Saturday, April 14, 2007

Ngồi bên dưới làm học trò của bạn

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thử 1 ngày bước chân lại trường, sau khi đã rời khỏi nơi đó rất lâu, chợt thấy lạ lẫm quá thể. Như không phải là trường mình ngày trước.Thấy hào hứng những bước chân. Thấy trẻ trung và hồn nhiên như nhiều nhiều năm trước. Thấy háo hức trước giờ giảng của cô bạn thân ngày học chung lớp. Thấy nhí nhố và rộn ràng như thuở còn SV, quần ngố áo pull, mũ lưỡi trai đội ngược và balo sau lưng y như một ngăn tủ di động với đủ thứ có thể nhét vào đó.

Trở lại trường khi không còn quần ngố, áo pull. Trở lại trường với giày cao gót và tóc dài dịu dàng. Chợt thấy mình bỗng hiền ngoan như 1 người hoàn toàn khác. Vì trở lại không phải để làm SV như ngày cũ. Trở lại làm SV của chính bạn mình. Sẽ thế nào nhỉ? Lũ SV của bạn mình hôm đó đã nghĩ thế nào khi thấy 4... SV mặt già đau già đớn, già đắng già cay hiên ngang bước vào giữa giờ giảng của cô giáo môn LSVH nhỉ? Một đứa thì lênh khênh như đi trên cà kheo (chuyện, giày 9cm cơ mà), 1 đứa tóc quấn quăn xù như một bông hoa nở hết cỡ, một đứa thì tóc đỏ quạch và móng tay sơn màu đen của quỷ dữ (@Thùy Anh). Thằng con trai con lại với cái răng sứt và tóc dựng phất phơ? Thật sự là mình không hình dung ra, đám SV của bạn mình hôm đó đã nghĩ gì về bọn mình?

Khi ngồi bên dưới làm học trò của bạn mình, cái sướng nhất là ngang nhiên không ghi bài. Cô giảng cứ giảng, cả bọn ngồi rúc rích nói cười. Đứa lôi báo ra đọc, đứa giả vờ hí hóay. Thùy Anh thì lôi lọ sơn móng tay màu đen ác quỷ ra giải thích cho mình nghe lí do và dụ mình cũng sơn như nó. Kinh chết lên được. Đến nỗi, mình chỉ sơn thử ngón áp út thôi mà sau đó cứ phải tìm cách giấu đi và xóa sạch vết dấu ngay khi có thể. Nhưng Thùy Anh là như thế, có một cái gì đó rất riêng, đáng yêu và không gây cho người ta cảm giác lập dị hay khó chịu.

Ngồi bên dưới làm học trò của bạn, cả bọn không những không ghi bài mà còn ngang nhiên nghe ĐT, có Đức sứt cúi xuống không phải vì sợ bị giáo viên nhắc nhở, mà chắc vì sợ mấy em gái ngồi trên lườm nguýt thôi nhỉ? Ngồi bên dưới làm học trò của bạn, phát hiện ra Bảo Trang càng ngày càng mảnh mai và xinh đẹp. Đến mức cả lũ thì thầm “Trang xinh nhỉ, thế mà giờ vẫn chưa thèm yêu ai?!!!”. Rồi cả mấy đứa con gái nhìn nhau, bọn mình đều.... xinh đấy chứ, thế mà có đứa nào thèm có người yêu đâu? À, ừ.... câu chuyện về người yêu là chuyện dài kì, không thể nào gói gọn trong 45’ của tiết học ngắn ngủi được He he

Ngồi bên dưới làm học trò của bạn, phát hiện ra cô giáo – bạn mình – nhố nhăng không kém gì bọn bạn của cô giáo ngồi bên dưới. Cô giáo cứ tranh thủ lúc các em SV cắm cúi ghi bài là lại nháy mắt rồi cười với lũ bạn quỷ sứ bên dưới. Đến lúc bạn Đức sứt ra hiệu phải đi trước, cô giáo lừa cho bọn SV cúi xuống ghi bài để tranh thủ cười và giơ tay chào bạn sứt. Và ngay khi chuông hết giờ, cô giáo ngay lập tức ra hiệu cho cả bọn đi ra ngoài. Cả bọn tha hồ mà nhận xét, góp ý, bình loạn... cho dù buổi học hôm đó không phải là lần đâu tiên nó đứng lớp. Vui sao là vui!

Ngồi bên dưới làm học trò của bạn, nghe cô giáo – bạn mình – giảng về Văn hóa VN, mình biết thêm được là hiện tại ở HN vẫn có 1 gia đình theo đạo Hồi và được kế thừa từ thế hệ này qua thế hệ khác chứ không phát triển mở rộng thêm ra nữa – Điều mà hồi bọn mình đi học, chả có thầy cô nào nói cho mình nghe cả. Khâm phục bạn mình thật đấy. Cả về lễ hội “tùng dí” nữa chứ, nếu không vào lớp nghe bạn mình giảng, chắc sẽ chẳng bao giờ mình biết được trên đời này còn có cái gọi là lễ hội “tùng dí”, và bản chất của lễ hội đó là như thế nào :D Ơn chúa, là bạn Đức chuồn sớm, và cô giáo – bạn mình – say mê giảng, cho nên mình với bạn Đức sứt không bị mấy đứa quỷ sứ kia lôi ra làm “Giáo cụ trực quan”. Chỉ cần nghĩ đến việc phải làm giáo cụ trực quan trước mất chục cặp mắt ngây thơ (cụ) của các em SV thôi là đã ngượng đỏ hết 1 số thứ lên rồi!!!!

