Friday, November 3, 2006

Con gái lớn phải lấy chồng?!!!

333 magnify

Nếu một ngày nào đó, bạn được phụ huynh… thằng bạn alô lúc nửa khuya với lời nhắn chiều hôm sau tới nhà phụ các cụ làm bếp tiếp khách – chú thích là thằng bạn bình thường ko được hiểu là boyfriend hay cái gì đó tương tự - thì bạn sẽ nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?

Vì là phụ huynh thằng bạn triệu tập nên chẳng dám sai hẹn, hết giờ làm là con bé lao ngay xuống nhà nó. Chả có quái ai ở nhà ngoài chị giúp việc. Mang cái thắc mắc to đùng ra hỏi thì chị ta úp úp mở mở

- Hôm nay nhà mình có khách nào thế?

- Khách của nhà

- Đông không?

- Không, chỉ có một người

- Nam hay nữ?

- Nam

- Tên là gì?

- Không biết

- Làm gì?

- Không biết.

- Bao nhiêu tuổi?

- Không biết!!!

Hỏi cái gì cũng ko biết, túm lại là dù ko sáng sủa hơn mấy nhưng cũng lờ mờ hiểu vấn đề. Rồi phụ huynh cũng về, líu ríu vào bếp. Và khách đến! Phụ huynh nhắc vào tiếp khách… mà có biết khách là quái ai đâu mà tiếp? Pha nước xong là mình lại mất hút…

Túm lại là suốt cả buổi tối, phụ huynh động có việc gì cũng nhờ mình làm. Rồi phụ huynh khen mình như hát hay, như là với vị khách lạ kia trên đời chẳng còn đứa con gái nào nữa ngoài mình. Chưa kể là phụ huynh còn bỏ lại vị khách kia một mình với mình ở bàn ăn, đến khi người ta về cũng là mình phải ra mở cổng.

Chẳng hiểu là vị khách kia gây ấn tượng gì với phụ huynh mà phụ huynh nhiệt tình mang mình ra mai mối thế không biết? Cảm giác của mình lúc đó thế nào nhỉ? Chẳng thế nào cả, nói chuyện bình thường như mình vẫn vậy. Nhưng mình biết là có nhiều kẻ háo hức hơn mình nhiều, háo hức đến mức thức đến 4:Am chỉ để nghe tường thuật chỉ bởi cô em gái ở nhà tường thuật không đã!!!

Phù phù… đến phụ huynh thằng bạn còn lo mình ế thế này thì… phải lấy chồng thôi. Con gái lớn thì phải lấy chồng chứ nhỉ. Vấn đề là lấy ai hí hí

-------------

TheNo… Vưỡn trẻ chán mờ, bạn Gừng ạ;)
Uhmmmmm vưỡn còn thời gian chơi bời mờ:D kệ lũ bạn có con bế, bạn Gừng nhờ:))
Friday November 3, 2006 - 05:56pm (ICT) Remove CommentP.S. …

P.S. … thì tớ nói hó hé gì đâu. Tớ chỉ đang trình bày là phụ huynh của bạn tớ bắt đầu sốt ruột thay phụ huynh tớ (và cả tớ) thôi chứ hi hi
Friday November 3, 2006 - 06:14pm (ICT) Remove Comment

Giáo … Ối người sẽ bảo: Phải lấy người như anh!!
Friday November 3, 2006 - 06:27pm (ICT) Remove Comment

P.S. … trong số "ối" đấy có anh không?
Friday November 3, 2006 - 06:39pm (ICT) Remove Comment

Hai Anh Làm gì có anh nào? Ế là chắc :)) Bà cô rồi =))
Friday November 3, 2006 - 10:49pm (ICT) Remove Comment

Onion… bình tĩnh xem xét vấn đề đã:
1. tại sao phụ huynh thằng bạn lại sốt sắng thế?
Phương án 1: Khách kia là người đặc biệt, bặc biệt đến nỗi chỉ có 1 cô gái đặc biệt (theo Phụ huynh thằng bạn chủ quan nhận định là em) mới xứng tầm đại bác
Phương án 2: Phụ huynh thằng bạn muốn tìm hiệu ứng shock cho thằng bạn kiểu "mày sắp mất 1 con bò to lắm đấy, không nhanh nhanh có hành động gì thì mày sẽ mất thật đấy"
Phương án 3: cả 2 phương án trên
Friday November 3, 2006 - 11:49pm (ICT) Remove Comment

Onion… còn nữa, nhưng buồn ngủ quá... giấc mơ "con gái lớn..." sẽ vụt đến thành hiện thực, nhanh thôi
Saturday November 4, 2006 - 12:06am (ICT) Remove Comment

Tuyet… Hehe...vưỡn còn trẻ chán, vội gì mà đi tìm lá diêu bông thế mày ơi, ở chơi với tao 1,2 năm nữa đi rồi hãy chống lầy nhá...hahaaa...đừng có sốt sắng kẻo bọn con trai nó lại tưởng bở thì chít.:D
Saturday November 4, 2006 - 12:08pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Heâh yeen tam, tớ có ế cũng ứ đến lượt bạn Anhbdh nhá. đề nghị bạn thực tế lại tí đi.
Nga ngố, trật tự tiếp không có oánh cho trận giờ. Tao đang rắc thính, cấm bàn lùi. Nhá!
Saturday November 4, 2006 - 01:08pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Bác Hotdog@:
1. Phụ huynh thằng bạn sốt ruột vì như em đã nhắc ở trên, các cụ sợ em chần chừ ko iu ai vì mải nhòm ngó thằng con cưng của các cụ.
2. Thằng bạn nghe tin ko những ko shock mà từ nơi cách em 13 nghìn dặm, thằng ranh con chong mắt đến 4h sáng để chờ nghe hóng hớt hí hí
3. Không cái nào trong 2 phương án anh đưa ra, vì phụ huynh thằng bạn tuyên bố xanh rờn là nó phải lấy "một người vợ, một người em chứ ko phải một người mẹ, một người chị" hik hik
Saturday November 4, 2006 - 01:12pm (ICT) Remove Comment

Onion… ấy ấy, anh cũng định đưa cái phương án "mải nhòm ngó thằng con cưng của các cụ" vào nhưng sợ thật quá nên thôi
Saturday November 4, 2006 - 04:52pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Truyền thuyết về cây Tỏi có thấy nói đến sự sợ hãi một điều gì đó bao giờ đâu bác Hotdog nhỉ?
Monday November 6, 2006 - 08:57am (ICT) Remove Comment

Lam Ừm, không phải thằng bạn kia sắp mất "một con bò to lắm đấy" mà là sắp mất một con voi hơi to to đấy,hehehe.
Ối giời, chả lấy chồng thì đừng, ở vậy cho giai nó thèm Gừng nhỉ :-D
Monday November 6, 2006 - 12:28pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Ơ, thế mười mấy năm về trước chị có ca bài "chả lấy chồng thì đừng, ở vậy cho giai nó thèm" không chị?
Mà bác Hotdog này chưa mục sở thị như chị bao giờ, cho nên làm sao biết được voi hay bò, nhầm lẫn là đương nhiên hi hi
Monday November 6, 2006 - 01:07pm (ICT) Remove Comment

Lam Chị không ca, cũng chả hát, mà cũng chẳng thèm lấy chồng, nhưng chồng nó cứ lấy chị thành ra bây giờ giai nó mới thèm,hehehe.
Monday November 6, 2006 - 06:38pm (ICT) Remove Comment

[dele… Phụ huynh thằng bạn đến hót với nhà kia:
- Này, tôi thấy cậu cả nhà cũng đến tuổi rồi đấy. Không lấy vợ nó dở người ra. Thằng con tôi có đứa bạn gái tên Trà Giang trông cũng được, đại loại là nhìn xa 10m thì không ai dám chê bai gì, vì xa quá có thấy gì đâu.
Nó nhiệt tình hoạt bát, nấu cơm Việt Nam thì thạo hơn Anna Kournikova mà làm thơ văn lục bát thì khá hơn cả Maria Sharapova.
Giờ anh chị đứng ra làm mai mối, nếu hai đứa được thành đôi thì xin 10% tiền mừng gọi là công đi lại.
Monday November 6, 2006 - 09:07am (PST) Remove Comment

P.S. … Brown_eyes: Thôi được rồi, em biết chị rồi. Không ca không hát mà giai vẫn thèm - thế mới là chị em chứ? Và thế thì chị mới nói được mấy đứa bé tí kém chị đến mười mấy tuổi như bọn em chứ? Chị nhờ :D
Tuesday November 7, 2006 - 08:25am (ICT) Remove Comment

P.S. … @Tắc Kè: Đính chính lại cho chính xác ạ:
- Giai này ứ phải cả, ứ phải út. Làng nhàng ở giữa nhưng chắc là được cưng nhất nhà =))
- Giờ này chưa lấy vợ và dở thật chứ chả đùa hí hí ngoại trừ trước đó đã từng... thì may ra...
- Ủn được đứa dở hơi có nguy cơ yêu con các cụ đi thế này các cụ mừng phát khóc, nếu hai đứa thành đôi các cụ tình nguyện đứng ra tổ chức cho ấy chứ hí hí
Tuesday November 7, 2006 - 08:27am (ICT) Remove Comment

Lones… Mới ngoài hai chục, lo gì ế nhờ, Voi COn nhờ
Thursday November 16, 2006 - 04:30pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Nói chung là chưa dở hơi vô duyên đến mức thấy đâu có chuyện cũng ghé đít vào hóng hớt cho nên là làm đek gì có ai tên là ế ở đây???
Friday November 17, 2006 - 08:28am (ICT) Remove Comment

Thursday, November 2, 2006

Những chàng trai mộng du

140 magnify

Tiếp tục câu chuyện về những chàng trai, entry mới này dùng để nói về những chàng trai mộng du, vừa như mộng lại vừa như thực mà có thể bạn đã từng gặp đâu đó trong đời…

