩnh của chính và những người dưng ở xung quanh

1. Những người thân vừa mới đây trách móc bố mẹ tôi rằng cả năm ko thấy mặt tôi. Họ đã từ chối sự có mặt của tôi, sao bây giờ còn trách móc? Tôi đã đến thăm họ những ngày sau khi rời khỏi gđ đó, nhưng đáp lại là gì ngoài sự lạnh lùng đến ghê người, đến mức người bạn đi cùng tôi cũng thấy lạnh gáy trước những ánh mắt ấy? Tôi chỉ có 1 mình, còn người thân của tôi có cả tá. Họ trách tôi không đến thăm, nhưng họ có nhớ những ngày đầu khi tôi đến, họ đã đối xử với tôi thế nào không? Một tá người thân đó trong suốt 7 năm tôi sống 1 mình, đã có ai hỏi tôi rằng tôi sống hay chết thế nào, tôi khoẻ mạnh hay ốm đau ra sao… một lần nào hay chưa? Tôi chỉ thấy những người dưng ở bên tôi mỗi lần tôi ốm mệt nằm 1 mình trong căn phòng chật, chỉ thấy những lo lắng khi tôi bất chợt nghỉ việc hay tìm đến tận nhà khi tôi bỗng nhiên mất tích trên YM hay không thể gọi điện được cho tôi chỉ 1,2 ngày. Tôi chỉ thấy những người dưng ở bên tôi khi tôi tuyệt vọng, khi tôi hoang mang, khi tôi khốn khổ…

2. Người dưng không phải ai cũng tốt. Nhưng người dưng chưa từng coi thường tôi hay bố mẹ tôi vì họ nghèo. Người dưng quanh tôi không tự nhận mình là người có học như những người thân, nhưng họ cũng không bao giờ vỗ ngực nói với bố mẹ tôi rằng “con tôi giỏi nên học khối A, còn con chú thím dốt nên học khối C”, dù rằng cái khối A của con họ cũng nhờ tiền và phải mất vài năm mới được đi học. Người dưng cũng không bao giờ nói rằng không có họ thì tôi không học đượcc ĐH, rằng ngành học của tôi học chỉ để học chứ chẳng làm được gì, rồi cũng đến tay họ xin việc cho tôi như những người thân đã nói. Và người thân đã không bao giờ hỏi tôi có đủ tiền đóng học không, tôi có việc làm sau khi tốt nghiệp không, công việc của tôi có tốt không… Chỉ biết rằng, nhờ rất nhiều những người dưng ở bên cạnh động viên, tôi đã học xong ĐH và có những công việc tử tế. Nhưng nghĩ lại những điều người thân đã nói, làm sao không cay đắng?

3. Người thân có một vài lần xấn xổ trên YM hỏi thăm. Có khi tôi nói vừa thay đổi công việc, thì câu đầu tiên người thân hỏi tôi là “lương cao không? Chỉ cần lương cao là ổn, những thứ khác không cần quan tâm”. Tôi chẳng thấy lạ, vì trong mắt những người thân ấy, tiền bao giờ cũng được xếp ở vị trí số 1. Người ta sống trên tiền, nên thấy tiền là sáng mắt, không cần biết tôi đã làm thế nào để có được nó. Nhàn hạ hay vất vả thế nào cũng kệ. Người thân không giống như người dưng, những người mà mỗi khi tôi chuyển công việc thì điều đầu tiên họ quan tâm là tôi sẽ làm gì, môi trường làm việc có tốt không, công việc có phù hợp với tôi không…. thay vì sấn xổ vào chuyện lương bổng.

4. Nếu những người dưng luôn vui và chia sẻ với mỗi thành công của tôi (dù nhỏ nhoi), thì người thân lại khác. Khi những người dưng mừng vui cho từng bước tôi đi thì người thân có vẻ khó chịu. Những ngày xưa khi mới rời khỏi gia đình người than, tôi đã phải lén lút giấu chiếc điện thoại di động mỗi lần về thăm người thân, chỉ vì tôi là SV mà dám dùng di động, dù tiền mua và dùng điện thoại là do tôi làm ra. Tôi đã không dám hé môi hé răng gì về những chuyến đi chơi xa của mình, dù tôi chẳng làm điều gì xấu hay sai cả. Tôi cũng không dám cả cho họ biết rằng mình có máy tính xách tay, vì họ sẽ lườm nguýt rằng tôi thì cần gì đến laptop…. Tôi đã chẳng làm điều gì xấu, cũng chẳng có lỗi gì với họ. Nhưng việc tôi không khuất phục họ, tôi dám rời khỏi ngôi nhà của họ và sống cuộc sống của tôi, trong mắt họ, là một cái tội. Khi tôi rời khỏi ngôi nhà ấy, họ đã chỉ mong tôi thất bại, tôi phải quay trở lại đó, phục tùng họ, sống theo sự chỉ đạo của họ và suốt đời họ sẽ rao giảng rằng họ đã có ơn với tôi thế nào…. Còn tôi thì đã thề, dù có chết tôi cũng sẽ chọn cái chết ngoài đường, cái chết của tự do thay vì sự sống chật hẹp và tăm tối đến ghê người đó.