Và sẽ còn trở lại thêm nhiều lần nữa, làm học trò của bạn mình. Những bước chân trên lối quen như thể 1 đường nào rất khác

------------------------

ZOS Ừm buổi chiều hôm đó hay quá nhỉ
Vậy là cu Đức đã đi rồi

Viola vẫn trẻ, vẫn xinh! :x

snowb… Ơ ảnh này tớ chụp

bigdo… đi với ... :P

P.S. … @Khanh: Chờ đấy, có ngày bọn tao về cưa mấy em bé xinh xinh của mày cho mà xem hê hê
@Juliet: Gần bằng Juliet mùa hè thôi
@Snowbell: He he quên chưa cảm ơn bạn Miu nhờ :P
@Big: Đi, thật nhá. Cho về làm giáo cụ trực quan cho em Tuiscoi. Bọn em sẽ ở dưới cổ vũ he he

chary cam giac lam hoc tro vui nhi?

Quyên Búc ảnh dễ thương quá! Cô giáo mặc áo kẻ đấy hử? Hình như mập hơn trước xinh hơn trước. Em bé Thùy Anh và Tuiscoi có nhớ chị không nhỉ? Còn cái cô giày cao 9 cm hình như cũng lại mập thì phải?

P.S. … @Chary: Uh, vui, nhưng mà không phải là ngày nào cũng đi học cơ.
@Mỹ Quyên: Hu hu chị ơi, áo kẻ mà làm cô giáo thì bọn em khóc thét. Áo kẻ là SV tóc xù hehe.Thùy Anh giờ là đồng nghiệp với chị đấy, cô giáo là đứa còn lại. Ảnh này là cách đây 2 năm, hôm tốt nghiệp. Giày 9cm giờ mềm mại và dịu dàng hơn nhiều rồi :D


Friday, April 6, 2007

Nỗi ám ảnh mang tên... H5N1

Bắt đầu từ đâu nhỉ? Bắt đầu từ ngày đi làm đầu tiên sau 1 tuần nằm ốm ở nhà, thèm thịt gà ơi là thèm, như chưa bao giờ thèm thịt gà đến thế. Cứ mong chờ, cứ ao ước buổi trưa hôm đó ăn cơm sẽ có thịt gà. Nhưng gà đâu chẳng thấy, thấy cá. Thế là ghét, buổi chiều mua nguyên 1 cái đùi gà to đùng về luộc. Ôi chao là ngon. Da gà như được phết một lớp mỡ béo ngậy. Và sau 1 tuần nằm ốm, cái đùi gà đã giúp tớ có được cảm giác vui vẻ yêu đời trở lại

Và rồi, như ao ước, ngày hôm sau được ăn cơm trưa với thịt gà rang gừng sả. Dư vị cái đùi gà tối hôm trước bay đâu mất, vẫn thấy ngon, như thịt gà chưa bao giờ ngon đến thế. Ờ, mà mình bao giờ thấy thịt gà không ngon chưa nhỉ, ngay cả khi ốm? Những đùi gà non tơ béo ngậy vẫn luôn hấp dẫn mình, vẫn luôn làm mình ham muốn và thèm khát đến không thể chống cự nổi. Đến mức, chỉ cần nghe nhắc đến thôi là mắt mình đã rực sáng lên rồi. Thế cho nên, đừng có ai ngạc nhiên khi ngay chỉ chiều hôm đó đi làm về thôi, tớ lại xách theo về thêm 1 cái đùi gà nữa, nhé. Măm măm…

Ngày hôm sau nữa thì bị/được trốn làm vào giữa giờ chiều để lang thang. Và tớ, hình như chưa bao giờ từ chối bất cứ lời dụ dỗ trốn làm nào, cho nên chẳng có lí do gì để từ chối. Nhưng lang thang mãi cũng chán, và đầu óc tớ lại quay cuồng: Gà. Lần này là lẩu. Chẳng hiểu mấy em bé phục vụ nghĩ gì mà vác hẳn nồi lẩu với cái đĩa gà đầy ụ, to vật vã, dễ thường 5 người ăn không hết, trong khi bọn tớ chỉ có 2 người. Đang muốn yên tĩnh nên chán chẳng buồn thắc mắc hay yêu cầu đổi lấy đĩa gà khác nhỏ hơn, tớ mặc kệ. Đĩa gà càng to thì có nghĩa là tớ càng có cơ hội ăn nhiều, càng có cơ hội đã cơn thèm chứ sao? Nhưng có 1 điều tớ quên mất, mắt tớ luôn to hơn dạ dày, to hơn gấp đến mấy lần chứ không phải ít. Anh bạn đi cùng cũng chẳng ăn nhiều hơn tớ là mấy nên cho đến tận khi tớ quyết định dừng ăn, thì đĩa gà sống vẫn còn ½, và nồi lẩu vẫn còn lưng lửng. Tệ thật.

