Monday, May 14, 2007

Quá đáng lắm rồi nhé

Không nói nữa. Cứ nhìn cái mặt mếu máo của gã... xe thồ trong cái pix dưới đây đủ thấy ghét thế nào. Ờ, ngày đẹp giời được thồ hẳn 3 nàng con gái mặt mũi hớn hở thế, mà cái miệng hắn méo xệch đi, cái mặt nhăn nhúm cứ như cực hình, cứ như ai làm gì gã, ai ép buộc gã...

Không thèm!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
--------------------------

VetGia® Lạy Chúa lòng lành! Cầu Chúa phù hộ cho cái gã trai đang đạp xe kia :))

Tuyet… Hihihi...tớ nhớ là có cái mặt tươi lắm cơ mà Gừng ơi...thế cái này là cái sau cái cười tươi à...chắc lúc đầu còn sức thì còn cười được, sau 1 vòng đèo 3 nàng chàng đã hết sức nên không cười nổi nữa rùi...hihihi...ĐÚng là khổ cho kiếp xe...thồooooô`....... =))

Pha Lê tớ cũng chả thèm, hứ

Quyên ối, chị bị mất mặt

ki_en cái ảnh này thì đúng là diễn tả đúng cái bộ mặt khốn khổ đặc trưng của gã! đáng đời!

bigdo… @QuyenMy: lâu lắm mới nhìn thấy em nhở :P
Em Gừng Voi nên đổi tên topic thành: 3 con voi và 1 ông lái đò =)) ( lái ba gác he hehe)

Viola thương chồng em quá :(( huhu

[dele… oi co gung bat nat bac chau :(

Hanaz… Trả tiền bản quyền cho tớ, có cái ảnh chị MQ rõ mặt đấy nhưng cái đó Lão đạp xe mới đạp 1 vòng nên còn tươi lắm, cái này mới đúng là "Đường dài mới biết ngựa hay. Đạp xe mới biết Kiên đây đã già!"

ki_en Đường dài mới biết ngựa hay
Đạp xe mới biết Kiên đây đã già (Dương NGuyên)

Một mình Kiên đạp ba bà
Không nhăn nhó thế có mà Kiên trâu
Nhăn vì đạp cũng đã lâu
Ba bà lại cứ bắt hầu hạ thêm

P.S. … Bảo sao cái ấy nó mềm
Bây giờ Kiên vẫn hằng đêm... thở dài!!!

ki_en Mềm là vì ải vì ai
Một người phải đóng 3 vai xe thồ
Một vợ một em một bồ
Không mềm thì có là đồ mình Cu (*)

(*) Cu: ký hiệu hóa học của đồng

P.S. … Thoảng nghe có kẻ bao tu
Hóa ra chỉ để dọa, hù người ngay
Quả tang ngay giữa ban ngày
Một mình Kiên với 1 bầy nữ nhi
(có mà tu hú, hì hì)

ki_en MỘt bầy nhưng có làm chi
Cái tay chửa tỏ, cái ti chưa tường...
Nữ nhi đè ra giữa đường
Bắt leo lên trển cuống cuồng đạp... xe

P.S. … Chưa ai khảo mà đã khoe
Làm sao biết chỉ là xe đạp thồ??
Vừa thồ vừa thở ra thơ
Vừa mơi mỡi lại vừa sờ... vừa phê!

ki_en Ối giời, vu khống quá đê
Bỗng dưng gặp tận 3 dê xổng chuồng
Bắt lên xe như lên giường
Bò ra đạp suýt dập buồng... quả non :))

P.S. … Của Ki_en được mấy hòn?
1 hồi sờ nắn hỏi còn hay đa (đã)
mất vào tay cả ba bà
Sau này lấy vợ, hà hà... tính sao???

ki_en Quả kia nằm ở trên cao
Tất nhiên còn, mất thế nào mà lo
Vì ai đem múc với mò
Nên chàng hùng hục như bò đạp xe...

P.S. … Ba bà xúm lại 1 phe
Ki_en "tình nguyện" lên xe làm bò
Tàn cuộc mới thấy lỗ to
Chống tay ngồi thở phì phò... thấy ghê!

ki_en Ừ thì cứ trách cứ chê
Bao giờ tòi một chú bê biết liền

Hanaz… Khổ thân quá, ông bạn hiền
Một mình lại cứ chiến liền ba em.
Giai khoẻ thì gái mới khen
Hổn hà hổn hển gái quên tức thì.
Gừng kia cứ tưởng nữ nhi,
Cùng Pha Lê lại quyết đì lấy Kiên.
Thêm được cả chị Mỹ Quyên
Phen này khốn khổ bạn hiền tôi ơi!
Ngày sau còn dám mỡi mời ...

