Friday, February 1, 2008

Một ngày thuần Việt

333 magnify

Tớ chuyển - tiếp (paste) lại 1 đoạn thư - điện - tử (email) trong hộp - thư - đến (inbox) được gửi từ 1 đồng nghiệp cho mấy đứa bạn thân đọc. Đứa nào đọc xong cũng lăn ra cười, rồi cứ thế chúng nó nhân rộng ra, gửi thêm cho nhiều người đọc và đọc xong đứa nào cũng cười đến rách cả mép. Dĩ nhiên, thư - điện - tử đó không phải là 1 câu chuyện cười, càng không liên quan đến 1 hiện tượng thú vị nào đó. Người ta cười vì… mà thôi, tớ cần gì giải thích dài dòng, mọi người cứ đọc trích đoạn dưới đây thì rõ.

“cách thực hiện các công việc cụ thể cũng vậy, cần có training, reinforce nhiều lần. Cái mình cần là more leaders to help us manage. Có thể nhận ra D, T, H, B… did a good job in decorating the stage. Chúng ta cần helped us a lot while we were busy packaging the gifts in the office last Sunday.
Lần sau, mình cần họp trước với các key users. Develop them, give them more work to handle. Tớ nghĩ G nên develop closed relationship với các key users, và có khả năng lead. Chúng ta đã grow rồi, mình cần nhiều leaders hơn nữa!
G có idea gì về online promotion (in-site activities) thì share nhé. Ít ra cứ pay attention đến những cái nào có update. Mình sẽ finalize với SG team để cùng làm…”


Mà rõ nhố nhăng là, không phải duy nhất 1 lần như thế. Việc này cứ lặp đi lặp lại ngày đến vài lần. Không chỉ
thư - điện - tử mà cả tán - gẫu - qua - mạng (chat), rồi thi thoảng quay sang nói chuyện trực tiếp thì nàng – đồng nghiệp của tớ - cũng sử dụng ngôn ngữ ông chẳng ra ông, thằng chẳng ra thằng như trích đoạn ở trên. Mà đồng nghiệp xung quanh thì toàn người Việt, nàng cứ sợ không xen vài từ tiếng Anh vào trong mỗi câu nói thì sẽ không ai hiểu nàng nói gì ấy.

Tớ mang chuyện này than thở với mấy anh chị em trong công ty cũ từ ngày xửa ngày xưa, hóa ra chả phải mình tớ gặp chuyện dở hơi này. Và nhờ đó, bọn tớ quyết định là sẽ có một buổi – tối – thuần – Việt. Dĩ nhiên là như tên gọi, bọn tớ sẽ dùng toàn tiếng Việt mà không chen bất cứ một thứ ngôn ngữ nào khác. Cũng vì thế mà bọn tớ có 1 buổi tối trẹo lưỡi vì tìm đúng từ tiếng Việt, 1 buổi tối người đến không ngậm miệng lại được vì ngôn ngữ của chính mình.

Bắt đầu bằng việc chọn quán uống nước sau bữa ăn. Bọn bạn tớ đứa thì thích “con đường của tôi” (My way), đứa lại muốn ngồi ở “Dạ khúc” (Serenade), đứa thì khăng khăng ở quán Mới (Neo)… tranh luận chán, cuối cùng bọn tớ cũng chọn được quán Café Cao Nguyên (highland café) ở tầng 3 – Hàm Cá Mập với tiêu chí là êm ái và ấm áp.

Bước tiếp theo là di chuyển đến quán, cô bạn tớ rón rén gọi cô bé phục vụ để mượn thực đơn (menu). Thực đơn của chúng tớ hôm đó có: Cảm xúc ngây thơ (Soda Innocent pasion), một Xanh nhiệt đới (Soda Tropical Green), trà Bá tước xám (earl grey), một café Capuchino và 1 Sô-cô-la nóng. Các bạn phục vụ được một phen tròn mắt không hiểu cái đám khách “nhố nhăng” này gọi những gì, về sau chúng tớ phải thò tay chỉ từng món một thì họ mới hiểu (chuyện, ngôn ngữ thuần Việt mà lị).

