Friday, March 9, 2007

Entry không đặt tên

Bực mình vì phải ngồi chết dấm chết dúi ở đây, trên máy tính của con mèo lẻo mép và typing những dòng này. Đang trong giờ làm việc. Dĩ nhiên. Giờ làm việc của cả nó và tớ. Nhưng khác là tớ không biết làm gì trong lúc chờ đơi. Còn nó thì đang sung sướng lượn lờ ở ngoài kia. Cafe cà fáo với bạn bè. Dĩ nhiên là lỗi do tớ ko báo trước. Hik, tớ còn biết làm gì hơn là bò vào online bằng c ái máy tính nham nhở dán đầy những hình mèo là mèo mà tớh ghét cay ghét đắng này cơ chứ (trộm vía nói nhỏ, nó mà nghe thấy thì lần sau tớ đặt chân sang đến đây nó đuổi thẳng cổ chứ ngồi đấy mà than với thở). Nhưng đúng là bực, bực lắm ý. Ngoài kia trời gió và thoải mái biết bao nhiêu. Còn tớ thì ngồi đây, ngồi đây. Ngồi đây và typing những dòng bực bội này, phù phù...

Ờ, mà trong lúc chờ đợi nó, tớ mới thấy là tớ dạo này chừng mực một cách ghê gớm. Đi làm sáng chỉ muộn 15' so với giờ làm việc thay vì chẳng biết đến lúc nào và đi lúc nào như trước kia. Chiều về nhà nấu cơm ăn ngon lành. Thi thoảng có bỏ bữa cũng là vì đi cafe với bạn (lý do chính đáng thế còn gì). Buổi tối bao giờ cũng có nến và trà nóng tớ tự pha cho tớ. Rồi đọc sách. Gặm nhấm từ từ mấy cuốn sách mua đợt cuối năm mà chưa một lần động đến. Và cả cuốn dày cộp của Thầy Thích Nhất Hạnh vừa mua tối qua nữa. Có người trêu, có khi đi mua luôn chông, mõ với chục mét vải nâu đi là vừa. Việc gì phải thế? Nếu cần tu thì do tâm mình là chính. Tâm mà tĩnh thì đâu cần phải tràng hạt cà sa? Lòng đã muốn thì đâu cứ phải nói ra mới thấy được điều mình muốn? Đấy, tối chừng mực thế xong rồi sáng cũng dậy sớm hơn thường lệ. Đánh răng bằng cafe tan. Nhạt thếch. Nhưng dường như đã thành một thói quen. Dĩ nhiên là đã không làm thế nếu đơn giản đó chỉ là một thói quen. Tóm gọn lại là dạo này thấy tớ ngoan. NGoan và chừng mực nữa chứ. Cứ như không phải tớ nữa í (dĩ nhiên là trừ những tối đặc biệt như tối qua. Đàn đúm, hát hò đến khuya mới về hí hí).

À, mà phải đính chính tí tẹo là trong lúc ngồi typing entry này, tớ cũng đang làm một nhân viên không tốt. Không ngồi làm việc ở cty thì chớ, lại còn bỏ sang 1 cty khác ngồi viết blog hí hí, cảm giác cứ g ọi là... ai bảo là alo về cho sếp, sếp lại còn hí hửng là em cứ ở bên đó chơi đi. Thế đấy. Biết làm gì cho hết time bây giờ? Đọc lăng nhăng mãi rồi cũng vớ được 1 cái hay ho. Hay vì thấy suy nghĩ và tâm trạng của cô gái đó giống tớ quá. Cô ấy v iết ra được, còn tớ thì không. Không muốn hay không dám thì cũng như nhau cả. Không thể nào trải lòng mình ra như cô ấy, qua những trang viết. Rằng "Tôi đã đi qua những lần suy sụp và khủng hỏang nhất. Đã gặp nhiều người đàn ông tuyệt vời lẫn giả dối và hèn hạ nhất. Không lần nào tôi mất hy vọng. Tôi luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng: một đứa như tôi, chắc chắn sẽ có một người đàn ông yêu thương tôi hết mình, yêu tôi vì tôi là tôi, vì chính cách tôi muốn anh yêu tôi như thế...
Nhưng những ngày tôi ốm, tôi nằm khóc, và thấy rằng sự mãnh liệt tin tưởng vào sự bù đắp của ông trời cho tôi đó ngày càng lu mờ đi. Tôi thấy mình rất tệ. Tôi khôg hiểu người ta nên cưới nhau vì lý do gì, vì hợp nhau và thấy nhau "được" và an tòan trên mọi phương diện hay vì tình yêu?
Mà tình yêu là gì? Là những lúc ngồi im lăng bên nhau, không nói nhưng cảm thấy hiểu nhau lắm. Là cảm giác thấy mình được che chở, và thấy mình có trách nhiệm muốn chăm sóc cho người đó. Là mong muốn có người ta cùng ngồi ăn, cùng trò chuyện, từ những chuyện cãi vã trẻ con cho đến những họach định tương lai. Là nỗi nhớ những khi đi xa, là ánh mắt nhìn nhau âm nồng, biết là thương lắm, nhớ lắm mà chẳng cần phải nói thành lời...Đó là sự thật ay chỉ là những mơ mộng, ảo giác của bản thân tôi?Vì tôi không thực tế?..."

