Wednesday, April 8, 2009

Entry for April 08, 2009

333 magnify

Không ai biết được hôm nay sẽ là một ngày như thế nào. Muốn làm rất nhiều thứ. Không phải 1 mình, nhưng lại đã quen với cảm giác một mình như thế từ rất lâu rồi. Quen với cả việc, khi định bắt đầu làm 1 điều gì, thì ý nghĩ đầu tiên là 1 mình. Chỉ 1 mình thôi như là đã rất nhiều lần chỉ có 1 mình.

Thì không hy vọng, không chờ trông, không mong đợi gì nữa. Cứ một mình. Một mình như rất lâu rồi đã như thế.

Sáng sẽ dậy sớm.

Sẽ pha cho mình 1 cốc cafe nóng. Buổi sáng se se lạnh, cafe sẽ giúp mình tỉnh táo hơn.

Sẽ đi chợ, mua hoa tươi về cắm vào chiếc lọ đặt vào góc bàn. Thi thoảng mình hay ngồi cạnh bình hoa và nhìn vào người đối diện trong gương tự hỏi, không biết người đó đang nghĩ gì. Nghĩ và làm là hai điều không phải lúc nào cũng song hành cùng nhau. Và, dường như càng ngày càng không hiểu, phía sau đôi mắt đang nhìn mình ấy là điều gì. Chỉ có 1 điều mình biết, là đôi mắt ấy đã không còn vẻ lanh lợi như nhiều năm trước nữa. Càng ngày mình dễ chấp nhận điều đó như 1 sự thật hiển nhiên, vì, làm gì có điều gì là vĩnh viễn. Người ta cũng không thể sống mãi với quá khứ, cũng không thể trông chờ vào những điều chưa đến ở tương lai. Chỉ có hiện tại. Nhưng mà đôi khi mình cũng lại tự hỏi, hiện tại đang là thế nào???

Hôm nay sẽ nấu vài món ăn mình thích. Hiện tại thì vẫn chưa nghĩ ra sẽ nấu những gì. Nhưng chắc là sẽ đơn giản. Vì mình đang lười bày biện ra nhiều. Và cũng chẳng muốn mời ai ăn cùng. Làm nhiều mà không ăn rồi bỏ đi sẽ rất phí.

Rồi đọc nốt P.S I love you. Không nhớ đã đọc đến trang thứ bao nhiêu. Sách đọc dang dở. Mà phim cũng đang xem dang dở. Hôm nay sẽ xem cho hết, đọc cho hết.

Chừng ấy thứ, chắc cũng đủ hết 1 ngày dài.

Nhưng...

dù đã chuẩn bị sẵn sàng để làm tất cả những thứ đó 1 mình, thì mình vẫn mong, sẽ không phải đi qua ngày hôm nay 1 mình.

Vì,

những giấc mơ đôi khi vẫn có thật trong đời đấy thôi!

--------------------

Huyen Em thì chỉ mong ngày hôm nay, chị sẽ yêu lấy bản thân mình một chút :)

Lisa sinh nhật cậu phải ko?

P.S. … @Huyền: Làm tất cả những điều này, là vì yêu mình đấy em
@Lisa: he he sn tớ có trong Ym cơ mà, ko phải hôm nay. Nhưng nếu cậu gửi quà thì tớ vẫn nhận :D

ki_en Chị ơi, chị đừng buồn. Mọi nỗi buồn sẽ qua, và đời còn nhiều những giấc mơ thật đẹp chị à!

P.S. … hừ hừ giấc mơ đẹp nhất đã bị người có tên là Quốc Thịnh mang mất rồi =))

Saturday, April 4, 2009

Entry for April 04, 2009

333 magnify

Nhân entry nói về nhóm máu của bạn Lisa, chợt nhớ ra là mình cũng thuộc nhóm máu B. Đọc thấy thú vị phết. Mà biết mình nhóm máu B là từ hồi SV, lúc đi hiến máu nhân đạo. Giờ cũng đang có bạn rủ mình đi hiến máu nhân đạo đấy, dù cái sự hăm hở của thời SV thì qua lâu lắm rồi.