Sau buổi tối súyt chết sặc trong nồi lẩu vĩ đại, trưa hôm sau tớ lại có cơ hội gặp thịt gà cùng với bọn Tinhdich. Ôi, nói ra thì ngượng nhưng tớ vẫn cứ phải thú nhận là tớ với bạn Miu, chỉ hai đứa tớ thôi đã gặm sạch cả đĩa gà, hik hik ko biết lúc đó bọn tinhdich có nhìn bọn tớ với ánh mắt hình đôi chân gà hay không nữa. Nhưng cho dù bọn chúng có nhìn, thì tớ cũng đã ăn, và sẽ tiếp tục còn ăn như thế nữa nếu còn có cơ hội. Như buổi tối hôm qua, tớ lại tiếp tục chiến đấu gà với 1 ông bạn khác. Lần này đổi vị thành gà rang muối. Ôi giời ôi, giờ mới nhận thấy khả năng gặm xương gà của tớ vô cùng tận thật đấy. Cũng lại hai anh em chiến đấu với 1 đĩa gà hoành tráng. Mà lão bạn tớ, cứ kêu ca phàn nàn mãi là lúc trưa phải đi ăn với công ty, no đến tận cổ nên giờ không ăn thêm được gì. Loanh quanh 1 hồi thì túm lại là vẫn chỉ có mình tớ xử lí hết con gà rang muối, xử lí sạch sẽ đến mức trên đĩa chỉ còn vài cọng sả và 1 ít hành khô thôi hí hí.

Và trưa nay, tớ đã suýt nữa thì lại gọi cơm gà luộc khi đi ăn cơm chia tay bạn Đức thân mến! nếu không có nguyên con gà rang muối tối qua, có lẽ tớ đã gọi Gà luộc kiểu Singapore. (Mở ngoặc, càng ngày tớ càng thấy bạn Đức đẹp trai dễ thương và đáng yêu mới chết chứ). Nhưng bởi vì tớ còn muốn ăn gà thêm nhiều nhiều lần nữa, vì tớ ko muốn gà sẽ thành nỗi ám ảnh của tớ nên trưa nay tớ đã gọi món khác thay vì gà. Nhưng biết đâu đấy, ngay chiều nay thôi, tớ sẽ lại chọn cho mình một món nào đó có gà. Biết đâu….

--------------------------

Tuyet… Thế mà mình không biết, biết thế cho thêm 1 đĩa thịt gà nữa vào mâm TINHDICH cho Miu và Gừng ăn sợ gà luôn thì thôi... :D hehehe...
Note: Nhà tớ vẫn còn gà đấy :D

ki_en Gà rang Gừng à??? Sao lại ăn Gừng???

P.S. … Ăn Gà, ko ăn Gừng :P Gừng để dành cho người khác ăn!

ZOS Vừa gặp trưa nay. Thấy vẫn to khoẻ lắm. Chắc không sợ Cúm đâu... Sợ gà lại cúm em đấy chứ.

chary :)gung an ga. Ga lai rang gung. ha ha

Khôi Lê Đang đói bụng đọc nhầm cái bài này, ặc ặc.

bigdo… Nên đổi từ GỪNG VOI thành GỪNG GÀ ^_^

P.S. … @Khanh: Đặt tao cạnh 3 đứa kia, ko lẽ tao nhỏ hơn bọn nó ặc ặc
@Chary: Gừng chỉ ăn gà thôi, Gà ăn cái khác, và người khác ăn Gừng :D
@Khôi Lê: Cuối tuần ăn nhậu, bớt đói chưa bác?
@Big: Gruzzzz... còn nhớ con gà sexy của em Gừng ngày xưa ko?

Đồ tham ăn. Người như sợi dây mà nuốt nửa con Gà, lại không hóc xương nữa mới lạ chứ!

Bầu vào đây tôi dẫn cô đi chén KFC tha hồ. Theo lời chuyên gia KFC Hà thì HN cũng có KFC nhưng ko ngon nhé hehe chị cô có em bé lại đang nghiện khoản này hê hê

P.S. … @HNV: Ờ, hóc rồi sao?
@Bầu: Uhm... bây giờ mới nhớ là cứ tíu tít với lẩu PD và đám cưới muh lần rồi vào ko đi KFC được, Lần này nhất định em sẽ ko bỏ qua đâu. Chuẩn bị tinh thần nhé!

Pha Lê hôm qua tớ mới đi măm gà xối mỡ bạn G à, ngon dã man, tớ bụp hết nguyên 1 cái đùi to vật vã, lại dành thêm cái cánh gà của thằng bạn, coi như nửa con rồi còn gì, thảo nào bị gọi là Voi còi bé bỏng, huhuhuhu

P.S. … tối qua thì không nhưng trưa nay tớ lại ngập răng với 1 cái đùi gà rút xương nướng hehe chết mất thôi. Voi còi lại còn bé bỏng cái nỗi gì???

Viola uầy, đi ăn mảnh nhá! nhá! nhá!

