Wednesday, July 4, 2007

Trả nợ "quỷ thần"

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nguyên nhân của bài tự thú này là bạn Gừng bị bạn TrangNeu bắt cóc (Thế này thì ai nhàn cư vi hơn ai Trang ơi???) . Đang lúc bê ta bối rối, nhưng dù sao tớ cũng ngồi lảm nhảm bôi trát ra cho nó thành cái gọi là blog entries

"Mỗi người chơi phải bắt đầu với 7 sự thật/sở thích gì đó về bản thân họ. Những người bị bắt cần phải viết vào blog của họ 7 thứ về họ, cũng như những điều luật này. Kết thúc entry, bạn phải bắt 7 người khác và liệt kê tên của họ. Đừng quên để lại cho họ một quick comment nói rằng họ đã bị bắt và phải đọc blog của bạn". (trích từ blog của TrangNeu).

Tuy nhiên bạn Gừng sẽ modify bài tự thú đi một chút (dù là bạn TrangNeu cũng đã modife từ người bắt cóc bạn í, rồi người bắt cóc bạn í cũng đã modife đi từ những người trước đó….), Cụ thể là

A. Bạn Gừng sẽ lảm nhảm kể lể về 7 thứ gần đây nhất có liên quan đến bạn Gừng

1. Bạn bè thân: (Nhiều lắm. Danh sách được sắp xếp ngẫu nhiên, ko phân biệt mức độ thân) Bè lũ 4 tên (bạn ĐH), Snowbell (Mèo già hoá snowbell he he), Dzũng (my đt), Huyền, Tuấn béo, Hà cong, Hải Anh hâm hấp (giờ còn thân ko?)… Có người ngày nào tớ cũng gặp, có người lâu lâu mới gặp 1 lần, cũng có người cả năm tớ chẳng gặp. Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng là lúc nào họ cũng có 1 vị trí nhất định đối với tớ, và tớ cũng biết rằng họ luôn yêu thương, lo lắng cho mình.

2. Những người tớ muốn gặp nhất: (Tớ ham chơi và ham vui nên lúc nào chả muốn gặp bạn bè. Đây là những người muốn gặp nhất thôi nhá) Huyền, V, Dzũng… không chỉ vì quá lâu rồi tớ ko gặp họ. Những người mà ngay cả khi gặp rất nhiều thì tớ vẫn cứ muốn gặp nữa, muốn ở bên cạnh thật nhiều, muốn…

3. Người mà nói chuyện làm tớ thấy dễ chịu nhất (không quá nhiều, nhưng cũng ko kể hết ở đây được)

Snowbell: Không phải lúc nào cũng thật dễ chịu, nhưng là 1 người bạn luôn ở bên tớ khi cần thiết, chia sẻ với tớ nhiều hơn 1 người bạn. Hơi sến và khách sáo, nhưng tớ muốn nói lời cảm ơn với bạn Mèo dzừ thật nhiều.

Dzũng: Nhiều lúc cứ ví dụ như Dzũng là cái thùng rác của tớ, để tớ có thể trút vào đó bất cứ điều gì, dù là buồn, dù là vui, dù là những câu chuyện ko đầu cuối, dù là ngớ ngẩn. Có đôi khi Dzũng im lặng nghe, có đôi khi Dzũng mắng tớ và muốn tớ hứa với Dzũng những điều thật khó khăn… dù thế nào, thì tớ luôn biết đó là vì Dzũng lo cho tớ (hì, sorry nhá, đã để cho đệ phải lo lắng cho sf nhiều).

Toàn Danfoss: 1 người bạn, 1 người anh. Người dù hơn tớ gần cả chục tuổi nhưng ko bao giờ coi tớ là nhóc. Người chia sẻ với tớ nhiều vấn đề trong cách nhìn nhận cuộc sống, cho tớ những lời khuyên tốt, những bài học quý trong công việc (dù chưa bao giờ làm việc cùng đồng chí này). Người mà gần 1 năm rồi chưa gặp, chỉ vài lần nhắn tin rồi lại bị cuốn vào công việc. Chả biết lúc nào mới gặp.

Hot Chocolate: Người mới chỉ gặp 1 lần duy nhất, dù vài năm trước đã từng message qua lại trêu chọc nhí nhố. Cảm ơn anh đã lắng nghe, và đã chia sẻ, đã không trách mắng (hay là ko thèm trách mắng)???

