Wednesday, June 18, 2008

Anh hùng ngày mưa

333 magnify
(Hay chuyện kể về... chuyến đi bão táp)
---------------------------------------

Về nhà rồi, vẫn thấy mình là… anh hùng. Là khi xe máy của bạn biến thành…. thuyền, bởi hầu như các con đường trong thành phố đều biến thành sông!!!

Mặc kệ mưa gió bắt đầu từ khoảng 16h30, 17h00 bạn Miu vẫn hùng dũng qua đón tớ (với dự định đi thăm em Phương Anh) kèm theo lời dặn dò: mang luôn áo mưa đi. Thực ra bạn í nhắc nhở hơi thừa, vì khi tớ bước chân ra khỏi nhà, mưa đã ầm ầm.

Anh hùng lần thứ nhất: đường Khâm Thiên với ½ bánh xe ngâm trong nước. Nhưng bọn tớ không có cơ hội quay đầu lại, vì trước sau đều là xe. Và chỉ cần khẽ giảm ga, coi như gặp tai hoạ vì vói mực nước ngập quá bô xe, sẽ không thể nổ máy lại. Tớ ngồi sau ra sức lên dây cót cho bạn Miu, trong khi bạn Miu thì vừa đi vừa run, tăng ga và đạp lút phanh để tiến lên. Cuối cùng cùng thoát. Phù!!!

Anh hùng lần thứ hai: Đoạn đường trước cửa công ty tớ. Đoạn này kinh hoàng hơn Khâm Thiên nhiều. Chân tớ để trên chỗ để chân và nước vẫn ngập quá mắt cá (chú thích: tớ đi dép 9cm nhé). Xe về số 2 vẫn ì ạch nhích từng bước. Có mấy anh đứng trên vỉa hè rú gọi bọn tớ dừng xe đi, nhưng sao mà dừng được, tiếp tục đi hoặc là chết. Bọn tớ chọn… đi, dù vừa đi vừa run!

Anh hùng lần thứ 3: Mọi ngả đường đều ngập, bọn tớ đành đi lại đường Quang Trung. Nhưng ra Nguyễn Du (đoạn quanh hồ Hale): ngập. Rẽ ngang vào Trần Quốc Toản: ngập. Thẳng lên gần khúc giao với Trần Hưng Đạo: ngập. Hai con ranh quyết định bò vào café Mai, nhưng sợ không tìm được đường lên, sợ xe sa xuống đoạn ngập sâu chết máy, sợ… Cuối cùng thì tớ “dũng cảm” nhảy xuống, dùng chân dò đường (nước ngập gần đến gối). Hai đứa yên vị trong quán khi quần áo đầu tóc đều sũng nước. Lúc đó mới là đoạn thú vị. Hai con giời ngồi nhìn đường biến thành sông, các thể loại ô tô cũng phải lùi bước. Xe máy thì thôi rồi nhá, chỉ có nước khóc. Có những bạn dũng cảm phi từ hè xuống, nước sóng sánh… mép yên. Tha hồ nhòm ngó, tha hồ bình loạn. Thậm chí bạn Miu ngoan còn rú lên sung sướng khi có chiếc xe bị nước đẩy xô đi, hoặc những chiếc bị nước vào bô, tắt máy dắt hàng loạt…

Anh hùng lần thứ 4: Sau hai giờ, mưa ngớt, bọn tớ đành huỷ bỏ kế hoạch qua thăm em PA và quay về. Nhưng về đường nào khi mà bốn bề đều là nước, đường đã thành sông? Định quay ngược ra phố Huế, thì ngay đoạn Nguyễn Du – Bà Triệu đã kẹt cứng, bánh xe vẫn chìm nghỉm trong nước. Quay đầu ngược lại Quang Trung cũng không khả quan. Tớ “chỉ đạo” bạn Miu phi xe lên vỉa hè hồ Hale, khổ nỗi cái vỉa hè quá cao… tớ lại thành nữa khi nhảy khỏi xe, tay nắm bánh trước xe lôi lên hè. Hành động này làm bạn Miu choáng đến mức, sau đó đi được một đoạn vẫn mải hí hửng ngó mắt nhìn mấy đứa đi đối diện mà suýt lao cả người cả xe vào ghế. (Đã thế em yêu còn định cong cớn chửi đồng chí đi ngược ko bật đèn và cái ghế sao cứ hùng dũng lao vào bạn í hí hí )

