Monday, November 20, 2006

Cơ quan Nhà nước nó thế?!!!

Chỉ sau 1 tuần làm việc với những nhân viên mẫu mực của một cơ quan nhà nước to như khủng long, tôi nhận ra rằng sẽ không bao giờ tôi có thể có được cái vinh hạnh trở nhân viên gương mẫu của cái gọi là cơ quan nhà nước. Từ trước đến giờ, đã có lúc tôi nghĩ rằng mình chuối thế là đủ lắm rồi, từ việc lúc nào cũng đến công ty chậm ít nhất 20 phút so với giờ làm, cãi sếp, ko thực hiện một số việc được giao ngoài công việc chính, nghỉ làm ko thèm báo… thế nhưng bây giờ thì phát hiện ra rằng, dù không chuối giống tôi, cơ quan nhà nước có những thứ chuối đến ko thể chấp nhận được.

Nếu ko có trong hợp đồng thì nhất định là ko được đáp ứng.
Dĩ nhiên là khi hai đối tác làm việc với nhau thì người ta sẽ chỉ làm việc dựa trên những điều có trong hợp đồng và sẽ rất hiếm khi có hoạt động nào đó nằm ngoài điều khoản hợp đồng. Vấn đề là công ty nhà nước to bằng con khủng long, hợp đồng đưa qua TGĐ ký và sau đó chuyển đi đâu ko ai trong số các phòng ban liên quan được nhòm thấy (thường là phòng văn thư chứ phòng quái nào); và các phòng ban liên quan ở đây bao gồm phòng PR&Marketing, phòng kinh doanh bán lẻ, phòng đề án công nghệ, trung tâm tin học… Và vấn đề là các công việc sau đó các đối tác sẽ phải làm việc với các phòng ban liên quan chứ không phải TGĐ đã đặt bút kí trên những bản hợp đồng kia. Và thế là có chuyện. Bất cứ việc gì cũng “cái này có trong hợp đồng không em?”. Vâng ạ, hợp đồng thì ko liếc mắt qua lấy một lần, cho nên dù có ko có trong hợp đồng nhưng “em” cứ gật đầu roẹt một cái bảo “có”, thế là mọi chuyện chạy băng băng. Mà như thế thì hỏi làm quái gì nhỉ? Vấn đề chuối nhất là khi xin số hotline để đưa vào Marquet quảng cáo, chị gái rõ xinh trưởng phòng Kinh doanh bán lẻ của cơ quan nhà nước liền dõng dạc “cái này ko có trong hợp đồng, chị ko nói được!”. Ôi cha mẹ ơi, có đời thuở nhà ai việc public số hotline chăm sóc khách hàng 24/24 cũng phải chờ hợp đồng với TGĐ duyệt hay không? Hơn nữa, nếu ko public cho khách hàng biết thì còn gọi gì là hotline nữa. Botay.com luôn

Việc bé bằng con kiến cũng phải chờ…. Khủng long ghé mắt xuống duyệt.
Nếu các công ty tư nhân gần như nhân viên làm việc trực tiếp với sếp, hoặc nếu có các phòng thì chỉ cần trưởng phòng duyệt là ok. Cơ quan nhà nước thì vòng vèo, đầu tiên là thuê làm, rồi trường phòng duyệt, tiếp theo là chờ các phòng liên quan duyệt, tiếp theo nữa là giám đốc chi nhánh duyệt và cuối cùng là TGĐ duyệt. Nếu là 1 cái project hoành tráng vĩ đại thì điều đó là đương nhiên, nhưng dĩ nhiên là một cái form điền nội dung đăng kí bé xíu xiu cũng phải qua TGĐ. Cái này thì thề trên trời có mây bay, dưới sông có nước chảy rằng không phải chỉ có mình tôi kêu, mà chính các trưởng phòng của cái gọi là cơ quan nhà nước ấy cũng ngồi nhìn nhau thở dài ngao ngán, thiếu điều nhân viên bị cúm, muốn ho một cái cũng phải trình đơn lên TGĐ xin phép nữa mà thôi.

Tờ rơi = trang link, banner trên website = panô, áp phích???
Trong quá trình hợp tác với cơ quan nhà nước khủng long, việc quảng cáo dịch vụ được chia đều cho hai bên. Cụ tỉ như tờ rơi và áp phích quảng cáo tại tất cả các chi nhánh của cơ quan nhà nước sẽ do cơ quan nhà nước phụ trách, còn công ty tôi chịu trách nhiệm thiết kế trang link giới thiệu cũng như banner trên các website điện tử. Các chị gái xinh tươi của cơ quan nhà nước cái gì cũng đòi xem và đóng góp ý kiến. Ok thôi nếu sau đó các chị xinh đẹp ấy không đòi nhét toàn bộ những dòng chi chít chữ trên cái tờ rơi A4 ấy vào trang link quảng cáo cũng như ko ỉ eo đòi lấy mẫu thiết kế banner trên website ra để in thành áp phích dán tại các chi nhánh của cơ quan chị. Đã giải thích đến mòn mỏi rằng ko thể nhét hết những dòng lăng nhăng trên tờ rơi vào trang link, cũng ko thể vác banner ra mà in thành áp phích được nhưng các chị gái vẫn khăng khăng bảo gửi (mà cái này tuyệt đối ứ có trong hợp đồng nhá). Ừ thì gửi, cho các chị gái vui lòng và sung sướng rằng bất cứ cái gì các chị cũng được ghé mắt nhìn qua. Còn tôi, chẳng biết là còn phải giải thích đến lúc nào mới có thể dừng lại được đây?

Không bao giờ đưa ra ý tưởng trước!
Sau khi kí hợp đồng, phân chia công việc rõ ràng, thì vấn đề là do cơ quan nhà nước to bằng khủng long cho nên mọi hoạt động thuộc trách nhiệm công ty tôi, trước khi chính thức đưa ra bao giờ cũng phải đưa sang cho cơ quan nhà nước duyệt trước. Quy trình là nhân viên contact trực tiếp duyệt, trưởng phòng duyệt, giám đốc trung tâm duyệt, và cuối cùng là TGĐ duyệt, tất nhiên. Vấn đề là trước khi công ty tôi tiến hành các đầu việc của mình, cơ quan nhà nước không có bất cứ một ý kiến nào vế ideas hay yêu cầu, mặc định gần như là chúng tôi có thể làm bất cứ vấn đề gì chúng tôi muốn. Công ty nhà nước chỉ đưa ra các yêu sách (vầng, lúc này thì tôi phải gọi là yêu sách chứ ko thể là yêu cầu hay đề nghị được nữa) sau khi chúng tôi đã hoàn thành phần việc của mình và gửi sang để duyệt; và bao giờ bắt đầu cũng từ nhân viên rồi đến trưởng phòng…. Lúc đó thì mới là thêm cái này, bớt cái kia… rồi tiếp tục đến sếp bảo thế này, sếp muốn thế nọ… cứ gọi là đối tác phải cong mông lên mà đáp ứng các thể loại hạch sách như đúng rồi của cơ quan nhà nước khủng long nhé. Những cái gọi là recomment đấy sao không đưa ra từ đầu có phải nhanh chóng gọn nhẹ hơn bao nhiêu thay vì cứ phải sửa đi sửa lại, điện thoại réo inh ỏi suốt mấy ngày hay không? Giá mà có thể chửi bậy thì tôi sẽ chẳng ngại ngần gì, nhưng sếp thân mến của tôi lại thì thầm rằng “cơ quan nhà nước là như thế em ạ. Mà bọn *** này nó to nên càng nhiều chuyện. Mình nhịn đi một tí”.

Vầng, nghe xong câu “cơ quan nhà nước nó thế em ạ” thì tôi hiểu rằng, cho dù tôi muốn chửi bậy, cho dù muốn hét vào mặt các tình yêu xinh đẹp và lịch sự của cơ quan nhà nước to bằng con khủng long kia rằng “mày có giỏi thì làm đi” thì tôi cũng cứ đành phải câm nín mà cặm cụi giải thích, nhẫn nại nhận thông tin và chuyển cho mọi người sửa chữa theo yêu cầu, nhã nhặn cảm ơn mỗi khi kết thúc một cuộc điện thoại hay email gửi cho các tình yêu cơ quan nhà nước. APEC kết thúc tốt đẹp rồi, VN vào WTO rồi, thế nhưng cơ quan nhà nước thì vẫn cứ HÀNH là CHÍNH thế này đây!!!