………..

4. Niềm vui gần đây nhất: Cách đây đúng 18h đt tớ rung bần bật, ngó vào thì là “private number” nhưng lúc nghe thì lại là 1 giọng lạ hoắc “mấy giờ rồi còn online, ngủ đi…” - Tức điên, ko biết thằng cha nào cà chớn, nên tớ xổ 1 câu “online kệ tui. Mắc mớ gì mà nói. Nhiều chuyện” xong dập máy cái rầm. Thêm hai cuộc gọi từ private number nữa nhưng cóc thèm nhấc. Ngay lập tức màn hình máy tính hiện ra cái mặt cười nhăn nhở kèm theo lời phàn nàn là “sao sf ko nghe máy” ^^ Hoá ra là đt tớ gọi, ngay sau khi vừa nhận bằng tốt nghiệp. Bất ngờ và vui. Dzũng thì cười ha hả vì lừa được tớ. Uhm… Ai mà lại nỡ giận 1 trò đùa dễ chịu như thế chứ. Chúc mừng Đt nhé, 6 năm trôi vèo qua nhanh nhỉ? Sắp được về rồi

5. Tai nạn gần đây nhất: Cách đây 4h30 khi tớ ra mở cửa. Đồng chí khách nhà tớ chơi ác, đứng ngoài giữ chặt cửa ko cho tớ mở, tớ mới ghé mắt nhìn qua khe (mà cóc thấy gì hết). Bất ngờ đồng chí ấy đẩy cửa xông vào, thế là cái trán tớ lĩnh đủ hu hu. Ngay sau đó mặc dù cô bạn tớ đã xoa, đã thổi đủ kiểu thì nó vẫn sưng vù, đỏ tấy và dĩ nhiên là đau. Thủ phạm thì điềm nhiên như ko, mãi sau mới phát hiện ra và buông 1 câu “sorry” cực kì khó chịu. Gruzzzzzzzzzzzzzz.

6. Nước hoa: Trước kia tớ nghe Bầu nói về nước hoa là tớ ngán đến tận cổ, Bầu nói nhiều quá, mà Bầu lại ko show hàng trước mặt cho tớ coi :D Loại nước hoa đầu tiên tớ dùng là Christian Dior Addict, dùng chung với bạn Hà Cong. Chai nước hoa tớ mua gần đây nhất cũng là Dior Addict do Dzũng vác về. Nhưng chai đầu tiên tớ sở hữu thì lại ko phải là Dior mà là Victoria’s Secret Pink, quà “hối lộ” từ bạn Nancy, mùi ngọt ngọt, mát mát mà lại sexy. Mùa hè thì tớ hơi lười, vì trời nóng quá, chỉ thi thoảng dùng Paris Hilton or Pink or J’adore thôi hì hì

7. Người được nhắc đến nhiều nhất trong blog entries này: Dzũng. Ha ha, tha hồ mà hắt xì nhé. Ai bảo Dzũng là đt của tớ cơ chứ. Nhiều khi tớ cứ trêu Dzũng là, giá mà tớ kém Dzũng vài tuổi, tớ sẽ iêu Dzũng ngay. Dĩ nhiên là chẳng có chuyện giá mà đó xảy ra, cho nên tớ mới dám ước ao thế hi hi thế cho nên em gái nào sau này làm em dâu tớ thì đừng có ghen đấy nhé.

B. Sẽ không có danh sách 7 người tiếp theo bị bạn Gừng bắt cóc, vì trò này cũng vui, nhưng không phải tất cả mọi người đều hứng thú với trò chơi này JJ Bạn nào đọc blog entries này của bạn Gừng và thấy hứng thú thì cứ tự nhiên xếp mình vào danh sách bị bắt cóc 1 cách tự nguyện. Và nhớ để lại comment để bạn Gừng biết, và đọc.

Chúc tất cả các bạn luôn vui.

----------------------

Ngô Đ… zụ này thấy cũng vui mà. có gì để giựt tít...bi oan thế nhỉ?

P.S. … Không phải oan, mà là giật tít để câu khách he he

Trang… Hí hí, cuối cùng thì mình cũng đã bắt cóc đủ những người cần bắt cóc.