Chàng - 1 người bạn cũ đến không thể cũ hơn. Là bạn từ lâu, nhưng khoảng thời gian gặp chàng nhiều nhất là từ 7/05 - 4/06. Trước thời điểm này và hiện giờ thì chàng đã xa lắc xa lơ. Chàng là bạn, nhưng đôi khi nghi ngờ tự hỏi chàng hiểu tôi được bao nhiêu và tôi biết được chàng nhiều đến đâu? Chắc là ít thôi. Ấy vậy mà có lúc chàng lo lắng cho tôi vì những thứ rất dở hơi. Đầu tiên là chàng lo cho tôi khi tôi nghỉ việc ở công ty cũ, lang thang ất ơ cho đến khi tôi đi làm trở lại. Kế đến chàng lo tôi vẫn còn thích chàng như ngày xưa – ôi ngày xưa xa lắm rồi, một ngày xưa trẻ con trong sáng… Trước ngày đi xa, chàng nhắc nhở tôi phải yêu đi chứ, sắp già đến nơi rồi; chàng bảo dù trước có yêu ai thì cũng bỏ đi để mà bắt đầu một cái mới… Đi rồi chàng vẫn chẳng hết lo. Chàng lo người này người kia có ý định tán tỉnh tôi, lo họ không phù hợp với tôi… sao chàng mâu thuẫn thế nhỉ? Cứ lo thế hay là tôi yêu quách chàng như ngày xưa đi, dù bây giờ hai đứa ứ phải trẻ con, ứ trong sáng như ngày xưa ấy nữa? Cầu trời cho chàng đừng vào đây, đừng đọc entry này. Nếu ko, chàng sẽ vẫn đinh ninh rằng chuyện ngày xưa vẫn còn chưa kết thúc, chàng sẽ lại lo lắng … chàng lo nhiều đến mức, có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ gọi chàng là “chàng – hay – lo” thay vì tên thật của chàng!!!

Chàng thứ hai có tên là “Chàng – chúc – mừng”. Một ngày, nếu không nhắn tin kèm những lời chúc tụng cho những cho cô gái của chàng chắc chàng không chịu nổi. Sáng, chàng nhắn: “Chào em. Chúc em một ngày làm việc vui vẻ”. Trưa, chàng nhắn “ Chúc em một bữa trưa ngon miệng”. Và tin nhắn buổi tối của chàng bao giờ cũng là “Hôm nay em có mệt không? Chúc em ngủ ngon nhé”. Đều đặn như một chiếc máy tính được lập trình sẵn, hàng ngày gửi đi những thông điệp có trước bất chấp việc có hay không có tin phản hồi. Lúc đầu thì không có vấn đề gì, nhưng đến tuần thứ 2 thì bắt đầu thấy nhàm chán. Tin nhắn của chàng không ngày nào quên, nhưng mỗi ngày một nhạt. Chỉ thương chàng vẫn cặm cụi say mê cống hiến cho tập đoàn bưu chính viễn thông VNPT mỗi ngày một ít tiền SMS :)) Diễm phúc cho ai sau này lấy được chàng. Vì chỉ cần gài sẵn chương trình, hàng ngày chàng sẽ dậy sớm dọn dẹp nhà cửa sau đó đánh thức bạn dậy đi làm; chiều đi làm về chàng ghé chợ mua thức ăn rồi về làm cơm tối; sau bữa tối bạn ngồi gác chân xem kênh truyền hình ưa thích còn chàng sẽ rửa bát và giặt quần áo… còn gì tuyệt hơn nhỉ? Chắc sẽ chẳng ngày nào chàng quên những việc đó, đơn giản là bạn đã lập trình sẵn cho chàng rồi mà!

Chàng thứ 3 tôi tạm gọi là “anh sẽ”. Lý do cực kỳ đơn giản và dễ hiểu là nói tới bất cứ vấn đề gì thì cách tháo nút giải quyết các vấn đề của chàng đều là “anh sẽ” hoặc “chúng ta sẽ”. Anh sẽ mở công ty riêng. Anh sẽ mua cái này, anh sẽ sắm cái kia, chúng ta sẽ đi đến nơi này, chúng ta sẽ có cái kia, và anh sẽ…. Ngay cả khi thì thầm bên tai bạn, chàng thế nào cũng nói “anh muốn chúng mình sẽ…”; “anh hứa là anh sẽ…”. Lần nào chàng cũng sẽ… nhưng chẳng bao giờ chàng đưa ra được khoảng thời gian chàng hoàn thành được – dù chỉ một phần nhỏ - cái sẽ của mình. Chàng cũng chưa bao giờ tiết lộ xem, chàng dự định thực hiện những cái “sẽ” đó bằng cách nào. Có lẽ, đó là bí mật lớn nhất của đời chàng nên không thể nào chàng tiết lộ được, cho dù đó là bất kì ai. Lâu không gặp, không biết bây giờ những cái “sẽ” của chàng được đến bao nhiêu rồi??? Phúc cho bạn gái nào trở thành phu nhân của chàng khi chàng đã thực hiện được đủ đầy những kế hoạch của mình hí hí

“Kế hoạch hoàn hảo” là tên gọi của chàng thứ 4. Cùng lúc, chàng biết tôi và 1 cô bạn ngày nào cũng đi học cùng và chàng lên kế hoạch… tấn công cả hai chúng tôi. Cái này gọi là giăng mồi thả thính, trúng ai thì trúng chẳng trúng thì trượt. Mỗi ngày, chàng lần lượt gọi cho từng đứa hỏi xem hôm đó có đi học ko, có kế hoạch đi chơi đâu không… Nếu đứa trước chàng gọi và nói rằng, chàng đang đứng trên tầng 13 của 1 cao ốc nào đó và ngoài trời hình như đang mưa làm chàng nhớ, thì đứa sau đó thế nào chàng cũng bảo chàng đang ở tầng 13 và nhìn xuống hồ mênh mông nên không thể ngăn nỗi nhớ thương. Rồi 8/3 hay các dịp lễ tết khác, thế nào trước đó 1 ngày cũng dành cho 1 trong hai đứa, ngày hôm sau dành cho đứa còn lại. Kế hoạch của chàng sẽ rất chi là hoàn hảo, vô cùng hoàn hảo nếu như không phải ngày nào hai đứa cũng gặp và cùng nói cho nhau nghe hôm đó chàng đã nói với mình những gì =)) công nhận tim chàng to, tình cảm chàng dạt dào, công nhận chàng hoản hảo nên cuối cùng cả hai đứa chẳng đứa nào dám nhận cái hoàn hảo đó về phía mình =))

Chàng thứ 5, đích thực là mộng du nhưng có lẽ tôi nên để chính các bạn đặt tên cho chàng. Chàng là bạn của một người bạn, tôi lấy số chàng từ mobile của người bạn đó và nhắn cho chàng. Sau vài tin nhắn thì chàng hẹn gặp. Ừ thì gặp. Chàng bảo qua đón. Ha ha chàng biết tôi là ai mà đón với chả đưa? Cuối cùng thì chàng cũng đồng ý là mỗi người tự đến. Chàng đến trước với lời nhắn “anh ngồi ở góc” – nhưng chàng không nói rõ góc nào trong khi design của quán có đến… 8 góc. Rồi tôi đến, ko phải 1 mà là 3 mình, nghĩa là thêm 2 cô bạn nữa. Chàng có vẻ run. Dù chúng tôi phát tín hiệu, chàng vẫn chẳng có vẻ gì là sẽ bước qua. Cách chàng lựa chọn là SMS qua lại, chàng không bước qua bàn chúng tôi bởi vì “giờ mà anh sang bàn tụi em thì cả cái quán này ngồi nhìn anh như người hành tinh lạ mất”. Tuy nhiên, khi hai cô bạn đi cùng bỏ về trước thì chàng lại vác ly nước đã cạn của chàng bước qua và điềm nhiên ngồi xuống trước mặt tôi, nói những lời sáo rỗng. Tôi nán lại thêm vài phút rồi cũng bỏ về vì ko chịu hơn được sự nhạt nhẽo của chàng – dĩ nhiên là cả 3 đứa con gái xuất hiện trong buổi tối hôm đó cũng chẳng nỡ để chàng trả tiền. Ấy vậy mà hôm sau, chàng lại message ám chỉ rằng “Em có thấy câu “đường dài mới biết ngựa hay” là hay không?”. Vâng, hay lắm, thưa chàng. Nhưng làm sao mà hay bằng câu “gặp rồi mới biết dở hay thế nào” được? Ấy vậy mà chàng vẫn ra sức nài nỉ, giải thích. Chàng cuống quýt hỏi bạn tôi xem, liệu tôi có ý định gặp lại chàng ko? Nếu bạn là tôi, bạn có muốn gặp lại gặp không?

