Saturday, December 6, 2008

Bring me to life

Now that I know what I'm without
You can't just leave me
Breathe into me and make me real
Bring me to life

Friday, December 5, 2008

Home for Christmas (2008)

333 magnify
Tháng 12, tháng cuối cùng của năm cũ. Dù ở cái xứ mà dân theo đạo chỉ chiếm một phần nhỏ thì không khí Giáng Sinh cũng đã tràn ngập khắp nơi. Hình như mình chả bao giờ ra ngoài đường vào những dịp đông nghẹt người đó. Vốn dĩ ko thích bon chen nên thường chọn ở nhà, pha trà uống và nghe nhạc. Năm nay vợt được của con Sen mấy album này về vừa làm của để dành, vừa là share với anh chị em luôn

Sheryl Crow - Home for Christmas (2008) - Album Giáng sinh đầu tiên của Sheryl Crow

Info
ARTIST: Sheryl Crow
TITLE: Home For Christmas
LABEL: Hallmark/A&M
GENRE: Pop
BITRATE: 176kbps avg
PLAYTIME: 0h 37m total
RELEASE DATE: 2008-10-11
RIP DATE: 2008-11-01

Tracklist
1. Go Tell it on The Mountain
2. The Christmas Song (Chestnuts
Roasing on an Open Fire)
3. White Christmas
4. I'll Be Home For Christmas
5. Merry Christmas, Baby
6. The Bells of St. Mary's
7. Blue Christmas
8. O Holy Night
9. There is a Star That Shines
Tonight
10. All Through the Night

Download Here or Here


Genre : Pop / Style : Christmas
Quality : MP3 VBR ~150K/s (LAME 3.93 -V 4)
Include : Covers (Front Back CD)
Size : 167 MB

01 -Happy christmas (war is over) - John Lennon and Yoko Ono
02 -Wonderful Christmas time - Paul McCartney
03 - Wizzard - I Wish It Could Be Christmas Everyday
04 -Merry Xmas Everybody - Slade
05 -Do they know it's Christmas - Band Aid
06 -I believe in father christmas-Greg Lake
07-A Spaceman Came Travelling-Chris de Burgh
08 -Frankie Goes To Hollywood - The Power Of Love
09 -Robie Wiliams - Angels
10 -Baby its cold outside-Tom Jones & Cerys Matthews
11 -Cliff Richard - Saviours Day
12 - Elton John - Step into Christmas
13 -Spice girls - Sleigh ride
14 - The Beach Boys - Little Saint Nick
15 - jackson five - Santa Claus is Coming To Town
16 -In dulce jubilo - Mike Oldfield
17 -Jona Lewie - Stop The Cavalry
18 -Waitresses - Christmas Wrapping
19 -Jethro Tull- Ring Out Solstice Bells
20 -Cliff Richard & The Shadows -The millennium prayer

Hoặc mọi người có thể download cả album Here

The Best Christmas Album in The World Ever CD2
Genre : Pop / Style : Christmas
Quality : MP3 VBR ~150K/s (LAME 3.93 -V 4)
Include : Covers (Front Back CD)
Size : 167 MB

01. White Christmas - Bing Crosby
02. The Christmas Song - Nat 'King' Cole
03. Let It Snow, Let It Snow, Let It Snow - Dean Martin
04. Mary's Boy Child - Matt Monro
05. Mistletoe and Wine - Cliff Richard
06. Walking In The Air - Aled Jones
07. Winter Wonderland - Peggy Lee
08. Lonely Pup (In A Christmas Shop) - Adam Faith
09. Rockin' Around The Christmas Tree - Mel & Kim
10. Last Christmas - State Of The Heart
11. Little Town - Cliff Richard
12. Frosty The Snowman - Nat 'King' Cole
13. Rudolph The Red Nosed Reindeer - Dean Martin
14. Lonely This Christmas - Mud
15. God Rest Ye Merry Gentlemen - Ella Fitzgerald
16. Deck The Halls - Treorchy, Morriston Orpheus & Pontarddulais Male Choirs With The Band Of The Welsh Guards
17. Have Yourself A Merry Little Christmas - Jane McDonald
18. We Wish You A Merry Christmas - The Weavers
19. The Twelve Days Of Christmas - The Spinners
20. Gaudete - Steeleye Span

Or Download cả album Here

Friday, November 28, 2008

Nàng: U50 xì-tin ;))

"Nàng”: U50, 1 chồng và 2 con gái nhưng vẫn vô cùng trẻ trung xì-tin hồn nhiên nhí nhảnh. Đến độ, cô con gái lớn của “nàng” dù đã bước qua U25 nhiều lúc vẫn phải choáng váng về độ teen của nàng. Một ngày nắng đẹp, con gái nàng quyết định mượn tay bạn Gừng hòng cóp nhặt lại làm của để dành sau này.

