Thursday, August 30, 2007

CHUOI Group.,INC

Được coi là bọn… chuối nhất 7XHN, một trong những hội đầu tiên (và gần như là duy nhất) phá hoại 7XHN 1 cách có hệ thống, hội gây nhiều thắc mắc nhất, bị chửi nhiều nhất, ghét nhất… nhưng đến tận bây giờ, chắc chắn ít ai còn nhớ được ngày tháng năm sinh của Chuoi Group., INC là ngày nào. Chỉ biết “ngôi nhà” đầu tiên của Hội củ chuối được bắt đầu vào ngày 09/05/03 và tạm dừng sau đó 2 năm (17/06/05). Hai năm, bỏ qua sự ra đi của Hội trưởng QnR, Chuoi Group., INC vẫn liên tục duy trì các hoạt động mà đỉnh cao là Chi hội của cải, đơn xin gia nhập của PC xinh giai và quyết định thành lập kèm theo “ban mông” với lý do “trước hay sau thì mông vẫn là một bộ phận quan trọng cần chăm sóc. Hơn nữa, muốn tiến lên phải nhìn trước ngó sau, không thì dễ dẫm phải đinh, ngồi phải cọc…”

Hội củ chuối trở lại với tâm sự Chuối những ngày xa nải của QnR Câu chuyện dài kì đến giờ vẫn chưa hồi kết thúc. Giống như đời ko bao giờ hết những.... chuyện củ chuối. Và dưới đây là vụ tường thuật toàn cảnh vụ tụ tập của CHUOI Group., INC tối qua.

Đúng theo tinh thần CHUOI Group., INC, chuyện hẹn hò của hội Chuối cực Chuối. Kế hoạch đầu tiên là 18h30. Đến 17h30 message gửi đi từ Chi hội trưởng chi hội củ cải “Mụ bánh khảo đòi đi sớm để còn về làm oshin. Đội mình đi sớm 18h nhé”. Chưa đầy 5’ sau, vẫn là từ số máy cũ “Ờ, mụ bánh khảo lão kêu là đến muộn. Nhà mình cứ 18h30 chiến nhé”. Vầng, em hoa chuối chưa hết chóng mặt vì cái sự hẹn hò rất chuối này, thì lại tiếp 1 quả message được f w từ “lão” hội phó đểu “ơ bọn này, mày hẹn anh 6h cơ mà. Lên tầng 2, hỏi bàn anh T.A đặt nhé”. Vầng, thế là em lại sấp ngửa chạy đến. Đúng 18h30 thì đội hình Chuối cũng có mặt khá đầy đủ, thiếu đúng hội trưởng QnR.

Theo thông lệ, em Hoa chuối chỉ show ảnh ăn uống hoành tráng. "Chuối" để dành show ở chỗ khác

Phô-mai xé sợi vàng ươm nhé
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Cà tuy có hơi bé, nhưng được cái căng mọng nhìn rất ngon mắt Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

ăn gì bổ nấy, bằng này dưa nên cứ gọi là.... Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Muống xào mùa này cứ xanh nõn Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Bò nướng sốt cắn ngập răng (chẹp). Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Tôm sú nướng béo ngọt
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Và bia vẫn là thứ không thể thiếu
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
------------------------

COQ D… Kiểu gì cuối tháng cũng họp 1 nhát để còn gặp em gừng.

Wednesday, August 29, 2007

Tôi đã lúng túng khi gặp bạn học cũ.

250 magnify

Hôm qua là lần thứ 2 tôi tình cờ gặp lại bạn học cũ, sự tình cờ không làm tôi vui. Chúng thậm chí làm tôi lúng túng. Và tôi ước, giá như không có sự tình cờ ấy. Hoặc, chúng tôi sẽ gặp nhau trong 1 hoàn cảnh khác, có lẽ tôi sẽ vui mừng hơn và có thể nói chuyện với bạn nhiều hơn. Tôi thậm chí đã chưa bao giờ nghĩ rằng, có một lúc nào đó, tôi sẽ gặp lại những bạn học của mình trong những hoàn cảnh như thế. Tôi luôn nghĩ, chúng tôi sẽ gặp lại nhau trong những hoàn cảnh khác.