Thích nhất là cách cô gái ấy nói, rằng "chắc chắn sẽ có một người đàn ông yêu thương tôi hết mình, yêu tôi vì tôi là tôi, vì chính cách tôi muốn anh yêu tôi như thế...". Như một lần nào đó, tớ cũng đã nói rằng, ai đó yêu tớ vì những gì tớ vốn có, chia sẻ với tớ chứ không phải yêu là để sở hữu tớ, để buộc tớ làm theo những gì họ muốn, để kiểm soát tớ... là lá la nhưng trên đời này, làm quái gì có giai nào lại không muốn kiểm sóat người yêu, làm gì có giai nào không muốn sở hữu người yêu nhỉ? Là bởi vì, nếu không sở hữu, không kiểm sóat được thì họ sợ với những mối quan hệ xung quanh, các cô gái ấy sẽ 1 ngày dễ dàng ngả về nơi khác. (Về vấn đề này, sẽ còn trở lại trong 1 entry khác, về 1 cuộc tranh luận với 1 anh bạn cũ. Nhất định thế)

1 ngày, có thể sẽ có một ngày... nhưng ngả hay không là do giai chứ? Một khi lòng đã chán, một khi đã muốn đi... thì 3 đầu 6 tay giai cũng không thể nào giữ được.

Tớ kết thúc cái entry nhảm nhí lần thứ n này tại đây. Vì còn bận hóng hớt bạn Anhbdh hâm hấp của tớ kể chuyện tình iêu của bạn í với em iêu mới. Và bạn Miu của tớ cũng về rồi. Bạn Miu mà phát hiện ra tớ nói xấu bạn í thì nó sẽ ngay lập tức xóa hết những gì tớ viết đi mất. Nhưng tớ hứa, nếu có dịp, tớ sẽ lại nói xấu bạn Miu hầu các bạn hí hí

-------------------------

Tuyet… =)), bó tay với G nhà mình mất, dạo này tóc cắt trông iu hơn, ngoan hơn và dễ bảo hơn...hihihi :))

P.S. … Cái gì ngoan, cái gì dễ bảo? Vớ vẩn
Đang tính cắt tóc đây. Muh cắt đi cắt lại nhiều tốn xiền là xuống tóc luôn cho tiện nhở?.

Tuyet… Mầy mà xuống tóc luôn, tao sẽ mua cho mảnh vải nâu may cà sa e ạ... :D, hehehe

VetGia® Mình thì chỉ muốn yêu 1 ai đó vì chính bản thân cô ấy nhưng lại là theo cách của mình chứ ko phải cách mà cô ấy muốn (vẫn còn ích kỷ :P)

P.S. …@Nga: Tỉnh chưa em?
@Vẹtgià: Có nhiều điều ta không muốn ở người khác, vì thế sẽ có những điều ở ta mà người khác ko muốn. Một trong những điều đó rất có thể là cách yêu

Hai Anh Hâm là hâm thế nào? Không cưa được bắt đầu chuyển sang nói xấu mình :((

P.S. … Ờ đấy, nói xấu đấy. Ngày xưa cưa ko được, giờ có quỳ xuống cũng dek thèm cưa nữa. Nhá. Cho ế sưng lên cho biết

chary :) to thich cai doan ma co gai do viet. copy nho chut nhe

Solkhìn Ơ, mà em Gừng ngoan và điều độ từ khi nào thế nhỉ? ;).
Giai Xì Gòong vừa vào đây được có mấy ngày thôi mà??? =))
P.S: Gừng ui, Sol đã cho giai đọc cái bờ nốc của Gừng rồi, giai chỉ cười há há thôi. Và dặn rằng :"Khi nào Gừng vào SG, chỉ cần chít máy cho giai là được!". Đấy, sướng nhá!

P.S. … Hơ, Sol ơi, iem điều độ từ độ giai Xì Gòong bỏ iem giữa HN bơ vơ để dzìa Xì Gòong với vợ hiền con ngoan đấy. Nên cảm ơn hay nên trách móc giai nhri :D
Chít iem, Sol cho giai đọc blog kia rồi, chắc em đổi vé ko dám Xì Goongf nữa đâu Sol ơi, Sợ lắm!!!

Pha Lê bạn G cứ vào, bạn PL bảo kê :P
Bạn G nhớ nhá, rồi sẽ có 1 ngày có người yêu mình như đúng cách mà mình muốn họ yêu mình còn mình thì yêu họ theo đúng phong cách rất Gừng và rất Phale, hị hị
Type xong hổng hiểu mình type gì luôn :P

P.S. … hiểu chết liền hị hị... đùa dzị thôi. Nhưng đúng là rồi sẽ có 1 ai đó là của mình, chỉ của riêng mình thôi. Và yêu mình... trọn vẹn. Bạn PL nhỉ :D
Còn dzụ bảo kê mí giai Xì Goòng thì tớ thấy không khả quan lém, hu hu giai mà giăng bẫy từ trước khi tớ vào thì chắc tớ chỉ có nước khóc thôi á hik hik

VetGia® Coi bộ phải bàn bạc lại vụ này, chắc phải thỏa thuận yêu theo cách mà cả hai có thể dung hòa được :P

P.S. … Bàn bạc kiểu gì?