5. Nếu còn ở chung với người thân, tôi sẽ không được tự do lựa chọn bạn bè, người yêu, công việc hay những mối liên hệ xã hội khác… Tôi đã từng bị chửi là 1 con ngu, 1 con mất dạy và thậm chí còn tệ hơn thế khi tôi tham gia hoạt động đoàn, CTXH và làm part time tại VTV. Và người thân lúc nào cũng tâm niệm rằng tôi phải lấy một - thằng – con – trai – Hà - Nội, có nhà, xe và nghề nghiệp ổn định. Người thân không cần biết tình cảm của tôi thế nào và tình cảm của gã đàn ông họ định chọn lựa cho tôi thế nào. Nó đồng nghĩa với việc cuộc sống của tôi với một - thằng – con – trai – Hà - Nội sau này có ra sao cũng mặc. Họ chỉ cần cái mác, chỉ cần tôi được nhập hộ khẩu HN. Người thân của tôi tốt và tử tế quá, đến mức mà 7 năm rồi rời khỏi ngôi nhà của họ, mỗi lần nghĩ đến tôi vẫn cứ muốn khóc nức lên vì sự tử tế của họ. Tôi sợ 1 ngày sẽ phải phụ những người thân của mình thôi. Bởi ai mà biết được. Có thể tôi sẽ là một kẻ độc hành trong suốt cuộc đời mình. Cũng có thể, tôi sẽ đi về một miền nắng gió nào đấy. Ai mà biết được

Tôi không chối bỏ người thân. Nhưng người thân thương mến của tôi ạ, tôi chỉ muốn các người hiểu rằng, tôi có ngày hôm nay là nhờ những người dưng đấy. Tôi đứng dậy được sau mỗi vấp ngã cũng là nhờ người dưng. Tôi đi qua những khốn khổ và tuyệt vọng là nhờ những người dưng. Lau khô nước mắt cho tôi cũng là người dưng. Nơi bình yên cho tôi dựa vào mỗi lúc tôi gặp biến cố hay mỏi mệt cũng là người dưng. Người giúp tôi tìm thấy niềm vui sống và đi qua những ngày buồn nản cũng là những người dưng…

Trong tất cả những lúc tôi cần, người đã ở đâu thế hả người thân????

Đọc thêm ở đây

----------------------

KingK… Hiểu, ny ạ, mỗi người một hoàn cảnh, nhưng cách suy nghĩ khác nhau và tính cách cũng khác nhau.
Trong cái dở nó có cái hay, và nghi là ny cung Di tốt hơn cung Mệnh nên sống với xã hội nhiều hơn gđ
Tớ cũng trải qua gần chừng đó cảm xúc, có điều thời gian ngắn hơn thôi. Nhưng đến một lúc nào đó, lúc gần xuống đến đáy, sẽ thấy các cụ nói đúng, một giọt máu đào ... ny ạ

yenverydieu Ngẩng cao đầu gạt buồn khổ sau lưng thôi. Người ta có 2 thứ không bao giờ chọn lựa được: gia đình và tổ quốc. Chúng ta chọn bạn mà chơi nên bạn là để hiểu, để thương, để chia sẻ. Còn người thân, hãy thử đặt mình vào giầy của họ, để xem vì sao họ nghĩ thế, vì sao họ làm thế, vì sao họ nói thế. Để có khi lại mắt ướt và thương họ hơn. Thương cho những lấm lem của cuộc đời không nhìn quá xa hơn tờ giấy bạc.

2Ti Hãy thương những kẻ hại mình
Hãy yêu lấy những vô tình với ta
*****
Sẽ thấy nhẹ nhõm em ạ :)


Cao T… G, to ma` o nha`, chac lai buon dien thoai. Nam xua, cung buon ha`ng tieng ve cac van de na`y, khong hieu sao thoi do' gioi buo^n the^'. Good luck. Your friends(Ha` and I) are always with you.


P.S. … @Ny: Uh, tớ đúng là "Thân cư thiên di" mà. Dạo gần đây lại bị rao giảng về 1 số thứ nên hơi bực mình, nhưng dù sao cũng cảm ơn họ. 7 năm trước mà cứ giữ chặt lấy cung Mệnh, thì chẳng có tớ hôm nay.
@YD & 2Ti: Em rời khỏi nơi mà, cứ mỗi lần dắt xe về gần đến nơi là em chỉ muốn quay đầu bỏ chạy, nơi mà ở đó có 1 em câm lặng. Chỉ là rời khỏi đó thôi, em chưa từng có ý nghĩ là ghét bỏ họ. Nghĩ lại thì thấy họ đáng thương nhiều hơn.
@Béo: Ngày xưa chỉ là 1 phần của tất cả. Những điều bọn mình nói cả tiếng đồng hồ mỗi ngày của ngày xưa cũng chỉ là một phần của một phần đó. Khi mình rời khỏi đó rồi, có nhiều thứ tồi tệ hơn nhưng ko làm ảnh hưởng đến mình được nữa. Bây giờ bạn mà ở nhà, thì sẽ ko nói thêm về vấn đề đó nữa đâu. Bọn mình sẽ lang thang, sẽ ngồi cafe cóc vỉa hè, mình sẽ nấu cái gì đó cho cả 3 đứa, sẽ nhìn bạn và Hà chí choé và cười (giờ thì phải quay sang con trai của Hà mà trêu chọc thằng bé chứ)... chỉ thế thôi nhé.
Có 1 điều mà bạn chưa biết, là tất cả các cuộc điện thoại ngày xưa mình gọi cho bạn đều được thực hiện ở.... bưu điện gần nhà đấy. (Bao giờ về có định thanh toán cho mình không???)
@Khanh: Hiểu là tốt rồi, ko cần phải nói gì


Hang … Tết nhất đến rồi, xả hết đi cho vui Gừng ạ. Ối dào, họ hàng thân thuộc cũng dăm bảy loại, máu cũng vài nhóm, chả việc gì phải để bụng nhiều cả... Sau này lấy chồng còn được khuyến mãi bè lũ họ hàng nhà chồng nữa kia... lol...
Vui lên nhá!