Thử thách cuối cùng: Là đoạn Phan Bội Châu với Lý Thường Kiệt. Điện đèn tín hiệu giao thông mất. Các bạn CSGT đang làm anh hùng và bạn Miu cứ thế hùng dũng tiến lên cho đến khi cái còi ngồi sau (là tớ) hét toáng lên: ngập. Xe chuyển hướng chạy sang phía Quán Sứ, (đoạn này phát hiện anh CSGT đứng giữa đường, ko đầu trần nhưng chân đất trắng nõn nà hí hí). Khúc Lê Duẩn - Nguyễn Thái Học lại ngập và tắc. Xe lại quay đầu chạy… ngược chiều. Cuối cùng thì tớ cũng yên vị trong nhà với tóc rối bù và quần áo ướt lướt thướt.

Kết luận của vụ “bơi trên phố” chiều nay là gì?

- Bạn Miu không những là tay lái lụa mà còn là một tay chèo thuyền giỏi. Như hôm nay, và như một ngày mưa nhiều năm trước, bọn tớ vẫn là anh hùng phi giữa “sông” Nguyễn Khuyến, trong khi hầu hêt các xe trong khu vực đó đều đã phải dắt bộ

- Bạn Gừng mặc dù dở hơi không biết bơi nhưng lại làm hoa tiêu cực giỏi. Cụ thể là vụ nhảy xuống dò đường cho Miu phi xe lên + bắt bánh xe lên hè cao + thổi còi trước khi bạn Miu phi thẳng vào “ghế đá công viên” hoặc những đoạn đường ngập nước có nguy cơ chết máy

- Cổ vũ vi phạm luật GT. Bằng chứng rõ nhấtlà đoạn Quang Trung, rồi Lê Duẩn, hai con ung dung vừa phóng ngược chiều, vừa ngoác miệng cười.

--> May được cái ngày thường vẫn ăn ở hiền lành nên trong lúc nhiều tình yêu khốn khổ dắt bộ thì hai bạn vẫn ung dung vượt sông, uống café ngắm mưa và về nhà trong sung sướng, dù quần áo người ngợm có hơi ẩm ướt 1 tí.

Hà Nội dạo này ẩm ương, chả thấy nắng, chỉ thấy chiều nào cũng mưa. Sắp thành SG phẩy mất rồi!

P/s: Lảm nhảm xong entry này, thì các báo đt cũng doạ dẫm dân tình bằng thông tin: cơn mưa chiều nay lớn nhất trong vòng 10 năm trở lại đây. Thế lại càng cổ suý cho tình thần tự sướng của bọn tớ rằng: bọn tớ đích thực là anh hùng hí hí
-----------------------------------

LuMiN… tuy e PA ở nhà biết 2 bạn ko đến nhưng vẫn phục lăn ý chí phi ra đường ko ngại phong ba bão táp, xin ghi tạc tấm lòng và nhất định đồng ý cho 2 bạn làm lại lần khác và mời em PA đi măm, hị hị

Nguyễ… He he! Hai em chiều nay đi tập bơi à? PA mà đọc được bài này cảm động bằng chết nhỉ.

bArOpY hihi,chien cong nhi? chac t di som hon nen chi mat 30 fut voi ao mua giay vay ngan va giay ho mom 8fan de ve den nha cung voi cai doan duong day cua bon m,keke
o dong doi chinh chien cung thi mua ngap cung la 1 cuoc dao choi ki thu ;D

P.S. … @PA: Ờ, bọn tao sẽ qua, tạo điều kiện cho em PA xinh đẹp pha cafe mời bạn, nhé.
@anh Thuỷ: Nó ngồi nhà cười như ma làm, chứ cảm động gì?
@Trâm: Mày đi sớm hơn thì đường mới chớm nước, chưa ngập sâu như lúc tao đi. Lâu rồi mới được bơi trên phố, hơi điên điên, nhưng thích he he

Tuyet… Tối qua đọc bên nhà bạn Miu đã suýt ngất vì các anh hùng rùi, hôm nay đọc bên nhà bạn Gừng thì đúng là phục lăn 2 bạn luôn...tớ mà đi như 2 bạn có khi tớ dắt bộ roài :D, 9h tớ bò về nhà mà đường vẫn còn tắc và ngập...vừa đi vừa dò đường để tránh đường bị tắc và ngập...tớ không thích làm chuột ướt lướt thướt mà... :D, Phương anh được bữa ngồi ở nhà cười hết phanh luôn nhỉ :D

Lotus… Bà Giang bơi ở sông Nguyễn Du làm nước dềnh lên, ngập hết cả sang Hồ Xuân Hương =))

Lotus… Hôm qua trong lúc chờ mưa tạnh, em ngồi trên công ty đóng thuyền để đi về đấy ;))

Wednesday, June 11, 2008

Thắc mắc?!!!

magnify

Ai bảo Trà Gừng đanh đá?