Thursday, March 8, 2007

Entry for March 07, 2007

(Entry nhố nhăng này viết tặng 1 người bạn . Và đọc xong, liệu anh có comment lại rằng “Buồn cười thật” hay không??)

Sáng nay nhận message chúc mừng của anh. Và khi trưa nay đi ăn với 1 người bạn, tự nhiên tôi muốn viết lại câu chuyện ấy, câu chuyện của ngày 8/3 cách đây 3 năm.

Khi đó, anh, 1 người tôi mới quen. Cái sự quen đầy nghi ngại vì lúc đó, anh được coi như 1 trong 2 kẻ phá hại cái diễn đàn mà hàng ngày tôi vẫn tham gia như 1 thói quen, 1 đam mê, một sở thích… Đã giật mình khi nhận được cái gọi là “mật thư” làm quen của anh, người mà lúc đó tôi gọi là… gã. Giật mình vì không biết làm sao “gã” biết mình sở hữu cái nick ấy. Giật mình vì không hiểu làm sao mà hắn lại chọn mình để… làm quen??? Giật mình vì không hiểu tiếp sau đó gã có xử lí cái nick vốn rất thân quen với mình không? Thế rồi sau đó là bạn. Đã có những ngày tháng rất vui khi ấy…

Ấy là một ngày không xa cách 8/3 của 3 năm trước.

22h00, đang ngồi rung đùi chơi line trên phòng thì thấy anh gọi, bảo xuống dưới đi. Đã rất ngỡ ngàng khi thấy gã với quà và hoa. Vui vẻ nhận quà và cằn nhằn nhận hoa. Mình bao giờ cũng thế. Ghét hoa lá trong những ngày này vì đơn giản là thích nhận được hoa trong những lúc chẳng nhân dịp gì hơn. Nhận và đi lên nhà. Ung dung là gã cũng đi về. Để rồi 5’ sau đã lại nghe em 8250 tíu tít reo. Vẫn là gã. Gọi lại để… rủ mình đi chơi. Uh đi, vì mình vốn ham chơi và ham vui muh.

Nhưng đi đâu nhỉ? Hồi đó mình mới chỉ là con bé SV năm thứ 3 ngố ngố và nhắng nhít. Biết gì đâu? Líu ríu ngồi sau xe gã. Líu ríu vung vẩy chân và bị gã cằn nhằn là con gái không được thế. Líu ríu truyện trò và ăn kem ở quán cây đa cạnh cung thiếu nhi… Sao hồi đó cái gì cũng líu ríu. Nhưng được 1 lúc thì phải tìm chỗ đi tiếp, vì quán Cây đa có bao giờ mở muộn? Đang lang thang trên Hàng Bông thì cô bạn gọi điện. Không phải gọi cho tôi. Mà gọi vào máy gã. Quái! Có việc gì mà nó lại gọi cho gã nhỉ? Gã không nghe, mà chìa cho tôi, bảo tôi nghe..

Gừng : Alo…

Cô bạn: Ơ… cho mình hỏi đây có phải máy của anh Đức không?

Gừng : Đúng rồi chị ạ!

Cô bạn: Em ơi cho chị gặp anh Đức.

Gừng : Anh Đức vừa đi ra ngoài rồi, chị có nhắn gì không?

Cô bạn: Ở, Đức đi đâu hả em, mà sao em lại cầm máy của nó/

Gừng : Chị ơi, chị kém tuổi anh Đức đúng không? Thế sao chị lại gọi anh ấy là nó?

Cô bạn: À, gọi thế cho trẻ em ạ. Nhưng mà chị chỉ nói với em thôi nhé, em đừng nói lại với nó ko có là nó giận chị chết đấy.

Gừng : Nhưng từ nãy đến giờ anh ấy nghe hết rồi chị ạ, không cần em nói lại đâu…

Cô bạn: Ối…..

Thỉnh thoảng, lừa được 1 đứa quái quái như nó cũng vui. Dĩ nhiên là sau đó hai anh em đã hành quân đến nhà nó – tức con bé bạn thân của mình. Lúc đó đã gần sang 1 ngày mới, ngày 8/3/04. Ba anh em đã đón 1 ngày mới trong ánh nến. Tự nhiên lãng mạn thế chỉ đơn giản là hôm đó tự nhiên nhà nó bị mất điện. Và sẽ không có cơ hội ngồi lại nhà nó nếu hôm đó nhị vị phụ huynh yêu quý không ngủ lại bên nhà cũ để coi nhà…. Và hôm nay, khi typing lại những dòng này, vừa là muốn cảm ơn anh, 1 người bạn đã lâu rồi không gặp. Vừa là muốn nhắc anh 1 chầu café mà đã hẹn từ rất lâu rồi với hai đứa Gừng và Miu mà mãi vẫn chưa thực hiện được.

