Thursday, November 22, 2007

Nhà không có đàn ông.

333 magnify

Bóng đèn hỏng. Mà bóng đèn thì bao giờ cũng ở trên cao tít. Vì không có đàn ông nên sẽ phải hì hụi đi mua bóng đèn mới, hì hụi bê cái thang to uỳnh vào nhà, trèo lên và lắp cái bóng mới vào vị trí của cái bóng đèn bị hỏng.

Một năm 4 mùa, thực ra là 2. Nóng và lạnh. Cứ mỗi lần chuyển mùa là lại đóng gói rồi cất đồ đạc lên cái giá cũng ở cao tít. Rồi lấy đồ cần dùng xuống. Mà đồ đạc thì không bé và nhỏ nhẹ như bóng đèn. Đồ đạc thì vừa cồng kềnh vừa nặng. Lại 1 mình hì hụi gói ghém rồi một mình cất giữ. Cứ mỗi lần như thế xong là thở không ra hơi. Mệt muốn chết mà chả thể nào than với ai.

Vòi nước dùng mấy năm, cứ mỗi ngày lại chảy nhỏ hơn 1 tẹo, Rồi đến lúc phát bực mình vì chờ mãi mới lấy được số nước cần dùng. Thế là lại hì hụi chạy đi mua vòi nước mới. Hì hụi tháo tháo lắp lắp để thay. Xiết đến sái cả tay mới tạm ổn hik hik

Xe cứ thế đi cả năm. Hết xăng thì đổ. Nhòm đồng hồ, 1,500km thì thay dầu mà cũng chẳng biết người ta thay cho mình loại dầu gì. Lâu lâu xe bẩn thì vác đi rửa. Cho đến tận khi không thể đề được nữa, xe thì ì ì, lạch xạch… đến không thể chịu được nữa thì vác ra hàng bảo dưỡng. Chủ hàng sửa xe kêu ầm lên là đi xe kiểu gì mà để ác qui khô khốc không còn tí nước nào. Nếu mình mà biết nó bị làm sao, cần phải làm thế nào từ sớm, thì đã chả ai phải cằn nhằn thế!.

Remote của Tivi bị hỏng. Nút power trên máy cũng bị nhờn, không thể “on” hay “off” được. Chung quy cũng tại cái tivi đã cổ lỗ sĩ và đáng ra phải cho vào bảo tàng từ lâu rồi, mà vẫn cứ cố giữ lại. Giữ lại và bất lực, chỉ còn mỗi cái phích cắm là nghe theo ý mình. Cần bật tivi thì cắm điện vào. Chán thì lại rút ra. Thế đấy!

………

Mùa đông năm nay quyết định thay đệm mới. Vì chiếc đệm vẫn dùng trước nay đã quá cũ, và không thể tận dụng thêm được nữa. Chọn lựa mãi thì cũng xong. Chỉ có điều lúc người ta mang đến thì mạng dở hơi, không thể nào gọi được cho mình. Hậu quả là người ta gửi lại dưới chủ nhà. Rồi sau đó phải tự mình hì hụi vác lên. Đệm thì to đùng. Cầu thang thì bé tí. Ôm cái đệm đi lên, đi theo cảm tính, vì hoàn toàn không thấy gì. Thế nên khi phía ngón tay ôm vào mép chiếc đệm quẹt vào tường, đã thấy rất đau. Biết tay mình có thêm một vết xước.

……..

Là tớ muốn khoe đệm mới đấy thôi. Cả nhà ạ. Đêm nay tớ sẽ được ngủ trên những đệm, những gối mới ấy. Tớ có hai chiếc gối, một để gối đầu khi ngủ. Chiếc kia dầy hơn dùng để dựa lưng khi tớ nằm đọc sách. Màu vỏ gối và ga có vẻ hơn lạnh nhỉ, tớ định mang đi đổi nhưng mà lười quá. Chắc là sẽ mua thêm một bộ vỏ ga gối có màu ấm áp hơn để thay đổi vậy. Mùa đông í, tớ sẽ ôm em cún xinh và cuộn tròn trong chăn ấm mà ngủ. Chỉ nghĩ đến thôi là đã thấy ấm áp rồi.

