Monday, October 27, 2008

.....

Hôm nay tự nhiên nghĩ ra là, từ lúc tốt nghiệp rồi đi làm đến giờ, mình toàn làm ở những cty mà giờ giấc làm việc rất quái đản. Thường các cty bắt đầu làm việc lúc 8h và kết thúc lúc 17h30. Cty mình làm toàn 9h các con giời mới lững thững dắt nhau đến. Đấy là mùa hè nhé. Mùa đông thì mút mùa luôn. 9h30, 10h... thậm chí có hôm gần 11h các bạn mởi đủng đỉnh đến. Ung dung như đi chơi. Mà nào phải đến là làm việc ngay. Các bạn sẽ dắt díu nhau đi ăn sáng. Pha cafe hoặc trà. Ngó chỗ này 1 tí, chỗ kia 1 tí rồi mới yên vị được.

Buổi sáng làm muộn cũng thích. Nhất là những sáng mùa đông. Người ta thường khó lòng cưỡng lại được hơi ấm trong chăn đã cuộn tròn suốt cả đêm. Cứ muốn nằm ườn mãi ra đấy, mà lười biếng, mà ngẫm nghĩ đến có khi là chỉ vài chuyện vặt vãnh không đầu không cuối. Cứ nghĩ là, dậy sớm làm gì khi loanh quanh cũng chỉ làm vài việc vặt rồi cong mông đi làm. Mà đến cty sớm (trước 9h sẽ được coi là sớm) cũng chả có ma nào ngoài 1 mình mình. Nhưng mà vì lười biếng, nên lâu rồi tự đánh mất thói quen dậy sớm, pha cho mình 1 tách trà nóng và nghe 1 bản nhạc. Chẳng biết đến sự yên tĩnh của những sớm tinh mơ. Chẳng biết bình minh lên lúc nào. Chẳng biết, nếu dậy sớm hơn thế, mình sẽ làm được những gì khác ngoài sự lười biếng.

Đấy, ai cứ bảo là được đi làm muộn là sướng đi. Mình đánh đổi hết cho đây này

-----------------------
Ảnh minh hoạ chả liên quan gì đén nội dung bài viết. Chỉ là... khoe tóc mới hí hí

Photobucket

-----------------------

ZOS Tóc này được đớ bạn.
Dậy sớm hả.
Dao này tớ vẫn dậy vào lúc 5h30 và làm y như bạn mong, mỗi tội nghe nhạc và uống nước Lọc thôi. ke ke

ki_en Ều ôi bữa ni óng ả ghê!!

bomth… siêu xinh hí hí

bomth… siêu xinh hí hí

ACJ Mùa này nhiều gió lắm em :)

daudinh Cắt tóc ngắn nhìn hiện đại trẻ trung đó em. Cái hình góc trên bên phải đẹp nhất đó, zoom bự lên đi.

Tuyet… Hihihi... mắt đẹp nhỉ nhỉ nhỉ? :D, tao ưng cái tóc lần này của mi đấy... bõ công cái đứa ngồi chờ mày cắt tóc đấy....hahaahah :))

P.S. … @ACJ: Nhiều hay ít thì làm sao?
@Đaudinh: Cái đó bị mờ anh ạ
@Nga: ơ con kia, chủ đề mắt mũi sẽ để dành trong 1 entry khác hí hí

ki_en Mặc cái áo này nhìn thoáng qua cứ tưởng nàng xăm mình :D

¤₪▫ M… Chả bù cho mình, sáng nào cũng phải cong mông dậy oánh răng rửa mặt rồi cong mông chen vào dòng người đông nghẹt thở để đến kịp cơ quan lúc 8h! :(
Ngoài lề: Tóc ngắn + ko đeo kính trông khác hẳn, suýt ko nhận ra! ~"~

Cao T… Xong phim. Bye G.

Saigo… hehehe, tóc đươ5c đấy, đáng khen

P.S. … @Ki_en: Bao giờ chàng ngỏ lời, ta sẽ xăm
@Béo: Đồ cực đoan. Uhm...
@Quyên: khen rùi có quà hông?

Lisa cool, đọc đẹp đấy, thế này trông trẻ hẳn ra...

PINK … óe. bà chị mình tuyên bố xanh dờn ko bao h động đến tóc mà bây h tinh thần đú lên cao cũng cho ra đi rồi. Nhưng mà comment là đẹp hie hie. 2 chị em lại nhìn mặt tiền giống hệt nhau rồi. Em mà cắt phía sau ngắn đi thì cũng hệt chị, mà m đang suy nghĩ có nên ngắn đi ko mứi chết chứ.

