Monday, December 5, 2005

Entry for December 05, 2005

Biết sau mỗi lần vui cũng là lời từ biệt
Mà không thể xem như chuyện bình thường
Sóng gần lắm, mùa thu lại đa cảm
Sớm nay dâng dào dạt niềm riêng
Thì đành chia tay, như người quen
Dù chỉ dối mình trong giây lát
Nhìn nhau lâu, em sợ mình khóc
Trước mênh mông biển hồ, mênh mông gió và anh..

Entry for December 05, 2005

Biết sau mỗi lần vui cũng là lời từ biệt
Mà không thể xem như chuyện bình thường
Sóng gần lắm, mùa thu lại đa cảm
Sớm nay dâng dào dạt niềm riêng
Thì đành chia tay, như người quen
Dù chỉ dối mình trong giây lát
Nhìn nhau lâu, em sợ mình khóc
Trước mênh mông biển hồ, mênh mông gió và anh..

Thursday, November 17, 2005

Điều ta tin không có thật trên đời

170 magnify
Điều ta tin không có thật trên đời
W_O gửi S_ - Những tháng ngày đã xa, rất xa...

Bé con à chẳng biết vì sao mà bỗng nhiên em lại tin tưởng kể cho chính chị chứ không phải ai về bí mật của em. Có thể bởi vì chị đáng được tin tưởng, cũng có thể bởi vì chị hơn em đến mười mấy tuổi và luôn sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng thông cảm. Cũng có thể em thấy ở chị có điều gì đó giống em chăng?

Chị đã lắng nghe em chăm chú, tìm hiểu cặn kẽ mọi điều, chị đã cho em rất nhiều lời khuyên, chị đã phân tích rõ ràng mọi chuyện.Chị không biết những điều mà chị nói với em có giúp gì được cho em không, có mang lại cho em một sức mạnh nào không, có truyền cho em chút dũng cảm và cương quyết nào của chị hay không, chỉ biết rằng khi nói chuyện với em chị thấy trào lên trong lòng mình một sự xót xa. Em chắc không thể ngờ rằng chị cũng lâm vào tình trạng giống em, chỉ khác một điều là chị biết trước mọi chuyện sẽ là như vậy mà vẫn cố buộc mình vào.

Chị đâu phải một cô bé như em mà sao chị lại như vậy nhỉ?Có phải chị ngốc không?Chị đủ thông minh và hiểu biết, đủ tự tin và xinh đẹp để có thể có được những điều tốt đẹp nhất trên đời này vậy tại sao chị phải đau khổ, tại sao chị phải làm một người thứ ba? Tại sao chị phải cố giành lấy thứ không phải của mình?Tại sao em nhỉ?

Tại vì chị cũng như em, tin vào một điều mà ta nghĩ là có thật :Tình yêu.

Chị tin rằng khi yêu người ta có thể vượt qua nhiều điều khó khăn trên đời này. Chị tin rằng tình yêu luôn luôn là cái gì đó quý giá nhất trong đời con người ta, nó quý giá đến nỗi người ta có thể hy sinh nhiều thứ để có được nó. Chị tin rằng khi yêu người ta nhất định muốn có nhau. Chị tin rằng khi người ta nói tiếng yêu là khi người ta quyết định phải có nhau trong đời. Chị tin rằng nếu người ta đã nói: “Anh yêu em” thì người ta hiểu rõ ràng câu nói đó không phải là chỉ để nói mà thôi. Chị tin rằng nếu người ta đã quyết định gắn bó với ai đó bằng một tình yêu chân thành, sự cảm thông sâu sắc, sự tin tưởng thì người ta phải hiểu không phải tình yêu chỉ dừng ở đó mà thôi mà phải tiến tới một cái gì đó xa hơn, một sự gắn bó và sẻ chia suốt cuộc đời.Và vì thế chị sẵn sàng trả giá chỉ để có được điều có thật ấy trong đời mình.Bé có tin như chị không bé?

Nhưng không phải như vậy bé con ơi, không phải như thế bé ạ.

Người ta nói tiếng yêu chỉ là để nói mà thôi, nó như một thìa mật mà người ta thêm vào để cuộc đời thêm lãng mạn, ngọt ngào sau những lo toan, mệt mỏi trong đời.Người ta chỉ muốn yêu để mà yêu thôi chứ không muốn ràng buộc, không muốn trả giá, không muốn đánh đổi. Tình yêu chân chính phải tiến tới hôn nhân, vậy thì tình yêu mà chị có không phải là tình yêu chân chính ư?Chắc là không phải em nhỉ.Không phải đâu, chị đang nghĩ như vậy đấy.