Sau chuyện nước nôi là thập cẩm chuyện. Từ chuyện bọn tớ sao lưu (copy) và gửi lại (paste) cho nhau đọc những nội dung thú vị nhặt nhạnh được ở đâu đó trên mạng – thông – tin – điện – tử - toàn – cầu (internet) đến chuyện các bạn yêu quanh bọn tớ dạo này sính dùng ngoại ngữ nửa mùa bằng cách chen loạn xạ các thể loại ngôn ngữ vào trong cùng 1 câu nói. Rồi bọn tớ tự thắc mắc và tự cắt nghĩa về một số khái niệm thường dùng nếu chuyển về thể thuần Việt thì sẽ gọi là gì. Ví dụ như video, radio, laptop…

Điểm nhấn của buổi – tối – thuần – Việt của bọn tớ có lẽ là xoay quanh trang Nhật – ký – điện – tử - trên – mạng (weblog) và xu hướng phát triển của mạng thông tin điện tử toàn cầu hiện nay. Cô bạn tớ cũng mới gia nhập vào hàng ngũ những người sử dụng nhật ký điện tử trên mạng nên rất thắc mắc là: Làm thế nào để sử dụng ảnh của mình làm nên cho trang nhật ký của cô ấy. Thế là bọn tớ hào hứng chỉ cho cô ấy rằng: đầu tiên là phải có ảnh của cô ấy và dùng phần mềm chỉnh sửa ảnh để sửa kích thước của ảnh không được vượt quá 250 – đơn – vị - phần – nghìn – của – hệ - số - nhị - phân (250kb). Tiếp theo cô ấy cần vào phần trang – của – tôi (mypage) rồi chọn chủ - đề – tự - chọn (custom theme) và tải ảnh lên…. Giải thích xong thì cả bọn quay sang xỉa xói con bé vì cái tội mở nhật ký điện tử ra rồi không chịu viết, cũng không chịu mời anh em bạn bè vào chơi…

Cứ nửa Anh nửa Việt như đoạn thư – điện - tử (email) tớ nói ở phần đầu cũng mệt, mà thuần Việt kiểu này cũng mệt không kém vì cứ phải căng đầu nghĩ xem những thứ mình quen dùng từ trước đến nay trong tiếng Việt người ta gọi là gì? Vậy thì làm thế nào cho vẹn cả đôi đường nhỉ? Chả lẽ tớ phê phán kiểu Anh – Việt nhố nhăng ở trên kia xong rồi thi thoảng tớ lại pha 1 từ tiếng Anh rất chuối vào thì nó còn ra cái thể thống gì nữa?

Anh chị em có cao kiến gì thì chỉ cho tớ nhé!

P/S: Ảnh minh họa từ TrangNeu – trong 1 lần loay hoay nghịch ngợm trên mạng thông tin điện tử toàn cầu và chụp được. Thật không thể phù hợp hơn.

P/S2: Buổi - tối - thuần - Việt trên nhật ký điện tử trên mạng của Miu
--------------------------

Quyên Bó tay vì cô nàng đồng nghiệp của em đoạn trên và bó toàn thân vì buổi tối cao nguyên của bọn em ở dưới há há há

[dele… Tương lai là thế giới đại đồng, sao phải so bì tiếng này tiếng nọ.
Anyway, bài viết rất ấn tượng. Good job!

ki_en Muốn comment nhưng chẳng biết comment thế nào. Anyway, cũng đã vào rồi, đành type vài dòng vậy! He he.....

Tuyet… Muốn "ý kiến" nhưng chẳng biết "ý kiến" thế nào. "Thôi thì", cũng đã vào rồi, đành gõ vài dòng vậy...hihihihi =)), (thuần việt chính cống nhé) :))

Giáo … Ghét cái bọn nói tiếng Việt cứ pha tiếng Anh, làm trò anyway với good job rồi lại type. Lắm chuyện.

Giáo … Hơ hơ, toàn cầu hóa, thế giới đại đồng, chả cần sự khác biệt nữa nhỉ.

