Hôm nay giỗ bà nội. Chưa một năm nào tôi quên ngày giỗ của ông bà nội. Nhưng có lẽ cũng 6 năm rồi tôi không ở nhà vào ngày này, cũng không có một nén nhang nào được thắp lên. Mọi thứ được giữ lại ở trong lòng.
Những năm đầu ở HN, ngày giỗ nào tôi cũng chạy vào nhà người thân để thắp một nén nhang… nhưng mà vì người thân tử tế quá, cho nên sau này ngay cả điều đơn giản đó cũng không thực hiện được. Người thân tử tế ngày hôm nay có đã không giống như 6 năm về trước, có lẽ đã rất mong tôi trở về, mong được nối lại cái gọi là tình thân mà ngày xưa chính họ đã gạt bỏ khi nói “tao làm giỗ bà trước rồi, mày không cần phải vào nữa”. Nhưng trong tôi từ lâu đã không còn cảm giác gì về họ, nên không thể nói tôi buồn hay vui, tôi chờ đợi hay mong họ vĩnh viễn quên đi mối quan hệ này. Cái gọi là gia đình cũng không phải là nơi để mình trở về vào những ngày này.
Cho nên, tôi nghĩ, dù là năm nay hay nhiều năm sau nữa, ngày này hàng năm, tôi sẽ chỉ giữ cho riêng mình những ký ức của ngày tháng cũ…
Bài học cuối cùng của tuổi 15 Em nắn nót ghi thêm ngày tháng Viết tên mình, tên lớp, tên cô Rồi dừng lại một giây... ... ghi thêm tên người bạn Vào bên lề bài học hôm nay
Bài học cuối cùng của tuổi 15 Cô dạy gì chắc em không nhớ Nhập nhòa trong em Là gương mặt bạn bè Là bảng đen phấn trắng Là sân trường inh ỏi tiếng ve kêu
Ngày mai... Tuổi học trò khép lại Trước ngưỡng cửa cuộc đời Suốt 10 năm ấy Là hình ảnh cô trong bài giảng hôm nay
Tình cờ bắt gặp bức vẽ phố vắng đèn vàng mưa bụi bay của một người quen (?), bỗng dưng ùa về ký ức của nhiều năm trước, ký ức của những ngày sinh viên nhiều lãng mạn và mộng mơ. Ký ức của những đêm mùa đông lặng lẽ đèn vàng.
Những đêm mùa đông, mưa bụi lây rây. Những đêm mùa đông không ngủ. Những đêm mùa đông trở dậy lặng lẽ đứng trên ban công tầng 4 nhìn hút mắt ra phía xa xăm. Nhạt nhòa mưa. Đêm không tiếng động. Chỉ có ánh đèn vàng nhạt nhòa soi qua làn mưa bụi, thứ ánh sáng mù mù càng làm cho đêm mùa đông hiu quạnh hơn. Nhưng không thấy cô đơn, không thấy lạnh. Chỉ mamg mang một thứ cảm giác xa xăm không thể gọi tên.
Có lẽ sẽ không thể nhớ nổi đã có bao nhiêu đêm mình đứng như thế trong suốt 3 mùa đông của đời sinh viên, khi còn sống ở tầng 4 khu tập thể cũ. Có khi là một mình. Có khi là với cô bạn cùng học, ở cùng nhà. Có khi cứ đứng im lặng như thế rất lâu. Có khi là một vài câu chuyện vặt vãnh về đời, về người. Có khi không phải ở ban công tầng bốn, mà ở chiếc ghế đá nhỏ dưới sân khu tập thể, khi ngước mắt nhìn lên ô cửa sổ tầng bốn là vấp phải ánh đèn cũ kỹ mà thủy chung, bao nhiêu năm sừng sững thắp sáng lối về. Cũng có khi hai đứa dắt tay nhau đi bộ xuống, băng qua bên kia đường là con phố nhỏ với những hàng ăn đêm rất khuya, tấp vào một hàng quán nào đấy vừa co ro xuýt xoa, vừa háo hức khơi thêm lửa cho những bếp than hoa nướng khoai nướng ngô... Hồi ấy vui là thế, hồn nhiên là thế. Những hồn nhiên giản dị mãi mãi của một thời mà sau này không bao giờ còn cơ hội gặp lại.