Nhớ lại ngày xưa thấy nhiều kỷ niệm kinh hoàng phết.

Lần đầu tiên đi hiến máu, là nằm cạnh em Tú. Tú vào cho máu trước mình 1 lúc rồi mình mới nằm xuống ghế bên cạnh. Máu từ tay mình chảy qua cái ống nhựa vào bao chứa máu ầm ầm, loáng cái bịch máu đã căng phồng. Sau khi rút kim khỏi tay là mình đứng dậy đi luôn, chả ai dìu ai đỡ gì. Mặt tỉnh bơ. Tú thì mặt trắng bệch, máu ra từng giọt như người ta truyền ngược máu vào người. Cuối cùng thì bịch máu của Tú mới được ½, người ta đã cho dừng lại vì con bé quá yếu. Cũng lần đó, kết quả xét nghiệm cho biết, mình thuộc nhóm máu B.

Cho máu xong, mình với Kim Anh túm ngay 1 anh bạn rủ đi cafe. Dĩ nhiên là mình uống cafe. Uống xong, mình mới chìa vết băng trên tay cho anh bạn xem. Kết quả là bị ông bạn trừng mắt lên mắng cho 1 trận, cái tội liều, cái tội chả biết quý sức khoẻ của mình. Hơ hơ, tự mình thấy mình vẫn khoẻ, không có vấn đề gì hết mà.

Lần thứ 2 cho máu, là một ngày nắng như đổ lửa. 10h30 sáng, sau khi cho máu xong là phóng vèo ra... sân bóng, hò hét và nhảy tưng tưng cổ vũ cho buổi thi đấu của 7XHN dưới trời nắng 37 độ. Nhưng mình thề là mình không cảm thấy mệt mỏi gì hết. Lúc đấy mà mệt thì biết liền, lại chả lăn quay ra đấy mà ăn vạ ấy chứ :D

Lần thứ 3, sau khi cho máu là đi... nhậu. Ặc ặc... Không ăn sáng. Rút 1 lèo 250ml máu rồi lại còn nhậu nhẹt tưng bừng. May mà cũng không sao. Lần ấy đến tận khi về nhà mới thú nhận với chị, lại bị mắng 1 trận. Nếu mà có đứa em nào nói với mình thế, chắc mình cũng mắng cho 1 trận tưng bừng chả kém gì ấy chứ!

Nếu có thêm 1 lần nữa cho máu, thì sau đó mình sẽ làm gì nhỉ? Mình không còn trẻ và hào hứng như hồi SV. Mình cũng không còn vô tâm với sức khoẻ của mình như lúc trước nữa. “Bọn” 7XHN cũng mỗi người 1 nẻo từ lâu. Nghĩa là nếu có thêm 1 lần nữa, thì sẽ không còn cảnh nhảy tưng tưng cổ vũ trên sân bóng dưới trời 37 độ, sẽ không uống cafe hay uống rượu ngay sau đó. Mà thế thì sẽ làm gì nhỉ?

Nếu như có thêm 1 lần nữa???

Pix: ko liên quan đến bài viết, chỉ là “sản phẩm” trong 1 phút tự sướng của bạn G =))

--------------------

snowb… Nhóm máu B à, cùng nhóm máu với mình.
Ôi, vậy là sau bao nhiêu năm ta đã tìm thấy.
Lại đây, lại đây với mẹ, lại đây con.

¤₪▫ M… Mình cũng nhóm máu B nhưng mà chả sexy được như bạn Gừng! ^^

durian bo xung vao may cai trac nghiem voi tu vi nhom mau (neu chua co), rang nguoi nhom mau B kha lang man va da sau, da cam. Can vi du u, chinh la chu nhan cua blog nay :)

HaNgu… hơ hơ, tớ cũng 3 lần, lần 1 - xong lên hát 1 bài, lần 2, xong về đi nhậu, lần 3 -...nhậu nhiều hơn lần 2 mà lại uống rượu vào buổi sáng mới khiếp chứ....

