Wednesday, July 30, 2008

Tồ không đợi tuổi [1]

Sẽ có không chỉ 1, mà là nhiều bài viết về những nàng “tồ - không - đợi - tuổi”, những câu chuyện có thật đã chứng kiến đâu đó trong cuộc sống. Chỉ đơn giản là ghi ra đây những điều mình đã thấy, không không phán, đánh giá hay nhận xét và cũng không hàm ý vạch áo cho người xem lưng hay nói xấu phụ nữ… Thế nên sẽ không khuyến khích những comment nhận xét/ chê bai nhân vật được nhắc tới trong bài theo hướng tiêu cực.


1. Nàng - mãi yêu như chưa yêu lần nào.

Nàng: khuôn mặt bầu bĩnh dễ nhìn, hồn nhiên, tốt bụng, thân thiện và dễ gần – đó là những nét tính cách mà bất cứ ai mới tiếp xúc với nàng đều có thể cảm nhận được. Và nàng - sống bản năng, nhiệt tình, chu đáo, biết quan tâm đến người khác, thích chăm chút cho gđ… - điều mà nhiều người nhận xét rằng, sẽ là may mắn cho người đàn ông nào có được nàng làm vợ. Nhưng…

Yêu đến lần thứ n, nàng vẫn ngây thơ và cả tin như gái 16 (là 16 ngày xưa nhé, chứ gái 16 bây giờ khôn như chấy), cả tin theo đúng nghĩa của từ này. Hết 4 năm ĐH, nàng cũng kịp vắt vai 3 “mối tình” – theo như cách nàng nghĩ, hãy cứ gọi đó là tình yêu. Mà lần “yêu” nào, nàng cũng cuống quýt, vội vã và nhiệt tình đến mức, thậm chí khiến cho người đối diện thấy… sợ.

Tình thứ nhất với nàng là một anh giáo. Chuyện trôi qua rất nhanh, nhưng lại là thứ tình cảm rung động đầu đời nên đã để lại rất nhiều dấu ấn băn khoăn trong nàng. Lần đầu tiên nàng biết, thế nào là vòng tay đàn ông, thế nào là yêu, là hôn… thế nên nàng ngơ ngẩn mất một thời gian.

Tình thứ nhì là do lũ bạn gán ghép. Đám bạn nàng chơi có chơi cùng 1 anh bạn đồng hương với nàng. Qua vài lần gặp gỡ nói chuyện, thấy nàng và anh cũng có chút tình thương mến thương nhau, cả lũ quyết định dắt mối cho hai người. Chuyện tưởng đùa mà thành thật, chỉ có điều chỉ thật từ phía nàng, còn anh chỉ coi nàng như em gái. SN nàng, cả bọn kéo anh đến. Quà của anh là hoa hồng trắng, và từ đó nàng bắt đầu ngơ ngẩn, bắt đầu mơ mộng về một điều gì đó xa xôi hơn. Anh, hơn nàng 9 tuổi, dĩ nhiên là đủ “sắc” để nhận ra điều đó. Và anh bắt đầu hạn chế những bông đùa ngày trước. Nhưng anh càng tránh, thì nàng càng “xông tới”. Không gặp trực tiếp thì nàng gọi. Anh không nhấc máy ư? Email nhá. “Email anh bị hỏng, chưa sửa được”. - Chuyện nhỏ. Nàng sẵn sàng ngồi cặm cụi viết cho anh kín đặc 3 trang A4 toàn những chữ là chữ rồi nhờ bồ câu bưu điện. Anh choáng, và trốn biệt, vì không cách gì giải thích cho nàng hiểu, rằng anh chỉ coi nàng là bạn, là em như cái lũ lố nhố âm mưu ghép nàng với anh kia. Ai bảo là nàng ngây thơ quá. Nàng nghĩ rằng, giai khi tặng hoa cho gái tức là đang thử tìm cách tán tỉnh gái. Và nếu giai mời gái đi uống nước thôi, nghĩa là giai đã chết đứ đừ rồi, không còn phải bàn cãi gì nữa…. suy nghĩ đó gần như mặc định trong đầu nàng, thì cách gì mà giải thích cho nàng được? Và anh, đến mãi sau này còn nhắc lại “hồi đấy phải đến nửa năm sau anh không dám nhấc đt nếu là số máy lạ gọi đến”. Ai bảo được yêu đã là sướng?