Và, mặc cho những mua đông lạnh lẽo mưa phùn, gió rít ào ào ngoài phố, thì qua những ô cửa kính, ánh đèn vàng bao giờ cũng gợi lên một sự ấm áp ngập tràn tình yêu thương gia đình.
Với bức tranh này, cứ mỗi lần nhìn là một lần gợi nhớ ban công cũ, ánh đèn vàng chìm trong đêm tịch mịch, mưa bụi mịt mù và những ký ức cũ. Chỉ đơn giản là nỗi nhớ. Tuyệt nhiên ko thấy buồn. Và trong ký ức ánh đèn vàng phố vắng năm xưa cũng hình như bao giờ cảm thấy buồn, cảm thấy cô đơn như người vẽ đã đặt tên cho bức vẽ ấy.
Trong một thoáng xao xuyến, bỗng dưng lại có ước muốn được đứng lặng im trên con phố vắng, trong một đêm nào rất khuya với ánh đèn vàng ấm áp và mưa bụi lất phất bay, lòng chắc sẽ đầy bình yên.
P/s:Nếu bạn không nhìn thấy bức vẽ đã gợi cảm hứng trong bài viết này, tức là bạn đã không có duyên và không gặp may. "Thôi em giữ cho riêng em biết" hi hi
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa (From Google)
Cuộc điện thoại của bạn lúc nửa đêm qua còn làm mình cười mãi đến hôm nay. Cả đến tận lúc mình kể lại cho bạn của mình nghe, rành rọt từng chi tiết một, mình vẫn thấy buồn cười. Và béo ạ, người nghe mình kể chuyện đã nói với mình, bạn là một người bạn tốt, và chắc chúng mình sẽ còn mãi là bạn như thế đấy.
Và chắc là mình sẽ gọi bạn là... béo ngố mãi thôi. Mình biết, không phải bỗng dưng bạn gọi cho mình từ nửa vòng trái đất. Biết luôn cả điều bạn ngập ngừng vòng vo hết chuyện này đến chuyện kia mãi vẫn không nói được điều muốn nói với mình. Bạn, sao mà bao nhiêu năm rồi vẫn thế...
Biết nói với bạn thế nào? Điều khó nói nhất với (các) bạn thì mình cũng đã nói rồi. Đến lúc cần có 1 quyết định thì cũng đã quyết định. Đúng hay sai sẽ còn là cả 1 câu chuyện rất rất dài. Không phải là kế hoạch, vì không ai chọn cho mình 1 kế hoạch như thế. Mà là định mệnh. Là định mệnh của mình phải đi con đường đó. Và mình đã lựa chọn. Và mình tin là mình sẽ có 1 cuộc sống tốt.
Giá như là bạn ở đây. Có thể bọn mình sẽ có hàng tiếng để nói chuyện điện thoại như ngày xưa. Có thể mình sẽ cùng đi bộ hết 1 buổi tối để kể cho bạn nghe câu chuyện của mình, 1 câu chuyện rất dài. Dài như thể bao nhiêu năm qua, mình đã đi mãi mà vẫn không ra khỏi trái tim mình, cho nên hôm nay mình dừng lại. Và mỉm cười.
Và nếu là bạn ở đây, dù mình lúc đó như thế nào, mình hứa là vẫn sẽ vào bếp làm cơm mời bạn, hệt như là ngày xưa. Dù không còn Hà để ngồi nhìn 2 đứa vì tranh ăn mà cãi nhau chí chóe...
Có 1 điều mình đã từng nói, bây giờ nói lại với bạn và những người còn nghi ngờ: Người không sống cuộc đời của mình. Không đi con đường mình đi. Không nghĩ những điều mình từng nghĩ. Không trải qua những đau khổ như mình đã từng đau khổ... làm sao hiểu hết được những gì mình đang trải qua, đang cảm nhận thấy?