Hanaz… Cường độ lao động tăng dần, chắc lần thứ 4 phải làm gì mệt lắm đây :D

P.S. … @Miu: Con mẹ ranh kia, leo lẻo cái mồm rồi mọc mụn ở lưỡi nhá
@matrix: ớ, sexy là do nhóm máu á??
@Durian: Nếu có, thì là trong quá khứ thôi. Giờ thì những thứ đó xa xỉ lắm rồi
@HaNguyen: Công nhận, tưởng mỗi tớ.... điên :D
@Nguyên: Nếu còn có lần sau =))

ki_en Chị ơi, chị đừng buồn. Mọi nỗi buồn sẽ qua, và đời còn nhiều những giấc mơ thật đẹp chị à!

P.S. … hừ hừ giấc mơ đẹp nhất đã bị người có tên là Quốc Thịnh mang mất rồi =))

ki_en coi chừng, mẹ Mìn đó! :)

ki_en Báo cho nàng tin dữ, ta cũng nhóm máu AB :D :D

P.S. … hí hí mẹ mìn với ba mìn... dọn về ở chung đeeeeeeeeee

ki_en Thế thì nổ mất :D

Tuesday, March 31, 2009

Entry for March 31, 2009

Ngày cuối cùng của tháng 3 trôi qua trong không khí se lạnh, cái se lạnh như của buổi chớm đông. Năm nay loa kèn nở sớm, từ giữa tháng 3. Vài lần chạy xe qua những hàng hoa, dừng lại nhìn, ngần ngại, rồi lại đi. Cứ kiểu này, có khi hết cả mùa loa kèn cũng sẽ chẳng cắm nổi một bông nào. Lâu rồi mình cũng không cắm hoa tươi trong nhà, chỉ thi thoảng căn phòng lại thơm mùi ổi chín. Thường mỗi lần sẽ được 1 tuần, hoặc hơn. Vì ổi chín để rất lâu. Mình thích những sáng thức dậy, hay những chiều về, khi mở cửa phòng là bắt gặp ngay mùi ổi chín thơm thật ngọt thật nồng nàn...

Tháng 3 của những giấc mơ. Chưa bao giờ ngủ mà lại mơ nhiều như thế. Đêm ngủ mơ ngày ngủ cũng mơ. Mơ từ chuyện lang thang ngồi xích lô, rồi đi chợ quê mua đủ thứ. Rồi mơ nửa đêm có người lù lù một góc nhìn mình. Hoàn toàn không phải là mơ hồ. Vì đến tận bây giờ vẫn cứng người khi nhớ đến bóng người ngồi trên mặt bàn, sát cửa sổ và nhìn về phía mình trong giấc mơ đó. Cả đêm hôm đấy đã sợ đứng tim, người lạnh toát và cứ thế quấn chặt chăn nằm im đến sáng ko thể nào ngủ tiếp được....

Nhưng giấc mơ còn làm mình cười mãi đến mấy ngày hôm sau, là mơ mình có con. Mình nhớ chừng khoảng tháng 7,8 gì đó năm ngoái bạn Quyên cũng mơ bạn ấy có em bé (mình nhớ thế vì đọc entry ấy ngay trước khi mình đi Cà Mau). Nhưng trong giấc mơ của mình, mình ko biết cảm giác mình đã sinh con như thế nào. Chỉ biết là khi bọn mình gặp nhau, em bé ấy đã có mặt rồi. Có một nữ y tá trao em bé cho mình. Và ngay khi bọn mình trở về nhà, em bé của mình đã có thể gọi tên mọi người trong nhà. Chỉ lạ một điều, những cái tên đó, cũng tức là những con người đó hoàn toàn xa lạ với mình. Mình nhớ nhất rõ. Em bé của mình nặng 3,2kg khi chào đời. Và khi chỉ vào mình rồi hỏi “ai đây con??”, em bé ấy đã nhoẻn miệng cười “mẹ của con” với một đôi môi hồng rất xinh. Nhưng mà, cũng giống như bạn Q, mình không biết em bé ấy là trai hay gái. Tiếc ghê gớm, nhưng như thế cũng hay. Và khi em bé ấy đến thật trong đời, mình sẽ vui lắm, cho dù là trai hay gái

