Sunday, July 22, 2007

Bội thực!

Vầng, bội thực thật ấy chứ. Chả ai xui, chả ai khiến, tự nhiên cứ ầm ầm đi xem film liền tù tì mấy ngày liền.

Mở đầu là cái sự chán ứ đến tận cổ sau 3 tuần lăn lóc ở nhà. My đt thì vừa về lại lu bu chuyện nhà chuyện cửa nên chưa gặp được (uhm... mà cứ gặp là tốn money lắm lắm, cho nên cứ từ từ). Thế là lôi đống đĩa ra xem lại. Tối thứ 5 tớ ngốn liền hai film là Alfie với lại trò ảo thuật tình yêu. Alfie thì không nói. Trò ảo thuật tình yêu thì hài hước, nhẹ nhàng và có đôi chỗ hơi nhạy cảm tẹo he he nói chung là hạn chế trẻ em dưới 13 tuổi. Chả phải sợ chúng nó đua đòi bắt chước này kia, mà là sợ chúng nó xem rồi bĩu môi 1 cái "các ông bà lớn tướng rồi mà còn nhát chết thế á???". Thế xong rồi chúng nó lại thực hành ngay trước mắt cho xem thì thật là ngượng, ngượng lắm.

Tối thứ 6 là xem film với Tinhdich, vé mời từ ex của 1 ai đấy nhà tinhdich. "Vợ tôi là Găngster 3"
- xem và nhe răng ra cười. 1 số tình tiết mà áp dụng cho bọn tinhdich thì cứ gọi là... Nói chung là giống như rất nhiều film hài hước của Hàn mà đã từng xem qua, thì Vợ tôi là Găngster 3 cũng không phải là 1 ngoại lệ. Film lan man, gần như không có nội dung. Nhưng đúng chất film hài. Đi xem film hài thì cười được và thoải mái là ok rồi.

Chiều thứ 7 hăm hở đi xem "Die Hard 4" với mấy người bạn. Tèn ten, "ba mì" rất hùng dũng dắt 4 đứa bọn tớ hăm hở tiến vào. Nhưng tình hình là sau khi xem film thì tớ lại tiếp tục rơi vào cơn bão Pizza cộng thêm 1 số thứ nữa nên bây giờ quên sạch rồi, chả nhớ tẹo nào. Nên đừng ai hỏi tớ là "Die Hard 4" thế nào nhá. Tốt nhất là bạn nên đến rạp xem. Vì nếu bạn nghe tớ kể rồi bạn cũng sẽ chạy ngay đến rạp. Vậy thì mất công nghe tớ lải nhải làm gì nhỉ???

Sáng chủ nhật là "Next" của nhà MFC. Dĩ nhiên là ko đi 1 mình rồi. Đi xem film mà đi 1 mình có mà dở hơi à? Next theo lời kể của ông Giáo Hoàng thì nó như thế này ạ "Chuyện phim kể về một khả năng bẩm sinh của Cris Johnson(Cage), một ảo thuật gia hạng B, là nhìn thấy trước 2 phút trong tương lai của chính mình. Cris chỉ dùng khả năng đặc biệt của mình cho những show diễn ảo thuật và trong một sòng bạc cho tới khi anh nằm trong tầm ngắm của cả FBI và bọn khủng bố. Một nhân viên điều tra của FBI tin rằng sử dụng 2 phút của Cris là cách duy nhất để cứu 8 triệu người ở thành phố Los Angeles khỏi một vụ nổ bom hạt nhân do bọn khủng bố tiến hành. Cris không muốn hợp tác với FBI cho đến khi anh phát hiện ra nếu mình không hành động, anh sẽ không thể cứu được một cô gái mà anh yêu. Liệu Cris có cứu được cô gái và 8 triệu người thoát khỏi cái chết khủng khiếp không? Câu trả lời không phải là có, không phải là không, mà nằm ở phần kết của của bộ phim này. Và bạn cần phải đi xem để biết được điều kế tiếp…".

Sau Next sẽ là gì nhỉ? Chắc sẽ dừng lại lấy hơi đã, nếu không thì tớ sẽ bội thực mà chết mất. À, nhưng mà tớ sẽ ko từ chối nếu có đồng chí nào đó tốt bụng mời tớ đi xem film đâu hi hi tớ hứa đấy
-------------------------

T. Có tớ đây, sắp về rồi. Chưa biết tính sao với những ngày dài...

Tuyet… Hum hum...lúc nào phải đi xem "Vợ tôi là Găngstơ" thôi, thấy a THuỷ khen phim đó lắm, còn "Die Hard 4" cũng để giành khi nào đi xem mới được...dạo này văn hoá phim ảnh bị lụt kinh...lâu không xem thấy thiếu thiếu :)

Nông … tao vừa đi MFC về này, sao ko gặp mày nhở

Nông … í quên, cái comment của mày tao ko hề xóa đi nào, comment hay thế, đời nào, còn pahỉ trưng ra í chứ