1. Gần 10 năm trước, con gái nàng đi thi ĐH. Trưa, nàng kéo theo ông bạn đến đón con nàng đi ăn trưa. Con gái có tí lo lắng nên ăn ít, nàng nhoẻn miệng cười duyên phân trần với bạn: “bình thường nó ăn hết cả con gà bác ợ, hôm nay lại thẹn”. Chưa hết, ăn xong nàng kéo con đi... thuê nhà nghỉ. Trong lúc con gái thấp thỏm canh giờ thi buổi chiều thì nàng hồn nhiên... ngủ. Con gái lại tự đi thi lúc nào chả biết. Choáng

2. Chuyến công cán nước người đầu tiên của con gái, vì con gái nàng đi cùng sếp, mà sếp lại là giai. Vậy nên nàng vô cùng lo lắng băn khoăn bồn chồn khắc khoải.... Đến độ, trước khi con nàng đi, nàng phải nhắc đi nhắc lại đại ý rằng, cho dù hoàn cảnh có xô đấy thể nào thì con nàng cũng nhất nhất ko được lỡ bước sa... trym đâu nhá. Dĩ nhiên, nàng ko quên thì thầm chúc con gái chuyến này đi được “thuận giò xuôi... bím”. Rồi khi con nàng về, kể chuyện sếp với con mỗi đứa 1 phòng (ks), nàng chép miệng: Ngu thế, sao 2 đứa ko ở chung phòng để tiền tiếp kiệm mà đi chơi. Hơ hơ... lại choáng

3. Nàng luôn luôn lo lắng con gái đọc nhiều không tẩu hoả nhập ma thì cũng bị nhân vật trong sách nó ám ảnh hớp hồn. Nhất là thứ văn học mạng bày bán nhan nhản hiện nay. Cho đến 1 hôm, con gái nàng vừa về đến cửa, nàng đã ngay lập tức bóc lột không thương tiếc cuốn sách mới trên tay con nàng: Giường. Nguyên do cũng chỉ vì đó là 1 cuốn văn học mạng mà tác giả là người hâm mộ (qua mạng) bấy lâu. Nàng, dĩ nhiên vừa đọc "vừa ôm bụng cười khùng khục như lên đồng" (@lời con gái nàng - nguyên văn).

4. Con nàng lần đầu tiên đi làm tình... nguyện. Nàng coi đó là chuyện đương nhiên, chả hỏi han gì. Mặc cho con nàng tủi thân khôn xiết. Đến ngày thứ 5 thì nàng nhấc máy. Trong lúc con nàng đang rưng rưng xúc động tưởng mưa bão nên mẹ hỏi thăm, ai dè nàng “con có mang đôi giày cao gót màu nâu cao 9cm của mẹ đi không?”. Con nàng: “Không mẹ ạ, đi tình nguyện thì đi dép lê chứ ai đi giày cao gót làm gì?”. Cụp!

5. Nàng của những đêm không ngủ, chỉ 1 việc duy nhất khiến nàng cảm thấy thoả mãn: ôm laptop, lướt net, luyện tathy. Con gái nàng kể, có khi nàng luyện đến 5h sáng là... chuyện nhỏ. Nàng còn lập acc, tham gia mua bán trên mạng như ai. Con nàng (lại) kể, vụ mua bán đó, nàng nhắn tin như gái 18 mua hàng "nick mình là ****. Bạn ở đâu? Bạn đến đây đến đây, mình chờ...". Suốt ngày luyện công thế, bảo sao mà từ lời nói đến hành động của nàng lâu lâu lại khiến chồng con nàng ngất ngây!

Chuyện của nàng, kể hết năm nay không hết chuyện. Nếu có tình cờ quen nàng, hỏi chuyện nàng mà nghe nàng hồn nhiên “không biết à nghen” thì cũng không phải chuyện lạ. Con gái nàng bảo, đó mới là nàng. Những “chít rùi, chít rùi”, “èo, gato thế nhá”, “thật là gì và này nọ”... là những từ mà chồng con nàng ngày nào cũng được nàng “huấn luyện”, ấy thế mà vẫn cứ giật mình thon thót.