Ai bảo Trà Gừng chanh chua nanh nọc?

Ai bảo Trà Gừng ngoa ngoắt?

Ai bảo Trà Gừng giống mấy bà hàng tôm – cua – cá ngoài chợ?

Ai bảo Trà Gừng cay nghiệt lắm lời?

Mặc dù hơi ngậm ngùi khi nói “ừ thì Gừng hiền”, nhưng mà Gừng bình thường vẫn bình thường, vẫn hiền í, các bạn người công nhận không? Thi thoảng có không được dịu dàng lắm cũng chỉ là do bị ép buộc mà thôi. Thề đấy!

Thế mà không hiểu sao cứ mỗi khi có nhu cầu “chửi” 1 ai hay 1 chuyện gì đó, là một số bạn lại… tìm đến Trà Gừng? Lạ thế cơ. Hay là trên mặt mình có dán biển “chửi thuê chuyên nghiệp” nhỉ?

Mà thật nhé, bạn Gừng chả thích chửi ai bao giờ. Không ưa nhau cũng chỉ lườm nguýt ngấm ngầm tí ti thôi, cùng lắm là buông vài lời ngọt ngào âu yếm, chứ có chửi bới gì đâu nhỉ? Đấy, ngay như với đề nghị dễ thương của em P.A xinh đẹp, bạn Gừng cũng đành bótay đấy thôi. Vì cứ vô cớ mà chửi người, chửi đời được đâu? Có khi mình nắm đầy đủ thông tin trong tay, có khi mình tức đến lòi mắt ói máu ra, nhưng nếu suy xét lại là do mình không cẩn trọng, không tìm hiểu đầy đủ thông tin trước đó nên bây giờ chịu thua thiệt, thì chửi ai? Cơn cớ gì mà chửi được?

Mới hay, chửi cũng là một nghệ thuật. Chứ đùa à?

---------------------

Thổ Q… Ai? - Tao!

P.S. … ai thèm hỏi anh? Xê xê ra :-J

Nhật … có những cái tự biết chứ cần giề ai bảu?
muốn chửi hay và có nghệ thuật phải hỏi anh Chí ở làng Vũ Đại

ATHENA ờ thì ... ờ thì ... "chửi phải có nghệ thuật" (câu này ai ấy nhá, ko phải em ^^), mà mấy người hiểu được nghệ thuật há há ờ thì chị Gừng cũng hiền =))

A! Xin em giữ lấy chanh (chua). :D

Lisa ui, tớ thấy thế này, chửi làm sao mà người ta cứ tưởng ko chửi là hay nhất. Mà người đứng sau người chửi ấy, tớ thấy còn ghê gớm hơn, vừa dc tiếng hiền dịu mà vẫn đạt dc cái mình muốn :D

P.S. … @Lisa: uh, tớ đồng ý với việc chửi mà người ta tưởng là ko chửi, hoặc là đến lúc nghĩ ra là bị chửi cũng không nói lại được gì mình cơ. Chứ cứ ấm ức buồn bực rồi chửi tung hê lên, thì chả đến đâu mà mình cũng thành chả ra gì :D

Choco… Dau? Ai? Ai dam' bao chi Gung` danh da', em se tung ra cai' tat' cho ng` no' tan nat' =))

P.S. … @Choco: ơ, em DD dịu dàng đâu mất rồi nhờ? Sợ em chưa đá xong người ta đã quay lại rú rít lên là, em chị G thế thì chị G còn đến thế nào nữa? Sợ nhắm :D

LuMiN… tao tự sướng rùi cưng, ghi tấm lòng của mày vì đã khen tao xinh đẹp n lần trên blog, hị hị

CXR Gừng dễ xương chít được (xương vô cái .. hóc ngay hà) .. đứa nào dám bậy mồm bậy miệng nói Gừng đanh đá dzị .. wa'nh chít cu Chẩn đi :) :) :)

P.S. … @P.A: Ờ, em yêu ko suy sang việc khác là được dzồi hí hí
@CXR: PC điêu nhờ anh nhờ. Hè này anh CXR về không? Mình đi uống Hot Choc rồi wanh' hội đồng PC cho vui

Lotus… Ai bảo chị Gừng hiền, đảm bảo mắt đứa đấy có vấn đề =))

P.S. … @Đào: ơ, hiền với nhãn quang liên quan gì đến nhau hả em?

