Tuesday, November 4, 2008

Sóng trong lòng thành phố

300 magnify

Ừ lâu lắm mới thấy sông giữa phố

Nhớ thương nhau nắc nỡm đợi thuyền

Nhà bên ấy cách nhà này mấy ngõ

Đêm không sang nghe sóng lao xao

Bố rỗi việc vác lưới ra giữa phố

Mấy mẻ giăng mẹ có cá nấu chua

Bếp ngập nước kê thêm mấy bậc

Cả nhà ăn cơm cùng con nước giữa dòng

Có em bé vẫn hàng ngày đi học

Giữa phố xưa nước cuốn không về

Giọt nước mắt hòa trong trời đất

Làm mưa thêm dai dẳng tái tê

Phố ta đó, Thủ đô ta đó

Mong nước rút đi như rốn lũ miền Trung

Hà Nội mình sao mà thương đến thế

Mấy bữa rồi không có rau xanh

Muống tăng giá hai mươi ngàn một mớ

Đi chợ lội sông, mẹ đứng tần ngần…

Rồi cả nước sẽ “chung tay” vì Hà Nội

Nhà mình ngập sâu chắc sẽ có mỳ tôm

Mưa vẫn thế, phố ngàn năm vẫn thế

Em và anh sẽ đám cưới thuyền hoa

Lãng mạn lắm nhà tôi Hà Nội

Sóng giữa thị thành lạ lắm em ơi…


Trần Ngọc Hà

------------------

The N… Thơ thời sự quá! Ảnh cũng rất đẹp. Giá mà chỉ có người đi xe đạp, thì sẽ thấy chơi vơi hơn. TFS.

Hà Nội mùa lắm những cơn mưa

Mệt, vất vả, bực bội, lo lắng... nhưng chắc sẽ nhớ cả đời vì... chả giống ai. Mà những hình ảnh này, chắc chỉ có ở VN. Dân mình nói chung vẫn hay vui tính, lạc quan. Dính thêm tí "mê tín". Ngày giờ thầy đã phán rồi, nhất nhất phải theo đó mà tiến hành, mưa gió gì cũng mặc. Nhá

P/s: Hình được "thuổng" về từ blog anh Linh - Optimize

Đám cưới mùa nước lụt


Dầm nước bưng tráp

Cầu di động cho chị em khỏi ướt áo dài

Thuyền hoa rước dâu

Ôi đóa hoa tím trôi liu riu/ Dòng sông nước chảy liu riu...

Cô dâu rất xinh và tươi


Cõng nhau cho tình củ
http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A0/80/A4/damcuoi.jpg

Xe cải tiến rước dâu :)).

Hình từ photo.vn, Vnexpress, blog Tắc Kè

Sunday, November 2, 2008

November rain!

333 magnify
Ngày thứ 3 HN mưa, vẫn từng cơn kéo dài dồn dập. Thêm vài phút lặng thinh rồi lại oà lên. Chưa bao giờ cảm giác nhìn mưa mà thấy sốt ruột như lúc này. Thắp một ngọn nến trước ban ngày, một cốc trà nóng. Và chọn Main Hoon Na, 1 đĩa film thuộc loại music – dance. Nghĩ đi nghĩ lại mãi mới chọn đĩa đấy. Vì trong 1 buổi sáng mưa lạnh và u ám như thế này, những giai điệu dồn dập, tươi vui sẽ làm căn phòng bớt trống trải.

12h. Quyết định ra ngoài ăn giữa lúc trời lại sầm sập mưa. Thì kệ mưa, 3 đứa con gái vẫn lúp xúp áo mưa kéo nhau đi. ăn trưa xong, và ngay cả khi trú chân vào 1 quán cafe quen, thì cơn mưa vẫn chưa dứt. Mỗi đứa 1 góc, hết đọc báo lại nhìn mưa, hoặc lặng thinh nghe nhạc. Ở góc quán này, bao giờ cũng thấy dễ chịu. Nhạc vừa đủ cho người muốn lắng nghe. Vừa đủ cho người cần một khoảng lặng. Và cũng vừa đủ cho người ta có thể trò chuyện. Ngồi cùng nhau đấy, nhưng mỗi đứa 1 không gian riêng, không ai xâm phạm ai.