Nhưng trái đất luôn có quỹ đạo riêng mà không bảo lúc nào con người ta cũng có thể can thiệp được.

Hai lần, tôi đã không phải là người nhận ra bạn mình trước, khi ở trong quán ăn. Khi tôi là khách, và bạn tôi là nhân viên ở đó. Không phải tôi cố tình không nhận ra bạn mình. Mà bởi vì tôi ko có thói quen để ý xung quanh. Thường tôi chỉ đi nhà hàng trong các cuộc gặp mặt. Và khi đó, tôi luôn tập trung vào những người tôi gặp, những câu chuyện của chúng tôi thay vì để ý quan sát những bàn bên cạnh hay những người phục vụ quanh đó.

Hôm qua là lần thứ 2 tôi gặp bạn học cũ của mình trong 1 hoàn cảnh như thế. Và khi tôi quay trở lại với những người bạn của mình, tôi biết, bạn tôi đã lặng lẽ quan sát chúng tôi. Trong mấy phút ngắn ngủi trước đó, bạn tôi bảo, vẫn muốn được làm đúng chuyên ngành chúng tôi đã học, được đi dạy. Bạn tôi bảo, cô ấy đã từng đi dạy 1 thời gian. Việc làm ở quán ăn đó cũng sẽ chỉ là tạm thời vì cô ấy muốn được làm đúng với chuyên ngành, được đi dạy.

Tôi thậm chí đã có phần lúng túng khi gặp lại bạn tôi như thế. Tôi thấy tiếc cho bạn tôi, khi tốn bao nhiêu thời gian, tiền bạc và công sức để lấy được tấm bằng đh, cuối cùng lại đi làm cô nhân viên chạy bàn. Dĩ nhiên, đó không phải là 1 công việc xấu. Và tôi biết, không chỉ có bạn tôi làm chạy bàn sau khi đã tốt nghiệp ĐH. Tất cả công việc của tôi từ trước đến giờ đều không liên quan đến chuyên ngành tôi đã học. Và tôi không hối tiếc vì điều đó. Nhưng với nhiều bạn học khác của tôi, tôi hiểu điều đó quan trọng với họ đến thế nào. Rồi tôi chợt nghĩ, cứ làm ở quán ăn như thế, đến khi nào ước mơ được làm cô giáo của bạn mới trở thành hiện thực?

Dù sao, tôi vẫn mong rằng, sẽ không bao giờ phải gặp lại bạn học của mình trong những hoàn cảnh như thế. Và lần sau, khi tôi gặp lại bạn, sẽ là lúc bạn thực hiện được ước mơ trở thành cô giáo của mình.

---------------------------

ZOS Gửi một lời chào tới bạn ĐH!
Một lòng yêu nghề đáng phải học hỏi đối với những người có điều kiện thuận lợi hơn Như Tớ.

Nguyễ… Những điều không muốn vẫn cứ xảy ra!

Tuesday, August 28, 2007

Nhìn những mùa thu đi...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket


Hà Nội năm nay thu sớm. Nắng vàng mơ tha thiết. Những buổi sáng mát lành trong trẻo. Hương cốm mới ngọt màu sen xanh. Những vàng phai hoa cúc và rực rỡ hồng hoa…Bỗng dưng tôi chợt thèm ao ước
Chỉ còn anh và tôi, cùng tình yêu ở lại...

Thời gian đi chậm hơn bên ly nâu đá, một buổi sáng đầu tuần nhàn rỗi ven hồ Gươm lộng gió. Từ lâu rồi, hiếm có khi nào tôi ngồi 1 mình như thế. Một buổi sáng dễ chịu. Ấy vậy mà, trong 1 khoảnh khắc thời gian đi chậm lại, tôi lại để mình rơi vào ám ảnh của những băn khoăn không lời giải đáp. Rằng, từ bao giờ mùa thu trong em cũng mang âm hưởng của đêm?