(¯`·¸… ^.^....con chua duoc nghe mama ''chui'' bao h...chua duoc thuong? thuc...tai` nang nghe thuat cua? mama...chui? la` 1 nghe thuat...va` duong nhien nguo`i chui?..la` 1 ...''nghe si~''...hoho..

Lones… "Ai bảo Trà Gừng giống mấy bà hàng tôm – cua – cá ngoài chợ?" Đừng so sánh thế kẻo các bà ấy buồn ... he he

Wednesday, June 4, 2008

04.06

294 magnify

4.6 Sn bạn (thân?) ngày Đh. Hình như chưa có năm nào mình chúc mừng sn nó đúng ngày. Cũng hình như chưa năm nào có quà. Như hôm qua, lần nữa mãi… tay đã bấm số gọi, và rồi dập đi. Mình vô tâm không? Vô tâm, hay là…

4.6 Sn sếp cũ và công ty cũ. Bỗng dưng thấy nhớ đồng nghiệp cũ. Mà kỳ lạ. Mấy công ty mình làm qua, nhìn lại đồng nghiệp cũ dù là từ thời SV hay khi tốt nghiệp, thì giờ cũng tứ tán khắp nơi. Không 1 ai còn ở lại công ty cũ. Anh chị em nhắc thì vẫn nhớ nhau, có gặp nhau thì vẫn vui như họp chợ. Nhưng lần nữa mãi, hẹn hò mãi rồi cũng chỉ là hẹn hò. Vì bận hay vì…

Đầu óc dạo này lộn xộn. Quên quên, nhớ nhớ. Quên thì đã đành 1 lẽ. Nhớ rồi cũng để đấy chẳng thèm làm. Chỉ thấy mình dạo này ăn vạ là giỏi. May mà chưa đến mức rạch mặt, chứ không cũng chả khác Chí Phèo là bao.

Buồn ơi là sầu… (@ my team)

--------------------------------

Choco… Em cung dang buon` chan buon` che, khong hieu sao doc blog chi thay dong cam the ^^. Mun' om chi. Gung iu iu iu iu vai` chuc. phat'. Ak.
Ma cha hieu sao doc bai` buon` cua chi van thay buon` cuoi` kieu teu' teu'. :D

Sunday, May 25, 2008

Ở nhà 1 mình

312 magnify

Hà Nội những ngày tháng 5, cuối tuần nào cũng đẹp. Cuối tuần nào cũng thật nhiều gió, lá và rực rỡ sắc hoa. Thế mà cuối tuần lại ở nhà. Đúng nghĩa là ở lì trong nhà, thậm chí không bước chân ra khỏi cửa. Chỉ mở cửa sổ cho thoáng thôi.

Bạn thắc mắc: Không đi đâu thật á? Sao thế?

Sao với giăng gì ở đây? Không thích thì không đi. Tớ có bao nhiêu cuối tuần ở nhà rồi đấy chứ, có phải riêng hôm nay đâu? Thực ra thì sáng cuối tuần, thi thoảng tớ hay ngồi café gần công ty và nhìn ra ngoài hồ lộng gió. Thi thoảng lòng vòng xem đồ này đồ kia với bạn. Nhưng phần nhiều thì vẫn là ở nhà.

Bạn hỏi: Thế ăn uống thế nào?

Chả lẽ lại bảo, dù có vất tớ trong nhà khoá cửa nhốt cả tuần thì tớ cũng không chết đói. Chỉ vì tớ sợ nếu chẳng may có chết mà phải làm ma đói thì tội lắm. Thế nên trong nhà lúc nào cũng phải có đồ ăn, hoa quả, bánh trái. Mà thực ra, như đồng nghiệp cũ hay nói í, là tớ sống bằng mây bay và gió thổi, nên chuyện ăn uống chỉ là chuyện nhỏ. Với tớ thì việc được ngồi nhìn các bạn ăn uống 1 cách say mê vui hơn nhiều J

Bạn hỏi tiếp: Thế ở nhà thì làm những gì?