3 gã đồng nghiệp chơi chung, hai người bị coi là hacker. Và 1 trong hai kẻ bị coi là hacker phá hại diễn đàn năm xưa, giờ đã yên ấm bên gia đình nhỏ. Còn anh và đồng nghiệp còn lại, biết đến bao giờ? Chúc cho anh sớm có 1 gia đình nhỏ của riêng mình nhé. Và sớm trả nợ café cho em.

--------------------------

ki_en đặt chỗ, tý comment! :p

P.S. … Eo ơi, chồng suýt cưới của mình giờ học được ở đâu cái thói chắc lép thế cơ chứ?

Solkhìn Hì hì hì, buồn cười nhỉ? Cám ơn cái trò "tốn tiền vô nghĩa" của chúng mình nhỉ?

♥Buồn… Nhớ chứ sao không?Vẫn giữ cuốn thơ Gừng tặng, dù sao nó cũng là một phần cuộc sống sôi động, hé hé.
Vẫn còn nhớ cả hội ngồi quán cafe cạnh hồ Tây, Gừng đọc bài thơ gì của Lưu Quang Vũ khá hay (chả nhớ rõ tên).
3 năm, khoảng thời gian vậy là khá dài nhỉ? thằng Huy có vợ, thằng Dương thì cũng em yêu suốt ngày, hôm nọ hỏi Miu, Miu bảo là Gừng vẫn lông bông, thế là không được, hì :D
Hôm nào tụ tập cả 5 người lại, đi cafe anh giả hết tiền cafe luôn =)):D
Một lần nữa cảm ơn Gừng vì cái entry nhé ;)

snowb… Trời ơi, đã 3 năm thật rồi à. Đọc cái entry này của bạn Gừng, thấy mình bước vù một phát từ tuổi 23 sang tuổi 26.
Đó đúng là 8/3 đặc biệt nhất từ trước tới giờ. Giờ điện nhà Miu lúc nào cũng sáng, không bị yếu dần yếu dần rồi co lại bé xíu đỏ lòm như hồi đó nữa. Giờ bạn Gừng cũng xinh hơn và hiền dịu hơn rồi, không lanh chanh đáng ghét như hồi mình mới quen thời đó nữa. Anh Đức thì khỏi phải nói, chắc không còn thời gian để lang thang với 1 em khác không phải người yêu mình trong ngày 8/3...

P.S. … @Gà rù: Hí hí Công nhận dzui. Y như cái lần có đứa lò dò đột kích HN rùi dí alo vào tay em bảo gọi cho chị, rủ chị đi cafe... SG í :D
@BCT: Còn nhiều chuyện vui nữa em muốn kể mà chả biết bắt đầu từ đâu, VD như vụ đi chợ hoa đêm này, vụ bài viết này... hì, anh xếp lịch đi rồi nhắn lại cho bọn em. Em với Miu lúc nào chả đi được?
Bài thơ em đọc ở vỉa hè hồi đó là bài "Từ biệt"
Thôi nhé, em đi
Như một cánh chim bay mất
Phòng anh chẳng có gì ăn được
Chim bay về những mái nhà vui

Nghĩa gì đâu kỉ niệm tháng năm dài
Lời thương mến nhớ lại thành chua chát
Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp
Nghĩ cho cùng, nào dám trách chi em

Những ngày qua không thể dễ nguôi quên
Em lạc đến đời anh tia nắng rọi
Anh thuở ấy lòng thơm trang giấy mới
Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm

Anh làm sao quên được những con đường
Lá vàng rơi trên cỏ
Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ
Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi

Nhớ lời yêu trong những lá thư dài
Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế ?
Anh cũng lạ cho mình xe cát bể
Chắp đời em vào với cánh buồm anh

Anh giặt áo cho em, anh dọn bếp sửa buồng
Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa ...
Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả
Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui

Hai ta không đi một ngả đường dài
Không chung khổ đau không cùng nhịp thở
Những gì em cần, anh chẳng có
Em không màng những ngọn gió anh trao

Chiếc cốc tan, không thể khác đâu em
Anh nào muốn nói những lời độc ác
Như dao cắt lòng anh như giấy nát
Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu
Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào
Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn...

Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang
Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt
Hãy ra đi sung sướng
"Thật ra mà nói, chẳng có gì để nói"
Giã từ........


Tuesday, March 6, 2007

TINHDICH's Groups (Part II - Pix)

5. Với nhà báo Nguyễn Xuân ThủyPhotobucket - Video and Image Hosting

6. Với Tuyết NgaPhotobucket - Video and Image Hosting

---------------------------

Рцbli… Đã xinh lại con có duyên...