P.S. … @T.: Mấy hôm không thấy bạn hiền update tình hình, tớ yên chí nhớn là mỗi ngày mới đến với bạn Hiền sẽ thấy tốt hơn một chút. Anyway, không sao cả. Mỗi ngày bước thêm 1 bước mới, rồi sẽ ra khỏi cái mê cung ấy thôi. Về thì call tớ nhé
@Nga: Ha ha sáng nay tao bóc lột được 1 cái đĩa film của a.Phong (trả lời câu đố của MFC), gặp vợ chồng nhà Big béo ú, eo ơi công nhận béo :D
@Hiền: Ờ, mày chui ở xó nào mà tao ko thấy nhỉ? Tao đứng ngoài cửa mãi rồi mới vài cơ mà. Mà con này, nhà xa mà sao về nhanh thế??

Tuyet… Úi giời ơi...đi xem phim với a trai mãi mà chẳng có được đĩa nào cả...huhuhu...thía mà nó đi với a trai có 1 hum mà đã có đĩa rùi...bất công, bất công quá...huhuhuhuhu... :((, bà chị tao dạo này trông tròn như nấm ý nhể mày nhể? Nhìn cũng mũm mĩm dễ thương ra phết...hihihihi...quả này phải ăn vạ a Phong mới được...hum hum....oa oa oa...
:(( (PS: Theme mới đẹp nhểy? :D )

Hanaz… Cái đĩa đó là của cả hội TINHDICH nhỉ? Ông P bị mình túm tay giơ lên, rùi mình đọc câu trả lời có 5 phát súng, hì hì. Ông ấy ngượng còn tý nữa không lên nhận quà cơ. Bóc lột là xứng đáng!

P.S. … hờ hờ ở đâu ra tên tinhdich nhờ ^_^ Cái tội nhát, ko dám giơ tay, đùn đẩy người khác. Cấm tranh phần nhá

So, K… Mày đúng là bạn tốt, ra khỏi cửa phát đã chả thấy đâu. Tao thì nói suốt cả sáng mệt đứt hơi mà bạn hiền chả động viên được câu khỉ nào

P.S. … Vấn đề là lúc đó tao ko đi xe, mà bạn Miu thì cứ rối rít lên để về. Tao biết làm thế nào được. Dù sao thì tao cũng hiểu lí do vì sao mà mày cứ ốm dặt ốm dẹo cả tháng trời không khỏi rồi.
À. có 1 tin (chả biết vui hay buồn) là có 1 đồng chí bạn tao đi cùng hôm đó khen giọng mày hay, và bảo giới thiệu. Thế nào hả ku?



Friday, July 20, 2007

Có 1 thứ còn ngon hơn rượu

275 magnify
Lần đầu tiên, tớ phát hiện ra một thứ còn ngon hơn rượu.

Black Russian

Có một thứ còn ngon hơn rượu. Đó là Black Russian. Không ngoa, vì với một người mê (và sành) vodka, thì Black Russian là một thức uống tuyệt vời: nồng nàn ngay từ tợp đầu tiên, nóng bỏng cả vòm họng khi ngậm trong miệng, và rừng rực tan chảy ở đầu cổ sau khi những giọt nâu trầm ấy đã được trôi tuột đi.

Giản dị mà say đắm. Thành phần dày đặc vodka khiến Black Russian đậm đà đến vậy, dù độ rượu chỉ đâu đó 20%. Hương cà phê ngọt ngào quyến rũ của Kahlua, rượu mùi gốc Mễ Tây Cơ, làm tăng top note ngất ngây của Black Russian một cách bí ẩn. Black Russian xuất hiện giản dị không hoa mỹ trong chiếc cốc thủy tinh dày, mạnh mẽ nhiều nam tính, như một khẳng định cho vị giác cực nồng của mình.

Vị CSD của Coke dù rất ít cũng không thể lẫn vào đâu. Cái ngọt không thanh mà không tục, lơ lửng ỡm ờ khiến những nụ vị giác vòng quanh đầu lưỡi dường như nở bừng như mưa bong bóng.

Black Russian giống như một cuộc giao hoan bất ngờ. Sự cảm nhận không đồng hành với ngọt ngào. Lạ lẫm. Cuồng nhiệt. Vất ống hút đi, để vòm họng được đón nhận Black Russian một cách đầy đủ và trọn vẹn. Cocktail chảy qua giữa răng, lan sang hai bên bờ má, sục vào khoảng trống giữa miệng. Cay nồng lên. Uống đến đâu thấy khát khao dâng đến đó.