-----------------

[dele… Chia xẻ và thông cảm với bạn.
Đây là tâm sự của một người đã từng làm trong nhà nước. Chịu không thấu.
http://blog.360.yahoo.com/blog-NIcy58AleqU9qzkpTAF34Q--?cq=1&p=34
Monday November 20, 2006 - 01:49am (PST) Remove Comment

rokxit Khủng long con mà dám bật khủng long to hả
;))
Monday November 20, 2006 - 04:50pm (ICT) Remove Comment

P.S. … he he thanks bạn Tắc Kè nhé. Công nhận là ko thể chịu được. Bức xúc quá mà mới chỉ hơi nhăn mặt thôi là sếp đã phát hiện ra rồi nên ngay cả lầm bầm nguyền rủa trong miệng cũng ko được, nói gì đến việc chửi tóang lên nữa. Hik
@Rocxit: So với khủng long này thì tớ và cty tớ cũng chỉ là con kiến thôi, hik
Monday November 20, 2006 - 05:08pm (ICT) Remove Comment

ĐẠI T… Hơ hơ, e nì chắc mới đi làm nên bức xúc quá k kiềm chế đc đây, hihi. Nói chung là, bít thế rồi, nhưng còn lâu mới sửa đc e ạ. 1 vài năm nữa e sẽ suy nghĩ khác thôi, lâu dần thành quen e ạ. Cố gắng chịu đựng đi. Hehe.
Monday November 20, 2006 - 06:20pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Vầng, iem "mới" đi làm sơ sơ mới có gần 4 năm thôi ạ :>
Monday November 20, 2006 - 06:25pm (ICT) Remove Comment

Lam Cơ quan nhà nước ngoài HN chuối nhỉ, mình thấy cơ quan nhà mình đã chuối lắm rồi, thế mà cái cơ quan nhà nước khách hàng của em Gừng còn chuối hơn, chuối cả buồng,hehehe.
Monday November 20, 2006 - 06:28pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Chuối thế mà vẫn ko thể ko làm, ko thể lầm bầm nguyền rủa hay chửi "chúng nó" được mới tức chứ :-(
Tuesday November 21, 2006 - 08:44am (ICT) Remove Comment

Lam Thôi kệ chúng nó em ạ, miễn sao chúng nó giả tiền cho mình để mình có tiền đi ăn quà vặt bụi,hihihi. Ai cấm em chửi chúng nó, em cứ chửi thoải mái đi, miễn sao là không phát ra tiếng để chúng nó hay sếp em nghe được, thế là xong, kiểu như về nhà thò mặt vào cái chum rồi hét lên ấy :-D
Tuesday November 21, 2006 - 09:13am (ICT) Remove Comment

P.S. … Ôi zời ôi, được như chị thì đã tốt. Khốn khổ thay trong cái gọi là hợp tác đôi bên cùng có lợi này, thì ứ phải chúng nó trả tiền cho bên em, mà là bên em phải trả tiền cho chúng nó (dĩ nhiên là sau khi moi từ túi đứa khác về hí hí).
Hì, ko hét lên được vói chúng nó, cũng ko lầm bầm được với sếp nên em đã mang lên đây trút như thế này này :D
Tuesday November 21, 2006 - 09:57am (ICT) Remove Comment

ĐẠI T… Hờ hờ, mới 24 cái mùa lá rụng mà đã đi làm được 4 năm rồi à ??? Nhưng chắc là mới đụng độ ơới cơ quan nhà nước lần đầu hử ??? Như a nè, trong ngoài làm hết roài, Tư nhân hay Nhà nước cũng dủ cả roài, cuối cùng thì, vẫn không đâu hơn cái anh.. NHÀ NƯỚC. Hihi.
Tuesday November 21, 2006 - 03:52pm (ICT) Remove Comment

P.S. … eo ơi, nghe xong cứ gọi là ngưỡng mộ bạn Đại Tướng lắm lắm í. Khiếp. Bạn thần tượng anh Nhà nước đến thế cơ mà. Iem thì chả dám, đứng xa xa ngó và lầm bầm nguyền rủa *** rồi bỏ đi thôi!!!
Tuesday November 21, 2006 - 04:21pm (ICT) Remove Comment

ĐẠI T… Hơ hơ, mỗi người có 1 quan điểm riêng mà. Nhưng Gừng có biết là ở cái nước VN này có bao nhiêu % người lao động sống nhờ Nhà nước k ???
Tuesday November 21, 2006 - 06:48pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Không biết và cũng ứ cần quan tâm
(Bỏ xừ, ko khéo bạn Đại Tướng này đang làm ở trong cơ quan nhà nước to bằng con khủng long mà (sếp) mình đang phải nịnh nọt thì nguy...)
Wednesday November 22, 2006 - 08:39am (ICT) Remove Comment

ĐẠI T… Hì, hiện tại thì tớ k làm trong cơ quan Nhà nước đâu, giờ làm gì còn công ty xây dựng nào Nhà nước quản lý nữa, nhưng tớ cũng đẫ kinh qua công ty Nhà nước rồi, và khi làm ngoài thì cũng đã đụng độ nhiều công ty Nhà nước rồi, nên tớ mới nói thế thôi. Hì.
Thursday November 23, 2006 - 10:06pm (ICT) Remove Comment

P.S. … (^_^)
Friday November 24, 2006 - 08:54am (ICT) Remove Comment

Wednesday, November 15, 2006

Kiếp sau và câu chuyện về tình yêu bất tử

180 magnify

Dạo này đi mua sách cũng là một cách giết thời gian và đọc sách cũng là một cách giết thời gian. Mặc cho có kẻ ngấm nguýt rằng “anh bận như thế mà vẫn có thời gian dành cho người mình yêu thương trân trọng, còn em có quá nhiều thời gian như thế mà lại….” hơ hơ, hay thật đấy. Dĩ nhiên là với những người mình yêu quý thì bao giờ chả có thời gian nếu ko muốn nói là bất cứ lúc nào, nhưng tất nhiên là không thể đòi hỏi đối xử như thế với bất cứ ai. Làm quái gì có chuyện cứ một gã đàn ông yêu một em gái nào đó thì em gái đó nhất định phải đáp trả và ngược lại... Thích thì cứ yêu, cứ nhớ nhưng đừng bao giờ lên giọng kiểu “vì tôi yêu em/anh cho nên em/anh cũng phải yêu lại tôi”!!!

Quay trở lại vấn đề mua sách và đọc sách. Trong số những cuốn mua hôm trước có một cuốn của Marc Levy – tác giả của “nếu em ko phải là giấc mơ” – tên là “Kiếp sau”; và đây cũng là cuốn đọc đầu tiên trong số 3 cuốn sách cùng mua hôm đó. Ở “Kiếp sau” không thấy sự ám ảnh về cái chết, về những kiếp hồi sinh như tên gọi của cuốn sách mà nó là sự đan xen giữa các yếu tố tâm linh, trinh thám và lãng mạn, về một niềm tin và tĩnh yêu mãi mãi. Và người ta cần phải đọc trọn vẹn đến trang cuối cùng của cuốn sách để hiểu được bức thư mở đầu, và để hiểu điều cuốn sách đã nói đến, hiểu điều mà một trong những nhân vật chính muốn nói “Giờ tớ đã là một ông già, Jonathan ạ, giờ ra đi của tớ sắp điểm, nhưng nhờ có hai người, tớ đã trở thành một ông già với trái tim ngập tràn ánh sáng - thứ ánh sáng khiến nó trở nên thanh thản. Tớ đã yêu! Có chăng mỗi con người đều có thể ra đi với điều may mắn vô giá ấy”.

Sau “Nếu em ko phải là giấc mơ”, Marc Levy đã khiến người ta dù đọc rồi vẫn muốn đọc lại thêm nhiều lần nữa, đã giúp cho người ta hiểu về những điều giản dị và thiêng liêng như một sự sắp đặt của định mệnh, rằng có những đôi lứa là của nhau, thuộc về nhau, sinh ra cho nhau, chết vì nhau và tái sinh vĩnh viễn để tìm nhau khi đến với “Kiếp sau”. “Kiếp sau” đã khiến người ta ngỡ ngàng với mối tình bất tử đến dịu dàng “Em có tin rằng người ta yêu nhau tới mức cái chết cũng không xóa được ký ức không? Em có tin rằng tình cảm sẽ tồn tại vĩnh cửu và mang lại sự sống cho con người không? Em có tin rằng thời gian có thể mãi mãi tái hợp những người yêu nhau mãnh liệt đến độ không bao giờ mất nhau? Em có tin điều đó không?".

Tôi ko tin nhiều lắm vào kiếp sau, nhưng tôi tin vào tình yêu bất tử, tin vào những trái tim dù cách xa nhau vẫn luôn hướng về nhau, vẫn chung một nhịp đập yêu thương và lo lắng cho nhau, cho dù có thể vĩnh viễn đời này kiếp này chẳng được ở gần nhau. Tôi tin là như thế…

-------------------

Daydr… Tôi cũng tin có một thứ tình yêu bùa chú, mê hoặc và bất tử như thế.
Tôi tin.
Wednesday November 15, 2006 - 12:52pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Đôi khi tình yêu giống như một sự mê hoặc ấy nhỉ. Người ta dù biết là mình đang sống giữa cùng mù sương mênh mông nhưng thấy hạnh phúc với vùng mờ ảo đó và vĩnh viễn không bao giờ muốn thóat ra hi hi
Wednesday November 15, 2006 - 01:02pm (ICT) Remove Comment

Tuyet… WOw, mi mua quyển này rồi hả Gừng? Chà chà...ta định mua bao lâu rồi mà vẫn chưa đi mua được, lúc nào phải đi tìm mua mới được... Ta hâm mộ ông Marc Levy này rùi...:D
Wednesday November 15, 2006 - 01:23pm (ICT) Remove Comment

P.S. … hê hê hê, mua đi và đọc đi :D
Wednesday November 15, 2006 - 01:28pm (ICT) Remove Comment

huong… ôi em ơi, nếu riêng về khoản sách thì hỏi đầu nậu là chị đây nhé, biết đâu sẽ có sách hay đọc mà khỏi phải mua đấy. Hãy đọc thử Nếu em không phải một giấc mơ
Tuesday November 14, 2006 - 11:48pm (PST) Remove Comment

snowb… Em đọc Nếu em không phải là một giấc mơ rồi chị ơi, vừa đọc vừa lật mà mãi ko hết những đoạn nói chuyện dài dòng. Tự nhiên nhớ ông Duma ngày xưa viết truyên cho các báo tính tiền bằng cách đếm số dòng nên cho các nhân vật hội thoại bét nhè kiếm tiền nhuận bút
Wednesday November 15, 2006 - 02:50pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Ôi giời ơi thế mà từ hồi nào đến giờ chị Hường xinh đẹp ứ nói gì với em về cái vụ đầu nậu sách này gì cả. "nếu em ko phải là giấc mơ" em đọc rồi hi hi chị còn sách nào nữa thì vác ra khoe em đê, ko thì em sang vác về hộ cũng được hí hí
Bạn Miu yên tâm đọc "Kiếp sau" ko phải đếm dòng thế đâu :D
Wednesday November 15, 2006 - 02:57pm (ICT) Remove Comment

[dele… Hết tiền mua sách rồi. Có ai có sách cũ bán hôn?
(cỡ như cuốn "kiếp sau" ấy)
...
Wednesday November 15, 2006 - 12:48am (PST) Remove Comment

P.S. … he he mua sách cũ thì vẫn cứ phải tiền mà :P
Wednesday November 15, 2006 - 03:59pm (ICT) Remove Comment

Cơm bụi có gì ngon?