Những chàng trai mộng du của tôi tạm dừng lại ở con số 5, vì có việc phải rời đi ngay bây giờ. Hẹn gặp lại các bạn với những chàng trai khác nữa trong những entry khác nhau. Chú thích, bức ảnh này là một trong số những chàng trai mộng du của entry này; bạn có nhận ra chàng là người số mấy không? :D

-------------------

dhmme… Blog hay va sinh dong qua. Bai nao viet ve dan ong cung thay co mot so thu giong minh (ma toan thu xau ca). May ma minh khong gap Madame nay truoc day, khong thi the nao cung duoc trang trong dua vao mot loai nao do va duoc post len day cho ca the gioi doc, co khi lai co ca anh mau post kem theo nua ay chu. Like yourself, nothing is perfect and perfect is nothing. Cheers. dhmmea2006
Thursday November 2, 2006 - 04:57pm (IST) Remove Comment

Viola dao nay chi viet nhieu ve dan ong nhi ^^ ma anh-hay-lo de thuong day chu :P dan ong bay gio vo tam lam, duoc may nguoi ban chan thanh nhu the ha chi?
Thursday November 2, 2006 - 07:17am (EST) Remove Comment

Bullf… Tký viết được đấy! ;) ...Chợt nhớ đến câu nói của vợ Karl Mark, đại loại là: If only my husband spend his time on earning Capital instead of writing about it.
Thursday November 2, 2006 - 11:30pm (ICT) Remove Comment

P.S. … @dhmmea2006: Chắc là do tớ đã lược bớt những đức tính hay ho của họ đi rồi, nên soi vào đó thì toàn thấy những thứ "xấu xa" thôi, mà cái nào cũng đã giảm đi ít nhất 50% sự thật rồi. Nếu ko thì mỗi chàng phải chiếm hết 1 cái entry cơ :D
@LinhNga: Tại vì chị đã hứa là sẽ viết 1 serries những chuyện kể về đàn ông nên phải cố mà nhớ lại những người đã từng gặp và sắp xếp họ theo từng nhóm cho hợp lí. :D Chàng hay lo dễ thương như hình ảnh ở phía trên kia không???
@Bullfrog: Tký quên mất vẫn chưa có cái nào nhắc đến sếp nhỉ???
Friday November 3, 2006 - 08:37am (ICT) Remove Comment

snowb… Ơ anh Ếch Xanh vẫn chưa được đưa vào những người đàn ông chân thật à bạn Gừng?
Friday November 3, 2006 - 09:38am (ICT) Remove Comment

P.S. … Đây là "những chàng mộng du", vẫn chưa đến lượt những người đàn ông chân thật mà :P
Friday November 3, 2006 - 09:50am (ICT) Remove Comment

VetGia® May quá, vẫn chưa có mình :P
Friday November 3, 2006 - 10:35am (ICT) Remove Comment

P.S. … ko cần cứ phải chỉ mặt đặt tên thì mới là có he he he!!!
Friday November 3, 2006 - 10:46am (ICT) Remove Comment

VetGia® He he! Ai biết là chỉ mặt đặt tên đâu, chỉ biết là với những cái đặc điểm như đã nêu thì ko phải thôi =))
Friday November 3, 2006 - 11:04am (ICT) Remove Comment

Tuyet… Tớ chờ cái entry "Những người đàn ông chân thật" của cậu, để xem trong số những người tớ đã gặp thì ai sẽ là người được có trong danh sách ấy nhỉ Gừng nhỉ? :D
Friday November 3, 2006 - 11:32am (ICT) Remove Comment

P.S. … He he người tớ biết thì nhiều, trong số nhiều ấy thì Nga ngố mới biết được vài người chưa đủ để tròn một bàn tay :P Thế thì làm sao mà biết ai - là - ai được??? :P
Friday November 3, 2006 - 11:43am (ICT) Remove Comment

MQH
Friday November 3, 2006 - 05:18pm (ICT) Remove Comment

snowb… A tớ nhận ra anh số 5 rùi nhé. Anh ý cao cao gầy gầy trắng trẻo thư sinh đeo kính tên là Huy. Hôm đó thấy anh cứ bẽn lẽn cúi gằm mặt xuống gầm bàn nhắn tin thấy thương anh quá. Lúc bọn tớ xuống trước định tiện thể trả tiền nước cho anh ý luôn nhưng nghĩ lại thì thôi, sợ làm thế tự nhiên anh ấy lại nghĩ là bạn gái của Trà Giang chẳng dịu dàng tí nào cả
Friday November 3, 2006 - 05:52pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Ừ, đó cũng chính là lí do mà hôm đó tớ để anh í tự trả tiền ly nước của mình thay vì giành trả đấy. Ấy không biết là lúc đối diện thì anh ấy bẽn lẽn thế thôi chứ qua SMS và phone thì hoành tráng lắm. Theo tớ, người như anh ấy bây giờ hơi bị khó tìm đấy.
Friday November 3, 2006 - 06:06pm (ICT) Remove Comment

MH ơ, mang ảnh thật của người thật ra post công khai cho public xem thế này à? đã xin phép "khổ chủ" chưa? nhỡ người ta đau lòng thì làm sao? liệu người ta có đủ văn hay chữ tốt để đấu lại em không? mà người văn hay chữ tốt đủ tài đấu lại em thì có khi lại "ác tâm" hơn các chàng "mộng du" đấy nhé...
Friday November 10, 2006 - 05:43pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Chị ơi, iêu lắm, quý lắm thì mới vác ảnh lên đây cho cả nhà chiêm ngưỡng đấy. Trông cái ảnh cũng "xinh" nhỉ chị nhỉ, bạn thân em đấy. Em cá là nó đã đọc rồi nhưng ko thèm nói gì, vì bạn thân của hai đứa đọc cái này và thắc mắc cái này rồi mà.
Ai chứ bạn này thì chị yên tâm. Cãi nhau với tụi em, cứ lúc nào ko cãi lại được là nó dùng vũ lực. Kể cả "voi còi" như em thì đứng trước "bom tấn" có lúc chỉ số 94kg như nó thì vẫn cứ phải đầu hàng thôi chị ạ!!!
Saturday November 11, 2006 - 09:32am (ICT) Remove Comment

Monday, October 23, 2006

Những người đàn ông đến từ cổ tích

333 magnify

Cổ tích kể rằng, chuyện ngày xửa ngày xưa… những chuyện chỉ dụ được còn nít ranh. Ngày nảy ngày nay có những chuyện bạn không tin nhưng đâu đó vẫn thấp thóang trong đời. Họ - những người đàn ông đến từ cổ tích – những người được nhắc đến dưới đây, sẽ tự họ thuyết phục bạn tin…

Từ thế giới cổ tích, người đàn ông đầu tiên bước ra và hóa thân vào một thằng bạn cùng lớp Đh. Cuối học kì đầu tiên chúng tôi đã có chuyến khảo cổ tại khu di chỉ Vườn Chuối. Lớp được phân công thành từng nhóm ở xen lẫn trong nhà dân. Làng quê eo óc, đèn trong nhà không đủ sáng thì đừng nói đến chuyện ngoài sân hay ngõ sáng đèn. Chuyến đi đó, chàng đang tình thương mến thương 1 bạn gái cùng lớp và ở cách nhà hắn ở 100m đường ngõ vòng vèo. Lúc biết chàng sợ bóng đêm, mấy đứa trong lớp rủ chàng qua chỗ bạn gái kia chơi, để rồi buổi tối trên đường về, khi thấy 1 bóng ma trắng tóat nhảy xổ ra đứng đầu ngõ, chàng chạy bán sống trở lại nhà cô bạn kia đang ở và ôm chầm lấy… cô bạn khác. Nhưng lũ con gái hồi đấy rõ là ác, chẳng những không giúp chàng, còn bày thêm trò dọa dẫm. Cũng một buổi tối, khi hàng từ nhà cô bạn kia trở về, những đốm sáng đỏ lừ di chuyển ở bụi cây bên ngõ về đã làm chàng hét lên hoảng hốt, bật khóc và khi bò về đến nhà, mặt chàng vẫn vương đầy nét hoảng hốt. Chưa hết. Vài ngày sau đó bọn nó lại hùa nhau nhốt chàng một mình trong nhà, cầu dao điện bị cúp từ phía ngoài, rồi những tiếng hú gọi tên chàng âm u… chàng sau một hồi gọi tên các bạn trong lớp đã chuyển thành hát, rồi hét… và 15’ sau khi cửa được mở, chàng hiện ra với những mảnh linh hồn vương vãi khắp nơi… Chao ôi… Chuyện về chàng trong suốt 4 năm học thì còn dài miên man, nhưng bấy nhiêu thôi đủ thấy chàng 100% bước ra từ cổ tích, bạn nhỉ.

Từ cổ tích, người đàn ông thứ 2 từ cổ tích bước ra là 1 người hơn tôi 10 tuổi, một người đã tâm nguyện “người ta chỉ một lần sống, nên phải sống sao cho đến khi mình không còn nữa thì vẫn có thể ngậm cười nơi chín suối….”; một người từng vay tiền hộ bạn rồi phải tự trả mà tình bạn thì mất; một người tin bạn đến nối mất cả cơ hội làm việc tốt nhưng vẫn tươi cười với người ta với lí luận “nếu họ biết anh đã biết chuyện họ làm với anh, họ sẽ phải tự hổ thẹn”; một người đàn ông đã ngoài 30 tuổi với tâm nguyện sẽ lo cho cô bạn học cũ (hoàn toàn không yêu) tìm được công việc ổn định, tìm được người thật lòng yêu thương, nếu không “trong bước đường cùng, anh sẽ là người tự nguyện cúi xuống đời chị cho dù anh không yêu…”. Sau này, ngoài 30 tuổi, còn độc thân, liệu tôi có gặp được thằng bạn học cũ nào như thế không nhỉ? Lớp cấp 3 có 3 thằng con trai, một thằng ngấp nghé từ giã tự do, hai thằng con lại cả năm chẳng gặp lấy được 1 lần. Hỡi ôi, niềm hi vọng của tôi…

Người đàn ông thứ ba đến từ cổ tích là một người từng vác cưa đứng trước cửa nhà cô bạn tôi khi nó chuẩn bị tôt nghiệp. Nó ko ở Hn nên thời gian học ĐH, nó ở cùng nhà bác tôi với tôi. Nó gặp chàng trong kì thực tập tốt nghiệp. Sau tuần thực tập đầu tiên, chàng gọi điện cho nó “Anh ước, anh được làm cái phone nhà em, để được em áp mà vào…”. Rồi chàng đến chơi, chàng ngồi rung đùi nói chuyện với phụ huynh và sau đó chàng thẽ thọt với con bạn tớ “Chỉ cần em đồng ý thôi, thì không lo gì việc làm dưới này. Anh sẽ lo cho em đầy đủ”. Ối cha mẹ ơi, nàng bạn tớ nghe đến đây là rung rinh lắm lắm, có người tự nguyện… cúi xuống đời mình thế cơ mà. Tuy nhiên, là con gái, cô bạn làm ra vẻ lung lắm, hẹn 10 ngày sau sẽ trả lời. Chưa hết hạn 10 ngày, chàng lại đến. Con bé trốn trên tầng, chàng ở dưới nhận được câu nhắn nhủ “Chị Hà em không có ở nhà”. Chàng gửi lại 1 phong chocolate, 1 cái bút và 1 cuốn tạp chí rồi về. Nhưng có vẻ chàng không tin rằng, lũ chúng tôi sẽ không chuyển lại cho nó những thứ chàng gửi gắm, nên về rồi chàng vẫn phone lại, điểm danh từng món đồ một… Nàng nghe mà cảm giác như mình bay trong không gian. Tình chưa kịp nhận lời đã vỡ tan giấc mộng về chàng, hỡi ôi…