Ảnh: Em gấu xinh nằm gối lên hai chiếc gối của tớ. hi hi

-------------------------

Tuyet… Hê hê...bộ ga gối mới đẹp nhỉ ku nhỉ? Ngủ chắc êm ái lắm đây...Lúc nào lên nằm thử mới được...kekekeke :D

Pha Lêuh, nếu cơ nhỡ phải vào đây xin nằm ké thui ;;)

ki_en Em Nga kia, đấy ko phải chỗ của em nhá. Có người đang muốn lăn thử mấy vòng đây này :)

P.S. … @Ki-en: chỉ thử thôi á???

Tuyet… @ Ki_en: Hehehehe...a Ki_en nhá, đừng cạnh tranh với e, có siu thì ra đây mà cạnh tranh đi, đóng vai trò nhà có đàn ông 1 ngày xem thế nào G nhỉ? Hê hê hê...:))

P.S. … em Nga thách thế này thì Ki-en chỉ có nước khóc

♫ Yen… Không làm được thì thuê cô ạ, việc gì phải than khóc thế. Vả lại cô là tiểu thư, chứ có phải phu khuân vác, thợ điện, thợ nước,... đâu. Cần gì cứ bảo Bác Hồ giúp đỡ, cho nhanh, nhé!

Tuyet… @ Yendieu: Chị ơi, thế lúc bác Hồ không giúp cho thì thế nào chị? :D
@ Giang: chẳng biết là nên khóc hay nên cười nhỉ....heheheh :))

P.S. … @YD: Giả than khóc để khoe đệm mới mà chị. Đã nói rõ thế còn gì nữa? Với lại, Bác Hồ dạo này toàn đi vắng thôi :-(
@Nga: Khóc cười giè :P

trieu… Kiu kiu, đang định bảo lần sau thuê anh, anh cửu vạn cho! Hic nhưng xem ra ko kiếm gì đc ở đây rùi, cuối tuần vui vẻ nha!

Trang… Thật ra không phải cô ta khoe đệm mới, mà là gợi ý được mua tặng một bộ ga gối mới. Đúng không, khai thật ra đi

P.S. … Hình như là bạn TrangNeu đang gợi ý để tó đồng ý cho bạn TrangNeu mua tặng tớ 1 bộ ga gối mới he he Khai thật đi

Trang… Hehhe thế khai thật kích thước giường chiếu ở nhà đi để xem có ai hảo tâm đi qua, nhỡ cuối tuần nhận được tận chục bộ mới, dùng không xuể :D

P.S. … Tớ hứa, nếu từ giờ đến cuối tuần, số ga gối tớ nhận được lên đến 1 chục, tớ hứa sẽ chia cho bạn TrangNeu 1 nửa. Lộc bất tận hưởng mà :D
Kích thước chuẩn, (1,6x2)m nhá :D
P/S: Giờ là lúc khấp khởi hi vọng và chờ đợi, he he

Wednesday, November 21, 2007

Ốm!!!

Thế là lại rơi tõm vào cơn ốm. Ốm mà chả hiểu vì sao mình ốm. Chỉ thấy đầu lúc nào cũng ong ong (bạn bảo là dạo này đầu óc mình đơ đơ, máu không lên não nên mới thế). Đến hôm nay thì chính thức đầu hàng. Đầu vẫn tiếp tục ong ong. Hai mắt nhức mỏi chỉ muốn sụp xuống. Áp tay lên má lúc nào cũng thấy bừng bừng nóng :-(

Bò về nhà, nằm xuyên lục địa từ chiều qua tối. Bạn nhắn tin bảo mua đồ ăn qua. Hik hik, bao giờ cũng thế, cứ nghe tin mình giở chứng ăn vạ, là thế nào bạn cũng tất tả chạy qua ngay (thế nên hình như mật độ ăn vạ của mình càng ngày càng dầy hơn). Vừa nhìn cái mặt mình, bạn đã kêu ầm lên vì hai mắt mình sưng húp, mặt tròn quay và đầu tóc rối bù. Hừ... có lần nào mình ăn vạ mà dung nhan lại không như thế đâu chứ? Thế mà bạn nhìn mình cứ như mới từ sao hoả xuống vậy... Gruzzz...