Đôi lúc đời cũng cần chút thay đổi. Như uống mãi vodka Absolut cũng nhàm.
---------------------------------


Lâu lắm rồi không động đến rượu, không thật sự uống rượu như ngày xưa. Thậm chí là còn từ chối khi bị/được ai đó rủ. Nhưng hôm nay, ly rượu kia như có 1 thứ ma lực quyến rũ chết người nên lại bỗng dưng thèm có 1 ly như thế. Ngay bây giờ. :-(
---------------------------------

♪mèo♥… hehe, vào đây chị Mèo pha cho mà uống :))

P.S. … Tèn ten, chị nhớ nhá. Em xếp gạch rồi đấy

♪mèo♥… nhưng mà cái bà Yến điệu này đúng là vừa sành thưởng thức lại sành cocktail, bảo bà ý qua blog mèo làm quen cái nhỉ, bà ý o dau thế ?:-?

P.S. … YD cũng ở SG đấy chị ơi, Hai bà này mà làm quen nhau thì thôi rồi, loạn mất :))

Tuyet… Hihihi...lại thèm wine rùi hả e, tớ thì thèm trà đá Cát Linh thôi...hihhihi :D

♫ Yen… Black Russian là một loại Cocktail rất phổ biến, hầu như quán nào cũng có thể làm. Độ khó uống của nó chỉ vào loại trung bình, em cứ ung dung mà thưởng lãm nhé

Nông … mang từ nhà ng về có khác, ngắn hẳn, chứ các bài vít của mày tao chỉ đọc đc 1 nửa, dài vãi đị, he he he...

UT Bạn sành về rượu nhỉ? Cái này tớ mù tịt, chả biết ma gì.

P.S. … @Hiền: Bù lại cho mày mà. Mà con kia, cái blog entries tao comment, mày lại xoá sạch đi để... phi tang rồi đấy hả?
@Tươi: Ồ không, hoàn toàn không. Tớ post bài về rượu, tớ thèm 1 ly rượu... ko có nghĩa là tớ sành về rượu :D

snowb… Sao tớ vừa uống thử, lại chẳng thấy gì ngon, hay tại mình lon ton, mà cứ đòi sành điệu...

P.S. … Chị YenDieu đã viết khá đầy đủ về Black Russian rồi, nên chẳng biết nói gì thêm. Nhưng đúng là lạ lẫm, cuồng nhiệt. Ngậm một ngụm nhỏ Black Russian một lát rồi mới nuốt trôi, để nhận ra cả vòm họng mình nóng lên. Và hương cafe ngây ngất... Giá mà uống Black Russian giữa mùa thu hay mùa đông thì chắc sẽ thú vị hơn nhiều.
@Snowbell: He he Đã kịp chạm vào môi đâu mà thấy được gì???

trieu… Hay nhỉ, có cả thú vui tao nhã uống rượu cơ đấy. Thú vị ha!

P.S. … Vầng, ko phải tao nhã mà là cực kì tao nhã ạ ;))

Thursday, July 19, 2007

Hà Nội Marina

333 magnify
3 tuần nghỉ ở nhà, sắp phát điên. Lẩn thẩn lôi lại cái bài viết cũ này quăng lên cho blog đỡ mốc. Hôm vừa rồi lại đi ăn ở Hanoi Marina, vẫn chẳng thể nào thích được mấy món ăn ở đó, dù lần này đã đổi sang những món khác có vẻ dễ ăn hơn.
---------------------------------

Ờ, tớ đã từng than phiền, cằn nhằn, cau có, lẩm bẩm nguyền rủa biết bao nhiêu những cái quán ăn mà khi bước vào đó hỏi cái gì cũng hoặc là không có, hoặc là hết rồi. Nhân viên thì gọi khản cả cổ, vẫy đến gẫy tay cũng không thấy đâu. Hoặc là sau khi vâng dạ thì mất hút con chim cút cho đến khi sức chịu đựng của mình gần đi đến giới hạn của sự chịu đựng, phát khùng lên và chuẩn bị bỏ đi thì mới thấy chạy lại, xun xoe với những câu cũ rích, hoặc là anh chị thông cảm, nhà hàng đã hết.... hoặc là thông cảm vì đông khách nên mang chậm... Những lúc đó mà đang stress thì có nước nổi điên lên luôn. Tớ vốn là đứa thiếu kìm chế mà!

Nhưng cái kiểu phục vụ, chăm sóc khách hàng kĩ lưỡng quá mức không cần thiết như ở Hà Nội Marina đôi lúc khiến tớ có cảm giác như bị bién thành đứa trẻ lên 3 tuổi, thậm chí không biết dùng khăn ăn, không biết lấy đũa ra khỏi bao giấy, thức ăn không biết gắp, ngao không biết cách bỏ vỏ,.... tí tí lại

- Chị ơi để em lấy khăn ăn cho chị nhé ! Chưa kịp ú ớ, quay lại nhìn thì đã thấy thằng cu gỡ tung cái khăn ăn ra định trải ra trước mặt mình như khăn lau nước dãi trẻ con. Sợ quá, giật lấy cái khăn và bảo bạn ấy là mình tự làm được!