Tuyet… =)) a Ki_en đi rồi :D

P.S. … Có khỏe cũng vừa phải thôi
Như trâu hùng hục gái thời chạy ngay
Khỏe chưa chắc đã là hay.
Phải khéo léo, biết dưới này, trên kia (:P)
ko cần mồm miệng tía lia
Cần tâm thành thật, chuyện kia hậu bàn

Pha Lê có X thì X trên bàn
đừng X giữa màng chẳng thằng nào phê
nếu mà K lỡ có tê
để iem xoa bóp K mê ngay mà

(hic, lậm 7xsg rồi nà)

ki_en Có nghề xoa bóp đấy à
Vậy xin em ấy cho nhà Dương Nguyên

Còn anh dạo này đang thiền
Kiên ngồi tự bóp cho Kiên được rồi :D

ki_en Một xe thịt, bốn xe xôi
Một cu li, mấy mợ ngồi ngất ngư

P.S. … Thịt xôi dễ hỏng dễ hư
Phải xài ngay kẻo thịt nhừ, mất ngon
Ki_en có được mấy hòn
Mà ngồi tự bóp, tự luồn, tự phê?

Pha Lê Hay Kiên sợ chúng mình chê
Hai quả đã mất sao phê hả Gừng
Cho nên Kiên mới ngập ngừng
Tự nắn tự bóp tưng bừng mình Kiên

VetGia® Sợ quá! Chạy thôi =))


Monday, May 7, 2007

Anh MĐ!

Mt người anh đã rt lâu ri không gp, không trò chuyn. Mt người mà chưa khi nào thy viết nhng tâm s dài như cho chính mình thế. Mt người mà ch dùng nick này duy nht ch đ post không nhiu nhng bài viết trong topic ca em, và dành tng cho em "Tui 20 yêu du" ca Nguyn Huy Thip! Cm ơn anh, dù đôi khi mun ước ao nhiu năm trước chưa tng tình c biết anh; hoc ao ước, anh không xa đến thế, anh đâu đó quanh HN... có l đã không có nhng câu chuyn dài đến tn bây gi. Có th anh vn luôn quan tâm và đc blog ca em, cũng có th chưa bao gi đc. Nhưng nh nhé. Anh vn còn n em 1 ln nào đó ngi trò chuyn. Có bia na, gia HN, dù rt lâu ri em không ung!

Và chc anh s không phin, khi em gi li đây 1 bài viết rt cũ ca anh! :-)

Nào cô bé gừng sao lại buồn thế này. Em đã đọc cuốn truyện "for whom the bell tolls" (của hemingway) chưa, đó là một cuốn sách nên đọc, hơi buồn nhưng nên đọc. Thật tiếc là anh cũng chưa đọc quyển này, chỉ đọc một đoạn trích và bị ám ảnh bởi câu nói của nhân vật chính "Ngươi hỏi chuông đang nguyện hồn ai ư? chuông đang nguyện cho chính hồn mi đó"

Viết cho người mãi rồi.... có phải viết cho người ko hay là đang viết cho chính mình??? Vậy sao lại phải buồn bã thốt lên câu hỏi "Ai viết cho mình?"

Lâu ko múa máy trên bàn phím rồi, hôm nay anh thử mạo muội viết một bài nhỏ, gọi là đóng góp một chút cho cái chủ đề hết sức dễ thương này. Thử viết cho người ở xa từ một người ở xa nhé. Nhưng thật là viết cho ai? viết cho chính mình thôi.

Người ta bảo, ko đi đến tận cùng của đớn đau, làm sao hiểu được ý nghĩa của cảm giác nhẹ nhàng ko bệnh tật.
Người ta bảo, ko gặp thất bại làm sao có được thành công,
Người ta lại bảo, ko có nỗi buồn thì làm sao biết được mình đang vui
Người ta còn bảo nhiều thứ lắm .... Nhưng tựu chung lại là người ta bảo làm người ai cũng phải trải qua nhiều nỗi buồn, niềm đau, thất bại, vv, những cái đó sẽ giúp chúng ta trưởng thành hơn, vững vàng hơn và hiểu được giá trị của cuộc sống hơn.

Anh vốn là người rất ghét kiểu a dua theo mọi người. Anh thấy ai đi xa cũng kêu nhớ HN, lúc đó anh tự nhủ: ừ thì chắc là cũng nhớ, nhưng mà làm gì đến nỗi vậy mà cứ be rinh lên thế. Em cũng có hỏi, HN có gì mà ai cũng nhớ, cũng yêu. Có lẽ giờ anh mới thật sự có câu trả lời cho cả hai câu hỏi ở trên.