Tháng 3 của rất nhiều những thứ dang dở, lộn xộn, và nhiều chuyện phiền phức, bực mình. Đến lúc mình quyết định mặc kệ mọi thứ thì mọi chuyện cũng ổn. Hoặc chí ít là mình cũng nghĩ nó ổn, để không còn để ý đến rồi nghĩ ngợi lung tung. Vì, nếu cứ quẩn quanh mãi mà không tìm ra cách nào giải quyết ổn thoả, thì tốt nhất là xếp chúng lại thay vì tự làm mình phát mệt lên khi cứ phải loay hoay với nó

Mai là tháng 4. Ngày đầu tiên của tháng 4 năm ngoái, vào phút cuối cùng của ngày làm việc đã bán được con cá to ngoạn mục, to đến nỗi có bạn mấy ngày sau vẫn chưa ngấm, vẫn cuống cuồng lo lắng điện thoại hỏi thăm... năm nay thì mình sẽ ngoan hiền. Có một cái hẹn vào buổi sáng đầu tiên của tháng 4, nhưng không phải để bán cá. Mà, có thể là một viên gạch cho bước đi tiếp theo.

Mai, liệu mình có khả năng ăn cá của bạn nào đó ko nhỉ :)

-----------------

Lisa tớ đợi tháng năm cậu vào chơi heheh, cậu làm món cá cho mọi người ăn đi, ứ nhắn tin cho mấy nàng trong SGN là cậu đang ở SGN í...

P.S. … hu hu cậu nói thế này thì lộ hết cả tôm cua cá rồi còn gì :D
Mà cứ nói trước bước ko qua nhé, tới lúc tớ ko đi được làm các bạn chờ cá dài cổ rồi tìm cậu "ăn vạ" nhé

Lotus… Dài quá, túm lại là có loa kèn rồi =)). =))

ki_en Coi chừng hóc xương bây giờ :)

Thursday, March 26, 2009

Entry for March 26, 2009

333 magnify

1.4 năm ngoái, mình bán được con cá to. To đến nỗi mấy ngày sau vẫn có người đang giữ món cá đó trong nhà. Năm nay chắc chả có còn ai dại gì nếm món cá của mình nữa.

Nên 1.4 năm nay sẽ đi nghe nhạc. Từ cái email vừa nhận được của bà nàng Giang Trang ngày hôm qua. Lâu lắm rồi không có thú vui tiêu dao nhạc nhẽo trong những không gian như thế.
-----

Các bác và các bạn thân,

Thân mời các bác và các bạn tới tham dự, cổ vũ và ủng hộ cho buổi tối âm nhạc Trịnh Công Sơn tại MALAIDELI bar-cafe 92 Trấn Vũ, Tây Hồ vào lúc 20h30 phút thứ Tư ngày 1.4.2009. Hình ảnh đính kèm xin được tượng trưng cho Thư mời thân mật. (Có những người bạn thân mến đã xa rời Hà nội nhiều năm, dù biết không thể có mặt nhưng cũng xin nhắc tên thêm một lần!)

8 năm đã qua kể từ tối thứ tư kỷ niệm 100 ngày mất cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn em bắt đầu nghêu ngao vui chơi ca khúc Trịnh Công Sơn tại Nhac Tranh Student Cafe...Đang lúc bơ vơ lại được sự cổ vũ "lôi kéo" nhiệt tình từ phía nhà báo ca sỹ Khôi Minh nên em các bác dấn thân ngồi học thuộc ca từ, liều một phen phối hợp với anh Khôi Minh lên chương trình tổ chức vui chơi minimum-show âm nhạc Trịnh Công Sơn. Coi như cũng là tự đánh dấu một quãng đường amateur thầm lặng - dù hát chưa ra gì mà đã nhận được không ít tình cảm ưu ái nâng đỡ của các bác, các bạn trong năm tháng đã qua...

Sự có mặt của các bác, các bạn chắc chắn luôn là một lý do quan trọng khiến em cảm nhận được âm nhạc Trịnh Công Sơn ngày càng có thêm ý nghĩa trong cuộc sống của riêng mình!

Trân trọng đón mời,

Giang Trang - Khôi Minh

p/s: Spam thế này, sợ đến hôm đó ko có chỗ mà ngồi mất :D

Sunday, March 15, 2009

Lại cháy!