Và thu, bất chợt làm tôi nhớ 1 ca khúc của TCS

……

Nhìn những lần thu đi
Tay trơn buồn ôm nuối tiếc
Nghe gió lạnh về đêm
Hai mươi sầu dâng mắt biếc
Thương cho người rồi lạnh lùng riêng
……..
Đã mấy lần thu sang
Công viên chiều qua rất ngắn
Chuyện chúng mình ngày xưa
Anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai

Và khi trở về, tôi đọc O Zahir, 1 cuốn sách đã mua từ rất lâu, tôi học được điều này từ tác giả Paulo Coelho "Không ai đơn độc trong nỗi buồn đau của mình; luôn luôn có người khác còn nhiều suy tư hơn, còn vui hoặc buồn theo cách như vậy, điều này cho chúng ta sức mạnh để đương đầu tốt hơn với những cách thức trước mặt mình".

-----------------------------

VetGia® Đầu óc mình đen thiệt. Cứ đọc tới cái dòng "..nhớ một ca khúc của TCS" là ko đọc tiếp được. =))

Bullf… Tký sướng thế, có thời gian sáng đầu tuần nhàn hạ lên hồ Gươm nhấm nháp mùa thu. Trước có thời gian tuần nào sếp cũng có dịp đi bộ 1 vòng quanh hồ Gươm, vào mùa thu thì quá tuyệt rồi, mà mùa đông cũng tuyệt vì vắng người đi dạo.

P.S. …@Vẹtgià: Già rùi, trẻ hoá và trong sáng hoá đầu óc lại đi anh :P
@Sếp: Sếp ơi, hay là chúng ta đổi vị trí đi. Sếp đồng ý không?

Trang… Sao ngoài này không thấy có O Zahir nhỉ, đi tìm không thấy có. Các bạn nhắc đến O Zahir nhiều làm tớ sốt ruột...

P.S. … Tớ mua O Zahir từ lâu lắm rồi, hình như từ hồi đầu năm, nhưng giờ mới đọc. Lâu lắm cũng ko lang thang mua sách. Lúc nào cafe thì lang thang xem sách luôn đi

ki_en Mùa thu còn ngồi trà đá ko thu???

P.S. … Cần trà vẫn có trà. Nhưng ko phải lúc nào trà đá cũng là lựa chọn hợp lý ^^
Về HN đi rồi trà đá mùa thu


Sunday, August 26, 2007

Lê Phương!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Người ta bảo, anh em xa ba năm thì nhạt, huống hồ là người dưng… Bọn mình chẳng phải là người dưng. Bọn mình là bạn. Là mình với Lê Phương. Tình bạn mang theo từ thuở bé tí, từ những năm tháng đầu đời. Từ hai mươi năm trước.

Khoảng thời gian xa nhau đã gấp lên mấy lần so với khoảng thời gian bọn mình chung lớp, chung bàn ngày xưa. Mình nhớ, khi bạn theo gia đình chuyển về quên nội xa tít tắp là năm học lớp 8. Và lần gặp lại tiếp theo đó là khi bọn mình đã đi qua hết 2 năm ĐH. Ở một nơi cũng xa tít tắp, là SG. Khi đó, bạn đang trong những ngày cuối cùng của 1 năm học. Còn mình thì lang thang dọc đường Bắc – Nam. Và mình đã chờ thêm 4 năm sau, để có một ngày tháng 8 lại gặp nhau giữa Sài Gòn xa xôi ấy. Tròn 12 năm mình và bạn sống ở hai đầu đát nước, với hai lần gặp mặt. Nhưng dường như giữa chúng ta như chưa bao giờ có bất kì một khoảng cách nào, cho dù xen giữa những năm tháng ấy, những lá thư, những cuộc điện thoại cũng gần như không xuất hiện.

