Sunday, July 8, 2007

Bọn mình đã quen nhau như thế nào (part I)

Nhân 1 ngày sau cái ngày đẹp giời (là 07/07/07), nhân chuyện lâu lắm ko gặp nhau, nhân dịp bạn Tuấn béo tớ sắp vác balo chinh chiến xứ người, nhân… có cả tỉ lí do để sáng nay bọn tớ gặp nhau. Tớ thật tệ khi phải chờ bạn nhắc mới nhớ được “bọn mình đã quen nhau như thế nào?”.

Xin miễn cho tớ việc nhắc lại tớ đã quen Tân cún như thế nào (nhớ được rằng qua Olyms là giỏi lắm rồi). Nhưng tớ quen bạn, thì chắc chắn là qua Tân cún, khi bọn mình học lớp 12 (chứ ko phải là khi bắt đầu vào học ĐH như trí nhớ tồi tệ của tớ vẫn nói thế). Và nơi bọn mình gặp nhau lần đầu tiên là trường quay S9 bé xíu của THVN, dĩ nhiên là trong 1 buổi ghi hình Olyms rồi. Ha ha, bạn với Tân cún đã mắt tròn mắt dẹt khi tớ nhớ được tất cả những chuyện vụn vặt mà các bạn đã kể cho tớ nghe từ cái hồi cách đây 7,8 năm ấy. Tớ nhớ là Tuấn béo đã nói với tớ về cái tên “cún” của Tân. Tớ nhớ là Tân cún đã xì ra chuyện bạn béo ăn kiêng để giảm cân. Tớ nhớ chuyện Tuấn béo kể về vụ Tân cún thua cá cược phải phải dắt béo đi ăn chè. Tớ nhớ cả giọng hậm hực của Tân cún khi nói với tớ rằng “này, tớ nói cho cậu biết là mẹ thằng béo rất hay nói thầm nhé”… thì đã bảo tớ là đứa thù lâu và nhớ rất dai mà lại :D Mà nhân đây lại nhớ lại chuyện lúc sáng, công nhận là mình rất ngưỡng mộ tình yêu lung linh của Tân cún với bạn Quỳnh Chi nhé. Hai bạn sớm sớm góp gạo thổi cơm chung đi chứ, để bạn béo còn khoanh tay gọi bạn bằng anh ha ha

Rồi qua béo thì tớ biết Hà Cong. Tớ vẫn nhớ rõ lần đầu tiên nói chuyện với Hà cong là khi béo đang ở Pune và lôi tớ vào chat trong conference hôm đó có Béo, có Hà cong, có Xuân Cường (Có Trường và Thái Hà ko nhỉ, hôm đó đông quá, lại cãi nhau loạn xì ngầu nên tớ chẳng nhớ hết)… Sau cái buổi đó thì tớ có nói chuyện với Cường thêm vài lần nữa, nhưng với Hà thì gần như là thường xuyên. Những câu chuyện giữa bọn tớ bao giờ cũng nhắc đến béo. Ngay cả khi Hà về nước cách đây 2 năm và bọn tớ ở cùng nhau, thì bọn tớ đã gần thức gần trọn đêm đầu tiên chỉ để nói về béo thôi đấy (hắt xì). Giờ thì Hà đang chuẩn bị làm Mẹ ở xứ sở hoa anh đào rồi (có khi là đã rồi ấy chứ nhỉ, mấy ngày rồi chưa hỏi thăm). Bạn đừng hỏi tớ khi nào, và tớ cũng sẽ ko hỏi khi nào thì sẽ đến lượt bạn. Mọi thứ rồi sẽ đến, ở một điểm nào đó :D

Quen Dzũng – đt của tớ, 1 người bạn đặc biệt – là vì cách đây hơn 3 năm tớ được giao viết bài về Dzũng. Khi đó, trong đầu tớ thậm chí còn ko biết Dzũng là ai, ko bíêt luôn là Dzũng cách tớ cả chục nghìn kilomet. Không còn cách nào khác, tớ nhắn offline message cho Dzũng, hẹn chat qua Yahoo Messenger. Đến buổi sáng deadline phải có bài thì Dzũng online và tớ đã vừa chat với Dzũng vừa viết. Bài đó là 1 bài cực tệ, tệ đến nỗi tớ ko dám đọc lại. Sau này biết nhiều hơn và có thể viết về Dzũng với cái nhìn đầy đủ hơn nhưng tớ ko muốn sửa lại, vì dù sao tớ đã viết về Dzũng như thế. Sau lần chat về “công việc” đó, bọn tớ chat với nhau thêm vài lần, một vài tình huống nhỏ xảy ra để rồi sau đó Dzũng thua và phải gọi tớ là sf. Nhưng tớ tin là, sau này Dzũng gọi tớ là sf 1 cách hoàn toàn “tự nguỵên” và “khâm phục khẩu phục” (hi hi tự tin nhờ). Và tớ, dù gọi Dzũng là đt, nhưng với tớ Dzũng là 1 người bạn đặc biệt. Và tớ tin là Dzũng hiểu điều đó.

Kể chuyện quen em Toe thì như chuyện cổ tích. Nói thì bảo dở hơi, chứ quen em Toe là do trước đó tớ biết em Qmess. Rồi mùa hè 2004 ( hay 2005 hả Toe ơi) khi em Toe về nghỉ hè, bé Qmess có nhờ Toe mang về cho tớ mấy cuốn sách. Lần đầu tiên gọi cho tớ để hỏi về thời gian/địa điểm giao sách, tớ với em Toe đã mất hơn 2h để nấu 1 nồi cháo điện thoại to đùng, trên trời dưới bể chuyện… và cho đến tận gần3 tháng sau đó, khi phải quay trở lại Mẽo quốc, và thậm chí cho đến tận bây giờ tớ vẫn chưa được biết hình ngang mũi dọc của mấy cuốn sách Qmess gửi hồi đó nó là như thế nào. Nhưng em Toe thì vừa tung tăng ở HN được mấy ngày và sẽ còn ở đây trong mấy ngày tớ. Dĩ nhiên là tớ sẽ gặp Toe, dĩ nhiên là sẽ ko nhắc đến sách của Qmess và dĩ nhiên là sẽ bóc lột quà. Toe nhờ!!