P.S. … @Giáo Hoàng: Hơ hơ anh ơi, thế thì anh em mình đau đầu méo miệng với chuyện "thuần Việt" hoá ra thành công cốc nhỉ

ki_en Mình sorry các bạn! :))

YEUBR… há há há, em biết who wrote that mail =))

Hai Anh Đã bất ổn thì không thể dịu dàng được cũng như đã và đang hội nhập thì không thể không có sự pha trộn nầy. Các bạn cứ khó tính là thế nào nhỉ?

Thursday, January 31, 2008

Mùa đông hôm ấy rực rỡ nắng

333 magnify
Nắng trong nhà:

2

Nắng tràn nẻo phố:

nang

nang 1

nang 2

Hưng (trái) - một nhân vật "nặng ký" nữa trong bài "Xe đạp trở lại". Nhân vật bên phải - anh Dũng - đang tập diễn xuất cho phim "Chuyện tình tay ba" :

nang 4

Ai không biết bạn này giơ tay:

Photobucket


Với chị Quyên:

nang 7

Miu này:

nang 8

Anh Dũng:

nang 9

Trang:

nang 10

Mấy hôm này Hà Nội lạnh nhất trong những năm trở lại đây, xem ảnh này cho ấm nhé
Trà Gừng: sao chép y nguyên từ nhật ký điện tử trên mạng của chị Quyên. (có sửa chữa cho phù hợp)
----------------------

Monch… Pics dep qua Ginger oi, lam to rat non di cho hoa tet. Vui nhi~. Hom nay thieu ba Snowy rite? kekeke. Nam moi vui ve, hanh phuc and day tinh yeu nhe. Also...Gong Xi Fa Cai

Quyên Chẹp chẹp nhớ quá nhớ HN quá nhớ khăn len áo len tung tăng trong nắng lạnh rực rỡ

P.S. … @Uyên: He he ai cho tui tình iu? Hay bà nhường đi hí hí
@Quyên: Ko dám nắng rực rỡ đâu ạ, đang mưa ầm ầm 8độ mà mưa nữa thì biết thế nào rồi đấy hu hu

Tuyet… Nắng đẹp lắm ku :) Giờ có nắng thì đẹp nhỉ, trời cứ một mầu xám xám, nhớ nắng ghê... :D

Giáo … Ghét đứa nào nói tiếng Việt cứ pha tiếng Anh.


Wednesday, January 30, 2008

Xeko mũi dài

322 magnify

Dạo này em Gừng sắp bị khùng rồi. Khùng vì đủ thứ chuyện, không phải lẩu thập cẩm nữa mà là cám lợn. Trời lạnh thế này, ngồi cạnh nồi lẩu thì tuyệt chứ bị dí ngồi cạnh 1 nồi cám lợn thì quả thực là không dễ chịu tẹo nào.

Thứ nhất là các bạn yêu ngồi gần cứ thi thoảng lại ngó sang màn hình của mình một phát. Hơ hơ, nhìn rất giống chó cắn trộm nhá, kiểu rình rình xem bạn Gừng đang làm gì ấy. Ghét cực. Ức chế nữa. Hôm nay hai đứa ở hai đầu bàn nghiêng màn hình về hai phía rồi đấy, chả hiếu có biết điều không hay lại càng sấn sổ lao đến mà nhòm, mà ngó. Thật ra thì tớ chả làm cái quái gì mờ ám đến mức sợ người khác nhìn vào rồi làm ầm lên rằng mình đang không làm việc hay làm những thứ không liên quan đến công ty (Như việc viết blog này chẳng hạn). Nhưng cái cảm giác bị/được quan tâm một cách thái quá thật chẳng dễ chịu chút nào. Và tớ nghĩ, không chỉ mình tớ mới bị cảm giác này