Chàng thứ 4 từng có nickname mĩ miều “Sát thủ hoa hồng”. Chàng quyến rũ phái đẹp không phải bằng vẻ đẹp nam tính, lịch lãm mà bằng mùi hương tóat ra từ body chàng vốn được chăm sóc vô cùng kĩ lưỡng. Ước mơ vươn tới một ông sao của chàng không phải thành ông này bà kia, nhà này xe nọ mà là sưu tập cho đủ những loại nước hoa mà chàng thích. Tôi thề chẳng nói điêu, rằng thậm chí khi đi làm, trong cặp chàng thế nào cũng có hẳn một chai perfume mà ngày hôm đó chàng dùng. Lí do là để khi nào mùi nhạt bớt, chàng lại tự thưởng cho mình “một sương” và ngây ngất trong niềm hạnh phúc ấy. Ở bên chàng, bạn đừng nghĩ rằng sẽ tìm được một phong cách mạnh mẽ và manly kiểu như Romano hay những mùi đại loại thế. Gợi cảm và quyến rũ, chàng sẽ cho bạn biết thế nào là sự ngọt ngào của Dunhill Desire blue hay mát dịu của Be Delicious (for men)… Thế nào, bạn đã sẵn sàng chưa?

Người đàn ông thứ 5 đến từ thế giới cổ tích là một ông anh họ của tôi. Nếu chỉ là 1 người tâm lí, yêu quý và chiều chuộng các em, khéo léo đảm đang… thì có lẽ không bao giờ anh có cơ hội xuất hiện tại đây. Anh tớ - nhân viên của 1 công ty mà sản phẩm cho chị em của họ có Slogan “cho ngày mới luôn năng động” – 1 ngày đẹp trời đã dùng chính sản phẩm chỉ - dành – cho – chị - em đấy làm… lót giày. Sau 1 tuần, lão anh tớ lột ngay đôi lót giày đặc biệt kia, kèm đôi tất có số ngày tuổi ấp ôm đôi chân lão cũng ko kém, đưa lên mũi… ngửi. Ngoài ra, những chuyện kiểu như sau một chuyến công tác nào đó lão trở về, 1 ngày đẹp trời phone reo và 1 giọng em gái nào đó thỏ thẻ “Em nhớ anh lắm, anh có nhớ em không” được phát ra loa oang oang cả nhà đã thành chuyện cơm bữa. Dĩ nhiên, sau mỗi cú phone như thế, lão lại bò lên chỗ chúng tôi lăn ra mà cười sằng sặc rằng “mịe cha con dở hơi, mình có biết nó là con đíu nào đâu” há há… Giờ thì lão đã cùm trước gông sau, và chắc chẳng em gái nào còn dám gọi cho lão như thế nữa. Đôi lúc anh em ngồi nói chuyện và nhắc lại những chuyện cũ, lại nghe lão thở dài “than ôi thời oanh liệt nay còn đâu”!!!

Cổ tích thứ 6 về đàn ông liên quan đến 1 phi vụ đòi tiền hộ… liên tỉnh. Chàng, mang danh anh bạn của một bà chị. Chàng ở HN còn nàng ở SG. Chàng nợ nàng một món tiền, đủ mua vé khức hồi chiều HN-SG và dè sẻn ăn chơi chừng 1 tuần. Chàng nợ, và chàng quên, chàng lờ lớ lơ, chàng ăn kem bơ và đội mũ phớt cho dù nàng năm lần bảy lượt telephone cho chàng. Ngó thấy số nàng or số từ SG, chàng mặc kệ chuông réo rắt, hoặc thảy máy cho một đứa dở hơi nào đó cạnh chàng nghe giúp. Nàng đổi sang nhờ con em ở HN – là tôi – đòi giúp. May được cái khi tôi (và bạn tôi gọi), lần nào chàng cũng nhấc máy. “Ừ, anh sẽ liên lạc trực tiếp với chị T”; “sang tuần sau anh sẽ gọi lại cho em nhé”; “Ừ, anh biết rồi, có đáng bao nhiêu đâu em”… Nói chung là với mỗi lần nhiệt tình bắt máy, chàng lại có một mớ lí do hết sức chính đáng cho việc trì hoãn trả nợ. Đến giờ, khi đã hoàn toàn tin rằng chàng đích thị là một người đến từ cổ tích, thì những lần gọi or SMS đòi – nợ - thuê của tôi và cô bạn dành cho chàng chỉ vì đôi khi chợt nhớ ra, muốn nhắc nhở âu yếm chàng. Còn nàng, chị tôi, cứ yên chí nhớn là mãi mãi ko còn cơ hội gặp chàng cũng như đồng tiền trong túi chàng chẳng bao giờ có chân để chạy về với nàng….

Người đàn ông thứ 7… Ôi, nếu bạn là tôi, bạn có còn đủ sức để nhớ lại những gì liên quan đến những người đàn ông như thế này, và viết tiếp hay không??? Phù phù…

----------------------

Onion… cổ tích thứ 8: đang định viết thì lại phải chạy, cảm xúc chạy theo luôn
Monday October 23, 2006 - 10:51am (ICT) Remove Comment

P.S. … Đằng nào cổ tích thứ 8 cũng chạy mất rồi, tốt nhất là anh chuẩn bị cảm xúc cho "những người đàn ông đến từ giấc mơ" đi :D
Monday October 23, 2006 - 10:55am (ICT) Remove Comment

Trang… Hihi, trên đời còn nhiều cổ tích lắm G ơi.
Sunday October 22, 2006 - 11:44pm (PET) Remove Comment

P.S. … uh, chính vì các anh xếp hàng dài quá làm tớ bối ko biết chọn ai là người tiếp theo nên đành xì tốp để tránh đổ máu đấy :D
Monday October 23, 2006 - 11:52am (ICT) Remove Comment

Tuyet… Ha ha... cậu ơi, sát thủ hoa hồng tớ biết là ai rồi, nhưng mờ cũng để tứ pround of him tẹo chứ cậu, hehe...:D ( lý do thì chắc cậu bít rùi nhờ) hehee..
Tuesday October 24, 2006 - 01:15pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Biết thì làm sao? Perfume là sự cảm nhận tinh tế mà cứ gặp tớ là gã gí sát mũi vào hít hà rồi hét tóang lên là anh nhận ra mùi này, anh nhận ra vị kia. Bsk! Đấy là còn nương tay chứ ko thì viết nhiều thứ cổ tích hơn nhiều he he
Tuesday October 24, 2006 - 01:28pm (ICT) Remove Comment

Chum tho` mat vao day, ko kheo lai thanh thu' 8
Wednesday October 25, 2006 - 12:21pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Ơ thế ko thích là thứ 8 à? Còn nhiều nơi chưa xuất hiện lắm, book trước đi rồi tớ xếp chỗ cho. Ok?
Wednesday October 25, 2006 - 01:58pm (ICT) Remove Comment

ngau Công nhận anh chàng đầu tiên hay.
Chàng thứ 5 cũng hay, tiếc là đã hy sinh.
Thursday October 26, 2006 - 03:33pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Chàng thứ 5 là anh tớ, mới hi sinh nên người vẫn còn... ấm :D
Chàng đầu tiên công nhận hay, mà lại còn free nữa chứ. Có nhắn nhe gì cho chàng ko?
Tuesday October 31, 2006 - 08:34am (ICT) Remove Comment

moony :D Nhỏ ơi hay lắm, viết tiếp đi nào!
Wednesday November 1, 2006 - 12:25pm (PST) Remove Comment

P.S. … uh, đang chọn lọc nguyên mẫu ngoài đời rồi mới viết nhỏ ạ. Vì toàn là người thật, việc thật mà. Lúc nào nhỏ rảnh, gọi ta trên YM nhé!
Thursday November 2, 2006 - 10:20am (ICT) Remove Comment

Viola =)) that kho than anh so 1 :P cac nang nha ta ac qua troi :))
em rat thich anh so 2 :) song nhu the, co ve khong hop voi xa hoi bay gio, co ve hoi ... "co tich!" nhung thuc ra nhung nguoi nhu the rat dang quy trong. giu duoc mot tam hon con trong sang, con "co tich" nhu the, con tot va nhiet thanh duoc den nhu the, vao thoi buoi nay, hoi co may ai?
em rat tin vao luat nhan qua. anh ay luon tam niem, co gang lam viec tot thi at se duoc hanh phuc chi a. hanh phuc tu nhung gi minh lam ma.
Thursday November 2, 2006 - 07:19am (EST) Remove Comment

P.S. … Với chàng số 1, thật ra bọn chị ko quá ác như thế, nếu như ban ngày nó ko quang quác cái mồm nào là nó ko sợ ma, nào là các bạn cứ trêu thoải mái. Đấy là chị còn không thèm kể chuyện đi hồi đó đi, giường nằm phải chen 3 đứa mà lúc nào nó cũng rúc vào đòi nằm giữa. Thế là có đêm bọn chị đổ đầy nước vào cái găng tay cao su, túm chặt lại rồi thò vào cổ nó, nó hét như bị chọc tiết đến mức bọn chị ở cách đó mấy nhà còn nghe thấy :))
Anh thứ 2 đúng là chị rất quý và bây giờ thật khó tìm được người như anh ấy. Ngày xưa bọn chị nói rất nhiều về cô bạn học kia. Hôm viết entry này có nhắc đến anh ấy là vì buổi tối hôm trước vừa ngồi lục lại đống thư cũ, đọc lại thư anh ấy viết 3 năm trước...
Cảm ơn LinhNga đã chia sẻ nhé ^_^
Friday November 3, 2006 - 08:44am (ICT) Remove Comment

Saturday, October 21, 2006

Những người đàn ông đến từ... truyền thuyết

327 magnify

Truyền thuyết thì mãi mãi là truyền thuyết. Tôi đã nghĩ như thế cho đến tận khi gặp họ - những người đàn ông mà cả trong mơ tôi cũng không bao giờ hình dung ra nổi. Lục tìm mãi trong trí nhớ, và nhờ sự giúp đỡ của cô bạn thân, thì tôi phát hiện ra rằng những người đàn ông đó chỉ có thể đến từ một nơi: Truyền thuyết.