HN có gì ư, làm sao anh nhận ra được khi hàng ngày anh vẫn đi lại trên phố phường HN, mặc nhiên tận hưởng những thứ mà HN có. Làm sao anh thấy được cái vẻ thong dong tự tại rất thăng long trong cái cảnh các cụ già thong thả đi dạo buổi sáng tương phản với dòng người tấp nập đi làm ở bên ngoài. Làm sao anh thấy được sự thay đổi hàng ngày của HN để mặc dù phải nhăn mặt, đeo kính để tránh bụi nhưng vẫn hạnh phúc khi thấy những toà nhà, những con đường mới đẹp hơn. Làm sao anh thấy được cảm giác bình an ngồi cùng bạn bè uống nước trên vỉa hè, ngắm mọi người và các cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống đi lại. Làm sao anh thấy được cảnh hai vợ chồng nhà kia, chồng đèo vợ có bầu đi làm, khi chia tay mắt nhìn nhau mà tràn đầy hạnh phúc trong cái quay xe hối hả sợ muộn làm của chàng trai. Làm sao anh cảm nhận được Hà nội náo nhiệt và tấp nập nhưng chỉ cần đi vào một ngôi nhà trong ngõ phố cổ thì đã như ở một thế giới khác, thế giới của 100 năm trước, ánh nắng dịu mờ chiếu trên cầu thang bụi bặm làm từ những năm đầu thế kỷ. Ko khí hơi ẩm lạnh nhưng yên bình. Mọi âm thanh tấp nập náo nhiệt như biến đi. HN đấy em ạ, bình an mà cũng tấp nập, hối hả mà cũng chậm rãi. Những điều đó khi anh xa HN anh mới cảm nhận được.

HN có gì nữa mà sao anh nhớ đến vậy? HN còn có nhiều thứ lắm nữa, có tuổi thơ của anh, có quá khứ của anh, có bạn bè của anh, có người thân của anh. Tất cả những cái đấy đã làm nên anh hiện giờ. Vì vậy HN đã là một phần trong anh, vì vậy khi xa HN thì anh nhớ. Thời gian rồi sẽ làm anh thay đổi. Tình yêu HN trong anh có thể ko còn vẹn nguyên nhưng cái cảm giác nao lòng trước ngày về HN, cảm giác hạnh phúc và háo hức khi trở lại quê hương, cảm giác muốn nhìn qua cửa kính để xem HN đã thay đổi thế nào, cảm giác như nhìn thấy người thân của mình trong những dòng người hối hả kia, cảm giác - ước mong được trở lại HN, cảm giác đó sẽ mãi ko thay đổi.

Anh hiểu ra rằng, khi nói yêu HN, ko phải chỉ là mình yêu HN ko mà còn nghĩa là yêu quá khứ của mình, yêu bố mẹ, người thân, bạn bè, yêu kỷ niệm và vì vậy nó hoà thành vào tình yêu lớn hơn - tình yêu đất nước, yêu tổ quốc việt nam nữa. Và phải chăng đó mới chính là lý do mà sao mọi người đều yêu HN thế.

08.2003

-----------------------------

Viola HN có gì ư, làm sao anh nhận ra được khi hàng ngày anh vẫn đi lại trên phố phường HN, mặc nhiên tận hưởng những thứ mà HN có. Làm sao anh thấy được cái vẻ thong dong tự tại rất thăng long trong cái cảnh các cụ già thong thả đi dạo buổi sáng tương phản với dòng người tấp nập đi làm ở bên ngoài. Làm sao anh thấy được sự thay đổi hàng ngày của HN để mặc dù phải nhăn mặt, đeo kính để tránh bụi nhưng vẫn hạnh phúc khi thấy những toà nhà, những con đường mới đẹp hơn. Làm sao anh thấy được cảm giác bình an ngồi cùng bạn bè uống nước trên vỉa hè, ngắm mọi người và các cô gái trẻ trung, tràn đầy sức sống đi lại. Làm sao anh thấy được cảnh hai vợ chồng nhà kia, chồng đèo vợ có bầu đi làm, khi chia tay mắt nhìn nhau mà tràn đầy hạnh phúc trong cái quay xe hối hả sợ muộn làm của chàng trai. Làm sao anh cảm nhận được Hà nội náo nhiệt và tấp nập nhưng chỉ cần đi vào một ngôi nhà trong ngõ phố cổ thì đã như ở một thế giới khác, thế giới của 100 năm trước, ánh nắng dịu mờ chiếu trên cầu thang bụi bặm làm từ những năm đầu thế kỷ. Ko khí hơi ẩm lạnh nhưng yên bình. Mọi âm thanh tấp nập náo nhiệt như biến đi. HN đấy em ạ, bình an mà cũng tấp nập, hối hả mà cũng chậm rãi. Những điều đó khi anh xa HN anh mới cảm nhận được.
--------------------------
ừ ừ :((

P.S. … ừ ừ, người yêu, ngoan nào không được khóc. Tháng 5 rồi, sắp được về với HN rồi...