P.S. … @Toe: Không hề để bụng nhá. Chỉ để bụng nếu Toe về mà ko ới chị thôi. Tết nhất tới nơi rời, chuẩn bị alo cho u Thọ xin bữa tiễn ông Táo với lại đầu năm đến đăng kí ăn bánh chưng quê thôi í


KÁO Đ… Người ta không đủ vị tha để xoá nhoà và bao dung tất cả, nhưng lại thừa lòng tử tế để có thể tạm quên...
Có nhiều chuyện không thể nào bỏ qua và xí xoá được, nhất là những vết thương đã được gây nên, dù có trở thành sẹo cũng khiến ta nhớ đến và nhức nhối khi trái gió trở trời. Nhưng đúng là, tha thứ cho người cũng là tha thứ cho ta. Tớ không thể quên và cũng không thể nào xoá nhoà những gì mà 1 gia đình người thân tớ đã làm, nhưng tớ sẽ không để điều đó hành hạ mình, mà mình sẽ sống tốt, sẽ sống để cho họ phải tự nhận thấy, tự hổ thẹn với chính lương tâm và suy nghĩ của mình.
Lảm nhảm tí thôi


P.S. … @Káo: Uh, mình thừa lòng tử tế để tạm quên, ngay cả khi sự "tử tế" người ta kéo dài từ quá khứ đến hiện tại và vẫn chưa biết khi nào mới có thể kết thúc. Sống tốt cho mình thôi, tớ từ lâu rồi ko còn để sự "tử tế" của họ làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa. Và mỗi lần như thế, lại thấy họ đáng thương. Đáng thương vì muốn kiểm sóat cuộc sống của tớ mà ko được, nên quay sang hằn học. Đáng thương vì họ cứ phải phí hoài công sức thò chiếc mũi rất dài sang cuộc sống của người khác mà chả ngửi được mùi gì... Họ rất đáng thương.
Và vì thế, tớ không ghét bỏ họ. Chỉ là ko thể yêu quý thôi!

Tree Em có add blog chị từ lâu vào Favorites, cũng hay vào đọc entry, nhưng chẳng bao giờ comment.
Nhưng hôm nay đọc entry này, em cảm thấy chị giống em, à, mà fải nói là em đã giống chị 1 phần nào đó chứ!
Em có 2 người thân ( Vì dùng từ giống chị) ở HN. Năm đầu em ở 1 nhà, việc gì cũng đến tay em làm, nhưng đáp lại đc đối xử như 1 con ô- sin. Có lần mua dưa chua, mà nhà cô chú ko ăn đc, suốt bữa cơm hết người nọ ng kia nói " Mày muốn ăn đồ thiu đồ thối thì ăn 1 mình, sao còn hành hạ nhà tao ăn cùng mày?"...bạn bè em đến bị đuổi, em đi học về muộn là nghĩ ra đủ trò... Nhưng em chẳng kêu ai, bởi có nói bố mẹ em cũng chẳng tin được khi mà cô chú hay về quê, rồi kêu là em ngoan lắm, học hành chăm chỉ lắm, đạt nọ đạt kia. Uh thì ít nhất em cũng là gia sư ko công cho con cái những nhà mà họ quen.
Em cũng phải làm quen với con những ông bà giám đốc trưởng phòng nọ kia, đi du học châu nọ châu khác về. Những con người mà họ và em là 2 cách sống khác nhau. Để được gì?
Người thân dạy em phải biết ( cái này giống chị) lấy chồng HN, giàu có, con nhà quyền thế. E sống trên đời chưa có ăn không cái gì của người khác, cũng chẳng mơ mình là chuột sa chĩnh gạo nhà ai đó, liệu biết rằng gạo ngon hay mốc? Và lần đầu em cãi lại, đc nhận 1 câu " mày ngu lắm"...rồi còn chuyển hướng chiến lược sang cả bố mẹ em.
Để rồi đến bây giờ, trong em vẫn còn 1 tổn thương, 1 vết sẹo tình cảm từ 1người " Anh xin lỗi, nhưng gia đình em không thích người miền Trung. Chú ấy dùng từ dân XXX".
Rồi cuối cùng, em cũng đi khỏi căn nhà ấy khi mà bố em nghe đc cuộc trò chuyện của vợ chồng họ " CHo nó ở đó để còn chăm sóc cho con gái mình đẻ chứ!". Không chỉ có con gái đẻ, mà còn cả bà mẹ chồng bị ngớ ngẩn. Em có thể chăm sóc cả 2 con người đó, tự nguyện, và yêu thương. Nhưng ko ngờ rằng đã có mục đích cả rồi...
Giờ, em lại sống ở nhà của 1 người thân khác. Cũng thoái mái hơn, nhưng nhiều lúc bực mình khi họ nói mình dùng tốn cái nọ cái khác, khi mà gần như tất cả những cái đó là mẹ em cung cấp cho nhà họ. Chẳng biết nói thế nào nữa. Họ kéo khách khứa về, ăn uống chơi bời, hết cơm nước rồi cafe, hát hò...Cuối cùng bày ra 1 đống và bảo em " DỌn đi!". Có lúc em tức, và tủi, em đập vỡ bát.
Và rồi bố mẹ em bảo em Láo. Khi biết sự tình thì " Con chịu đựng đi! Nhà mình làm gì có tiền mà sau này xin việc được cho con. Cô sẽ xin cho con việc làm, con cố vì bố mẹ, vì con mà chịu đựng"... Mặc dù đã xác định là sau này sẽ ko cần nhờ người thân nào xin việc, nhưng em vẫn fải chịu, vì nghe lời bố mẹ...
EM ko có sự mạnh mẽ như chị, chị có thể bỏ ra ngoài sống, còn em thì ko thể vì còn những ràng buộc nọ kia!
Dù sao cũng thx chị đã có 1 entry như thế này, để lần đầu tiên em đc kể 1 phần những gì đã diễn ra trong đời mình với những người họ hàng ruột