Người đàn ông thứ nhất tối hôm qua nhắn tin “Ra đây uống trà nhân ngày 20.10”, thể tôi không nhớ chính xác vì tin nhắn đã được xóa ngay sau đó, nhưng nội dung thì cũng chỉ có thế. Lúc đó chúng tôi, 3 người, vừa đi ăn tối và đang lòng vòng tìm chỗ uống nước. Chẳng đứa nào nghĩ là sẽ uống trà, bởi vì trong đầu đứa nào cũng nghĩ đến sữa chua đánh đá. Thế nhưng vẫn trả lời “Nhưng có 3 người thì có được mời không?”. Tin nhắn rơi tõm vào khoảng không, không lắc cũng chẳng gật, mặc kệ chúng tôi ngồi vừa uống nước vừa ngó canh chừng tin nhắn. Nhưng nhờ không đi uống trà mà hôm qua đã mua được một quyển truyện mà tìm mãi đã tưởng là HN không còn cuốn nào.

Người đàn ông thứ 2 cũng liên quan đến tin nhắn, 1 người rất cũ. “Thay mặt một nửa thế giới, xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất, vui vẻ nhẩt, hạnh phúc nhất tới em nhân ngày 20-10”. Đọc xong mà suýt sặc. Thà không nhắn chứ ghét nhất mấy câu rập khuôn này. Nhưng đó không phải là lí do tôi nói anh ta đến từ truyền thuyết. Cách đây 1 năm, người này liên lạc lại với tôi và bày tỏ một số thứ lằng nhằng mang tên tình yêu. Phải nói là lúc đấy tôi đã suýt sặc vì xúc động đậy. Xúc động chứ khi mà anh ta nói rằng, 4 năm anh ấy đã chờ cho đến lúc tôi học xong, rồi chấp nhận cả việc 4 năm đó tôi từng có và từng chia tay bạn trai, rồi “vấn đề là phải biết kìm chế, biết lúc nào nên và ko nên… lẽ ra mình phải ở bên nhau từ 4 năm qua rồi…”. Đấy, nếu bạn là con gái, nếu bạn được nghe 1 người lặng lẽ đứng sau mình chứng kiến mọi chuyện xảy ra với mình trong suốt 4 năm rồi một ngày bảo yêu mình, ối giời ôi là xúc động nhá. Xong rồi ngày hôm sau chàng nhắn tin chíu chít, tối thì rủ đi ăn. Sang đến ngày thứ 2, tin nhắn vẫn chíu chít nhưng bảo ăn tối thì chàng bảo ko có xe, tôi thì lười qua đón. Thế là tan một mối tình chờ đợi 4 năm để lại tôi 1 sự hoang mang khôn tả vì không biết, 4 năm sau chàng có lại đến và nói những lời có cánh???

Người đàn ông thứ 3 trong serrie những người đàn ông đến từ truyền thuyết là 1 kẻ từ trên trời rơi xuống. Sở dĩ tôi nói như thế vì tự nhiên 1 ngày đẹp giời gã rơi bịch xuống trước mặt tôi, khoác chiếc áo Việt Kiều nửa mùa rõ đẹp. Gã nói bạn gã cho gã nick của tôi, rồi tôi thế này, thế kia. Sau 3 lần chat chit vớ vẩn và 1 cuộc gặp mặt nhố nhăng, nói đến câu thứ 3 thì lòi đuôi bạn gã là một kẻ chẳng biết gì về tôi ngoài cái tên và nick YM. Sau này tôi cứ băn khoă mãi, ko hiểu có phải vì bạn gã là 1 ông Tiến sĩ nghiên cứu xã hội học đã chân truyền tay truyền bí kíp cho gã không, mà gã diễn vai chàng khờ bị sét đánh như thật, gã làm như mỗi ngày ko nhìn thấy tôi là điên lên đến nơi. Có điều, gã học bí kíp mà không học diễn xuất nên diễn quá tệ, tệ hơn cả một diễn viên nghiệp dư. Tôi, mặc dù đã cố tử tế với gã mà không được, cuối cùng đành rất đau lòng mà bảo gã hãy tháo cái mặt nạ khốn nạn kia ra, vì vốn dĩ kịch là môn nghệ thuật chưa bao giờ tôi thích. Từ đó gã im bặt. Thằng bạn gã cũng im bặt. Nói chính xác thì cả hai đã bốc hơi nhanh như lúc xuất hiện, âu cũng là sự may mắn cho tôi ko phải cố nuốt miếng bánh mình chẳng hề thích.

Người đàn ông thứ 4 đến từ truyền thuyết là một người bạn. Chẳng hiểu vì lí do gì mà cứ vài ngày anh bạn này lại quay sang hỏi han chuyện chồng con; anh ta còn quan tâm đến mức nhắc tôi rằng, nếu thích ai đó thì cứ chủ động bày tỏ, đừng có ngại ngần vì mọi thứ giờ thoáng hơn nhiều rồi. Anh ta nói 1 lần, 2 lần… rồi đến lần thứ bao nhiêu tôi ko nhớ rõ, tôi mới hỏi lại anh ta xem có thật là nên bày tỏ tình cảm nếu tôi có lỡ thích một ai đó trước không. Và sau cái khẳng định chắc nịch kèm lời động viên hết sức nhiệt tình của anh, tôi đã lấy hết can đảm mà nói với anh rằng, người đàn ông tôi thích chính là anh. Tôi ngỡ rằng sau câu nói ấy, anh sẽ hét lên mà sung sướng, sẽ đáp trả lại tình cảm của tôi một cách cuồng nhiệt. Vâng, anh quả thực có cuồng nhiệt, nhưng là cuồng nhiệt chối từ. Tôi ngã lăn từ trên ghế xuống đất vì cười. Cả Staff quay lại ngó tôi như một kẻ điên. Anh còn khuyên tôi tìm người khác hợp hơn, anh sẽ coi như chúng tôi chưa từng nói gì, chúng tôi vẫn là bạn… Hỡi ôi… Thế là thôi, thế là ngậm ngùi yên chí lớn rằng cho dù trăm nghìn lần tôi mở lời trước, anh cũng chả bao giờ để mắt đến tôi. Có phải vì thế mà đến tận giờ này anh vẫn đang tránh không gặp lại tôi?

Tôi vốn dĩ rất ghét người nói mà không làm. Nhưng người đàn ông thứ 5 mà tôi nói đến sau đây – người đứng đầu 1 công ty đã là một người như thế. Khi tôi còn là nhân viên ở đó, và sau 1 thời gian làm việc, tự chính anh ta đã nói với tôi “tháng sau sẽ tăng lương cho em”. Và hơn nửa năm sau đó, cho đến khi tôi rời khỏi công ty, thì cái gọi là sẽ tăng lương vẫn là một thứ gì đó mong manh xa vời mà tôi ko bao giờ có thể chạm tới. Sẽ chẳng có gì quan trọng nếu không phải là tự anh ta nói, bởi vì tôi vốn không có ý đòi hỏi, mức lương so với công việc như thế là hợp lí và để đạt mức thu nhập cao hơn thì chắc tôi sẽ ko ngồi ở đó. Chuyện đã là quá khứ, nhắc lại chỉ đề mà nhắc, chỉ để mà nhớ anh cũng giống như 1 người đến từ truyền thuyết và mang tên THẤT VỌNG.

Người đàn ông thứ 6 cũng là 1 người bạn – hắn từng là thầy giáo của tôi, huấn luyện viên thể thao cho tôi, xe ôm của tôi cũng là hắn, bạn la cà café cũng là hắn, tư vấn tâm lí cũng là hắn, chăm sóc khi ốm cũng là hắn… Thế mà bảo hắn yêu tôi thì hắn cứ giãy này lên. Thắc mắc thì hắn bảo “Có nhiều cái khó nắm bắt lắm, phải lâu dài mới hiểu”. Đến giờ ngộ ra được chút ít, hỏi hắn thì hắn nhăn răng cười “giờ bất cbn lực rôi còn đâu”. Nói ngắn gọn, hắn vẫn là xe ôm, vẫn là bạn, vẫn lắng nghe mọi buồn vui… của tôi, nhưng nhất quyết cự tuyệt cái gọi là tình yêu của tôi hí hí thế thì tôi nguyền rủa, à không, cầu mong hắn sẽ gặp 1 con ma ha ha…

Người đàn ông thứ 7…

Người đàn ông thứ 8…

Khiếp, ngồi kể ra đây cứ như ôn nghèo kể khổ. Thật ra tôi ko có ý định đánh thức truyền thuyết, nhưng tại vì những người đàn ông này dù đến từ truyền thuyết nhưng lại cứ luẩn quẩn đâu đó quanh tôi, và có thể cả bạn nữa. Cho nên thì đành mượn mấy lời nhăng nhít mà ghi vội vào đây, để sau này đọc lại biết là đã có những người đàn ông như thế, những người đàn ông đến từ truyền thuyết mà trong mơ tôi cũng không thể hình dung ra được…

-----------------------

ngau May, đíu có mình trong này :-D
Saturday October 21, 2006 - 10:37am (ICT) Remove Comment

Bullf… Đi tìm được 1 người đến từ truyền thuyết khó lắm, dù là boy or girl. Thôi tký tiếp tục chơi với bạn miu ế đi và chờ đợi, bao giờ tký bằng tuổi sếp bây giờ sẽ tìm được 1 chàng, yên tâm.
Saturday October 21, 2006 - 10:43am (ICT) Remove Comment