Quen bọn tinhdich cũng thật là tình cờ. Đầu tiên là bạn Nga ngố (tự Nga lớn) là học viên của tớ khi còn làm ở iPMAC Networking Academy. Rồi bạn Nga ngố dắt tay tớ đến gặp tình yêu qua mạng của bạn í là đồng chí Dương ( có còn) Nguyên. Ki_en thì đã biết trước đó và đến sau lúc tớ gặp Nguyên, tớ với Ki_en đã có vụ spam thơ kinh hoàng trên blog. Khi đó, Nguyên quyết tâm phá kỉ lục của tớ với Ki_en. Tuy nhiên, cho đến tận bây giờ kỉ lục do tớ với Ki_en hì hụi lập nên vẫn còn treo lơ lửng (và thách thức bất kì ai muốn phá). Rồi 1 ngày đẹp giời khi Ki_en về HN đã quyết tâm gặp mặt Tinhdich DươngNguyên. Buổi gặp ấy ngoài tớ, Kiên, Nga, Nguyên còn có thêm Miu - bạn thân tớ - và Hoàng Nguyên Vũ – xe ôm của Ki_en. Rồi sau này dần dần có thêm Thuỷ Tinh, Phale, em Nga bé, Nguyên Phong và gần đây nhất tinhdich có thêm Mèo Điệu. Nếu bạn muốn biết thêm về Tinhdich’s Groups thì có thể đọc thêm ở đây….

(Còn tiếp)

------------------------

Nguyễ… Em Gừng đang "tính sổ" đấy à?

P.S. … vầng, iem đang tính xem nên sổ theo kiểu nào vì... cái ấy nó dài quá (@Ki_en)

Tuyet… Hay nhỉ, kỷ niệm gặp TINHDICH cũng ấn tượng nhỉ G nhỉ? Tớ nhớ lần đầu G liên lạc với tớ là tớ đang say xe ôtô ngất ngư trên đường đi Lạng Sơn...bạn đã gọi cho tớ với 1 giọng nói rất là sweet mà lúc đó dù rất mệt nhưng tớ cũng không thể quên được bạn...hihihi...:D

P.S. … Thảo nào, cái giọng nó hôm í cứ như quát vào tai mình, tí nữa lòi nhĩ ra ngoài ha ha ha

♪mèo♥… hơ hơ, nó tranh thủ PR cả làng bàkon ơi ;))

P.S. …Chị ơi thế mà có đứa vẫn chưa hài lòng, có đứa đòi PR riêng cho nó hoành cbn tráng cơ đấy chị ạ ha ha

Hang … Eo ơi thế mà gọi ko đến lấy quà được í!

Thursday, July 5, 2007

Sếp, cướp biển và sự lãng mạn.

333 magnify

Đầu tiên là cảm ơn Sếp đã mua tặng cặp vé xem Cướp biển 3, mặc dù ko phải là buổi chiếu ra mắt và cũng ko phải là đi xem cùng sếp như năm ngoái khi xem cướp biển 2.
Cảm ơn bạn Miu đã lặn lội mưa gió qua đón tớ (mặc dù là mục đích to lớn hơn của cái sự đưa đón í là bạn í nổi hứng thèm muốn 1 số thứ và rủ rê dụ dỗ bọn tinhdich tham gia).
Cảm ơn anh Đạt – anh trai tớ - đã chịu khó đi xem cùng với em, dù trước đó đã xem rồi (ha ha cái này gọi là trả thù vụ Cướp biển 2, em đã xem cùng với sếp em rồi mà vẫn bị mọi người lôi xềnh xệch đi xem đấy)
-------------------------------------

Phát hiện ra 1 điều vô cùng lí thú là hai lần xem cướp biển đều liên quan đến sếp, và đều romantic như nhau.

Lần đầu tiên là buổi chiếu ra mắt cướp biển 2 hồi tháng 7/06. Giữa buổi chiều đẹp giời, sếp ỉ ôi là muốn xem chiếu ra mắt quá mà ko rủ được ai, xem 1 mình thì chán chết. Và thế là sếp dụ tớ đi cùng. Tớ lại được cái dễ tính, với lại ham chơi đã ngấm vào máu nên gật đầu luôn. Buổi chiếu ra mắt lúc 5:00PM, đồng nghĩa với việc hôm đó tớ bùng làm sớm và chuồn êm lên Vincom. Khổ nỗi là đường vừa xa vừa đông, tớ lại chưa mò lên Mega Star bao giờ (quê thế^^), thế nên bò được lên đến tầng 6 với tớ quả thực gian nan. Gửi xe này, rồi chen lấn xô đẩy giành chỗ trong thang máy vì sợ sếp chờ, rồi vừa đứng trong thang máy vừa gọi cho sếp 1 cách bực bội, vì mất sóng. Lên đến nơi thì hoa mắt vì chẳng biết phải đi lối nào, cũng chẳng biết là sẽ xem ở phòng nào. Đang lúc loay hoay thì sếp gọi, chỉ chỗ. Tớ vừa ôm đt, vừa đi theo sự chỉ dẫn 1 hồi thì thấy sếp tớ vẫn vừa ôm đt chỉ đường, vừa giơ tay lên vẫy. Eo ơi là lãng sờ mạn nhá, chả kém các bạn trong film Korea tẹo nào. Đấy là chưa kể sếp tớ chạy bộ từ tầng 21 của Vincom xuống chỉ vì thang máy quá đông và chậm; và sếp sợ tớ phải chờ nữa ha ha

Sau 1 năm, sếp dù đã có người cùng xem Cướp biển 3 nhưng vẫn nhớ mua vé tặng tớ. Hik, xúc động đậy chưa. Sếp còn cho tớ chọn ngày nữa, và tớ đã chọn ngày hôm nay. Tuy nhiên sếp tớ quá busy nên ko thể mang vé cho tớ được mà tớ phải tự đến lấy. Mà vp sếp ko ở Vincom nữa nên tớ ko thể ba bảy cái tiện thể đến sát giờ chiếu mới lấy vé rồi xem được. Tớ hỏi sếp địa chỉ vp, thế là bị sếp kêu ầm lên là đã nói bao nhiêu lần sếp ở O.P rồi, tớ lại hỏi “O.P ở đâu hả sếp” hik, sếp lại kêu ầm lên lần nữa, là có cái O.P mà cũng ko biết. Quê nhờ. Tớ đã phải lếch thếch đội mưa chạy qua chỗ sếp lấy vé thì chớ (mà sếp tớ cũng dễ thương cực, đội mưa chạy ra giữa sân để đưa vé cho tớ kèm theo nụ cười “made in sếp” cực kì vui vẻ nhé), đến lúc đang xem rồi còn bị sếp nhắn tin trù ẻo “hehe tký gian ác xem film có hay không. Hy vọng lát nữa về ko bị mưa to nhé”. Gruzzzz tớ mà gian ác à? Sếp thật là quá đáng. Chả cần sếp trù ẻo thì tký cũng ướt nhẹp như chuột rồi đây này, mặc dù là tớ đã rất ngoan ngoãn chui vào núp sau áo mưa của ông anh suốt từ Mega Star về đến nhà rùi nhá! Dù sao cũng cảm ơn sếp dễ thương của tớ rất nhiều :D
---------------------------------------