Lam Em Gừng nhiều anh viết bài cho nhẩy(icon há hốc miệng)
Mình cũng là 1 người nhẹ dạ viết cho nó mới đau, dù mình không phải giai, khà khà.
Các anh của cô nhiều anh văn hay chữ tốt nhỉ, chị chưa quen biết được thằng bạn nào biết viết quá 3 câu gạch đầu dòng đâu, chán quá.

Lam Ờ, mà cái giọng văn này chị ngửi thấy quen quen cô ạ ;-D

P.S. … Ớ, thế mà em cứ tưởng "Thằng" viết bài này cho em ngày xưa là bạn của chị cơ đấy. Nhưng chị nói rồi, bạn chị ko ai viết nổi 3 câu gạch đầu dòng, thì đồng chí MĐ này chắc ko phải bạn chị đâu nhỉ, hihi, dù là văn có hơi bốc mùi.... quen :D

Lam À, biết ngay mà,đọc thấy quen quen, mấy cái ý tứ trong này được nhắc đi, nhắc lại trong 1 số thứ chị đã đọc, chị được mỗi 1 khuyết điểm là sáng ý cô ạ,hehehe.
Vậy thì nhất định "thằng" mà cô tưởng không phải bạn chị rồi, nếu nhỡ may có là bạn chị thì bây giờ chỉ là người "đã" là bạn chị, chứ không phải người "đang" là bạn chị, mà cái gì thuộc về quá khứ, người nào thuộc về dĩ vãng thì không được tính trong số các "thằng" bạn chỉ biết viết không quá 3 gạch đầu dòng của chị bây giờ, hì.

P.S. … Ôi, phủi 1 số thứ thôi chứ, ai lại cái gì cũng phủi hết thế hả chị????

Lam Có những lúc phải biết phủi đi mọi thứ để có thể sống vui cô ạ, như vậy gọi là biết thương xót bản thân đấy ;-D

TRA G… Có những thứ không phủi được, phủi cũng không đi thì phải làm thế nào chị ơi????

Lam Chẳng có gì không làm được, chỉ có mình muốn hay không muốn làm thôi, không ai thương mình bằng chính mình, nếu em không làm được điều đấy thì là em đang tự ghét bỏ bản thân mình đấy.
Trong khi mình cứ tự huyễn hoặc mình về một tình cảm sâu nặng, trong khi mình đau đáu về quá khứ, thì họ đã quên mình từ rất lâu rồi, bởi thế cho nên tại sao mình không phủi họ đi và tự thương lấy mình chứ.

Lones… - Chị gái chỉ được cái nói đúng.
- Mà sao chị không nhận ra đồng chí MĐ này nhỉ? Cái title nó nói lên hết rồi mà? Em là người không quen mà còn nhận ra nữa ...
- Đây là cái gạch đầu dòng thứ 3 ...

P.S. … Cái gì mà ko biết chính xác thì nói ít ít thôi, cũng chả ai bảo là khuyết tật đâu. Ngồi đấy mà suy diễn, càng suy diễn càng thấy lố bịch


Sunday, May 6, 2007

iem Gừng lăng nhăng

333 magnify

“Đi đêm lắm có ngày gặp ma”, iem Gừng chẳng cần chờ đến đêm đã vớ phải ma ngay giữa ban ngày. Như trưa nay, giữa lúc đang nằm gác chân nghe nhạc một cách cực kì sung sướng ở nhà thì bất ngờ đt gào thét điên loạn, số gọi đến là số lần đầu gọi cho iem Gừng, nhưng tên người gọi thì cực kì cũ.

- Alo, bà còn nhớ ai không đấy?

uhm... chỉ có gã không nhớ, thậm chí có khi ko thèm save số của mình, chứ mình thì lúc nào chả lưu số của gã. Đường đường là bà xã của gã, chẳng lẽ không lưu?

- Dĩ nhiên là nhớ số của ông xã. Chỉ có ông là quên bà xã thôi. Mấy năm không gặp, tưởng li dị rồi?

- Bà nói thế là thế nào? Tôi đang ngồi với... chồng suýt cưới của bà đây. Bà giải thích đi. Tôi có còn là ông xã của bà nữa không?

- Ông xã thì vẫn là ông xã. Chồng suýt cưới vẫn là chồng suýt cưới. Khác nhau nhé. Mà làm sao ông lại gặp chồng suýt cưới của tôi?

- Trái đất tròn mà lại. Giờ bà giải thích đi, thế là thế nào?

- Tại mấy năm ông biệt tích, tôi 1 mình trống vắng. Đến khi biết được chút tin tức của ông thì lại nghe thiên hạ đồn ông sắp lấy vợ khác, vậy nên tôi có chồng suýt cưới cũng đâu có gì khó hiểu?

- Thôi được rồi, chuỵen đó chờ sang tuần tôi về HN rồi bà tha hồ giải thích!