Và trong cơn mưa, bỗng thấy gió lạnh về. Rất nhanh. Gió táp mưa bay nghiêng như mưa mùa hè. Gió đuổi làn nước nối đuôi nhau dưới mặt đường. Gió tạt ngang những tán lá phía ngoài khung cửa kính. Lạnh. Và bỗng chợt nghĩ, đêm nay sẽ là mùa đông. Cũng không có ở đâu như HN, chỉ trong một tích tắc gió về, mùa đông sẽ đến rất nhanh. Mưa vẫn không ngớt, vẫn quất rát rạt trên mặt đường. Thì bỗng dưng lại nghĩ rằng, nếu bây giờ mà ở dưới mưa kia, thì sẽ lạnh lắm. Lạnh đến run rẩy. Lạnh đến từng ngõ ngách của tâm hồn. Nhưng mà cũng vì lạnh, cho nên sẽ tê dại đi. Sẽ quên hết. Sẽ không còn cảm thấy nỗi buồn hay sự cô đơn nào nữa. Rồi trong 1 tích tắc nào đó, sẽ thấy mình trống rỗng và trôi đi rất nhanh... Dù sao, cũng chỉ là chút suy nghĩ vẩn vơ, vì sẽ không để mình làm như thế. Vì những lúc cô đơn nhất bây giờ chỉ thèm được 1 mình, có 1 ly rượu trong tay. Và nến. Chỉ thế thôi cũng đủ cho mình tự ru mình bình yên trở lại
-------------

Chiều. Đi cafe về, bảo bạn qua nhà và ngủ lại vì nhà nó vẫn ngập ngang bụng, về làm sao. Hai đứa con gái đi chợ cho bữa chiều với trứng, cá, bắp cải và dĩ nhiên sẽ không thể thiếu cơm nóng. Lạnh nên chắc sẽ ăn được nhiều. Giờ thì 1 đứa ngồi lan man blog, 1 đứa nằm vắt chân rung đùi ung dung đọc truyện.

Bên ngoài, trời vẫn sầm sập mưa...

Ảnh: Chụp ở Cửa Sổ Mặt Trời. Mà những lúc mưa như thế này, thèm bình yên như thế này, lại muốn được ở CSMT

-----------------------

Giáo … Trông ngủ ngon lành quá nhỉ...mà CSMT ở đâu hả em? Lúc nào cho anh đi cùng với...hehe

P.S. … CSMT ở ngã 4 Lê Thánh Tôn với Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Q.1 anh ạ. Lối lên giống như Align ở Chả Cá ngày xưa ấy. Hôm nào anh mời em lên CSMT nhá hí hí

Solkhìn Trưa qua mới ngồi đấy! Nhưng ngày mai lại vào vùng lũ "Hà lội" :D

Tuyet… Ngồi quán Phố Cũ cũng khá hay mày nhỉ? Cũng lâu không lên CSMT rồi, không gian của nó dễ chịu và nhẹ nhàng thật... Thích quán đó lắm. Hà Nội bữa nay đổi tên sang Hà Lội Phố, có lẽ mai trời sẽ lạnh đấy, mày định mặc áo len quần soóc đi lội nước đi coffee hả? Có lẽ tao cũng phải học mày thôi...hihihi :D. À, hôm nay mày nấu ăn ngon lắm ku, lúc nào qua nhà mày cũng được ăn uống no say thế thì tao sẽ thành nhợn sớm :D

P.S. … @Sol: Vậy là mai mới ra hả? Vậy mà hồi sáng mámì gọi, tưởng đâu là đang ở HN chứ? Yên tâm đê, chiều qua với trưa nay em với con Miu dắt díu nhau đi lội nước mà chân vẫn khô he he
@Nga: Ờ, cứ có đứa qua ở ké thế này lại làm mình chăm chỉ ăn uống, người bắt đầu tròn quay mũm mĩm rồi. Chẹp!

Friday, October 31, 2008

Nên làm gì bây giờ?

333 magnify

Người ta cần làm gì, và nên làm gì khi mà trót nói (sự thật) xấu xí về người khác và bị người đó lật tẩy nhỉ? Mà nhân chứng vật chứng rõ ràng rồi, không giấu đi đâu được, không chối cãi được mà cũng chả bảo là không phải mình làm được.