P.S. … Chuyện đó mà cùng phải bàn á? Tinhdich's Groups thì phải khác chứ :P

Bầu áo xinh, dáng xinh, tóc đẹp nhưng mừ mặt nhìu mụn quá :)). Chụp cận ảnh thấy rõ mồn một

Tuyet… Nhiều mụn tức là đang iu, hihihi...TINHDICH's group đố tìm ra ai mặt không có mụn nhờ G nhờ :D

Nguyễ… Cái của anh với em sao tối thế nhỉ?

rokxit bạn gừng bao rờ cũng nổi và bật nhỉ ! :)

rokxit quên
ảnh đẹp quá :)

P.S. … @Bầu: Ko phải khen đểu nhá. Rồi xem mấy tháng nữa có kẻ ì ạch lăn bụng đi chơi, lúc đó em ngồi trêu cho biết :P
@Nga: Gruzzzzz
@VTBY: Đấy là em còn cho sáng lên 1 tí teo rồi đấy ạ. Chả hiểu làm sao lại tối thế.
@Rocxit: Không dám đâu, Tại hum đó bạn Gừng diễn đấy hi hi

♫ Yen… Rất nhiều hoa và ngạt ngào hương sắc

bigdo… Anh nói 1 cách chân tình! lần sau chụp ảnh thì cứ nguyên_xi_bao_gói! đừng có bỏ kính ra! Nhá!!!

[dele… zoi oi , xem bac beo cuoi tit ca mat kia , co ma cai tay con lai cua bac beo dau i nhi:">

P.S. … @Yendieu: Tranh thủ mùa xuân một tí, vài ngày nữa là nắng lên, lúc đấy hoa có đẹp mấy cũng chẳng còn hứng thú nữa :-)
@Big: Gruzzzz... Cái gì... Bỏ kính ra thì làm sao???
@Nhóc: Hôm đó, cũng vì cái tay, mà có thơ rằng "Nếu mà không có cây cau/ Thì mình đã ấy được nhau còn gì". Đố biết thơ ai?

[dele… gioi` , tho nay thi chi co tho cua" xoi thit " chu con ai vao day nua :">

P.S. … hí hí thế là ko biết tinhdich's group toàn bọn xôi thịt rồi hí hí

Monday, March 5, 2007

Cửa sổ mặt trời

333 magnify

Cửa sổ mặt trời
Những ngày nắng mệt mỏi
Em ngả mình vào chiếc gối bông êm ái
Nghe 1 khúc nhạc tình…
Không gian sực mùi chanh dây
Của món bánh crepe cực dở
Chỉ có nước sốt là ngon
Nhưng đấy là thứ duy nhất em có thể ăn được
Và lan man suy nghĩ
Về những điều được mất
Về những nỗi buồn
Mà em không muốn gọi thành tên
Về những mệt mỏi đã khiến em chai sạn
Đôi khi
Em muốn ngủ
Trên lớp gối êm ái này
Để khi tỉnh dậy
Quên hết, bỏ hết
Không còn buồn lo
Cửa sổ mặt trời
Những tối lanhj
Em đến sớm
Ngồi vào chiếc ghế đỏ
Và đọc sách
Mặc kệ âm nhạc
Mặc kệ những đôi lứa xung quanh
Mặc kệ thiên hạ yêu nhau
Cười
Và khóc
Cửa sổ mặt trời
Biết nỗi buồn của em
Hóa thành im lặng
Nén giông bão chôn chặt trong lòng
Em – không – thể - khác
Vì chẳng có 1 bờ vai quen
1 vòng tay đỏ mạnh
Để em thả lỏng mình
Em – chưa – thể - là – em
Cửa sổ mặt trời
Chẳng khi nào gặp 1 người quen
Nên đó là nơi chốn duy nhất
Em giấu mình
Khỏi những bon chen
Khỏi những vai “diễn”
Lê thê và nặng nề
Cửa sổ mặ trời
Là nơi em muốn khóc
Khi đọc Trịnh Lữ
Của “Rừng Nauy”
Viết rằng
“Đọc rừng Nauy.
Tôi ước gì tôi cũng nói được với người tôi yêu
Như thế…”
Để rồ nghĩ
Về Notting Hill
Khi ngôi sao điện a nhr
Nói với anh bán sách
“trong tinh yêu
Em muốn anh nhìn em
Như 1 người đàn bà
Đứng trước 1 người đàn ông”
Liệu
Trên thế gian này
Có những tình yêu như thế
Tồn tại thật sự?
Em không nghi ngờ tình yêu
Song em
Đã gặp rất nhiều người
Để rồi hiểu rằng
Tìm đựoc 1 tình yêu quên mình
Hình như là điều không tưởng
Mà chính em
Hôm qua
Hôm nay
Ngày mai
Vẫn mãi đi tìm
Điều không tưởng đó
Để mỗi khi thất vọng
Lại tìm đến…
… cửa sổ mặt trời…

----------------------

TINHD… Rừng Nauy cũng đã đọc. Nottingham Hill cũng đã xem, cảm nhận, chia sẻ được 1 phần nào cùng tác giả cũng như người post bài này!

Viola đây là bài thơ hay nhất từ trước đến nay của Gừng!