328 magnify

Không kể buổi sáng hầu như ai cũng vội vàng có một bữa sáng tại một hàng bún – miến – phở nào đấy, và kẻ rảnh rỗi hơn thì thêm ly café cho tỉnh táo; bữa trưa có khi là cùng mấy đồng nghiệp cùng phòng hoặc có khi tranh thủ tót ra ngoài với bạn; thì hầu hết bữa tối mọi người thường là mong ngóng trở về nhà với bữa ăn gia đình. Lẽ dĩ nhiên, mẫu số chung của bữa tối không dành cho những kẻ độc thân sống một mình như tôi. Lý do thì vô cùng. Nào là một mình nên ngại nấu, nào là có cặm cụi nấu thì cũng chả ai ăn vì tôi thường có những bữa tối rất vớ vẩn, nào là một mình thì nấu còn đắt hơn ăn ở ngoài, nào là… thế nên chỉ thỉnh thoảng lắm khi lôi kéo được lũ bạn chịu qua nhà ăn những món tự chế biến, tôi mới lại lọ mọ đi chợ và bếp vì thế mà có cơ hội đỏ lửa. Dĩ nhiên, những buổi tối như thế trong căn phòng nhỏ trên tầng 4 của tôi lại rộn rã tiếng cười.

Thật ra thì sự nghiệp cơm bụi của tôi chỉ mới chính thức bắt đầu cách đây 2 tuần, khi cô bạn ở chung nhà quyết định chia tay tôi để đi theo tiếng gọi tình yêu – chính xác là đoàn tụ cùng chồng tại đất nước mặt trời mọc. Và tôi, ít nhiều cũng tự hào rằng, trong hai tuần vừa qua đã cộng cả lần nấu cho bạn ăn lẫn tự nấu cho một mình mình thì bếp cũng đỏ lửa được vài lần. Mùa đông sắp tới nơi rồi, tại sao lại không làm hồng bếp nhà mình cho thêm phần ấm áp cơ chứ?

Thế mà có con bé bạn thân ko ở một mình như tôi, cơm thậm chí chiều đi làm về mẹ đã nấu sẵn thế mà cả tuần có khi được 1,2 buổi ăn tối cùng các cụ. Đến mức mà hết phụ huynh giai đến phụ huynh gái nhà nó mang cái sự lười ăn tối ở nhà của nó ra ngấm nguýt “không hiểu cơm hàng cháo chợ có gì hấp dẫn nó đến mức bỏ cả cơm nhà thế nhỉ?”. Thế này nhá, 1 tuần 7 ngày thì 3 ngày nàng đi học, bố mẹ bảo phần cơm cho về ăn thì nàng gạt phăng với lí do về muộn, ăn như thế sẽ béo bụng; thế có nghĩa là trước đó nàng đã rất ung dung bữa tối ở đâu đó rồi. Đơn cử như tuần này, nàng học buổi 2,4,6 không tính. Các ngày còn lại thì: chủ nhật hai đứa đi chơi cả buổi chiều, ngồi ăn hết bao nhiêu các thể loại trứng cút, nem chua rán, khoai rán… thì còn bụng đâu mà cơm với chả nước? Thứ 3 là hôm qua, chúng tôi ngập răng trong chả rươu, trong cánh gà vàng vươm, trong trứng non và tràng trứng đến nỗi sau đó nàng ngồi thẹn thùng nhìn nồi lẩu gà thơm phức cùng lũ bạn, thì hơi sức đâu mà nhớ đến bữa tối cùng phụ huynh? Ngày mai thứ 5, chúng tôi cùng đi sinh nhật một người bạn và từ trưa nay nó đã ngồi mơ tưởng đến món bánh Pizza béo ngậy. Điều đó cũng có nghĩa là cô bạn tôi chỉ còn duy nhất ngày thứ 7 để bày tỏ sự ngoan ngoãn của mình bằng cách ở nhà ăn cơm tối với các cụ (nếu ko có một lịch ăn uống đột xuất nào đó, dĩ nhiên).. Mà thật ra là lần nào ko ăn ở nhà, cô bạn tôi đều có lí do chính đáng cả nên ko thể nói việc lang thang ăn bụi ở ngoài thay vì ăn tối với phụ huynh là không ngoan được!!!

Mà cái sự không ăn với phụ huynh buổi tối ấy cũng có cả tá lí do nhé
- Ăn ở ngoài vui hơn vì có bạn bè lâu lâu mới gặp truyện trò rôm rả
- Được phục vụ tận răng, ko phải chui vào bếp và bị mùi thức ăn ám đầy quầy áo, khi ăn xong cũng không phải vác bát đĩa đi rửa hay dọn dẹp.
- Ko bị ép ăn những món mình ko thích (VD mẹ cô bạn tớ trộn thịt đã kho từ 3 ngày trước với thịt mới kho làm 1, món canh tổng hợp được chế biến bằng cách trộn món canh mới với 1 món canh đã cũ không cùng loại, đổ nước vải ngâm vào kho cá…)
- Có nhiều món để lựa chọn
- Các món ăn được trình bày khéo léo rất ngon mắt
- Có quyền chê bai nếu món ăn nấu không đúng kiểu, dư thừa độ ngọt – mặn…
-

Túm lại là có khá nhiều lí do để bạn thấy rằng, đôi khi cơm bụi là sự lựa chọn lí tưởng thay vì ngoan ngoãn làm con ngoan trò giỏi cùng phụ huynh trong bữa ăn tối. Bạn thấy sao?

-----------------

Thổ Q… Để trích dẫn nguồn ảnh ngay! Nhố nhăng quá!
Wednesday November 15, 2006 - 04:02pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Quên mất rùi, tại em save từ lâu rùi. Giờ bắt em lục lại để em khóc thét à. Hay cho em xin cái ảnh cuốn của em đê, đỡ phải tranh cãi chuyện bản quyền. Nhá!!
Wednesday November 15, 2006 - 04:10pm (ICT) Remove Comment

ngau Hơ, mình ngày 3 bữa cơm nhà.
Mấy năm trời lang thang chán, vẫn thích ăn cơm nhà nhất.
Bây giờ ở nhà, cũng vẫn chỉ muốn về nhà ăn cơm.
Nông dân mà, chắc bụng.
Wednesday November 15, 2006 - 04:40pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Hí hí Ngâu dạo này ngoan nhờ! Thế cái buổi tối tớ gặp Ngâu đi từ trong quán ra là gì thế? Vào ngó thôi chứ ko ăn à?
Cơ mà bây giờ thì còn thích cơm nhà thế, vài năm nữa vợ con nheo nhóc... lúc đó lại chả hét lên "vợ ơi hôm nay cho anh ăn bụi nhé" ngay ấy chứ!
Tớ cũng đang thèm cơm nhà hu hu
Wednesday November 15, 2006 - 04:51pm (ICT) Remove Comment

huong… chị ở một mình trường kỳ được hơn 1 năm trời. Vậy mà những bữa cơm tối một mình chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thành tích đáng sợ không. Nhưng bù lại, có những lúc cực kỳ rồ man tic khi được nấu cơm cho người iu ăn. Không phải lúc nào cũng ngon, cũng có thể do người iu giỏi chịu đựng. Theo thiển ý của chị, em Giang nên kiếm nguồn cảm hứng nấu cơm đi, "cái sự" cơm bụi chẳng hợp với một cô gái lắm ý tưởng như em tẹo nào.
Wednesday November 15, 2006 - 02:06am (PST) Remove Comment

huong… Bổ sung thêm, lần sau viết về cơm bụi đề nghị ko đưa ảnh xa xỉ phẩm lên nhé.
Wednesday November 15, 2006 - 02:07am (PST) Remove Comment

Tuyet… Tớ có ý kiến, Giang này, cậu cho cái ảnh mà cậu trổ tài nấu cháo gà cho bà con coi tạm cũng được, khỏi mất tiền bản quyền gì cả mà ngon bổ rẻ....:D
Wednesday November 15, 2006 - 05:10pm (ICT) Remove Comment