Bạn hỏi cứ như bạn chưa bao giờ ở nhà một mình trọn 1 ngày hay sao í? Thiếu gì việc để làm chứ? Dọn và lau nhà này. Lôi đống đồ cũ ra và săm soi xem có vứt bớt được cái gì đi cho gọn không (thực ra sẽ chẳng bỏ đi được cái gì đâu, tính tớ như người già í, cái gì cũng muốn giữ). (giả vờ) lôi mấy quyển sách còn dang dở ra đọc này. Online này… thiếu gì thứ để làm đâu.

Mà tớ thấy, ở nhà trọn 1 ngày cũng có cái rất riêng. Một mình với thế giới của riêng mình. Có gì bất thường đâu nhỉ, sao bạn thắc mắc nhiều thế?

-----------------------

snowb… UI con này nó cần gì ăn, nó sống bằng niềm vui và nỗi buồn, bằng tình yêu và nỗi nhớ, bằng lòng bao dung và sự vị tha, bằng những suy nghĩ sâu xa từ trong não bay ra...

Tree … ÔI, sắp thành ma đói mất chị ạ!

ZOS Buổi sáng đọc entry này của bạn thấy nhẹ nhàng với những câu hỏi và những câu trả lời rất tự nhiên.
Hi hi
Bạn sẽ phụ trách phần tản mạn cho tờ báo sắp ra của tớ nhé.

Hai Anh Hề hề, người ta quan tâm mới hỏi mợ ơi. Mợ mà cứ khó tính thế này thì nguy cho mợ lắm mợ ạ.

Choco… Hehe, may hom em o nha` mot minh`, sao khong nghi duoc hay ho nhu chi nhi? Em o nha`, di ra di vao`, cho` doi, huhu T_T

P.S. … @Miu: lèm bèm
@Tree: he he ko bao giờ đâu em, chị sợ làm ma đói lắm
@Khanh: Bao giờ hả bạn?
@H.Anh: chả biết đứa nào cau có khó tính nhá. Tự dưng vào cằn nhằn là sao
@Choco: Tại vì tâm ko tĩnh, tại vì đợi chờ cho nên mới đi ra đi vào trông ngóng như thế đấy hi hi

Lisa Ở nhà thì ối thứ để làm cậu nhỉ? :D

Saturday, May 24, 2008

Bao giờ thì cưới???

Sáng. Bạn béo tự dưng lù lù bò vào Ym (chuyện lạ) hỏi han mình. Được 1 câu nhắc thời tiết. Một câu hỏi công việc. Câu thứ 3 lại quay về chủ đề muôn thuở: thế bao giờ lấy chồng? Bao giờ thì cưới? Vẫn không có gì mới à? Thế thì thôi, mình ko nói chuyện với cậu nữa. Vì chả có gì để nói cả. Uhm… Béo muôn đời là béo, chả khác được. Chả thay đổi được.

Trưa. Đi ăn với mẹ Bông. Suốt từ hồi đám cưới, đến giờ Bông hơn hai tuổi rồi hai chị em mới gặp lại nhau nhá (cơ bản nàng ko ở Hn, thi thoảng lượn vèo ra 1 cái rồi lại biến mất). Chưa kịp chào hỏi nhau, nàng đã lại: ơ thế vẫn không chịu lấy chồng đi à? Năm nay hai mấy rồi đấy… Chưa hết, nàng còn buông thêm: “định đến bao giờ đây? Như cái H, nhà nước mà cho phép khéo giờ nó phải 3,4 đứa rồi”!!!

Tối: ăn tối với đt. Hỏi qua hỏi lại, chửi đời chửi người… kết luận lại vẫn là cái máng lợn cũ: sf cứ định thế này mãi à? Cũng đến tuổi tìm người giữ chân mình hoặc mình giữ chân người ta rồi. Lâu nữa là không ổn! Mà nói đến phát chán lên rồi đấy. Nói mãi chả thay đổi gì là ko nói nữa đâu nhé. Ha ha… nhớ đấy, nhớ là đừng có nhắc gì đến nữa cho tôi nhờ!

Ơ hay, có phải rằng thì là mà tớ không hiểu điều các bạn đã, đang (và sẽ) còn nói đâu. Mà đấy chỉ là mới trong 1 ngày thôi, đã phải nghe từng đó lần hỏi han nhắc nhở. Có nhất thiết cứ phải hỏi han theo cách đó không nhỉ? Chừng nào tớ lấy chồng, hoặc chừng nào tớ có em bé (mà ko lấy chồng), thì chả cần nói các bạn cũng tự khắc biết. Tớ thề đấy.