Bạn nào muốn biết (con gái) nàng thì mật thư tớ nhá. Dĩ nhiên, nàng, 100% không phải mẹ tớ hí hí

------------------------

Aka Kay :") so funny mom !

Tuyet… Heheheheeh... Nàng thật là xì tin và tâm lý wa' :D, con gái nàng chắc được nhờ lắm đây :)

PINK … nghi lắm ấy, dễ là mẹ gừng tương lai lắm ấy

Trang D Em quá là ngưỡng mộ Nàng. Lúc U50 em cũng chỉ ao ước là còn xì tin như thế

P.S. … @Vân: Mẹ Gừng thì cần gì phải chờ đến tương lai?
@TrangD: Cố lên em hí hí

Trang… mật thư đây mật thư đây, tớ quen 1 bác (giai), papa của bạn phó giám đốc công ty - xì tin không kém phần, còn viết blog cơ. giao lưu đê.

P.S. … ôi thế thì phải giao lưu thật. Thông tin thêm là nàng ở trên còn mê dancing, off road và đặc biệt hâm mộ lão Thổ Quan - tức PhuChan cơ. Bạn hiền xem sắp xếp vụ này nhá, chắc để sang tuần nhỉ :D

anh_yêu Bà mẹ này hay à nha ! :D

Ba Cà… Ôi, nàng đang ở đâu, cho anh xin một véeeeeeeeeeeeeeeeeee.

P.S. … @Anh_yeu: Hay quá đi ấy nhứ, bác nhờ :D
@Ba cà Ty: Nàng ở đây, ở đây. Anh có muốn em gọi con gái nàng vào tiếp chuyện anh ko

Ba Cà… Ở đâu? Sao không thấy? Hay là em đấy hử???

Thursday, November 27, 2008

Bò lên đỉnh....

Bởi vì tớ trót đã từng:
- lê la ở trường quay của Olympia từ những buổi ghi hình đầu tiên, từ khi trường quay vừa mới xây dựng xong, mỗi buổi ghi hình người đứng kẻ ngồi lố nhố (vì không có ghế) cho đến khi vừa chạy (dưới gầm cầu thang) từ cánh gà này sang cánh gà kia vừa lo nó sập xuống đầu mình...
- trót là người trong ekip chương trình (làm câu hỏi, phụ trách khán giả)
- trót là người của phía tài trợ: LG
- trót chứng kiến bao nhiêu cảnh khóc cười trước – trong và sau khi ghi hình
....
cho nên, giờ có vào “bênh” cách bạn vtv với cả ekip làm chương trình trong vụ này 1 tí cũng sẽ bị bảo là không công bằng (mà tớ cũng chả có ý định bênh). Vì tớ trót biết nhiều cái mà khán giả trong trường quay lẫn xem truyền hình không thấy được. Mà khán giả, thì chỉ biết những gì họ nhìn thấy thôi. Thế nên để “công bằng”, tốt nhất là tớ im lặng hóng hớt các bạn tranh luận thôi. Mà làm quái gì có cái gọi là công bằng ở đây nhỉ? Các bạn đăng đàn trả lời trực tuyến rồi. Đúng – sai, thua - thắng không bàn đến nữa nhé. Đơn giản nó là việc cần phải làm, vì quyền lợi của số đông, thế thôi. Mà thêm vụ này nữa, lại càng thấy truyền thông VN càng ngày càng phát tởm. Hết đề tài để móc tiền thiên hạ nên vác cả blog cá nhân người ta đi khắp nơi thế đấy. Chưa kể là còn bẻ vụn từng câu từng chữ của người ta ra mà bắt bẻ, mà vặn vẹo blah blah... mệt thế.