P.S. … @Tree: Chị tin là chị hiểu những gì em đang trải qua. Nhưng cuộc sống là do mình chọn lựa em ạ. Ko hề sách vở. Nếu chị ko chọn cách ra đi thì suốt đời chị chịu tiếng ơn họ. Chị ko ra đi thì đúng là sẽ ko tự tìm việc làm được cho mình, phải nhờ vả họ, và họ sẽ lại có dịp đi nói khắp nơi...
- Khi chị nghe nhạc bằng headphone của chị, chiếc headphone lập tức bị đập vỡ
- má chị hằn 5 ngón tay đến cả tiếng đồng hồ và chị là 1 con mất dạy khi chị làm CTV ở VTV
- ĐT bị đập vỡ chỉ vì bạn chị gọi điện tới lúc họ có ở nhà. Gọi đi thì ko bao giờ, vì chị gọi ngoài bưu điện
- Cuộc sống chỉ trong 4 bức tường vây của họ và ko có bất cứ một mối quan hệ bạn bè, trường lớp, thư viện hay bất cứ điều gì khác, vì trong mắt họ đó là những thức chẳng ra gì
- Một năm 2 lần, chị muốn thăm những người thân bên ngoại, lập tức bị bảo "tao chẳng tin mày có họ hàng ngoại gì ở đây, tao cũng ko tin nó là anh mày..."
- Mẹ chị ốm, ngã khâu mười mấy mũi chị cũng không được về thăm...
...
Còn rất nhiều những chuyện nữa, nhưng trong 1 entry trước đây chị đã nói, mình không đủ bao dung để quên hết mọi chuyện, nhưng mình sống tốt là cách "trả thù" tốt nhất cho tất cả

WWW.VIETARTVALUE.COM Hờ hờ ...Anh có 15 năm công tác xa nhà .... xa gia đình ...

Người đây! Viết dài thế! Nhưng đã đọc hết!

Lông Xồm Đời là thế em ạ, tự lực cánh sinh được là hạnh phúc nhất. Kệ những người thân khác họ kia đi.

Le Ch… viet hay lam, rat co ban sac! Good! to friend? Hay song de den mot ngay ai cung nhan co ho hang voi ta, ngay do se den ko xa. goodluck


2109 nguoi than la nguoi de lam minh dau don nhat..qua nhieu chuyen em nhan thay minh nen mo long chi ah..dung de chi foi qua nhieu vao muc tieu chinh cua minh

Friday, January 11, 2008

Lẩm cà lẩm cảm

Dạo này tớ già rồi. Nên thoắt quên thoắt nhớ. Nhầm lẫn lung tung. Một ngày không nhầm lẫn một cái gì đó hình như sẽ thấy thiếu

- Hôm nay, suýt nữa thì nhầm thời gian và địa điểm của buổi họp báo. Trong đầu rất đinh ninh là họp báo vào ngày chủ nhật, và địa điểm là ở 1 nơi xa lắc đến mức mình nhăn nhó khi nghĩ đến chuyện phải đi xa thế. May mà trước khi rời cty đã gọi điện để check lại. Hoá là họp báo vào sáng mai và địa điểm thì rất gần nhà mình. Thở phù 1 cái....

- Hôm qua, khi email cho sếp, tớ rất ung dung gọi trống không tên sếp, ko có bất cứ đại từ nhân xưng đi kèm. Đến lúc sếp trả lời lại, tớ nhìn phần nội dung viết bên dưới của mình mới tá hoả lên. Hik, có đứa nhân viên nào gọi sếp trống không như tớ chưa nhỉ?

