Munich ngay 13.01.2003
Ngày 13... thường dân Tây phương ko mấy ưa chuộng ngày này. May mà ko là thứ 6, ngày đại kị đấy em ạ. Dân Tây phương cũng duy tâm, tín ngưỡng đạo giáo và dị đoan ra phết. Chỉ riêng Anh thôi... chung quanh anh ko ai thế cả. Chỉ riêng mỗi 1 Anh thôi.... chẳng tin 1 thứ gì trên cuộc đời này cả dù vẫn nhớ rõ 1 câu trong Kinh thánh xưa kia "Phúc cho ai ko thấy mà tin" hi hi... dụ dỗ trẻ con uh? Quên đi Em nhỉ....
Chat với Em. Đã đọc tất. Không sót một từ nào cả, dù Em viết rất nhanh.. cứ như là để trả nợ quỷ thần vậy... Không có thời gian thì chờ lúc khác, đằng này viết lấy viết để... Anh đọc muốn lòi cả đôi mắt ra ngoài. Sửa từng chữ, đọc lại đôi lần mới hiểu.... Em thừa biết rằng, Anh chỉ biết thật lòng thương yêu em, nói hết những tâm tư nguyện vọng của bản thân mình. Anh cũng thấu hiểu dược nỗi lòng Em qua nhiều tháng ngày tâm tư tr ao đổi. Nhưng, chiế email hôm nay đã làm Anh ngỡ ngàng, đắn đo. Vì không hiểu được Em đang nghĩ gì, có những khó khăn nào trong tư tưởng mà bỗng bi quan đến như vậy. Anh không hiểu??? Mà chính em cũng không tìm được lí do để lí giải cho hành động này. Em ưu buồn, chán sống và buông xuôi những cố gắng và xây dựng của nhiều tháng ngày. N hững lựa chọn, những khẩn trương phấn đấu và ý chí của Em ở đâu cả rồi. Những sự cố nào đã ảnh hưởng đến nội tâm, lòng tự tin và quyết đóan của Em vậy? Anh không hiểu. Anh không biết... Thông cảm và tha thứ cho những "vô tình" bất đắc dĩ này vậy. Và nếu Em trách giận, Anh xin thừa nhận những thiếu sót này của mình. Em có tha thứ cho anh không?
Còn một điều này nữa. Em không nên lấy làm khó chịu rồi phải phân bua, trình bày những suy nghĩ về "Cảm tình trên mạng" với mọi người làm gì. Anh không biết về phương diện này nhiều. Nhưng chắc em sẽ mãi nhớ.... Mình quen biết và yêu thương nhau rất đột ngột. Nhưng không có nghĩa là chúng ta đang đùa cợt nhau. Chỉ bởi... Nếu như chúng ta gặp được nhau bằng hình hài, người ta sẽ nói "chúng yêu thương nhau vì tài sắc". Mình yêu nhau qua thời gian với những cảm thông... Hiểu lòng nhau để cảm nhận được tâm hồn nhau... Biết đâu cái tình cảm này mới lâu dài, mới cắn rứt... Không diễn tả được Em ah. Ai hiểu được cho chúng mình Em nhỉ? Nhưng, chẳng cần ai hiểu cả, cố gắng tự tìm hiểu được mình đã là đủ lắm rồi...
Anh xin lỗi đã làm Em lo lắng, nhưng EM yên tâm về kĩ thuật chạy xe "xuất thần" của Anh đi nào. Đã nhiều năm như thế rồi chứ có phải SV thực tập nữa đâu. Chuyện đến sẽ phải đến. Tai nạn giao thông chẳng ai muốn, hoặc tránh được. Như đã nói với em trong Chat rồi đấy. Chỉ vài centimet nữa thôi là Anh và xe đã cùng dìu nhau xuống gầm cầu. Nhưng lúc ấy Anh có chạy đâu. Đang ngồi để chờ đèn màu mà...Nếu đang chạy hẳn không dễ thế.