Tình thứ 3 cũng là bạn của bạn. Chính xác người nàng “yêu” là bạn tôi, người cách xa nàng hàng nghìn cây số và nàng chưa từng gặp mặt. Chỉ vài lời chat chit qua lại, anh gọi nàng là “cô bé”, vậy là nàng thấy hồn mình bay bay, đầu óc nàng nghĩ ngợi và trái tim nàng bắt đầu rung bần bật. Nàng, có lẽ nghĩ rằng, người đàn ông chỉ gọi ai đó là “cô bé” khi anh ta có cảm tình với cô gái ấy mà không hề biết rằng, với 1 đứa kém anh đến 9 tuổi (vâng, lại là 9), cái danh xưng “cô bé” là hết sức bình thường. Nhất là khi anh coi nàng như lũ học trò của anh. Mà rồi vì nàng yêu, nên nàng ghen, nàng hờn giận khi có lần chat với nàng mà anh toàn hỏi thăm tôi (ai bảo lúc đó tôi ốm làm chi, ai bảo nàng khoe với anh là tôi ốm, cho nên anh hỏi thăm là lẽ thường chứ sao). Hôm đó, nàng giận lây sang tôi, mà thề là tôi vô tội, thề là lúc đó tôi vẫn không mảy may biết nàng tình thương mến thương anh…. Cho đến 1 ngày, khi mở quyển sách mượn của nàng, bỗng dưng tôi thấy rơi ra 1 tấm ảnh, nhoè nhoẹt, không rõ hình nhưng nhìn rất quen. Lật mặt sau tấm ảnh, thì là những lời dành cho anh, những lời thương mến dành cho người nàng yêu. Mẹ ơi… tôi bắt đầu suy đoán, rồi nói chuyện với anh, hỏi anh. Đến lúc đó mới rõ, nàng nhất nhất đòi anh gửi ảnh. Nhưng nàng ngây thơ không biết bê nguyên cái file ảnh đó đi gửi mà cẩn thận mở nó ra màn hình máy tính và dùng 1 chiếc máy ảnh khác… chụp lại. Đó là lý do vì sao tấm ảnh tôi thấy nhoè nhoẹt không ra hình. Sau buổi nói chuyện ấy, không bao giờ nàng còn nhìn thấy nick anh sáng trên yahoo messenger thêm một lần nào nữa. Tội thân nàng, chưa kịp gặp mặt anh thì chuyện tình cũng tan theo mây khói.

Sau hai người đó, nàng, có lần nói với tôi: tớ không biết nên cảm ơn hay nguyền rủa và trách cậu. Vì từ cậu mà tớ mới biết hai người đó. Giờ thì tớ như con chim sợ cành cong ấy… Đến mãi sau này nghĩ lại, vẫn thấy thương nàng, sao mà có người hồn nhiên thế.

----------------------

Sau này ra trường rồi đi làm, thêm vài mối tình vắt vai nữa. Đến gần đây thì nghe tin tim nàng lại đang rung bần bật với 1 anh, khổ một nỗi, anh đã có những ràng buộc đủ bền chặt để không bao giờ có thể/dám dứt ra mà đến với nàng. Thế là nàng đau khổ, nàng vật vã. Và nàng, thêm một lần nữa có niềm tin mãnh liệt rằng, chỉ có nàng mới đem lại hạnh phúc cho anh, nàng là người anh cần. Và nàng, sẽ là người bù đắp cho anh những bất hạnh mà anh phải chịu do những ràng buộc kia gây ra. Là nàng tin thế thôi, nhưng bù đắp bằng cách nào thì nàng chưa biết. Vì nàng, thậm chí còn không biết làm cách nào để lôi anh khỏi những ràng buộc khi mà tự chính anh cũng không muốn thoát.

Cho đến tận bây giờ vẫn không thể biết được người đàn ông nào sẽ "may mắn" lấy được nàng làm vợ. Chỉ biết rằng, cho dù 3 trong số 4 mối tình của nàng mà tôi biết, thì hầu hết chỉ là từột phía nàng. Nàng đến và nàng yêu, mạnh mẽ và nồng nàn như chính bản năng sống của nàng. Nhưng có thể, sự đột ngột và mãnh liệt một cách thái quá ấy khiến đối phương của nàng sợ. Và vì sợ cho nên người ta sẽ co giò chạy. Càng xa càng tốt. Chỉ có nàng, "yêu" đến lần thứ n vẫn hồn nhiên ngây thơ như yêu lần đầu. Mà như thế có thể cũng là một điều tốt. Còn hơn là nàng, sau những lần như thế lại tự co vào trong vỏ ốc của chính nàng và không bao giờ còn có những rung động nào nữa.