Nửa đêm khó ngủ. Bỗng dưng nhớ không khí trường quay ngày xưa thế. Nhớ...
- Buổi ghi hình đầu tiên ngày 12/03/99, cũng là buổi ghi hình khai trương trường quay S9 lúc đó mới chỉ như căn nhà trống hoang trống hoác. Khán giả có vài người đứng ngồi lố nhố (mà bạn Gừng là 1 trong số đó).
- Ck năm đầu tiên, béo với Thuỳ giơ tấm bảng viết vội “khán giả tử tế ơi xin đừng nhắc”, thế rồi khán giả thà nhắc chứ nhất quyết ko làm người tử tế. Nhờ câu nhắc 30đ năm đó mà Minh vượt qua Thành Vinh để giành giải nhất
- những ngày làm kịch bản (câu hỏi), cả bọn lăn lóc trong căn phòng đầy sách trên tầng 4
- Những ngày đến lớp với gần 1000 thư khán giả gửi về, mang tới lớp nhờ tụi bạn bóc và xếp ra hộ, còn tụi nó tha hồ... bóc tem
- Những buổi ghi hình toàn... chổng mông về phía sân khấu vì mặt còn mải ngắm khán giả... hik, hồi đó toàn bị khán giả yêu quái gọi là “quạ già” vì bộ mặt hắc ám
- Những buổi chạy theo thí sinh để xin lại.... mic và bảng tên, chỉ vì trao giải xong là mạnh ai nấy đi (trừ em giải nhất còn bận chụp ảnh), mặc dù là trước buổi ghi hình đã nhắc đi nhắc lại những thứ đó phải trả lại,
- những lúc kết thúc ghi hình, hỉ hả “ôm” chiến lợi phẩm là quà của các bạn hs mang về từ các tỉnh. Nhớ nhất có lần quà là... 1 thùng nước mắm, chả biết xử lý thế nào :D
....

Cứ nhớ nhung thế này, một hôm nào đấy có nên về lại không nhỉ hik hik

---------------------------

Viola ny oi, co khi nao em va ny da gap nhau tu rat lau roi khong nhi....
...vi ngay xua em hay duoc cho ve di xem Duong len dinh Olympia lam, tu nhung nam dau tien kia.

P.S. … có khi là mình đã gặp nhau từ tít tận ngày xưa ấy, ny ơi. hi hi
Năm thứ nhất lê la, năm thứ 2 lê la, đến cuối năm 2001 thì chị làm... sau đó ko làm vẫn tiếp tục lê la ở cái trường quay đấy...
Đang chờ ny về :X

Ba Cà… Eo ôi, thời quanh liệt nay kòan đâu?

Friday, November 21, 2008

Entry for November 21, 2008

Hôm nay mùa đông, mà sao thấy ngày dài lê thê

Làm bao nhiêu thứ, mòn mỏi rồi cũng hết buổi sáng.

Chiều, chạy trốn cơn đau đầu bằng cách cuộn tròn trong chăn ngủ. Mở mắt ra là 2h. Rồi cứ thế đến hết chiều, 5 phút lại với tay nhìn đồng hồ. Cảm giác thời gian ngưng lại, rồi kéo dài ra vô tận.

Đọc lại 1 tin nhắn, vẫn thấy mình đang ở tận cùng của nỗi buồn. Không cần phải có lời nhắc nhở ấy mới biết được mình đang thế nào, mình đang ở đâu. Mà là cứ tự huyễn hoặc mình. Mà là cứ để mọi thứ xô mình đi. Là cứ để mình bị cuốn vào những suy nghĩ ngày càng cực đoan hơn nữa. Là tự lừa dối rằng mọi thứ vẫn ổn. Và không chịu chấp nhận rằng vì như thế, mọi thứ đã khác ngày xưa. Rất nhiều.

Mà khác là vì mình. Do chính mình thôi. Mình hời hợt và dễ dãi. Mình bỏ mặc mọi thứ. Trộn lẫn cả những yêu thương và phù phiếm. Nguỵ biện. Và hơn cả, mình đã không quan tâm hay chăm chút cho bất kỳ điều gì.

Mà cuộc sống, nếu không chăm chút, thì rồi những điều dù tốt đẹp đến đâu cũng sẽ dần mất đi bởi không có gì là bất biến. Tình cảm lại càng không. Có trách, cũng chỉ là mình thôi. Nếu có ai là người có lỗi, thì cũng chỉ là mình thôi. Duy nhất!

Vì....,

thế gian thì rộng lớn. Chỉ có tim mình chật hẹp, đủ chứa một và một mà thôi. Dẫu rằng là một nỗi đau...

Và có những điều sẽ chẳng bao giờ có thể là quá khứ!

-------------------

Trang… Hug!