P.S. … Mảnh đâu mảnh đâu? Đi cùng đồng bọn đấy chứ?
Mami về đây đi, về đây rồi chúng mình đi ăn cùng nhau
Nhá nhá nhá

Những con đường tháng Tư

279 magnify

P/S: Làm sao mà cách đây 2,3 năm, mình có thể nghĩ, bài viết này là của một "nhóc" tí xíu chập chững vào cấp 3 được nhỉ? Hồi đấy, ấn tượng về "nhóc" là viết gì mà dài thế, toàn chữ là chữ nên chán chẳng thèm đọc. Giờ vẫn thế, vẫn nhiều chữ. Có điều, nhóc không là nhóc =)) Mạn phép đưa 1 bài của nhóc ngày xưa lên đây (đã đổi tên bài). Bản quyền đã đóng dấu ^_^

Trong đời người, chẳng ai có thể nhớ nổi, đếm nổi mình đã đi trên bao con đường. Những con đường thành phố, những con đường quê, những con đường Bắc Trung Nam, những con đường Âu Mỹ Á, những đại lộ thênh thang, những con dốc mịt mờ bụi đỏ, hay những ngõ hẻm nhỏ ngoằn nghèo, sâu hun hút ... Nhưng những con đường tuổi thơ thì có lẽ chẳng ai có thể quên. Ấy là con đường đẹp nhất, thân thuộc nhất. Mà mỗi khi quá vãng gọi về, ta lại thấy bồi hồi, và lại thấy mình tung tăng hồn nhiên, nhỏ bé bước trên nhữg con đường thơ ấy, thấy lại cả những kỷ niệm trong veo của tuổi hồn nhiên cắp sách

Con đường tuổi thơ có gì lạ, mà đẹp, mà yêu, mà thân thương đến thế. Để mỗi tiếng ve trưa hè cũng trở nên tha thiết vô cùng. Để mỗi hàng cây, mỗi tán lá cũng trở thành niềm nhớ. Để trong mỗi người đi xa, ai cũng khắc khoải hiện về những bóng mát của tháng ngày thơ ấu.

Có những con đường như thế ta đã qua. Những con đường làm nên một tháng Tư khác của Hà Nội, một tháng Tư vàng...

Không như những loài cây khác như bàng, sấu... thường trút lá vào mùa thu. Không phải là những con đường liu riu lá me bay, những con đường "lá sấu rắc nhoè mặt phố". Hàng xà cừ trút lá lúc cuối xuân đầu hạ, làm nên những con đường lao xao như cổ tích.

Trong những cơn gió tháng Tư hào phóng ngờm ngợp. Dọc những con đường Láng, đường Bưởi, Hoàng Diệu, Giảng Võ..., lá vàng bay như những thông điệp của mùa, gửi trong hồn phố, lay động cả những vòng xe qua. Này là lũ sinh viên giờ tan lớp chạy xe vòng đi vòng lại đến dăm lần. Này là là lũ học trò áo trắng mùa thi í ới đạp xe đuổi nhau như muốn níu lại chút thời gian tuổi học trò rồi xa mãi. Lá xà cừ xoay xoay khe khẽ, để mỗi cơn gió về qua lại ào ào đổ xuống những cơn mưa lá. Hà Nội không có những mùa thu vàng. Chỉ có những tháng Tư màu nắng và lá xà cừ xào xạc mỗi bước chân qua...

Kỳ lạ thế, mới ngày hôm qua mưa phùn gió bấc, những tàng cây xám xịt như sắt lại trong cái lạnh màu chì. Mới ngày hôm qua Tháng Ba còn ám ảnh trên những cành khô, người ta áo mưa lụp xụp phóng xe ào ào qua phố, tránh những vũng nước đọng. Lũ thanh niên choai choai đùa nghịch vọt ga làm nước bắn tung toé lên vai những người đi đường. Bừng một cái, nắng hè chơm chớm dậy thì. Đã bừng sáng lên màu trời xanh, lốp xốp mấy cụm mây trắng. Trời tấp tểnh sang hạ, nhưng vẫn còn lưu luyến chút ngày xuân. Mà nắng thì đã kịp phập phồng, xanh lên trong trẻo. Thế là hàng cây thay áo mới. Cái màu lá hươm vàng "mơ phai", đợi gió để mà trút xuống cho những mùa xanh non sau hạ. Người ta có lý do để nhởn nhơ, để thong thả mỗi khi ra đường. Ngắm nhìn những mùa lá xôn xao, trong mênh mang trời đất. Tưởng như chưa có thời khắc nào đẹp như như những tháng Tư. Và chợt nhận ra, trong xanh xôi vòm lá, những tiếng rao thân thương quá đỗi, len cả vào trong những ngõ nhỏ mơ hồ…

Ta đi trong lòng phố, đi trong màu lá vàng xôn xao, thấy lòng thênh thang đến lạ. NGước nhìn lên mái phố lá khô rụng đầy, thấy những ngôi nhà êm đềm nép trong lá, trong thời gian. Một tháng Tư nào đó, chiếc lá kia sẽ rơi về phía đất. Để sau những ngày mưa, thấy trong một khu vườn nào đó còn sót lại, từ trong lớp lá ẩm, mọc lên những mầm cây, xanh như là hi vọng...

Những gốc xà cừ cổ thụ, cao lớn như những vòng tay ôm đã che chỏ biêt bao số phận, bao con người, là chứng nhân của "những nẻo đường đời", là bạn của bao "thời hoa niên sôi nổi". Ngày nhỏ, sau một đêm thức dậy, sau một đêm trở gió, khoảng sân trwưóc khu tập thể phủ đầy lá, và bọn trẻ con lao xao chạy đùa, thấy bác lao công cần mẫn quét lá như đang quét đi tất cả thời gian.