P/s: Như tớ, liệu có một lần nào đó, yêu một ai đó hồn nhiên và ngây thơ được như nàng không nhỉ?

(còn tiếp)

---------------------------------

Cao T… Tra loi cau hoi cua ban G: to nghi la khong.

Saigo… không, không, không và không

Monday, July 28, 2008

im lặng thở dài

Giả sử, nếu bây giờ có một nhân vật A nào đó nói với bạn, rằng họ nghe B, C, D… nói về bạn (hoặc bạn thân của bạn) những điều không được hay lắm. Phản ứng đầu tiên của bạn là gì?
  • - Im lặng, nghe cho hết, tự tôi suy ngẫm về những điều người ta nói (phía sau) về tôi
  • - Nổi khùng lên, chửi con B, thằng C nào đó không tiếc lời (chưa cần biết “nó” là ai).
  • - Truy cho ra con B thằng C đó là ai, rồi nói cho chúng biết bạn là thế nào.
  • - Không cần nghe hết, vài câu là đủ suy ra “nó” là đứa nào và tìm cách “xử lý”…

Lâu rồi, tôi chọn cách thứ nhất: im lặng và nghe. Không nghe hết, sao biết được người ta những gì, những điều người ta nói đúng sai đến đâu, người ta nói là để tôi cảnh giác hay chỉ là những lời bịa đặt ác ý? Nghe và tìm hiểu xem, những thông tin ấy xuất phát từ nguồn tin nào. Dĩ nhiên, nếu là những kẻ hay chuyện, ngồi lê đôi mach suốt ngày kiếm chuyện người làm vui thì có thể ngay lập tức bỏ qua không suy nghĩ. Nhưng nếu nó xuất phát từ những người quanh tôi, từ những người tôi yêu quý và có thể có chút tình cảm với tôi, thì càng cần phải tìm hiểu xem vì sao người ta nói thế. Một người nói và nói 1 lần thì có thể là bong đùa. Nhưng nếu nhiều người nói, và nói nhiều lần thì chắc cần phải có nguyên do của nó. Mà như thế, thì phải tìm cho bằng được nguyên nhân. Dĩ nhiên, không phải bằng cách làm cho ầm ĩ, tìm cho bằng được người đưa ra thông tin đó là những ai, rồi thanh minh, giải thích blah blah… Tìm, để biết. Để kiểm chứng. Và để hiểu, vì sao người ta đối xử với tôi như thế, để mà có cách ứng xử cho phù hợp với những gì người ta đã “ưu ái” dành cho tôi.

Tiếc rằng, cuộc sống xung quanh ngày càng nhiều những người lựa chọn cách xử sự thứ 2 & 3. Thậm chí, đó là người mà bạn luôn coi là bạn. Là người mà khi bạn nói với họ những tin tức chẳng mấy hay ho, là vì bạn đã nghe quá nhiều từ những người xung quanh người đó, là vì bạn biết một phần trong những câu chuyện đó là sự thật… thì người ta sẵn sàng lồng lên và không cần nghe hết, người ta sẵn sàng xỉa xói bạn không tiếc lời cho dù bạn luôn coi họ là bạn và những điều bạn nói chỉ hoàn toàn mang tính chất thông tin: không phán xét, không nhận định. Đã có lúc cảm thấy bất lực khi nhìn thấy bạn bè như thế, mà không thể làm gì. Đã buồn vì những phản ứng rất buồn cười. Nhưng nghĩ lại, thấy mình nhẹ nhàng. Vì đã sống hết với bạn. Đã nói hết những điều cần nói, cả những suy nghĩ của mình với một mong muốn cho bạn tốt hơn. Phản ứng thế nào còn tuỳ vào mỗi người. Vì chính bạn chứ không ai khác là người quyết định cuộc sống của bạn.