Những người đàn ông đã thành đạt thường hấp dẫn phụ nữ vậy đó bé con ạ. Họ ăn nói ngọt ngào, họ biết cảm thông, họ hiểu chúng ta và đánh đúng vào điểm yếu của chúng ta và họ không bỏ phí cơ hội có thêm một người đàn bà nữa trong đời dù rằng họ không bao giờ rời bỏ gia đình mình, không bao giờ bé con ạ.

Người ta dậy em phải biết nghi ngờ để tin tưởng, nhưng em lại tin tưởng và không bao giờ nghi ngờ, chị cũng thế và có phải bởi vì chúng ta không học được bài học này nên chúng ta sai lầm phải không em?

Chị đã khuyên em phải dũng cảm mà dứt bỏ, phải can đảm để ra đi dù rằng chị đã bao lần không làm được điều ấy. Hôm nay chị cũng vẫn không đủ dũng cảm để ra đi nếu như chị không bị đẩy ra xa và chị được biết rằng đó là một điều tốt cho chị.

Bé con ạ, từ khi bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên cho đến khi sắp kết thúc bài viết này chị đã không thể ngăn nước mắt mình thôi rơi. Không phải chị oán trách ai, cũng không phải chị tiếc nuối cái gì,chị tự chọn cho mình nỗi đau mà chị biết trước là sẽ đến.

Chị khóc bởi điều chị tin không có thật trên đời.

------------------

Lones…
3 năm rồi đọc lại
cảm giác vẫn như xưa
Tuesday November 21, 2006 - 03:59pm (ICT) Remove Comment

P.S. …
"Thời gian qua kẽ tay
Làm khô những chiếc lá
................"
Có gì nuối tiếc ko?
Tuesday November 21, 2006 - 04:25pm (ICT) Remove Comment

Thursday, November 3, 2005

Entry for November 03, 2005

Viết trong 1 ngày rất buồn... Mà có buồn thật không??? Không phải. Hay là đau? Cũng không phải… Không thể nói gì về cảm giác trong tôi lúc này, có cái gì đó như òa ra, vỡ vụn…

Monday, October 24, 2005

Entry for October 24, 2005

(Unknown)

Không hiểu sao có buổi chiều nay
Gặp lại nhau bỗng nhiên em khóc.
Giọt nước mắt em làm sao ngăn được

Anh bây giờ xa khuất tầm tay.
Biết nói gì khi tình đã nhạt phai
Tháng 12 trời còn mưa vời vợi
Em bâng khuâng đứng lặng cuối đường.

Chẳng còn gì để trách cứ nhau.
Khi trái tim không cùng suy nghĩ,.
Đốt làm chi những dòng thư cũ
Xóa được đâu kỷ niệm rất nhiều.

Rồi mai này ai sẽ yêu anh
Tình yêu ấy ngàn lần không đơn giản
Tình yêu ấy còn chút gì lãng mạn.
Xin gửi về người con gái yêu anh…

“… Một ánh lửa sẻ chia là một ánh lửa lan tỏa, một nụ cười cho đi là một nụ cười nhận lại. Sự sống chỉ có khi đi cùng với trao đổi, với hy sinh để mỗi ngày con người đều được “làm mới”, đều mình và yêu người hơn nữa. Không có những điều đó thì sự sống chỉ dừng lại ở mức tồn tại mà thôi…”
Liệu có phải là như thế? Và có làm được đúng như thế?

Wednesday, October 19, 2005

Entry for October 19, 2005

One of the best thing in my life is the love with you...

Event me don't have a lot time to spend each other.

I want you to know how much I treasure you.

Today, I’m sad but it’s ok, I feel better than few days ago.

I have just seen all the Memories still green of you and me, miss you so lot.

I’m just thingking of you and our happy time!

How happy? There was no sorrow, there was no pain. That’s so funny!

When ever Iam trouble, I often think of you first beacau you are only one, who I loves so much and share with my happy and sad also, without shy.

Maybe nobody is not as close and good as you.