Nói xong gã cúp máy. ơ, có gì mà phải giải thích nhỉ? iem Gừng có chồng suýt cưới, thì gã cũng có bị mất quyền làm ông xã của iem Gừng đâu? Mà từ cuộc điện thoại của gã, ông xã nhặt được của iem Gừng, nhìn lại mới thấy là iem Gừng cực kì là đa tình và lăng nhăng nhé. Nào

Người yêu: Juliet Mùa hè, KingKong (suýt thôi á, người yêu trong 1 lúc xao lòng thôi á)

Bồ nhí: Phale

Tinhdich’s group: Nhiều lắm, ko kể hết được

1 list các thể loại anh yêu

Chồng suýt cưới: Ki_en (Quái lạ, nói Ki_en ai cũng biết, nhưng lại ko ai biết Kiên là sao???).

Chồng: Dragon, Chồng chung với Mỹ Quyên (giống như Ki_en là chồng chung của rất nhiều em khác) giờ gã tít tắp tận nơi nào trên nước Đức rồi í

Ông xã: Nhặt được từ vụ gặp mặt Olympia miền Bắc năm nào, hai đứa già đầu nhất có mặt đã tự nguyện “ghép đời nhau” lại thành 1 cặp (đẹp đôi)
.....

Sơ sơ thôi đã thấy chóng mặt. Hôm nay là ông xã đụng đầu chồng suýt cưới tại SG, ngày mai sẽ là gì nhỉ? Ai bảo iem Gừng đa tình và lăng nhắng cho lắm, lăng nhăng chết đi được í. Rồi có đến 1 lúc nào đó sẽ không thể nhớ được là mình có bao nhiêu người yêu, bao nhiêu bồ nhí, bao nhiêu chồng.... hay không???

------------------------------

Viola í í :))

Mítđơ… Lăng nhăng bình thường, hí hi' chính là sơ múi gì được khôn kìa..

Tuyet… E Gừng đa tình, tinh đà...đà đá đa...mình toàn chơi với những người đa tình...chít mất thôi... :((

Hai Anh Nhặt được từ vụ gặp mặt Olympia miền Bắc năm nào, hai đứa già đầu nhất có mặt đã tự nguyện “ghép đời nhau” lại thành 1 cặp (đẹp đôi) <---- Đôi lứa xứng đôi (@Chí phèo - Nam Cao) =))

P.S. … @Người yêu: :X Tháng 5 rồi, mau về nhé
@Môi Cong: Sơ múi gì cũng nhất quyết không khai ra đây
@Nga: Ờ :P
@Anhbdh: Không được ghen tị thế

ki_en Cái kim trong bọc lâu ngày cũng (tự) lòi ra nhé :D

P.S. … Ai bảo lúc người ta bảo cưới thật đi thì cứ giãy nảy lên cơ!

ki_en ảnh này ai chụp thế nhỉ? :)

P.S. … Chả biết ai chụp. Mà cũng chả biết chụp ai luôn. Ứ giống gừng!

Saturday, May 5, 2007

Nhớ....

333 magnify

Những bông hồng vàng khép cánh

chạy trốn vào đêm

biết không anh

hơi thở của đêm mang mùi hương huyền hoặc...

(Tặng cho người gần gũi, người xa xôi, người hiểu và người không hiểu. Người từng yêu thương và cả những người từng ghét bỏ, từng thất vọng, từng nhìn ta với 1 con mắt khác. Tặng cho ai chỉ 1 lần nghe nói, cho những người không thấy mà tin!)

Hôm nay, thèm được ngồi ở tầng 5 quán cũ, ngả hẳn người ra chiếc Sofe thật to và êm ái, ngắm nhìn mặt hồ đang chìm dần vào đèn xe, chìm dần trong dòng người hối hả, chìm dần vào đêm. Nhớ....

Thèm Chocolate nóng. Chocolate đen đắng ngắt, từng chút một, tự chính mình lại thấy ngọt ngào. Nhớ....

Thèm 1 quán cafe quen, mà cứ lần nào ngồi ở đó gọi cafe thì y như rằng sẽ bị người khác tranh uống mất, đổi lại một thứ đồ uống khác. Quen dần với những thức uống ko phải cafe cũng từ đó. Nhớ...

Thèm một góc hồ xôn xao gió, xôn xao lá, xôn sao sóng vỗ. Còn mình thì lặng im. Nhớ...

Thèm ngày xưa trốn học, chạy xe rong chơi. Cánh đồng cuối mùa gặt, Mùi thơm rơm mới. Mùi khói bếp lúc trời ngả về chiều. Nhớ...

Thèm Gin với Tonic. Chỉ nhìn thôi, không uống. Chán rồi, chỉ nhìn thôi. Để nhớ....

Kỷ niệm không thể nhạt phai, hay lòng mình chưa khép???

------------------------

Tuyet… Tớ cũng nhớ ấy ạ... :)

Pha Lê hic, bạn Gừng lại làm bồ nhí nhớ, hic hic

Friday, May 4, 2007

SG - Ngày đen tối!