Fishy Chị Gừng thật nhân đạo, ko muốn có thêm victims cho cuộc chơi! Có người phá luật chị TrangNEU ơi!

P.S. … @TrangNeu: Bắt cóc xong rồi làm gì tiếp theo Trang ơi :D
@TrangKá: hí hí Gừng nhận đạo nhờ em nhờ (icon ngượng đỏ 1 số thứ)

VetGia® Dào! Vấn đề là các đối tượng nghĩ thế nào thôi. Vài ba năm quan trọng giề :P

gt CÁi này dài quá tui ko đọc đâu! Làm lại hi hi

Tuesday, July 3, 2007

Sen

Sen tàn trong bình, em chết trong ta....

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
-----------------------

Mítđơ… Ảnh tớ chụp đẹp phít nhờ =))

¤₪▫ M… Ủa, vặt trộm ở đâu thía? ^^

ki_en Kính đẹp ghê, cái chỗ đeo kính nhìn hay hay :)

Nguyễ… A ha! Gừng lại có kính rồi.

ZOS Hangf mowif ve

Gừng's Live show

Lâu lắm rồi mới lại có hứng với ảnh ọt. Hoàn toàn ngẫu hứng. Ngồi cafe với Tinhdich, tự nhiên thèm được chụp ảnh. Rất may là HNV mang theo máy, thế là loay hoay 3 đứa còn lại của buổi cafe chụp cho nhau. Pix cực kì update nhé. Có người chê là để ISO cao quá nên bị Noise. Và tay người chụp hơi run. Kệ chứ. Với tớ thì chả quan trọng lắm. Quan trọng là tớ có hứng và tớ muốn chụp ngay lúc đó chứ không phải bất cứ 1 lúc nào khác. Cái lúc mà mình ko có hứng, thì cho dù có máy xịn, người chụp đẹp đến thế nào thì cũng bằng không ha ha (dĩ nhiên là nếu kết hợp được tất cả những điều trên lại thì không còn gì để nói rồi).

Uh thì xấu, uh thì noise vì ISO cao, ừ thì tay rung.... nhưng mà tớ thích. Và tớ biết trong lúc bọn tớ loay hoay chụp, loay hoay load ra máy tính, bạn Nga đã rất vui. Thế là ổn rồi. Đòi hỏi nhiều mà làm gì. Và chính vì thế cho nên dù ko chuẩn ISO, lại cũng chả sắc nét cho lắm, thì tớ cũng cứ vác lên đây khoe mọi người, và cũng là để update tình hình tớ sau 1 ngày chăm chỉ ở nhà vừa chat + email + nấu ăn + học hành + chơi bời....

Tớ này, cũ ơi là cũ
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Diễn 1 tí nhá
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Không cười, nhưng mắt rất sáng nhé. Chụp nào
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Quần em trắng quá, nhìn không ra...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Cầu diễn với bạn Nga, nhưng do đau đầu nên bạn Nga nhăn nhó
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Vẫn cố cười :D (Tội bạn Nga quá)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Rộn rã vui (bạn Nga& quân bất lương HNV)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
-----------------------

Mítđơ… Bạn Gừng Post ảnh lên host nào thía?

Nguyễ… Sao Gừng lại chui vào khung cửa sổ chỗ của hai pho tượng vật nhau thế?

P.S. … @Vi: tớ dùng photobucket :D
@Thuỷ tinh: ôi giời ơi, làm gì mà anh thù lâu nhớ dai vậy, tối nay trốn cafe tinhdich mà vẫn nhận ra cái cửa sổ đó à

TINHD… Này cái phường "..." kia chửi ai bất lương thế hả? Nhưng mà hình anh lên sao anh trông xí trai ngang ngửa Nguyễn Xuân Thuỷ thế này!

TINHD… Oái, nhầm, tự dưng biến của công thành của tư.

Tuyet… Oé, sao trông mình xôi thịt thế nhỉ :)), nhìn giật cả mình...trông ú na ú nần :))

♪mèo♥… :)) toàn mẫu xịn

ki_en Mình thích hoa lạ, mình thích của lạ :p

P.S. … @MèoĐiệu: Tinhdich mà lị
@Ki_en: Hoa nào lạ, của nào lạ????

ki_en Bức ảnh cuối nhìn Vũ và Nga hạnh phúc nhỉ! Chúc hai bạn hạnh phúc!

cafec… Điệu qua mày ơi!!!!