Blast mình gào toáng lên là "ốm" từ chiều. Sau đó bỏ đấy nằm xẹp lép như con tép cho đến khi bạn đến. Lúc đấy mới bò dậy ngó vào màn hình. Bạn bè hỏi thăm có, thắc mắc (ốm kiểu gì) có... eo ôi là xúc động nhá. Cơ mà cơn xúc động qua đi, thì tớ là nằm bẹp dí tiếp đây hu hu hu. Trước khi tiếp tục ăn vạ (con bạn tớ vẫn ở đây, tranh thủ nó đang rất tận tâm chăm sóc mình mà ăn vạ chứ), tớ tranh thủ share với mọi người mấy hình ảnh tớ (ở SG) đợt trước, tươi vui và nhí nhảnh nhá, chả thê thảm như lúc này hik hik...
-----------------------

Pha Lê ơ, lại ốm à, thương bồ nhí thế, tớ cũng đang sụt sịt cái mũi vì Sì goòng cũng trở gió nà

MH Ơ, chiều hôm qua ngồi với chị còn đang xinh tươi thế mà đã lăn ra ốm được rồi à? Chóng khỏi đi nhé!

P.S. … @Phale: Uh, thi thoảng lại lăn ra ăn vạ í mà
@Mỹ Hòa: Thì ngay cả lúc ốm em Gừng vẫn xinh tươi đấy chứ. Chỉ đầu bù tóc rối khi ở trong nhà thôi. Hôm qua sau lúc ngồi với chị là em bò về nhà nằm một mạch đến hơn 8h mới mở mắt vì đt thôi đấy. Giờ thì lại hớn hở...

Tuesday, November 20, 2007

20.11

299 magnify
Thật lòng mà nói, nếu ngồi nhẩm lại, thì chắc cũng sẽ nhớ được tôi đã có bao nhiêu thầy cô. Có những thầy cô tôi yêu quý và không bao giờ quên, nhưng cũng có những thầy cô... chỉ là thầy cô. Đi qua là hết.

Bây giờ, những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường đã qua đi, thì bạn bè, bao nhiêu người tiếp tục đứng trên bục giảng. Tôi có biết chính xác là mình có bao nhiêu bạn bè nhận được hoa và lời chúc trong ngày này không? Chắc là... có, nếu ngồi tỉ mẩm mà nhớ lại. Bạn học cấp 2, bạn cấp 3. Bạn đại học. Bạn forum. Bạn blog.... ở đâu tôi cũng có những người bạn đã và đang ngày ngày đứng trên bục giảng.

Mà trong suy nghĩ của tôi, thì bất kì người nào tôi đã gặp, đã trò chuyện, đã chia sẻ... đều là những người thầy. Ở họ, có những điều rất nhỏ thôi, có những câu chuyện mình không chú ý, có những lời khuyên mình bỏ qua, có những tính xấu làm mình khó chịu... nhưng từ trong những nhỏ nhoi ấy, tôi biết là tôi đã học được nhiều, rất nhiều thứ...

Vậy nên, ngày hôm nay sẽ không chỉ dành riêng cho những ai đã và đang đứng trên bục giảng, mà là ngày dành cho tất cả mọi người, những người tôi đã gặp, đã đi qua, đã yêu thương, đã ghét bỏ, đã gắn bó, đã chia sẻ và cả những người đã thành quên lãng... Chúc tất cả sẽ luôn tìm thấy những niềm vui, yêu thương và hạnh phúc cho mình trong cuộc sống nhỏ nhoi này.
-------------------------

Hanaz… Tớ đã từng đứng trên bục giảng, bi giờ mất dạy rùi :D
Thế chắc cũng đáng để chúc nhỉ?

