Wednesday, October 3, 2007

Bỏ qua hay tiếp tục?

333 magnify
Hôm nay, cô đã làm nó ngạc nhiên. Vì cô không giống như người nó từng "thần tượng": Mạnh mẽ - lạnh lùng - tàn nhẫn - độc lập và không nhiều nước mắt. Cô bảo, tất cả những điều nó thấy ở cô như thế, là vì cô yếu đuối hơn nó. Và vì cô chỉ có thể tiến mà không có đường lùi. Và nó không biết rằng, đã nhiều lần cô ước có thể cay nghiệt như thế,

ngoa ngoắt và cay độc như thế,

tàn nhẫn và ích kỷ hơn,

lạnh lùng và cứng rắn hơn...
....

Là vì cô đã mong ước đến một nghìn lần có thể quên đi chuyện buồn ngày hôm qua, để cô đã không thể gục ngã bởi sự thật ấy. Để tan nát trong nhau. Để vĩnh viễn không còn có thể chắp nối được nữa. Nó bảo nó tin cô làm được. Chỉ 1 lần thôi. Nhưng cô, hơn ai hết, biết rằng mình không làm được. Ít nhất là vào lúc này. Vậy sao đã từng có lúc nó coi cô như thần tượng?

Nó bảo, cô hãy cứ coi như vừa đánh mất 1 điều gì quý giá, dù điều đó còn hơn thế nhiều lần, vì không ai có thể níu giữ điều gì đã tan nát. Còn nếu cô có thể bỏ qua tất cả, bao dung hơn, thì mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp, vì những chuyện trong quá khứ sẽ không dễ gì có lại được lần thứ 2...

Hơn ai hết, cô hiểu tất cả những điều nó nói. Nhưng lúc này, cô không nghĩ được đến chuyện bỏ qua hay tiếp tục. Vì cô chỉ muốn biến mất.

Vì lúc này cô biết mình đang không tìm được đích đến, chân đi không thấy đường và không muốn đối diện với bất cứ ai, bất cứ một điều gì...

Bỏ qua hay tiếp tục?

333 magnify
Hôm nay, cô đã làm nó ngạc nhiên. Vì cô không giống như người nó từng "thần tượng": Mạnh mẽ - lạnh lùng - tàn nhẫn - độc lập và không nhiều nước mắt. Cô bảo, tất cả những điều nó thấy ở cô như thế, là vì cô yếu đuối hơn nó. Và vì cô chỉ có thể tiến mà không có đường lùi. Và nó không biết rằng, đã nhiều lần cô ước có thể cay nghiệt như thế,

ngoa ngoắt và cay độc như thế,

tàn nhẫn và ích kỷ hơn,

lạnh lùng và cứng rắn hơn...
....

Là vì cô đã mong ước đến một nghìn lần có thể quên đi chuyện buồn ngày hôm qua, để cô đã không thể gục ngã bởi sự thật ấy. Để tan nát trong nhau. Để vĩnh viễn không còn có thể chắp nối được nữa. Nó bảo nó tin cô làm được. Chỉ 1 lần thôi. Nhưng cô, hơn ai hết, biết rằng mình không làm được. Ít nhất là vào lúc này. Vậy sao đã từng có lúc nó coi cô như thần tượng?

Nó bảo, cô hãy cứ coi như vừa đánh mất 1 điều gì quý giá, dù điều đó còn hơn thế nhiều lần, vì không ai có thể níu giữ điều gì đã tan nát. Còn nếu cô có thể bỏ qua tất cả, bao dung hơn, thì mọi chuyện sẽ lại tốt đẹp, vì những chuyện trong quá khứ sẽ không dễ gì có lại được lần thứ 2...

Hơn ai hết, cô hiểu tất cả những điều nó nói. Nhưng lúc này, cô không nghĩ được đến chuyện bỏ qua hay tiếp tục. Vì cô chỉ muốn biến mất.

Vì lúc này cô biết mình đang không tìm được đích đến, chân đi không thấy đường và không muốn đối diện với bất cứ ai, bất cứ một điều gì...

Tuesday, October 2, 2007

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều

265 magnify

Sau giấc ngủ mệt, đầu ong ong, lùng bùng một mớ hỗn độn không xác định

Bụng cồn cào nhưng không đói, và cũng không muốn ăn. Không ăn một bữa cũng chả chết được

Lâu lắm rồi mới lại lặng im một mình trong căn phòng vắng đến thế. Chốc chốc lại ngó qua cửa sổ. Một buổi sáng trời mưa. Chợt thấy nước mưa sao như nước mắt, cứ lăn dài không thôi.