- Hai ngày trước, không hiểu đầu óc biêng biêng thế nào liền đưa tay xoá béng mấy file chạy win trong ổ C đi. Thế là tèn tén ten, khởi động máy là nhận được thông báo "NTL.. is missing. Please Ctrl+Alt+Del to restart". Và dù tớ có làm thế 1 tỷ lần thì máy cũng ko thể bật được. Mấy "lão" công ty tớ nghe tin liền vỗ tay bồm bộp khen con bé biết cách dùng máy đấy. Hik, ngượng quá cơ. Kết quả là nửa đêm bạn tớ vẫn đang hì hụi cài máy cho tớ, vừa cài vừa... ngáp

- Vài ngày trước, khi ra khỏi nhà, ko hiểu tớ mắt nhắm mắt mờ kiểu gì mà... không khoá cửa. Thật là khoá cũng như không. Vì aửa nhà tớ có hai cái móc. Tớ kéo chốt vào, nhưng thay vì móc khoá vào chốt bên trong thì tớ lại móc vào phía ngoài. Nghĩa là chỉ cần kéo chốt lên là có thể mang sạch cả nhà tớ đi. Trong khi đó tớ ung dung đi đến tận 5giờ sau mới về. Hú hồn, may mà trong nhà ko có gì xê dịch (mà có khi có tớ cũng chả biết)
.......

Tớ lại quên béng mất là dạo gần đây tớ quên quên - nhớ nhớ nhữn gì rồi. Để lúc nào nhớ ra là mình đã lẩn thẩn những gì, tớ sẽ bổ sung thêm vào entry này nhé. À, viết cái entry này để nhờ mọi người giải đáp giùm một thắc mắc: Có ai biết cách trị bệnh hay nhầm lẫn nhớ - quên lung tung này thì mách cho tớ với nhé

-----------------

Tuyet… Ui, bùn ngủ we'...Đề nghị bạn G lần sau uống B12 đi, làm nhìu sì trét wa rùi nên nhớ nhớ quên quên... :))

Khôi Lê Ừ lẩm cẩm lắm rồi :-p

Hai Anh Giời mất mỗi một file mà phải cài cả đêm? Lần sau bảo đứa nào nó cho mượn cái đĩa win rồi sau đó boot bằng đĩa đó, vào phần recovery, chạy dòng lệnh và copy cái file bị mất vào thư mục windows là xong.

(¯`•.… hehe,hok bit' tri benh kieu ji` nua~. chi? bit' la` ne^u' co' ai mach' chi cach' tri. be^nh nay` thi` .......chi. bao? cho em voi' na ^.^ tai. vi` em cung~ bi. dang~ tri' la(m' co*. hixx

2Ti Tại bà già Trà Gừng này hồn nhiên như cô tiên mừ :)

Tuesday, January 8, 2008

Ngẩng cao đầu mà đau khổ

222 magnify

Dạo này không viết. Chỉ vẫn ngày nào cũng chạy qua chạy lại mấy lượt, ngó nghiêng bạn bè để xem họ có gì mới, có gì vui.

Nghĩ thì nhiều. Có những điều chỉ chợt lướt qua và không trở lại. Cũng có những điều cứ quẩn quanh mãi ở đấy, không có cách nào xua đi được. Mà người ta chỉ có thể để mọi chuyện thành quá khứ khi nó nằm lại với ngày hôm qua. Chứ có ai biến chuyện ngày hôm nay, điều đang diễn ra và thậm chí kéo dài đến ngày mai nữa thành quá khứ được? Có ai là có thể đi lướt qua và coi như không thấy những chuyện đang xảy ra quanh mình, với chính mình?

Cuộc sống có phải là một chuỗi những lựa chọn? Nghĩa là dù buồn hay vui, dù khổ đau hay hạnh phúc cũng là do mình lựa chọn hết. Nếu mà có thể lựa chọn tỉ mỉ từng cái cho mình như vậy, thì có lẽ sẽ chẳng ai chọn cho mình những nỗi buồn và những đắng cay khổ sở. Bởi vì thế nên vẫn có những điều người ta không mong muốn, thậm chí né tránh thì lại vẫn luôn diễn ra, đáng ghét và xấu xa như một con quái vật gớm ghiếc.

Có nhiều khi căm ghét mà không vứt bỏ được. Có những điều dù cố giữ lấy cũng đã vỡ tan rồi. Cứ trơ ra đấy nhìn. Không thể làm được gì để thay đổi. Cũng không khóc được. Thì còn có thể nói được gì, có thể viết được gì?

Vẫn biết, cuộc sống như bạn nói, có những người đau khổ thì cũng có những người hạnh phúc. Nhưng sao tầng tầng lớp lớp những khốn khổ cứ chất lên nhau và dồn lại chỉ một vài nơi. Như bạn. Như mình?

Năm mới được 1 tuần rồi, và biết mình còn đang ngẩng cao đầu mà đau khổ.

-----------------------

Tuyet… Vẫn ngẩng cao đầu dù có thế nào đi chăng nữa!!! Tất cả các con đường đều dẫn tới thành Rome, chỉ khác cách đi :)

snowb… Đúng, mọi con đường đều dẫn đến thành Dôm, nhưng nếu đi đường đáy biển thì nhớ mang theo bình dưỡng khí nhé

Wednesday, December 26, 2007

Tường thuật lại vụ cháy nhà đêm qua

Cho đến tận 14h chiều này, tức là 11h sau lúc tớ suýt bị biến thành Gừng hun khói, thì nền nhà tớ vẫn rất ấm. Ở trong nhà như ở trong…. lò sưởi vậy. Hú hồn!