P.S. … @Ngau: Yên tâm đi, riêng về Ngâu - đại - gái - gia, tớ đang ấp ủ để dành cho một thứ khác hoành tráng hơn nhiều
@Bullfrog: Sếp gì mà dã man, suốt ngày trù ẻo tký ế. Sếp nói thêm câu nữa người ta tưởng sếp là Mr.Sếp trên bài viết kia bây giờ đấy :P
Saturday October 21, 2006 - 10:46am (ICT) Remove Comment

♥Buồn… Vãi, đọc blog mà giật hết cả mình.
Anh em thanh niên đọc chưa? Đùa với thằng liều chứ ai đi đùa với gái bao giờ =))
Saturday October 1, 2006 - 02:03am (EDT) Remove Comment

P.S. … Hí hí, em đồ là một cơ số các tình yêu khác cũng nảy tưng tưng theo anh BCT đấy. Danh sách vẫn chưa hết, nhưng dài quá nên để dành sang part2 :D
Saturday October 21, 2006 - 04:11pm (ICT) Remove Comment

snowb… Gừng ơi, có phải Bullfrog là cái anh gì mà ấy hay kể là sếp của ấy không? Anh ấy biết bạn Miu à?
Em nghe kể rằng anh là một tràng chai đẹp giai, cao ráo, vui tính, có tài kiếm tiền, những đức tính đủ để anh có thể vênh mặt ngồi chờ đón những cô gái lũ lượt đến ngã vào vòng tay mình. Thế nhưng bất chấp những lợi thế ngời ngời của mình, anh lại thể hiện một bản chất mẫu mực, không đi chơi, đàn đúm, tán tỉnh, ngày đêm cặm cụi còng lưng làm việc. Bất chấp những tính cách mẫu mực có thể khiến những cô gái không chinh phục được anh xì xào rằng anh có vấn đề về tâm lý, anh đã chứng minh mình là một người đàn ông đích thực bằng việc cho thiên hạ biết ta đã và đang có người yêu (là phụ nữ). Và bất chấp việc anh vẫn luôn nói rằng bạn gái anh rất ghen, anh vẫn thu hút được sự chú ý của những cô gái không chỉ ở gần, mà còn ở xa chưa từng bao giờ gặp mặt, chỉ qua vài câu chat khéo léo, vài lời ngụ ý hoàn toàn nghiêm chỉnh không chút ám mờ, vài bức ảnh chụp bán thân (trên) không hề sexy. Đó là lý do để anh được hàng triệu phụ nữ Việt Nam tin và yêu, dù cho anh có gọi người ta là xấu, là hư, là ế.
Sao anh ấy lại không được cho và người đàn ông trong truyền thuyết của ấy hả Gừng?
Saturday October 21, 2006 - 04:14pm (ICT) Remove Comment

P.S. … UI, đúng anh Bullfrog là sếp vô cùng đáng iu của tớ đấy. Phải nói là tớ thần tượng anh í lắm lắm, thần tượng vô cùng...
Cái này gọi là "của để dành" bạn thân mến ạ. Nhờ ấy nhắn với bạn Miu là trong Part2 của "Những người đàn ông đến từ truyền thuyết" sẽ có sự xuất hiện của anh í. À mà ko, sếp tớ thì phải xếp vào "Những người đàn ông trong mơ" chứ. Khi đó, tớ xin phép quote lại đoạn bạn vừa viết ở trên nhé :D
Saturday October 21, 2006 - 04:21pm (ICT) Remove Comment

Bullf… Hic, Snowbell là bạn nào, post bài dã man thật đấy, tớ buồn mất 3 ngày! :( Tký mà cho sếp vào bài viết là sếp cạch từ giờ ko chơi nữa! :p
Sunday October 22, 2006 - 03:51pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Sếp ui, đừng buồn. Tký thấy bạn Snowbell chỉ viết toàn sự thật thôi mà, có tí ti mắm muối nào đâu mà sếp bảo bạn í dã man?
Sếp cũng đừng nghỉ chơi với tký nhá. Vì tký hứa chỉ quote lại bài của bạn Snowbell thôi, ko nêm nếm thêm gia vị đâu. Sếp yên tâm nhá!
Monday October 23, 2006 - 08:42am (ICT) Remove Comment

snowb… Chết thật chết thật. Hôm thứ 7 em buồn buồn uống rượu vào trong phút giây không suy nghĩ đã post lên cái comment dài lượt thượt thế kia. Vì không phải blog của em nên em không thể xóa hay sửa, mà đề nghị được xóa hay sửa thì bạn Trà Giang lại không chịu hợp tác. Em biết bài viết này thực ra không tốt, nghe giọng thì vừa chua ngoa vừa cay cú lại vừa thổi phồng sự thật. Thực ra đó không phải là con người thật của em mà chỉ là con người vớ vẩn khi rượu vào lời ra. Thôi anh đừng chấp em nó mà tội nghiệp, đừng ghét em nó mà đáng thương. Hãy coi như một lời nói không đáng nghe của một cô gái đang tuyệt vọng trong tình cảm anh nhé. Cám ơn anh rất nhiều!!!
Monday October 23, 2006 - 09:37am (ICT) Remove Comment


Friday, October 20, 2006

Kinh hoàng spam trên Blog

333 magnify

Bắt đầu bằng một câu hỏi han, xin xỏ “1 chén trà Gừng” của bạn Trung Kiên, đến nay thì cái đoạn đối thơ bốp – chát qua comment trên Blog của Ki.en và tớ nếu copy ra word thì cũng 80 trang có lẻ rồi, mà thời gian thì ước độ chưa đến 2 tháng. Kinh hoàng!

Mà cái sự gặp gỡ giữa tớ với Ki.en cũng rất tình cờ. Lần thứ nhất là Ki.en nhìn thấy tớ vào 1 ngày đầu năm 2006, khi tớ lang thang café vỉa hè Nguyễn Du cùng 2 cô bạn. Lần thứ 2 là sau đó mấy ngày, tại 1 buổi gặp mặt đầu xuân của một diễn đàn. Lúc đó Ki.en mới hỏi, tớ có phải là người ngồi ở café Nguyễn Du hôm đó. Uhm… suy ra là các bác giai ngồi café rất hay ngó nghiêng lung tung nhá, vì hôm đấy ngồi ở Nguyễn Du cũng lâu, mà tớ chả thấy ai đang nhìn mình cả.

Lần gặp thứ 2 (mà thực ra là thứ nhất ấy) cũng chỉ là hỏi han vài câu, và 1 số đt để liên lạc…. Cho đến 1 ngày không hiểu làm cách nào mà Ki.en có được link tới Blog của tớ. Thơ bắt đầu được sản xuất hàng loạt từ đó.

Đến trung thu vừa rồi, đi ăn cùng công ty. Trong lúc mọi người cặm cụi ăn – uống – chúc tụng thì tớ lại tiếp tục buôn thơ. Nhưng lần này người khởi xướng là tớ

Kiên ơi tớ uống say rồi
Hẹn ngày mai sẽ đáp lời thơ Kiên

(Viết thế này là vì, hôm đó mọi người trong công ty có kế hoạch ăn xong sẽ đi hát hò và nghỉ buổi chiều luôn)
Và ngay lập tức, Kiên đã trả lời

Gái say là gái ngoan hiền
Ta vào Blog thơ điên một mình

Gừng
Lời Kiên chan chứa bao tình
Xin Kiên chớ có 1 mình ham vui
Tớ nói là nói thế thôi
Chứ yêu thì cả một đời còn yêu

Kiên
Ơ hay đang túng tiền tiêu
Tính chơi tin nhắn, sao liều thế em?

Gừng
Tại vì tớ nhớ Ki_en
Lúc say mới thấy mình thèm tình yêu.

Kiên
Ơ hay say quá hóa liều
Say sưa như thế ai chiều được ai.

Gừng
Em say em mới dám liều
Em say anh có dám chiều em không?

Kiên
Chiều em, em có nhận không
Anh chiều theo kiểu của chồng em cơ!!!

Gừng
Chồng em chỉ có trong mơ
Chúng mình là thật, anh giờ tính sao?

Kiên
Khi say em ngỡ chiêm bao.
Nhìn anh lại tưởng thằng nào hả em?

Chuyện qua cũng lâu lâu rồi, hôm nay mới dám vác ra đây hỏi cả nhà. Bây giờ Kiên hỏi 2 câu, trả lời thế nào
(1)
Chiều em, em có nhận không? – Nhận hay không nhỉ?
(2)
Nhìn anh lại tưởng thằng nào hả em? – Và tưởng tượng Kiên là “thằng” nào là hợp lý nhất?