Dạo này tớ dễ nổi cáu vì nhiều chuyện, dễ nóng giận bực bội vì nhiều chuỵện. Giờ thêm các bạn cứ réo rắt nhắc nhở thế này khéo dễ tớ phải bỏ nhà lên núi tu mất thôi. Vậy nên các bạn làm ơn để tớ yên, nhá!

------------------------------

ZOS Bạn Gừng ơi tớ không nhắc bạn vấn đề gì đâu nhá.
Gặp tớ đừng nổi cáu bạn nhá.
Hi. Chúc bạn sẽ tìm được cách giải nhiệt, bớt cáu giận kẻo lại làm cho mặt xấu đi.

ZOS Tớ qua đây chơi thôi. Không nhắc nhở bạn cái gì đâu.
Chỉ mong bạn vui vẻ. HI hi

♪mèo♥… hé hé, âm dương k hòa hợp :D :D

Hai Anh anh Thổ đâu nhỉ?

ATHENA Lấy chồng đê, sắp thành cụ bà rồi đấy hie hie (mà cafe với SF sao =)))

P.S. … @Khanh: Tự dưng thấy bạn Khanh rất đẹp trai nhá
@MD: :-)
@HA: Thổ tả gì ở đây. Chưa post lên lão í đã bảo: Cứ bốt đi, thế nào ku HA cũng vào lèm bèm. Y như rằng...
@Vân: Ko liên quan gì tới sf của cô :P

Lam Ơ, thế chị hỏi thật nhá: bao giờ cô lấy chồng? ;-P

Choco… Em cung dang rat dien vi` moi ng hoi "Di lam` o dau chua?" X-(

Cherry ko để yên được, mày với con Miu lấy chồng đê, cứ dính với nhau suốt ngày thôi...

Tuesday, May 20, 2008

[Quote] - Khi sếp chẳng ra gì

333 magnify
1. Bài này đọc trên TPO cách đây 2 năm rồi, dạo này tự dưng nhớ ra, post lại chơi, chả có ý định ám chỉ ai hết. Bạn nào là sếp mà đọc, nếu có giật mình, cũng giật mình khe khẽ.

2. Bài này tuyệt đối không liên quan gì đến "âm mưu" ngày xưa, với khẩu hiệu rằng "Tiến lên ta quyết tiến lên, tiến lên để gọi cấp trên bằng...THẰNG"
------------------------------------------------------------

Ở đời luôn phải có trên có dưới, loại hậu sinh thì đương nhiên không thể nhanh chóng mon men trèo lên chiếu trên. Nơi công sở cũng thế, số người vừa bước chân ra khỏi trường đại học đã chễm chệ trên chiếc ghế giám đốc chiếm tỷ lệ rất nhỏ. Hầu như tất cả chúng ta đều buộc phải bắt đầu từ nấc thang đầu tiên. Và ở trên luôn luôn có một vị sếp nào đó.

Nhiều người hình như không thích làm nhân viên nên bị chỉ đạo, xăm xoi là không chịu được. Nhưng không ít kẻ nói thẳng tuột rằng làm nhân viên nhiều khi lại sướng, nhất là dưới trướng của sếp giỏi. Chẳng cần phải suy nghĩ nhiều lắm bởi sếp hoạch định chiến lược, sắp xếp công việc quá hoàn hảo rồi. Nếu sếp lại là người giao lưu rộng, có uy tín thì lại càng nhàn. Đến đâu giao dịch mọi thứ cũng như bày sẵn hết cả.

Nhưng khổ nỗi có phải sếp nào cũng là minh quân đâu. Cứ thử chọn một công ty quy mô vừa vừa rồi “điểm danh” các vị chức sắc sẽ thấy tỷ lệ sếp thực tài cũng không phải là nhiều. Trừ đi một số sếp hơi đuối về chuyên môn nhưng lại có uy lãnh đạo, trừ thêm những ông hiền hiền lành lành chẳng làm hại ai nhưng không giúp được bao nhiêu cho sự phát triển chung, thì cái lực lượng không - biết - tại - sao - được - làm - sếp cũng phải chiếm vài chục phần trăm.