Sau cuộc hẹn hò lần trước, có người vào thắc mắc với bạn Gừng thế này: Sao không viết tiếp các cuộc hẹn hò sau đó đi? Trời ơi, hẹn hò là việc riêng của người ta, bạn Gừng làm sao biết được mà viết. Mà có biết, cũng làm sao mà viết hết ra được. Hôm trước, thì là viết tí ti để câu kéo dụ dỗ mọi người thôi chứ. Lần nào hẹn hò cũng mang hết lên blog thì còn gì là thú vị nữa? Thế nhưng mà chính bản thân khổ chủ giờ cũng vào thắc mắc (chứng tỏ là chàng đã đọc hết, đọc cả comment nữa mới kinh chứ), là sao ko viết tiếp đi. Lại còn: cứ như lời tác giả thì mình toi rồi. Toi là toi thế nào nhỉ? Các bạn/em gái vào hỏi han ầm ầm, thậm chí có bé còn bênh chàng mà bảo tác giả sắp bị hâm rồi đấy thôi hí hí

Chính vì thế trong 1 ngày mưa gió bão bùng, tớ quyết định lập cái poll này. Anh chị em cho tớ xin ý kiến nhá

Nêm làm gì bây giờ?
Vừa già vừa ế, làm của để dành đi: 4
Viết tiếp đi, Tường thuật chi tiết vào nhá: 2
Thồi, tha cho chàng để chàng còn cơ hội lấy vợ chứ: 7
Đăng ký hẹn hò với chàng (nhớ hối lộ tớ): 3
-----------------

Lisa tớ chọn cái cuối há há...

P.S. … Thế cậu ra HN đi, mai nhá, còn tớ sẽ thay cậu chạy qua nhà nàng Q ăn bánh bí he he


Wednesday, October 29, 2008

Ghét

Những kẻ lâu lâu gọi điện, không để dò hỏi la liếm đời tư người khác, thì cũng là hỏi han tin tức này kia. Có khi là những thông tin vô thưởng vô phạt, có được rồi thì quay sang nói bằng cái giọng hằn học khó chịu, ghen ghét không hiểu sao người ta biết những tin đó mà chúng nó ko biết. Đời này làm gì có ai dọn sẵn cho ai ăn, làm gì có cái gì tự nhiên từ trên trời rơi xuống. Muốn biết thì không có cách nào khác là cố tìm để mà biết. Còn nếu có kém hơn người ta, thì như bạn Q nói, hãy cố mà để vượt qua chứ ngồi đấy mà ghen ghét, mà hậm hực hay giở bất kỳ thói xấu nào, cũng muôn đời không bao giờ khá hơn được.

Những đứa mượn danh xưng là bạn, để rồi lâu lâu chạy vào hỏi hết chuyện chồng con lại đến chuyện lương lậu. Mặc dù lương mình có thấp cũng ko bắt chúng nó lo cho mình, có cao cũng không có nhu cầu được chia sẻ với chúng. Có chồng ngoan giống như họ, có thu nhập cao có lẽ là điều mà ai cũng muốn. Nhưng không có nghĩa nó là mục tiêu duy nhất trong cuộc đời này. Còn nếu như nó là chiếc áo đẹp đẽ mà người ta nghĩ là nhất định phải có trong cuộc đời này, thì hãy cứ giữ lấy, và giữ cho chặt vào thay vì nhòm ngó sang chuyện của người khác.

Những đứa suốt ngày chỉ biết khóc lóc và than vãn. Từ việc bé như con kiến đến to như con voi đều được mang ra mà khóc lóc, mà vật vã, mà than trách. Từ những việc do chính bản thân gây ra đến việc do khách quan mang lại. Từ những Những người như thế, cuộc sống này hình như chẳng có việc gì đáng để làm ngoài việc cứ ngồi đấy mà khóc than, trách móc. Không tự mình cố gắng, không tự mình đứng dậy và đi con đường của mình, thì đến cuối cuộc đời này cũng chỉ toàn than trách mà thôi.