Thứ hai là vụ “song kiếm hợp bích” của một số kẻ dek biết gì nhưng thích lên giọng chỉ đạo, mà lại chỉ đạo trong những cái mà nhiều người nhận xét là “có biết cái chết cha gì đâu”. Hơ hơ hơ, đã không biết - cái – chết – cha – gì, lại cũng chả phải leader hay manager của tớ mà lên giọng chỉ đạo thậm chí “ra lệnh” cho tớ như đúng rồi. Đồng nghiệp “hóng chuyện”, vào hỏi han rồi kêu ầm lên “phải nói chứ, nói đến khi nào ko cho nói nữa thì thôi”. Nhưng mà nói – cái – chết – cha – gì được cơ chứ khi mà lịch sử đã chứng minh rằng người ta sẽ bênh nhau chằm chặp, người nọ sẽ bao biện cho người kia? Nói – cái – chết – cha – gì được với 1 người không hiểu gì về văn hóa và tâm lý người Việt, đọc hiểu tiếng Việt cũng có vấn đề mà lại đi làm quản lý về phát triển service dành cho dân Việt. Đã thế còn vỗ ngực tự hào ta giỏi cho nên chả cần đứa chết cha nào nghĩ ra cái gì cả, chỉ cần bọn nhân viên dưới quyền đi theo định hướng của người – không – hiểu – tiếng – nói – cộng – đồng là đủ. Công nhận, “Nhiệt tình + ngu dốt =….”. Công nhận vui.

Thứ 3 là manager của tớ gần như hoàn toàn không biết nhân viên mình làm gì, cũng chả biết quyền hạn của bản thân mình đến đâu. Khi tớ hỏi: Anh và trợ lý của anh, túm lại ai là sếp --> để anh suy nghĩ. Hỏi tiếp: ai là người giao việc, ai là người đánh giá công việc của em --> để anh suy nghĩ. Tiếp nữa: Vậy nguyên tắc làm việc của chúng ta là gì --> để anh suy nghĩ. Ha ha, suy nghĩ cho đến lúc nhân viên rời khỏi cty rồi còn âu yếm tặng lại một đoạn tâm sự này đây (lược trích – đã đăng ký bản quyền): “Sau thời gian làm việc tại *** tôi thấy công việc của tôi làm không có ý nghĩa gì đáng kể với đội Services, mất nhiều thời gian và công sức mà sự đánh giá của Team leader lại chẳng được bao nhiêu. Những công việc gì tôi đã làm, những bài tôi đã viết đều không được Team leader đọc, theo dõi, dù tôi thường xuyên gửi mail và gặp nhắc trực tiếp. Khi có một mini – review, Team leader không thể đánh giá được hiệu quả công việc mà tôi đã làm. Và khi nói chuyện về vấn đề này, Team leader đã đổ lỗi cho tôi là không thường xuyên cập nhật thông tin cho anh ấy lên Google Calendar. Một lí do nữa mà theo tôi, Team leader đưa ra không thuyết phục, đó là anh ấy có thể không hiểu hết những gì tôi viết. Và tôi đã đề nghị chỉ cần đánh giá về số lượng thôi, Team leader cũng rất lúng túng, vì anh ấy thật sự không thể nắm được…”. Ha ha, có lần trong email gửi sếp tớ đã nói rồi mà, sếp không nhất thiết phài biết chi tiết, nhưng ít nhất sếp phải nắm được nhân viên của mình đang làm gì chứ. Hỏi cái gì cũng kêu không biết, thì còn làm sếp cái mịe gì?

Thứ 4 là sính ngoại ngữ nhưng lại không dùng ngoại ngữ hoàn toàn mà cứ thích câu nọ câu kia, nửa Việt nửa Anh. Chắc phải thế nó mới sành điệu. Vụ này sẽ được nhắc đến trong 1 entry khác hầu cả nhà sau. Túm lại là có một số thành phần bị ngộ chữ!