------------------------

ki_en Nàng, quen nhau cũng đã được khoảng 9 tháng lẻ mấy ngày rồi nàng nhỉ, vậy mà hôm nay mới thấy cái "Kinh..." của nàng, vào đọc. Theo Ki_en thì nàng nên để chế chộ thăm dò độc giả (Poll Question) ấy. Rồi thống kê xem có bao nhiêu người chọn những đáp án nào. Mà theo Ki_en thì nàng nên chọn giải pháp bổ củi, nghĩa là gật đầu như bổ củi ấy... :p
Saturday October 21, 2006 - 12:47pm (ICT) Remove Comment

P.S. … ơ, thế hoá ra chàng là Tiều phu à? Thảo nào đốn giỏi thế. Công nhận. Mà ngoài cái "Kinh..." kia ra, chàng còn muốn thấy gì nữa không???
Cái poll ấy khó đo độ chính xác lắm, nên cứ để thế, ai có ý kiến gì thì comment trực tiếp luôn. Không ai hó hé gì thì chuyện mình mình biết, chàng nhở
Saturday October 21, 2006 - 04:16pm (ICT) Remove Comment

ki_en Có chứ: Kinh tế, kinh phí chẳng hạn... :p
Monday October 23, 2006 - 12:05pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Cụ thể hơn đê
Monday October 23, 2006 - 12:27pm (ICT) Remove Comment

ki_en Hôm nay ko thấy viết về "Kinh..." nữa. Hay làthấy hết Kinh... rồi à?? :p
Tuesday October 24, 2006 - 12:07pm (ICT) Remove Comment

P.S. … còn, nhưng dài quá (dân gian gọi là "rong"). Dừng lại thở lấy hơi đã :-J
Tuesday October 24, 2006 - 01:13pm (ICT) Remove Comment

KingK… Ôi bó tay
Nể thật ^^

P.S. … @KingKong: Hì. Spam mà!
Tuesday October 24, 2006 - 01:53pm (ICT) Remove Comment

Linh … :D kinh nhờ, khg ngờ cơ đấy :P
Monday November 6, 2006 - 02:18pm (EET) Remove Comment

P.S. … ơ hay, giờ mới thấy "Kinh" à? kể cũng là muộn, nhỉ!!!
Tuesday November 7, 2006 - 08:29am (ICT) Remove Comment

ki_en Dạo này hình như mãn hẳn rồi nhể :)
Sunday July 8, 2007 - 11:13pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Tạm thời bị trì hoãn vì chuyện ấy, mãn là mãn thế nào???
Monday July 9, 2007 - 12:10pm (ICT) Remove Comment

Thursday, October 19, 2006

Chuyện cũ chép lại

Ngồi đọc lại nhật ký chung những ngày đi học của cả nhóm, thấy buồn cười vì những nhí nhố trẻ con ngày xưa. Ừ mà ngày xưa thật, 4 năm rồi. 4 năm trước có đứa giờ là cán bộ khoa Lịch sử trường KHXH&NV đã ngồi mà than thở và viết thế này

“Cá vứt trên bờ cũng chỉ ngáp như mình là cùng. Thầy hỏi hết cái này đến cái kia. Thầy nói thức hệ TW bắt đầu mất uy tín… lăng nhăng. Ai cần những thứ đó, đấy không phải là những bài học kinh nghiệm quý báu để mình phải nhìn lại. Mình đang lao lên phía trước cơ mà, hà hà… bảo vệ khỏi sự nô dịch, chẳng biết là của cái gì nữa
“Chỉ còn là vấn đề thời gian…. Sau… những chuyến đi, tài năng vào bậc nhất của triều đình, đem về tường trình” (Phần này là ghi bài rồi). 21/06/1864, mình chưa chào đời, tất nhiên, Và thầy cũng vậy. Thế tạo sao thầy lại biết nhỉ? Thầy ơi, thầy giỏi quá, thật đấy thầy ạ, em không nói dối đâu.
Thầy có nghĩ rằng, cứ nói những chuyện quá khứ như vậy thì sẽ làm bngười xưa không thích không ạ? Hãy để quá khứ ngủ yên, thầy hứa với em thầy nhé. Để thực hiện lời hưá, em sẽ quên trước thầy và thầy chỉ việc làm theo thôi.
A mà thầy vừa nói Trương Địnhh là con của Trương Quyền, bây giờ mới biết đấy. Giá mà ông ấy còn sống thì ông ấy sẽ nói rất nhiều điều. Tâm lý bất mãn, và ta, ta cũng đang có tâm lý đó đó…
Không bỏ ra khỏi lớp thì cũng không chịu nổi. Nói chung là ở lớp có những gương mặt chỉ nhìn thôi cũng đã thấy khó chịu rồi. Thế đấy. Ra ngoài dễ thở hơn nhiều, ít ra còn có không khí chứ trong này chỉ có nghe giảng triền miên…”

Có bao giờ nó nghĩ rằng, đến một ngày nào đó, khi nó đứng trên bục giảng thì ở phía dưới, SV của nó cũng viết những dòng tương tự như thế này, như nó đã viết cách đây 4 năm không nhỉ???

1 đứa khác giờ là chủ một shop thời trang, người đã cho mình và bạn Trang xinh đẹp mặc demo mấy mẫu váy mới, 4 năm trước cũng cằn nhằn “Không còn gì hay ho hơn trong lớp để cười nữa rồi. Thầy cứ như là diễn viên hài kịch trên bục giảng í. Lúc đầu thấy vui vui vì thầy giống bố mình vì có ria và toc xoăn, nhưng nhìn kĩ thì chả thấy giống. Thầy dạy nhạt quá.
Hình như mình phát hiện ra một điều là mấy thầy dạy mình năm nay đều sính ngoại ngữ. Lúc nào cũng xì xồ… Đúng là cái gì không biết thì càng cố thể hiện, thành quy luật chung rồi!!!”.

Đấy, mồm kêu chán học, nhưng giờ nàng lại sắp sửa tung tăng sách vở đến trường để trở thành thạc sĩ trong lĩnh vực nghiên cứu lịch sử. Ôi giời ôi, chóang!

1 thạc sĩ tương lai kiêm CTV của TTXVN nữa là nàng Thùy Anh, tác giả của những “Lâu lắm rồi tớ chẳng viết lách gì cả. Châc, tớ muốn nói thật với bọn ấy 1 điều tâm huyết, tận sâu trong đáy lòng là tớ… buồn ngủ. Mà dạo này tớ thấy tình hình lớp có vẻ ổn định, tinh thần dân chủ được bộc lộ rõ ràng khi thầy giáo vẫn thao thao bất tuyệt giảng bài còn Sinh viên cũng thao thao nói chuyện. Tuyệt! Đây đúng là lớp học kiểu mới.
Giang đang viết thư thì phải. Thúy với Trang đang đọc báo, thỉnh thoảng lại phá lên cười. Khanh thì đang gục đầu vào Ngọc tâm sự thì phải, như Pêđê í, ghê quá.

À, hôm nay đi đường mình cũng mặc kệ không kính, không bịt mặt. Kệ cho nắng bụi quật vào mặt. Cũng thấy hay hay nhưng điều này chắc cũng chỉ duy trì được nốt đến ngày hôm nay nữa thôi. Lúc đi xe đuổi theo Giang và Trang thì không phải là mình đang điều khiển xe máy nữa, lúc đấy cảm giác như mình đã tách ra khỏi tiếng xe máy ồn ào, bụi đường, tách ra khỏi đống người qua lại… một lúc sau lại quay sang Trang cười khềnh khệch… ôi trời…”

1 cán bộ của bảo tàng Dân tộc học (hay là Việt Nam học ấy nhỉ) và là thạc sĩ tương lai thứ 4 trong số 5 đứa; cũng là thằng con trai duy nhất thì viết “Vẫn một mình trong lớp vì mọi người đã đi hết cả rồi. Hôm nao cũng vậy. Có lẽ việc học buổi chiều không thể làm ai hứng thú nổi. Nhưng mọi người cũng đừng bỏ đi như vậy làm gì (ý nói bè lũ 4 tên bọn mình đây mà hik hik)…”
Và rồi nó lại nhí nhố một cách nhiệt tình và chăm chỉ khi viết:
-
Bạn gì lớp trưởng rất xinh
-
Bạn gì lớp phó học tập lại càng xinh
-
Bạn gì ngồi bên phải lớp phó càng xinh xinh
-
Bạn gì ở BCH càng xinh càng càng
-
Bạn gì Tú tú… (chả lẽ lại viết là xinh càng càng xinh????)
-
Kí tên: bí thở - Người viết những lời có cánh.
Có lúc bị ức chế, nó than thở “một mình ở bên bờ đại dương phải chống lại cả một vcái chợ, mà đúng là cả một cái siêu thị. Có lẽ mình phải tẩm bổ thêm….”

Liệu đấy có phải là nguyên nhân cơn giận dữ của Trang
“Giận dữ gửi thằng KMD (hu hu nó viết 1 kiểu, sau này mình mới hiểu)

Tao cảm thấy really sai lầm khi làm friend với mày, rất chi là sai lầm. Tuy nhiên, do tao hiền lành nên là lỗi lầm nào cũng có thể sửa chữa. Không còn đủ từ ngữ để diễn tả về mối quan hệ hiện nay giữa tao và mày nói riêng hay giữa mày và bọn tao nói chung. Cứ như thế này mãi thì có thể đi đến chỗ the end…”

Giờ nghĩ lại, 4 năm trước nó viết nó “really sai lầm khi làm bạn với KMD” là đúng rồi hi hi, lại nhớ câu nói của Tú
“Khanh nhìn Trang rất tình
Chị em nó đến kinh”

Oa… Oa… Oa…

Nhìn lại 5 đứa, giờ 4 đứa ngấp nghé thành thạc sĩ, mỗi mình mình chẳng thành cái gì cả, vẫn y nguyên như ngày rời giảng đường đại học hu hu Nhưng nói chung dù tay mình dài nhưng đường học lại rất ngắn, hay nói cách khác là sự học cũng chỉ đến thế mà thôi. Tốt nghiệp được ĐH là tốt lắm rồi. Nghĩ lại câu nói của bác mình ngày xưa “mày cứ học thôi chứ ngành của mày thì chả làm được cái gì cho đời đâu….”. Hồi đấy nghe xong thì quả thật cũng hơi hoang mang tí ti, nhưng cũng chả nghĩ, chả hình dung ra một Trà Giang như bây giờ ^_^

----------------------

Hai Anh Ố là la, một Trà Giang hâm hấp, phổi bò. Hê hê hê, như một số người quảng cáo thì là hắn biết cách chăm sóc người ta nữa đấy =)) Ối mẹ ôi con sắp chết vì cười rồi =))
Thursday October 19, 2006 - 09:42am (ICT) Remove Comment

P.S. … Này này, ở cái đoạn trên không có câu nào viết về tôi đâu nhá. Đã bảo "chuyện cũ soạn lại", 4 năm rồi hí hí sắp ngồi rung đùi viết hồi kí được rồi.
Mà đứa nào quảng cáo thế hử. Vớ vỉn, toàn quảng cáo đúng thế à?
Thursday October 19, 2006 - 10:03am (ICT) Remove Comment