Ghét cả những đứa vừa ngu ngốc vừa cứng đầu cứng cổ, nói mãi không chịu nghe. Hoặc nghe xong rồi cũng cứ trơ ra đấy ko chịu hiểu. Cái gì cũng tự cho mình đúng. Cái gì cũng tự cho mình hiểu biết hết tất cả, có thể làm được hết tất cả. Cái gì cũng cho rằng nó đơn giản như một cộng một bằng hai. Thế nhưng đến khi cần động não một tí thì không suy nghĩ được cái gì ra hồn, thậm chí còn làm cho mọi thứ bung bét lên. Xong rồi ra sức giải thích, nguỵ biện. Mà càng nói thì càng làm người ta bực mình. Càng làm người ta muốn nổi điên lên vì càng chứng tỏ chúng ngu dốt và bảo thủ đến mức không thể nào chịu được. Như nàng Lisa nói ấy, là “quyết định ko làm một người ngu nhất đi tò tò theo sau một đứa ngu nữa, kệ cái đứa ngu ngốc đó nó sống theo cách ngu ngốc (mà cứ nghĩ là khôn ngoan của nó)”.

Ghét những kẻ thích lấy người khác ra làm đầu câu chuyện, những kẻ ưa kiếm chuyện người khác làm quà. Muốn nói sao ko dám nhìn thẳng vào mà nói, bao giờ cũng phải bắt đầu bằng “tao nghe A nói thế này, nghe B nói thế nọ...”. Điên khùng! Đã bảo là, khi chỉ là suy nghĩ trong đầu thôi thì chẳng ai thừa hơi rỗi việc để ý, nhưng nếu đã nói ra bằng lời thì phải chịu trách nhiệm trước lời nói của mình. Cho nên, mình thấy khinh bỉ những kẻ lúc nào cũng nhăm nhăm mượn danh kẻ khác ấy. Và càng khinh bỉ hơn nữa những kẻ chỉ biết dỏng đôi tai lừa lên nghe mà không biết mở lớn mắt lên nhìn để biết đâu là sự thật.

......
Dạo này ghét rất nhiều thứ. Và cũng ghét nhiều người. Thế nên chắc là cũng có không ít kẻ ghét mình he he

------------------------

Choco… Em dinh bo sung them ngoai` nhung dieu ghet giong het. chi Gung em con ghet them mot co so khac nua :D, nhung tinh hinh la` chac 4000 character cua cai comment nay khong viet du.:D
Chi len danh sach di, em se giettttttt thueeeeee cho chi :D

DZUNG Mien dung ghet anh kung nhe.

Lisa bạn mình dạo này đang bị ức chế thì phải :D.

P.S. … @Choco: Em la lả là la dạo này bạo lực dã man!
@Dzũng: Đứa nào làm mình bực mình là ghét tất
@Lisa: ko đến nỗi ức chế, nhưng mà gặp nhiều chuyện bực mình quá. Tớ đang thèm được đi như cậu vừa rồi nè hik hik

ki_en Ghét thêm cái đứa chả bao giờ gọi điện, toàn vào blog chọc ngóay nữa đê!!! :D

P.S. … thồi. Ghét nó, nó lại gọi. Khéo viết thêm được mấy tập "cuộc gọi lúc nửa đêm" thì khổ thân người đọc lắm

Cao T… Dao na`y G viet blog tieu cuc qua'. Doi phai tuoi len chu, xa lang de. Ah, lau lam khong noi chuyen: The dao nay chuyen chong con the nao ?? Luong thang bay gio duoc bao nhieu roi :) ??

P.S. … Béo ngố. Bạn đập chết giờ. Cậu với Hà bị/được xếp ở 1 góc khác cơ. Không gộp chung ở đây. Mình đang nghĩ là sẽ tặng riêng bạn béo 1 entry. Được ko nhỉ hí hí
Mà viết thế này có gì là tiêu cực đâu?

Người… thế này thì nó ghét tất tần tật có chừa ai đâu. Ghét gì mà ghét lắm thế, đến ghét cũng tham lam.

ki_en Ghét nhiều chỉ khổ tắm, nhạt hết cả thịt thà... :)

P.S. … thế thì giữ lấy làm của để dành nhá. Người ta xê xê ra rồi đấy!

ki_en Của để dành bao giờ cũng là CỦA QUÝ :))

P.S. … TRời mưa gió ẩm ướt thế này, dễ mốc lắm. CỦA QUÝ mà mốc thì....

ki_en thì gọi là CỘT MỐC chứ sao :)) :))

ki_en thì gọi là CỘT MỐC chứ sao :)) :))

P.S. … MỐC rồi sẽ MỤC. Đang dùng nó gẫy thì làm sao?

ki_en thì gọi là CỘT MỐC chứ sao :)) :))

ki_en Mục thế nào được. Ngoạn Mục thì có :)

P.S. … ờ, gẫy 1 cách ngoạn mục nhể, hí hí

ki_en Sao lại có kiểu người chửa chơi đã đòi vặn gẫy là sao? :))

P.S. … vì MỤC nên tự gẫy đấy chứ, nào đã làm được gì?