P.S. … Không phải của Gừng đâu em :-)

ki_en Sao thơ người ta tặng riêng lại mang lên đây post, giận đấy! :)) :))

P.S. … ơ, giận à? Thế tối nay Vợ súyt cưới sẽ đền nhá, đền thế nào để chồng súyt cưới hết giận nhỉ?


Saturday, March 3, 2007

Thèm....

Lại sắp hết một mùa Xuân. Mọi thứ vẫn lung tung, vẫn chưa đâu vào đâu và có lẽ là sẽ vẫn lung tung như thế thêm nhiều ngày nữa... cho đến khi mọi thứ kết thúc! Nhưng liệu có gì là kết thúc không nhỉ? Đặt một dấu chấm hết dòng, là khởi đầu cho một điều mới mẻ khác... chỉ có điều, người ta thường không biết trước được sự khởi đầu mới tiếp theo sẽ là gì....

Thèm thấy trời trở lạnh... thèm mưa, và thèm cảm giác được ngồi trong góc quán cafe có ngọn đèn màu vàng cam ấm áp xưa cũ mà nhìn ra ngoài đường mưa gió kia... ở góc quán ấy, điện thoại không bao giờ có sóng, đồng nghĩa với việc sẽ không bao giờ bị làm phiền bởi những cuộc gọi vô duyên cắt ngang... thèm được im lặng nghe một bài hát cũ... thèm được nói một câu gì đó với người bạn gái cũ, giờ này đang ở rất xa...

... và đôi lúc một mình, lại thấy thèm những ngày tháng cũ....

... Thèm cả 1 nơi nào đó trong tương lai. Rất xa. Liệu đến lúc đó có ngồi mà nghĩ ngợi nhăng nhít về hôm nay, để rồi thảng thốt "nếu ngày đó..." không nhỉ???

01/03/05

Thursday, March 1, 2007

Loanh quanh đâu cũng thấy người quen

Tình hình là dạo này đi đâu cũng đụng người quen. Không chỉ 1, mà là cả tá người quen. Đã tránh, nhưng thế quái nào càng tránh lại càng thấy mình cứ đâm dúi đâm dụi về những hướng có người quen thế không biết. Những ngày trước thì chẳng nhớ. Nhưng như hôm kia đi ăn với em Phương Anh xinh đẹp sau hơn 1 năm rưỡi ra trường đồng nghĩa với việc hơn 1 năm rưỡi đó chưa gặp lại. Ở trong quán ăn đã nhòm thấy người quen cũ nhưng cố bơ đi không chào hỏi gì, người quen cũ chắc cũng không nhận ra mình vì sau vài năm thì quả thực là cái mã bề ngoài của mình thay đổi khí có hơi nhiều. Đấy là chưa kể thi thoảng nổi hứng làm tắc kè hoa thì có khi sáng chiều tối 3 lần trong ngày mà gặp là 3 iem Gừng khác nhau rồi chứ nói gì đến vài năm? Ăn xong đang hí húi trèo lên xe đi café tiếp thì tự nhiên lại túm được ông anh vừa lò dò về Hn từ tối hôm trước. Cứ ngỡ là tết này không có mừng tuổi của anh, không được cốc trán và ngồi im cho anh cốc trán, thì lại có. Chào hỏi anh rất nhanh để đi tiếp, thì chỉ 10’ sau hai anh em lại đập đầu đánh bốp 1 cái ngay tại quán café… hờ hờ nhưng đập đầu thế rồi thôi nhé, vì mình còn bận nói chuyện với em Phương Anh xinh đẹp, còn anh thì tiếp chuyện mấy người bạn từng cùng học ở ICU với anh. Dĩ nhiên là mình có nhận ra họ, còn họ có nhận ra mình không thì không chắc. Sau cái đập đầu đấy với anh, đã yên trí lớn là có thể toàn tâm toàn ý ngồi nghe em Phương Anh tâm sự… ấy thế mà rồi mắt lại sáng rực lên khi nhìn thấy bạn Tuấn toto lượn lờ cùng với 1 em áo đỏ và 1 em áo hồng… ờ thôi, đi với gái, tha cho lần này. Và cũng bởi vì mình đang còn bận nói chuyện với em Phương Anh mà

Đến hôm qua, tự nhiên được thằng bạn vàng alo hỏi han rồi rủ đi ăn trưa. Nhưng trước khi ăn trưa nó đã ỉ ôi rằng thì là mà, xe nó hết răng, rằng thì là mà nó ứ còn tiền Việt để trả. Thế là đứa bạn tốt bụng của nó, là mình đây, đành ngậm ngùi trả cho nó những 64k tiền xăng. Các cụ bảo, mất tiền mua mân phải đâm cho thủng, thế là mình bắt nó chở mình chạy vòng vòng qua phố này phố kia cho bõ. Ờ, lượn ngoài đường, chả biết có đứa nào thấy mặt mình có vấn đề gì không mà cứ quay ngoéo lại nhìn là thế nào nhỉ? Mà mình phục chúng nó ghê lắm. Chúng nó quay ngược cổ lại nhìn thế mà không bị trẹo cổ nhở. Xong rồi vừa chạy xe vừa quay lại nhìn thế chúng nó không đâm vào bờ và bụi nào cho chết cụ chúng nó đi, cho chừa cái tội cứ đi ngoài đường thấy gái là nhìn đi nhỉ? Rồi cũng đi ăn nhá, rồi café sau đó thì túm ngay được 1 gã là khách hàng cũ của mình. May quá, trời mưa, đứa nào cũng đi mải miết nên khách hàng cũ không nhận ra mình là mẹ mìn bóc lột gã ngày xưa hí hí.