Tôi luôn cho rằng, những người không dám nghe hết những chuyện người khác nói về mình, không phải vì họ cho rằng không đáng nghe, mà vì người ta không đủ can đảm để đối diện với những điều đó. Nhất là khi họ, chính họ chứ không một ai khác, hiểu rằng những thông tin ấy là thật, chứ không hề là những lời đồn thổi hay bịa đặt ngoa ngoắt lắm điều. Vậy nên, cái phản ứng lồng lộn hay nổi khùng lên chỉ là sự phản vệ yếu ớt, để chạy trốn khỏi sự thật mà chính bản thân bạn biết rõ nhất. Khi không đủ can đảm để đối diện, ngày càng chìm sâu vào sự bế tắc và ù lì của chính mình, sẽ chẳng có tương lai nào cho bạn ngoài sự lệ thuộc. Sự lệ thuộc cho đến hết cuộc đời. Có bao giờ bạn nghĩ rằng, nếu cứ sống như thế thì đến một lúc nào đó, sự lệ thuộc đang giành cho bạn sẽ chỉ còn là một sự ban ơn và thương hại? Và với chính bạn, bạn có lúc nào thôi suy nghĩ, thôi day dứt vì cảm thấy tội lỗi? Bạn có thật sự vui như nụ cười trên môi bạn? Bạn có thấy yên ổn như cái cách mà bạn đang cố tỏ ra cho mọi người thấy? Tôi tin là không. Làm sao có thể yên ổn, sao mà có thể có được phút giây nào yên ổn khi mà lúc nào cũng trốn chạy, khi mà không có lúc nào dám đối diện chính mình!

Cũng có một vài người chọn lựa cách xử sự thứ 4: không cần nghe gì cả, suy đoán và áp đặt, chụp mũ ngay lập tức cho người mà bạn nghĩ là đang hiềm khích với bạn mà không cần kiểm tra một cách chi tiết. Người ta không vô cớ khi nói “trăm nghe không bằng một thấy”. Chỉ nghe thôi, sao dám kết luận? Chỉ nghe thôi, sao bạn chắc chắn rằng kẻ “ném đá giấu tay” ấy chính là người bạn đang nghĩ? Gái thì còn bảo là hiềm khích đố kị nhau, nhưng thậm chí cả giai cũng thích trò quy chụp cho người khác, đôi khi không hiểu nổi những kẻ như thế thuộc giới nào.

Tôi mượn 2 câu của bạn K để làm lời kết cho cái entry này:

1. “Mình không xài tiền của ai, không cần ai nuôi, không nhờ vả ai hết, buồn cũng tự release nó đi được”… hà cớ gì thiên hạ cứ thích chĩa mũi về mình? Hay là cứ phải mượn tiền họ, nhờ vả họ, khi buồn thì than thở giãi bày với họ… thì người ta mới hài long, mới để mình yên?

2. “giờ thích dại, muốn gì nói đó, cái gì cũng có cái giá của nó, hí hí, chửi nó mà mình vui như tết thì nên chửi chứ nhỉ :)” – Dĩ nhiên là không vô cớ mà chửi. Nó ko làm gì mình, không động chạm gì đến mình thì có cho tiền mình cũng chả them tốn hơi nhọc sức chửi nó để mua vui thiên hạ mà làm gì

Thursday, July 17, 2008

Khi chim lợn bay về

Nhiều khi tôi tự hỏi: thiên hạ lấy đâu ra nhiều thời gian đến vậy? Thời gian để rỗi hơi nghe chuyện người, rồi thêm cái này, bớt cái kia, rồi mang vác chúng từ nơi này sang nơi khác… Và rồi sau đó những kẻ chẳng liên quan lại tiếp tục hân hoan mang những câu chuỵên lúc này đã thành sự bịa đặt trắng trợn đi khắp nơi.

Thói đàn bà la liếm ngồi lê đôi mách kiếm chuyện thiên hạ làm quà từ lâu đã không còn là chuyện xưa nay hiếm. Nhưng tôi vẫn nghĩ là chúng ở tận đâu kia. Có phải vì cả tin nên tôi không thể nghĩ, có lúc nó diễn ra ngay cạnh mình, ngày những người mà mình vẫn hồn nhiên nhìn họ như những người bạn, hay chí ít cũng không là những người mà tôi ghét bỏ. Lúc nghe xong câu chuyện, trong tôi đan xen cả hai tâm trạng: Nực cười có, và cả mỉa mai cũng có.