ZOS Ke ke, có mình đây. ke ke. Mỗi tộilà hôm nay vẫn phải đi dạy

Sunday, November 18, 2007

Đám cưới của em

333 magnify
Đau đầu. Muốn cắt phăng cái đầu vứt vào một xó nào đấy để không phải nhìn thấy nữa, nhất là không bị những cơn đau hành hạ. Mà không làm được. Nằm cả buổi chiều rồi tối cũng phát mệt. Thế nên lại bò dậy, lang thang và túm được bài thơ này. Uh thì đang mùa cưới. Uh thì dạo này đi đâu cũng thấy đám cưới và đám cưới, rồi có gặp anh/chị/em/bạn bè hay người thân thì lòng vòng một hồi thế nào cũng quay về chuyện cưới xin. Thế nên vác luôn bài thơ lên đây hầu chuyện. Nhắn luôn các anh/chị/em/bạn bè thân mến rằng, nếu ko có gì để hỏi tớ ngoài chuyện yêu đương cưới xin vớ vẩn, thì tốt nhất là đừng phí thời gian gặp tớ. Nhá!

Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re

Tám giờ có 1 chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh

Mẹ em la ó thất thanh
Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm

Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thì ra éo biết đứa nào cô dâu

Chín giờ khách khứa đã bâu
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem

Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con

Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dê chú rẩu thì đần mặt ra

Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau

Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn)
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày

Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây

Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây?
Chú rể quắc mắt : tây thế éo nào?
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương.

Cả 2 đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn

Cô dâu cũng có vẻ buồn
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe

Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi
Bố em thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi!

Saturday, November 17, 2007

Mệt!

333 magnify
Cố gắng gồng mình lên
cố gắng vui vẻ
cố gắng như mọi thứ vẫn bình thường
Cố như là đang bước đi
cố như là mình đang không mỏi mệt
......
cứ tự huyễn hoặc mình như thế...
để làm gì?
------------------

So, K… Chup o dau ma tro^ng met moi the ha may?

P.S. … thế là người chụp thành công đấy chứ. Vì đấy là một gương mặt thật. Chiều nay...

ki_en Mệt mỏi mà vẫn Cầu Diễn thế đấy, hừm!

bArOpY @ki_en: bác nói thế nào chứ em thấy cái mắt đấy có Diễn tí nào đâu?!
để kiếm cớ mà sống tiếp, ít ra với t thì như thế, m ạ

P.S. … M mang kính lúp ra soi đấy hả em?
Ai chả phải sống tiếp. Vấn đề là sống ntn. Mệt. Đến mức em PA chiều nay đã ko thể ko nói ra điều đó. Phù!!!

sir H… chà.. trông mắt long lanh lắm! kiểu này không những mệt mà có khi còn cả buồn nữa ấy.
bạn Giang ạ :)

Monday, November 5, 2007

Yên hay không yên?

Bao nhiêu điều cô đã hỏi, đã thắc mắc, có nhớ không? Những thắc mắc cứ lặp đi lặp lại. Tự bản than cô đã có thể nhìn thấy trước đường đi của những lựa chọn, những điều có thể xảy ra với mình, những điều có thể làm cô đau đớn khổ sở… nhưng cô đã vẫn lựa chọn. Vậy nên thân mến ạ, tự trong mỗi câu hỏi của chính cô đã hàm chứa câu trả lời rồi. Có điều có muốn chấp nhận những câu trả lời đó hay không thôi. Những chuyện đã và đang xảy ra quanh bạn là do chính mình lựa chọn đấy chứ, là vì mình muốn thế đấy chứ. Cô đã không chọn những điều khác đi, dù cô có thể. Vậy thì, yên ổn hay không cũng là do cô thôi, không do ai khác cả.