Tối hôm qua café thấy dễ chịu và nhẹ nhàng. Đang chạy lòng vòng thì túm ngay được Dzũng đang đi với một em gái xinh tươi nhí nhảnh. Thế mà thế quái nào mình cứ ú a ú ớ không cả gọi được tên D, và sau 1 hồi cả mình và cô bạn cùng lắp bắp, thì D quay lại, lúc ấy cả bọn mới cười xòe một cái. Mình botay mình luôn. Và 10:Pm, Sau khi thả cô bạn về nhà là lại chạy tiếp 1 sô khác. Ôi giời ôi, ngồi sau xe giai SG nhiều rồi, nhưng chưa ngồi sau xe giai SG giữa HN bao giờ cả, cảm giác cứ gọi là… ơn chúa là giờ này iem Gừng vẫn ngồi đây được và vẫn typing được blog này. Ngồi sau xe, cảm giác giai mới tập đi xe máy lần đầu. Xong rồi giai vượt đèn đỏ cứ gọi là… Đã thế, vừa chạy xe giai vừa ngoái cổ lại nói chuyện làm con đường xứ xiên xẹo, mấy lần suýt đâm sầm vào hàng quán or người đi trước, mình gào tóang lên mới thấy giai đạp lút phanh dừng lại… phù phù… ngồi sau xe giai SG kỉu này chắc 3 ngày là tim tớ rớt cái bịch ra giữa đường quá cả nhà ơi…

Và đêm qua, rất khuya ngồi lặng im ở nhà hát lớn, một buổi tối vắng đến không ngờ… có lẽ là vì mưa. Mưa, nhưng mà là mưa xuân rất dịu dàng, Mắt đường lấp lóa, kính lấp lóa và mắt cũng lấp lóa… Bỗng dưng nhớ căn gác cũ số 20 Tràng Tiền, những ngày còn có thể đi bộ 2 phút là có thể ngồi trước nhà hát lớn, hoặc 5 phút là có thể ung dung lang thang ven bờ hồ… Nhớ cô bạn gái ở chung mà mỗi lần về muộn, hai đứa cứ len lén len lén để rồi lúc sau cùng nhau phá ra cười, nhớ…

Chiều nay lại vừa đang tíu tít với kẻ ngồi sau xe mình thì bị hai gã đàn ông lạ hoắc áp sát, cả hai đứa cùng quay sang lườm rồi tình đường đi tiếp. Hai gã đàn ông lạ mặt vẫn ko tha, vẫn lại áp sát và cười cười một câu gì đó không nghe rõ, chỉ biết nhất định không phải là ý định trêu chọc gì hai đứa. Lúc ấy mới thèm quay sang nhìn và mắt tròn mắt dẹt khi phát hiện ra gã đàn ông lạ mặt đang áp sát kia không phải ai mà chính là ông anh mình... hu hu mình cảm thấy có lỗi quá, chẳng nhận ra cả anh mình. Mà có lâu lắm đâu, chỉ là từ ngày cưới lão í đến giờ mình chưa gặp lại thôi, đến thằng cháu gần 3 tháng mà bóng cô vẫn biệt tăm. Botay mình lần thứ n rồi đây!!

Người quen gặp nhiều thế, nhưng vẫn có những người loanh quanh trong HN nhỏ bé và chật chội này, mãi vẫn không còn gặp lại….

------------------------------

Tuyet… HN thật nhỏ bé nhỉ G nhỉ? Đi đụng đầu người quen cứ là chan chát...hehe :D

TINHD… Dem qua lai o nha hat lon a?
A di da phat!

ngau Thế em Phương Anh xinh đẹp là thế nào nhỉ?

P.S. … Thì vẫn là em Phương Anh xinh đẹp. Cần thêm thông tin gì về em ấy?

ngauCần.
Cứ đưa đây.
Càng nhiều càng tốt.

Viola ấy, tuần sau là gặp người từ Mỹ trở về nhá ;;)

P.S. … @Ngau tuan: Ra HN đi, lúc nào cũng có.
@em Nga: Uh, gặp người từ Mỹ trở về, và gặp sếp cũ của người từ Mỹ trở về nữa nhé

Nguyễ… Thế mà có những người chờ mãi, cả cuộc đời không gặp. Thế mới vô duyên. Nhẩy!