Nửa đêm qua, nghe những tiếng động lạ như tiếng bi ve rơi trên sàn nhà, tớ dù cố bịt tai vẫn không thể nào ngủ tiếp được nên bò dậy. Nhìn đồng hồ 2h53AM. Ngó quanh nhà 1 vòng ko thấy gì, chỉ thấy mùi gì như khét khét. Chắc mùi ở đâu đó, ứ phải nhà mình. Tớ ung dung nằm tiếp. Những tiếng bi rơi vẫn không dừng, phòng tớ ở thì bé xíu, mấy năm chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra. Nhưng lúc này thì tớ thấy mùi khét nồng nặc. Bật điện, khói mờ mịt như ai thắp hương rồi đóng chặt cửa phòng. Ngó 1 vòng, chắc chắn rằng đồ điện trong nhà ko có vấn đề gì. Tớ xông vào toilet, toilet không có vấn đề gì, nhưng mắt tớ trợn tròn khi nhìn qua cửa thông gió, cột khói đen bốc lên nghi ngút. Cháy! Nhưng ứ phải phòng tớ mà là phòng dưới or nhà bên cạnh. Mà quái lạ, sao cháy đến mức khói vậy rồi mà không đứa nào trong nhà đó biết??

Tớ thậm chí ko mở cửa nhà hay trèo lên sân thượng để xem cháy từ đâu. Cực kì bình tĩnh, tớ lôi điện thoại gọi cho chủ nhà (sau này nhìn lại thì lúc đó là 3h00AM), bảo là có cháy ở phòng nào đó. Sau đó thì gom giấy tờ nhét vào túi rồi mở cửa thò mặt ra ngoài (dự định của tớ là, nếu nhìn thấy cháy to quá, thì tớ sẽ ôm theo cái máy tính và đeo cái túi đó mà thoát than, dù chưa biết thóat bằng cách nào), đúng lúc đồng chí chủ nhà chạy lên đến cái phòng dưới phòng tớ. Cửa khóa. Những tiếng nổ lép bép vọng ra. Nhìn qua khe, lửa vẫn đang cháy, dù không to. Phòng bên cạnh vẫn say sưa không biết gì.. Chỉ 3’ sau đồng chí chủ nhà đã dùng tuốc-nơ-vít tháo bản lề và đạp tung cửa. Mùi khét và khói bốc ra mù mịt. Tớ đập cửa các phòng còn lại gọi mọi người dậy lấy nước dập. Con ranh phòng bên cạnh lại cứ đòi đóng cửa sợ khói bốc vào nhà nó. Hơ, thế thì lấy nước bằng niềm tin à, hay trèo lên nhà tớ hoặc bò xuống nhà dưới xách từng xô nước lên mà dập lửa?

3h30, nước lênh láng chảy từ phòng bị cháy (tầng 3) xuống đất. Ánh đèn pin quét loang lóang vào căn phòng đen sì muội khói. Chiếc đệm lò xo 20cm còn trơ lại khung thép. Giá sắt đôi để treo quần áo còn trơ trọi chiếc khung. Bóng đèn tuýp dưới sức nóng cũng đã hoàn toàn biến mất. Mấy bóng đèn của chiếc quạt sưởi cũng biến mất, chỉ còn chiếc khung nguyên vẹn. Tivi bẹp dúm nhưng bong hình chưa nổ. Ngay bên cạnh đó, cánh cửa toilet bằng nhựa ko chịu được nóng cũng đổ sụp xuống nằm dúm dó ko còn hình dạng đến thảm thương. Toàn bộ đồ trong ngăn để đồ trên nóc cũng chung số phận với đám quần áo phía dưới. Tớ chỉ thấy lạ một điều là trong khi hầu như tất cả đồ đạc thành than hết, thì mấy đôi giày, guốc lại còn nguyên. Cả chiếc giá để bát bằng nhựa cũng nguyên vẹn hình hài, như chưa từng có thần lửa vừa quét qua đây.

Rồi thì 4h30 chủ căn phòng cùng về tới, bù lu bù loa lên, khóc lóc, bới bới. Thế nào trong đám tro tàn lại còn sót lại chiếc hộp sắt, trong đó là hai chiếc ví của nàng. Nguyên vẹn tiền bạc và giấy tờ. 1 chiếc để ngoài nên cháy gần hết, còn trơ lại 1 góc và thò ra từ đó là những mẩu tiền, giấy tờ như 1 minh chứng rằng, ko phải những kẻ dập lửa giúp nàng đêm qua đã tiện tay mượn tạm của nàng.

Phòng tớ, ở trên đầu căn phòng bị cháy. Nếu đêm qua tớ ko để cửa thông gió, khói ko bốc cao làm tớ ngạt… thì đã chẳng phát hiện ra vụ cháy kinh hồn. Dĩ nhiên, sau phòng đó thì phòng bên cạnh và cả phòng tớ cũng chung số phận. 5h10, sau khi bàn giao lại căn phòng ngổn ngang cho nàng, bọn tớ ai về nhà đó. Bước chân vào phòng thấy ấm sực lên như có lò sưởi. Thấy lạ, tớ bỏ tất ra đi chân đất, thì bàn chân nóng ran lên. Ôi mẹ ơi… nhưng tớ yên chí nhớn là lửa đã dập rồi, với lại sống chết có số, nên ung dung đi ngủ. Sáng ra gần 9h chuẩn bị đi làm, sàn nhà vẫn ấm nóng. Ấm nóng cho đến tận trước giờ tớ đi làm buổi chiều, tức 2h chiều nay… Suýt chút nữa thì tờ thành Gừng héo, còn các bạn được thưởng thức món gừng hun khói. Phùuuuuuuuuuuuu!!!!!!!!!!!!!