Tuyet… Ô hay, hôm nay mưa to gió nhớn thế này, 2 người lại cứ cột mốc với gãy mục là sao? Mưa thế này, mốc với mục là nguy cơ cao lắm :D, Hà Lội Phố bữa nay tha hồ mà lội oàm oạp, cột mốc với mục gặp trời này là đi luôn. :))

ki_en Ô hay, đã thực MỤC sở thị đâu nào :D :D :D

P.S. … ơ, thế đêm hôm ấy là... bịa à?? Đểu nhờ!

Monday, October 27, 2008

.....

Hôm nay tự nhiên nghĩ ra là, từ lúc tốt nghiệp rồi đi làm đến giờ, mình toàn làm ở những cty mà giờ giấc làm việc rất quái đản. Thường các cty bắt đầu làm việc lúc 8h và kết thúc lúc 17h30. Cty mình làm toàn 9h các con giời mới lững thững dắt nhau đến. Đấy là mùa hè nhé. Mùa đông thì mút mùa luôn. 9h30, 10h... thậm chí có hôm gần 11h các bạn mởi đủng đỉnh đến. Ung dung như đi chơi. Mà nào phải đến là làm việc ngay. Các bạn sẽ dắt díu nhau đi ăn sáng. Pha cafe hoặc trà. Ngó chỗ này 1 tí, chỗ kia 1 tí rồi mới yên vị được.

Buổi sáng làm muộn cũng thích. Nhất là những sáng mùa đông. Người ta thường khó lòng cưỡng lại được hơi ấm trong chăn đã cuộn tròn suốt cả đêm. Cứ muốn nằm ườn mãi ra đấy, mà lười biếng, mà ngẫm nghĩ đến có khi là chỉ vài chuyện vặt vãnh không đầu không cuối. Cứ nghĩ là, dậy sớm làm gì khi loanh quanh cũng chỉ làm vài việc vặt rồi cong mông đi làm. Mà đến cty sớm (trước 9h sẽ được coi là sớm) cũng chả có ma nào ngoài 1 mình mình. Nhưng mà vì lười biếng, nên lâu rồi tự đánh mất thói quen dậy sớm, pha cho mình 1 tách trà nóng và nghe 1 bản nhạc. Chẳng biết đến sự yên tĩnh của những sớm tinh mơ. Chẳng biết bình minh lên lúc nào. Chẳng biết, nếu dậy sớm hơn thế, mình sẽ làm được những gì khác ngoài sự lười biếng.

Đấy, ai cứ bảo là được đi làm muộn là sướng đi. Mình đánh đổi hết cho đây này

-----------------------
Ảnh minh hoạ chả liên quan gì đén nội dung bài viết. Chỉ là... khoe tóc mới hí hí

Photobucket

-----------------------

ZOS Tóc này được đớ bạn.
Dậy sớm hả.
Dao này tớ vẫn dậy vào lúc 5h30 và làm y như bạn mong, mỗi tội nghe nhạc và uống nước Lọc thôi. ke ke

ki_en Ều ôi bữa ni óng ả ghê!!

bomth… siêu xinh hí hí

bomth… siêu xinh hí hí

ACJ Mùa này nhiều gió lắm em :)

daudinh Cắt tóc ngắn nhìn hiện đại trẻ trung đó em. Cái hình góc trên bên phải đẹp nhất đó, zoom bự lên đi.