P.S. … hí hí chị ơi, cái món trong ảnh cũng có thể được coi là một món trong số những món có thể ăn khi ko ăn ở nhà mà.
Cảm hứng nấu cơm bao giờ cũng có. Mà cái sự trường kì của chị bi giờ còn ko??? Em chả dám nấu cơm cho tình yêu ăn đâu, vì sau đấy thế nào thì ai cũng bít rùi, chả có yêu đương gì nữa nhá!!!
Wednesday November 15, 2006 - 05:15pm (ICT) Remove Comment

P.S. … @Nga: Toàn bộ ảnh cháo gà nếu nhớ ko nhầm thì chụp trong máy của mày mà, tao có giữ cái nào đâu ku? Trời lạnh rồi, hôm nào thèm cháo gà thì cứ vác gà qua nhà tao nhá hí hí
Wednesday November 15, 2006 - 05:17pm (ICT) Remove Comment

Thổ Q… Con bé này nó chỉ nấu cháo cho nhợn là giỏi thôi! @Giang Còi: Sửa blog entry, thêm trích dẫn nguồn ảnh vào ngay!
Wednesday November 15, 2006 - 05:18pm (ICT) Remove Comment

P.S. … ều ều, em kéo áo nói nhỏ này, con bé kia nó là em họ hàng đại bác với nhà Big đấy, cẩn thận Big vác chổi xua anh bây giờ?
Đã bảo cho em xin lại cái ảnh nem cuốn Sì Goongf ngày xưa để em thay còn gì :P
Wednesday November 15, 2006 - 05:25pm (ICT) Remove Comment

Tuyet… Ơ, a ơi, a nói thía khác nào a bảo e là nhợn hả a, hik hik... thôi, e không thèm cãi nhau với bác vì e vốn dĩ hoà vi quý, nhưng bác làm e tủi thân quá rùi đó...hik :(
Wednesday November 15, 2006 - 05:28pm (ICT) Remove Comment

P.S. … @Thổ Quan: Nhá, leo lẻo leo lẻo rùi trêu cho con gái nhà người ta khóc rồi kìa hí hí Ko biết là tâm hồn bạn Nga em mong manh dễ vỡ lắm à??
Wednesday November 15, 2006 - 05:35pm (ICT) Remove Comment

Hai Anh Đồ hấp! Cơm nhà vẫn nhất! Đi cả ngày trời về nhà chỉ có mỗi buổi tối là được ăn với các cụ. Tót đi nốt thì tội lỗi bỏ bu được. Không ăn được ở nhà thì phải báo nhá.
Wednesday November 15, 2006 - 05:58pm (ICT) Remove Comment

ngau Hôm đấy đưa gái về, nhà gái ở trong hẻm đấy.
Dĩ nhiên, ko phải gái của mình.
Wednesday November 15, 2006 - 06:38pm (ICT) Remove Comment

MH Đọc entry này mà chị thèm món ăn Việt Nam quá. Trà Giang thật may mắn là còn có lựa chọn cơm bụi mà chọn, còn chị chỉ mỗi cách tự nấu, mà chẳng giống như "cơm nhà" được. Ôi nhớ món ăn Việt Nam nhà mình quá. Hu hu hu
Wednesday November 15, 2006 - 07:03pm (ICT) Remove Comment

Hang … Lai ba Coi voi ba Miu ddi ddu' dday ma... :)) DDu' lam co* i'! Cu tranh thu ma a(n ddi ko con Toe nay ve a(n 1 nha't la het phan ca 2 ba :D
Wednesday November 15, 2006 - 09:37am (EST) Remove Comment

P.S. … @Anhbdh: Hí hí có đứa bảo hấp thế mà có cơ hội là vẫn cứ tót đi đấy thôi. Thế cũng là ngoan rồi, nhờ bạn anhbdh nhờ :P
@Ngau: Nếu tớ ko nhầm thì chỗ đó có mỗi cái hàng ăn mới mở thôi, làm quái gì còn nhà nào? Hay gái là con chủ quán? Không phải gái của mình sao phải đưa về?
Thursday November 16, 2006 - 08:29am (ICT) Remove Comment

P.S. … @Mỹ Hòa: Chị ơi, tụi bạn em hồi mới sang AĐ cũng kêu ko tìm được gia vị cho các món Việt Nam nhưng sau một thời gian lục tung các khu chợ thì chúng nó cũng tìm được tương đối đầy đủ đấy. Chắc là chị ko có nhiều thời gian thôi. Em cũng chả ham hố gì cơm bụi đâu, cũng thích nấu ở nhà lắm nhưng ngán nhất là nấu xong mỗi mình ngồi ăn :-(
@Toe: Đú với ko đú cái gì :P về đây ăn đê, chị hứa để phần, cướp cả phần bạn Miu còi phần em nữa. Về đê :)):))
Thursday November 16, 2006 - 08:33am (ICT) Remove Comment

ngau Open your eyes next time.
Thursday November 16, 2006 - 09:02am (ICT) Remove Comment

P.S. … @Ngau: =)) Quên xừ chỗ đấy là chỗ nào rồi thì làm sao mà có cái gọi là "next time" được cơ chứ???
Thursday November 16, 2006 - 09:40am (ICT) Remove Comment

Lam Cái Gừng mang bạn Miu ra bêu rếu hử? Cơm nhà đương nhiên ngon hơn cơm bụi (vì sạch và chất lượng) nhưng không ngon bằng quà vặt, cô phải sửa lại tên bài này là quà vặt bụi có gì ngon thì mới đúng, con gái ăn quà như mỏ khoét ấy, sợ quá. Có cần ảnh cuốn bò bía thay cho cái ảnh gỏi cuốn miền nam này không chị cung cấp cho, không lấy tiền bản quyền, chỉ cần T12 này cô đưa chị đi ăn bún ốc thôi,hì.
Monday November 20, 2006 - 09:01pm (ICT) Remove Comment

P.S. … hê hê, chị mới là người mang nó đi bêu riếu nhá, vì sau cái comment của chị thì mọi người mới biết là em nhắc đến ai chứ? Hí hí mà chị em nghiện bún ốc hay sao í nhở? Nhưng công nhận, chả ốc ngon :D T12 chị ra đây, cho chị ăn bún ốc xả láng, còn em sẽ ngồi ăn chả ốc là lá la
Tuesday November 21, 2006 - 09:19am (ICT) Remove Comment

Friday, November 10, 2006

Thế là em đã rời ta mà đi...

333 magnify

Trong một ngày nắng vàng rực rỡ của buổi cuối thu như hôm nay, vậy mà thấy chán đời lắm lắm là chán nhé… chán không để đâu hết chán và buồn không sao tả nổi… Chả lẽ lại bắt chiếc cô Thanh Tuyền mà ca “Buồn ơi ta xin chào mi, khi người yêu đã bỏ ta đi… buồn ơi ta xin chào mi, khi tình yêu cất cánh bay đi…”. Làm sao mà ko buồn được khi mà em yêu của mình đã ra đi không một lời từ biệt, ra đi lặng im và đầy bất ngờ… Mấy phút trước em còn ở trước mặt, rạng rỡ và xinh tươi trong lớp áo nâu và váng óng, những đôi chân nhảy nhót vòng xoay…

Em đến cùng làm bạn cùng ta từ sinh nhật năm trước. Một người rất đặc biệt đã mang em đến và có em bên ta đã là thói quen không thể thiếu… bây giờ thì đành chia xa và ta thì không biết được người bạn mới của em là ai? Họ sẽ tìm thấy em ở nơi đâu – nơi mà em từ bỏ ta? Nếu ko có buổi họp chết tiệt với VCB chiều nay thì có lẽ ta sẽ chỉ lặng im trong vp, và em chắc chắn đã ko rời bỏ ta đi nhanh như thế…

Em chắc không tưởng tượng ta đã thảng thốt như thế nào lúc nhìn xuống và không thấy em đâu… thảng thốt và cảm giác như mình đang rơi trong khoảng trống vô tận bao la… Ta chỉ còn một tia hi vọng nhỏ, là với chiếc hộp xinh xinh và đoạn “váy áo” lòe xòe hôm nào ta cắt bớt và còn giữ lại, một ai đó sẽ giúp ta tìm được người chị em song sinh với em – và hi vọng là em có chị em song sinh để ta có thể tìm thấy. Em, đồng hồ yêu dấu ơi…

Ta có lẽ sẽ chẳng day dứt nếu em ko phải là một tặng vật, nếu người mang em đến với ta ko phải là một người đặc biệt, nếu em chẳng hợp với ta và ta chưa từng yêu em đến thế…. Vắng xa em, với ta, chưa có ngày nào buồn như thế này… hik….