---------------------------

Bullf… Ừm, gừng mà đem nướng lên thì thơm phải biết, chẹp chẹp!

CXR Gặp lửa là may - năm tới chắc sẽ gặp nhiều may mắn á Gừng :)

P.S. … @bullfrog: Sếp cứ chờ đấy
@CXR: Ứ phải lửa từ nhà em, từ nhà em chỉ thấy cột khói đen ngùn ngụt lượn qua. Nhưng mà hi vọng có tí dính dáng gọi là "dây máu ăn phần", năm mới sẽ gặp may mắn :D

snowb… Em yêu đáng lẽ cứ nằm im trong nhà mà ngủ, sáng mai anh mang lọ muối tiêu và sốt cà chua sang xẻ ra ăn thịt

ki_en Người ăn bún suýt nữa có món chả nướng.
Người thích giò suýt nữa có món chân giò nướng
Người thích .. nầm suýt nữa được món nầm nướng...
Và...
:D

«†™..… èo èo lửa cháy thế gừng mới thêm ngon chị ơi><

Khôi Lê Món Gừng xông khói hay nướng lu gì đó cho thêm tí tương ớt, cà chua, dưa leo nữa thì ..tuyệt :-p

Tuyet… Phù phù...may quá là may...hehehe...nếu không thì tớ không có gừng tươi để ăn trứng vịt lộn xả xui roài...hihihihi...phùuuuuuuuuuuùuuuuu....:D

2Ti ú hồn fết! Chúc mừng gái đã qua vòng thử lửa :P

P.S. … @snowbell: Em yêu ơi, chưa thấy ai ăn gừng nướng với sốt cà chua và muối tiêu đâu nhá
@Ki-en: Ki-en thích món gì?
@Huy: Chị sẽ mang ra hỏi ý kiến mọi người nhé
@all: Suýt chút nữa thì bạn/anh/chị không còn gừng để ăn trứng vịt lộn và một số món khác rồi :D Lạy chúa

A! Ừm, phí của. Có tí nước rùi, lửa rùi, gừng rùi, thêm đường, vừng, dừa nạo, bột lọc,... có phải là có món chè ngon không?
Trời rét thế này mà ngồi ăn thì... chậc chậc! =))

Nguyễ… Thứ gì là cuộc sống của em Gừng, dù người có thể chết nhưng phải cứu được chúng?
1.Giấy tờ (cũng giống số đông nhờ)
2.Laptop - Chắc có nhiều bí mật để đời.
Mà tiện đây cho hỏi, máy tính có trang bị "hộp đen" để phòng rủi ro còn biết lý do không nhờ?

MINH … Hú vía, chúc may mắn cứ đến hoài hoài nhé!

xeko Năm mới chuyển về nhà anh đi cho nó an tòan tiện lợi nhé.

ki_en Gừng nướng, đùi nướng, sườn nướng, nầm nướng, và... L nướng

ki_en A nhớ rồi, Lườn nướng!

P.S. … @V.A: Nếu chè thì cần gì đến Gừng. Chả nhẽ gừng lại chỉ dùng để nấu chè thôi á. Phàm tục quá
@anh Thuỷ: Anh ơi, cố sống cố chết cứu laptop ko phải vì bí mật để đời, mà là có nhiều chứ chưa kịp show ra với mọi người mà đã bị huỷ đi thì phí lắm, quá phí. CHo nên phải cứu bằng được
@Minh Ngọc: Tks bác. Ngay sau dó 2 ngày, buổi chiều em đi làm về thì nước non lênh láng đầy sân. Công nhận vui.
@Xeko: Thơm tình yêu này, em đang chờ t/y về dọn nhà giúp em đấy hí hí\

@Ki-en: Lườn nướng hình như bản quyền thuộc về người khác cơ mà?

Tomato Hehe! Kết thúc một năm bằng một màn khá ấn tượng nhỉ? Mà món Gừng gứng nướng hay Gừng hun khói thì làm gia vị cho món quái gì được chứ nhỉ????
Hehe! Vậy là quá may mán rúi vẫn còn đuợc là Gừng Cay con ko chuyên sang Gừng Đắng hay Gừng cháy xém thì ... ặc ặc.... Good luck to U! Happt neư year!

A! Chán cô. Cô chưa biết món sủi dìn àh. Trời lạnh mà ngồi ăn thì phải biết. Nhá!
Món ấy thơm ngon mùi gừng cô ạh. Không biết thì bảo 1 câu, anh dắt đi.
Há há!

♫ Yen… Chà, Kien cũng có nhiều sở thích giống tớ. Lòng nướng này, Lá lách nướng này, Lợi nướng này, Lưỡi nướng này,... Ôi thôi, sao nhiều món ngon kể không siết thế này!!

¤₪▫ M… Gừng quay giòn! ^^


Monday, December 24, 2007

The last day!