25.04 - Ngày đầu tiên ở SG, gặp toàn những chuyện không đâu!

Đầu tiên là nắng. Nắng kinh hoàng khủng khiếp đến mức 1 con sâu ngủ như tớ sau mấy đêm ít ngủ cũng không ngủ nướng được. Cứ nướng như thói quen ở Hn, chắc mọi người sẽ có món thịt người ướp Gừng héo nướng ngay lập tức. Mà giữa cái nắng điên cuồng của SG những ngày này, dù có tươi ngon béo ngậy đến đâu cũng không thể nào nuốt cho nổi. Lần chần mãi rồi cũng bò ra hàng gội đầu, vừa gội vừa vẽ móng. Khốn cbn nạn là nhân viên vẽ móng bữa nay nghỉ, mà những đứa có mặt không đứa nào nói với mình 1 câu, cho đến tận khi móng đã sửa xong đâu đấy và mình trố mắt hỏi sao ko vẽ, thì mới ngã ngửa ra rằng thì là mà nhân viên vẽ móng hôm nay nghỉ! Không lẽ làm móng ở 1 nơi, chạy sang nơi khác vẽ. Dẹp. Dẹp luôn cái ý định làm cho bạn Miu thân mến bất ngờ với bộ vóng vuốt hoa hoè hoa sói của mình!

Rồi lỡ hẹn. Gã hâm bảo chạy qua ăn trưa với mình và mọi người mà mất mặt, đến khi bực quá gọi cho lão ấy hỏi “chết ở đâu” thì nghe lão gầm gừ “Anh đang họp, 10’ nữa có mặt”. Phù! Tưởng đâu được ăn ngay, nhưng cái quán bánh xèo “ăn là ghiền” ngay gần nhà chồng suýt cưới quyết tâm cho cả bọn ăn món mầm đá. Mình thì đói. Đứa nào cũng đói... cho đến tận khi quyết định đứng lên đi thì đồ ăn mới lò dò được mang ra. Trời thì chói chang nắng, ko khác gì 1 cực hình. Không lẽ nói bọn quán đổi tên thành “Ăn là phiền”

Dự định xuống thăm chị cũng không thực hiện được. Sáng anh có việc qua Sg, gọi cho mình, hỏi có muốn đi đâu chơi không anh đưa đi. Lầu bầu với anh là em sẽ tự đi, rồi sẽ bắt bus xuống anh chị. Lát sau chị gọi hỏi chừng nào xuống? Hứa sẽ xuống, mà rồi cho đến tận bây giờ khi đã sang ngày mới được hơn 3h vẫn ko thấy mình xuống, và ko thể nào xuống kịp trước ngày 30.4. Thật là tệ. Tự nguỵ biện mình vốn dĩ lười. Trời thì nắng. Đường lại xa, lại không nhớ đường. Túm lại là có 1001 lý do để mình nguỵ biện. Dĩ nhiên nếu mình là chị thì mình cũng sẽ ko thể nào ko giận. Biết làm thế nào...

Rồi có bà già nhăn nhó khi mình vào mà cứ mải ồn ào ở đâu đâu, còn với bà ấy thì im hơi lặng tiếng, như chẳng biết bà ấy là ai, như chẳng hề có bất cứ một mối liên kết nào giữa mình với bà ấy. Ôi giời ơi, hơn người ta những 14 tuổi mà còn bon chen thế? Mình mà hơn ai 14 tuổi thì mình thề là mình sẽ không thèm ghen tị thế bao giờ. Thật đấy. Mình ko gọi vì mình biết thừa bà í còn lâu mới chịu bò ra đường giữa trời nắng gay gắt của SG để đi chơi với mình, chưa kể là từ chỗ bà í làm về đến chỗ mình xa tít tắp. Rồi nếu mình gặp và đi chơi với bà í hôm nay, thì thể nào con mèo lẻo mép nó cũng gào lên, vì mình đã ko chờ nó, mình đã gặp bà í, đã đi chơi với bà í trước nó blah blah... đủ thứ. Nên tốt nhất là chờ nó vào, cho đủ hai đứa tha hồ véo von vòi vĩnh đòi bà già ham vui kia dắt hai đứa trẻ nhỡ nhỡ là mình với bạn Miu và hai đứa nhóc nhà bà í đi chơi....

Chiều ngồi cafe, có người nhắn tin qua nhắn tin lại về chuyện đi chơi. Mình biết là mình cực kỳ quá đáng khi 1,2 nhất định không chấp nhận bất cứ lý do vắng mặt nào. Mình biết rằng nếu mà mình nhận được những tin nhắn do chính mình gửi như thế thì cũng không biết phải trả lời thế nào. Mình sẽ băn khoăn, sẽ khó xử, sẽ day dứt, sẽ cảm thấy có lỗi ghê gớm lắm, mặc dù là chẳng ai có lỗi ở đây cả. Mình là như thế đấy. Ngoài những lúc đanh đá, ngoa ngoắt, lắm lời, vô duyên, không biết cư xử thì còn có những lúc quá quắt như thế nữa đấy. Mình dù đã cố hoàn thiện nhưng vẫn đầy những khiếm khuyến như thế đấy. Thất vọng không???