---------------------

moony Mất đồng hồ rồi hả nhỏ? :((
Saturday November 11, 2006 - 12:56am (PST) Remove Comment

P.S. … Rất buồn khi đó lại là sự thật nhỏ à!!!
Sunday November 12, 2006 - 02:31pm (ICT) Remove Comment

VetGia® Thì ra là mất đồng hồ. Thế mà mình cứ tưởng là cái dây đeo điện thoại :P
Monday November 13, 2006 - 08:24am (ICT) Remove Comment

P.S. … Dây đt thì đã chả khóc lóc ỉ ôi đến thế hik
Monday November 13, 2006 - 08:32am (ICT) Remove Comment

snowb… Toàn là mình cười vào mũi nó trước vì nó mất đồ, sau đó khóc hu hu với nó sau vì mình cũng mất tiền, sao số tôi đen đủi thế này
Monday November 13, 2006 - 11:37am (ICT) Remove Comment

P.S. … Cái này gọi là gì ấy nhỉ? Chia sẻ cảm giác à? Mình nhớ năm ngóai nó cũng tặc lưỡi chép miệng khi biết mình mất cục tiền, sau đó thì dậm chân bình bịch khi nó mất xe. Lại đến năm nay, vừa hôm trước nó hí hửng nghe mình thông báo chia tay em yêu thì hôm sau nó mếu máo là người tình 500k đã bỏ nó mà đi... Đúng là đen như cún....
Monday November 13, 2006 - 11:44am (ICT) Remove Comment

ha_hn… Thương em quá ha ha. Số trời đã vvậy rồi em yêu ơi đừng cố níu giữ làm gì. Mấy lần nó muốn ra đi mà em yêu giữ nó lại nên lần này nó cất cánh thật rùi. Thương tiếc mà chi hả em yêu.
Memory walked away from you. So why do you still try to remember?
Crazy Girl
Monday November 13, 2006 - 02:43pm (JST) Remove Comment

P.S. … Thương chứ, thương lắm, thương vô cùng. Nhưng ko níu kéo vì đơn giản là biết nắm vào đâu mà níu với chả kéo nữa bây giờ?
Nhưng cái ước mong ngày hqua và nhiều người trước đó có nàng ở nhà như ngày trước ko phải vì em iu đã ra đi mà là... hik hik...
Monday November 13, 2006 - 01:33pm (ICT) Remove Comment

ha_hn… Nắm thì vô số thứ cho nàng nắm mà. keke.
`Nhưng cái ước mong ngày hqua và nhiều người trước đó có nàng ở nhà như ngày trước ko phải vì em iu đã ra đi mà là... hik hik...` đoạn này đếk hỉu.hehe
Monday November 13, 2006 - 04:09pm (JST) Remove Comment

P.S. … Đọc cái topic kia đi, rồi vào chat với ta, ha ha... rùi sau đó tha hồ mà hiểu, mà chửi, mà...
Monday November 13, 2006 - 02:13pm (ICT) Remove Comment

ha_hn… ko thấy nàng online. Thôi của đi thay người he he.dâng muốn chửi mà chưa hiểu để chửi. chẹp
Monday November 13, 2006 - 04:23pm (JST) Remove Comment

P.S. … hơ, ai bảo ko online. Uýnh cho trận giờ. Đọc bài bên kia ta viết cho nàng chưa? Sáng nay nhờ A.Đạt chở qua nhà Miu vì hqua nghĩ nát óc cuối cùng để Miu đưa về rồi nó đi xe ta về đấy hik hik... Sáng kể vắn tắt với A.Đạt, anh ấy cũng chửi tóang lên mà :D
Monday November 13, 2006 - 02:32pm (ICT) Remove Comment

ha_hn… Sao gọi nàng không thưa? nàng viết cho ta ở đâu? TTVn a?
Monday November 13, 2006 - 04:46pm (JST) Remove Comment

P.S. … ha ha vừa mới check lại. Hóa ra là ta đang ko online thật. Vì yahoo chết tiệt bị out từ lúc nào rồi í :D Vào lại rùi nhé!!!
Monday November 13, 2006 - 03:05pm (ICT) Remove Comment

moony Nhỏ ơi sao mess cho nhỏ chẳng thấy trả lời nhỉ? ^.^
Monday November 13, 2006 - 03:07am (PST) Remove Comment

P.S. … nhỏ ơi check mess nhé!!!
Tuesday November 14, 2006 - 09:16am (ICT) Remove Comment

Tuesday, November 7, 2006

Thắc mắc tuổi mới lớn

333 magnify

Có lẽ sẽ có nhiều người nghi ngờ, hình như sau nhà trẻ online thì Gừng có ý định mở thêm một văn phòng tư vấn tình cảm online nữa. Ừ thì treo biển quảng cáo thế, còn sự thật thế nào – mời đọc tiếp sẽ rõ.

Entry này bắt nguồn từ một comment của em LinhNga thắc mắc là “dạo này chị viết nhiều về đàn ông nhỉ”. Thắc mắc này cũng đã được trả lời đầy đủ rằng thì mà là, sau một buổi trà dư… sữa chua hậu, Gừng đã hứa là sẽ viết 1 serries entry về đàn ông, về những người đã từng gặp, từng biết… Mà thường thì phải iêu quý nhau lắm người ta mới âu yếm nhau thế; chứ ghét đến mặt chả thèm nhìn thì nói gì đến chuyện mơ màng ngồi hồi tưởng lại rồi trút ra đây. Phỏng ạ!

Sau em LinhNga là đến sếp dễ thương của tớ cũng có lúc phải thốt lên rằng “này, thỉnh thoảng sếp lại vào đọc blog của tký, làm sao mà dạo này lăn tăn chuyện chồng con nhiều thế? Rồi 1 ngày đẹp trời anh chàng của tký sẽ xuất hiện thôi, yên tâm”; Chưa hết, sếp còn phang ngay 1 câu “cứ như đó là sự ám ảnh vô thức ấy” – Chú thích là nhận xét này của sếp là sau khi đã đọc serries chuyện về các chàng nhé, chứ chẳng phải tự nhiên mà thế. Ơ nhỉ, bao nhiêu entry đã viết, có cái entry nào Gừng băn khoăn đâu nhỉ? Khẳng định lại một lần nữa là tất cả hoàn toàn là sự thật nhé. Nhưng thiết nghĩ, tớ âu yếm đặt các chàng trên Blog đã là quá lắm rồi. Chẳng lẽ lại cho luôn tên và địa chỉ thật, rồi kể sạch bách về các chàng mà ko hề giảm nhẹ đi như những gì đã viết, thì các chàng sẽ thế nào nhỉ? Tớ vốn hiền lành, nên kiểu gì cũng phải cố mà chừa cho các chàng một đường mà tìm vợ kiếm con chứ?

Thế mà có kẻ - chẳng - chịu - nhìn - nhận - trước - sau nên sau khi đọc một serries về các chàng của tớ, đã bừng bừng lửa giận, hùng hồn cho ngay một áng văn hoành tráng mà gọi nôm na ra là bình luận quanh các bài viết về các chàng của tớ. Thôi thì người ta có lòng, mình cũng ậm ừ mà nhận cho xong, kẻo lại mang tiếng… Đây, mời các bạn đọc – chú thích là tớ đoạn này tớ chỉ có copy & paste thôi nhá, ứ phải cái tớ viết; và vì đó là cảm nhận của người ta nên tớ no comment he he “Bờ nốc của em Trà Giang (Gừng cay) thể hiện những mâu thuẫn rõ rệt của gái. Một mặt em ra sức đong giai bằng mọi hình thức có thể, từ khoe ảnh show hàng tràn lan bằng photo album, photostream đến đong văn đong thơ triền miên. Mặt khác em công kích, chê bai, dè bỉu giai kịch liệt bằng “những chàng trai đến từ truyền thuyết”, “những chàng trai đến từ cổ tích” đến “những chàng trai trong mơ”, “Những chàng trai mộng du”… Trong đó, em kể ra đủ mọi thói hư tật xấu, sự ngớ ngẩn ngu ngốc của giai, đến những ranh ma xảo trá gian lận của giai. Tuy nhiên với những bài viết kiểu này, em Gừng nên tiết chế xúc cảm, tiết chế ngôn từ, và đặc biệt thái độ không nên khinh giai, bỉ giai một cách thái quá như thế. Nhất là với Entry cuối gần đây, em đã bộc lộ nhu cầu lấy chồng một cách có chủ ý (Entry “Gái lớn đến tuổi lấy chồng”) , thì càng không nên mang giai ra mạt sát ở chốn đông người như vậy. Người thông minh như em chắc thừa biết là giai vốn rất sĩ. Mất mặt trước bàn dân thiên hạ là một xúc cảm nhục nhã, nhục hơn cả hà mã cơ. Em chắc hẳn cũng thừa biết là đọc bài em, trăm thằng giai thấy động chạm cả trăm. Em tỉa cả làng Vũ Đại, nhưng thằng giai làng nào cũng nghĩ em nó tỉa mình. Thế thì chỉ có mà đau lộn hột lên cổ. Đùa với tự ái của giai chẳng khác nào phụ nữ mà đùa với sắc đẹp, hay cho trẻ nhỏ đùa với dao găm… Tuy nhiên cái xuất sắc của bờ nốc em nằm ở chiến thuật đong giai bằng thơ một cách khéo léo, lên bổng xuống trầm, lục bát sáu tám thò ra thụt vào một cách hợp lý (:p). Mềm nắn rắn buông (hoặc ngược lại) một cách lành nghề. Thiết nghĩ đấy cũng là một cách tôn giai có đẳng cấp. Phát huy!!!”

Đọc xong cái entry bình loạn này của bạn Ki_en, phải nói thật lòng là mồ hôi tớ túa ra như tắm dù HN đã se se lạnh, mắt mờ tay run nên tận hôm nay mới dám giơ 1 ngón tay lên mà thề rằng – cho dù có bao nhiêu entry viết về giai đi chăng nữa, thì tớ cũng ko hề:

  1. Đong giai bằng mọi hình thức
  2. Công kích, chê bai, dè bỉu giai kịch liệt.
  3. Kể những thói hư tật xấu, sự ngớ ngẩn, ngu ngốc, xảo trá, gian lận của giai.
  4. Tỉa cả làng Vũ đại (tớ thề)
  5. …….