333 magnify
Vừa mở mắt lò dò online, con bạn chạy vào giật áo hỏi "last day làm gì hả mày?". Last day đúng vào Noel, chả thích làm gì. Ở nhà và lười biếng cuộn trong chăn, vì hôm nay rất lạnh. Và nhạc nhẽo. Nhưng ước gì có thể lười biếng thế và không làm gì hết cả. Từ giờ đến sáng mai (tính ra còn có 20h nữa thôi) phải xong bằng này thứ:
- 3 bài viết với chủ đề đã định trước
- report cho chương trình vừa làm, ghi rõ những khuyết điểm và cách khắc phục
- Chuẩn bị cho 1 âm mưu mới (đã có draft nhưng còn thiếu và cần bổ sung nhiều)
Có làm xong không?
-----------------------

Quay về với cái máng lợn chưa bao giờ là của mình, nên ko coi là cũ. Nhưng cũng không phải là mới. 15 tháng và 3 lần... quá tam ba bận, nên lần này quyết tâm chạy đến và giữ cái máng lợn ấy. Hi vọng sẽ là lâu dài như cách đây 15 tháng bạn hiền bảo "nhảy thêm lần này nữa thôi rồi dừng hẳn". Mà ở cái máng lợn này, cái cách mình có mặt ở đây là một ngoại lệ. Như bạn hiền bảo và như mình thấy. Ngoại lệ thì chưa chắc đã là tốt.

Định để dành cho bạn bất ngờ (chắc cũng chả bất ngờ lắm nhỉ, vì bạn là người đưa tớ đến bên cái máng lợn ấy cách đây 15 tháng mà), để sáng mai ung dung ngồi đối diện với bạn. Nhưng mà lại không giữ được bí mật đó. Đã nói ngay với bạn khi vừa trở về nhà hôm đó. 15 tháng và một đoạn đường rất ngắn. Hình như tớ đi lùi???

Dù thế nào thì cũng chỉ thêm lần này nữa là dừng thật nhé, ko lang thang nữa đâu.
----------------------

sir H… ủa.. ko lẽ là cái máng Ipmac, nơi mà tớ biết bạn hả bạn Giang ;)

P.S. … không, tớ chưa bao giờ có ý nghĩ là quay về cái máng ấy

Qmess oi mon gung nuong ma cho vao noi pho*? nha em thi ngon fai biet...hihi dua thoi, chuc mung chi da khong bi thiet hai ti nao ve nguoi va cua...van co the don nam moi an lanh va manh khoe :D

Sunday, December 2, 2007

Tin?

Có phải vì em đã từng hoang phí
Nên bây giờ lòng tin trở thành một điều gì quá xa xỉ??

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

......
Tiếp tục tin?

Hay là thôi, để đừng ai phụ mình?

Tuesday, November 27, 2007

Chuyện bình thường

333 magnify

Giờ đây tất cả đã qua,
những mất mát trong em trở thành cứng cáp…(*)

Sau sự ngạc nhiên là ngỡ ngàng khi thấy gần như ngày lập tức bạn nhận ra người mà tôi muốn nói đến, và những nhận xét của bạn về họ. Bởi vì hai người chỉ gặp nhau duy nhất 1 lần. Một lần thoáng qua, gần như không nói chuyện… Nhưng không thể phủ nhận được nhận định của bạn về cái ấn tượng thoáng qua ấy. Và có lẽ bạn đúng khi nói rằng, ngày càng thấy thiên hạ số người sống "kỳ lạ" nhiều hơn số người sống "bình thường", và rồi thấy rằng cái sự lắm người 'kỳ lạ" ấy là bình thường…

Nói chuyện với bạn xong, lại đối diện với mình. Ly nước xoay trong tay, giống y hệt ly nước của ngày hôm qua nhưng không còn trong veo nữa. Cố không chạm đến, không khoắng lên, cố giữ cho nước trong ly thật lặng, nhưng sao vẫn thấy gợn lên giữa lặng im ấy bao nhiêu là cát? Sẽ cố gạn lọc lại ly nước ấy thêm một lần nữa? Hay sẽ đổ đi và rót cho mình một ly nước khác. Để những hạt cát bé xíu vô tình kia sẽ không làm mình đau…

Ngày bỗng dưng quá ngắn. Đường đời thì dài. Đã lang thang qua muôn nẻo khóc cười. Nhưng chưa hết đâu, vì sẽ còn nhiều lắm những khó khăn, những bất trắc và những tráo trở quanh mình. Kỳ lạ thay, càng ngày càng nhiều người thích diễn hơn là xem kịch. Có đôi khi thắc mắc tự hỏi mình, sao lòng không muốn còn cố nán lại xem?

Nhặt làm gì nữa những vết tích của ngày cũ? Cho dù đó là nhân danh tình bạn hay tình yêu thì cũng giống nhau thôi. Đến một lúc nào đó, sự thật dù có nói ra hay không cũng không còn cần thiết hay quan trọng nữa. Và dù có nhớ hay quên rồi cũng sẽ thành vô nghĩa. Sẽ nghe lời chị, cất giữ cho mình những điều đã bấy lâu che giấu. Và nghe lời anh, để bình thản đi qua những tháng ngày. Sẽ không ai là người có lỗi để cần được tha thứ. Vì tha thứ không có nghĩa là sẽ quên.

... Sẽ giữ cho mình thanh thản, như bình hoa trước mặt đêm nay. Như căn phòng im ắng quen thuộc mỗi ngày…

Đâu cần phải đợi đến ngày mai, thời gian mới trả lời cho tất cả?
-------------------------------

(*) Lời bài hát trong film Tình Châu Giang