Cướp biển Caribbean 3 - Mượn tạm cái bài Review này bên blog anh Hưng. Phần vì tớ lười viết, phần vì có viết cũng lăng nhăng, mà anh Hưng thì review film (theo tớ và đồng bọn) cực ổn rồi

Tiếp nối từ phần 2 là Deadman's chest, chuyện phim cho ta biết anh chàng Jack Sparrow hiện đã bị tống khứ trong một thế giới của chiếc rương của Davy Jones. Jack bị mắc kẹt ở đó. Lúc này, công ty Đông Ấn ngày càng bành trướng, xử tử rất nhiều cướp biển cũng như bất kỳ ai hỗ trợ cướp biển. Thế giới của những tên cướp đứng bên bờ của diệt vong khi công ty Đông Ấn có một thỏa hiệp với Davy Jones cùng chiếc thuyền Người Hà Lan Bay của hắn để thống trị đại dương. Chỉ có một cách là triệu tập Đại hội của cướp biển gồm 9 lãnh chúa trong đó một người chính là Jack. Và vì vậy mà một liên minh "lỏng lẻo" gồm Will Turner, Elizabeth Swan, Barbossa cùng tướng cướp ở Sing là Sao Feng đi giải cứu Jack. Và trận chiến cuối cùng giữa chiếc Ngọc Trai đen và Người Hà Lan Bay đã giải quyết toàn bộ ân oán của các bên.


CHÚ Ý: PHẦN GIỚI THIỆU TIẾT LỘ NỘI DUNG PHIM - NẾU BẠN CHƯA XEM PHIM KHÔNG NÊN ĐỌC TIẾP

Gọi là liên minh "lỏng lẻo" là bởi vì mỗi người trong đó có một mục đích riêng của mình. Barbarosa thì muốn chiếm lại chiếc Ngọc Trai đen của mình, nhưng mượn danh chính nghĩa để kêu gọi quần hùng liên hiệp chống lại Công ty Đông Ấn trước thảm họa diệt vong của loài cướp biển. Will Turner thì nào có thiết tha gì với cướp hay không cướp, mục đích chỉ muốn cứu ông bố Boothstrap đang làm nô lệ trên tàu của Davy Jones. Liz thì muốn cứu Jack, và từ một cô nương quý tộc đã trở thành một "con cướp biển" chính hiệu đứng ra bảo vệ quyền lợi của lũ hải tặc. Sao Feng thì cũng muốn chiếm đoạt chiếc thuyền gần như là chạy nhanh nhất trong tất cả các chiếc thuyền của đại dương. Trong cái mớ bòng bong ấy phát sinh ra sự xung đột về lợi ích, khiến cho một số người lúc thì ở bên này lúc thì ở phe kia chả biết đường nào mà lần. Vì thế trong phim mới có câu dạng như, "Tóm lại anh ở phe nào, chọn đi!".

Jack, nhân vật chính vẫn xuất hiện xuyên suốt bộ phim và luôn có những sự lựa chọn kỳ quái nhưng đầy thông minh toan tính ở những phút quyết định. Hài hước nhất là đoạn bỏ phiếu bầu Hải tặc vương. 9 người thì 8 người ai cũng bầu cho mình, riêng Jack chơi luôn là bầu cho Liz, khiến cô này trở thành người có quyền quyết định đối với đám cướp. Hay là trò nội gián đổi người để sau đó Jack lên tàu, tìm cách đánh cắp trái tim của Davy Jones. Jack giống như một người rối loạn đa nhân cách, lúc thì thế này lúc thế nọ, thiện ác khó mà phân minh đồng thời lại rất thực dụng. Điều này thể hiện ở đoạn đầu khi Jack làm thuyền trưởng của chiếc tàu trong thế giới cái rương của Jones, hay lúc về sau khi chỉ còn 2 nhân vật Jack tưởng tượng.

Davy Jones trong phần này không còn đáng sợ ghê gớm như phần trước, vì đã bị khống chế bởi Beckett khi hắn chiếm giữ chiếc rương. Có một đoạn Beckett đã nhắc đến việc ép Davy Jones phải giết con vật cưng của mình, chính là quái vật Kraken (mà sau này có cảnh phát hiện ra xác của con vật trên bãi biển). Bằng cách này, Beckett có thể mang chiếc rương lên chiếc Hà Lan Bay mà không bị Kraken ăn thịt. Một cảnh hài hước là chiếc rương được 2 tên lính chĩa 2 khẩu thần công cỡ nhỏ vào để bảo vệ. Cứ tưởng tượng ở khoảng cách gần như thế, 2 chiếc 2 bên chĩa vào và cùng khai hỏa thì khác nào nổ một quả lựu đạn trong một cái phòng nhỏ.

Có một chỗ hơi dở là phim huy động cả thế giới cướp biển để chiến nhau với nhà cầm quyền, cuối cùng lại chỉ thấy có 3 cái tàu chính đánh nhau, sau đó là xong hết mọi việc. Đoạn đô đốc Cutler không ra lệnh bắn đại bác, để tàu mình bị hạ thì cũng hơi vô lý nhưng vẫn có thể giải thích được. Đó là do hắn luôn gây sức ép và sử dụng người khác bằng cách mua chuộc hoặc ép buộc. Đến phút chót tưởng phần thắng về tay mình ai ngờ cục diện thay đổi nên choáng quá không còn biết làm gì, chỉ đứng ngây ra. Chậm một tẹo là đi cả cái tàu, chứ thực chất nếu cứ đấu đại bác thì rõ là 2 cái tàu kia khó chịu được 3 hàng đại bác mỗi bên hông của chiếc Endeavour.

