Thursday, January 5, 2006

Bài thơ cuối cho anh

Bài thơ cuối cho anh
(unknown)
Những người đàn ông đi qua đời em
Đa phần đều như chiếc bóng
Chỉ chạm khẽ mà chẳng hề lay động
Riêng một anh như mộng lại như đời.
Không phải là em quên hết những niềm vui
Những nỗi buồn ta cho nhau đắng đót
Giọt nước mắt của niềm đau bất chợt
Và nụ cười bên hạnh phúc lớn lao.
Không phải là em quên hết tháng năm nào
Nhưng quá khứ đành gửi về quá khứ
Ngày hôm qua giờ đây không còn nữa
Những vui buồn đau khổ cũng rời xa.
Không phải là em quên hết tháng ngày qua
Những ký ức không bao giờ có lại
Đã xa xôi là xa xôi mãi mãi
Chỉ còn em đối diện bản thân mình.
Những người đàn ông đi qua trong lặng thinh
Chỉ có anh khiến em rơi nước mắt
Từ biệt nhé những tháng ngày đẹp nhất
Ta về thôi, về lại giữa đời ta.
05/01/06

Entry for January 05, 2006

Entry for January 05, 2006 magnify

for myself (deleted)

Wednesday, January 4, 2006

Phố mùa thu

Em về lại phố mùa thu
Vắng anh...
Câu chuyện tình yêu không còn ai nhắc nữa
Câu chuyện tình dang dở
Thành kỉ niệm day dứt trong nhau

Em về lại phố mùa thu
Hanh hao nỗi nhớ
Em còn tìm kỉ niệm?
Kỷ niệm có là gì?
Rồi sẽ chìm trôi...

Em về lại phố mùa thu
Se lòng heo may lạnh
Em đừng khóc
(Yêu thương bây giờ xa lắm
Nên ai sẽ là người lau nước mắt cho em?)

Em về lại phố mùa thu
Lặng im thôi...
Em nhé!
Tiếng chuông chiều vọng về cô lẻ...
Thu có vui, có hạnh phúc bao giờ....

Monday, December 5, 2005

Entry for December 05, 2005

Biết sau mỗi lần vui cũng là lời từ biệt
Mà không thể xem như chuyện bình thường
Sóng gần lắm, mùa thu lại đa cảm
Sớm nay dâng dào dạt niềm riêng
Thì đành chia tay, như người quen
Dù chỉ dối mình trong giây lát
Nhìn nhau lâu, em sợ mình khóc
Trước mênh mông biển hồ, mênh mông gió và anh..

Entry for December 05, 2005

Biết sau mỗi lần vui cũng là lời từ biệt
Mà không thể xem như chuyện bình thường
Sóng gần lắm, mùa thu lại đa cảm
Sớm nay dâng dào dạt niềm riêng
Thì đành chia tay, như người quen
Dù chỉ dối mình trong giây lát
Nhìn nhau lâu, em sợ mình khóc
Trước mênh mông biển hồ, mênh mông gió và anh..

Thursday, November 17, 2005

Điều ta tin không có thật trên đời

170 magnify
Điều ta tin không có thật trên đời
W_O gửi S_ - Những tháng ngày đã xa, rất xa...

Bé con à chẳng biết vì sao mà bỗng nhiên em lại tin tưởng kể cho chính chị chứ không phải ai về bí mật của em. Có thể bởi vì chị đáng được tin tưởng, cũng có thể bởi vì chị hơn em đến mười mấy tuổi và luôn sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng thông cảm. Cũng có thể em thấy ở chị có điều gì đó giống em chăng?

Chị đã lắng nghe em chăm chú, tìm hiểu cặn kẽ mọi điều, chị đã cho em rất nhiều lời khuyên, chị đã phân tích rõ ràng mọi chuyện.Chị không biết những điều mà chị nói với em có giúp gì được cho em không, có mang lại cho em một sức mạnh nào không, có truyền cho em chút dũng cảm và cương quyết nào của chị hay không, chỉ biết rằng khi nói chuyện với em chị thấy trào lên trong lòng mình một sự xót xa. Em chắc không thể ngờ rằng chị cũng lâm vào tình trạng giống em, chỉ khác một điều là chị biết trước mọi chuyện sẽ là như vậy mà vẫn cố buộc mình vào.