Đọc lại nhật kí ngày xưa, vẫn thấy hiện lên đủ đầy những đau đớn, sợ hãi trong những gì ngày xưa mình đã viết. Vậy nên, có phải cách tốt nhất để quên những đau đớn và ám ảnh ấy đi, tốt hơn hết là đừng viết gì cả. Cứ lặng im,cứ câm nín mà nở nụ cười mà bước tới vậy thôi.

Những ngày này, không phải bỗng dưng dành nhiều thời gian cho quá khứ. Cho quãng thời gian quá nhiều nước mắt và nỗi buồn trước đây, nhưng cũng không thiếu những niềm vui. Những ngày khốn khổ ấy, tưởng qua rồi. Những ngày chưa đặt chân đến trước cửa nhà đã lại muốn quay đầu bỏ chạy. Những ngày nghỉ cuối tuần là những hoảng sợ. Những tiếng chuông điện thoại cũng trở thành nỗi ám ảnh, sợ bạn gọi về không gặp được, sợ những lời cay nghiệt từ những người vốn được coi là thân thích, máu mủ. Sợ những đêm không thể ngủ, những ngày dài chỉ còn biết giam mình trong 4 bức tường kín như bưng, không trò chuyện với ai, cũng không hé môi bất cứ một lời nào. Câm lặng như một pho tượng. Những ngày tháng ấy đã luôn phải nói dối. Nói dối để tìm niềm vui và sự an ủi cho chính mình. Nói dối khi đi làm CTV cho Olyms. Nói dối khi đến với các bạn ở IOGT, với những buổi chiều hàng tuần đến với bọn trẻ của làng Hoà Bình, những đêm tết thiếu nhi hay trung thu cùng chung tay mang niềm vui cho bọn trẻ lang thang, những chuyến đi Sóc Sơn….

Cho đến tận bây giờ, đã nhiều năm không còn quay trở lại làng trẻ ấy nữa, thì mỗi khi buồn, câu nói của bé Nga ngày đó vẫn luôn là một sự động viên lớn lao. Cô bé nói 1 câu thôi, và câu nói ấy theo tôi đến tận bây giờ. Và có lẽ, đó cũng là câu nói thật nhất mà tôi được nghe, vì những đứa trẻ như Nga ko biết nói dối. Em có thể đã trở thành 1 cô bé rất xinh xắn và khoẻ mạnh như bao đứa trẻ khác, nếu không bị những đốm đen mọc khắp trên cơ thể mình. Và tôi vẫn nhớ, tôi còn nợ em và bé Hà 1 lời hứa quay trở lại…

Nhớ cả khoảng thời gian đạp xe mười mấy cây số xuống tít dưới HĐ, cùng chị phân loại sách vở, quần áo cũ… để kịp chuyển đến những người cần đến chúng. Giờ thì những ngày ấy đã xa, và chị cũng ở rất xa rồi. Cũng từ rất lâu rồi, đã không còn phải xin phép, phải nói dối ai mỗi khi muốn ra khỏi nhà cho dù là ban ngày hay lúc nửa đêm; nhưng cũng từ rất lâu rồi đã không còn tham gia vào những hoạt động đó nữa. Nhìn lại muôn nẻo đường đã đi qua, có đôi khi chỉ là nỗi nhớ….

Nhìn lại những buồn đau và sợ hãi ngày xưa, bỗng thấy mình hôm nay vẫn chưa tìm được nơi bình yên. Vì ngày xưa buồn là thế, mà vẫn tìm được cho mình những niềm vui, dẫu nhỏ nhoi. Nhưng ngày xưa ấy, giờ đâu rồi???

Hôm nay cứ muốn ngẩng cao đầu và kiêu hãnh bước đi, mà rồi không thể. Cứ ngồi lặng im ở đây. Miên man nghĩ. Không khủng hoảng, không điên cuồng cũng không trầm uất. Biết mình đang rất bình tĩnh. Nhưng không thể nào yên ổn được. Cũng chưa thể bỏ qua như bạn nói được, dù biết rằng đó gần như là lựa chọn duy nhất.