Trong lúc tớ tự trải khăn thì các bạn lại lấy đũa ra khỏi bao giấy đặt trước mặt tớ. Ôi giời ơi, mà lần đầu tiên tớ ăn súp bằng.... đũa nhá. Súp cá Bớp. Nguyên 1 con cá với 1 đống rau trong cái bát con con. Chả hiểu là rau gì, nhận ra mỗi vị lá lốt. Muốn ăn con cá thì phải dùng đũa gỡ xương với cả cái đầu cá quăng ra ngoài. Chả ra cái vẹo gì. Thế mà lúc gọi đồ ăn, nó cứ nức nở khen ngon và lạ. Vầng, lạ thì thấy rồi, còn ngon....

Gà thì vừa bé ( ko phài ri nên bé đâu nhé) lại vừa gầy vừa dai nhách. May nó không ép tớ ăn như lần đi ăn cưới ở SG, mấy đứa phục vụ chỉ nhăm nhăm chia phần vào bát thực khách để còn có chỗ mà dọn món mới. Tớ vốn khóai gà với vịt, mà hôm qua đành bất lực ngồi nhìn đĩa gà còn nguyên sau khi gặm mỗi miếng đùi bé tí tẹo. Chẹp!

Rồi cái gọi là Ngao hấp bơ ăn với bánh mì. Tây chả ra tây, ta chẳng phải. Cứ ngán ngán kiểu gì, lại váng vất mùi sầu riêng. Tớ vốn khóai mùi sầu riêng, nhưng hôm qua gửi cái mùi đấy thì không thể chịu được. Ngao bình thường vốn dĩ ngon, hôm qua ăn đến con thứ 3 là ngán, không ăn hơn được. Viết đến đây lại nhớ lúc mang ngao ra, anh giai phục vụ lại còn định "để em lấy vỏ ngao riêng ra". Ôi giời ơi, anh giai cứ loay hoay đứng cạnh thế thì bố ai mà ăn được cơ chứ? Chưa kể món tôm sú hấp cũng lại dở ta dở tàu, cay cay ngọt ngọt. Không hiểu thuộc thể loại gì nữa!

Món cuối cùng mình hi vọng có thể nuốt nổi là cơm trắng với canh cua và cà pháo cũng đành ngồi đấy mà nhìn. Cơm quá dẻo, cà mặn chát còn canh cua thì nhạt. 40k cho 1 bát canh cua bé tẹo, 1 tí gạch nổi lên. Nói chung là nhạt nhẽo. Thế là xúc được nửa thìa cơm rồi bỏ đấy! Đấy, kết quả là thức ăn đắt lè cổ mà phải để thừa đầy lên đấy, trong khi cái dạ dày thì vẫn cứ lép kẹp, vẫn cồn cào đói, vẫn muốn biểu tình, vẫn....

Xét một cách toàn diện thì ăn ở Hanoi Marina (vài làn rồi) chả có món nào làm tớ thấy ngon miệng mặc dù các bạn phục vụ rất chi là lịch sự, mỗi một món mới mang ra đều chúc tớ ngon miệng,. Thế rồi khi chán ăn, tớ xin nước trà và hoa quả, các bạn í lại hỏi tớ dùng bữa có được ngon miệng không? Chả lẽ bảo món này thế này, món kia thế khác??? Đành ngậm ngùi mà bảo là ngon! Ngon đến mức món nào gọi ra cũng còn thừa mưa chứa chan ra đấy!

Mà tớ thấy, ngồi phòng VIP hay ngồi public thì cũng chả có quái gì khác nhau. thậm chí ngồi phòng VIP còn ứ có view như ngồi ngoài. Khác mỗi cái là phòng VIP cửa đóng then cài. Mà những đứa như tớ thì cần quái gì cài với đóng cơ chứ?!!!! Cứ thoáng mát lồng lộng tung 1 số thứ lên mà chơi. Tốt nhất là cứ ven hồ ngồi như bọn Tinhdich nhà tớ, hoặc là VBL mà tớ thi thoảng ngồi với mấy đứa bạn còn thấy thoải mái và sung sướng hơn nhiều. Phục vụ cũng tương đối, ko quá nồng nhiệt nhưng cũng ko phải gào toáng lên mỗi khi cần gọi. Và quan trọng hơn, đồ ăn bao giờ cũng hết sach, tớ không bao giờ phải ngồi nhìn bàn thức ăn đầy ú với 1 cái bụng lép kẹp hà hà...

Phù phù! Mà có lẽ, tại tớ là một thực khách khó tính. Tớ sai rồi! Các bạn Hà Nội Marina, các bạn đúng, các bạn hoàn toàn đúng khi phục vụ khách một cách sít sao, nhiệt tình và nồng nàn thế!
----------------------

Kandy… Noi chung la chi cho em cai dia chi cho day di de em biet ma con tranh' ha'ha'

P.S. … :)) chị đề rõ tên to lù lù kia rồi còn gì? Hà Nội Marina

2Ti hờ hờ, ai bẩu háo của lạ. Đáng lẽ ăn 1 lần ko ngon là phải tạch tạch ngay chứ? hờ...