Đoạn cuối lúc chiếu credit còn một đoạn bonus ngắn, rất tiếc là ông Giáo vội chạy vào nhà vệ sinh nên bỏ qua không xem được. Phần kết phim để ngỏ, khi Liz và Will đều là thuyền trưởng, còn Jack thì trên hành trình đi tìm nguồn nước trường sinh ở Florida. 2 tác giả kịch bản đang lên kế hoạch viết tiếp phần 4, nhưng nếu có ra mắt cũng phải vài năm nữa.

Với một bộ phim dài 160 phút như thế này sau khi đã cắt gọt khá nhiều đoạn, có rất nhiều tình tiết được gài vào, nhiều vấn đề được đưa ra đủ để khán giả tranh luận và tìm hiểu. Giống kiểu, sau phần 2 đã có khá nhiều người tranh luận: liệu Liz có yêu Will không, hay là yêu Jack? Nhiều tình tiết thì giống Spiderman 3, tuy nhiên phim này giải quyết trọn vẹn hơn và cũng lý thú hơn nhiều. Phần 3 ra đời hơi lâu so với phần 2, nên chắc nhiều khán giả phải xem lại phần 2 mới nhớ lại được một số chi tiết. Chốt lại, ông Giáo hài lòng về bộ phim này.

---------------------------

Mítđơ… Ối xời ơi, không chat với tui để Entry dài thế huhuhu

CR9 Hum qua cũng vừa xem vìa ,film dài vãi chấy nhỉ.chết cười cái đoạn Băng tuyết khi cái lão chột cầm cái ngon chân cái làm đến rắc phát =)) Ngón cái lìa khỏi bàn chân như đùa :D

Lumin… vừa xem về đã bờ lốc bờ liếc nhanh thế chứ lị, tao nghe lời mày ko đọc cái phần nội dung để...chờ mày mời đi rửa tiền vào ngày thứ 4, keke
chúc em Gừng 1 ngày vui vẻ!!!

Lisa cậu có 1 người sếp tuyệt vời wá... :D

P.S. … @Vi: he he
@Mec: Công nhận dài, nhưng hoành tráng nên dù miệng ngáp lia lịa nhưng mắt vẫn mở thao láo xem cho bằng hết :D
@P.Anh: Mày lại nằm mơi đấy à em?
@Lisa: hi hi thanks. Sếp nhiều lúc hơi tinh quái 1 tẹo, nhưng công nhận tuyệt vời (ha ha sếp ơi nổ mũi kìa. Thế này thì phải tích cực mua vé xem film tặng tký, à ko, đi xem cùng tký chứ)

Nông … con này, entry nào của mày cũng dài, dài thế này tao chỉ đọc 1 nửa thôi, hi hi hi...

P.S. … Hoá ra là em Dẩm Thu. Mày cứ thay tên đổi họ như điên, lại còn nhét cái avatar vào lỗ nào rồi, làm tao luận mãi mới ra là mày.
Cơ mà entriess này chỉ cần đọc 1 nửa thôi, ha ha

Wednesday, July 4, 2007

Trả nợ "quỷ thần"

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nguyên nhân của bài tự thú này là bạn Gừng bị bạn TrangNeu bắt cóc (Thế này thì ai nhàn cư vi hơn ai Trang ơi???) . Đang lúc bê ta bối rối, nhưng dù sao tớ cũng ngồi lảm nhảm bôi trát ra cho nó thành cái gọi là blog entries

"Mỗi người chơi phải bắt đầu với 7 sự thật/sở thích gì đó về bản thân họ. Những người bị bắt cần phải viết vào blog của họ 7 thứ về họ, cũng như những điều luật này. Kết thúc entry, bạn phải bắt 7 người khác và liệt kê tên của họ. Đừng quên để lại cho họ một quick comment nói rằng họ đã bị bắt và phải đọc blog của bạn". (trích từ blog của TrangNeu).

Tuy nhiên bạn Gừng sẽ modify bài tự thú đi một chút (dù là bạn TrangNeu cũng đã modife từ người bắt cóc bạn í, rồi người bắt cóc bạn í cũng đã modife đi từ những người trước đó….), Cụ thể là

A. Bạn Gừng sẽ lảm nhảm kể lể về 7 thứ gần đây nhất có liên quan đến bạn Gừng

1. Bạn bè thân: (Nhiều lắm. Danh sách được sắp xếp ngẫu nhiên, ko phân biệt mức độ thân) Bè lũ 4 tên (bạn ĐH), Snowbell (Mèo già hoá snowbell he he), Dzũng (my đt), Huyền, Tuấn béo, Hà cong, Hải Anh hâm hấp (giờ còn thân ko?)… Có người ngày nào tớ cũng gặp, có người lâu lâu mới gặp 1 lần, cũng có người cả năm tớ chẳng gặp. Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng là lúc nào họ cũng có 1 vị trí nhất định đối với tớ, và tớ cũng biết rằng họ luôn yêu thương, lo lắng cho mình.

2. Những người tớ muốn gặp nhất: (Tớ ham chơi và ham vui nên lúc nào chả muốn gặp bạn bè. Đây là những người muốn gặp nhất thôi nhá) Huyền, V, Dzũng… không chỉ vì quá lâu rồi tớ ko gặp họ. Những người mà ngay cả khi gặp rất nhiều thì tớ vẫn cứ muốn gặp nữa, muốn ở bên cạnh thật nhiều, muốn…

3. Người mà nói chuyện làm tớ thấy dễ chịu nhất (không quá nhiều, nhưng cũng ko kể hết ở đây được)

Snowbell: Không phải lúc nào cũng thật dễ chịu, nhưng là 1 người bạn luôn ở bên tớ khi cần thiết, chia sẻ với tớ nhiều hơn 1 người bạn. Hơi sến và khách sáo, nhưng tớ muốn nói lời cảm ơn với bạn Mèo dzừ thật nhiều.

Dzũng: Nhiều lúc cứ ví dụ như Dzũng là cái thùng rác của tớ, để tớ có thể trút vào đó bất cứ điều gì, dù là buồn, dù là vui, dù là những câu chuyện ko đầu cuối, dù là ngớ ngẩn. Có đôi khi Dzũng im lặng nghe, có đôi khi Dzũng mắng tớ và muốn tớ hứa với Dzũng những điều thật khó khăn… dù thế nào, thì tớ luôn biết đó là vì Dzũng lo cho tớ (hì, sorry nhá, đã để cho đệ phải lo lắng cho sf nhiều).