Xét cho cùng thì một thằng đàn ông đầu trộm đuôi cướp, hay kẻ chỉn chu áo bỏ trong quần đầu vuốt keo bóng lộn; một con đàn bà ngoa ngoắt lắm lời với kẻ lúc nào làm ra vẻ mình đoan chính đạo đức lắm tình người nhiều lúc cũng chỉ cùng một giuộc với nhau. Có cao đạo tử tế quần tây với sơ mi và ca-vát phẳng lì hay váy ngắn chỉn chu dịu dàng duyên dáng cũng chẳng thể che đậy nổi sự khốn nạn núp bên trong những màu sắc hoa mĩ ấy.

Vậy nên cho dù im lặng không phải là lựa chọn tốt nhất, nhưng lại là điều nên làm. Bởi chẳng thừa hơi rỗi việc để giải thích với những kẻ có tai nghe mà chẳng thấy mắt nhìn. Thêm nữa, việc đôi co với các hạng người suốt ngày chỉ biết la liếm chuyện người rồi thêm mắm dặm muối hòng làm quà thiên hạ thì có gì hay? Còn các người, dù không ác ý, dù không có tính bịa đặt thì chỉ riêng việc các người mang chuyện riêng của người khác lê la đi khắp nơi cũng đủ biến các người thành lũ kền kền chuyên rình rỉa xác thối không hơn.

---------------------------

ICE C… Trời ơi, nóng tính quá, chim lợn bay về thì vác súng đuổi nó đi..hi..hi..hi..

Saigo… lẽ ra phải đanh đá hơn nữa cơ :)

Saigo… khì khì, tớ mới nói bạn xong quay qua tớ lại bị mấy con kền kền tau trong tay ngoài làm 1 phát, cú không tả nổi nhá

P.S. … @Q: tự dưng làm tớ nhớ câu trong truyện An Dương Vương, tớ sửa tẹo cho phù hợp "kền kền ở sau lưng nhà ngươi đó" :D
Đứa nào thích làm kền kền thì cứ để chúng làm, đôi co lại nó lại bảo mình a dua theo nó đi rỉa xác thối

Lotus… Liên quan đến vụ mà mình biết không nhỉ?8->

P.S. … không, cái này viết trước vụ đó. Cái đó định viết, nhưng thấy ko đáng vì nói chung có nói thế nào bản chất của chuyện đó cũng chỉ gói gọn trong tư duy của 4 bức tươngf, nói làm quái gì

Sắp đến ngày xá tội vong nhân rồi. tiễn vong về địa phủ đi em ơi! NHọc sức với bầy chim lợn đó làm gì

Tuesday, July 8, 2008

Café

magnify

Ba ngày nay, bỗng dưng thèm café một cách điên cuồng. Thực ra là đã thèm từ 2 ngày trước đó, khi sáng sớm tinh mơ đã nói với em người yêu mười bảy tuổi rưỡi rằng: Bỗng dưng thèm một cốc café thật to nhé. Ba ngày qua, đã thèm như một con nghiện lâu ngày đói thuốc, như gái chửa lên cơn nghén. Không đến mức vật vã nhưng cũng không thể không uống. Mà nhà thì rất lâu rồi không có café. Cũng như từ rất lâu rồi không uống!

Lựa chọn duy nhất là tìm một quán nào đó và… ngồi thiền. Nhưng mà lại ngại dắt xe ra. Và ngại ngồi một mình. Thế nên cứ chờ cho đến cuối giờ làm để dụ được một ai đó đi cùng. “Đồng bọn” thì hình như thấy mình vật vã quá nên cứ tặc lưỡi mà chiều. Như chiều qua, Liên đã định về rồi vẫn bị mình lôi tuột vào uống hết 1 cốc to đùng mới được về. Như chiều nay, bạn M cuối cùng đã mủi lòng rằng “thôi được, giờ ấy thích ở đâu, tớ chiều”. Hí hí… thi thoảng cứ thế này, thấy các bạn mình rất là đáng yêu nhé.

Và thế là, cả ba buổi chiều đều uống 3 cốc café to đùng với rất nhiều đá. Ba cốc café ở 3 quán khác nhau. Và café nào cũng chán. Không cái nào trong ba cốc có mùi thơm của café, chỉ thấy toàn là mùi cháy khét. Café lúc sau đã cho thật nhiều sữa vẫn đắng nghét đến khó chịu. Đang cơn thèm mà vẫn không thể uống mà ko nhăn. Giờ mà muốn có 1 cốc café thật thơm mùi café, béo béo ngậy ngậy, cái vị café thơm và ngọt đọng lại sau khi uống… thì uống ở đâu được nhỉ? Nhưng có khi vì café cứ chán thế này mà mình sẽ bỏ hẳn không bao giờ uống nữa. Vì suy cho cùng, tại sao lại phải chọn thứ nước uống khiến cho mình cảm thấy khó chịu đến thế nhỉ?