Kim Chị ơi chị sao thế, chị đừng buồn nhé, your smile's so lovely :X

Saigo… này, chắc có khi cậu cần đi du lịch, vào HCM đi :)

Choco… Ieu chi. phat', gom'. Bay gio` troi` lanh. roi`, chi thich om nhau thoi, chi Gung` ieu ieu ieu ieu oi oi :*:*:*

ki_en Chị ơi, đừng buồn chị nhé, cố lên rồi mọi chuyện sẽ qua... :)

Thursday, November 20, 2008

Về ngang trường cũ

Tháng 11. Về ngang trường cũ, thấy băng rôn đỏ treo trước cánh cổng cũ kĩ:
“mừng 40 năm hệ chuyên, 20 năm trường PTTH Chuyên TB
1968 – 1988 - 2008”

Trường cũ, từ ngày còn đi học đã thay đổi rất nhiều. Khu phòng học cũ thành KTX cho hs các huyện. Thay thế là những đơn nguyên mới, khang trang và sáng sủa. 10 năm, phía sau cánh cổng ấy là biết bao nhiêu thay đổi. Khuôn viên trường mở rộng và khang trang hơn. Thêm một cánh cổng mới được mở ra ở phía khác. Duy chỉ có 2 cái cổng sắt là vẫn y nguyên của 10 năm trước.

Lớp cũ ngày xưa chỉ vẻn vẹn 17 đứa, ít nhất trường. Đứa nào cũng có 1 biệt danh riêng. Nhớ Ngọc Anh trong một lần đi học NA quên SGK nên bị thầy mắng, cậu bạn gãi đầu gãi tai rồi bảo “thưa thầy, con thuộc cả bài đó rồi ạ”. Và Ngọc Anh đọc thật, nguyên văn phần bài học hôm đó trong SGK không thiếu 1 chữ. Cả lớp được 1 phen “choáng”. Nhớ cả Mai mèo tham ăn, có lần gặm phải quả táo sâu nên lăn đùng ra đất gào khóc, dỗ thế nào cũng không nín. Nhớ cả những lần cả bọn kéo nhau sang phòng y tế của trường, đứa giả vờ đau bụng che mắt y sĩ, mấy đứa còn lại nhanh tay tóm luôn lọ bạc hà viên ngậm rồi chạy về lớp hỉ hả chia nhau.... Nhớ cả những ngày 25 hàng tháng lượn như ve trước cửa phòng giáo vụ, chỉ chăm chăm chờ thông báo có học bổng là ủn chân con bé thủ quỹ xuống lấy chả khác nào các cụ về hưu giờ chờ lấy lương.

Ở trường cũ, thích nhất là các môn phụ và môn trái khối bao giờ cũng rất nhẹ nhàng. Đến độ, nếu cứ nhìn vào bảng điểm, thì tất thảy đều thắc mắc ko hiểu sao cô lại chọn học ở khối ngược lại. Năm cuối cấp không phải học 5 môn, chỉ gần như tập trung vào học đội tuyển, rồi các môn thi ĐH. Những kỳ thi suốt 3 năm học luôn không được báo trước môn thi, không có bất cứ sự quay cóp nào. Không phải vì sợ, vì sĩ diện hay bất cứ lí do nào khác. Chỉ đơn giản, môi trường ấy là như thế.

Ba năm học, cô không có bất cứ sự gắn kết nào với bạn bè trong lớp. Không thân với 1 ai. Không tham gia bất cứ chuyến đi chơi nào, hay bất cứ trò đùa nghịch nào trên lớp. Lúc 3 thằng con trai và 13 đứa con gái còn lại chia 2 phe đá bóng, cô lặng lẽ nhìn. Lúc chúng chơi trò dốc ngược cặp sách nhau tung toé trên nền gạch, cô cũng chỉ đứng nhìn. Cô nhìn cả đứa bạn gái trong lớp đã khóc hết 3 buổi học cuối cùng và nghĩ rằng, thật là ngớ ngẩn.

Nhưng cô, đứa con gái ngồi bàn đầu tiên đối diện với giáo viên với biết bao trò nghịch ngầm để đời. Như lần cô đâm ngược 3 chiếc gai bưởi xuống dưới khăn trải bàn, ông thầy dạy văn bị gai đâm đau nhói đã lặng lẽ nhổ những chiếc gai ấy đặt lên cuốn sổ - đầu – bài rồi cứ thế vừa giảng vừa... ngắm gai. Như lần cô cùng lũ bạn nhại thơ thầy rồi dán vào lọ hoa trên mặt bàn giáo viên, rằng: “Em còn đẹp hơn cành hoa thầy cố tình dứt đứt/ Nhưng vốn từ bi em không nỡ bắt đền/ Sau cánh hoa kia là 1 lần em thấy/ Thói đời vô luân đâu cũng bạo tàn”. Và thầy, hôm đó đã vò nát mảnh giấy ném vào góc lớp rồi giảng bài trong sự bực tức. Nhưng cũng là thầy, luôn làm bọn quỷ ma lớp cô có những tràng cười sảng khoái. Lũ bạn lớp cô hẳn không quên một ngày mùa đông, thầy mặc áo da đen, ngồi khoanh tay rồi úp ngược mái tóc xù như bát mì xuống. Từ dưới nhìn lên, chỉ là một đống lù lù đen đặc - cảm hứng cho nàng Như Quỳnh (Quỳnh ngông) “sáng tác”
Thầy giáo dạy văn