Chuyện công ty nhà mình uh? Duy nhất lần này báo cáo tình hình cho Em biết thôi. Rồi sau đó sẽ ko nói nữa, ngoại trừ là tin vui. Vì chúng ta thừa biết Em ko giúp được việc gì... ngược lại chỉ thêm lo âu, phiền muộn....Đã hoàn toàn tan vỡ trong chuyện làm ăn... Công ty Mẹ và hiệu ăn con đều đi vào tình trạng phá sản. Nhưng Em nên hiểu biết người Em yêu thêm một chút nữa: Anh đã dựng đựoc nó lên, thì sẽ dựng được 1 cái khác lên... Đời mà, 3 chìm 7 nổi. Anh đã dựng nó lên bằng đôi bàn tay của chính mình, có nghĩa là Anh thừa khả năng để tái xây dựng những nguyện vọng của mình... Có ai sướng cả đời hay trọn kiếp đâu?
Và ngay khi khôi phục lại công ty... Anh chắc chắn sẽ trở về. Về thôi, không đi nữa. Người đầu tiên mà Anh được gặp: Phải là Em yêu dấu của Anh thôi. Anh muốn hôn em lắm... Chỉ lời nói thôi đã thấy ấm áp cả cuộc đời. Nhưng khi đó, em không được giở trò "Lừa bịp" và khủng bố với Anh đâu nhé. Đã nghe qua câu "Nợ phải hoàn... ân phải trả" chưa em nhỉ!!! Lấy gì để đền đáp những ân tình hả Em... Cứ làm cho đẹp lòng mình, khi họ vừa lòng... thì lấy gì để đền đáp hả?. Nói cho em biết. Em nhí nhảnh, nũng nịu và con nít thật. Nhưng là em của thời gian trước đây thôi. Bây giờ... Nói thế hiểu rồi. "Ngày anh 15 tuổi, Em mới sinh ra đời..." Hiểu chưa hả? Cứ ngây thơ cụ mãi là thế nào nhỉ. Gừng càng già càng cay, gái càng thêm tuổi càng thấy ngốc, hi hi
Nói gì thì nói, làm gì thì làm. Chúng ta sẽ gặp nhau một lần, lời nói danh dự... Nếu lúc đó Em ko chấp nhận được Anh, sẵn vé bay Anh lại trở về nơi "chuồng lợn" của mình. Bằng như Em mở lượng từ bi, Anh sẽ quét nhà, nấu cơm, cả nuôi nấng con thơ để mà phụng sự. Nhưng mà đội bóng Việt Nam yếu ớt quá, Anh cần một đội bóng mới để bổ sung. Em nghĩ sao hả?
Cho em thời gian suy nghĩ và trả lời nhé. Còn Anh cũng sẽ nghĩ xem, anh thích có một đội bóng với bao nhiêu cầu thủ. Và dĩ nhiên là phải có cả người cổ vũ nữa đấy. Và cũng chỉ viết thư cho em hôn nay thôi nhé. Tạm dừng lại những thư từ, chat chit kia đi. Thi học kì cho tốt đấy nhé. Có muốn ăn đòn không thì bảo cho nhau 1 tiếng thôi. Anh đã ra tay thì không có cơ hội để khóc nhè đâu đấy. Cưng chiều là 1 chuyện, nhưng hi hi ... trừng phạt là 1 chuyện lớn... coi chừng đấy vì Anh đã cảnh báo từ đầu học kỳ chứ không chỉ đôi ba hôm đâu nhé. Anh vẫn đang thắc mắc là học kì này Em sẽ thi thế nào nhỉ? Đã chuẩn bị đầy đủ kiến thức cho mùa thi học kì chưa? Hết chat lại đến ăn... Ông bạn nào đó của Em nói có sai đâu? Học thì ra tr ò, chơi cho đến nơi. Nhưng phải ăn uống đâu ra đó, đều đặn. Anh bảo này nhé... nếu Em không giữ đủ ti êu chuẩn 60kg thì Anh sẽ không nhận "hàng" đâu. Sẽ trả về cho Mẹ xử lý. Cứ như con Thạch Sùng kia thì thế nào được cơ chứ? Em nên nhớ một điều: Anh là con cháu đích tôn đấy. Anh đã từng nói là thích có con gái trước. Nhưng nếu em không chế tạo được thằng con trai đầu lòng thì phải kiếm vợ mới cho Anh, còn mình thì về quê làm ruộng đấy. Không đùa đâu nhé. Nói nhiều rồi, không lải nhải nữa đâu. Biết chưa hả? "Ko thấy quan tài, chưa đổ lệ" ah?