Từ những Tháng Tư ấy, những con đường ấy, lũ học trò đạp xe qua mùa thi để vào những cổng trường đại học. Những cô bé cậu bé đi qua yêu dấu để dễ thương thành những người tình. Ta đi qua con đường tuổi thơ để lớn lên, để bước vào những mùa hè dông bão...

Mỗi mùa lá xà cừ vàng bay, lại một tuổi đời theo đi. Có ai đánh dấu số tuổi mình? và có ai giữ nổi màu lá "mơ phai" kia còn mãi trên đầu. Cây trút lá để những hàng cây lớn khôn thêm.

Và những tháng Tư lại đi qua. Những tháng Tư và con đường tuổi thơ giờ cũng xa lắm rồi. Ấu thơ ơi, bao giờ ta về lại?

Có những con đường tháng Tư mùa lá xà cừ vàng bay...

111
--------------------

ki_en Bài tập làm văn tả con đường, mà nàng lôi vào đây làm chi :)

P.S. … Bài viết đã đóng dấu bản quyền. Quyền thắc mắc không thuộc về chàng!

ki_en công nhận sến vật vã!

P.S. … Công nhận, đứa nào viết cái bài kia sến thật, sến chết luôn!


Monday, April 2, 2007

Trái tim hồi sinh

300 magnify

Chưa thấy tình yêu nào đẹp như tình yêu của cô và chú. Có nhiều tình yêu bắt đầu từ tình bạn. Có nhiều tình yêu bắt đầu từ những tháng ngày học trò hồn nhiên và trong sáng và kết thúc là những đám cưới rạng ngời hạnh phúc. Nhưng tình yêu giữa cô và chú thì không chỉ có thế.

Chưa thấy một người đàn ông nào yêu vợ như chú. Và cũng chưa thấy một người nào chung thủy với vợ như chú. Mười lăm năm, tròn mười lăm năm với bao nhiêu ngày thứ 7 chú một mình mang hoa tới thăm cô và cả đứa con mà chú vĩnh viễn không bao giờ thấy mặt. Cũng như vĩnh viễn không bao giờ gặp lại mẹ con cô. Mười lăm năm, dù có bất cứ công việc gì, dù khi ốm hay khi khỏe mạnh, dù bận đến đâu… chú cũng đều có mặt ở bên mẹ con cô vào mỗi chiều thứ 7. Và bao giờ cũng là hoa hồng đỏ. Chú đến để trò chuyện cùng cô. Chia sẻ cùng cô cuộc sống như nhiều năm trước, như khi hai người còn đi học, như khi cô còn sống…. Chú đến, như mọi chuyện vẫn thế. Như chưa từng có bất kì chuyện đau buồn nào xảy ra. Dù có lần chú đã nói “ở trên đời này có rất nhiều chuyện đau buồn mà chúng ta buộc phải chấp nhận”.

Nhưng không có buồn đau nào mãi mãi. Mười lăm năm là quá đủ cho mọi nỗi đau buồn mà bất cứ một ai phải gánh chịu trong cuộc đời này. Và thật vui, vì sau mười lăm năm, trái tim chú đã hồi sinh. Lúc được nghe tin, đã bất chợt nhớ câu thơ của LQV viết cho XQ trước đây:

“Có phải mười lăm năm yêu anh,

Trái tim em đã mệt??”

Trong tình yêu dành cho cô, trái tim chú chưa bao giờ mỏi mệt. Và sẽ không bao giờ. Cũng như tình yêu chú dành cho cô sẽ không bao giờ dừng lại. Chỉ có trái tim chú hồi sinh. Từ hôm nay

--------------------------


ZOS
Tình yêu tuyệt nhỉ

Thursday, March 15, 2007

You are the girl from the Sky

333 magnify

Tôi, trong mắt J, lúc đầu là một đứa con gái Việt Nam bình thường. Và ấn tượng về tôi trong J là “you are more western. You’re not like a capital a Vietnamese Girl”. Tôi không hiểu điều gì đã làm J nghĩ về tôi như thế? Vì tôi nói chuyện với J khá thoải mái trong bất cứ vấn đề gì chúng tôi đề cập đến. Mà thường là những chuyện lăng nhăng không đầu không cuối. Vì tôi nói với J tôi ghét những ràng buộc rườm rà phức tạp mà vì nó người ta không dám làm những điều mình mong muốn, những điều cho họ được đúng là họ? Hay vì tôi nói với J rằng tôi cực kì thích nước hoa, mà những loại tôi dùng không hề nhẹ nhàng chút nào. Chúng phải thật ngọt ngào và sexy. Tôi đã từng thắc mắc. Đã từng định mang thắc mắc ấy đi hỏi J. Nhưng rồi tôi nghĩ, chẳng để làm gì cả.