Phải nói ngay là không phải cháy nhà tớ. Mặc dù nguyên căn nhà 4 tầng cháy đen thui thùi lùi nhưng bạn Gừng dù không tươi lắm thì nhất quyết cũng không phải gừng héo, gừng nướng... như có lần nào đó các bạn đoán già đoán non khi nghe tớ kể chuyện cháy nhà.

Chiều thứ 7, đang đóng cửa... luyện công trong nhà thì nghe váng vất có tiếng la hét như là một đám đánh chửi nhau. Chuyện không thường xuyên lắm nhưng cũng không phải là hiếm ở cái xóm này. Thế nên mặc kệ sự đời, bọn nào thích oánh chửi nhau cứ oánh chửi, việc của ta là tiếp tục luyện công.

Thế nhưng mà không yên được. 15 phút sau vẫn những tiếng la hét ấy, to hơn, dồn dập hơn nhưng chả nghe rõ là gì. Thế là tò mò nên quyết định ngó nghiêng xem sao. Gọi là ngó nghiêng chứ tớ chả có ý định bò hết 4 tầng cầu thang rồi chạy ra tận nơi chỉ tận tay day tận mặt cái đám oánh chửi ấy làm gì, tai bay vạ gió như chơi. Tớ chỉ định bò lên trên sân thượng mà hóng từ xa. Vừa bước ra sân bỗng hoảng hồn. Khói nhuộm đen một vùng trời + mùi khét lẹt. Đích thị là cháy ở đâu rồi. Trèo thêm mấy bậc cầu thang nữa để nhìn cho rõ. Thì ôi thôi, cách nhà tớ mấy căn, khói đen ngùn ngụt bốc ra từ 1 ngôi nhà 4 tầng kèm theo những tiếng nổ nhẹ.

Việc đầu tiên là tớ trèo ngay xuống, chui tọt vào nhà tắt máy tính, rút tất cả các phích điện. Tiếp theo là chạy xuống dưới ngắt cầu dao. Không chỉ cầu dao điện nhà tớ mà ngắt luôn toàn bộ khu nhà. Thế cho chắc ăn. Gì thì gì chứ mấy vụ cháy nổ này tớ có kinh nghiệm phết. Xong, tớ ung dung trèo lại lên sân thượng đứng ngó sang cái nhà đang cháy. Đúng hướng gió, nên dù cách căn nhà cháy đến vài chục mét tớ vẫn bị khói làm cho khó thở. Lúc này tớ mới rút đt ra gọi cho con bạn, vừa gọi vừa... run mà dek hiểu mình run vì cái gì.

Lát sau thấy có đồng chí chủ nhà + con rể + bà con gái bầu bí sắp nằm ổ đến nơi cũng bon chen trèo lên. Bà này còn “khoe” là vừa chạy sang bên ấy nhưng đông quá không chen vào được. Chưa hết, bà ấy còn giơ tay bảo, đứng ở cách mấy nhà mà vẫn bị bụi tro bắn đầy tay đây này. Thế mới kinh. Rồi bà ấy buôn, nào là bị chập điện, nào là nhà ấy sản xuất đồ nhựa gì gì đó nên cháy khiếp lắm. Mà hình như lúc cháy còn 4,5 người đang ngồi làm trên tầng 2 chả biết có thoát được không. Mà nổ ở tầng 1 thì nó bịt luôn đường xuống rồi, còn làm sao mà thoát được... đứng một lúc chán chê, vợ chồng bà này quyết định kéo nhau xuống tận nơi mục sở thị cho đã mắt + lý do chính chắc để có thông tin còn buôn. Đồng chí chủ nhà trước khi đi xuống còn bảo tớ: mày đứng ở đây nếu thấy cháy sang đây thì báo nhá. Botay.