Tuyet… Hihihi... mắt đẹp nhỉ nhỉ nhỉ? :D, tao ưng cái tóc lần này của mi đấy... bõ công cái đứa ngồi chờ mày cắt tóc đấy....hahaahah :))

P.S. … @ACJ: Nhiều hay ít thì làm sao?
@Đaudinh: Cái đó bị mờ anh ạ
@Nga: ơ con kia, chủ đề mắt mũi sẽ để dành trong 1 entry khác hí hí

ki_en Mặc cái áo này nhìn thoáng qua cứ tưởng nàng xăm mình :D

¤₪▫ M… Chả bù cho mình, sáng nào cũng phải cong mông dậy oánh răng rửa mặt rồi cong mông chen vào dòng người đông nghẹt thở để đến kịp cơ quan lúc 8h! :(
Ngoài lề: Tóc ngắn + ko đeo kính trông khác hẳn, suýt ko nhận ra! ~"~

Cao T… Xong phim. Bye G.

Saigo… hehehe, tóc đươ5c đấy, đáng khen

P.S. … @Ki_en: Bao giờ chàng ngỏ lời, ta sẽ xăm
@Béo: Đồ cực đoan. Uhm...
@Quyên: khen rùi có quà hông?

Lisa cool, đọc đẹp đấy, thế này trông trẻ hẳn ra...

PINK … óe. bà chị mình tuyên bố xanh dờn ko bao h động đến tóc mà bây h tinh thần đú lên cao cũng cho ra đi rồi. Nhưng mà comment là đẹp hie hie. 2 chị em lại nhìn mặt tiền giống hệt nhau rồi. Em mà cắt phía sau ngắn đi thì cũng hệt chị, mà m đang suy nghĩ có nên ngắn đi ko mứi chết chứ.

P.S. … @Lisa: Thế này có khi tớ xén bớt ít nữa, cho trẻ bằng mấy em teen nhỉ :)
@Vân: Hik, trong cơn mê sảng người ta thường thế. Mà thế là giống lắm dzồi. Đừng cắt nữa

Lisa Thôi thế là dc rùi, cậu mà tém nữa thì tớ can ...


Sunday, October 26, 2008

Entry for October 26, 2008

Mình không hình dung được, có những người lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc đổ lỗi cho người khác. Những người lúc nào cũng chỉ tìm cách dựa vào người khác. Những người lúc nào cũng chỉ biết trách móc mà than vãn. Nhiều lúc mình tin vào nhân quả. Cho nên mình cũng tin rằng, tất cả những điều ngày hôm nay họ đang phải chịu, nếu có, thì đó là sự trả giá cho những gì họ đã làm trong quá khứ. Cho những hành động họ làm mà không hề suy nghĩ. Cho những lời nói mà họ không bao giờ biết đã làm tổn thương người khác như thế nào...

Mình không tưởng tượng được vì sao người ta có thể sống được 1 cuộc đời như thế. Một cuộc đời không có sự tự chủ. Không tự lo được cho mình. Không tự mình quyết định được điều gì. Không biết điều gì là quan trọng, là cần được ưu tiên trước nhất. Không biết mình cần gì, hoặc cần nhưng lại không đủ dũng cảm để nắm lấy. Bất kỳ điều gì cũng đều trông chờ vào ý kiến, thậm chí là sự xếp đặt của người khác. Một cuộc đời như thế, liệu có được gọi là đã sống?

Người không sống cuộc đời của mình. Không đi con đường mình đi. Không nghĩ những điều mình từng nghĩ. Không trải qua những đau khổ như mình đã từng đau khổ. Thậm chí cũng chẳng biết là chính bản thân họ đáng thương đến như thế nào. Vậy thì lấy tư cách gì để lên giọng chỉ bảo, để xen ngang và can thiệp vào cuộc đời của người khác?

---
Mình bây giờ ấy à? Không phải không biết mình muốn gì. Nhưng mình không viển vông. Và cũng chẳng bao giờ tin tưởng hay dựa dẫm vào những điều viển vông. Đời mình mình sống. Đường dưới chân mình, mình đi thôi. Chẳng ai cản được!

----------------------

ACJ "Lối đi ngay dưới chân mình". Ukie!

Trang… Mỗi người một tính mà bạn, thế mới thành cuộc sống :p

MH Anh nào làm em thất vọng thế?

P.S. … @Trang: Uh, vấn đề là nó làm ảnh hưởng đến cuộc sống của những người thân yêu quanh mình nhiều quá
@Chị Hoà: Có phải là anh nào đâu chị :)

Choco… Dung chat gung` cay. Ung ho cach ly luan cua chi. =)