Toàn Danfoss: 1 người bạn, 1 người anh. Người dù hơn tớ gần cả chục tuổi nhưng ko bao giờ coi tớ là nhóc. Người chia sẻ với tớ nhiều vấn đề trong cách nhìn nhận cuộc sống, cho tớ những lời khuyên tốt, những bài học quý trong công việc (dù chưa bao giờ làm việc cùng đồng chí này). Người mà gần 1 năm rồi chưa gặp, chỉ vài lần nhắn tin rồi lại bị cuốn vào công việc. Chả biết lúc nào mới gặp.

Hot Chocolate: Người mới chỉ gặp 1 lần duy nhất, dù vài năm trước đã từng message qua lại trêu chọc nhí nhố. Cảm ơn anh đã lắng nghe, và đã chia sẻ, đã không trách mắng (hay là ko thèm trách mắng)???

………..

4. Niềm vui gần đây nhất: Cách đây đúng 18h đt tớ rung bần bật, ngó vào thì là “private number” nhưng lúc nghe thì lại là 1 giọng lạ hoắc “mấy giờ rồi còn online, ngủ đi…” - Tức điên, ko biết thằng cha nào cà chớn, nên tớ xổ 1 câu “online kệ tui. Mắc mớ gì mà nói. Nhiều chuyện” xong dập máy cái rầm. Thêm hai cuộc gọi từ private number nữa nhưng cóc thèm nhấc. Ngay lập tức màn hình máy tính hiện ra cái mặt cười nhăn nhở kèm theo lời phàn nàn là “sao sf ko nghe máy” ^^ Hoá ra là đt tớ gọi, ngay sau khi vừa nhận bằng tốt nghiệp. Bất ngờ và vui. Dzũng thì cười ha hả vì lừa được tớ. Uhm… Ai mà lại nỡ giận 1 trò đùa dễ chịu như thế chứ. Chúc mừng Đt nhé, 6 năm trôi vèo qua nhanh nhỉ? Sắp được về rồi

5. Tai nạn gần đây nhất: Cách đây 4h30 khi tớ ra mở cửa. Đồng chí khách nhà tớ chơi ác, đứng ngoài giữ chặt cửa ko cho tớ mở, tớ mới ghé mắt nhìn qua khe (mà cóc thấy gì hết). Bất ngờ đồng chí ấy đẩy cửa xông vào, thế là cái trán tớ lĩnh đủ hu hu. Ngay sau đó mặc dù cô bạn tớ đã xoa, đã thổi đủ kiểu thì nó vẫn sưng vù, đỏ tấy và dĩ nhiên là đau. Thủ phạm thì điềm nhiên như ko, mãi sau mới phát hiện ra và buông 1 câu “sorry” cực kì khó chịu. Gruzzzzzzzzzzzzzz.

6. Nước hoa: Trước kia tớ nghe Bầu nói về nước hoa là tớ ngán đến tận cổ, Bầu nói nhiều quá, mà Bầu lại ko show hàng trước mặt cho tớ coi :D Loại nước hoa đầu tiên tớ dùng là Christian Dior Addict, dùng chung với bạn Hà Cong. Chai nước hoa tớ mua gần đây nhất cũng là Dior Addict do Dzũng vác về. Nhưng chai đầu tiên tớ sở hữu thì lại ko phải là Dior mà là Victoria’s Secret Pink, quà “hối lộ” từ bạn Nancy, mùi ngọt ngọt, mát mát mà lại sexy. Mùa hè thì tớ hơi lười, vì trời nóng quá, chỉ thi thoảng dùng Paris Hilton or Pink or J’adore thôi hì hì

7. Người được nhắc đến nhiều nhất trong blog entries này: Dzũng. Ha ha, tha hồ mà hắt xì nhé. Ai bảo Dzũng là đt của tớ cơ chứ. Nhiều khi tớ cứ trêu Dzũng là, giá mà tớ kém Dzũng vài tuổi, tớ sẽ iêu Dzũng ngay. Dĩ nhiên là chẳng có chuyện giá mà đó xảy ra, cho nên tớ mới dám ước ao thế hi hi thế cho nên em gái nào sau này làm em dâu tớ thì đừng có ghen đấy nhé.

B. Sẽ không có danh sách 7 người tiếp theo bị bạn Gừng bắt cóc, vì trò này cũng vui, nhưng không phải tất cả mọi người đều hứng thú với trò chơi này JJ Bạn nào đọc blog entries này của bạn Gừng và thấy hứng thú thì cứ tự nhiên xếp mình vào danh sách bị bắt cóc 1 cách tự nguyện. Và nhớ để lại comment để bạn Gừng biết, và đọc.

Chúc tất cả các bạn luôn vui.

----------------------

Ngô Đ… zụ này thấy cũng vui mà. có gì để giựt tít...bi oan thế nhỉ?

P.S. … Không phải oan, mà là giật tít để câu khách he he

Trang… Hí hí, cuối cùng thì mình cũng đã bắt cóc đủ những người cần bắt cóc.

Fishy Chị Gừng thật nhân đạo, ko muốn có thêm victims cho cuộc chơi! Có người phá luật chị TrangNEU ơi!

P.S. … @TrangNeu: Bắt cóc xong rồi làm gì tiếp theo Trang ơi :D
@TrangKá: hí hí Gừng nhận đạo nhờ em nhờ (icon ngượng đỏ 1 số thứ)

VetGia® Dào! Vấn đề là các đối tượng nghĩ thế nào thôi. Vài ba năm quan trọng giề :P

gt CÁi này dài quá tui ko đọc đâu! Làm lại hi hi

Tuesday, July 3, 2007

Sen

Sen tàn trong bình, em chết trong ta....

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
-----------------------

Mítđơ… Ảnh tớ chụp đẹp phít nhờ =))

¤₪▫ M… Ủa, vặt trộm ở đâu thía? ^^

ki_en Kính đẹp ghê, cái chỗ đeo kính nhìn hay hay :)

Nguyễ… A ha! Gừng lại có kính rồi.