Mình không biết điều gì đã giúp cho mình nhớ hết những kỉ niệm đã có với bạn, từ những ngày đầu tiên cắp sách đến trường. Và điều làm mình ngạc nhiên, là bạn cũng nhớ đến từng chi tiết nhỏ. Những trang báo nhi đồng ngày xưa, những trò điền chữ thay tranh… mình thấy lạ, là dường như suốt 4 năm học chung ấy, dường như bọn mình đã chẳng có bất cứ một cuộc cãi vã nào thường thấy ở tuổi mình! Có bao giờ bạn biết được là vì sao?

Và mình vẫn nhớ, cả hai lần, đều là khi có mặt ở Sg rồi thì cái ý nghĩ muốn gặp bạn mới xuất hiện trong đầu. Và lần nào cũng thế, mình đều phải gọi về đầu số (055) 825… nhà bạn để biết cách làm thế nào để gặp bạn. Năm 2003 là do mình không có số của bạn ở KTX. Còn cách đây 2 tuần là vì mình không có số mobile của bạn. Liệu có tồn tại 1 tình bạn như thế không nhỉ? Khi mà sợi dây liên lạc quá lỏng lẻo, thời gian thì đã ngút ngát xa?

Mình vẫn giữ món quà nhỏ bạn tặng lần chúng ta gặp lại năm 2003. Và mình sẽ nhớ lời hứa bạn sẽ đưa mình đi thăm những nơi thật đặc biệt của Sg, ghé những quán café mà bạn thích… những điều mà trong lần gặp mặt vừa rồi mình đã không thể thực hiện được, vì mình phải trở về HN ngay. Nhưng mình sẽ nhắc bạn điều đó trong lần tới bọn mình gặp nhau.

P/S: Ảnh mình và Lê Phương 1 ngày đầu tháng 8/2007- SG

----------------------

Giáo … Sến lòi mắt.

ki_en Xôi thịt quá!

Hang … Từ năm 2003 đến nay chả nhẽ chị em vào SG mỗi lần? Và chả nhẽ chưa lần nào ảnh thực hiện đc lời hứa??
Dạo này bờm trông cứ như ai í Gừng ạ :P

P.S. … @Giáo Hoàng: Chả lẽ em cứ phải đổi tên thành "Marie Sến" thì anh mới biết là em sến???
@Ki-en: gần bằng Ki-en đấy
@Toe: Ôi, vấn đề là trong những lần vi vu Sg trong khoảng từ 2003 - cho đến tận lần vừa rồi, chị chả có lần nào nhớ ra bạn ấy mới chán chứ. Còn lời hứa, thì là đến lần gặp vừa rồi mới hứa, chứ ko phải từ 2003
P/S: Bờm xinh nhờ

Phuc T Theme kho doc wa Gung oi..!

Tuesday, August 21, 2007

ước ao

Có ước mơ nào bị cấm không được ước không nhỉ? Và có ước mơ nào bị đánh thuế chưa nhỉ? Chắc là không. Thế thì tội gì mà không ước cơ chứ?

Sẽ chẳng ước ao quay ngược lại thời gian, để làm lại một vài điều chưa tốt, để tìm nơi giấu biến những nỗi buồn và để tránh đi một vài thứ làm mình đau đớn. Vì là cuộc sống của 1 người bình thường luôn cần phải có tất cả những điều đó. Nếu có quay ngược lại thời gian, thì cũng chỉ là thay thế điều chưa tốt này bằng 1 điều chưa tốt khác, hoán đổi nỗi buồn này cho những chuyện không vui khác. Và ngay cả những điều đã từng làm cho mình đớn đau cũng thế.