Đã có ai đó nói với bạn rằng “you look you are much more quiet than the picture in Skype. The one in Skype: you are a wild cat. You are different…” chưa? J đã nói với tôi như thế. Có thể đó chỉ là một lời có cánh mà bất cứ ai cũng có thế nói được. Nói chuyện với J không nhiều. Nhưng sau mỗi lần nói chuyện ấy, tôi lại thấy vui và thoải mái. Và tôi vui, vì cứ sau mỗi lần nói chuyện, sau những câu chuyện không mới giữa tôi và J, bao giờ, J cũng đưa ra 1 câu nhận xét gì đó. À, mà không phải nhận xét. Nói thế nào nhỉ. Một lời khuyên. Cũng chẳng phải. Nhưng tôi sẽ không quên những điều J đã nói với tôi, những điều hoàn toàn không mới. Rằng “My dear Tra Giang, watch out and be careful. Time is the best teacher, Time will tell who is good and who is bad. You should walk out and enjoy the out side world. Such a great girl like you can not always hide yourself behind the door.”

Tôi nhớ, có lần J đã gọi cho tôi, chỉ để nói rằng “You are the girl from the sky, not existing in the earth. I wish I could be your boy friend and… could be…” Tôi đã không hỏi thêm. Bởi tôi biết, phía sau sự ngập ngừng kia là gì. Hóa ra là tất cả những điều trước đây J đã nói về tôi, rằng tôi là một smarts girl cho đến thời điểm đó mà J biết, rằng tôi vừa cá tính vừa ngọt ngào. Rằng tôi giống như 1 pretty and happy girl. Ôi trời. Thế đấy. Hóa ra là lẻo mép thì đàn ông ở đâu cũng giống nhau hết. Bất kể là đàn ông Việt Nam hay là đàn ông ở nơi nào cũng thế. Như Craig có lần trêu đùa cũng nhận xét về tôi bằng những lời khiến tôi có cảm giác mình bay lên tận mây xanh. Hóa ra, để đạt mục đích của mình, đàn ông dù ở bất cứ đâu cũng không ngần ngại khen ngợi bạn, nâng niu bạn, chiều chuộng bạn, nói với bạn những lời có cánh… Dĩ nhiên, không loại trừ cả việc đổ lỗi cho bạn. Cho dù việc người ta có tình cảm với bạn là hoàn toàn tự nguyện, chẳng ai ép buộc. Cho dù chính họ mới là người cuốn bạn vào mối quan hệ rối rắm và phức tạp nhưng không biết sẽ đi đến đâu kia.… thì cuối cùng sẽ cũng tìm ra một lý do nào đó, để người có lỗi là bạn, chứ không phải họ. Như J đã nói “that is your faut… because I am afraid, the more I look at you, the more I want to see you and I want to fall in love with you…”

Suỵt… im lặng nhé. Hình như là tôi đang nói xấu đàn ông thì phải. Mà tôi thì không nghĩ là ai đó hoàn toàn xấu cả. Chỉ có những hành động của bản thân họ làm họ trở nên xấu đi thôi. Tôi cũng thế. Nhưng chắc chắn, việc ai đó quý mến tôi, yêu thương tôi và muốn ở bên cạnh tôi không phải là do tôi ép họ, do tôi bắt họ phải như thế. Là họ tự nguyện Nghĩa là tôi không có lỗi. Và J, hay bất cứ người đàn ông nào khác có cái ý nghĩ là sẽ bắt đầu tình cảm với tôi, cũng không phải là người có lỗi.

Và tôi, duy nhất tôi là người có quyền lựa chọn có đáp trả hay sẽ từ chối những tình cảm ấy. Duy nhất 1 mình tôi!

--------------------------

momizi "Cho dù việc người ta có tình cảm với bạn là hoàn toàn tự nguyện, chẳng ai ép buộc. Cho dù chính họ mới là người cuốn bạn vào mối quan hệ rối rắm và phức tạp nhưng không biết sẽ đi đến đâu kia.… thì cuối cùng sẽ cũng tìm ra một lý do nào đó, để người có lỗi là bạn, chứ không phải họ"........Haizzz...chị ơi...
"Và tôi, duy nhất tôi là người có quyền lựa chọn có đáp trả hay sẽ từ chối những tình cảm ấy. Duy nhất 1 mình tôi!"
Chia sẻ, đồng cảm với chị...thankx chị nữa

Khôi Lê "Và tôi, duy nhất tôi là người có quyền lựa chọn có đáp trả hay sẽ từ chối những tình cảm ấy. Duy nhất 1 mình tôi!" - Hay, chính xác :-)

diamo… I like your true thoughts in this story!

P.S. … @vịt con: Thanks em. Khuya qua có hai đứa ôm đt thì thầm nhỏ to nhắc đến em đấy. Sự nghiệp AC&M dạo này thế nào em???
@Khôi Lê: Cái vụ hồi tháng 10 em nói, bác mà gật đầu thì có fải giờ này ta đã... ko?
@Diamondbell: :-)

Khôi Lê Có những điều phải có thời gian để trả lời em ơi :-)

Hon D… Hóa ra, để đạt mục đích của mình, đàn ông dù ở bất cứ đâu cũng không ngần ngại khen ngợi bạn, nâng niu bạn, chiều chuộng bạn, nói với bạn những lời có cánh...
==> Hay :P

P.S. … @Khôi Lê: Thời gian trôi bao lâu, anh?

snowb… Hóa ra, để đạt mục đích của mình, đàn ông dù ở bất cứ đâu cũng không ngần ngại khen ngợi bạn, nâng niu bạn, chiều chuộng bạn, nói với bạn những lời có cánh… ==> Cái này ko đúng đâu bạn Gừng ơi, vì còn phải xem thái độ của mình với những lời có cánh ấy nữa chứ

chary dang trong luc roi boi lai doc duoc nhung dong nay, thay hay qua!