Thèm được một mình ở nơi nào đó thật mênh mông, để chân cứ miết mải đi mà không bao giờ phải dừng lại, ko bao giờ phải đối diện…

Có quên được không?


Vẫn nghĩ rằng, sẽ còn rất ít những điều có thể làm cho mình buồn đến thế.

Vẫn luôn muốn tin rằng, “yêu người, người sẽ thành tâm với mình”, muốn tin rằng niềm tin không phải là điều gì đó quá phù phiếm và xa xỉ…

Vẫn luôn ước ao rằng, sẽ còn lại rất hiếm những lần nước mắt cứ thế lăn, không cách gì ngăn lại nổi

Cứ tin, cứ yêu cho lắm để rồi thất vọng. Như hôm nay. Cũng không phải là thất vọng, vì có phải là hi vọng đâu? Điều đó thậm chí còn chưa bao giờ xuất hiện trong suy nghĩ, dù chỉ là thoáng qua. Lòng tin bị bội phản đã hạ gục con người ta dễ dàng như thế đấy. Đã khóc suốt trên đường về hôm nay, cả khi đã ở nhà. Cho đến khi bạn đến. Đã lang thang đến mệt nhoài. Để không phải nghĩ nữa. Nhưng ngay khi bạn vừa quay đi, mọi thứ đã lại nguyên như cũ, không cách gì cản nổi. Mệt lắm rồi, không còn muốn nghĩ gì thêm nữa.

Nhưng cứ im lặng thế này mà bỏ qua, cứ thế này rồi quên đi có được không?

Saturday, September 15, 2007

Những trò lố...

Những trò lố...
... hay chuyện em Beo Nhí
... 1 ngày down ^_^
-----------------------------


Em Nhi béo là ai?
Tại sao lại là Nhi béo mà không phải là người khác?
Những trò lố chỉ là phút ngẫu hứng,
Hay chính là... khả năng tiềm ẩn?
Nhi béo đã doạ dẫm những người xung quanh thế nào?
Làm thế nào để... bơm 1 chiếc xe đạp?
Và còn hơn thế nữa...


Người với người đông lắm...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ

Người với người đông lắm
Biết ai là tri âm?
------------------------------------------

Hôm nay trong 1 cuộc gặp mặt nhỏ, có 1 câu hỏi khá thú vị “lần cuối cùng bạn nói chuyện với bạn thân của bạn là khi nào? Bạn có bao nhiêu bạn thân??” - Hỏi lại: “thế nào là bạn thân???”

Bao nhiêu người nhận nhau là bạn thân? Bao nhiêu người trả lời được câu hỏi “thế nào là bạn thân?”. Tôi nghĩ, bạn thân, là người tôi thật sự coi là BẠN, cho dù người đó có không ở gần, cho dù có không thường xuyên gặp mặt hay chuyện trò, cho dù có những lúc giận dỗi nhau đến điên cuồng…

BẠN – Có thể là người không bao giờ tôi gọi là “bạn”. Người có thể kém, cũng có thể bằng hoặc hơn tuổi tôi. Chúng tôi có thể gọi nhau là bạn, cũng có khi gọi nhau bằng những danh xưng khác. Khi đã coi nhau là BẠN, gọi nhau thế nào không thực sự quan trọng

BẠN – Có thể là người gặp và nói chuyện hàng ngày. Có thể lâu lâu mới gặp. Cũng có người cả năm chỉ gặp một lần hoặc từ lúc biết nhau, số lần gặp chỉ được tính trên đầu ngón tay. Thật sự là BẠN, gặp nhau hay không đâu có là quan trọng.

BẠN – Có thể ở gần bên, chỉ chạy xe 10’ là có thể café cùng nhau. Cũng có thể bạn ở đầu kia đất nước, hoặc cách nhau đến nửa vòng trái đất. Có những người mà suốt hơn 10 năm chỉ có thể gặp nhau 2 lần nhưng vẫn là cảm giác gần gũi, quen thuộc, thoải mái và dễ chịu biết bao trong mỗi lần gặp. Nếu không phải là BẠN, sao vẫn còn nhớ nhau?