Buổi tối đón đồng bọn ngoài sân bay. Chuối cả buồng! Chẳng những bị delay 30’ mà cuối cùng, hành lý lại còn trễ lại chuyến sau nữa. Là chờ đợi. Là mệt mỏi. Là cáu gắt. Là nhăn nhó... Cuối cùng, khi nhận lại hành lý và trở về đại bản doanh đã là 0h đúng. Chẳng đứa nào muốn ngủ, chỉ muốn ăn và ăn, muốn biết thế nào là SG bynight... đi lên 196 Nguyễn Tri phương - phố ăn đêm... Ngày càng trở nên u ám hơn với một số chuyện không vui nữa xảy ra. Dù sao thì vài giờ sau đó, chuyến đi cũng vẫn bắt đầu. Một chuyến đi dài, có đủ vui buồn, nhưng kết thúc vẫn là 1 chuyến đi thành công!

----------------------

Riêng… Hơ hơ, em vẫn còn nhớ cả địa chỉ quán ăn đó hử?

Lam Ê, tưởng muốn bla bla cái gì thì nói hử? Chị ghen tị với cô lúc nào mà cô dám bảo chị ghen tị? Công nhận là nó cứ đẩy cái ghen tị của nó cho mình. Hì, chị rất hạnh phúc là chị hơn cô 14 tuổi,bởi nếu chị bằng tuổi cô và phải làm bạn cô, lê la với cô trong cái nắng gay gắt của SG thì chị thà hơn cô 140 tuổi còn hơn ;-D

P.S. … @anh Hưng: Thù này làm sao quên??? Số 196 Nguyễn Tri Phương, P4, Q.10
@Chị mắt nâu: Thôi thế này nhé, em đính chính lại là em ghen tị vì em kém chị những 14 tuổi mà không xinh đẹp được bằng chị, không có hai cô con gái đáng yêu ơi là đáng yêu như chị... nhá nhá nhá, đổi lại như thế nhá, đổi luôn cả gió mùa đang về HN hôm nay vào Sg cho chị nữa này :D

Pha Lê hic, bạn Gừng vẫn tâm trí viết bài hử, tớ chịu, ngoài cái ìn chai crazy, hic hic

P.S. … Hì, viết chứ. Cho những kẻ ko đi nghe mà thèm :D

Solkhìn hỏng biết tui có đang thèm không hén? tui đang thèm đi Phú Quốc thì đúng hơn :D

Solkhìn hỏng biết tui có đang thèm không hén? tui đang thèm đi Phú Quốc thì đúng hơn :D

P.S. … Thèm thì cũng ko được đi roài. Giờ má mì set-up vụ Phú Quốc nhanh nhanh đê, không có là iem Gừng lại đi hẹn hò với giai khác ngay đấy

Pha Lê ối zời ai cho mà hẹn, đào cứ từ từ đợi lệnh điều động của má mì nhá nhá :D

P.S. … má mì đi vắng, tớ tự dating với giai chứ ngồi đấy chờ má mì có mà héo hắt gầy còm đi à :P

Thursday, May 3, 2007

Lúc happy nhìn lại những lúc down (*)

222 magnify

Đã đánh rơi ở sự hào hứng, sự nhiệt tình ở đâu đó từ trước khi bước chân đi. Nhưng đã nghĩ, rằng đi rồi sẽ vui giữa những ồn ào, những tha thiết cũ, những bạn bè.... Ừ thì đã đi, đã đến, đã gặp, đã nghe và đã thấy, đã biết. Có vui đấy chứ, có cười nói rộn ràng suốt cả quãng thời gian rong chơi đấy chứ... nhưng sao cứ thấy lòng mình nghèn nghẹn một điều gì không thể nói. Đã tự mình bước ra khỏi những thứ bình yên, yên ả để bước đến với những thứ không bình yên, để rồi thấy sợ.

Nỗi buồn giấu sau những niềm vui, những nói cười, những rộn ràng gặp gỡ. Đã không thể nào lý giải nổi vì sao mình như thế. Đã không thể nào hiểu được vì sao nét mặt lại đầy vẻ u ám khi gặp chị, dù lúc đó đã rất vui, đã nói bao nhiêu là chuyện, đã nhắc về những ngọt ngào ngày xưa, những người bạn cũ, những ngày vời vợi xa. Cứ tíu tít với chị, đến nỗi bạn PL còn chạnh lòng vì bị mình bỏ rơi. Vui là thế mà đôi mắt mình dường như cứ mang một màu u ám, gương mặt tìm mãi ko nổi 1 nụ cười. Những lạ lùng không sao lý giải nổi!