ZOS Hangf mowif ve

Gừng's Live show

Lâu lắm rồi mới lại có hứng với ảnh ọt. Hoàn toàn ngẫu hứng. Ngồi cafe với Tinhdich, tự nhiên thèm được chụp ảnh. Rất may là HNV mang theo máy, thế là loay hoay 3 đứa còn lại của buổi cafe chụp cho nhau. Pix cực kì update nhé. Có người chê là để ISO cao quá nên bị Noise. Và tay người chụp hơi run. Kệ chứ. Với tớ thì chả quan trọng lắm. Quan trọng là tớ có hứng và tớ muốn chụp ngay lúc đó chứ không phải bất cứ 1 lúc nào khác. Cái lúc mà mình ko có hứng, thì cho dù có máy xịn, người chụp đẹp đến thế nào thì cũng bằng không ha ha (dĩ nhiên là nếu kết hợp được tất cả những điều trên lại thì không còn gì để nói rồi).

Uh thì xấu, uh thì noise vì ISO cao, ừ thì tay rung.... nhưng mà tớ thích. Và tớ biết trong lúc bọn tớ loay hoay chụp, loay hoay load ra máy tính, bạn Nga đã rất vui. Thế là ổn rồi. Đòi hỏi nhiều mà làm gì. Và chính vì thế cho nên dù ko chuẩn ISO, lại cũng chả sắc nét cho lắm, thì tớ cũng cứ vác lên đây khoe mọi người, và cũng là để update tình hình tớ sau 1 ngày chăm chỉ ở nhà vừa chat + email + nấu ăn + học hành + chơi bời....

Tớ này, cũ ơi là cũ
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Diễn 1 tí nhá
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Không cười, nhưng mắt rất sáng nhé. Chụp nào
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Quần em trắng quá, nhìn không ra...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Cầu diễn với bạn Nga, nhưng do đau đầu nên bạn Nga nhăn nhó
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Vẫn cố cười :D (Tội bạn Nga quá)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Rộn rã vui (bạn Nga& quân bất lương HNV)
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
-----------------------

Mítđơ… Bạn Gừng Post ảnh lên host nào thía?

Nguyễ… Sao Gừng lại chui vào khung cửa sổ chỗ của hai pho tượng vật nhau thế?

P.S. … @Vi: tớ dùng photobucket :D
@Thuỷ tinh: ôi giời ơi, làm gì mà anh thù lâu nhớ dai vậy, tối nay trốn cafe tinhdich mà vẫn nhận ra cái cửa sổ đó à

TINHD… Này cái phường "..." kia chửi ai bất lương thế hả? Nhưng mà hình anh lên sao anh trông xí trai ngang ngửa Nguyễn Xuân Thuỷ thế này!

TINHD… Oái, nhầm, tự dưng biến của công thành của tư.

Tuyet… Oé, sao trông mình xôi thịt thế nhỉ :)), nhìn giật cả mình...trông ú na ú nần :))

♪mèo♥… :)) toàn mẫu xịn

ki_en Mình thích hoa lạ, mình thích của lạ :p

P.S. … @MèoĐiệu: Tinhdich mà lị
@Ki_en: Hoa nào lạ, của nào lạ????

ki_en Bức ảnh cuối nhìn Vũ và Nga hạnh phúc nhỉ! Chúc hai bạn hạnh phúc!

cafec… Điệu qua mày ơi!!!!


Monday, July 2, 2007

A lonely Monday!

333 magnify
Mở mắt ra đã là 9:03AM, cứ nghĩ là phải muộn hơn cơ, vì là đêm hôm trước thao thức đến tận hơn 4AM mới ngủ được. Thao thức chả biết vì sao mà thao thức. Chả phải vì nhung nhớ hay trông ngóng chờ đợi 1 ai. Chả phải vì băn khoăn về cái sự thất nghiệp của mình trong khi bạn bè vẫn ngày ngày cần mẫn làm nhân viên chăm chỉ (cho sếp nào đó, or làm thuê cho chính bản thân mình). Cũng chả phải vì lo lắng không biết cái sự thất nghiệp do tớ chủ động nó kéo dài bao lâu. Thế thì vì cái quái gì nhỉ? Mà thôi. Tạm xếp cái sự băn khoăn về lí do ngủ muộn của tớ lại. Entries này chỉ yếu là để review lại ngày đầu tiên "ở nhà một mình" của tớ cơ mà.

Mở mắt ra là online. Đầu tiên là checkmail hỏi về 1 khoá học ở cơ quan 1 anh bạn. Ông anh (nguyên là khách hàng cũ của tớ) phán nguyên 1 câu "chỗ người nhà anh nói thật là đừng học ở đây. Em thử check bên laraband xem sao", hik, thôi xong... em lại chạy cong mông lên tìm những nơi có đào tạo về chương trình đó vậy. Sự nghiệp học hành xem ra có vẻ gian nan đây. Rồi checkmail. Chưa kịp gửi email cho khách hàng về việc mình đã không còn là đầu mối liên hệ trong công việc nữa, nên vẫn email và điện thoại gọi tớ. Mất thêm một công đoạn là foward lại cho bạn Huy. Và để giải quyết cái sự phiền toái này, tớ ngồi viết 1 lèo 4 cái email gửi cho sếp và các đối tác thông báo từng vấn đề 1. Có điều là tớ vừa viết mail, vừa chăm chỉ cần mẫn trả lời message của các bạn yêu tớ gửi tới để hỏi han tình hình ngày đầu tiên ở nhà. (Chắc là các bạn í sợ tớ tủi thân chả làm được việc gì lại ngồi khóc lóc sướt mướt í mà. Dù không tiện kể ra ở đây, nhưng các bạn yêu làm tớ xúc động cực kì, xúc động lắm lắm í). Chính vì điều này làm tớ phân tán, và phải đến gần 12h tớ mới hoàn thành công cuộc viết thư vĩ đại. Các bạn yêu ở công ty cũ cũng chạy vào hỏi thăm làm tớ xúc động lắm lắm. Thơm tất cả các bạn nhá.

gửi thư xong là tớ đói meo rồi. Bình thường ở cty là đang ngồi măm măm rồi í, nhưng em Phương Anh xinh đẹp cũng vì sợ tớ tủi thân nên cũng vừa ngồi ở cty nhai cơm hộp vừa lách cách chat chit hỏi thăm tớ. Tớ vừa trả lời em P.Anh, vừa làm chị Thanh Tâm cho em í. Có điều Thanh Tâm Trà Gừng ứ được nhẹ nhàng tình cảm cho lắm, toàn là các động từ mạnh và hơi ít phổ biến. Hi hi ko sao, vấn đề là em P.Anh hiểu và đồng loã là tốt rồi. Đấy, cứ nhắc đến chuyện làm Thanh Tâm là tớ lại sa đà vào ko sao mà dứt ra cho được. Đến 1h30 thì thực sự là tớ đói, đành tạm biệt em P.Anh để xử lí cái bao tử đang sôi lên ùng ục.