P.S. … Lần đầu thì còn bảo là háo của lạ, chứ những lần sau thì... quả thực là chả nghĩ ra chỗ nào nữa cả. Đi chỗ nào cũng chán. Hâm hấp thế chứ
Cái chỗ này á, vừa ko ngon, vừa đắt, lại vừa không thoải mái

Lumin… con gái zà khó tính, hờ hờ

P.S. … Vầng, khoanh tay thưa chị "em zà".
Hôm nào qua tao ăn trưa đi, bạn zà của mày sẽ lăn vào bếp cho xem

trieu… Chậc chậc, mình vẫn tiếc đĩa bò xào hôm trước...

P.S. … hì hì em biết ai rồi nhá. Mà cứ tưởng hôm đó giày em ko bám đất thôi, hoá ra mắt anh Hải cũng không bám... thức ăn à? Không phải bò, hu hu nhất định ko phải bò mà. Em với Trang đi chợ, lẽ nào bà hàng thịt lừa cả em lẫn nó????

trieu… trùi ui, thế bê với bò khác nhau ah? chậc chậc, thực sự là tư duy lúc đấy vẫn đinh ninh là thịt bò mừ!

Monday, July 16, 2007

Happy birthday to Dzũng - Especial from friend like you!

248 magnify
Happy birthday to Dzũng, my đt!

I also wish you have enough to do everything

See you soon, when you're come back to VietNam.

Especial from friend like you.

Yours!

Saturday, July 14, 2007

Nhắn với 1 người bạn

333 magnify
Không có mở đầu, cũng không biết điểm kết thúc nhưng cũng không hẳn là không có gì. Tớ không thể đưa ra lời khuyên nào cho bạn, vì tớ biết là tớ hiểu cảm giác của bạn hơn bất cứ một người nào khác. Tớ đã kể cho bạn nghe 1 phần câu chuyện của tớ, và tớ tin bạn biết sẽ phải làm gì. Sáng nay, trước khi đi tớ đã bỏ một xấp khăn giấy vào balo, nhưng đã không đưa cho bạn vì tớ mong là, bạn sẽ không cần dùng đến nó trong những ngày tới. Và tớ hi vọng, sẽ không bao giờ bạn cần dùng đến nó.
Hai tuần ở SG sẽ là khoảng thời gian bạn tìm được những gì thuộc về bạn, là chính bạn. Tớ chỉ muốn mượn những bông sen và câu nói của em Beo Nhí để nói với bạn thêm 1 lần nữa: "
Please come back Hanoi with smile".
-------------------------------------

P/S: Post tặng lại bạn 1 đoạn trong 1 bài viết mà tớ đã có lần đọc được ở đâu đó khi lang thang trên mạng.

Tự dưng tôi thèm được ao ước. Những bông sen trắng yêu kiều và tĩnh tâm quá đỗi, khiến tôi thèm muốn. Văn phòng vắng người vì còn quá sớm, tôi ngồi trong bóng tối, với chút ánh sáng ít ỏi từ màn hình PC hắt lại, tôi mơ...

Nhưng ngay cả trong giấc mơ, tôi cũng đã không thể hạnh phúc. Những ngày mệt mỏi kéo dài. Xung quanh tôi là ai, là ai? Ai xấu, ai tốt, ai giả vờ, ai thật lòng, ai sẽ cùng tôi đi tiếp tới tương lai, ai đang rời bỏ tôi, ai nhẹ nhàng, ai gắt gỏng...? Tôi không còn đủ lý trí và tỉnh táo để phân biệt nữa. Tôi thấy thương thân tôi, thương tôi hơn bao giờ hết. Tôi có thể trông đợi gì, ở cuộc sống này, khi tôi luôn thiếu sự thông cảm và không mong từ mấy ai được cái gọi là sự chân thành...

Có thể tôi đang sụp đổ, hoặc niềm tin trong tôi đang vỡ dần, vụn ra, mảnh đi...Tôi không hiểu làm sao, cùng là con người, cùng là bạn bè, cùng là đồng nghiệp,...lại có thể sống với nhau như thế? lại có thể đè lên nhau mà sống như thế? lại có thể giăng bẫy, đố kỵ, đểu cáng, bới móc nhau như thế? Tại sao?
....................

Tôi ngắm mãi những đóa hoa sen trắng, mong tìm lại cho mình chút bình an. Tôi đang đi vào một vòng đua mới, thứ mà họ không thể nhìn ra, suy cho cùng chỉ là "rat race" - vòng đua của lũ chuột. Tất cả chúng ta, rồi chỉ là sâu bọ, có là cái thá gì đâu. Phù hoa, ảo ảnh, những thứ đẹp đẽ và lồ lộ kia, rồi sẽ tan biến. Có nhân, có quả, tại sao chỉ mình tôi nghĩ vậy?