Monday, July 2, 2007

A lonely Monday!

333 magnify
Mở mắt ra đã là 9:03AM, cứ nghĩ là phải muộn hơn cơ, vì là đêm hôm trước thao thức đến tận hơn 4AM mới ngủ được. Thao thức chả biết vì sao mà thao thức. Chả phải vì nhung nhớ hay trông ngóng chờ đợi 1 ai. Chả phải vì băn khoăn về cái sự thất nghiệp của mình trong khi bạn bè vẫn ngày ngày cần mẫn làm nhân viên chăm chỉ (cho sếp nào đó, or làm thuê cho chính bản thân mình). Cũng chả phải vì lo lắng không biết cái sự thất nghiệp do tớ chủ động nó kéo dài bao lâu. Thế thì vì cái quái gì nhỉ? Mà thôi. Tạm xếp cái sự băn khoăn về lí do ngủ muộn của tớ lại. Entries này chỉ yếu là để review lại ngày đầu tiên "ở nhà một mình" của tớ cơ mà.

Mở mắt ra là online. Đầu tiên là checkmail hỏi về 1 khoá học ở cơ quan 1 anh bạn. Ông anh (nguyên là khách hàng cũ của tớ) phán nguyên 1 câu "chỗ người nhà anh nói thật là đừng học ở đây. Em thử check bên laraband xem sao", hik, thôi xong... em lại chạy cong mông lên tìm những nơi có đào tạo về chương trình đó vậy. Sự nghiệp học hành xem ra có vẻ gian nan đây. Rồi checkmail. Chưa kịp gửi email cho khách hàng về việc mình đã không còn là đầu mối liên hệ trong công việc nữa, nên vẫn email và điện thoại gọi tớ. Mất thêm một công đoạn là foward lại cho bạn Huy. Và để giải quyết cái sự phiền toái này, tớ ngồi viết 1 lèo 4 cái email gửi cho sếp và các đối tác thông báo từng vấn đề 1. Có điều là tớ vừa viết mail, vừa chăm chỉ cần mẫn trả lời message của các bạn yêu tớ gửi tới để hỏi han tình hình ngày đầu tiên ở nhà. (Chắc là các bạn í sợ tớ tủi thân chả làm được việc gì lại ngồi khóc lóc sướt mướt í mà. Dù không tiện kể ra ở đây, nhưng các bạn yêu làm tớ xúc động cực kì, xúc động lắm lắm í). Chính vì điều này làm tớ phân tán, và phải đến gần 12h tớ mới hoàn thành công cuộc viết thư vĩ đại. Các bạn yêu ở công ty cũ cũng chạy vào hỏi thăm làm tớ xúc động lắm lắm. Thơm tất cả các bạn nhá.

gửi thư xong là tớ đói meo rồi. Bình thường ở cty là đang ngồi măm măm rồi í, nhưng em Phương Anh xinh đẹp cũng vì sợ tớ tủi thân nên cũng vừa ngồi ở cty nhai cơm hộp vừa lách cách chat chit hỏi thăm tớ. Tớ vừa trả lời em P.Anh, vừa làm chị Thanh Tâm cho em í. Có điều Thanh Tâm Trà Gừng ứ được nhẹ nhàng tình cảm cho lắm, toàn là các động từ mạnh và hơi ít phổ biến. Hi hi ko sao, vấn đề là em P.Anh hiểu và đồng loã là tốt rồi. Đấy, cứ nhắc đến chuyện làm Thanh Tâm là tớ lại sa đà vào ko sao mà dứt ra cho được. Đến 1h30 thì thực sự là tớ đói, đành tạm biệt em P.Anh để xử lí cái bao tử đang sôi lên ùng ục.