Thứ 5 là họp. Họp đã thành một cái mốt. Phòng họp lúc nào cũng trong tình trạng quá tải. Có hôm các team đứng xếp hàng bên ngoài để chờ kết thúc cuộc họp bên trong là ùa vào. Hôm nào không họp là hôm đó thấy nhớ, thấy bứt rứt và bồn chồn không yên. Có những ngày đi làm chỉ để… họp. Nói đâu xa, như hôm qua tớ cắm mặt trong phòng họp từ 10h30AM – 12h50PM thì nghỉ đi ăn rồi lại họp tiếp đến 6h04PM mới được tha. Mà họp cái chết cha gì khi lần nào cũng chỉ chừng đó vấn đề nhai đi nhai lại. Ví dụ như bạn tớ chuyên mảng viết bài, đến mức nó kêu “tao ngày nào cũng viết, đều như đi ị mà có đứa mịe nào đọc? mà người ta đi ị còn có ngày táo bón nên không phải đi, chứ tao ngày nào ko ị là có đứa inh lên. Nhưng mà chúng nó cũng chỉ đi qua để biết hôm đó tao có ị, chứ có biết hôm đó tao ị ra cái gì đâu. Càng nghĩ càng thấy tởm”… Thế nhưng lần nào họp cũng lại hỏi nó đang viết gì, viết thế nào… viết thế nào là chuyện của nó chứ, ít ra thì nó cũng trên trình đọc hiểu nên chả cần ai mớm lời hí hí

Viết đến đây lại thấy có email réo chuẩn bị vào họp rồi, sẽ update tiếp sau nhá

---------------------------

ZOS Tết đến rồi
Kệ mịa chúng nó đi.
Lo mà giữ sức khoẻ đón Tết chứ.

Tuyet… =))

Beo nhí =)) Chị Gừng vãi đị (vĩ đại). Vì bít thế nên em chuồn sớm, để còn chút tốt đẹp về nhau. Hê hê. Đúng là 36 kế, kế chuồn là thượng mịe nó sách :))

xeko Yêu thế cơ chứ, tên mình lên title của entry :)

P.S. … @Khanh: Ờ, cũng đang cố đây, cố kệ cha chúng nó coi như ko nghe ko thấy. Cơ mà ngày ngày phải nhìn thấy, phải làm việc với chúng nó từng phút, từng giây thì kệ thế nào được?
@Nhi: Ờ, thế là lộ mặt nhá, có đứa bỏ việc chạy để giữ tình cảm nhá. Thế mà im im ko thèm share gì với anh em cả! Mà trong 1 vài ngày tới lại có thêm vài người nữa theo chân em Nhi rồi đây này :(
@Xeko: Xeko mà ở đây thì còn yêu hơn nữa cơ (cứ ở đây đi rồi biết)

Fishy Dã man con ngan :)) Đúng là đứa nào chuồn sớm thì đứa đấy đỡ bị chướng mắt nhiều! :))

P.S. … @Fish: Hu hu em ơi, khóc cho người ở lại đeeeeeeeeeeeee

zz...… Viết gi e hổng hỉu?........................ àh hiểu rồi...khà khà.....

Sunday, January 27, 2008

Kiếm điện thoại NOKIA miễn phí đê

Anh em chơi thử trò này nhé, mỗi tuần có 1 điện thoại NOKIA XpressMusic cho người trúng thưởng. Tổng cộng có 7 điện thoại miễn phí

Cái này là tớ xì-pam giùm gã người - iêu - hợp - đồng của tớ. Anh chị em vào ủng hộ nhé. Hí hí tốt nhất là vừa ủng hộ gã vừa ủng hộ tớ bằng cách click luôn vào link này để chơi nè NOKIA XpressMussic

Thơm các bạn đã click vào link trên nhé
------------------

CR9 Bạn đã vượt qua 5 câu hỏi,số đỉem của ban bây h la 30 :D

KingK… Khửa, đội ơn NY

P.S. … @Mẹc: Ồ dê, nhưng mà mẹc lão gia chơi trực tiếp hay là click vào cái link của em đấy hử?
@KK: hí hí ko thì lại bảo là ny ko quan tâm gì

Tuyet… Chuối thế, tớ được 55 điểm và tớ đã có mã tài khoản rồi, ấy vậy mà khi nhập mã tài khoản nó lại báo với tớ là không tồn tại mã này là sao? Mà mã là do bọn này đưa và mail cho tớ nhé! Ấy hỏi lại đi...tớ không biết đâu, 55 điểm của tớ rồi đó... :((

anh_yêu xế nà xế nào? chưa hiểu lắm!
Thấy ghi là: This multimedia content requires Flash version 9 and above.