Sẽ không ao ước mình chẳng phải là mình, mà là một ai đó khác đi. Tại sao lại phải ao ước một mình rất khác khi đã có những khoảng thời gian mình sống rất thật với tất cả cội nguồn cảm xúc, tất cả những yêu - ghét, những buồn - vui, hờn giận... Có nhiều người không thích mình, nhưng cũng có nhiều người yêu thương và lo lắng cho mình, luôn ở bên mình và chia sẻ khi mình cần đến. Vậy nên chẳng dại gì mà ao ước mình là một ai đó khác mình.

Cũng sẽ chẳng ao ước những thứ không bao giờ có thể là của mình. Ví dụ như một đôi chân nhỏ xinh hơn để đi vừa hài cô Tấm, để không phải vất vả mỗi lúc đi chọn giày dép như mình. Nhưng cho dù có dùng dao gọt chân con như mẹ Cám, thì việc xỏ chân vào hài cô Tấm cũng sẽ vẫn mãi chỉ là niềm ao ước. Hay ao ước không phải 1 mình xa gia đình như 7 năm qua mình đã xa như thế. Vì không có 7 năm ấy, thì không có mình của ngày hôm nay...

Sẽ có rất nhiều những điều mình chẳng bao giờ ao ước được chạm tới, được giành lấy cho riêng mình, được hoá thân vào trong đó. Đổi lại tất cả, tự nhiên đêm nay chợt ước ao một căn phòng, nhỏ thôi, với cửa sổ mở ra là ríu ran hoa, là khoảng không gian xanh mướt mải. Như căn phòng này

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

rồi mình lại nghĩ. Rằng mình, rồi sẽ có những điều mãi chẳng thể nào thôi ao ước. Còn biết ao ước, là còn biết mình hạnh phúc
--------------------------

Tuyet… Cứ ước đi, biết đâu sẽ có 1 trong hàng nghìn lần cậu ước thành hiện thực...Tớ vẫn ước mơ dù đôi khi đó chỉ là mơ ước, nhưng vẫn mơ, vẫn ước và vẫn mong chờ 1 trong những ước mơ nhỏ bé của mình có thể thành hiện thực...hehehe...:D, ngôi nhà có cửa sổ như vậy trong tương lai tớ sẽ có...hihihi :D

trieu… Hehe, sao ko thấy ước mơ có 1 ông chồng "ngon lành" nhẩy? Hay có rùi nên ko cần?

Pha Lê ứơc gì mắt tớ to hơn 1 chút, người tớ ốm đi 1 chút, tớ đi làm ngừ mủ :P

Quyên Co biet chi da gap ai ben Sing khong nhoc?

P.S. … @Mỹ Quyên: Thời gian xa lắm rồi, gặp lại có còn xao xuyến gì không chị?

CỎ LẠ Cô cứ mộng mơ vớ vỉn quá đấy. Ngày mai, xăng nó lại lên thêm 500 đồng nữa, ước mơ điều đó đến muộn hơn một chút cho thiên hạ nhờ.

P.S. … Thế thôi ko mơ mộng vớ vỉn nữa nhá, mơ mộng thực tế nhá, là được nắm trong tay cái nắm Cỏ Lạ đáng ghét kia nhá ha ha ha

Marie… Nhìn cái ảnh, thèm có 1 ngôi nhà đầy hoa như vậy.

P.S. … Ối giời, bạn Marie Sến mà cũng... sến thế á:))

Monday, August 20, 2007

Thời gian qua kẽ tay...

Ta và em,
Vừa lạ,
vừa quen...
... không giữ nổi cho mình những trong trẻo hồn nhiên xưa cũ.
Mùa lại mùa, Hà Nội đã vào thu....
Bụi mờ thời gian có bao giờ có bao giờ phủ kín được những rong rêu xưa cũ?
Và từ bao giờ mùa thu trong em cũng mang âm hưởng của đêm???