Xong cái bao tử là đến đoạn review lại 1 tí kiến thức, hờ, nhưng mà chữ nghĩa cứ gọi là bay loạn xạ tứ tung, nên được 1 lúc là tớ lăn ra ngủ cho đến khi bạn Nga ngố xông đến. Trong lúc mắt nhắm mắt mở ra mở cửa cho bạn í tớ đã kịp nhớ ra là lúc sáng có hẹn bạn í buổi chiều qua làm bún đậu mắm tôm. Nhanh thôi mà. Bọn tớ phi xuống chợ và 15' sau là có 1 bàn ăn với bún trắng tinh, vừa mềm vừa giòn, đậu vàng ươm, rau xanh và mắm tôm thơm phức (đấy là theo lời bạn Nga thôi chứ tớ có biết mùi vị mắm tôm nó thế nào đâu ặc ặc). ăn cơm xong thì tráng miệng bằng mận cơm. Đấy, cái pix phía trên kia là số mận còn lại mà bọn tớ vì quá no nên ko thể nào mà xử lí thêm được nữa hu hu thế này rồi sau vài ngày ở nhà tớ lại tròn quay cho mà xem

Cơm xong, bọn tớ hẹn hò đi cafe với bọn TINHDICH. Mục đích là để xét duyệt cái sự gia nhập hội của chị MèoĐiệu, nhưng cái sự bất ngờ ko báo trước lại kéo theo hệ quả là nhân vật chính bận, đơn gia nhập lại chưa viết cho nên đồng chí hãy cứ tạm đứng ở ngoài làm thành viên NGÓ nhá :D

Và cafe... tớ lại nổi hứng ảnh ọt. Demo một cái thôi nhé, lâu lắm rồi mới lại có hứng thế.


Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

--------------------------

Tuyet… Hihihi...bún đậu hôm nay ngon thật, ăn no lặc lè, trước khi đi coffee đã dặn không được khai tớ ăn mắm tôm rùi, thế mà giờ đã lại phun lên đây rùi...hừm hừm...thía đấy...May mà đã kịp tráng miệng bằng mận và trà sữa rồi đấy, không có mà chít vì tên này mất...hê hê hê...Cơ mà công nhận là hôm nay bạn G có một series ảnh sến đẹp kinh...nhỉ =)), lần sau có chụp đâu bê đồ của quán thì nhớ bảo tớ đứng làm hàng rào che đồ cho nhân viên quán nó đỡ để ý nhá....hahahahah :))

Dịch chuyển (về phía nào chẳng biết?!!!)

250 magnify

Thế là mình chính thức gia nhập đội quân thất nghiệp. Cho đến tận ngày mình nghỉ, mấy đứa bạn thân còn hỏi “mày định nghỉ thật à”. Ừ, ko phải định đâu, mà là nghỉ thật, và đã kết thúc rồi. Sao nhỉ? Việc kết thúc 1 công việc, việc tự cho mình gia nhập đội quân thất nghiệp, việc không làm việc trong 1 công ty nào đó trong 1 thời gian chẳng lẽ lại là 1 vấn đề lớn lao và khó tin đến thế? Không thể nói gì về công việc tiếp theo, vì lúc này là quá sớm. Những kế hoạch cho mấy tháng tới chỉ toàn học và học. Không phải là có hay là không nữa, mà là PHẢI, vì không còn lựa chọn nào khác nữa.

Mà thời gian này, việc nghỉ, chuyển đổi chỗ làm như là 1 hội chứng, 1 phong trào hay đơn giản chỉ là 1 sự trùng lặp? đếm sơ sơ cũng đủ 10 đầu ngón tay số bạn bè trong friendlist của mình dự định/đã& đang thay đổi.

Đầu tiên là em P.Anh xinh đẹp (xinh đẹp quái gì, chẳng qua gọi thế để mày sung sướng thế thôi ha ha ). Em yêu vừa bắt đầu công việc mới được 2 tuần. Hào hứng có, nhiệt tình có, và có luôn cả cái ý nghĩ rời bỏ. Mà rời bỏ, có nghĩa là lại lên dây cót tinh thần cho 1 công việc mới ở 1 nơi nào đó thậm chí không chắc là nó có tốt hơn chỗ hiện tại hay là không. Thế mà em yêu lại định dụ dỗ mình về làm cộng sự với nó. Rủ rê, dụ dỗ, lôi kéo mình về đó rồi lại xê dịch sang chỗ khác, bỏ mình lại với 1 bầy lang sói độc ác bất lương hử? Được đấy. Tao sẽ ngâm kíu vấn đề này trong những ngày vật vã rỗi hơi sắp tới nhé.

Rồi 1 anh bạn cũng vừa bắt đầu công việc mới chưa đầy tuần đã lại “em ơi, ông bạn anh bên *** đang rủ anh về làm trong cty CK của anh í. Thích làm gì ông ấy cho làm đó”. Vầng, lại cổ cánh, lại khoáng khủng đấy. Nghề top ten hái ra tiền bây giờ đấy. Chưa kể là thích gì làm nấy nữa chứ. Thế thì anh chuyển đi chứ còn phải lăn tăn gì, chờ đợi gì. Hả anh? Khi mà hàng ngày, hàng giờ, ở bất cứ đâu, từ nhà ra ngõ… người ta đều xôn xao về các loại cổ cánh, thì đấy chẳng phải là cơ hội mà bao người mơ ước hay sao. Mà hơn hết, là sức nặng của những cổ những cánh ấy sẽ giúp anh có 1 chỗ đứng vững chắc 1 tí, sẽ giúp anh lâu chán hơn 1 tí, để đỡ phải long đong lận đận ngồi làm 1 nơi, và mơ về 1 nẻo. Em mà là anh, thì em chả phải lăn tăn bận tâm suy nghĩ lâu và nhiều đến thế đâu. Thật đấy!