P.S. … @Lisa: Thế này có khi tớ xén bớt ít nữa, cho trẻ bằng mấy em teen nhỉ :)
@Vân: Hik, trong cơn mê sảng người ta thường thế. Mà thế là giống lắm dzồi. Đừng cắt nữa

Lisa Thôi thế là dc rùi, cậu mà tém nữa thì tớ can ...


Sunday, October 26, 2008

Entry for October 26, 2008

Mình không hình dung được, có những người lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc đổ lỗi cho người khác. Những người lúc nào cũng chỉ tìm cách dựa vào người khác. Những người lúc nào cũng chỉ biết trách móc mà than vãn. Nhiều lúc mình tin vào nhân quả. Cho nên mình cũng tin rằng, tất cả những điều ngày hôm nay họ đang phải chịu, nếu có, thì đó là sự trả giá cho những gì họ đã làm trong quá khứ. Cho những hành động họ làm mà không hề suy nghĩ. Cho những lời nói mà họ không bao giờ biết đã làm tổn thương người khác như thế nào...

Mình không tưởng tượng được vì sao người ta có thể sống được 1 cuộc đời như thế. Một cuộc đời không có sự tự chủ. Không tự lo được cho mình. Không tự mình quyết định được điều gì. Không biết điều gì là quan trọng, là cần được ưu tiên trước nhất. Không biết mình cần gì, hoặc cần nhưng lại không đủ dũng cảm để nắm lấy. Bất kỳ điều gì cũng đều trông chờ vào ý kiến, thậm chí là sự xếp đặt của người khác. Một cuộc đời như thế, liệu có được gọi là đã sống?

Người không sống cuộc đời của mình. Không đi con đường mình đi. Không nghĩ những điều mình từng nghĩ. Không trải qua những đau khổ như mình đã từng đau khổ. Thậm chí cũng chẳng biết là chính bản thân họ đáng thương đến như thế nào. Vậy thì lấy tư cách gì để lên giọng chỉ bảo, để xen ngang và can thiệp vào cuộc đời của người khác?

---
Mình bây giờ ấy à? Không phải không biết mình muốn gì. Nhưng mình không viển vông. Và cũng chẳng bao giờ tin tưởng hay dựa dẫm vào những điều viển vông. Đời mình mình sống. Đường dưới chân mình, mình đi thôi. Chẳng ai cản được!

----------------------

ACJ "Lối đi ngay dưới chân mình". Ukie!

Trang… Mỗi người một tính mà bạn, thế mới thành cuộc sống :p

MH Anh nào làm em thất vọng thế?

P.S. … @Trang: Uh, vấn đề là nó làm ảnh hưởng đến cuộc sống của những người thân yêu quanh mình nhiều quá
@Chị Hoà: Có phải là anh nào đâu chị :)

Choco… Dung chat gung` cay. Ung ho cach ly luan cua chi. =)

Tuesday, October 21, 2008

Một cuộc hẹn hò (part II)

Phần 1: Ở đây

Sau cuộc hẹn hò lần thứ nhất, thì cả con Gừng và con Miu đều nghĩ rằng, thôi thế là xong. Một cơ hội tốt đã trôi vèo qua tay. Chàng 75 sẽ thậm chí chẳng cần biết 2 con ranh con ngồi cafe highland sáng hôm đó là ai. Thì chỉ 48h sau chàng đã tìm cách có được số đt và gọi cho một trong hai đứa. Vốn tính láu cá, nên nàng đã cố tình không nhấc để thử tính kiên trì của chàng. Vì bạn của chàng bảo, nó (tức chàng) tinh vi lắm, gọi ko được là nó thôi luôn đấy.

Rồi thì chàng cũng hẹn được nàng đi uống cafe. Lần này là cuộc gặp chỉ có 2 người chứ không phải 4 bên như lần đầu nữa. Dĩ nhiên, 2 kẻ còn lại lòng khấp khởi vừa mừng vừa lo, không hiểu có nên cơm nên cháo gì không, hay một trong hai đứa sẽ đứng dậy bỏ về! Bởi thế những tin nhắn cứ bay đến nàng tíu tít hỏi tình hình sao rồi, chàng đã đến chưa, hôm nay chàng thế nào...