CR9 A chơi cả 2.Vùa làm cái nữa 40Đ :))

Saturday, January 26, 2008

"Can thiệp thô bạo"

266 magnify
Tớ tự nhận tớ cũ kĩ và lạc hậu nhất trên đời. Ít nhất là trong "một góc con người" tớ. Ý tớ là chuyện tóc tai í.

Trong khi bọn bạn tớ thay đổi ầm ầm các kiểu, từ duỗi thẳng đến quấn xoăn thậm chí làm xù lên như bát mì úp lên đầu thì tóc tớ vẫn ở dạng "nguyên thuỷ".

Bọn bạn tớ có đứa nhuộm nâu, đứa nhuộm đỏ, đứa màu đen, có đứa gảy light xanh đỏ tím vàng tùm lum hết thì tóc tớ cũng ở dạng "nguyên thuỷ". Không đen chẳng nâu, đuôi tóc hoe hoe vì cháy nắng.

Bọn bạn tớ đứa thì hấp, đứa thì dưỡng, đứa thì quấn ủ các kiểu. Chưa hết, còn thập cẩm các công đoạn sấy vào sấy ra, tớ thì vẫn thờ ơ mặc kệ dù có lúc cũng thấy khó chịu với phần đuôi tóc xơ xác của mình.

Đôi khi thấy tóc dài dài, tớ lại ngồi nhà tự mình hì hụi soi gương chải chải cắt cắt, nói ngắn gọn là "tự sướng" với tóc. Và những đêm mùa đông cũng nhất định chịu lạnh ngồi chờ tóc khô chứ ko thèm sấy seo gì...

Bọn bạn tớ bảo tớ hâm.

đứa dụ dỗ, đứa doạ dẫm tớ nào nhuộm, nào tỉa, nào quấn xoăn các kiểu, mà tớ vẫn trơ ra....

...

Thế mà chiều nay chúng nó dụ được tớ đi "xuống tóc" nhá. Can thiệp cực kì thô bạo luôn. Sau 1 hồi cắt cắt tỉa tỉa thì tớ đã ngậm ngùi chia tay với mớ tóc dài. Cứ cả năm gìn giữ thì thi thoảng tớ lại lên cơn thô bạo với tóc tai thế đấy.

Hôm 24.1, party cty, tóc còn dài thế này
Photobucket

Và bây giờ :D
Photobucket
-------------------------

snowb… Sáng mai ngủ dậy, em sẽ soi gương, và khóc huhu :((

ki_en Ôi, mái tóc em bay...
(bay xuống sàn tiệm cắt tóc mất rồi ) :D :D

tomsa… toc' moi',dep Chi a ^^

Cao T… Xa^'u mu`. To'c da`i bao gio cung dep hon. Chac G bi ca'i Miu no' xui dai (cho' Miu xui da.i ba.n tao).

Pha Lê trông trẻ hơn hẳn đấy

Tuyet… Hihihi...tóc mới đẹp hơn...hehehe :D :D

snowb… ơ thằng Tuấn kia, sao mày chửi con chó. Mày có biết mày bảo chó miu là con chó nó tủi thân lắm ko hả, hik hik

P.S. … @Miu: Soi gương và cười: Ồ dê, tóc mình đã thẳng trở lại, thật suôn và mềm mại...
@Ki-en: Hu hu hu Có hai con điên vừa ngồi nhìn tóc bay vừa cười nhăn nhở ra chiều rất đắc chí. Thế mà đòi cho bay hẳn thì chúng nó ko chịu
@Mạnh: Thanks em
@Béo: Về xử lý Miu điên đê
@PL&Nga: Nói thật đấy nhờ, khen thật đấy nhờ

♫ Yen… Cứ can thiệp thế này đi, cho đời nó tươi

ACJ Ừ thì đẹp!

ATHENA phải công nhận là can thiệp thô bạo thật. Em cũng đang tiếc hùi hụi tóc dài đây, tự nhiên lại đi cắt tỉa tùm lum.