Xong cái bao tử là đến đoạn review lại 1 tí kiến thức, hờ, nhưng mà chữ nghĩa cứ gọi là bay loạn xạ tứ tung, nên được 1 lúc là tớ lăn ra ngủ cho đến khi bạn Nga ngố xông đến. Trong lúc mắt nhắm mắt mở ra mở cửa cho bạn í tớ đã kịp nhớ ra là lúc sáng có hẹn bạn í buổi chiều qua làm bún đậu mắm tôm. Nhanh thôi mà. Bọn tớ phi xuống chợ và 15' sau là có 1 bàn ăn với bún trắng tinh, vừa mềm vừa giòn, đậu vàng ươm, rau xanh và mắm tôm thơm phức (đấy là theo lời bạn Nga thôi chứ tớ có biết mùi vị mắm tôm nó thế nào đâu ặc ặc). ăn cơm xong thì tráng miệng bằng mận cơm. Đấy, cái pix phía trên kia là số mận còn lại mà bọn tớ vì quá no nên ko thể nào mà xử lí thêm được nữa hu hu thế này rồi sau vài ngày ở nhà tớ lại tròn quay cho mà xem

Cơm xong, bọn tớ hẹn hò đi cafe với bọn TINHDICH. Mục đích là để xét duyệt cái sự gia nhập hội của chị MèoĐiệu, nhưng cái sự bất ngờ ko báo trước lại kéo theo hệ quả là nhân vật chính bận, đơn gia nhập lại chưa viết cho nên đồng chí hãy cứ tạm đứng ở ngoài làm thành viên NGÓ nhá :D

Và cafe... tớ lại nổi hứng ảnh ọt. Demo một cái thôi nhé, lâu lắm rồi mới lại có hứng thế.


Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

--------------------------

Tuyet… Hihihi...bún đậu hôm nay ngon thật, ăn no lặc lè, trước khi đi coffee đã dặn không được khai tớ ăn mắm tôm rùi, thế mà giờ đã lại phun lên đây rùi...hừm hừm...thía đấy...May mà đã kịp tráng miệng bằng mận và trà sữa rồi đấy, không có mà chít vì tên này mất...hê hê hê...Cơ mà công nhận là hôm nay bạn G có một series ảnh sến đẹp kinh...nhỉ =)), lần sau có chụp đâu bê đồ của quán thì nhớ bảo tớ đứng làm hàng rào che đồ cho nhân viên quán nó đỡ để ý nhá....hahahahah :))

Dịch chuyển (về phía nào chẳng biết?!!!)

250 magnify

Thế là mình chính thức gia nhập đội quân thất nghiệp. Cho đến tận ngày mình nghỉ, mấy đứa bạn thân còn hỏi “mày định nghỉ thật à”. Ừ, ko phải định đâu, mà là nghỉ thật, và đã kết thúc rồi. Sao nhỉ? Việc kết thúc 1 công việc, việc tự cho mình gia nhập đội quân thất nghiệp, việc không làm việc trong 1 công ty nào đó trong 1 thời gian chẳng lẽ lại là 1 vấn đề lớn lao và khó tin đến thế? Không thể nói gì về công việc tiếp theo, vì lúc này là quá sớm. Những kế hoạch cho mấy tháng tới chỉ toàn học và học. Không phải là có hay là không nữa, mà là PHẢI, vì không còn lựa chọn nào khác nữa.

Mà thời gian này, việc nghỉ, chuyển đổi chỗ làm như là 1 hội chứng, 1 phong trào hay đơn giản chỉ là 1 sự trùng lặp? đếm sơ sơ cũng đủ 10 đầu ngón tay số bạn bè trong friendlist của mình dự định/đã& đang thay đổi.

Đầu tiên là em P.Anh xinh đẹp (xinh đẹp quái gì, chẳng qua gọi thế để mày sung sướng thế thôi ha ha ). Em yêu vừa bắt đầu công việc mới được 2 tuần. Hào hứng có, nhiệt tình có, và có luôn cả cái ý nghĩ rời bỏ. Mà rời bỏ, có nghĩa là lại lên dây cót tinh thần cho 1 công việc mới ở 1 nơi nào đó thậm chí không chắc là nó có tốt hơn chỗ hiện tại hay là không. Thế mà em yêu lại định dụ dỗ mình về làm cộng sự với nó. Rủ rê, dụ dỗ, lôi kéo mình về đó rồi lại xê dịch sang chỗ khác, bỏ mình lại với 1 bầy lang sói độc ác bất lương hử? Được đấy. Tao sẽ ngâm kíu vấn đề này trong những ngày vật vã rỗi hơi sắp tới nhé.