Đúng hẹn, chàng và nàng cùng có mặt. Mỗi người chọn cho mình... 1 chiếc bàn trống, ung dung gọi đồ uống và ung dung đợi nửa còn lại. 5 phút, 10 phút, rồi 30 phút trôi qua... Cả hai cùng sốt ruột. Vốn là người được mời, lại là con gái nên nàng tự cho phép mình kiêu một tí, nhất quyết không tìm cách liên lạc. Trong khi chàng như ngồi trên đống lửa:
Gọi nàng không được.
Nhắn tin cũng không thấy hồi âm.
Chàng bèn nhờ lễ tân của quán cafe gọi vào máy nàng: thuê bao quý khách vừa gọi đã từ chối số máy lạ.
Chàng tiếp tục nhắn và gọi cho 1 người bạn ở ngoài nhờ gọi vào máy nàng, vẫn không có tín hiệu trả lời.
Chàng gọi lại số máy cố định từ văn phòng làm việc mà trước đó nàng gọi cho chàng (dĩ nhiên, giờ đó làm gì còn ma nào làm việc mà trả lời chàng?)
Chàng lao ra ngoài cửa nhờ đám bảo về dùng số máy cùng mạng đt với nàng cố liên lạc với nàng nhưng cũng vô ích....
Cho đến tận khi chàng gần như tuyệt vọng, thì trời không thử thách lòng kiên trì của chàng nữa, máy đã thông, và chàng đã ngay lập tức đi như chạy sang bàn của nàng. Đúng lúc ấy, những tin nhắn của chàng trong một tiếng chờ đợi mới tíu tít đổ bộ xuống điện thoại của nàng, kèm theo cả những tin nhắn báo cuộc gọi lỡ. Các bạn bảo vệ sau nhiều cố gắng cũng liên lạc được vào máy nàng “chị ơi có anh *** đang ngồi đợi chị, nói là gọi cho chị ko được...”. Điều đó như chưa đủ chứng minh sự thành khẩn, chàng còn chìa cả điện thoại cho nàng xem những cố gắng nỗ lực liên lạc với nàng trong suốt 1 giờ chờ đợi.

Và, ngay sau khi gặp được nhau, chàng và nàng quyết định dắt tay nhau rời khỏi quán cafe chết tiệt đã ngăn cản 2 người đến với nhau suốt 1 giờ qua. Họ đi dạo vòng quanh hồ. Họ ngồi ghế đá như những đôi tình nhân lãng mạn. Lúc đó chàng mới chứng tỏ mình là một cái máy sản xuất ngôn ngữ chứ không phải lạnh lùng khinh khỉnh như khi gặp nhau lần đầu mấy chục giờ trước đó.
Họ nói chuyện về công việc
về cuộc sống,
bạn bè
về những tình yêu lãng mạn
về cuộc sống gia đình
về những đứa trẻ
về cách nuôi dạy con cái
...

Và rồi họ chia tay nhau đầy lưu luyến khi nàng đột ngột cắt ngang cảm hứng của chàng mà rằng, đã đến giờ nàng phải về. Bạn chàng đã vô cùng hân hoan hí hửng và đầy phấn khích khi nghe nàng thông báo lại nội dung cuộc hẹn hò, thậm chí còn bảo: nó thích em thật rồi. Nhưng nàng quả quyết rằng, nàng không phải mẫu người chàng thích, rằng câu chuyện sẽ kết thúc ở đó thôi, chàng sẽ không tiếp tục gặp nàng nữa. Hoặc nếu có, chỉ là xã giao.

Đố bạn biết tại sao :P

--------------------

ki_en Chắc là nàng bảo: Em phải về uống sữa, với lại đi bộ nhiều em sợ động thai :)) :)) :))

snowb… Không phải đâu, nàng bảo: Anh ơi, thực ra em có người yêu rồi. Anh ấy tên là Kiên

Cao T… hey, sao khong doc duoc phan 1 vay Gung? Co phai Phan 1 o trong blog cua Miu khong ??

P.S. … @ béo: Uh, phần 1 là ở blog của Miu

Tuyet… =)) chào thua luôn cả chàng và nàng :))

Ingen… Phần 1 thì chàng nghĩ Mèo già hóa cáo, phần 2 chàng nghĩ Gừng càng già càng cay.
Phải thế ko Gừng Miu ? :P

Saigo… chả bít, nhưng chắc 75 hâm :))

Saigo… chậc, comment mà mất, chán khiếp

Lisa chắc chàng ấy bán hàng gì cho nàng à?