Tặng lại cô câu chuyện này, câu chuyện có lần được nghe nhà chùa kể. gần 6 năm rồi nên không chính xác lắm, nhưng đại ý câu chuyện nói về một người nhà cửa mất cả, vợ con chết hết sau một trận hỏa hoan. Ông ta thấy đời chả con gì, ông ta chỉ muốn “yên” (không có đâu). Ông ấy đến nói với Đức Phật xin làm đệ tử nhưng Phật không nhận. Ông ta quỳ suốt 6 ngày, tuyết ngập đến ngang ngực. Cuối cùng ông ấy “chung” được (ngôn ngữ của nhà Phật, có thể hiểu là “hiểu thấu đáo”). Ông ấy rút dao chặt một tay mình và nói: tôi không muốn yên nữa. Lúc đấy Phật tổ mới quay ra nói: “Con đã hiểu được “yên” hay “không yên” rồi đó.

--------------------

2Ti Em gái nghĩ ngợi nhiều thế. Nghĩ gì thì nghĩ nhưng vẫn phải xinh tươi đấy nhé :)

P.S. … Phải xinh tươi và yêu đời chứ chị :-)
Entry này em viết tặng 1 người bạn là chính. Không phản đối là có mình ở đó nữa, nhưng một phần tí ti thôi chị (ko được 2Ti như chị Hương đâu)

Cao T… hello, to^i doc cai title thi` cu*' tuong la : ye^u hay khong ye^u.

P.S. … Hình như những người đang yêu thì đều đọc thành YÊU cả. chúc mừng chúc mừng

bArOpY bọn mìh mới bao nhiêu tuổi,mà đã fải cầu chữ "an" hả m,hix.T yêu nhất, và ghét nhất đức Fật là ở cùng một chỗ, ngài kỳ vọng và tin tưởng nhiều quá vào nghị lực tinh thần của con người

P.S. … Yên đau có nghĩa là nghỉ ngơi hay buông xuôi hả m?


Tuesday, October 30, 2007

Rêu

333 magnify

Dạo gần đây, nhiều người thắc mắc sao dạo này để blog mốc xanh mốc đỏ lên thế? Uh thì… khó trả lời quá. Đây có phải là lần đầu tiên những mảng rêu lại lên xanh trên blog đâu? Vì lười không muốn viết. Vì không biết nên viết thêm về điều gì. Vì không muốn mọi người phải đọc thêm những con chữ nối tiếp nhau vô nghĩa vì nội dung không được đầu tư, được trau chuốt và mang một thông điệp, một ý nghĩa nào đấy… Nhưng hơn hết, có lẽ là vì đang tìm cho mình những nẻo bình yên.

Vì đã có những ngày rất rỗng. Viết nhăng nhít không đầu không cuối. Viết rất nhiều nhưng nhìn lại chỉ toàn thấy u uất và chán nản. Vậy thì viết tiếp để làm gì? Để mọi người phải chịu thêm những niềm không vui ấy để làm gì? Giữa những miền không vui ấy, im lặng có phải là tốt hơn không?

Và đã có những lúc bối rối khi thấy bạn nói rất nhiều và cười rất nhiều, dù trong trái tim bạn dọc ngang những vết xước. Đã có những lúc thấy bạn lao vào những cuộc vui, vì muốn chạy trốn sự bối rối và vì không biết phải làm gì… và hôm nay, khi vào blog của một người bạn, thấy rất nhiều những entries mới. Không nói chuyện. Chỉ đọc. Có cảm giác bạn lại đang ở một khoảng lưng chừng nào đó và tự hỏi, đến bao giờ bạn có thể đứng một cách bình thản và bước đi??

Khi không biết làm gì, tôi thường sẽ trút hết cả vào những con chữ. Nhưng càng viết càng thấy rối. Càng thấy mình xoay tròn trong một mê cung. Mà đã là mê cung – dù do mình tự tạo – thì cũng là khó mà thoát được. Vậy nên, có thể blog sẽ có những ngày phủ đầy màu xanh. Và sẽ viết mỗi khi thật sự có thể….