P/s: Buồn cười nhất là, ba ngày nay, sau khi uống café vào buổi chiều thì mình lại thèm đi ngủ sớm. Có khi nào café trở thành thuốc chữa chứng ngủ muộn của mình không?

-------------------------------

ATHENA Uong cafe la khong tot cho suc khoe dau >_<. Em cai cafe roi ^^

Lotus… Vừa đọc một bài báo xong, phụ nữ uống quá nhiều cafe có nguy cơ mất khả năng sinh con =)). Xin mời tìm đọc :P Uống xong rồi thì còn lâu mới thèm "như gái chửa lên cơn nghén" vì.......=))

P.S. … hơ, đã bảo là lâu lắm rồi ko uống mà. Tự dưng mấy hôm nay dở người nên thèm vậy thôi

Choco… Hi`hi`, cai chinh la` chi Gung` dang me cafe, het' con nghien., roi` lai bo be cafe cho xem :D.
Het nghien cafe, khi nao nghien tra da' thi goi em voi nho' :D

con đ… "Giờ mà muốn có 1 cốc café thật thơm mùi café, béo béo ngậy ngậy, cái vị café thơm và ngọt đọng lại sau khi uống… "thì uống ở đâu được nhỉ?" - Em thấy quán Mai ở phố Lê Văn Hưu, cafe như thế đấy chị ah ^^

P.S. … @Choco: Trà đá thì lúc nào chả được hả em :D
@Lantuvien: Cafe Mai giờ cũng nhạt nhiều rồi em. Chỉ có mỗi vị cafe là đậm hơn các quán khác 1 tẹo thôi

Thursday, June 26, 2008

Ừ thì... sờ-vịt

serteam

Ảnh chụp hôm “Year end party”, cũng là thời điểm mà Sờ-vịt (Services team) đông vui tấp nập nhất. Nam Bắc họp mặt. Giờ thì quá nửa trong số đó đã ra đi, trong số đó có mình, tất nhiên.

Có tiếc không? Không! Thậm chí còn cảm thấy ngạc nhiên vì nó diễn ra lâu hơn mình nghĩ. Sờ vịt hôm nay còn chưa được ½ so với cách đây nửa năm. Ngày mai còn ai? Thực ra ai ở ai đi có gì là quan trọng đâu? Người này đi rồi sẽ có người kia tới, vì không thể không có sờ-vịt.

Vẫn tin, và muốn sẽ có cơ hội được làm việc với Kimmy thêm 1 lần nữa (niềm vui hay là tai hoạ cho 1 team/cty nào đó đây?)

Và mong, những người còn ở lại, như con bé này, sẽ không vì những người đã ra đi mà mất tinh thần. Em rồi sẽ có những đồng nghiệp mới, như khi em là đồng nghiệp mới lần đầu xuất hiện ở sờ-vịt ấy. Hiểu không? Mà cũng đừng có than buồn. Không sờ-vịt, ko chung 1 team, ko ngồi đối diện nhau, thì mọi người vẫn là bạn đấy thôi :-)


Photobucket
----------------------------

Aladanh Em mặc áo đen đứng cạnh em xinh nhỉ? Còn em thì lại dáng người mẫu nhất! Flirt!

ngau Anh cũng đang thất nghiệp đây, tìm được chỗ làm hú 1 tiếng đê , haha :D

ZOS eo ơi bạn G Xinh nhất hội.
Dáng lại rất Mẩu.
Bạn lại đi rồi.
Thiên di thiên di.

P.S. … @aladanh: Áo tím, ứ phải đen. Mà ai lại đi khen Kimmy xinh bao giờ?
@Ngau: Trở lại với cái tên "Ngâu đại gái gia" hả?
@Khanh: Ờ, số tao vậy. Thân cư thiên di nên chả ở 1 chỗ được ha ha

sunxinh hoá ra tớ đứng cạnh người mẫu...