P.S. … @Vân: năm nào cũng thế mà nhóc, chị cắt bị hỏng, ko đúng ý của chị. Ra giêng dài ra 1 chút sẽ sửa lại, rồi tóc sẽ dài lại mà. Chủ nhật về rồi, định hôm nào xuống HN đây?
@YĐ: Dưng cơ mà quá thô bạo
@ACJ: Uh thì....

Friday, January 25, 2008

Ru mãi ngàn năm...

Thời gian đã lâu rồi, sao tình chưa đến trong đời.
Tưởng như sẽ không còn những ngày yêu đương đắm say.

Hôm nay Hà Nội co ro rét. Để random, rồi cuối cùng chọn “khi tình yêu đến”. Hey… nghe là nghe vậy thôi nhé, không nôn nóng gì đâu. Vì có ai cứ ngồi nghển cổ mà chờ những điều chưa phải là của mình được đâu.

Hôm trước đi hát với bọn Tinhdich, chọn “Ru em từng ngón xuân nồng”. Micro chuyền tay nhau, đứa nào hát nghe cũng muốn não lòng. Cảm giác khi nghe Trần Đức không não lòng đến thế. Có phải vì “nghe Trần Đức giống như uống rượu mạnh, hơi gắt nhưng dễ say…”. Với những đứa đã quá lâu không thử một ly rượu mới như mình, thì khả năng say là rất cao.

Thanks n.y đã giới thiệu một “đặc sản” quý, cho dù việc tớ bị dụ nghe Trần Đức 1 cách tự nguyện không phải qua n.y mà qua blog của 1 người bạn.

--------------------------

Trang Lại thêm 1 nạn nhân của anh Trần Đức rồi :D

P.S. … từ nhà bạn hiền mà ra đấy, chứ ko phải từ nhà "lão" kia

xeko Add mình vào phát là y như rằng yêu đương tràn trề ngay, he he he.

P.S. … Ờ, cứ hăm hở xông vào đòi người ta add cho bằng được xong ra đây làm mõ làng như đúng rồi í

Thursday, January 24, 2008

Ngày xưa và bây giờ

306 magnify
Ảnh: Rút thăm may mắn - 24.01.08


Ngày xưa ngạc nhiên lắm mỗi khi kết thúc 1 buổi ghi hình Game show, sếp lại hỏi: Người thắng cuộc hôm nay là ai? Hồi đó sếp tớ cùng làm kịch bản và là MC, nghĩa là người được tham gia từ đầu đến cuối Gameshow đồng thời cũng là người công bố người thắng cuộc cuối cùng. Thế mà không biết được người thắng cuộc là ai, thì ai mới là người biết? Nhưng dạo gần đây khi đứng trên sân khấu, khi hướng dẫn mọi người cùng tham gia trò chơi thì chính tớ cũng không nhớ được những ai là người thắng cuộc và nhận được quà tặng dành cho người chiến thắng. Kết quả là giống y hệt sếp cũ tớ ngày xưa, tớ phải lò dò đi hỏi mọi người xem người chiến thắng là ai, dù chính tớ là người xướng tên họ khi nhận giải thưởng…

Ngày xưa, sếp cũ của tớ cũng hay hỏi “lúc đấy chị nói gì ấy nhỉ” khi kết thúc mỗi buổi ghi hình và nhắc lại 1 đoạn nào đó trong chương trình. Dạo gần đây tớ hay bị “dí” vào làm Mờ cờ cho mấy chương trình nho nhỏ, và nói năng loạn xạ lung tung, và khi kết thúc tớ cũng không nhớ chính xác là tớ đã nói những gì. Ví dụ như trong buổi Holding hands party hôm trước và cả New Year party với công ty hôm nay. (uhm… New year cái gì, Năm dương lịch thì cũng qua cả tháng rồi, năm âm lịch thì cũng gần 2 tuần nữa mới hết). Tớ cũng không tưởng tượng khi ở trên sân khấu 1 mình thì tớ “ngố” thế nào. Khi xem lại các đoạn băng quay, tớ thấy tớ thật là… nhất là dưới bàn tay phù thuỷ của mấy đồng nghiệp tớ thì càng không thể chấp nhận được. Nếu tớ nhìn thấy 1 MC nào mà làm thế, chắc tớ đã ngồi bình loạn lung tung rồi, nên không biết là khi tớ có những hành động và lời nói ngớ ngẩn như thế trên sân khấu thì mọi người ở dưới nghĩ gì nhỉ? Có ai đọc được entry này thì làm ơn nói cho tớ biết nhé.