Rồi 1 anh bạn cũng vừa bắt đầu công việc mới chưa đầy tuần đã lại “em ơi, ông bạn anh bên *** đang rủ anh về làm trong cty CK của anh í. Thích làm gì ông ấy cho làm đó”. Vầng, lại cổ cánh, lại khoáng khủng đấy. Nghề top ten hái ra tiền bây giờ đấy. Chưa kể là thích gì làm nấy nữa chứ. Thế thì anh chuyển đi chứ còn phải lăn tăn gì, chờ đợi gì. Hả anh? Khi mà hàng ngày, hàng giờ, ở bất cứ đâu, từ nhà ra ngõ… người ta đều xôn xao về các loại cổ cánh, thì đấy chẳng phải là cơ hội mà bao người mơ ước hay sao. Mà hơn hết, là sức nặng của những cổ những cánh ấy sẽ giúp anh có 1 chỗ đứng vững chắc 1 tí, sẽ giúp anh lâu chán hơn 1 tí, để đỡ phải long đong lận đận ngồi làm 1 nơi, và mơ về 1 nẻo. Em mà là anh, thì em chả phải lăn tăn bận tâm suy nghĩ lâu và nhiều đến thế đâu. Thật đấy!

Một người bạn khác đến tối nay đã nhắn tin, bảo mai là ngày đầu tiên anh bắt đầu công việc mới. Chẳng hỏi xem công việc mới là gì, vì cũng đã bao giờ biết chính xác công việc cũ của anh là gì đâu. Chỉ nhớ cách đây 1 tuần, cũng là anh nhắn tin kêu bế tắc trong công việc, cũng dự định nghỉ 1 time rồi mới đi làm tiếp. Bế tắc nhưng không bất mãn, và anh đã quay trở lại với công việc sớm hơn dự tính. Dù sao thì cũng chúc mừng anh. Và sẽ sớm gặp nhau để nghe anh nói về công việc mới nhé (chứ ko phải là em nói đâu, vì em thì vẫn thế, chả có gì để nói cả, chán chết), vào 1 ngày trời không có mưa như hôm nay.

Mấy hôm trước tình cờ ghé ngang công ty chị mới biết chị cũng vừa nghỉ việc, và chuẩn bị hành phương Nam. 1 tuần nữa, kể từ hôm nay, chị sẽ đi. Thảo nào mà từ 2 tuần nay không thấy nick chị sáng trong danh sách friendlist của mình. Lờ mờ đoán lí do, mà thôi, tại sao lại ko hẹn hò café với chị nhỉ? Không phải để hỏi lí do, chỉ như 1 lời tạm biệt nhẹ nhàng thôi mà.

Có 1 người bạn cũng kết thúc công việc cùng lúc với mình, và cũng chưa biết lúc nào mới có thể bắt đầu công việc mới. Mọi thứ với bạn có vẻ mênh mông và vời vợi xa xôi quá. Dù sao, bạn cũng đã quyết tâm, chúc bạn đạt được những điều bạn muốn làm.

Trong cuộc gặp mặt hôm trước, T.Anh cũng bảo, có lẽ 2 năm sẽ từ bỏ công việc hiện tại và muốn đi theo hướng công việc hiện tại mà mình đang làm. Nhưng 2 năm nữa, sẽ có quá nhiều chuyện đến và đi, quá nhiều thay đổi. Hai năm nữa, có lẽ định hướng công việc của T.Anh sẽ rất khác bây giờ, sẽ có rất nhiều con đường phía trước mặt, và biết đâu trong số những con đường ấy sẽ chẳng có con đường mà nó nghĩ đến trong hiện tại. Cả mình và T.Anh đều có ý nghĩ dịch chuyển và chắc chắn là sẽ dịch chuyển trong công việc. Nhưng cả mình, T.Anh và Trang đều phản đối cái ý định từ bỏ công việc hiện tại của Thuý. Đứa nào cũng muốn nó giữ lại, vì công việc đó cho nó sự yên ổn, sự yên ổn mà cả mình và T.Anh đều có lần ao ước. Đừng từ bỏ nó nhé Thuý. Giữ lại nó, và làm thêm 1 công việc nữa, bất cứ việc nào mà mày thấy thích. Và quan trọng là nó nằm trong tầm kiểm soát của mày, mang lại cho mày những nụ cười vui thay vì những lo lắng ngược xuôi và rối tung lên vì nó. Và 1 thay đổi nữa, ngoài công việc, Liệu có làm được không hả Thuý???