Friday, June 20, 2008

"Tin buồn"

227 magnify
Tình hình là quá đỗi xúc động sau khi đọc xong những dòng âu iếm chứa chan + những hình ảnh lãng xẹt (nhưng vô cùng ngọt ngào) của em yêu Kimmy dành cho bạn Trà Gừng, lại xin phép bê cái entry Kimmy viết về đây (có modife đi cho phù hợp). Mọi người đọc nguyên văn ở đây nhé
------------------------------------------

Mama Kimmy và Trà Gừng đã trở thành một cặp đôi les công khai?!

Dạ không phải!! Hình trên minh họa cho thông cáo trên Cyworld là hiện cả hai bà Còm đều đã rời bỏ vị trí. Mama Gừng vẫn cứ tiếp tục con đường chiến đấu của mình và liên tục cập nhật những thông tin nóng hổi về mạng cho bà kia hiện đang dưỡng bệnh tại gia nhưng vẫn rất ư là nhiều chuyện!!! Như vậy là cả hai thủ môn đều đã để lại khung thành trống sau lưng mình, trong tình trạng dân mạng đá lấn sân, đội hình lộn xộn, đấu pháp mập mờ... Xin một tràng pháo tay cổ vũ trước khi rời sân để đội bóng CW tiếp tục thi đấu trong tin thần đòan kết hăng say trở lại, điều mà 2 má khi còn tại vị luôn luôn ráng sức động viên "gà" của mình.

Mọi sự liên hệ đến số máy 0982.89xxxx và 0908.14xxxx liên quan tới Cyworld/công việc/xin tài trợ ...vv và vv từ nay sẽ được đấu nối thẳng với một máy Ipod Shuffle để nghe miễn phí bài " Sao lại nhắn nhầm máy anh".... Ten tèn ten... tèn ten..
Thật là số máy đó , anh nào có biết đâu ,
anh gọi nhưng không ai trả lời ,
chờ từng hồi chuông ngân dài thật dài ...

Trời ơi là trời, nhạc gì nghe xong ho quá trời.. May quá , thóat nạn teen rùi. Hết làm việc với teen, khỏi nghe nhạc teen, khỏi giải quyết xích mích kiểu teen.
Hoho, tin buồn là buồn với ai thôi chứ hai đứa tui thì dzui đó!

Hình minh họa: Cặp đôi trời sinh cùng vào và cùng... ra (hay là bỏ chạy?) khỏi CW gần như cùng thời điểm Kẻ "chọc trời khuấy nước" phương Nam, người "lập địa khai thiên" phía Bắc... Hí hí.
Mỗi lần bay ra bay vào công tác để gặp nhau là cứ làm như honeymoon í
Của đáng tội, như vầy mà còn kêu ca gì nữa... Trai nào còn dám nhào vô chen giữa một tình iu lý tưởng thế này?! Kinh quá chị Gừng nhờ ..









P/s: Theo yêu cầu của một số giai ngoan, bạn Trà Gừng up thêm 1 số hình ảnh của em Kimmy để các bạn tiện bề... ngâm kíu hí hí

Ngày xưa Hoàng Thị...

816

Bên bờ ao nhà mình



Dankia Valley




-----------------------------------

Yêutù… Kimmy xinh nho`, Gung gioi thieu cho QA voi :D

P.S. … QA về VN đi, rồi QA đứng trước mặt, nhìn thẳng G và nói là QA thích Kimmy xinh đi, lúc đó Gừng sẽ giới thiệu cho QA :P

Aka Kay "Qùynh Anh" nào bảo là thích em nữa ạ ?! :"P Les thật ahy giả đấy ?!

P.S. … QA ko les, chỉ có em Kimmy les thôi. Kimmy les và QA bị gay, cho nên QA mới thích Kimmy :D

ngau Uhm, em Kimmy xinh.

P.S. … @Ngau: Mà lại rất hợp dáng ngâu. Túm Kimmy giữa phố SG đê

DZUNG duoc moi cai xinh :X

P.S. … @Dzung: Chứ ko thì còn muốn gì nữa?

DZUNG xinh ma khong phai ban minh thi xinh the chu xinh nua cung vut :X

ngau Chú Cobra đừng quá khích thế. Chú chê thì đề anh.
Em Kimmy ở SG à, thú vị đấy nhỉ :-?
Còn chờ gì nữa, chân gỗ đá dẻo đi.

Vu Xu… Hi hay that do, minh la Giang o SG. . . .