Một buổi chiều cuối tuần tụ tập dăm bảy ông làm chầu bia, thế nào cũng phải có một, hai người than khổ vì sếp kém. Loại nhân viên tồi vẫn chê sếp “vớ vẩn” thì ở đây không bàn, nhưng đúng là có nhiều trường hợp sẵn sàng bày tỏ bức xúc dồn nén về lãnh đạo của họ mỗi khi có dịp ở ngoài cơ quan. Có người chọn đối sách “việc tôi tôi làm”, có người “ngậm bồ hòn làm ngọt”, có anh tỏ vẻ “không thèm chấp”, lại cũng có người liều mạng vài lần cự nự riêng, thậm chí ngay trước mắt bàn dân thiên hạ.

Tuy nhiên, hình như chọn đối sách nào cũng dẫn đến những kết quả không hay. Gặp phải sếp hay chấp vặt mà lại dám tỏ vẻ khinh khỉnh hoặc trót thể hiện chuyên môn thì rất dễ bị trù úm. Chơi con bài nhắm mắt mặc kệ chắc chắn là không xong bởi công việc chung sẽ lộn tùng phèo. Nhưng cứ nghiến răng sửa sai cho sếp thì sẽ suốt ngày ôm việc vào người, và ôm luôn cả cái bực. Một giải pháp nữa mà không ít người nghĩ đến, nhất là những nhân viên có khả năng: bỏ việc. Nhưng đừng tưởng là chiêu này dễ áp dụng. Cố mãi mới được cái chân biên chế không lẽ lại tung hê hết, hoặc lương bổng đang kha khá tự nhiên dứt ra thì biết trôi ngả nào.

Nhận diện sếp…

Trong một thế giới lý tưởng thì tất cả mọi người được cất nhắc là dựa vào khả năng chuyên môn hay tài lãnh đạo. Nhưng khi cái viễn cảnh đó chưa xảy ra, hoặc không bao giờ xảy ra, thì chúng ta vẫn phải chấp nhận một thực tế rằng người cầm lái con thuyền là một nhân vật chẳng có gì đặc biệt nhưng lại may mắn, một kẻ mồm miệng đỡ chân tay nên trèo cao, một người thân của “sếp to hơn”, và muôn ngàn lý do khác.

Không phải dễ mà nhận ra được một sếp tồi. Nếu ông ta hay bà ta đã có khả năng qua mặt cả một hệ thống tổ chức cán bộ và sếp to nhất thì ai dám đảm bảo sẽ “hiện hình” trong mắt của các nhân viên. Mà loại sếp này có khi lại còn tài đến mức hưởng hết công lao sáng tạo của nhân viên ấy chứ.

Tuy nhiên, để ý một tý nữa thì không phải là không “vạch áo” được những vị sếp chẳng ra gì. Một sếp tồi hay cố tạo ra một bầu không khí sợ hãi để chế ngự nhân viên. Ông ta luôn theo quan điểm ép buộc nhân viên che giấu sai sót hơn là có hành động phù hợp để sửa sai. Một biểu hiện khác của sếp tồi là không biết cách quản lý hiệu quả, không dành thời gian để đánh giá công việc của cấp dưới, cứ giao nhiệm vụ mà không cần biết nhân viên có khả năng hoàn thành tốt hay không. Tất nhiên, một sếp tồi sẽ không coi nhóm nhân viên dưới quyền như một tập thể thống nhất mà là tập hợp hỗn tạp của nhiều cá nhân.

--------------------------

Giáo … Định kiếm việc mới hay sao em mà đi nói xấu sếp thế?
Nói chung không có chuyện sếp không hoàn hảo, chỉ có nhân viên không hoàn hảo mà thôi. Vì nếu nhân viên mà hoàn hảo thì đã thành sếp rồi!!! :))

P.S. … he he em chả định kiến. Đã bảo là bài viết cũ, đọc lâu rồi. Và khuyến cáo các bạn đọc ko giật mình hoặc có thì cũng khe khẽ thôi mà.
hồi 2005 em đã từng để status trên YM hàng tháng trời cái đoạn em bôi đậm đầu tiên rồi còn gì :P

Giáo … Ôi, sếp đấy thì vô đối rồi.

P.S. … Ngày xưa em tưởng vô đối, nhưng hoá ra không phải. Giờ cao cấp hơn, phải ko là sếp mà vẫn "thiên hạ vô đối"!

Saigo… kakaka, truoc day minh da co mot sep toi :)

P.S. … suỵt... tớ ko có ý định nói xấu sếp hí hí