Nói chung, là còn nhiều các thể loại comment về các giai trên blog của tớ tương tự như 3 cái ở trên nhưng tình hình là giai sinh ra trên đời là để yêu, để chiều, để nâng niu gái. Gái mà không biết trân trọng những thứ đó thì đến một ngày rồi giai cũng bỏ gái mà đi. Thế nên, giai yêu còn chẳng hết, tội gì mà hắt hủi giai như lời Ki_en, phỏng ạ? (điều đó cũng có nghĩa là với bạn Gừng, chỉ có tôn giai mà thôi!!!)

-----------------

TheNo… :)) ha ha, lại được comment đầu tiên ở entry này của Gừng, thế rốt cuộc ai đang ở độ tuổi mới nhớn :)) ha ha ha:))
Thi thoảng có time ghé qua blog của Gừng thấy thú vị ghê:D
Tuesday November 7, 2006 - 11:49am (ICT) Remove Comment

P.S. … Hí hí những thắc mắc kiểu như của bạn người ta gọi là "thắc mắc tuổi mới lớn" đấy TheNoble thân mến :P
Tuesday November 7, 2006 - 01:10pm (ICT) Remove Comment

ngau Ôi zào, mấy cái blog đọc cho vui, có gì mà ranh ma xảo trá với lại ngớ ngẩn ngu ngốc, cái gì mà công kích chê bai với dè bỉu kịch liệt...
Tuesday November 7, 2006 - 02:43pm (ICT) Remove Comment

ki_en :)) :)) :)) :))
Tuesday November 7, 2006 - 03:26pm (ICT) Remove Comment

VetGia® Ha ha, đọc cái comment em G post lên xong lòi cả mắt :))
Tuesday November 7, 2006 - 04:07pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Được cái Ngâu đại gái gia hiểu bạn nhỉ. Tớ hứa, lần sau vào Sì Goongf tớ sẽ alô Ngâu, và Ngâu phải hứa là khi tớ alô thì Ngâu không được bận đâu nhé. Ngâu hứa với tớ như thế đi!!!
Tuesday November 7, 2006 - 04:35pm (ICT) Remove CommentTheNo…

Uhmmm, thì tớ cũng mới nhớn mà, được có gần chục năm nay chứ mấy:)) khà khà :)) chưa đi uống nước hay động viên bạn gừng bao giờ nên cũng không có vinh dự nằm trong số những zai kia :)) thiệt là có phước :)) ha ha ha
Tuesday November 7, 2006 - 05:13pm (ICT) Remove Comment

P.S. … hehe bạn TheNoble cứ đợi đấy :P
Wednesday November 8, 2006 - 08:27am (ICT) Remove Comment

moony :))
Wednesday November 8, 2006 - 01:17am (PST) Remove Comment

P.S. … Nhỏ ơi, vẫn chưa về VN à? Hay về rồi và đã lại đi rồi? Vẫn còn đồ ở chỗ ta và nhiều nhiều thứ khác nữa này!!!
Wednesday November 8, 2006 - 04:36pm (ICT) Remove Comment

anh_yêu Sợ chế :-SS
Wednesday November 8, 2006 - 06:36pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Sợ gì hả bạn anh yêu? Ở đây toàn những bạn hiền ngoan xinh xinh thôi mà :D
Thursday November 9, 2006 - 08:36am (ICT) Remove Comment

Friday, November 3, 2006

Con gái lớn phải lấy chồng?!!!

333 magnify

Nếu một ngày nào đó, bạn được phụ huynh… thằng bạn alô lúc nửa khuya với lời nhắn chiều hôm sau tới nhà phụ các cụ làm bếp tiếp khách – chú thích là thằng bạn bình thường ko được hiểu là boyfriend hay cái gì đó tương tự - thì bạn sẽ nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?

Vì là phụ huynh thằng bạn triệu tập nên chẳng dám sai hẹn, hết giờ làm là con bé lao ngay xuống nhà nó. Chả có quái ai ở nhà ngoài chị giúp việc. Mang cái thắc mắc to đùng ra hỏi thì chị ta úp úp mở mở

- Hôm nay nhà mình có khách nào thế?

- Khách của nhà

- Đông không?

- Không, chỉ có một người

- Nam hay nữ?

- Nam

- Tên là gì?

- Không biết

- Làm gì?

- Không biết.

- Bao nhiêu tuổi?

- Không biết!!!

Hỏi cái gì cũng ko biết, túm lại là dù ko sáng sủa hơn mấy nhưng cũng lờ mờ hiểu vấn đề. Rồi phụ huynh cũng về, líu ríu vào bếp. Và khách đến! Phụ huynh nhắc vào tiếp khách… mà có biết khách là quái ai đâu mà tiếp? Pha nước xong là mình lại mất hút…

Túm lại là suốt cả buổi tối, phụ huynh động có việc gì cũng nhờ mình làm. Rồi phụ huynh khen mình như hát hay, như là với vị khách lạ kia trên đời chẳng còn đứa con gái nào nữa ngoài mình. Chưa kể là phụ huynh còn bỏ lại vị khách kia một mình với mình ở bàn ăn, đến khi người ta về cũng là mình phải ra mở cổng.

Chẳng hiểu là vị khách kia gây ấn tượng gì với phụ huynh mà phụ huynh nhiệt tình mang mình ra mai mối thế không biết? Cảm giác của mình lúc đó thế nào nhỉ? Chẳng thế nào cả, nói chuyện bình thường như mình vẫn vậy. Nhưng mình biết là có nhiều kẻ háo hức hơn mình nhiều, háo hức đến mức thức đến 4:Am chỉ để nghe tường thuật chỉ bởi cô em gái ở nhà tường thuật không đã!!!

Phù phù… đến phụ huynh thằng bạn còn lo mình ế thế này thì… phải lấy chồng thôi. Con gái lớn thì phải lấy chồng chứ nhỉ. Vấn đề là lấy ai hí hí

-------------

TheNo… Vưỡn trẻ chán mờ, bạn Gừng ạ;)
Uhmmmmm vưỡn còn thời gian chơi bời mờ:D kệ lũ bạn có con bế, bạn Gừng nhờ:))
Friday November 3, 2006 - 05:56pm (ICT) Remove CommentP.S. …

P.S. … thì tớ nói hó hé gì đâu. Tớ chỉ đang trình bày là phụ huynh của bạn tớ bắt đầu sốt ruột thay phụ huynh tớ (và cả tớ) thôi chứ hi hi
Friday November 3, 2006 - 06:14pm (ICT) Remove Comment

Giáo … Ối người sẽ bảo: Phải lấy người như anh!!
Friday November 3, 2006 - 06:27pm (ICT) Remove Comment

P.S. … trong số "ối" đấy có anh không?
Friday November 3, 2006 - 06:39pm (ICT) Remove Comment

Hai Anh Làm gì có anh nào? Ế là chắc :)) Bà cô rồi =))
Friday November 3, 2006 - 10:49pm (ICT) Remove Comment

Onion… bình tĩnh xem xét vấn đề đã:
1. tại sao phụ huynh thằng bạn lại sốt sắng thế?
Phương án 1: Khách kia là người đặc biệt, bặc biệt đến nỗi chỉ có 1 cô gái đặc biệt (theo Phụ huynh thằng bạn chủ quan nhận định là em) mới xứng tầm đại bác
Phương án 2: Phụ huynh thằng bạn muốn tìm hiệu ứng shock cho thằng bạn kiểu "mày sắp mất 1 con bò to lắm đấy, không nhanh nhanh có hành động gì thì mày sẽ mất thật đấy"
Phương án 3: cả 2 phương án trên
Friday November 3, 2006 - 11:49pm (ICT) Remove Comment

Onion… còn nữa, nhưng buồn ngủ quá... giấc mơ "con gái lớn..." sẽ vụt đến thành hiện thực, nhanh thôi
Saturday November 4, 2006 - 12:06am (ICT) Remove Comment

Tuyet… Hehe...vưỡn còn trẻ chán, vội gì mà đi tìm lá diêu bông thế mày ơi, ở chơi với tao 1,2 năm nữa đi rồi hãy chống lầy nhá...hahaaa...đừng có sốt sắng kẻo bọn con trai nó lại tưởng bở thì chít.:D
Saturday November 4, 2006 - 12:08pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Heâh yeen tam, tớ có ế cũng ứ đến lượt bạn Anhbdh nhá. đề nghị bạn thực tế lại tí đi.
Nga ngố, trật tự tiếp không có oánh cho trận giờ. Tao đang rắc thính, cấm bàn lùi. Nhá!
Saturday November 4, 2006 - 01:08pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Bác Hotdog@:
1. Phụ huynh thằng bạn sốt ruột vì như em đã nhắc ở trên, các cụ sợ em chần chừ ko iu ai vì mải nhòm ngó thằng con cưng của các cụ.
2. Thằng bạn nghe tin ko những ko shock mà từ nơi cách em 13 nghìn dặm, thằng ranh con chong mắt đến 4h sáng để chờ nghe hóng hớt hí hí
3. Không cái nào trong 2 phương án anh đưa ra, vì phụ huynh thằng bạn tuyên bố xanh rờn là nó phải lấy "một người vợ, một người em chứ ko phải một người mẹ, một người chị" hik hik
Saturday November 4, 2006 - 01:12pm (ICT) Remove Comment