P.S. … Không gặp không có nghĩa là vô duyên. Chỉ sợ gặp rồi mà chẳng nhìn thấy nhau, đấy mới gọi là... he he

bigdo… Cứ đọc blog con bé này là mình thấy khó chịu vì màu mè - trông kinh lên được. Thế mà nó cứ liên tục quảng cáo để mình vào đọc mới sốt ruột!
Có người quen nào chung không nhờ? :P

P.S. … Đánh cho đỏ *** lên bi giờ. Dám chê Blog em à?
Muh em quảng cáo cái này bao giờ? Quảng cáo cái khác chứ?
Người quen chung hơi bị nhiều. Tối thứ 2 thử điểm danh sẽ biết. Nhá nhá nhá

Pha Lê hơ thế tối hôm qua bạn G có thí tớ lang thang trên bờ hồ ko nhỉ :P

P.S. … HN nhìu hồ lắm, hôm qua tớ lượn mấy hồ muh ko gặp bạn PL. Hình như khi tớ ở hồ này thì bạn PL lại chạy sang hồ khác mất rùi hay sao í :D

Tuyet… Loanh quanh đuổi bắt nhau mãi, thế mới lạ chứ, thế là hôm qua chúng mình đi không đụng đầu ai nhỉ Gừng nhỉ, vì toàn chỗ đặc biệt, độc nên làm gì có đụng nhỉ...hi hi...mới chỉ suýt nữa đụng thôi, nhưng mà không đụng...hà hà...Mà a Big là a nào ấy nhể? Tớ chẳng biết cái anh lày... :P

Pha Lê tớ lượn ở hồ con rùa i bạn G ới ời :P

P.S. … @Nga: Ờ, hôm qua quán người ta không đuổi về là may, ở đó mà đụng với ko đụng :P. Còn anh Big là anh đó đó hí hí Ko bít à?
@Phale: Hí hí hôm qua lúc bạn PL lượn qua hồ con rùa thì chắc tớ đang loanh quanh chỗ vườn hoa con cóc. Không đụng nhau là đúng ồi

Pha Lê Giai SG nào mà làm mất mặt thế nhỉ, cứ gọi là lụa thế nhỉ, mà ai giới thiệu cho Gừng giai đấy hả? Mà Gừng làm gì hắn ta mà đằng trước hắn ko nhìn toàn nhìn đằng sau thế hở

P.S. … Bạn PL, có điều này bạn PL phải tin bạn Gừng. Bạn Gừng thề là bạn Gừng cũng định làm gì giai đó lắm, nhưng giai chạy xe làm tim bạn Gừng mém chút rớt ra ngoài rồi nên bạn Gừng còn tâm trí nào mà làm gì giai nữa cơ chứ hu hu
Còn giai là ai? Làm sao Gừng lại biết giai? Làm sao giai SG lại chạy xe máy giữad dường Hn.... Bạn PL dzui lòng liên hệ chị Gà Xù nha

Pha Lê Nghe đồng sắp có 1 trận chiến sống chít sẽ diễn ra giữa giai SG và gái SG đó bạn G :D, bạn PL sẽ quay cờ líp rùi Gờ Pờ Rờ Sờ cho bạn G hén

P.S. … Bạn PL có bít nguyên nhân của trận quyết chiến sống chít này hông dzị?

Solkhìn Ac ac ac.... Có 2 đứa nói xấu người "khuất mặt" nha...

P.S. … hí hí người khuất mặt là ai? Và hai đứa nào nói xấu dzị chị ơi?

Solkhìn He he he, lại thay đổi avatar rồi. Em Gừng cứ như tắc kè hoa í ;). Thông báo, vẫn chưa có chiến sự giữa trai và gái SG, dù đã có một cuộc gặp mặt "êm đềm" 3 bên tối qua ;)...
Có tin gì mới sẽ thông báo với em Gừng sau :D

P.S. … Gặp mặt 3 bên là thế nào? Tưởng đối thoại song phương thôi chứ? Hu hu Sol đừng có nói là chiến sự giữa giai SG và gái Sg phải chờ đến khi iem Gừng vào mới bùng nổ nhá

Solkhìn Chắc vậy quá :))

Lumin… nói chung entry dài nhưng cứ nhắc đến E PA mà có chữ xinh đẹp là ruyệt, no vấn đề, kêkê



Tuesday, February 27, 2007

Em và hoa...

Một ngày nắng, em về tóc xanh…
Em và hoa…
… trẻ thơ và yên bình.
Thấy lòng dịu lại,
bao nhiêu tham vọng, ước mơ bay xa, bay cao tan biến hết...

--------------------------

ki_en đề nghị ghi rõ nguồn gốc, xuất xứ ảnh khi post Gái xinh lên đây :p

VetGia® Ai xế? "Gái xuân" à?

P.S. … A di đà phật... khi nỗi nhớ chồng suýt cưới tràn ngập khắp ngõ ngách của trái tim, làm sao Gừng còn có thể nhớ được, là ai đã chụp bức hình kia?

Tuyet… E xinh không? E xinh nhỉ? E hơi...A di đà phật :D

bigdo… trông mẹ mìn! điêu dân! ha ha ha ;))

P.S. … Điêu gần bằng Bố trẻ con nhà Doremon thôi ha ha