ZOS Tao đây. Cuộc đời đúng là buồn cười thât. Nhiều năm trôi qua, cũng có quá nhiều chuyện xảy ra với mấy đứa... yêu nhau, bỏ nhau, tiền bạc, giận dỗi, học hành. chán nản, đủ các thứ trên đời. Nhưng rồi cũng vẫn là bạn nhau thôi.
Nhưng mà tao nghĩ Thạc sĩ hay không thạc sĩ thì có gì quan trọng đâu, vốn sống ở đời thì Có ...Ạc ...ĩ, ...iến ...ĩ, ...áo ...ư. cũng chẳng nắm bắt hết được. Ra trường, cái bằng đứa thì màu đỏ chói, đứa thì màu thâm thâm (như tiết gà luộc). Nhưng chẳng có có đếch gì quan trọng đâu.
Cái quan trọng nhất là trên đời này chẳng có gì quan trọng cả. (Câu này nghe lỏm ở đâu đó).
Thế nên cứ sống và đi, đến lúc nào không sống nổi thì sang thế giới khác mà sống.
(Thông cảm đang bức xúc nên Còm men hơi dài).
Thursday October 19, 2006 - 10:13am (ICT) Remove Comment

P.S. … Ờ thì tao cũng có nói gì về việc quan trọng hay không quan trọng đâu? Chỉ là đặt một số thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường cạnh nhau và làm một phép so sánh nhỏ thôi mà. Đúng là trên đời này chẳng có gì quan trọng cả...
Êu êu, nhưng sáng nay mát mẻ mà lại bức xúc gì thế? Không phải là từ cái đoạn "thằng KMD" đấy chứ? Hì... đọc lại vui phết. Cả nhật ký hồi đi khảo cổ nữa, vụ cái ông xương (động vật) mấy trăm năm tuổi của thầy chúng nó vác đi đánh nhau... Giờ thì tao chả còn cơ hội đi như thế nữa rồi...
Thursday October 19, 2006 - 10:21am (ICT) Remove Comment

Bé nhà ai mà xinh thế nhỉ?

Medias
Cứ nhìn đôi bàn chân hồng hồng bé xíu xiu này là lại muốn cắn cho một cái thôi. Yêu lắm cơ. Chủ nhân của đôi chân ấy là một cô bé vừa tròn 1 tháng 08 ngày tuổi với cái tên “Ngò” thật yêu. Bé xíu xiu vậy thôi nhưng Ngò đã biết tròn xoe miệng “hóng hớt” từ khi đầy tháng nhé. Đây này… Thế giới có bao nhiêu điều mới lạ đang chờ bé ở phía trước mà
Medias.
Sinh cùng tháng cùng ngày với bé Ngò là bạn Bill nhà mẹ Bive nhé. Mẹ Bive gọi bé là Bill với mơ ước sau này bé sẽ giỏi như Bill Clinton và giàu như Bill Gate đấy. Hình này mẹ Bive của Bill chụp không đẹp lắm, nhưng Bill có vẻ hiền ngoan hơn bé Ngò hi hi Medias.
Lớn hơn Bill và Ngò một chút là em bé nhà anh Thái nhé. Ảnh này bố Thái chụp cho con lúc được 3 tháng 19 ngày. Lớn hơn một chút nên con gái biết hóng chuyện nhiều rồi, tay chân khua loạn xạ này ^O^.
Medias.
Còn đây là em Chíp Apu nhà mẹ Thương này. Hơn 6 tháng, Chíp đã biết ngồi và chơi một mình nhé. Nhìn cái miệng toét ra cười, yêu quá đi. Không biết sau này Chip lớn lên, VTV còn chương trình thi kiến thức cho HS cấp 3 để Chíp đi thi như Mẹ Thương ngày trước không?
Medias.
Sau em Chíp là bạn Kiến nhà mẹ Khánh Hà nhé. Ui, Kiến lúc này mới được 6 tháng mà đã biết lè lưỡi làm xấu rồi này. Bây giờ Kiến hơn hai tuổi rồi, ngày càng yêu. Của để dành của mẹ Khánh Hà cơ mà ^O^
Medias.
Khi nào lớn, em Cún nhà bố Tường chắc không nhận ra cái ảnh bé xíu xiu nằm với mẹ thế này đâu nhỉ. Hai mẹ con như hai con tôm cong cong ấy, tiếc là ảnh chụp bằng mobile nên hơi mờ.
Medias.
Lớn hơn, cún xinh như thế này này. Vì cún được thừa hưởng đôi mắt nai của bố và nước da trắng hồng của mẹ mà. Có ai xí phần làm thông gia với nhà cún không nhỉ?Medias.
Và “em bé” cuối cùng có mặt ở đây hôm nay, có bạn nào nhận ra đó là bé nào không? Đôi mắt mở to, khuôn mặt bụ bẫm kháu khỉnh yêu đến là yêu. Chỉ muốn cắn cho một cái thật đau thôi. Có điều là bây giờ “em” này lớn rồi, ở quê là có em bé khác gọi là Mẹ rồi ấy chỉ. Nhưng là nếu ở quê thôi nhé, chứ hiện nay “em bé” này vẫn đang free cả nhà ạ. Ai đăng kí không nàooooooooooo
Medias.
Nhìn các bé yêu quá đi mất hik hik... Chúc các bé luôn luôn khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn, thông minh, xinh đẹp và mãi mãi đáng yêu như thế. (tình hình là lại thấy thèm có baby rồi :D)

------------------

♥Buồn Kết mỗi câu cuối,
Giang còn lưu số điện thoại của anh không? =))
Thursday October 19, 2006 - 04:37am (EDT) Remove Comment

P.S. … há há há còn, nếu như anh chưa đổi số. Nếu anh đổi rồi mà không báo em biết thì không phải lỗi của em. Nhá!
Ơ, mà đáng lẽ là anh phải giữ số của em chứ, sao giờ lại hỏi em còn lưu số anh không???
Thursday October 19, 2006 - 03:42pm (ICT) Remove Comment

Tuyet… Hà hà, bé cuối tớ nhận ra đó, bi giờ trông cũng xinh đó Gừng nhỉ? hehee... :D
Thursday October 19, 2006 - 05:04pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Xinh chứ xinh chứ. Mỗi tội ứ bụ bẫm như lúc bé, vì cái tội ám ảnh sợ mình béo he he
Thursday October 19, 2006 - 05:08pm (ICT) Remove Comment

snowb… Quá xinh ấy chứ, trời ơi sao bé ấy xinh thế nhỉ, yêu quá đi mất
Thursday October 19, 2006 - 05:19pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Công nhận xinh
Công nhận yêu
Và công nhận là điêu
Nhỉ bạ Miu nhỉ he he
Thursday October 19, 2006 - 05:35pm (ICT) Remove Comment

N317386 Chi suu tap mot dong anh? em be cac blog day a? YEU QUA DI MAT! :X :X :X Em cung nhin la thich co BABY! :((
Thursday October 19, 2006 - 05:55am (MDT) Remove Comment

Onion… đặt tên cho entry này là "nhà trẻ Trà Giang xin kính chào quí phụ huynh", bố mẹ các bé cứ yên tâm gửi trẻ ở đây, sẽ được cho ăn (bú), sẽ được dạy làm thơ, thỉng thoảng được dắt đi chơi và đặc biệt cô giáo rất xinh với những ngón tay rất dài (tuy nhiên trán hơi bị dô).
nhìn cái đám này trông sướng mắt thật, nhưng anh thích nhất Chíp nhà mẹ Thương có đôi mắt xếch rất cá tính, thích thứ nhì là cái đứa cuối cùng (xin không bình loạn tại đây)
Thursday October 19, 2006 - 08:58pm (ICT) Remove Comment

Hai Anh Giời ạ! Nói toẹt ra là đang muốn lấy chồng cùng cực đê. Dưng mà kiếm đâu ra chú rể bây giờ nhỉ? Mình là mình thấy lo lắm. Lo quá thể thôi :))
Thursday October 19, 2006 - 09:23pm (ICT) Remove Comment

P.S. … @Nam: Chỉ duy nhất 2 pix đầu tiên của bé Ngò là chị đã xin phép cả nhà bé để bế bé qua bên này chơi với các anh chị và các bạn. Các bé còn lại là con của bạn bè chị (hè hè trừ "bé" cuối cùng nhá, ko có trên Blog đâu nhóc.
@Hotdog: hì hì cảm ơn bố bé Ngò đã tin tưởng cô nuôi dạy hổ TG nhé. Mai mốt Bố có cho bé Ngò đến lớp học của cô TG không ạ? Em Chíp giống bố đấy bố bé Ngò ạ, bố mẹ Chíp chưa lên kế hoạch có Chíp nhưng bất ngờ có giờ thì cả nhà ai cũng mê.
@Anhbdh: Khồng, chồng gì. Con khác, chồng khác nhá. Lấy chồng ko con thì vứt, chứ không cần chồng mà vẫn có con thì... he he he Ờ, mà lo thì phải làm cái gì đi chứ. Ngồi lo hão thế à :P
Friday October 20, 2006 - 08:45am (ICT) Remove Comment

Hai Anh Chịu không làm gì được. Bất lực rồi :(
Friday October 20, 2006 - 10:21am (ICT) Remove Comment

P.S. … @Anhbdh: Chết dở!!!
Friday October 20, 2006 - 11:15am (ICT) Remove Comment

Giáo … Cái ảnh cuối, con bé đấy trán dô thế không biết. ha ha....
Friday October 20, 2006 - 07:47pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Hờ hờ, dô gần bằng em, nên có người nhầm là em rồi đấy hu hu
Saturday October 21, 2006 - 08:45am (ICT) Remove Comment

F.Y.M™ Ơ, sao lại có cả ảnh cháu Ngô cháu Bắp ở trên thế hả Bạn Gừng ơi ?????
Friday November 17, 2006 - 10:04am (ICT) Remove Comment

P.S. … Ngô bắp nào ở đây hả F.Y.M?
Friday November 17, 2006 - 10:40am (ICT) Remove Comment