Trước khi đi đã không vui, những ngày lang thang là những ngày up-down thất thường mà tự chính mình không muốn kiểm sóat hay giấu giếm. Cho đến lúc về nhà, thì hoàn toàn rã rời. Tâm trí mệt mỏi và thể xác thì uể oải. Bóng tối và những giai điệu không còn là nơi nương náu. Thậm chí không cả dám đối diện mình như hôm nào. Đã rất vội vàng gom góp cất giấu những bất an ấy trong ngăn kéo u buồn và muốn lãng quên, để rồi sáng nay ra ngồi khóc!


Thật lòng, muốn nói lời cảm ơn những người bạn đã luôn ở bên lúc tôi vui, khi tôi buồn và cả khi tuyệt vọng. Những người đã chia sẻ, đã chịu đựng, đã đứng ở một góc nào đó mà lo lắng cho tôi với vẻ bên ngoài bình thản. Những người giúp tôi nhận ra mình còn tha thiết với những yêu dấu quanh mình!

Và tôi nhớ, 1 câu chị đã viết “...Và duy nhất có tình yêu cuộc sống là trọn vẹn, vì người ta vẫn còn muốn đứng dậy bước tiếp trong cuộc đời mà không nằm lại sau khi ngã...” Không phải là vấp ngã, chỉ là tôi đang làm khách trọ trong những nỗi buồn. Bây giờ, khi chuẩn bị rời đi, tôi biết mình đang thay đổi, đang bắt đầu những ngày mới cho riêng mình.

(*): Tựa 1 bài viết của GT

-------------------------

nina Chỉ là "nỗi bất ổn dịu dàng", rồi thì mọi chuyện cũng sẽ qua đi :)

Khôi Lê Hehe, lâu lâu điên điên tí cuộc sống mới vui em ơi :D

Pha Lê Gừng ơi bồ nhí ơi, SG mấy hôm nay lạnh lắm, áp suất rất cao và mưa hoài

Solkhìn Em hồn nhiên, rồi em sẽ bình yên....
Đào đi Phú Quốc với má mì kg nào? :*

P.S. … @Nina: Trước khi mọi chuyện qua đi, thì em Gừng đã học cách đi qua nó.
@Condor: Có ai bảo em gừng ko điên bao giờ đâu anh :D Đi Phú Quốc với tụi em không?
@Phale: Chắc SG nhớ bồ nhí của bạn PL hehe, HN cũng mát mẻ lắm
@Gà xù: "Em hồn nhiên, em sẽ thành con điên" ha ha Má mì lên kế hoạch Phú Quốc đi rồi nhắn em. Má mì gì toàn dụ dỗ đào ăn chơi hư hỏng không à :D
@Juliet: Gần bằng Juliet mùa hè thôi
@Snowbell: He he quên chưa cảm ơn bạn Miu nhờ :P
@Big: Đi, thật nhá. Cho về làm giáo cụ trực quan cho em Tuiscoi. Bọn em sẽ ở dưới cổ vũ he he

Wednesday, May 2, 2007

Bị gái lừa

P/S: Nhớ ĐPC ngày xưa, em Gừng post lại 1 trong những "chuyện dài kì" của Chuyên san "ĐPC cuối tháng". Nhớ những Marie, Quang, Ngautuan, Mix, Bo-doi, anh CHiM, anh Trĩ, những Mỹ Quyên, Snowbell, Chitto... Ôi, em Gừng đúng là người (hoài) cổ.
.

Vài năm trước, giang hồ vẫn đồn đại em Gừng nửa đêm lên net lừa giai. Em Gừng lại bảo nửa đêm lên net bị giai lừa. Trước khi biết rõ thực hư, có vài khái niệm cơ bản đã được giai/gái xứ ĐPC ngày xưa làm rõ:

Gái: Một chủ thể giao động ổn định nhưng không có biên (Dạng như khái niệm vũ trụ ổn định nhưng không có biên mà Hopkin đề cập)

Giai: Một chủ thể giao động đầy biến động trong một phạm vi xác định của mạnh mẽ và yếu đuối.

Giai, gái: Một sự tương tác có tính tương hỗ

Vấn để ở chỗ, phải nắm được sự tương tác đến đâu

Làm thế nào để biến việc bị gái đá thành để gái đá

Những điều (gái) cần giả vờ khi được cưa qua mạng

Nghệ thuật biến mình thành sự lựa chọn của gái

Tâm sự của các Cao thủ cưa gái (hay còn gọi là các đại gái gia)

Chi tiết việc em Gừng nửa đêm lên net lừa giai (or bị giai lừa), mời đọc nội dung trong khung dưới đây

Ghi chú: Xem bản đầy đủ ở đây