Mãi rồi xe cứu hoả cũng hụ còi tưng bừng ngoài đầu ngõ. Tính từ lúc tớ biết có vụ cháy đến lúc các bạn cứu hoả xuấ hiện cũng phải 20 phút, tức là khoảng hơn nửa tiếng tính từ lúc vụ cháy bắt đầu xảy ra. Chờ được các bạn đến thì nhà người ta thành than, người có kẹt ở trong cũng thành... thịt nướng. Chưa kể chả hiểu đồng chí nào gọi cứu hoả mà không hướng dẫn người ta lối vào? Để phun nước cho cái nhà đang cháy thì phải đi vào nhà máy nước rồi kéo vòi qua, vì nhà này ở sát với tường rào nhà máy nước, chứ đi vào bằng lối ngõ này thì có mà kéo vòi bằng niềm tin à. Thế nên mình cứ đứng tít trên cao ấy nhìn các bạn hụ còi rồi loay hoay quay đầu tìm đường khác.

Một giờ sau, đám cháy chính thức được dập tắt khi tớ nhìn thấy các bạn vác vòi lên tận sân thượng mà phun, mà xịt. 3 mặt của ngôi nhà, ở cạnh những ô cửa sổ, lửa và khói bốc ra đen kịt. Toàn bộ tài sản trong nhà hoá ra tro, chưa kể thiệt hại sau này để sửa sang lại.

Đến chiều nay tớ hóng hớt được thì rất may đám cháy không gây thiệt hại vì người. Phù!

---------------------

Saigo… ngày mai tớ nướng gừng để nấu phở đấy :))

Thursday, February 19, 2009

Entry for February 19, 2009

Mãi rồi mẹ em Sóc cũng đồng í cho em ấy vào giỏ và... xách ra HN. Với điều kiện là cô G làm bảo mẫu. Chuyện không hề nhỏ tí nào khi trời thì nóng, em Sóc thì cứ nhất định đòi cô chui vào tủ quần áo với em ấy để trốn mẹ. Xong rồi mẹ chạy ra thì toét miệng cười chụp ảnh như thế này.

Image Hosted by ImageShack.us

Ngồi giữa đường lục tung toé mấy túi đồ để tìm cuộn băng keo cho em ấy

Image Hosted by ImageShack.us


Vừa hết trò chơi với em ấy, vừa mệt nên cô G dụ dỗ em ấy làm model chụp ảnh. Được thể em ấy diễn rất nghề luôn

Image Hosted by ImageShack.us


Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us

Image Hosted by ImageShack.us

------------------------

Giáo … Lấy chồng đê. (kiểu giống bọn chúng nó vẫn hay vào blog anh kêu: lấy vợ đê!).

P.S. … ồy, em tưởng anh sẽ bảo là "có con đi" chứ :D

ki_en Lấy nhau đi! :D :D


Wednesday, February 11, 2009

Hèn!

280 magnify
Đọc cái title này, thế nào cũng có kẻ suy đoán, chắc lại có ai đó chọc giận khiến tớ lên cơn ngoa ngoắt xỉ xói mắng nhiếc. Nhưng kỳ thực dạo này tớ hiền, chả lườm nguýt ỉ ôi ai phát nào. (Cơ bản là đầu năm đầu tháng mà cứ to tiếng mắng mỏ nhau thì còn quái gì là năm mới, nhờ. Thế nên có bực bội ấm ức ai thì cũng đành toét miệng cười 1 cái cho qua)

Cái sự hèn này là... tớ hèn. Hèn lắm là hèn. Hôm cái răng khôn mọc ngu giở chứng, tớ còn hăm hở nhất quyết không chịu mua thuốc giảm đau với ý nghĩ chắc chỉ đau nhức tí tẹo + thử xem nó có thể đau đến thế nào. Chịu được đến hết ngày thứ 2 thì tớ sắp phát điên vì nó ko chỉ nhức 1 chỗ. Lũ “anh em” còn lại cũng a dua đồng loạt nhức cho có đồng đội. Đến mức chỉ muốn nhổ phắt tất cả đi cho yên ổn. Cơ mà không nhổ được. Cũng lại không thể ra khỏi nhà để đi mua thuốc lúc nửa đêm.