P.S. … @ Quyên: 75 chưa vợ thì dám cá là... hâm lắm. Mà spam cmt nhé :P
@Lisa: Giá mà chàng có gì để bán lại thì cũng tốt

Lisa hay chàng đã có vợ nên chả thể bán dc cái gì há há

P.S. … Khồng. Chàng có vợ thì đời nào bạn chàng dám mang chàng ra mai mối?

bArOpY 2 "nhà văn" đạo diễn tình tiết được thì thích cái kết nào truyện chả fải theo, chốt chiện này là: em vẫn available, chứ j,hơ hơ

Linh Trời ạ, cô này chắc cũng phải 30 rồi mà còn chê 75 hâm thề thì cô cũng hâm rồi. Khổ thân anh chàng nào đó.

P.S. … bé ơi, 30 với lại 75 hâm thì liên quan gì đến nhau? 30 thì ko được chê người khác hâm à hí hí?

Trang D Câu trả lời sẽ có trong phần II của chương trình :D
kể tiếp đi chị ơi

P.S. … tâm thần bấn loạn, viết làm sao em ơi hí hí

Cherry Vụ làm mối cho con Miu đấy hử, tiến triển thế nào viết tiếp đê...

P.S. … Hơ, chuyện riêng người ta, mợ già thắc mắc gì nhiều? hôm trước gặp Thạch Hà, đang kêu anh chị em Sc tụ tập kìa

Sunday, October 19, 2008

Khắc khoải (*)

333 magnify

...

Trời đất hốt nhiên độ lượng
Nghe ra đời rất vô thường!

Thursday, October 16, 2008

Khám sức khoẻ: thiếu sắt

Phù! Cuối cùng thì cũng hoàn thành được việc mà vừa muốn, lại vừa sợ này. Muốn, là vì cả chục năm trời chả bao giờ khám sức khoẻ tổng thể, nên cũng muốn kiểm tra 1 lần xem máy móc có cần thêm dầu thêm mỡ gì không. Sợ, là sau khi làm các thể loại xét nghiệm + siêu âm này nọ, nó mà lòi ra 1 số vấn đề + đơn thuốc dài dằng dặc thì tớ chỉ có nước khóc!

Sau 1h với các thủ tục xét nghiệm + siêu âm + X.Quang..., kết luận của bác sĩ là: thiếu sắt + chức năng gan yếu.

Rồi, xong. Từ bây giờ cố mà hì hụi ăn uống bổ sung sắt nhá, chứ tớ là chúa ghét các thể loại thuốc thang. Chả bổ béo gì. Cơ bản cũng tại thời gian vừa rồi ăn uống rất là linh tinh nên mới thế! Nhận hẹn hò ăn uống hú hí với các bạn yêu từ hôm nay luôn nhá :)

P/s: Sức khoẻ ko vấn đề gì ghê gớm kinh khủng, nhưng răng thì... má ơi, giờ mà chụp răng sứ thì con bán cả nhà cả cửa đi cũng chả đủ tiền. Mà ko làm ko được, hậu quả của vụ tai nạn năm xưa... hik hik

----------------------

ki_en Nói chung ko cần xét nghiệm thì vẫn cứ phải thêm dầu mỡ :)

Giáo … Không làm răng sớm về sau tốn tiền hơn nhiều đấy em ạ.

¤₪▫ M… Ô tô ra đường bây giờ là cứ phải cẩn thận, ko có kẻ đang thiếu sắt thấy cái bánh ô tô lại lao vào gặm thì ... ^^

bomth… Đi măm thịt chó chị ạ, e cũng thiếu máu thấy bảo món đó tốt lắm^^, hôm nào cuối tháng chị e mình thử làm 1 chầu đi:))

Tuesday, October 14, 2008

Viết nữa hay là thôi?

265 magnify

Lâu rồi không viết gì. Không phải vì bận. Cũng không phải vì không có gì để viết. Biết mình đã để mất nhiều thói quen cũ. Thay vào đó, tự làm hài lòng chính bản thân với những điều trước đây thậm chí không bao giờ nghĩ đến! Và, chấp nhận chúng như 1 điều hiển nhiên.

Giờ quay lại đây, thấy như là đã lâu lắm rồi. Thói quen viết blog dường như đã mất.

Viết nữa hay là thôi?

---------------------

Người… thôi!

¤₪▫ M… Tự chăm sóc, làm hài lòng bản thân là một thói quen tốt.
Còn viết hay ko là do cảm xúc. Nhiều cảm xúc thì viết nhiều, ít cảm xúc thì viết ít. Chứ đừng bắt ép mình phải viết về cái điều mình chẳng cảm thấy gì.
P/S: Comment xong đọc lại thấy lộn xà lộn xộn. ^^

Lotus… Thôi, đừng viết nữa =))

Huyen Chi oi, em it khi comment cho nguoi khac lam nhung tu dung e muon comment cho chi: Chi biet khong, da co nhung luc e cam thay minh nhu go da, chang con chut cam xuc gi, em bo be viet va ve mo thoi gian dai...Nhung roi e lai thay chinh su bo be ay moi khien cuoc song cua minh trong rong, vi it nhat do la nhung thu thuoc ve minh, cua rieng minh, khong vi ai ca. 'Khong gi hon mot vai trang viet, nhung tu tho dang do het cuoc doi'. Cu viet chi nhe, cho long nhe di...