DZUNG hehe, chê thì không , nhưng mà xa quá , thôi , nhường bác Ngau :D

bArOpY m có nghề giật dây báo chí nhỉ iem? toàn lượm lặt rất chi là có chủ ý nhớ, xong trưng ra kiểu: để rộng đường dư luận... hia hia
cho 500 í kiến là ảnh show hàng rì mà toàn đeo kính zậy ta,hợ hợ

P.S. … hơ hơ, HN mưa nắng thất thường nên IC có vấn đề gì hả em? Đứa nào tên là lượm lặt ở đây? Vớ vẩn, bạn toàn viết sự thật nhá


Wednesday, June 18, 2008

Khóc trong mưa

Một phong cách điêu thuyền, một phong cách rất... Miu
------------------------------------------


Khóc trong mưa magnify

Người ta ta gọi đó là sành điệu nửa mùa, đi dầm mưa mà lại mặc áo mưa

Ấy vậy mà chúng nó vẫn đi, cái con Gừng điên và con Miu hâm đó, giữa lúc trời đang rào rạt mưa to nhất

Đoạn đường Khâm Thiên ngập đến tận cần số không làm chúng nó sáng mắt ra, còn cố kiết bò ra đến hồ Hale, rồi bò ngược qua làn mưa xối xả phi ra Hồ Xuân Hương, và rơi tõm vào một vũng nước sâu gần ngập hết bánh xe. Đến bây giờ con Miu mới thấy sợ, miệng than khóc, tay ghì chặt ga, chân nhấn sẵn phanh ào ào phi giữa làn nước mênh mông kinh người, mặc cho 2 bên vỉa hè người ta ơi ới "em ơi lên trên này lánh đi, không đi được đâu"

Thế rồi cũng qua, nhưng để nhận ra rằng, từ nãy chúng cứ đi vòng vòng quanh mạn Quang Trung, Nguyễn Du, rồi lại Quang Trung mà không biết phải đi làm sao giữa vòng vây nước ngày một sâu hơn. Lần này chúng đành phi lên vỉa hè Nguyễn Du (với đôi bàn chân dò dẫm lần đường của con Gừng đằng trước đề phòng xe không lao lên vỉa hè mà lại phi xuống cống) và vòng ra cà phê Mai.

Ít ra chúng nó cũng có đến 1,5 tiếng đồng hồ vui vẻ ở đó, khi ngồi ngắm trời mưa rào rào, ngắm đoạn đường ngập ngày một sâu hơn, cùng thi dự đoán xe nào sẽ chết máy ở đoạn đường đó, cùng vỗ tay hoan hô khi những em xe máy đánh giá nhầm lực lượng, lao từ vỉa hè xuống lòng đường để đón làn nước ngập đến tận cổ (ở đây muốn nói cổ xe)

Nhưng rồi cũng đến lúc phải ra về, về đường nào giữa mênh mông là nước. Con Gừng bảo con Miu: Phi lên bờ hồ Hale, tớ sẽ kéo bánh trước xe ấy lên cho. Và nó nhảy xuống thật, và nó thò tay kéo thật, và bánh xe nhích lên cái bậc bờ hồ cao chót vót ấy thật. Phúc cho nó là con Miu không thừa cơ phi xe huých nó xuống hồ để rảnh chân (nhẹ xe???) mà về...

Cũng vì suy nghĩ xấu xa đó mà trong lúc băng băng lướt xe trên bờ hồ, râm ran cười nói và híp mắt nhìn anh đi xe máy ngược chiều, mà nó suýt đâm sầm vào 1 em ghế đá ngự trên bờ hồ. May do phản xạ có được từ thời hư hỏng tối tối mò lượn mép Hồ Tây soi đèn ngắm các đôi chút chít mà nó kịp phanh lại trong hú vía.

Thôi thế là cũng xong, qua được đó thì mọi thứ đơn giản hơn, chỉ việc vòng tránh những đoạn đường không ngập, tranh thủ ngắm những cặp chân trần (hiếm có) trắng nõn của những anh CSGT đang làm nhiệm vụ, tranh thủ vượt đèn đỏ hoặc đi ngược chiều những chỗ các anh vì đi giày nên ko dám ra mặt sợ ướt, thì chúng cũng đi về đến nhà. Thôi thì tự nhủ, mình thì bị ngập, chúng nó (những kẻ chờ mưa ngớt mới đi), thì sẽ bị tắc đường. Mà đúng là tắc thật, cầu được ước thấy!!!

Nguồn: Miu hâm