Ngày xưa tớ vẫn nghĩ làm MC thật là thích vì được biết trước toàn bộ nội dung và làm chủ cả 1 chương trình, được xuất hiện trước tất cả mọi người. Giờ thì tớ thấy quá ư là “thiệt thòi” vì khi làm MC nghĩa là tớ tự đánh mất cơ hội tham gia vào những trò chơi vui nhộn, lại không có cả cơ hội nhận được những phần quà may mắn dành cho người thắng cuộc. Nhất là khi tớ được biết trước tất cả “nội dung” bên trong của những phần quà đó. Thật là bất công. Đáng lẽ mỗi chương trình đều nên có 1 phần quà dành cho MC chứ nhỉ (hí hí ít ra là trong những chương trình do bọn tớ tổ chức)

Ngày xưa tớ cũng hay thắc mắc, sao mà có những tình huống cực kì dễ giải quyết và đưa ra quyết định mà các MC - tức là sếp tớ - cứ đơ người ra chờ chỉ đạo từ trên phòng đạo diễn thế? Giờ thì tớ hiểu là khi liên quan đến sự công bằng và quyền lợi của mọi người, thì không phải mình cứ muốn là được. Như party tối nay, khi số may mắn là 6 hay 9 không ai phân định được vì chúng giống y hệt nhau… tớ hoàn toàn có thể đề nghị huỷ cả hai số đó đi, bốc thăm lại và nhờ sếp bốc lại 1 số may mắn, hoặc ghi tên lên 2 số đó và nhờ bốc lại, bốc được tên ai người đó sẽ nhận được quà… thế mà cuối cùng tớ phải nhờ sếp phân xử. Thế mà vẫn không xong, có 4 giải nhì thôi thì tớ lại đề nghị bốc đến 5 lần, bể show. Tớ và bạn D đành share nhau giải tưởng vì hai đứa sở hữu hai số 6 và 9 y chang nhau hu hu

Ngày xưa tớ hay cằn nhằn mỗi khi MC cười nhiều quá, dù cười đẹp đến đâu mà cười nhiều quá thì cũng thành vô duyên. Còn tớ khi đứng ở vị trí Mờ cờ trên sân khấu, tớ ko những vô duyên mà còn cười nhiều như 1 con điên, nhất là khi demo cách chơi của các trò chơi cho mọi người thấy. Nhố nhăng nhất là ở party tối nay, sau khi no say phè phỡn rồi bọn tớ mới chơi game. Khi hướng dẫn mọi người chơi trò “thoả mãn toàn thân khách hàng”, không hiểu sao tớ đã cười đến không ngậm miệng lại được, nước mắt nước mũi tèm lem hết. Thankyouvinamilk mấy chị trong công ty đã lấy giấy cho tớ lau mắt, nhưng lau bao nhiêu cũng không đỡ. Lúc đó thấy mọi người cứ lăn ra cười, mà ko hiểu cười vì trò chơi hay cười vì nhìn MC lúc đó chả ai làm gì mà nước mắt cứ ròng ròng chảy…

He he ngày xưa và bây giờ khác nhau nhỉ? Khác nhất là ngày xưa không có blog để tớ ko lảm nhảm nhiều như bây giờ. Kết luận lại là em Gừng càng già càng nhố nhăng, chỉ xin các anh chị em lúc nào có thấy em Gừng nhố nhăng quá thì cũng cho xin hai chữ “đại xá” ạ, đời chả mấy lúc mà già nên em tranh thủ nhố nhăng nốt.


E hèm, lời cuối cùng em muốn nói, là anh chị em nào trong cty mà đọc được entry này thì làm ơn share ảnh cho em với hu hu ko biết có cái ảnh nào tử tế không nữa vì trong lúc mọi người tíu tít ảnh ọt thì em loăng quăng chỗ nào í. Đời thật bất công. Chẹp