DZUNG Viết tiếp đi, I love your words.

A! Nhìn ảnh nói chiện nhá :D Tóm lại là xách cây đàn kia đập tan nát rồi tính tiếp. Nếu không đập nổi thì thử so dây dạo vài tiếng xem. :-p

Tree … Chỉ cần nghĩ đc ra câu " Nỗi bất ổn dịu dàng" đã là chứng minh con người đó có bánh xe ngôn ngữ nên được vận hành đều đặn, bởi ko sẽ là phí tổn nhân tài.

anh_yêu Nữa :D

Monday, September 22, 2008

Người Việt gốc...????

333 magnify
Có 1 lần nói chuyện với người quen, cậu khoe đã có 1 cô con gái gần 1 tuổi. Hỏi tên bé, cậu hồ hởi khoe: *** ***… Hanah (1). Ngạc nhiên hỏi: Mẹ cháu là người nước ngoài à? – Không. Thế cháu được sinh ở nước ngoài à? – Cũng không!

Lý giải cho cái sự bố Việt, mẹ Việt 100%, lại cũng chưa từng xuất ngoại hay sinh con ở nước người bao giờ, nhưng cô con gái lại có cái tên… sặc mùi Hàn Quốc ấy, cậu hồ hởi khoe: Bây giờ thì có thể mọi người thấy hơi lạ. Nhưng 10, 15 nữa, khi VN hoàn toàn hội nhập thì mọi người sẽ thấy bình thường. Hơn nữa, mình định cho cháu đi học trường Quốc tế ngay tế ngay từ khi bắt đầu!

Khi mang thắc mắc: Tại sao không đặt tên kép cho bé, bé vẫn có cả tên Việt lẫn tên Quốc tế cơ mà. Cậu trả lời, muốn có sự thống nhất trong tên gọi của con. Muốn cho mọi người ngay từ đầu biết tới bé và quen với tên gọi đó blah blah…

Tớ thì nghĩ rằng, đặt tên con thế nào là quyền của cha mẹ. Nhưng có nhất thiết cứ hội nhập, cứ cho con đi học trường QTế là con cũng phải có tên qtế hay không? Bao nhiêu du học sinh Việt Nam ở nước ngoài cũng đâu có cần thêm 1 cái tên quốc tế thứ 2? Bao nhiêu gia đình VN ở nước ngoài, nhưng con cháu họ sinh ra vẫn mang tên Việt, vẫn nói tiếng Việt với người thân. Bao nhiêu em bé Vn hiện tại được bố mẹ gửi đến học tại các trường quốc tế vẫn mang tên Việt 100% đấy thôi. Và những con người Việt, những cái tên Việt 100% vẫn đang từng ngày được nhắc đến trang trọng trong nhiều lĩnh vực của thế giới, dù số đó chưa phải là nhiều. Hội nhập ở tri thức, ở tư duy, ở bản lĩnh chứ đâu phải ở 1 cái tên?

Hơn nữa, nếu đã đặt tên con với mong muốn hội nhập, sao không chọn cho con gái 1 cái tên mang tính Âu hay Mỹ một tí. Như Mẽo, như Anh hay Pháp chẳng hạn. Hay 1 cái tên sặc mùi Hàn Quốc sẽ giúp con cậu sau này hội nhập tốt hơn?

(1): Họ và tên đệm của bé đã được kiểm duyệt
-----------------------

xeko Gung Jang Tra viet bai nay hay qua' co*.

ZOS Oạch. PM cho tên của pé đi.

ATHENA hmmm Dung la kieu truong gia hoc lam sang. ma co khi em cung phai hoc lam sang phat, mai lay ten la ajinomoto hay suzuki hay oishi ji day ha ha

Giáo … Tony Jiao Chen đồng ý với Joanna Gừng.

Tree … HÌ, bạn chị lạ thật đó.
EM thấy bên Singapore,Đài Loan, TQ, dù có tên Tây thì nó vẫn có tên theo nước gốc của mình cơ mà!

Solkhìn Mất gốc!

Quýt Cái tên nói lên quá chời điều ^^