Rồi chat với bạn, 1 người cách mình gần nửa vòng trái đất. Bạn cũng chán công việc hiện tại, cũng đang loay hoay với chính mình. Và sẽ còn loay hoay nhiều nữa nếu bạn không chịu mở lòng mình ra, không chịu đón nhận cuộc sống xung quanh, cái cuộc sống mà đáng lẽ bạn phải/nên đón nhận và hoà nhập từ nhiều năm trước. Tự bạn cũng nhận ra điều đó. Và tôi chúc bạn đủ dũng cảm để bước ra khỏi cái vỏ bọc của mình. Và nhanh nhanh vào nhé, để thấy những người quanh bạn yêu thương bạn biết bao nhiêu!

Vẫn là chat, với chị. Mấy lần rồi, chị cứ mắng là con bé này thức khuya quá. Thì lúc nào mà nó chả thức khuya. Cho dù là có nói chuyện với chị hay không. Cho dù là có vào mạng hay không. Cho dù là lảm nhảm với blog hay là lặng im với chính nó. Chat với chị, cũng lại xoay quanh công việc. Chị làm nghề và chị đam mê với nghề chị đã chọn, thế mà sau mấy năm đi làm và sau lần đi học này, chị lại muốn thay đổi. 6 tháng nữa kết thúc thời gian thực tập và trở về, có thể chị sẽ hăm hở bước vào 1 công việc mới hoàn toàn, hoặc có thể là công việc mới dựa trên những cái cũ. Dù sao thì cũng là một sự thay đổi J

---------------------

Việt … Em không làm ở IP Mac nữa à?

CR9 Em Gừng lại thất nghiệp à?Chúc e mau chóng kiếm được công việc phù hợp với e nhé :P

P.S. … @VietHung: Đồng chí này chắc là học viên cũ của IPMAC à? Cisco hay Microsoft thế? Tớ ko làm ở iPMAC từ hơn 1 năm nay rồi he he
@MEC: Hì, chắc còn lâu lắm anh ơi

Mítđơ… Gừng nghỉ làm à? Định học lên nữa hử, ừ cũng chẳng sao đâu, tớ cũng đã nghỉ và đã có công việc mới và chuyện học hành mới. Chẳng sao cả, vui lên nhé :)

P.S. … ko học lên nữa đâu, trèo cao ngã đau lắm, và tớ cũng sợ độ cao lắm hì hì

ZOS Thất nghiệp là một niềm tự hào, đáng tự hào đấy
Không phải ai cũng đủ dũng cảm để thất nghiệp đâu.
Hít vào rồi cũng phải thở ra chứ
Đi làm rồi cũng phải nghỉ làm chứ...
Nhưng thôi, thở ra ít thôi, để còn hít vào nữa

Lumin… con chóa, lần nào đọc blog nó mà có tên mình là có chữ xinh đẹp, để hôm nay nó vùi mình xuống bùn của xã hội, hè hè,tao thế đấy, hớ hớ, mày ngâm kíu đi, tao thì lun mong mày iu có quyết định sáng suốt nhất thui
Cảnh thất nghiệp ở nhà tao nếm trải 2 lần rùi, thú cũng có, buồn tủi cũng có nhưng mặt vênh ngược vì chưa đi làm chẳng qua là kén việc, hờ hờ
Out sang cái blog khác, cmt tiếp, khé khé


Sunday, July 1, 2007

Entry for July 01, 2007

3 năm rồi...
Xem lại mà thấy hãi hùng....


Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Friday, June 29, 2007

Chuyện kể lúc... nửa đêm

Đầu tiên là mấy cái pix nhố nhăng của 4 đứa con gái tối nay nhé. Sau cái Conference Online sáng nay, mọi việc đã được quyết định 1 cách hết sức chóng vánh rằng... bọn tớ sẽ nhậu. Lâu lắm rồi mới có 1 buổi 4 đứa đi với nhau đầy đủ ấy nhỉ. Thế mà chả có cái pix chung nào cả, toàn là solo thôi.