Tuesday, July 10, 2007

Bọn mình đã quen nhau như thế nào (part II)

333 magnify

Bè lũ bốn tên là nhóm bạn hồi học Đh (thật ra không phải 4 mà là 5, 4 là để chỉ 4 đứa con gái). Có một điều thú vị là cả học đại cương và đến lúc chọn chuyên ngành, thì cả 5 đều chọn Lịch sử văn hoá. Cuối cùng giờ chỉ còn lại Trang Khanh ở lại khoa giảng dạy, Thuý thì chân trong chân ngoài với cái viện Sử già cỗi, còn tới với Thuỳ Anh thì lang bạt kì hồ. Đến nỗi, lâu lâu lại nhìn nhau và hỏi xem đứa kia đang làm gì. Thuỳ Anh cũng là người đầu tiên tớ quen và chơi, không phải từ giảng đường khoa LS mà là từ… căntin. Cả trường có mỗi cái cantn bé tẹo, chưa kê nổi chục cái bàn nên chẳng khó khăn gì bọn tớ nhận ra là ngày nào cũng đối diện nhau trong cùng 1 chỗ ấy. Nói chuyện vài lần thì phát hiện ra là học chung lớp (ôi trời), thế là truyện trò rôm rả hơn (nhất là từ hồi bọn tớ phát hiện ra anh thầy đẹp trai nhưng ko kém phần khó tính của lớp lại chính là cậu bạn căntin mỗi ngày – và dĩ nhiên là cũng học cùng lớp). Chơi với Bảo Trang là vì sao nhỉ? Hà hà, hình như là từ lúc thầy chủ nhiệm nhầm tớ với 1 bạn tên Phương COCC nào đó, nên chỉ định tớ vào ban cán sự lớp. Thế là tớ với Trang cặp kè, mà lúc đó thì Trang đã chơi với bạn Phương Thuý xinh giai và bạn Khanh đen rồi. Chưa kể là Trang với Thuỳ Anh đã là chị-em từ mười mấy năm về trước nữa. Thế là bọn tớ thành 1 nhóm (đến tận giờ). Tớ sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên khi đi cùng Trang lên khoa gặp papa của Trang, nhớ mãi cái cảm giác của mình khi đó, và cả lúc Trang quay sang tớ nói là “mày ngạc nhiên đúng không? Ai cũng bảo sao bố tao xấu thế, tao mà là con của bố tao á??” ha ha, nhưng sau đó ko lâu thì tớ hiểu rằng, thầy tớ chỉ xấu bề ngoài thôi, chứ là 1 người tốt vô cùng!

Với PhuChan (tự Thổ Quan) vừa trọc vừa nhiều răng lại còn đanh đá ngoa ngoắt lắm lời (được cái khéo tay nấu ăn ngon kéo lại hí hí) thì là một buổi chiều chủ nhật tháng 4/03 tại Trà Hoa Viên Linh Đàm. Hôm đó PC gần như ngồi im từ đầu tới cuối, ai hỏi gì cũng cười, thi thoảng còn giơ tay gãi đầu (trọc) vừa cười một cách ngượng nghịu. Sau này mới thấy là gã điêu kinh, điêu có sừng có mỏ, điêu đến nỗi giờ vẫn chưa có em gái nào dũng cảm dám lại gần. Tớ nhớ hôm đó tớ gặp PC với cái quần jeans rách te tua ở gối phải, cái đầu gối vẫn đang băng bó vì vừa mới xoè cách đó 1 ngày, và chân nhảy lò cò. Tớ cũng vẫn giữ message của PC nhắn cho tớ sau lúc đó “Chào em! Cái củ lạc phía bên phải của em thế nào rồi. Đừng bỏ quả Jeans ấy đi. Nom ấn tượng lắm. Mong lần sau gặp mặt lại được chiêm ngưỡng. OK? Rất thân!”. Hu hu nhưng tớ phải thú nhận là chả biết quả Jeans ấy giờ này lưu lạc nơi nào rồi ấy, ko thể nào tìm lại được. Thú nhận thứ 2 là lão PC anh tớ tuy có hơi đanh đá tí nhưng chỉ là ngoa ngôn thôi chứ lão ấy tâm lý cực, biết chiều chị em phụ nữ nhé, nấu nướng khéo léo đảm đang lại con chưa kể cao ráo đẹp trai. Không tin thì các bạn gái cứ thử xem. Tớ thề là sẽ may mắn cho người nào sau này là vợ lão :D