Chị đâu phải một cô bé như em mà sao chị lại như vậy nhỉ?Có phải chị ngốc không?Chị đủ thông minh và hiểu biết, đủ tự tin và xinh đẹp để có thể có được những điều tốt đẹp nhất trên đời này vậy tại sao chị phải đau khổ, tại sao chị phải làm một người thứ ba? Tại sao chị phải cố giành lấy thứ không phải của mình?Tại sao em nhỉ?

Tại vì chị cũng như em, tin vào một điều mà ta nghĩ là có thật :Tình yêu.

Chị tin rằng khi yêu người ta có thể vượt qua nhiều điều khó khăn trên đời này. Chị tin rằng tình yêu luôn luôn là cái gì đó quý giá nhất trong đời con người ta, nó quý giá đến nỗi người ta có thể hy sinh nhiều thứ để có được nó. Chị tin rằng khi yêu người ta nhất định muốn có nhau. Chị tin rằng khi người ta nói tiếng yêu là khi người ta quyết định phải có nhau trong đời. Chị tin rằng nếu người ta đã nói: “Anh yêu em” thì người ta hiểu rõ ràng câu nói đó không phải là chỉ để nói mà thôi. Chị tin rằng nếu người ta đã quyết định gắn bó với ai đó bằng một tình yêu chân thành, sự cảm thông sâu sắc, sự tin tưởng thì người ta phải hiểu không phải tình yêu chỉ dừng ở đó mà thôi mà phải tiến tới một cái gì đó xa hơn, một sự gắn bó và sẻ chia suốt cuộc đời.Và vì thế chị sẵn sàng trả giá chỉ để có được điều có thật ấy trong đời mình.Bé có tin như chị không bé?

Nhưng không phải như vậy bé con ơi, không phải như thế bé ạ.

Người ta nói tiếng yêu chỉ là để nói mà thôi, nó như một thìa mật mà người ta thêm vào để cuộc đời thêm lãng mạn, ngọt ngào sau những lo toan, mệt mỏi trong đời.Người ta chỉ muốn yêu để mà yêu thôi chứ không muốn ràng buộc, không muốn trả giá, không muốn đánh đổi. Tình yêu chân chính phải tiến tới hôn nhân, vậy thì tình yêu mà chị có không phải là tình yêu chân chính ư?Chắc là không phải em nhỉ.Không phải đâu, chị đang nghĩ như vậy đấy.

Những người đàn ông đã thành đạt thường hấp dẫn phụ nữ vậy đó bé con ạ. Họ ăn nói ngọt ngào, họ biết cảm thông, họ hiểu chúng ta và đánh đúng vào điểm yếu của chúng ta và họ không bỏ phí cơ hội có thêm một người đàn bà nữa trong đời dù rằng họ không bao giờ rời bỏ gia đình mình, không bao giờ bé con ạ.

Người ta dậy em phải biết nghi ngờ để tin tưởng, nhưng em lại tin tưởng và không bao giờ nghi ngờ, chị cũng thế và có phải bởi vì chúng ta không học được bài học này nên chúng ta sai lầm phải không em?

Chị đã khuyên em phải dũng cảm mà dứt bỏ, phải can đảm để ra đi dù rằng chị đã bao lần không làm được điều ấy. Hôm nay chị cũng vẫn không đủ dũng cảm để ra đi nếu như chị không bị đẩy ra xa và chị được biết rằng đó là một điều tốt cho chị.

Bé con ạ, từ khi bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên cho đến khi sắp kết thúc bài viết này chị đã không thể ngăn nước mắt mình thôi rơi. Không phải chị oán trách ai, cũng không phải chị tiếc nuối cái gì,chị tự chọn cho mình nỗi đau mà chị biết trước là sẽ đến.

Chị khóc bởi điều chị tin không có thật trên đời.

------------------

Lones…
3 năm rồi đọc lại
cảm giác vẫn như xưa
Tuesday November 21, 2006 - 03:59pm (ICT) Remove Comment

P.S. …
"Thời gian qua kẽ tay
Làm khô những chiếc lá
................"
Có gì nuối tiếc ko?
Tuesday November 21, 2006 - 04:25pm (ICT) Remove Comment

Thursday, November 3, 2005

Entry for November 03, 2005

Viết trong 1 ngày rất buồn... Mà có buồn thật không??? Không phải. Hay là đau? Cũng không phải… Không thể nói gì về cảm giác trong tôi lúc này, có cái gì đó như òa ra, vỡ vụn…