Onion… ấy ấy, anh cũng định đưa cái phương án "mải nhòm ngó thằng con cưng của các cụ" vào nhưng sợ thật quá nên thôi
Saturday November 4, 2006 - 04:52pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Truyền thuyết về cây Tỏi có thấy nói đến sự sợ hãi một điều gì đó bao giờ đâu bác Hotdog nhỉ?
Monday November 6, 2006 - 08:57am (ICT) Remove Comment

Lam Ừm, không phải thằng bạn kia sắp mất "một con bò to lắm đấy" mà là sắp mất một con voi hơi to to đấy,hehehe.
Ối giời, chả lấy chồng thì đừng, ở vậy cho giai nó thèm Gừng nhỉ :-D
Monday November 6, 2006 - 12:28pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Ơ, thế mười mấy năm về trước chị có ca bài "chả lấy chồng thì đừng, ở vậy cho giai nó thèm" không chị?
Mà bác Hotdog này chưa mục sở thị như chị bao giờ, cho nên làm sao biết được voi hay bò, nhầm lẫn là đương nhiên hi hi
Monday November 6, 2006 - 01:07pm (ICT) Remove Comment

Lam Chị không ca, cũng chả hát, mà cũng chẳng thèm lấy chồng, nhưng chồng nó cứ lấy chị thành ra bây giờ giai nó mới thèm,hehehe.
Monday November 6, 2006 - 06:38pm (ICT) Remove Comment

[dele… Phụ huynh thằng bạn đến hót với nhà kia:
- Này, tôi thấy cậu cả nhà cũng đến tuổi rồi đấy. Không lấy vợ nó dở người ra. Thằng con tôi có đứa bạn gái tên Trà Giang trông cũng được, đại loại là nhìn xa 10m thì không ai dám chê bai gì, vì xa quá có thấy gì đâu.
Nó nhiệt tình hoạt bát, nấu cơm Việt Nam thì thạo hơn Anna Kournikova mà làm thơ văn lục bát thì khá hơn cả Maria Sharapova.
Giờ anh chị đứng ra làm mai mối, nếu hai đứa được thành đôi thì xin 10% tiền mừng gọi là công đi lại.
Monday November 6, 2006 - 09:07am (PST) Remove Comment

P.S. … Brown_eyes: Thôi được rồi, em biết chị rồi. Không ca không hát mà giai vẫn thèm - thế mới là chị em chứ? Và thế thì chị mới nói được mấy đứa bé tí kém chị đến mười mấy tuổi như bọn em chứ? Chị nhờ :D
Tuesday November 7, 2006 - 08:25am (ICT) Remove Comment

P.S. … @Tắc Kè: Đính chính lại cho chính xác ạ:
- Giai này ứ phải cả, ứ phải út. Làng nhàng ở giữa nhưng chắc là được cưng nhất nhà =))
- Giờ này chưa lấy vợ và dở thật chứ chả đùa hí hí ngoại trừ trước đó đã từng... thì may ra...
- Ủn được đứa dở hơi có nguy cơ yêu con các cụ đi thế này các cụ mừng phát khóc, nếu hai đứa thành đôi các cụ tình nguyện đứng ra tổ chức cho ấy chứ hí hí
Tuesday November 7, 2006 - 08:27am (ICT) Remove Comment

Lones… Mới ngoài hai chục, lo gì ế nhờ, Voi COn nhờ
Thursday November 16, 2006 - 04:30pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Nói chung là chưa dở hơi vô duyên đến mức thấy đâu có chuyện cũng ghé đít vào hóng hớt cho nên là làm đek gì có ai tên là ế ở đây???
Friday November 17, 2006 - 08:28am (ICT) Remove Comment

Thursday, November 2, 2006

Những chàng trai mộng du

140 magnify

Tiếp tục câu chuyện về những chàng trai, entry mới này dùng để nói về những chàng trai mộng du, vừa như mộng lại vừa như thực mà có thể bạn đã từng gặp đâu đó trong đời…

Chàng - 1 người bạn cũ đến không thể cũ hơn. Là bạn từ lâu, nhưng khoảng thời gian gặp chàng nhiều nhất là từ 7/05 - 4/06. Trước thời điểm này và hiện giờ thì chàng đã xa lắc xa lơ. Chàng là bạn, nhưng đôi khi nghi ngờ tự hỏi chàng hiểu tôi được bao nhiêu và tôi biết được chàng nhiều đến đâu? Chắc là ít thôi. Ấy vậy mà có lúc chàng lo lắng cho tôi vì những thứ rất dở hơi. Đầu tiên là chàng lo cho tôi khi tôi nghỉ việc ở công ty cũ, lang thang ất ơ cho đến khi tôi đi làm trở lại. Kế đến chàng lo tôi vẫn còn thích chàng như ngày xưa – ôi ngày xưa xa lắm rồi, một ngày xưa trẻ con trong sáng… Trước ngày đi xa, chàng nhắc nhở tôi phải yêu đi chứ, sắp già đến nơi rồi; chàng bảo dù trước có yêu ai thì cũng bỏ đi để mà bắt đầu một cái mới… Đi rồi chàng vẫn chẳng hết lo. Chàng lo người này người kia có ý định tán tỉnh tôi, lo họ không phù hợp với tôi… sao chàng mâu thuẫn thế nhỉ? Cứ lo thế hay là tôi yêu quách chàng như ngày xưa đi, dù bây giờ hai đứa ứ phải trẻ con, ứ trong sáng như ngày xưa ấy nữa? Cầu trời cho chàng đừng vào đây, đừng đọc entry này. Nếu ko, chàng sẽ vẫn đinh ninh rằng chuyện ngày xưa vẫn còn chưa kết thúc, chàng sẽ lại lo lắng … chàng lo nhiều đến mức, có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ gọi chàng là “chàng – hay – lo” thay vì tên thật của chàng!!!

Chàng thứ hai có tên là “Chàng – chúc – mừng”. Một ngày, nếu không nhắn tin kèm những lời chúc tụng cho những cho cô gái của chàng chắc chàng không chịu nổi. Sáng, chàng nhắn: “Chào em. Chúc em một ngày làm việc vui vẻ”. Trưa, chàng nhắn “ Chúc em một bữa trưa ngon miệng”. Và tin nhắn buổi tối của chàng bao giờ cũng là “Hôm nay em có mệt không? Chúc em ngủ ngon nhé”. Đều đặn như một chiếc máy tính được lập trình sẵn, hàng ngày gửi đi những thông điệp có trước bất chấp việc có hay không có tin phản hồi. Lúc đầu thì không có vấn đề gì, nhưng đến tuần thứ 2 thì bắt đầu thấy nhàm chán. Tin nhắn của chàng không ngày nào quên, nhưng mỗi ngày một nhạt. Chỉ thương chàng vẫn cặm cụi say mê cống hiến cho tập đoàn bưu chính viễn thông VNPT mỗi ngày một ít tiền SMS :)) Diễm phúc cho ai sau này lấy được chàng. Vì chỉ cần gài sẵn chương trình, hàng ngày chàng sẽ dậy sớm dọn dẹp nhà cửa sau đó đánh thức bạn dậy đi làm; chiều đi làm về chàng ghé chợ mua thức ăn rồi về làm cơm tối; sau bữa tối bạn ngồi gác chân xem kênh truyền hình ưa thích còn chàng sẽ rửa bát và giặt quần áo… còn gì tuyệt hơn nhỉ? Chắc sẽ chẳng ngày nào chàng quên những việc đó, đơn giản là bạn đã lập trình sẵn cho chàng rồi mà!

Chàng thứ 3 tôi tạm gọi là “anh sẽ”. Lý do cực kỳ đơn giản và dễ hiểu là nói tới bất cứ vấn đề gì thì cách tháo nút giải quyết các vấn đề của chàng đều là “anh sẽ” hoặc “chúng ta sẽ”. Anh sẽ mở công ty riêng. Anh sẽ mua cái này, anh sẽ sắm cái kia, chúng ta sẽ đi đến nơi này, chúng ta sẽ có cái kia, và anh sẽ…. Ngay cả khi thì thầm bên tai bạn, chàng thế nào cũng nói “anh muốn chúng mình sẽ…”; “anh hứa là anh sẽ…”. Lần nào chàng cũng sẽ… nhưng chẳng bao giờ chàng đưa ra được khoảng thời gian chàng hoàn thành được – dù chỉ một phần nhỏ - cái sẽ của mình. Chàng cũng chưa bao giờ tiết lộ xem, chàng dự định thực hiện những cái “sẽ” đó bằng cách nào. Có lẽ, đó là bí mật lớn nhất của đời chàng nên không thể nào chàng tiết lộ được, cho dù đó là bất kì ai. Lâu không gặp, không biết bây giờ những cái “sẽ” của chàng được đến bao nhiêu rồi??? Phúc cho bạn gái nào trở thành phu nhân của chàng khi chàng đã thực hiện được đủ đầy những kế hoạch của mình hí hí