That’s very kind of you

Monday, October 17, 2005

Entry for October 17, 2005

Lang thang và nhặt được đâu đó trên mạng bài viết này... quote lại vì đơn giản là mình thấy thích

Em hãy cứ là 1 đám mây thôi, bình yên trôi…

Tôi không trách anh dẫu đôi lúc, có thể tôi đã nghĩ, anh quá vô tâm để có thể dừng lại trước vòng xoáy cuộc đời.. Tôi cũng chẳng trách mình đã tự xé tan lớp vỏ bảo vệ tránh làm tổn thương mình khi yêu.. bởi tôi biết, có cho tôi làm lại từ đầu, tôi lại vẫn cứ gặp anh, cứ để cảm xúc nổi trôi theo anh, lại cũng vẫn xoè tay ra so tay với anh, lại cứ vẫn ngượng đỏ mặt khi nghĩ về anh...và rằng tôi vẫn yêu anh!!! Tôi yêu anh nên cũng yêu cả những nét đáng yêu và cả những cái đáng ghét bởi vì thiếu những điều ấy anh chẳng thể là anh nữa rồi..

Anh sống thực dụng nên tốt hơn cho tôi nếu chấm dứt tất cả. Tôi sẽ hạnh phúc hơn với một người đàn ông khác như anh nói được ư?... Tôi cười chua xót... nếu anh không phải là tôi thì làm sao anh có thể biết chính xác cái tôi cần, anh hay một người khác thay thế? Chẳng lẽ trong cuộc sống, người ta cứ phải gặp một vài người, đau khổ một vài lần rồi mới tìm được người thật sự yêu thương mình, gắn bó với mình cả đời hay sao?

Có rất nhiều lý do để bắt đầu và cũng có nhiều lý do để kết thúc nhưng lý do quan trọng nhất là người ta không còn đủ quan tâm, không còn đủ nhiệt tình hay phải nói chính xác là không còn đủ tình cảm dành cho người kia nữa… Đơn giản mà xót xa…

Anh thì khác, anh nói vẫn còn yêu tôi, tôi cảm nhận được điều đó khi bàn tay anh run rẩy nắm tay tôi. Nhưng yêu mà lại không thể gắn bó cùng nhau… không hiểu tôi đau hay buồn cười khi nghe anh nói vậy.., chỉ có những đêm mùa thu về, một mình trong trống vắng giữa màn đêm se se lạnh, tôi mới thấy nước mắt mình lại rơi…

Có lẽ tôi đã quen với tất cả những cung bậc cảm xúc, quen với những đắng cay trong cuộc đời, quen cả với việc nhận về mình những ấm ức, tủi hờn,,, Tôi đã bao giờ có thứ gì đó trọn vẹn đâu.. với tôi một nửa cũng là quá đủ rùi, một nửa gia đình, 1nửa tình yêu…

Tình yêu không đơn thuần là những cảm xúc mặc dù nó được bắt đầu bằng những rung động... nhưng để duy trì nó thì cần phai có nhiều điều khác nữa... Mà những cái tôi có, anh lại không cần, những cái anh cần, tôi lại chẳng có.. Tôi nghe tim mình vỡ vụn, từng mạch máu không chứa nổi bao điều bỗng chốc vỡ oà...

Tôi không hiểu tôi có lỗi gì khi sinh ra mình là con gái mà để được yêu thương lại khó đến vậy? Có phải vì tôi đã sống bằng những rung động? Có phải vì tôi đã không chọn được hoàn cảnh, điều kiện khi được sinh ra trong đời?? Có tội vì tôi đã không gặp anh đúng lúc? Đúng nơi? Và đúng hoàn cảnh???

Ước gì tôi đã không gặp anh? Ước gì tôi đừng là tôi khi gặp anh lần đầu? Để tôi không phải xót xa khi một sớm mai kia thức dậy, tất cả những gì thuộc về anh đã biến mất như thể chưa từng xuất hiện????

Làm mặt trời trg tim người khác cũng nóng bỏng và chói mắt anh nhỉ? Có lẽ, em hãy cứ là 1 đám mây thôi, bình yên trôi… em nghĩ thế.....

MH: Chúc mừng sinh nhật một tuổi của entry này! Wednesday October 18, 2006 - 11:53am (ICT) Remove Comment

P.S. … :) Cám ơn chị My Hoa nhé. Em cũng không để ý là entry này đã tròn 1 tuổi... Thời gian như ngọn gió mà có những điều chẳng thể qua nhanh... nên khi nhìn lại, vẫn thấy xa xót cho một miền ký ức buồn đau đến tận giờ vẫn không thể nào quên được....
Wednesday October 18, 2006 - 12:35pm (ICT) Remove Comment