BẠN – Có thể không phải lúc nào cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe, có đủ bao dung để bỏ qua mọi chuyện ở người đối diện, có thể có những lúc hiểu lầm và giận dỗi điên cuồng. Nhưng là BẠN, sẽ ko vì thế mà buông tay nhau, không vì thế mà vô tình đi ngược chiều gió cuốn. Bởi vì là BẠN, có thể không đồng ý hoặc khó chấp nhận, nhưng không thể nào là người không hiểu BẠN mình

BẠN - Vì có những người BẠN, chỉ cần biết tôi đang nghe 1 bài hát nào là hiểu tâm trạng tôi, nghe tôi nói 1 câu rất ngắn là biết tôi nghĩ gì, tôi định nói điều gì. Nếu không phải là BẠN, sao có thể hiểu nhau đến thế?

Để có thể là BẠN, thì cần nhiều yếu tố lắm, nhưng có khi chẳng cần 1 lí do nào cả. Đơn giản là BẠN. Vậy thôi!!!
-------------------------

Tuyet… Đúng đó, giữ một người bạn thì dễ nhưng để có 1 người bạn thực sự thì không phải ai cũng có được những người bạn như vậy mi nhỉ? Ta vui vì ta có 1 người bạn như mi, đôi khi hơi ồn ào quá thể, nhưng vẫn là 1 cô bạn đặc biệt mà ta không quên được...hihihi :D

Saturday, September 1, 2007

Tôi muốn được như ngày xưa

333 magnify
Cả ngày nay ở nhà cặm cụi làm xong được mấy việc vặt vãnh (mà chắc chắn sẽ để lại di chứng, hậu quả sau này. Di chứng đến đâu thì còn phải.... đợi), tự sướng bằng cách lang thang la cà ăn uống với mấy người bạn. Nhìn hai đứa co ro khoác áo, mình thì vẫn cộc tay, tự nhiên thấy vui vui. Mà dạo này mình mặc chẳng giống ai. Áo thì ngắn tay nhưng cổ lại kín mít, cứ như chỉ cần hở ra 1 chút thôi là sẽ bị chàng gió xộc vào ve vãn ngay không bằng ấy. Thế nên mới có chuyện 1 ông anh tình cờ nhìn thấy đã phải gào toáng lên "cứ tưởng nhìn nhầm, nhặt được cái áo ở đâu như từ tkỷ 17 thế??"... uhm... thế có ức không chứ? Này thì tkỷ 17, đen trắng luôn cho hoành tráng nhé

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Thế kỷ 17 mà có người xinh thế này á?
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Vẫn đang làm kẻ thất nghiệp tự nguyện. Ở nhà. Dĩ nhiên là 1 mình. Nhàn cư vi bất thiện. Thế nên dạo này bỗng đâm ra hay ao ước...
Là hôm qua, hôm kia...
là năm trước...
nhiều năm trước,
hay là bao giờ??
Có phải tôi muốn được như ngày xưa...
để không đặt một bước chân nào trên những con đường đã đi qua?
Và quá khứ đã không thành quá khứ?
---------------------------

♫ Yen… :) Tóc tai thế kia chả giống Súy Vân tóc rối của chị mấy!

P.S. … hêhe cái pic này chụp lúc em đang ngọ nguậy liên hồi, rối thế là còn ít đấy!
Cái nào ngồi im thì nhìn cứ giả giả, như bê cái đầu khác lắp lên cổ áo mình ấy nên chả dám đưa lên :-(

Nguyễ… Chào "cô gái đến từ hôm qua". Cô dạo này ăn mặc lúc thì xông xênh hết mức, lúc lại kín cổng cao tường nhẩy! Lúc tối ai chụp cho cô quả ảnh nhìn giống Quan âm bồ TÁT toả ánh hoà quan thía?

Trang… Kể ra không muốn thì thích hơn bạn hiền nhỉ. Chia sẻ.

P.S. … @N.X.Thuỷ: Là cái đứa ấy, cái đứa áo đen đen tay dao tay thớt ngồi chờ ấy
@TrangNeu: Chẳng biết nữa. Là thích hơn hay là không thích. Có những điều là số phận rồi và mặc nhiên phải chấp nhận nó. Có ai thay đổi được quá khứ đâu. Có điều, hiện tại và tương lai là cái người ta nhìn thấy rõ, mà vẫn cứ xông vào không cách gì cản nổi. Nếu tớ ko hèn nhát và cố chấp, nếu tớ dũng cảm và làm được như bạn hiền.... Giờ thực sự là tớ đang muốn có thể làm được điều đó đấy!