Thuý với Trang này
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Zoom vào thì Thuý xinh giai phết nhỉ
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Bảo Trang này
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Tớ với Trang qua "con mắt" của Thuý
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Và kẻ giấu mặt Thuỳ Anh
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Một cái pix từ ngày đi học, scan nên nhìn nhoè nhoẹt Tren san truong

Tác phẩm của Thuý
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Và đây, Giai mà tớ hứa mai mối cọc chèo giới thiệu cho Thuý đây. Hà hà, đúng lúc giai cũng thẽ thọt với tớ là muốn được show-up. Hơi xì tin một tẹo, nhưng đầy đủ các tiêu chuẩn em Thuý đặt ra tối nay bên bàn nhậu nhá
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thêm cái nữa cho hoành tráng nhé
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nói chung là giai hoàn hảo. Chỉ có 1 điều cần chú ý thôi, nhìn cho rõ nhá, cái mắt í... gian và điêu kinh (nói giảm nói tránh rồi đấy, chứ nguyên văn là "ôi, cái miệng, cái mắt... thật là dâm ô" ặc ặc...)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Mặc dù là bạn này hơi xì tin, đôi lúc hơi điêu và hơi gian 1 tẹo, nhưng lại rất lãng mạn Thuý nhá. Đấy, ngay lúc bạn í lân la dụ dỗ, thúc ép, đe doạ tao phải post ngay ảnh bạn ấy lên cho mày thấy, thì bạn í cũng đã hăm hở mang ngay hoa ra "hối lộ" tao, coi như quà mai mối đây này. Mày nghĩ nhanh nhanh đi nhá, ko có bạn í thay đổi ý định là tiếc lắm đấy Hoa này, hồng hồng tuyết tuyết cứ gọi là... Mà những hẳn ba bông nhá, hai nụ và 1 hoa, cứ gọi là 3 cho gọn, mà là BA HOA í, ko phải nụ nhá (cái bông hoa tàn úa héo hắt khuất sau cái nụ xanh non kia kìa, là hậu quả của 1 đêm chiều giai tơi bời đấy, giai muốn gì chiều đó, bảo sao làm vậy... hì hì hụi hụi chiều đến hết cả đêm ấy, mệt lắm, làm sao mà còn tí hơi sức nào mà tươi tắn hớn hở được cơ chứ hik hik)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Vàng mơ màng này
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Thuỷ chung với tim nhạt nhé Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Trang&ThuỳAnh: thế nào, có duyệt bạn xinh xinh xì tin này cho em Thuý không?
--------------------------------------
Khổ lắm, đã bảo là cảnh giác rồi, thế mà thế quái nào vẫn ở trong cái vòng luẩn quẩn giai và đêm, đêm và giai. Đấy, như đêm nay, sau khi đã uống đến biêng biêng với các bạn yêu, thì lại bị giai dụ. Mà dụ gì cho đáng thì ko dụ, đằng này dụ mang ảnh giai lên mạng post, nước non mịe gì nhở. Chưa hết, giai ko những dụ post ảnh, lại còn lăm lăm súng ống, rằng thì là mà post ảnh giai lên là phải giật title cho câu khách vào, ít ra cũng phải là "nửa đêm dụ gái.... post ảnh giai". Cơ mà bởi vì cái blog entries này chủ yếu liên quan đến các bạn yêu của tớ, việc show ảnh giai chỉ là việc hơi hơi quan trọng, cho nên title phải sửa đổi cho phù hợp. Đề nghị giai ko vì thế mà dỗi hờn khóc lóc buồn bã đau khổ ấm ức làm gì. Rồi sẽ có lúc tớ giành hẳn cho giai 1 live show trên blog này, với đkiện giai cho dù ko gật đầu ngay lập tức thì cũng ko được co giò bỏ chạy khỏi em Thuý yêu, bạn tớ hi hi
-----------------------------

Khôi Lê Hèhè, thất nghiệp chứ không thất ...nhậu phải ko, hehe có thời giờ tha hồ mà ăn chơi nhảy múa :D

P.S. … time ăn chơi nhảy múa chỉ là chuyện nhỏ, vấn đề nhớn là lấy gì ăn chơi nhảy múa anh ui. Chẳng lẽ mây bay và gió thổi????

Solkhìn cóc, ổi và me xoài... hay cùng lắm là trứng lộn!

P.S. … Má mì ra Hn ăn chới mí đào đeeeeeeeeeeeeeeeeeeee

ki_en Bà con ơi, tớ chỉ là "nạn nhân" của cái vụ này thôi :))

P.S. … Nạn nhận 1 cách vô cùng tự nguyện và sung sướng. Nhể