Thật cũng chả hiểu trong lúc đầu óc bấn loạn thế nào, tớ lại nghĩ rằng... rượu có thể giúp tớ giải quyết vụ nhức nhối kia. Nhưng rượu mạnh thì nhà không có. Có cũng không dám uống vì sợ... say (say rồi làm gì tiếp thì có trời mới biết – cái này là hèn tập 2). Nhưng vang thì có. Thế là tớ rót 1 cốc vang đầy và bắt đầu ngậm. Ngậm nhá. Chứ không uống. Không có bạn lại bảo tớ nát rượu, mượn cớ đau răng để có lý do chính đáng uống rượu 1 mình.

Vang làm tớ thấy dễ chịu hơn hẳn. Lũ răng ngoan hiền hơn, không còn đau nhức nữa. Gần như sau lần ngậm rượu thứ 3 (mỗi lần chừng 5 phút rồi thay rượu mới), cảm giác như tớ chưa hề bị sự nhức nhối ấy hành hạ mấy ngày qua. Chỉ có bên má vẫn bầu bĩnh hơn bình thường, nhưng chạm vào đã không còn cảm giác đau đớn như mấy phút trước đó.

Sáng, tớ khoe rối rít là nhờ ngậm vang mà hết đau. Bạn tớ cười, bảo rượu làm gì có tác dụng chữa đau răng. Toàn ngậm vớ ngậm vẩn. Hơ, nhưng ít ra thì trong 1 chừng mực nào đó (như hôm qua), thì rượu đã làm nên điều “kỳ diệu” là giảm tối đa sự đau đớn nhức nhối và có 1 giấc ngủ ngon.

Giờ thì tớ sẽ ghi nhớ rằng, rượu vang (đỏ) ngoài các tác dụng như tránh một số nguy cơ mắc bệnh tim mạch, chống 1 số tác nhân gây lão hoá, giảm quá trình xơ vữa động mạch, kích thích ăn uống... thì còn có một tác dụng nữa là tránh đau nhức răng :D Dĩ nhiên, là với một lượng vừa phải chứ ko phải dành cho những kẻ nát rượu

P/s: tớ tạm thời vẫn đang sống chung với lũ. Nguy cơ trở thành gà cho bạn nha sĩ thò kìm vào nhổ là rất cao hu hu

--------------------

Tree … Ngoài sống chung với răng khôn, chị Giang còn đang sống chung với rượu :)

Trang… Ai bảo rượu ko chữa đau răng? Chữa tốt, vì nó có tác dụng giảm đau, còn đau răng chẳng qua là đau thần kinh. Ngậm mà không đỡ bạn cứ ... uống luôn cho tớ, say thì dây thần kinh nó cũng miên man đi, cho đỡ đau :D
Rượu vang cũng tốt cho sức khỏe, tớ không xúi dại đâu :D

Lotus… =)) Bạn làm mình nhớ đến đoạn Emil nhổ răng cho cô Lina, =)) dùng mọi cách mà cô Lina hèn quá, ko dám nhổ, cuối cùng tức mềnh, cô phi đến nhà lão thợ hàn, dùng cái kìm to đùng của lão để nhổ cái răng đau =)). Rồi cô đáp cái răng vào bãi phân mà nói: "Đấy, giờ mày tha hồ ở đấy mà đau với nhức" =))

P.S. … @Chi: Thế thì chị còn sống chung với nhiều thứ lắm em ạ, chả đếm hết được
@Trang: Rượu ngon (chưa mua) chờ bạn hiền, hí hí
@Sen: Mình đồ rằng nếu bạn bị đau như mình, bạn sẽ làm theo cách của cô Lina :))

Việt … Đọc cái title tưởng hận anh chàng nào, tò sờ mò lao vào đọc thì...::~~. Trông trẻ thế mà đã gần 30 cơ à?
Cùng cảnh bệnh tật, chúc bạn sớm khỏe

Trang D Em cũng đang khổ vì răng khôn đây. Mà nó rất tài tình nhé, mọc ngang nên đấm thẳng vào cái răng ko khôn. Thế có hại em ko cơ chứ!

anh_yêu Vang đỏ còn có tác dụng nữa cơ. Nhưng mà ứ nói cho Trà biết đâu, keke :D

¤₪▫ M… Ơ hay nhỉ! Uống luôn thì tốt hơn là ngậm đấy! ^^
Mà có vẻ như vụ mọc răng này hành hạ bạn Gừng lâu ra phết nhỉ! :D