Tóc xoăn mũi lõ
Suốt ngày nhăn nhó
Như đống thịt quay
suốt ngày loay hoay
Quần quần áo áo
trông như con cáo
toàn một màu đen
giày thì lên men
một mùi nồng nặc...

(ui lâu rồi chả nhớ được hết mà cũng chả nhớ chính xác). Những câu văn vè này, bọn chúng nó còn hiên ngang đọc trước lớp, trước mặt thầy. Như có lần, thầy “đóng bộ” đến lớp, cả lũ ngồi dưới hò reo ầm ầm “cà-vạt loè loẹt quá, nhưng bảnh trai đầy”, làm thầy dù mặt đỏ tưng bừng vẫn không thể nào giận hay phạt bọn bọn nó....

Gần 10 năm đi ngang trường cũ , còn giữ được cho mình vài mảnh vụn ký ức ngày đi học vốn đã ít ỏi. 10 năm sau nếu có lần đi ngang, liệu có còn nhớ....

------------------------

♥ C…1. Tem
2. Profile Information
About Me: loading...
Places I've Lived: Hà Nội
Vietnam +84
Hình như đương sự khai báo profile chưa thành khẩn hoặc entry này chôm từ chỗ khác về.

Tree … Môi trường ấy thực sự sư phạm vậy hả chị?

P.S. … @Cú zà: Soi đểu nhá!
@Chi: uh. Hồi đó bọn chị đi học rất thoải mái. Ko học thêm. Không "chùa thầy". Không đánh nhau. Không chửi bậy trong trường... :)

Ba Cà… Anh đang đợi tiếp cái entry " Tới dọc trường ku".

Nanh mới!

Ghét cay ghét đắng nơi có tên là "bệnh viện", thế mà thời gian gần đây cứ phải lê la hết vào lại ra nơi ấy đến vài lần. Lúc thì khám sức khoẻ tổng thể (dù chả thấy mình bị làm sao), lúc thì kiểm tra cái lọ cái chai. Và gần nhất là đi để.... mài nanh. Số là từ cái vụ tớ liều - chết – ôm – bò năm xưa (có Miu hâm chứng kiến), một số tình yêu của tớ cứ trái gió trở trời là cũng lên cơn giở chứng hành hạ tớ. Hết đau lại buốt. Chịu đựng 4 năm trời, đến giờ mới mang ra xử lý.

Đã từng theo chân “đại ca” xông vào phòng xem mổ tim, mổ mắt, mổ đẻ chán chê rồi, nên cái vụ mài nanh này với tớ khá đơn giản. Chỉ có điều hơi ấm ức là không kịp ghi lại hình ảnh mấy cái nanh của tớ bị mài mòn vẹt đi, chỉ còn 1 mẩu tí tẹo dính trên lợi như răng bọn trẻ con mới nhú, chưa kể cái viền chỉ nha khoa đen thui trông gớm ghiếc. Mà cũng quên mất không xin lại mấy cái film XQuang chụp răng, biết đâu sau này già cả lại lôi ra ngắm nghía rồi khoe với lũ con cháu rằng, anh hùng ở đâu thì anh hùng, cấm có được nhằm đàn bò mà thẳng tiến.

Giờ thì nanh mới đẹp và đều rồi nhá. Đồng nghĩa với việc từ giờ cấm có được dùng mấy cái nanh đấy mà cắn, mà cấu xé, mà lên cơn ghiền rồi vớ cái gì cũng gặm nhá. Nói chung với mấy em là cứ phải dịu dàng thì mới thấy hết vẻ duyên dáng. Nhưng vẫn sợ, một lúc cao hứng đẹp giời nào đó, 1 trong số mấy cái nanh mới (tậu) hôm nay lên cơn phản chủ mà nhảy phắt ra thì tớ biết làm thế nào, hu hu
----------------------

Ba Cà… Hú hồn. Tưởng vô đóa khám thai chứ.

Saigo… hehehe, hom qua cau goi to ha, just back from FV hospital.Everything is ok now