Hai Anh Nhiều nhận xét mang tính chủ quan bởi mối quan hệ nhiều lúc không chỉ nằm ở một phía người đàn ông. Một lời khen không bao giờ là thừa và cũng đừng tiết kiệm lời khen của bản thân, bởi vì nó không phải là cái gì đắt đỏ tới mức phải tiết kiệm, cái quan trọng là dùng nó như thế nào và người nhận lời khen đó phản ứng lại với nó ra sao.
Cho dù việc người ta có tình cảm với bạn là hoàn toàn tự nguyện, chẳng ai ép buộc. Cho dù chính họ mới là người cuốn bạn vào mối quan hệ rối rắm và phức tạp nhưng không biết sẽ đi đến đâu kia.… thì cuối cùng sẽ cũng tìm ra một lý do nào đó, để người có lỗi là bạn, chứ không phải họ"
Tình cảm lúc nào mà chả rối rắm, mọi kết quả câu chuyện đều nằm từ hai phía. Người đến cho/ban phát và người nhận đều có trách nhiệm trong mối quan hệ này.
"Và tôi, duy nhất tôi là người có quyền lựa chọn có đáp trả hay sẽ từ chối những tình cảm ấy. Duy nhất 1 mình tôi!"
Cái này sẽ tạo ra những kết quả khác nhau chỉ trong một mối quan hệ. Nếu suy rộng ra thì cứ đem mà tính giai thừa cho nhanh.\

COQ D… Em gừng ngày càng xinh, càng cay.
Chúc luôn vui vẻ ;-)


Ôi! Tôi điên mất!

Đừng ai nhìn cái title này rồi quay sang em Gừng và hỏi tại sao mà điên. Điên vì điều gì? Vì ai? Và điên như thế nào. Nhé! Làm sao mà em Gừng có thể trả lời được? Cũng như những kẻ điên, có bao giờ nhớ được vì sao họ điên? Có bao giờ nhớ được, quá trình mình đã điên như thế nào? Có bao giờ biết được khi nào thì tỉnh? Có bao giờ???

Dĩ nhiên là em Gừng biết mình đang như thế nào. Biết mình cần gì. Biết mình muốn gì và sẽ làm gì. Thế nên em Gừng chưa điên. Nhỉ. Em Gừng chỉ than thở tí tẹo cho vui cửa vui nhà thôi. Than thở tí tẹo để câu kéo sự chú ý của mọi người thôi. Than thở tí tẹo để biết là mình còn chưa thôi nhí nhố.

Lý do của entry nhố nhăng thứ n này là trưa hôm qua trong lúc làm “hình nhân thế mạng” cho 1 cuộc hẹn hò, em Gừng đã sững sờ khi nhìn thấy anh ấy. Sững sờ còn hơn cả lần đầu được giai cầm tay. Bởi vì, khác với lần gặp trước, hôm qua anh ấy mặc quần tây và áo sơ mi khá nổi bật, tay xách cặp đứng trước quán cơm Singapore trông chẳng khác gì một doanh nhân thành đạt. Giá kể bỏ đi cái cặp đen ấy, và thêm chiếc caravat vào, nom anh sẽ chẳng khác chú rể là mấy. Ối giời ơi là ngưỡng mộ nhá. Vào cái giây phút sững sờ ấy, em Gừng đã nói gì ấy nhỉ? À, hình như mới kịp xuýt xoa quả sơ mi sành điệu Pieree Cardin 900k của anh thì anh đã ôm đầu quay mặt và thốt lên “ôi, tôi điên mẩt”. Thế là thôi. Em Gừng bị cắt mất hứng, chả còn biết phải còn khen tiếp phần dưới áo của anh thế nào nữa. Với lại, ai lại đi soi quần giai bao giờ. Ngượng bỏ mịe.

Mà hôm qua nhân lúc vui vẻ, iem Gừng (và đồng bọn) mới mang chuyện tiêu chuẩn chọn giai/gái của các gái/giai hiện nay thế nào. Ối giời ơi, vầng, “chết cả đê” đây ạ.

Tiêu chuẩn chọn gái:
Vừa đanh đá, vừa hiền dịu
Vừa sành điệu, vừa ngoan ngoãn
Vừa mạnh mẽ, vừa mảnh mai yếu đuối
Vừa cổ điển, vừa hiện đại
Vừa hài hước vừa nhẹ nhàng
………….
Ôi! Em Gừng điên mất. Em Gừng thề là nếu em Gừng có đủ điều kiện đáp ứng hết bằng đó yêu cầu của giai, em sẽ điên. Điên thật

Và tiêu chuẩn chọn giai:
Vừa lạnh lùng, vừa tình cảm
Vừa sôi nổi vừa điềm đãm
Vừa mạnh mẽ, vừa lãng mạn
Vừa kiếm tiền, vừa bay bổng
Vừa kiêu căng, vừa ngọt ngào
Vừa phong độ, vừa giản dị
Vừa cứng rắn, vừa nồng nàn.
……………..
Ôi! Em Gừng điên đây. Chưa nghe hết tiêu chuẩn chọn giai/gái mà em Gừng đã mắt hoa đầu nhức. Em Gừng điên mất. Em Gừng kệ xác(**). Giai nào gái nào thích thì cứ đi mà tìm các hình mẫu lý tưởng trong mơ của mình nhá. Khiếp quá cơ. Em Gừng không làm mamì được, vì em Gừng không biết tìm ở đâu ra những giai những gái như thế để mối mai đưa đường dẫn lối buộc dây. Nhá!