Một người bạn khác đến tối nay đã nhắn tin, bảo mai là ngày đầu tiên anh bắt đầu công việc mới. Chẳng hỏi xem công việc mới là gì, vì cũng đã bao giờ biết chính xác công việc cũ của anh là gì đâu. Chỉ nhớ cách đây 1 tuần, cũng là anh nhắn tin kêu bế tắc trong công việc, cũng dự định nghỉ 1 time rồi mới đi làm tiếp. Bế tắc nhưng không bất mãn, và anh đã quay trở lại với công việc sớm hơn dự tính. Dù sao thì cũng chúc mừng anh. Và sẽ sớm gặp nhau để nghe anh nói về công việc mới nhé (chứ ko phải là em nói đâu, vì em thì vẫn thế, chả có gì để nói cả, chán chết), vào 1 ngày trời không có mưa như hôm nay.

Mấy hôm trước tình cờ ghé ngang công ty chị mới biết chị cũng vừa nghỉ việc, và chuẩn bị hành phương Nam. 1 tuần nữa, kể từ hôm nay, chị sẽ đi. Thảo nào mà từ 2 tuần nay không thấy nick chị sáng trong danh sách friendlist của mình. Lờ mờ đoán lí do, mà thôi, tại sao lại ko hẹn hò café với chị nhỉ? Không phải để hỏi lí do, chỉ như 1 lời tạm biệt nhẹ nhàng thôi mà.

Có 1 người bạn cũng kết thúc công việc cùng lúc với mình, và cũng chưa biết lúc nào mới có thể bắt đầu công việc mới. Mọi thứ với bạn có vẻ mênh mông và vời vợi xa xôi quá. Dù sao, bạn cũng đã quyết tâm, chúc bạn đạt được những điều bạn muốn làm.

Trong cuộc gặp mặt hôm trước, T.Anh cũng bảo, có lẽ 2 năm sẽ từ bỏ công việc hiện tại và muốn đi theo hướng công việc hiện tại mà mình đang làm. Nhưng 2 năm nữa, sẽ có quá nhiều chuyện đến và đi, quá nhiều thay đổi. Hai năm nữa, có lẽ định hướng công việc của T.Anh sẽ rất khác bây giờ, sẽ có rất nhiều con đường phía trước mặt, và biết đâu trong số những con đường ấy sẽ chẳng có con đường mà nó nghĩ đến trong hiện tại. Cả mình và T.Anh đều có ý nghĩ dịch chuyển và chắc chắn là sẽ dịch chuyển trong công việc. Nhưng cả mình, T.Anh và Trang đều phản đối cái ý định từ bỏ công việc hiện tại của Thuý. Đứa nào cũng muốn nó giữ lại, vì công việc đó cho nó sự yên ổn, sự yên ổn mà cả mình và T.Anh đều có lần ao ước. Đừng từ bỏ nó nhé Thuý. Giữ lại nó, và làm thêm 1 công việc nữa, bất cứ việc nào mà mày thấy thích. Và quan trọng là nó nằm trong tầm kiểm soát của mày, mang lại cho mày những nụ cười vui thay vì những lo lắng ngược xuôi và rối tung lên vì nó. Và 1 thay đổi nữa, ngoài công việc, Liệu có làm được không hả Thuý???

Rồi chat với bạn, 1 người cách mình gần nửa vòng trái đất. Bạn cũng chán công việc hiện tại, cũng đang loay hoay với chính mình. Và sẽ còn loay hoay nhiều nữa nếu bạn không chịu mở lòng mình ra, không chịu đón nhận cuộc sống xung quanh, cái cuộc sống mà đáng lẽ bạn phải/nên đón nhận và hoà nhập từ nhiều năm trước. Tự bạn cũng nhận ra điều đó. Và tôi chúc bạn đủ dũng cảm để bước ra khỏi cái vỏ bọc của mình. Và nhanh nhanh vào nhé, để thấy những người quanh bạn yêu thương bạn biết bao nhiêu!

Vẫn là chat, với chị. Mấy lần rồi, chị cứ mắng là con bé này thức khuya quá. Thì lúc nào mà nó chả thức khuya. Cho dù là có nói chuyện với chị hay không. Cho dù là có vào mạng hay không. Cho dù là lảm nhảm với blog hay là lặng im với chính nó. Chat với chị, cũng lại xoay quanh công việc. Chị làm nghề và chị đam mê với nghề chị đã chọn, thế mà sau mấy năm đi làm và sau lần đi học này, chị lại muốn thay đổi. 6 tháng nữa kết thúc thời gian thực tập và trở về, có thể chị sẽ hăm hở bước vào 1 công việc mới hoàn toàn, hoặc có thể là công việc mới dựa trên những cái cũ. Dù sao thì cũng là một sự thay đổi J

---------------------

Việt … Em không làm ở IP Mac nữa à?

CR9 Em Gừng lại thất nghiệp à?Chúc e mau chóng kiếm được công việc phù hợp với e nhé :P

P.S. … @VietHung: Đồng chí này chắc là học viên cũ của IPMAC à? Cisco hay Microsoft thế? Tớ ko làm ở iPMAC từ hơn 1 năm nay rồi he he
@MEC: Hì, chắc còn lâu lắm anh ơi

Mítđơ… Gừng nghỉ làm à? Định học lên nữa hử, ừ cũng chẳng sao đâu, tớ cũng đã nghỉ và đã có công việc mới và chuyện học hành mới. Chẳng sao cả, vui lên nhé :)

P.S. … ko học lên nữa đâu, trèo cao ngã đau lắm, và tớ cũng sợ độ cao lắm hì hì

ZOS Thất nghiệp là một niềm tự hào, đáng tự hào đấy
Không phải ai cũng đủ dũng cảm để thất nghiệp đâu.
Hít vào rồi cũng phải thở ra chứ
Đi làm rồi cũng phải nghỉ làm chứ...
Nhưng thôi, thở ra ít thôi, để còn hít vào nữa

Lumin… con chóa, lần nào đọc blog nó mà có tên mình là có chữ xinh đẹp, để hôm nay nó vùi mình xuống bùn của xã hội, hè hè,tao thế đấy, hớ hớ, mày ngâm kíu đi, tao thì lun mong mày iu có quyết định sáng suốt nhất thui
Cảnh thất nghiệp ở nhà tao nếm trải 2 lần rùi, thú cũng có, buồn tủi cũng có nhưng mặt vênh ngược vì chưa đi làm chẳng qua là kén việc, hờ hờ
Out sang cái blog khác, cmt tiếp, khé khé