Đã lắp Computer ở nhà thì không cần phải vào Cafe internet.... Anh cũng sẽ tự cầm lòng mình không thường xuyên đòi Em vào Chat như lúc trước nữa vì chỉ có hao tài tốn của mà thôi. Nếu có viết thư mỗi ngày cho Anh cũng ko cần phải gửi. Cứ xem như là Nhật ký vậy... mỗi tuần chỉ gửi 1 lần... Anh cũng sẽ cố gắng thế để Em được yên tâm học hành và còn nhiều sự việc xung quanh phải giải quyết... Nói thế. Lòng Anh muốn thế. Tất nhiên Anh vẫn phải chờ đợi và tôn trọng ý kiến của Em. Nói cho Anh nghe thế nào Em mới vừa lòng...
Hôn em..."
Và bạn, Bạn nghĩ sao khi đọc email của những đôi tình nhân qua internet gửi cho nhau? Liệu bạn có tin vào một tình yêu đến từ thế giới ảo? Một tình yêu mà tất cả chỉ có Chat, SMS, email, phone???
---------------------
Friday November 24, 2006 - 05:03pm (ICT) Remove Comment
Nhưng mà chị ơi, cái này không phải truyện. Hoàn toàn không phải. Có nghĩa là nó không phải là văn học. Nó là một bức email có thật của hai kẻ yêu nhau. Chỉ có điều, họ yêu nhau qua email, qua chat, SMS và phone
Friday November 24, 2006 - 05:06pm (ICT) Remove Comment
Friday November 24, 2006 - 05:06pm (ICT) Remove Comment
Nhưng em có mấy anh bạn, vợ toàn là quen qua Net, gặp đến lần thứ 3 là đám cưới. Đến nay 3 trong số các cặp uyên ương ấy đều có nhóc hết rồi, và đều đang rấtt happy. Thế cho nên, người ta có thể tin chứ?
Dĩ nhiên, là em tin : -)
Friday November 24, 2006 - 05:10pm (ICT) Remove Comment
Friday November 24, 2006 - 05:10pm (ICT) Remove Comment
Friday November 24, 2006 - 05:13pm (ICT) Remove Comment
Dù sao thì chị cũng vẫn sẽ tin...Friday November 24, 2006 - 05:34pm (ICT) Remove Comment
Cứ nên tin đi em ạ, tin để có thể có đủ sức mạnh đi cho hết con đường gập ghềnh của cuộc đời mình.
Friday November 24, 2006 - 08:32pm (ICT) Remove Comment
Hôm nay SG có nắng, và chị có còn bị đau đầu?
Saturday November 25, 2006 - 08:23am (ICT) Remove Comment
Saturday November 25, 2006 - 08:26am (ICT) Remove Comment
Saturday November 25, 2006 - 10:38am (ICT) Remove Comment
Saturday November 25, 2006 - 10:41am (ICT) Remove Comment
Saturday November 25, 2006 - 10:54am (ICT) Remove Comment
Tao TIN, cho nên mới có cái entry này sau bài "cô đơn trên mạng". Còn đứa nào ko tin, và cho là nhảm nhí thì tao cũng đ@ó thừa thời gian tranh cãi xem đúng sai thế nào. Vậy thôi.
Saturday November 25, 2006 - 11:02am (ICT) Remove Comment
Saturday November 25, 2006 - 05:25pm (ICT) Remove Comment
@Ngâu: tình chỉ đẹp khi còn dang dở mà ...
Saturday November 25, 2006 - 06:01pm (ICT) Remove Comment
Monday November 27, 2006 - 09:29am (ICT) Remove Comment
@lonesome: bao giờ thì dừng những điệp khúc cũ? Không thấy chán à?
@VetGia: Ko thích xóa comment vì tôn trọng mọi người, mặc dù có những cái comment đọc xong chỉ muốn xóa luôn. Khẩu hiệu thì quá nhiều và quá nhàm mất rồi!
Monday November 27, 2006 - 09:36am (ICT) Remove Comment
Monday November 27, 2006 - 04:14pm (ICT) Remove Comment
Wednesday November 29, 2006 - 09:14pm (PST) Remove Comment
Tớ vẫn nhớ hồi bạn và anh nhà bạn mới biết nhau hơn 3 năm trước hí hí, và bọn tớ hồi đấy cứ đóan già đóan non về chuyện của các bạn mãi, giờ thì...
KO vác thiệp cho tớ là tớ ăn vạ đấy nhé!! (^_^)
Thursday November 30, 2006 - 01:50pm (ICT) Remove Comment