Mình nhớ là béo chỉ từ mặt mình nếu mình cắt tóc ngắn thôi, ngoài ra chả có lý do nào để chúng mình thôi là bạn. Cho nên, cậu và Hà và miu... mãi là những người bạn mà mình yêu quý.
P/s: Năm mới đến rồi, mình chuẩn bị đi đây. Khi trở lại vào tuần tới, mình hứa sẽ giải đáp tất cả mọi thắc mắc, mọi câu hỏi của bạn. Để sau đó lỡ mình có nhắc đến Tân cún, bạn cũng sẽ ko gầm lên ”Tân cún không phải vấn đề quan tâm ở đây” với mình như là đêm qua hi hi
Các bạn thân của ta chú mọt, anh thạch sùng, chị mối không nghe ta than van gì sao
Đi đâu mất rồi những ngày tháng cũ bút, giấy xanh và mực tím đôi mắt to, cô nữ sinh với tình yêu buộc dưới chân chim thả lên trời cao vút
Đâu cả rồi những buổi sáng rực rỡ cửa sổ hé ngập ngừng người phát thư lúc mười giờ sáng tiếng chuông kính coong mở cửa trái tim nhỏ nàng cười
Đâu mất rồi những con đường hoa phượng mùa xuân trên núi mùa hạ đỏ thu xanh đâu mất rồi hỡi những ngày thơ mộng của ta đâu mất rồi cả mùa đông trắng xóa
Các bạn thân của ta chú mọt, anh thạch sùng, chị mối cả gián, chuột và muỗi các bạn thân đang cười giỡn trên mình ta nghe ta than van không sao lạnh nhạt như đôi vợ chồng bần tiện kia cùng lũ con nghịch như quỷ sứ
Ôi đâu rồi, đâu rồi Hạnh phúc của ta Đồ phản bội.
Những lá thư tình nói Rên rỉ và nguyền rủa Rồi ngủ trên gác tối
Cỏ May, May cỏ trên đồi một chiều gỡ cỏ anh ngồi bên em Anh gần em nhích xa thêm Trên trời mây trắng êm đềm trôi qua
Bây giờ anh đã đi xa Em ngồi gỡ cỏ lệ nhòa ướt tay. (Hoa Cỏ May – St) ----
"Hồn anh như Hoa cỏ may Một chiều gió cả bám đầy áo em" (Hoa Cỏ May - Nguyễn Bính) ---
Em đi để lại chuỗi cười Trong tôi vỡ một khoảng trời pha lê Trăng vàng đêm ấy bờ đê Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may... (Lời thề Cỏ May – Phạm Công trứ) ---
em là hoa cỏ mây nhớ anh theo gió bay đầy dòng sông (Hoa Cỏ May – Nguyễn Tiến) ----
Mây trắng bay đi cùng với gió Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ Đắng cay gửi lại bao mùa cũ Thơ viết đôi dòng theo gió xa
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may Áo em sơ ý cỏ găm đầy Lời yêu mỏng mảnh như màu khói Ai biết lòng anh có đổi thay (Hoa cỏ may - Xuân Quỳnh)
Sáng cuối tuần chui vào mạng lọ mọ thế nào lại tìm được bài này từ những ngày còn ở tuổi-hai-mươi-yêu-dấu-chưa-biết-cầm-tay-giai. Và cả cười suýt sặc khi đọc được 1 comment quá đỗi thật thà và đáng yêu cho bài này của 1 bạn nào đó.
Và đây là comment đã làm mình cười ngất ngư cả sáng nay: Bạn hận ai và hận điều gì vậy mà viết bài này hả bạn??? Khi không còn yêu nhau nữa thì chia tay hẳn sẽ tốt cho cả hai sau này, nhưng trên thực tế ko cần phải bộc lộ một cách quá cứng ngắc như vậy, vì dù sao đấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi. Nếu trong bài thơ của bạn ko ai có lỗi, hãy để cho nó có một chút dư âm đi, đừng lạnh lùng như vậy, ko cần phải như thế mà, should you?
Ps: Ôi tuổi-hai-mươi-yêu-dấu mình thậm chí còn chưa biết yêu ai cơ mà