“Kế hoạch hoàn hảo” là tên gọi của chàng thứ 4. Cùng lúc, chàng biết tôi và 1 cô bạn ngày nào cũng đi học cùng và chàng lên kế hoạch… tấn công cả hai chúng tôi. Cái này gọi là giăng mồi thả thính, trúng ai thì trúng chẳng trúng thì trượt. Mỗi ngày, chàng lần lượt gọi cho từng đứa hỏi xem hôm đó có đi học ko, có kế hoạch đi chơi đâu không… Nếu đứa trước chàng gọi và nói rằng, chàng đang đứng trên tầng 13 của 1 cao ốc nào đó và ngoài trời hình như đang mưa làm chàng nhớ, thì đứa sau đó thế nào chàng cũng bảo chàng đang ở tầng 13 và nhìn xuống hồ mênh mông nên không thể ngăn nỗi nhớ thương. Rồi 8/3 hay các dịp lễ tết khác, thế nào trước đó 1 ngày cũng dành cho 1 trong hai đứa, ngày hôm sau dành cho đứa còn lại. Kế hoạch của chàng sẽ rất chi là hoàn hảo, vô cùng hoàn hảo nếu như không phải ngày nào hai đứa cũng gặp và cùng nói cho nhau nghe hôm đó chàng đã nói với mình những gì =)) công nhận tim chàng to, tình cảm chàng dạt dào, công nhận chàng hoản hảo nên cuối cùng cả hai đứa chẳng đứa nào dám nhận cái hoàn hảo đó về phía mình =))

Chàng thứ 5, đích thực là mộng du nhưng có lẽ tôi nên để chính các bạn đặt tên cho chàng. Chàng là bạn của một người bạn, tôi lấy số chàng từ mobile của người bạn đó và nhắn cho chàng. Sau vài tin nhắn thì chàng hẹn gặp. Ừ thì gặp. Chàng bảo qua đón. Ha ha chàng biết tôi là ai mà đón với chả đưa? Cuối cùng thì chàng cũng đồng ý là mỗi người tự đến. Chàng đến trước với lời nhắn “anh ngồi ở góc” – nhưng chàng không nói rõ góc nào trong khi design của quán có đến… 8 góc. Rồi tôi đến, ko phải 1 mà là 3 mình, nghĩa là thêm 2 cô bạn nữa. Chàng có vẻ run. Dù chúng tôi phát tín hiệu, chàng vẫn chẳng có vẻ gì là sẽ bước qua. Cách chàng lựa chọn là SMS qua lại, chàng không bước qua bàn chúng tôi bởi vì “giờ mà anh sang bàn tụi em thì cả cái quán này ngồi nhìn anh như người hành tinh lạ mất”. Tuy nhiên, khi hai cô bạn đi cùng bỏ về trước thì chàng lại vác ly nước đã cạn của chàng bước qua và điềm nhiên ngồi xuống trước mặt tôi, nói những lời sáo rỗng. Tôi nán lại thêm vài phút rồi cũng bỏ về vì ko chịu hơn được sự nhạt nhẽo của chàng – dĩ nhiên là cả 3 đứa con gái xuất hiện trong buổi tối hôm đó cũng chẳng nỡ để chàng trả tiền. Ấy vậy mà hôm sau, chàng lại message ám chỉ rằng “Em có thấy câu “đường dài mới biết ngựa hay” là hay không?”. Vâng, hay lắm, thưa chàng. Nhưng làm sao mà hay bằng câu “gặp rồi mới biết dở hay thế nào” được? Ấy vậy mà chàng vẫn ra sức nài nỉ, giải thích. Chàng cuống quýt hỏi bạn tôi xem, liệu tôi có ý định gặp lại chàng ko? Nếu bạn là tôi, bạn có muốn gặp lại gặp không?

Những chàng trai mộng du của tôi tạm dừng lại ở con số 5, vì có việc phải rời đi ngay bây giờ. Hẹn gặp lại các bạn với những chàng trai khác nữa trong những entry khác nhau. Chú thích, bức ảnh này là một trong số những chàng trai mộng du của entry này; bạn có nhận ra chàng là người số mấy không? :D

-------------------

dhmme… Blog hay va sinh dong qua. Bai nao viet ve dan ong cung thay co mot so thu giong minh (ma toan thu xau ca). May ma minh khong gap Madame nay truoc day, khong thi the nao cung duoc trang trong dua vao mot loai nao do va duoc post len day cho ca the gioi doc, co khi lai co ca anh mau post kem theo nua ay chu. Like yourself, nothing is perfect and perfect is nothing. Cheers. dhmmea2006
Thursday November 2, 2006 - 04:57pm (IST) Remove Comment

Viola dao nay chi viet nhieu ve dan ong nhi ^^ ma anh-hay-lo de thuong day chu :P dan ong bay gio vo tam lam, duoc may nguoi ban chan thanh nhu the ha chi?
Thursday November 2, 2006 - 07:17am (EST) Remove Comment

Bullf… Tký viết được đấy! ;) ...Chợt nhớ đến câu nói của vợ Karl Mark, đại loại là: If only my husband spend his time on earning Capital instead of writing about it.
Thursday November 2, 2006 - 11:30pm (ICT) Remove Comment

P.S. … @dhmmea2006: Chắc là do tớ đã lược bớt những đức tính hay ho của họ đi rồi, nên soi vào đó thì toàn thấy những thứ "xấu xa" thôi, mà cái nào cũng đã giảm đi ít nhất 50% sự thật rồi. Nếu ko thì mỗi chàng phải chiếm hết 1 cái entry cơ :D
@LinhNga: Tại vì chị đã hứa là sẽ viết 1 serries những chuyện kể về đàn ông nên phải cố mà nhớ lại những người đã từng gặp và sắp xếp họ theo từng nhóm cho hợp lí. :D Chàng hay lo dễ thương như hình ảnh ở phía trên kia không???
@Bullfrog: Tký quên mất vẫn chưa có cái nào nhắc đến sếp nhỉ???
Friday November 3, 2006 - 08:37am (ICT) Remove Comment

snowb… Ơ anh Ếch Xanh vẫn chưa được đưa vào những người đàn ông chân thật à bạn Gừng?
Friday November 3, 2006 - 09:38am (ICT) Remove Comment

P.S. … Đây là "những chàng mộng du", vẫn chưa đến lượt những người đàn ông chân thật mà :P
Friday November 3, 2006 - 09:50am (ICT) Remove Comment

VetGia® May quá, vẫn chưa có mình :P
Friday November 3, 2006 - 10:35am (ICT) Remove Comment

P.S. … ko cần cứ phải chỉ mặt đặt tên thì mới là có he he he!!!
Friday November 3, 2006 - 10:46am (ICT) Remove Comment

VetGia® He he! Ai biết là chỉ mặt đặt tên đâu, chỉ biết là với những cái đặc điểm như đã nêu thì ko phải thôi =))
Friday November 3, 2006 - 11:04am (ICT) Remove Comment

Tuyet… Tớ chờ cái entry "Những người đàn ông chân thật" của cậu, để xem trong số những người tớ đã gặp thì ai sẽ là người được có trong danh sách ấy nhỉ Gừng nhỉ? :D
Friday November 3, 2006 - 11:32am (ICT) Remove Comment

P.S. … He he người tớ biết thì nhiều, trong số nhiều ấy thì Nga ngố mới biết được vài người chưa đủ để tròn một bàn tay :P Thế thì làm sao mà biết ai - là - ai được??? :P
Friday November 3, 2006 - 11:43am (ICT) Remove Comment

MQH
Friday November 3, 2006 - 05:18pm (ICT) Remove Comment

snowb… A tớ nhận ra anh số 5 rùi nhé. Anh ý cao cao gầy gầy trắng trẻo thư sinh đeo kính tên là Huy. Hôm đó thấy anh cứ bẽn lẽn cúi gằm mặt xuống gầm bàn nhắn tin thấy thương anh quá. Lúc bọn tớ xuống trước định tiện thể trả tiền nước cho anh ý luôn nhưng nghĩ lại thì thôi, sợ làm thế tự nhiên anh ấy lại nghĩ là bạn gái của Trà Giang chẳng dịu dàng tí nào cả
Friday November 3, 2006 - 05:52pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Ừ, đó cũng chính là lí do mà hôm đó tớ để anh í tự trả tiền ly nước của mình thay vì giành trả đấy. Ấy không biết là lúc đối diện thì anh ấy bẽn lẽn thế thôi chứ qua SMS và phone thì hoành tráng lắm. Theo tớ, người như anh ấy bây giờ hơi bị khó tìm đấy.
Friday November 3, 2006 - 06:06pm (ICT) Remove Comment

MH ơ, mang ảnh thật của người thật ra post công khai cho public xem thế này à? đã xin phép "khổ chủ" chưa? nhỡ người ta đau lòng thì làm sao? liệu người ta có đủ văn hay chữ tốt để đấu lại em không? mà người văn hay chữ tốt đủ tài đấu lại em thì có khi lại "ác tâm" hơn các chàng "mộng du" đấy nhé...
Friday November 10, 2006 - 05:43pm (ICT) Remove Comment

P.S. … Chị ơi, iêu lắm, quý lắm thì mới vác ảnh lên đây cho cả nhà chiêm ngưỡng đấy. Trông cái ảnh cũng "xinh" nhỉ chị nhỉ, bạn thân em đấy. Em cá là nó đã đọc rồi nhưng ko thèm nói gì, vì bạn thân của hai đứa đọc cái này và thắc mắc cái này rồi mà.
Ai chứ bạn này thì chị yên tâm. Cãi nhau với tụi em, cứ lúc nào ko cãi lại được là nó dùng vũ lực. Kể cả "voi còi" như em thì đứng trước "bom tấn" có lúc chỉ số 94kg như nó thì vẫn cứ phải đầu hàng thôi chị ạ!!!
Saturday November 11, 2006 - 09:32am (ICT) Remove Comment