(*),(**): Bản quyền thuộc về Mr. đẹp trai ngày hôm qua, (đề nghị giấu tên) ^_^\

-----------------------------------

ki_en "Vừa lạnh lùng, vừa tình cảm
Vừa sôi nổi vừa điềm đãm
Vừa mạnh mẽ, vừa lãng mạn
Vừa kiếm tiền, vừa bay bổng
Vừa kiêu căng, vừa ngọt ngào
Vừa phong độ, vừa giản dị
Vừa cứng rắn, vừa nồng nàn."
Ôi, mình qua hết các tiêu chuẩn! Cũng may là cô ấy ko thêm tiêu chí: đẹp giai...

snowb… Riêng quả Chim là đủ cho anh Kiên vượt qua mọi cửa ải đó, anh Kiên ạ

So, K… Mịe, chửi bậy tí cho nó đỡ stress. Tao thấy tao cũng tương đối đủ điều kiện đấy, có khi đủ cho 2 người luôn, mịe. :*-*:. Hum nào gặp nhau tao cho mày xem...

VetGia®Nếu xét cái tiêu chuẩn chọn gái như trên thì em Gừng đủ tiêu chuẩn rồi đấy thôi :P

P.S. … @Ki_en: Thế mới là chồng suýt cưới của gừng chứ!
@Snowbell: Giỏi nhờ
@Trang: Sao tự nhiên chửi bậy hăng hái thế mày? Tao free, lúc nào mày bớt bận thì sms cho tao. Ok?
@Vetgià: Chưa chắc!

snowb… Pieree thừa chữ E rùi ku ơi, viết thế người ta lại tưởng anh tớ dùng hàng nhái thì chết

P.S. … Tưởng gì mà tưởng. Có khi thế thật ấy chứ. Ấy đã bao giờ nhìn thấy anh ấy mặc Piere Cardin xịn chưa??

anh_yêu chủ đề hay nhì

P.S. … Ôi, Tôi điên đây!!!!

Riêng… ôi tôi điên mất, kệ xác, biến!!!!!!!!!

P.S. … Ơ, em tưởng đầy đủ phải là
Ôi!
Tôi điên mất
Tôi kệ xác
Tôi chết đây!!!!
chứ
hehehe

Tuesday, March 13, 2007

Phấn khởi cho mình và cho ta*

- Tự tin lên nào!

Gái hay luôn thích những thằng nào chín chắn một tí, người lớn và biết thưởng thức một tí. Dân khoa học hay kỹ thuật lại sành phim ảnh âm nhạc, hay thi thoảng làm dăm ba bài thơ, viết vài ba đoạn blog tuyết tuyết hồng hồng nữa thì là nhất!!

Vậy nên... hỡi ai may mắn ơi, cứ để sét đánh đi, cứ từ từ cảm thấy mình đang nóng lên và hưng phấn đi, nhưng đừng bay. Bay xong không kéo xuống được. Vẫn biết cái cảm giác đầu tiên, lạy chúa nó mới là choáng ngợp. Nào là, ồ nói chuyện hay thế, hợp thế, khéo tiếng sét èn én en, nào là phải chăng thật ư, nào là chắc là thật rồi, tin đi, bla bla. Những cái lần đầu tiên, bao giờ thời gian cũng trôi nhanh ... chất lượng.

Nhưng hãy đừng để cái lần đầu tiên ấy chỉ là 1 lần. Hãy cứ thoải mái nhắn tin, gọi điện, chat chit đi Hãy chia sẻ cái niềm hứng khởi được học tập chăm chỉ, được nhiệt tình phấn đấu cho những mục tiêu tương lai đang ấp ủ. Cứ vui vẻ, tự tin là chính mình, cứ nồng nhiệt mà tiếp chuyện. Truyền nhiệt sống cho nhau đi! Thời buổi kiếm được cạ khó lắm. Chân thành là đủ quý rồi, ai có nhỡ "lừa tình" ai thế nào tính sau!

Rồi đêm về, thích thì hãy mơ đi. Trong mơ mọi chuyện đều tươi đẹp Rằng một ngày sẽ ghita và sẽ hát, giai điệu tình yêu cuộc sống chan chứa khát khao hy vọng. Hay thôi, thích mơ thế nào khác thì tuỳ, lại tự do bay bổng ngay cả trong mơ đi. Lâu lâu ngủ chả có chuyện gì mơ nghĩ cũng buồn!

Thời gian trả lời cho nhiều thứ. Còn bây giờ, hãy cứ tự tin mà tận hưởng một tình bạn mới, một nguồn cảm hứng mới đi. Tận hưởng hết mình và trong sáng vào

* Viết tặng 1 và những người bạn, tất nhiên tặng cả cho chính em
** Bản quyển ảnh Hà Nội tháng 3 của sachcuatrang.com

*** Copy về từ Blog của em Toe, vì hình như... Hè về chị trả bản quyền. Nhá. iêu gái