Hải Anh là 1 người mà ngày xưa tớ ghét cay ghét đắng, ghét chả hiểu vì sao lại ghét. Ghét cho đến tận giờ vẫn ghét và vẫn không rõ nguyên nhân lí do lí trấu là tại sao. Quen Hải Anh khi cùng tham gia một diễn đàn, trường nó lại ở sát vách trường mình, mà nếu ngắn gọn lại thì cùng chung cái gọi là Đại học Quốc gia. Hồi ấy internet chả sẵn như bây giờ, nên cái hàng net nga sát cổng trường luôn là nơi hạ cánh của cả tớ và Hải Anh (cũng như bè lũ bốn tên kia nữa). Khổ nỗi, đã ghét mà lại phải nhìn thấy, thậm chí là ngồi chung trong 1 hàng net thì chẳng cực hình nào bằng. Thế là cứ lần nào bò ra hàng Net ấy tớ cũng phải nhìn ngó trước sau, nó mà ngồi ngoài là tớ sẽ tìm cách lẻn vào trong, or chui vào 1 góc khuất và dán băng dính vào miệng cấm có dám ho he tiếng nào, chỉ sợ nó phát hiện ra rồi chạy lại hỏi han thì bỏ mợ. Thế mà rồi lại chơi với nhau nhiều, đến mức cái gì cũng Hải Anh. Từ việc thèm café, cần đi đâu đó, rồi nhắc nhở ăn uống thuốc thang khi ốm, rồi sách vở học hành, rồi cả chuyện bắt nó ngồi cả buổi chỉ để nghe mình than thở. Hải Anh hâm hấp, đã bao giờ phát khùng vì những chuyện vặt vãnh ấy chưa???

(Còn tiếp)


Sunday, July 8, 2007

Bọn mình đã quen nhau như thế nào (part I)

Nhân 1 ngày sau cái ngày đẹp giời (là 07/07/07), nhân chuyện lâu lắm ko gặp nhau, nhân dịp bạn Tuấn béo tớ sắp vác balo chinh chiến xứ người, nhân… có cả tỉ lí do để sáng nay bọn tớ gặp nhau. Tớ thật tệ khi phải chờ bạn nhắc mới nhớ được “bọn mình đã quen nhau như thế nào?”.

Xin miễn cho tớ việc nhắc lại tớ đã quen Tân cún như thế nào (nhớ được rằng qua Olyms là giỏi lắm rồi). Nhưng tớ quen bạn, thì chắc chắn là qua Tân cún, khi bọn mình học lớp 12 (chứ ko phải là khi bắt đầu vào học ĐH như trí nhớ tồi tệ của tớ vẫn nói thế). Và nơi bọn mình gặp nhau lần đầu tiên là trường quay S9 bé xíu của THVN, dĩ nhiên là trong 1 buổi ghi hình Olyms rồi. Ha ha, bạn với Tân cún đã mắt tròn mắt dẹt khi tớ nhớ được tất cả những chuyện vụn vặt mà các bạn đã kể cho tớ nghe từ cái hồi cách đây 7,8 năm ấy. Tớ nhớ là Tuấn béo đã nói với tớ về cái tên “cún” của Tân. Tớ nhớ là Tân cún đã xì ra chuyện bạn béo ăn kiêng để giảm cân. Tớ nhớ chuyện Tuấn béo kể về vụ Tân cún thua cá cược phải phải dắt béo đi ăn chè. Tớ nhớ cả giọng hậm hực của Tân cún khi nói với tớ rằng “này, tớ nói cho cậu biết là mẹ thằng béo rất hay nói thầm nhé”… thì đã bảo tớ là đứa thù lâu và nhớ rất dai mà lại :D Mà nhân đây lại nhớ lại chuyện lúc sáng, công nhận là mình rất ngưỡng mộ tình yêu lung linh của Tân cún với bạn Quỳnh Chi nhé. Hai bạn sớm sớm góp gạo thổi cơm chung đi chứ, để bạn béo còn khoanh tay gọi bạn bằng anh ha ha

Rồi qua béo thì tớ biết Hà Cong. Tớ vẫn nhớ rõ lần đầu tiên nói chuyện với Hà cong là khi béo đang ở Pune và lôi tớ vào chat trong conference hôm đó có Béo, có Hà cong, có Xuân Cường (Có Trường và Thái Hà ko nhỉ, hôm đó đông quá, lại cãi nhau loạn xì ngầu nên tớ chẳng nhớ hết)… Sau cái buổi đó thì tớ có nói chuyện với Cường thêm vài lần nữa, nhưng với Hà thì gần như là thường xuyên. Những câu chuyện giữa bọn tớ bao giờ cũng nhắc đến béo. Ngay cả khi Hà về nước cách đây 2 năm và bọn tớ ở cùng nhau, thì bọn tớ đã gần thức gần trọn đêm đầu tiên chỉ để nói về béo thôi đấy (hắt xì). Giờ thì Hà đang chuẩn bị làm Mẹ ở xứ sở hoa anh đào rồi (có khi là đã rồi ấy chứ nhỉ, mấy ngày rồi chưa hỏi thăm). Bạn đừng hỏi tớ khi nào, và tớ cũng sẽ ko hỏi khi nào thì sẽ đến lượt bạn. Mọi thứ rồi sẽ đến, ở một điểm nào đó :D