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Đêm mất ngủ.
Đã tắt điện buông rèm, mà rồi lại trở dậy bật máy, khi suốt hai giờ đồng hồ loay hoay không thể tự dỗ chính mình.
Trở dậy, để được nghe lại bài hát quen xưa
".....Dạ khúc đêm nay, một mình em, một mình ta
Chiếc lá rơi, vô tình bên khung cửa.
Ta cô đơn, em thẫn thờ mong nhớ
Một giọt sương rơi, như giọt nước mắt buồn...."
-------------------------

Tuyet… Hik...hik...lại mất ngủ à cún, keep for your health :)

ZOS Cửa sổ nhà bạn đẹp quá.
Nhưng mà tớ nghĩ tại sao cứ lớn lên thì người tai lại không còn Trong Trẻo nữa hả bạn Giang? Tớ nghĩ Hồn Nhiên có thể mất nhưng Trong Trẻo thì có thể cứu vãn chứ nhỉ?

Pha Lê cửa sổ này sao ko thấy mặt trời nhỉ :P

Saturday, August 18, 2007

Nói và làm

333 magnify

Tôi lưu số điện thoại của chị trong máy dễ chừng đến 4 năm. Nhưng nhìn lại, số cuộc gọi or nhắn tin chưa chắc được bằng số ngón tay trên 1 bàn tay…

Bao nhiêu lần chúng tôi hẹn nhau đi café, đi ăn là bấy nhiêu lần lỡ hẹn. Mặc dù tôi luôn có thời gian trống vào bất cứ lúc nào tôi muốn. Còn chị, vẫn có thể đánh cắp được 1 chút thời gian giữa bộn bề công việc. Nhưng chúng tôi đã luôn lỡ hẹn.

Lần cuối cùng tôi gặp chị, là trong đám cưới 1 người bạn, vào một ngày đầu năm 2005. Và cho đến tận lần gặp hôm qua, thì chúng tôi đã không gặp nhau, không nhắn tin hay gọi điện suốt khoảng thời gian đó.

Có lẽ, vì tình cờ, vì không hẹn trước cho nên chúng tôi mới gặp nhau. Như ngày hôm qua. Khi tôi ngồi từ trên tầng 2 của quán café và nhìn xuống dưới, thì gặp chị, cũng đang ngồi với 1 người bạn. Chúng tôi trò chuyện với nhau sau khi đã chia tay những người bạn kia. Một cuộc nói chuyện thoải mái, ko chút gượng gạo giống như nhiều cuộc nói chuyện mà do quá lâu người ta không có dịp gặp nhau.

Chúng tôi hỏi thăm về những người bạn cũ. Và chị chỉ cho tôi xem những hình ảnh về con gái chị, về gia đình bé nhỏ của chị. Tấm hình nào cũng mang dấu ấn của hạnh phúc. Thế nên tôi đã hơi bất ngờ khi nghe chị bảo “nếu được lựa chọn lại, có lẽ chị sẽ không lập gia đình. Chị sẽ sinh con, nhưng sẽ chỉ sống với partner của mình thôi”…

Chúng tôi không có nhiều thời gian dành cho nhau vì sự tình cờ ấy. Nhưng cả tôi và chị đều hiểu điều chúng tôi không nói. Tôi và chị cùng nói về cách tôi nhìn nhận cuộc sống, con đường tôi đang đi. Và tôi biết, có thể điều đó vĩnh viễn chỉ nằm lại trong suy nghĩ của tôi. Vì tôi hèn nhát, vì tôi chưa đủ dũng cảm và không dám chắc mình có đủ dũng cảm để làm điều đó… Nói, bao giờ cũng sẽ dễ hơn làm. Và tôi cũng biết, nếu tôi làm được, thì chị và sẽ có thêm nhiều người nữa ủng hộ sự lựa chọn đó của tôi.

Và tôi biết, sau sự tình cờ ngày hôm qua, tôi và chị sẽ chăm chỉ liên lạc với nhau hơn trước . Và có thể 1 buổi tối nào đó gần đây, chúng tôi sẽ gặp lại nhau, cùng với con gái của chị. Tại sao lại không?