Quen Dzũng – đt của tớ, 1 người bạn đặc biệt – là vì cách đây hơn 3 năm tớ được giao viết bài về Dzũng. Khi đó, trong đầu tớ thậm chí còn ko biết Dzũng là ai, ko bíêt luôn là Dzũng cách tớ cả chục nghìn kilomet. Không còn cách nào khác, tớ nhắn offline message cho Dzũng, hẹn chat qua Yahoo Messenger. Đến buổi sáng deadline phải có bài thì Dzũng online và tớ đã vừa chat với Dzũng vừa viết. Bài đó là 1 bài cực tệ, tệ đến nỗi tớ ko dám đọc lại. Sau này biết nhiều hơn và có thể viết về Dzũng với cái nhìn đầy đủ hơn nhưng tớ ko muốn sửa lại, vì dù sao tớ đã viết về Dzũng như thế. Sau lần chat về “công việc” đó, bọn tớ chat với nhau thêm vài lần, một vài tình huống nhỏ xảy ra để rồi sau đó Dzũng thua và phải gọi tớ là sf. Nhưng tớ tin là, sau này Dzũng gọi tớ là sf 1 cách hoàn toàn “tự nguỵên” và “khâm phục khẩu phục” (hi hi tự tin nhờ). Và tớ, dù gọi Dzũng là đt, nhưng với tớ Dzũng là 1 người bạn đặc biệt. Và tớ tin là Dzũng hiểu điều đó.

Kể chuyện quen em Toe thì như chuyện cổ tích. Nói thì bảo dở hơi, chứ quen em Toe là do trước đó tớ biết em Qmess. Rồi mùa hè 2004 ( hay 2005 hả Toe ơi) khi em Toe về nghỉ hè, bé Qmess có nhờ Toe mang về cho tớ mấy cuốn sách. Lần đầu tiên gọi cho tớ để hỏi về thời gian/địa điểm giao sách, tớ với em Toe đã mất hơn 2h để nấu 1 nồi cháo điện thoại to đùng, trên trời dưới bể chuyện… và cho đến tận gần3 tháng sau đó, khi phải quay trở lại Mẽo quốc, và thậm chí cho đến tận bây giờ tớ vẫn chưa được biết hình ngang mũi dọc của mấy cuốn sách Qmess gửi hồi đó nó là như thế nào. Nhưng em Toe thì vừa tung tăng ở HN được mấy ngày và sẽ còn ở đây trong mấy ngày tớ. Dĩ nhiên là tớ sẽ gặp Toe, dĩ nhiên là sẽ ko nhắc đến sách của Qmess và dĩ nhiên là sẽ bóc lột quà. Toe nhờ!!

Quen bọn tinhdich cũng thật là tình cờ. Đầu tiên là bạn Nga ngố (tự Nga lớn) là học viên của tớ khi còn làm ở iPMAC Networking Academy. Rồi bạn Nga ngố dắt tay tớ đến gặp tình yêu qua mạng của bạn í là đồng chí Dương ( có còn) Nguyên. Ki_en thì đã biết trước đó và đến sau lúc tớ gặp Nguyên, tớ với Ki_en đã có vụ spam thơ kinh hoàng trên blog. Khi đó, Nguyên quyết tâm phá kỉ lục của tớ với Ki_en. Tuy nhiên, cho đến tận bây giờ kỉ lục do tớ với Ki_en hì hụi lập nên vẫn còn treo lơ lửng (và thách thức bất kì ai muốn phá). Rồi 1 ngày đẹp giời khi Ki_en về HN đã quyết tâm gặp mặt Tinhdich DươngNguyên. Buổi gặp ấy ngoài tớ, Kiên, Nga, Nguyên còn có thêm Miu - bạn thân tớ - và Hoàng Nguyên Vũ – xe ôm của Ki_en. Rồi sau này dần dần có thêm Thuỷ Tinh, Phale, em Nga bé, Nguyên Phong và gần đây nhất tinhdich có thêm Mèo Điệu. Nếu bạn muốn biết thêm về Tinhdich’s Groups thì có thể đọc thêm ở đây….

(Còn tiếp)

------------------------

Nguyễ… Em Gừng đang "tính sổ" đấy à?

P.S. … vầng, iem đang tính xem nên sổ theo kiểu nào vì... cái ấy nó dài quá (@Ki_en)

Tuyet… Hay nhỉ, kỷ niệm gặp TINHDICH cũng ấn tượng nhỉ G nhỉ? Tớ nhớ lần đầu G liên lạc với tớ là tớ đang say xe ôtô ngất ngư trên đường đi Lạng Sơn...bạn đã gọi cho tớ với 1 giọng nói rất là sweet mà lúc đó dù rất mệt nhưng tớ cũng không thể quên được bạn...hihihi...:D

P.S. … Thảo nào, cái giọng nó hôm í cứ như quát vào tai mình, tí nữa lòi nhĩ ra ngoài ha ha ha

♪mèo♥… hơ hơ, nó tranh thủ PR cả làng bàkon ơi ;))

P.S. …Chị ơi thế mà có đứa vẫn chưa hài lòng, có đứa đòi PR riêng cho nó hoành cbn tráng cơ đấy chị ạ ha ha

Hang … Eo ơi thế mà gọi ko đến lấy quà được í!